PDA

View Full Version : Trương Quốc Vinh | Leslie Cheung



Trang : [1] 2 3 4

heobeo
31-08-2012, 06:31 PM
Trương Quốc Vinh


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/xin_021102291113687406023.jpg

Tên tiếng Việt: Trương Quốc Vinh
Tiếng Quảng Đông: Jeung Gwok Wing
Tiếng Phổ Thông: Zhang Guo Rong
Tiếng Anh: Leslie Cheung Kwok-Wing
Tiếng Hàn: Jang Guk Young
Tiếng Nhật: Leslie Chan (Chon)
Nickname: Gor Gor (Ca Ca)

Ngày sinh: 12-09-1956 tại Cửu Long, Hồng Kông
Ngày mất: 01-04-2003, Hồng Kông
Chiều Cao: 175cm
Cân nặng: 64 kg
Nhóm máu: O+
Trình độ văn hóa: Năm nhất Đại học Leeds Anh quốc, chuyên ngành Quản lý Dệt may
Nghề nghiệp: Diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ

Profile đầy đủ trên wikipedia: http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C6%B0%C6%A1ng_Qu%E1%BB%91c_Vinh
Blog tiếng Việt "Huyền Thoại Mãi Mãi": http://lesliecheung-vn.blogspot.com
Blog tiếng Việt "Gió Tiếp Tục Thổi": http://lesliecheung4vn.blogspot.com

Facebook dành cho fan: http://www.facebook.com/LeslieCheungVietnameseFanClub
hoặc http://www.facebook.com/pages/Tr%C6%B0%C6%A1ng-Qu%E1%BB%91c-Vinh-Leslie-Cheung-%E5%BC%B5-%E5%9C%8B-%E6%A6%AE/191333640994748


LINK DẪN SANG TOPIC CŨ CỦA DIENANH.NET PHIÊN BẢN 2: http://www.dienanh.net/forums/showthread.php/2245-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh


Download phim và nhạc của Leslie: Trang 190 trong topic (http://www.dienanh.net/forums/showthread.php/2245-%E5%BC%A0%E5%9B%BD%E8%8D%A3-Leslie-Cheung-Tr%C6%B0%C6%A1ng-Qu%E1%BB%91c-Vinh/page190)


Leslie Trương Quốc Vinh (Hoa phồn thể: 張國榮, Hoa giản thể: 张国荣, bính âm: Zhāng Guóróng, tiếng Anh: Leslie Cheung Kwok-Wing), tên thân mật: Gor Gor - 哥哥 - Ca Ca, là một diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ nổi tiếng của Hồng Kông. Không chỉ sở hữu một sự nghiệp âm nhạc và điện ảnh thành công rực rỡ trên cả hai khía cạnh thương mại và nghệ thuật, Trương Quốc Vinh còn được biết đến là một trong những ngôi sao được yêu thích và có tầm ảnh hưởng nhất tại châu Á.

Năm 2005, anh được khán giả Hồng Kông bình chọn là "Diễn viên được yêu thích nhất trong 100 năm lịch sử điện ảnh Trung Quốc" - anh đứng trước cả Lý Tiểu Long, Thành Long, Châu Nhuận Phát. Năm 2010, Trương Quốc Vinh là ngôi sao châu Á duy nhất có mặt trong top 5 "Biểu tượng Âm nhạc Toàn Cầu" do CNN tổ chức bình chọn - anh đứng ở vị trí thứ ba, sau Michael Jackson và The Beatles. Anh cũng được công nhận là nghệ sĩ Hồng Kông thành công nhất mọi thời đại tại hai thị trường Nhật Bản và Hàn Quốc.


Các bộ phim đáng chú ý của anh: Farewell My Concubine (Bá vương biệt cơ), Days of Being Wild (A Phi chính truyện), Ashes of Time (Đông Tà Tây Độc), Happy Together (Xuân quang xạ tiết), Rouge (Yên chi khâu), A Better Tomorrow (Anh hùng bản sắc), A Chinese Ghost Story (Thiện nữ u hồn), The Bride with White Hair (Bạch phát ma nữ), Nomad (Liệt hỏa thanh xuân), He's a Woman She's a Man (Kim chi ngọc diệp), Double Tap (Thương vương), Inner Senses (Dị độ không gian) …

Các concert đáng chú ý của anh: Final Encounter of the Legend 1989, World Tour 1997, Passion Tour 2000 ...


Phim điện ảnh

Erotic Dreams of the Red Chamber (1978)
Teenage Dreamers (1982)
Energetic 21 (1982)
Nomad (1982)
The Drummer (1983)
First Time (1983)
Little Dragon Maid (1983)
Behind the Yellow Line (1984)
Merry Christmas (1984)[cameo]
The Intellectual Trio (1985)
Crazy Romance (1985)
For Your Heart Only (1985)
Last Song in Paris (1986)
A Better Tomorrow (1986)
A Chinese Ghost Story (1987)
A Better Tomorrow 2 (1987)
Rouge (1988)
Fatal Love (1988)
Aces Go Places 5 (1989)
Chinese Ghost Story 2 (1990)
Days of Being Wild (1990)
The Banquet (1991)[cameo]
Once a Thief (1991)
All’s Well Ends Well (1992)
Arrest the Restless (1992)
The Bride with White Hair (1993)
The Bride with White Hair 2 (1993)
All's Well Ends Well, Too (1993)
The Eagle Shooting Heroes (1993)
Farewell My Concubine (CHINA 1993)
It’s a Wonderful Life (1994)
He’s a Woman, She’s a Man (1994)
Long and Winding Road (1994)
Over the Rainbow Under the Skirt (1994)[cameo]
Ashes of Time (1994)
The Chinese Feast (1995)
The Phantom Lover (1995)
Tri-Star (1996)
Temptress Moon (CHINA 1996)
Shanghai Grand (1996)
Who’s the Woman, Who’s the Man (1996)
Viva Erotica! (1996)
All’s Well, End’s Well ‘97 (1997) [cameo]
Happy Together (1997)
Ninth Happiness (1998)
Anna Magdalena (1998) [cameo]
Moonlight Express (1999)
A Time to Remember (1999)
The Kid (1999)
Double Tap (2000)
Okinawa Rendezvous (2000)
Inner Senses (2002)


Phim truyền hình

Dynasty II (1980)
Gone with the Wind (1980)
Pairing (1981)
Agency 24 (1981)
Tai Chi Master II (1981)
Cheap Detective (ATV, 1982)
Once Upon an Ordinary Girl (1984)
The Fallen Family (1985)


----------------------

Nguồn: wikipedia + lovegorgor.com
Dịch: Cameo DienAnh.Net
Tổng hợp: heobeo DienAnh.Net



Mọi điều về Trương Quốc Vinh ;)

http://i943.photobucket.com/albums/ad279/Leslie_Nguyen86/Leslie_3.jpg


Tên đầy đủ: Leslie Cheung Kwok-Wing (Trương Quốc Vinh ^^)

Tên khai sinh: Trương Phát Tông. Được một thời gian thì cha mẹ đổi lại thành Trương Quốc Vinh (tên đẹp hơn hẳn)

Ngày sinh: 12 tháng 9, 1956

Nơi sinh: Cửu Long, Hồng Kông

Nhóm máu: O+

Cung Hoàng đạo: Virgo (Xử Nữ)

Tuổi: Thân (cầm tinh con Khỉ ^^)

Thị giác: Thị lực gần như hoàn hảo, ngoại trừ chứng loạn thị (dzậy mà bảo hoàn hảo :-j )

Chiều cao: 5’9’’ (175cm)

Cân nặng: 135 Ibs

Cỡ giày: 7 ½ hoặc 8 ½

Gia đình: Là con út trong gia đình ^^

Nickname: Cậu Mười (vì là con thứ 10 trong nhà), Gor Gor (Vương Tổ Hiền là người đầu tiên gọi Leslie là “Gor Gor”, trong quá trình quay bộ phim “A Chinese Ghost Story”)

Trình độ: Đại học Leeds, Anh Quốc (Sinh viên năm nhất)

Chuyên ngành: Quản lý Dệt May

Các trường học khác: Trường St. Luke và Rosaryhill, Hong Kong; Trường New Eccles Hall, Anh Quốc

Thời đi học là một học sinh năng nổ và yêu thích hoạt động thể thao, đã đạt nhiều giải thưởng về đọc văn diễn cảm, thích môn Văn học cổ điển Anh và Ngoại ngữ, tệ nhất là môn Toán.

Ngôn ngữ: Quảng Đông, Anh và Quan Thoại

Tài sản:
$ 300 triệu HKD
$ 40 triệu USD

Sở thích: Du lịch, du thuyền, vẽ, đọc sách, nghe nhạc, xem phim và sưu tầm đồ cổ

Nơi muốn đến thăm nhất: Hy Lạp

Nơi yêu thích: Hong Kong, châu Âu, New York và Tây Đức

Thời tiết yêu thích: Trời nắng

Kỳ nghỉ yêu thích: Giáng Sinh

Khoảnh khắc đáng nhớ nhất: Nhạc hội đầu tiên

Người anh yêu thương nhất: Bà vú của anh (chị Sáu ^^)

Loài hoa yêu thích: Lily và Phong lan (vì chúng lâu tàn hơn hoa bình thường)

Trái cây yêu thích: Xoài

Món tráng miệng yêu thích: Pudding

Món ăn yêu thích: hải sản, đặc biệt là tôm hùm ^^

Thức uống yêu thích: Trà Trung Quốc

Món ăn ghét nhất: Thức ăn Mexico :P

Màu sắc yêu thích: Trắng, đen và xanh (blue)

Loại xe yêu thích: Porsche, Range Rover, Renault Spider

Thói quen khi lái xe: Lái xe cẩn thận (mặc dù anh nói vậy, nhưng anh lái xe thực sự khá nhanh)

Điều sợ hãi nhất: Đi máy bay (nhất là khi máy bay hỗn loạn), mắc chứng sợ độ cao và không gian hẹp.

Khoảnh khắc xấu hổ nhất: Quên kéo khóa quần ^^

Điều ghét nhất: Các tin đồn (và những người đồn đãi chúng)

Loại côn trùng ghét nhất: Gián

Cuốn sách yêu thích: Hồi Ức Một Geisha, Hồng Lâu Mộng và các cuốn sách liên quan đến thiết kế nội thất.

Tác giả yêu thích: Ba Jin

Bộ phim yêu thích: "Gone With the Wind," "The Sixth Sense," và "A Better Tomorrow"

Nam diễn viên yêu thích: Daniel Day-Lewis, Robert DeNiro, Jack Nicholson, Châu Nhuận Phát

Nữ diễn viên yêu thích: Audrey Hepburn, Vivian Leigh

Đạo diễn yêu thích: Akira Kurosawa, Bernardo Bertolucci, Lý Hàn Tường

Ca sĩ yêu thích: Barbara Streisand, Elton John, Boys II Men, Madonna, Lâm Tử Tường, Vương Phi

Ban nhạc yêu thích: Pet Shop Boys

Loại nhạc yêu thích: Tuổng cổ Quảng Đông, pop, classical

Môn thể thao yêu thích: Chạy bộ, bơi lội, bóng quần và tennis

Phụ kiện yêu thích: Đồng hồ

Mua quần áo: Tự mua quần áo, thường đặt đồ lót qua mail

Nhãn hiệu yêu thích: Jil Sander

Loài vật yêu thích: Chó

Thú cưng: Một chú chó giống Shepherd của Đức tên Bingo (chú chó thứ ba của anh, vừa mất hồi đầu năm 2011)

Tôn giáo: Không

Đức tin: Chịu đựng, chân thành với bạn bè

Khi ở nhà một mình: Xem TV hoặc đọc sách

Thói quen khi ngủ: Naked (tự hỉu ^^) … tốt nhất là … không mặc gì cả khi ngủ

Tư thế ngủ: Nằm chéo

Thường khá dễ ngủ, ngủ khá nhanh nếu không có điều gì lo lắng.

Thói quen thức giấc: Là một con người buổi sáng (ý nói dậy sớm ^^)

Thói quen xấu: Thực sự không có xD

Mê tín: Đôi chút, có đi chùa

Khi tắm: Anh gội đầu trước tiên

Phần thích nhất trên gương mặt: Cằm

Phần không thích nhất trên gương mặt: Mắt trái, thường nó có hai mí nhưng khi mệt mỏi nó trở thành ba mí

Phần thích nhất trên cơ thể: Thực sự không có :P

Phần không thích nhất trên cơ thể: Đôi chân, vì sao? Anh ước rằng anh cao hơn ^^

Cá tính: Là người nhiều cảm xúc

So sánh với một loài vật: Sói (vì anh luôn cần tự do)

Sự kiện hạnh phúc nhất: “Farewell My Concubine” đoạt giải thưởng Cành Cọ Vàng

Sự kiện đau buồn nhất: Khi cha mẹ qua đời

Kiếp sau: Anh vẫn muốn là một người đàn ông

Nhưng nếu phải chọn trở thành loài vật: Anh muốn trở thành một cánh chim.


***

heobeo
31-08-2012, 06:31 PM
Link tại DAN 1: http://dienanh.net/luutru/showthread.php?t=7312
Webblog tiếng việt của Ca Ca: http://lesliecheung-vn.blogspot.com/

:::::::::::::::::::::::::::

Dịch bởi aha116 - dienanh.net
(Lược dịch từ bài báo của Richard Collins, đăng trên tạp chí TimeAsian).

::::::::::::::::::::::::::::

http://i121.photobucket.com/albums/o230/cameo210/gorgor/walls/LeslieCheung_Fanart035.jpg

Cảnh đầu tiên của bộ phim Days of being wild, Trương Quốc Vinh tán tỉnh Trương Mạn Ngọc. Cô ấy đáng yêu và cô đơn; anh thì vừa quyến rũ vừa hờ hững. Để thoát khỏi buồn chán, anh đã thì thầm với Maggie rằng: "Cô sẽ mơ thấy tôi đêm nay". Ngày hôm sau anh lại đến và Maggie đã đáp trả rằng đêm qua cô chẳng mơ thấy anh. "Dĩ nhiên", anh tự tin nói, "Cả đêm qua cô đâu có ngủ được"

A, đó chính là Leslie: ngọt ngào tinh tế, kiêu ngạo cực kỳ, với cái nét hoang dã đầy quyến rũ và cái u buồn cô độc ẩn sâu bên trong. Một ngôi sao Canto pop và một diễn viên từ thập niên 70, Trương được coi là "Elvis của Hồng Kông" như lời nhà bình luận phim Canada John Charles. Hơn thế nữa, Leslie đứng vững lâu hơn, làm được nhiều hơn, thách thức hơn và can đảm hơn. Anh đúng là diva nam được tôn sùng và hâm mộ cuồng nhiệt nhất cuối thế kỷ 20.

Trương xuất hiện trong rất nhiều bộ phim thành công về cả thương mại lẫn nghệ thuật suốt giai đoạn vàng điện ảnh Hồng Kông: Anh hùng bản sắc của Ngô Vũ Sâm, Thiện nữ ưu hồn của Từ Khắc, Rouge của Quan Cẩm Bằng, Bạch Phát Ma Nữ của Ronny Yu, Days of being wild, Ashes of time và Happy Together của Vương Gia Vệ. Anh nhận được hoan nghênh nhiệt liệt của cộng đồng quốc tế cho vai diễn chàng hoàng tử của sân khấu Kinh kịch trong bộ phim đạt giải Cannes Bá Vương Biệt Cơ. Với vai trò là một ca sĩ, đôi khi xuất hiện với đôi giày cao, mái tóc dài đến eo và một bộ váy được thiết kế riêng, vị trí của anh vẫn rất vững vàng, từ bài hát dự thi đầu tiên American Pie năm 19876, đến CD cuối cùng năm 2001 Forever Leslie. Những buổi trình diễn của anh, có khi là âm nhạc soul đồng quê, có khi mang đầy nhục cảm của thế giới thứ 3, đã đưa âm nhạc Trung Quốc đi khắp thế giới.

Tại quê nhà, giới tính của Leslie được ám chỉ, khai thác và xuyên tạc cho tới khi nó là bí mật tệ hại nhất của giới giải trí Hồng Kông bị theo đuổi bới các nhà báo tham lam. “Họ theo dõi tôi mọi nơi”, Leslie đã nói với Stephen Short của Time, “Họ biết số xe của tôi, mỗi khi tôi đến quán cà phê Khách Sạn Mandarin Oriental hay Propaganda. Tôi không thể vứt cả rác ngoài nhà vì họ sẽ tìm và bán cái gì đó.”

Nếu như anh ấy thay đổi hoàn toàn khi đứng trước công luận, thì sự quyến rũ của anh càng trở nên huyền thoại. Thật khéo khiêu khích, anh xây dựng nên hình tượng tạm gọi là Leslie Two-Step: quyến rũ, rồi bỏ rơi; gần đó nhưng lại như xa vời. Điều này làm cho sự hấp dẫn của anh, vốn có thể chìm xuống nhưng vẫn luôn tồn tại với một “độ nóng”. Anh chắc hẳn đã trở thành một tượng đài lâu năm nếu anh không mãi giữ một nét đẹp hoa mỹ như vậy. Ai đến Hong Kong, nếu nói đến Leslie, đều sẽ nghe: “Đoán thử xem anh ấy bao nhiêu tuổi”.

Leslie bước sang tuổi 46 ngày 12/9 năm ngoái, và vĩnh viễn ở lại tuổi đó. Nhưng anh đã chọn một cách thức khủng khiếp để tránh khỏi vết nhăn, vòng bụng và những lời đàm tiếu của công luận. Thứ ba vừa rồi anh đã nhảy từ hành lang lầu 24 của khách sạn Mandarin Oriental. Anh chính thức qua đời ở bệnh viện lúc 7 giờ 5 phút tối.

Ở vùng đất vẫn chưa hết bàng hoàng sau dịch SARS, cái chết của Leslie vào đúng ngày Cá tháng tư đem lại một cú sốc lớn. Fan của anh ở Hồng Kông làm cho chương trình radio phải hoãn lại để bày tỏ tình yêu và lòng thương tiếc. Website của Leslie bị nghẽn mạch suốt 24 tiếng. Vương Gia Vệ và Trần Khải Ca đã lên tiếng bày tỏ sự thương tiếc.

Tôi cũng bị sốc. Muốn thét lên là: anh ấy không có quyền làm như vậy, không có quyền lấy đi sự tài hoa, nét cao ngạo và sự hiện hữu của anh khỏi chúng ta. Vẻ đẹp lộng lẫy của một ngôi sao là một món quà, không phải cho riêng anh, mà cho tất cả chúng ta. Không ai khao khát được có như người bị mất đi.

Grandy Hendrix, một người thuộc trường phái Shakespears của Subway Cinema đã gửi tôi lời nhắn:
“Leslie toả sáng, quyến rũ, mỏng manh và hoang dã mãi mãi, … nhưng khi anh tự tử, anh chỉ là một con người … một người nhìn vào trong gương và thấy tóc bắt đầu thưa, vòng bụng bắt đầu to và cơ hội bắt đầu ít dần. Anh không thấy được hi vọng và mơ ước chúng ta đặt vào anh, anh chỉ thấy những nếp nhăn mà anh chưa từng thấy trước đây … Và anh cảm thấy cô đơn, cô đơn đến mức không thể sống thêm phút nào nữa … Tôi nhìn Leslie trong Yến Tiệc và tôi không thể tưởng tượng người trong phim lại là người đã tự tử tại khách sạn … Cố gắng ghép hai hình ảnh đó chỉ làm tôi đau xót và bật khóc.”

Thật buồn cười, Leslie thường đóng vai người tình của những hồn ma trong các phim nổi tiếng như A Chinese ghost story, Rouge, The bride with white hair và gần đây nhất là Inner sense. Các fan gọi anh là người tình của bóng ma, sau bộ phim anh hoá thân thành người tình của một hồn ma. Trong Inner sense có đoạn Jim - chuyên gia tâm thần học yêu nữ bệnh nhân của mình vẫn mơ thấy một cô gái nhảy lầu tự tử. Cảnh cuối trên mái nhà nơi cô gieo mình xuống hàng chục năm trước: Jim tiến đến rìa mái, nhìn xuống rồi quay lại và thấy cô gái đứng đó "Tôi biết tôi phải làm gì. Cô muốn hỏi tôi nhảy chứ gì?". Anh đến gần rìa mái hơn và gật đầu "Tôi sẽ chết cùng cô". Nhân vật của Leslie không nhảy xuống, con ma tha thứ cho anh và họ lao vào vòng tay nhau. Nhưng ngày 1.4 vừa qua, khi Leslie bước lên bờ tường tầng 24 thì không có hồn ma nào gọi anh trở lại, không có người tình nào làm anh tỉnh táo, không có người bạn nào để hét lên "Leslie, đó chỉ là phim thôi"...

Một ngôi sao đẹp, nhạy cảm và cay độc. Một James Dean ôn hoà hơn, hay một Johnny Depp sâu sắc hơn. Trước tiên đó là nét trẻ trung gợi cảm của anh. Trong Anh hùng bản sắc anh đóng vai cậu em trai ngây thơ đến đơn giản của Địch Long, anh gần như một cô gái. Trong bộ phim thành công tiếp theo, Thiện nữ ưu hồn, anh lại vào vai một thư sinh ngây thơ tốt bụng bên cạnh bóng ma Vương Tổ Hiền.

Phong cách diễn xuất của anh rất đa dạng, anh vào vai rất tự nhiên cả trong dòng phim nghệ thuật (Bá Vương Biệt Cơ, vai diễn xuất sắc nhất và can đảm nhất của anh), phim hành động (Anh hùng Bản sắc), kiếm hiệp (Bạch Phát Ma nữ), lãng mạn (The Phantom Lover), và cả phim hài (He’s a Woman, She’s a Man).
...

Trong rất nhiều vai diễn đó, một hình ảnh đặc biệt dành riêng cho “Leslie” là: một người đàn ông mà nét quyến rũ trở thành món quà hay một chất độc cho tất cả những ai say mê anh. Họ yêu anh và anh bỏ rơi họ, anh phải nói “Tôi không yêu em” nhiều hơn bất kỳ diễn viên nam nào. Chính cái hờ hững, lãnh đạm lại tạo nên sự thu hút riêng của Leslie. Phụ nữ yêu nhân vật của Leslie vì anh quyến rũ, lấn lướt, nguy hiểm, bí ẩn, dễ chán và cũng dễ nỗi giận. Cuối cùng, khi anh ôm người con gái nào vào lòng, người đó cũng sẽ tưởng như đất trời đều sụp đổ.

Sau tất cả những điều đó, Leslie thực sự là một diễn viên. Anh không chỉ đơn giản đứng trước camera mà thực sự đã làm việc vất vả để có được một vai diễn hay. Trong bộ phim không-hẳn-về-đồng-tính Happy Together anh đã khuyên Lương Triều Vỹ nên đóng phim thế nào.

Bộ phim bắt đầu với cảnh quan hệ giữa hai người. “Việc phải quay cảnh đó làm Tony bị sốc”, Leslie nhớ lại, “Anh ấy không chịu đóng. Suốt hai ngày, Tony đáng thương nằm bẹp trên giường. Tôi đã tới kéo anh ấy dậy và nói, “Nhìn tớ này, Tony, tớ đã phải đóng bao nhiêu cảnh yêu đương, hôn hay ôm ấp các cô gái, cậu nghĩ tớ thực sự thích như vậy hả? Chỉ là công việc thôi, một cảnh quan hệ bình thường. Tớ chẳng yêu cậu đâu, và tớ cũng chẳng muốn cậu quan hệ với tớ thật. Cậu không phải là dạng tớ thích.” Nhờ vậy, Tony đồng ý quay cảnh đó”.
...

Tôi hy vọng anh sẽ có một ngày mai tươi sáng. Tôi không phải là một tín đồ Phật Giáo, nhưng nếu thực sự có luân hồi, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó anh sẽ quay lại. Khi ấy, Leslie sẽ thấy, anh được yêu quý, được ngưỡng mộ, và được thương nhớ đến mức nào.

heobeo
31-08-2012, 06:31 PM
Source & scans credits: goodbyeleslie.com
Viet translation: beforsure
:::::::::::::::::::::::::::::::::::::


风流无价 灼灼其华—张国荣人间光影
Phong lưu vô giới, chước chước kỳ hoa - Trương Quốc Vinh nhân gian quang ảnh


Leslie Legacy – His Charm, Charisma and Craft Remembered on Celluloid

(Di sản Leslie – Nét duyên dáng, sự quyến rũ và khéo léo của anh được tưởng nhớ trên phim ảnh)

Đây là cuốn tổng hợp do RED Mission thực hiện vào tháng 5 - 2003

Lời nói đầu:
Am hiểu, ranh mãnh và hão huyền, một kỵ sĩ vượt qua tập tục và những nghi lễ (của) thế giới trần tục.
Khi thì quyến rũ, lúc thì như một áng sương mù mát mẻ vào một đêm Thu hay nhu một cơn gió nhẹ trôi nổi trên một dòng suối, anh âu yếm toát ra một khí sắc mộng mơ của thế giới khác. Anh là một quà tặng của Trời ban: không thể bắt chước và không thể chuyển thể được.

Leslie là một linh hồn thiêng liêng, ai cũng nói vậy. Anh đẹp: mặc nó xa xôi hay cám dỗ, lanh lợi hay chậm chạp, đôi mắt và cặp lông mày của anh quyến rũ vượt trên thời gian và giới tính. Bạn không cần thiết phải ghen tị hay thần tượng anh, nhưng bạn hẳn thừa nhận rằng anh điển trai.

Tôn kính và lịch sự, đó là nét thông thường trong cá tính của anh; trên sân khấu hay trên màn hình, anh trở thành viên kim cương của chính sự bài trừ thần tượng. Anh là thần tượng của những sự hâm mộ gào thét, cả trẻ lẫn già, nam hay nữ, anh cũng là một diễn viên đặc tính, người làm say đắm vô số trái tim yêu phim. Anh có thể nồng nàn, hoặc lẩn tránh, kiêu ngạo hoặc lạnh nhạt. Anh có thể là một người tình cần sự chăm sóc, hay một người chồng cho cảm giác bảo vệ. Dù anh diễn một vai có học thức hay một đứa con hoang tàn, một kẻ tiêu tiền rộng rãi trong một nhà hàng kỹ nữ hay một kẻ du hành cô đơn ở hải ngoại, những màn diễn xuất của anh trên phim là sự cảm động bất hủ.

Không bao giờ hài lòng với một con đường nhiều người vẫn đi, anh chắc hản cảm thấy cô đơn khó tả. May mắn như anh, xong Leslie đã làm việc nghiêm khắc gấp đôi để vượt hơn những điều trời cho.

Từ năm 1978 đến năm 2002, Trương Quốc Vinh đã tham gia trong các sản suất của 56 bộ phim với nhiều thể loại và tiêu chuẩn. Nó đánh dấu sự kết thúc của một thời đại, mang sự chứng nhận về một nhân vật có một không hai, người đã để lại dấu ấn cho giới phim ảnh Hong Kong hơn 25 năm.

“Leslie Legacy – His Charm, Charisma and Craft Remembered on Celluloid” là một tập hợp chọn lọc để tỏ lòng tôn kính đến nhân vật độc đáo này, sự đóng góp của những nghệ sĩ, những người làm phim, những nhà đầu tư và những nhà bình luận trong giới làm phim. Tuyển tập này chọn lọc 9 tác phẩm của anh, trình bày qua nhiều giai đoạn khác nhau với nhiều nghệ sĩ; hay chăng sẽ đem thêm ánh sáng về một tài năng đa khía cạnh là Leslie Cheung.

Anh đã ra đi. Chúng ta được hưởng thụ sự huy hoàng mà anh đã để lại qua màn ành.

Rốt cuộc, chúng ta đã bắt gặp một Leslie Cheung.

http://img530.imageshack.us/img530/7919/catalogue01.jpg


NOMAD 1982

Là một diễn viên, điểm mạnh của Leslie là sự tự tin của anh hơn là sự tự khoái lạc. Hoàn toàn thuyết phục về khả năng diễn xuất của mình, anh chưa bao giờ cố định hình tượng của mình. Sự tự tin của anh từ sự thu hút có sẵn và qua cả sự am hiểu về nhân vật mà anh đảm nhiệm. Anh ấy thậm chí loại bỏ được “cái tôi” và để cho nhân vật của mình tồn tại trực tiếp. Anh ấy không điệu bộ màu mè trong những bộ phim. Anh xem thường kiểu cách diễn xuất của những người không năng khiếu. Anh là một nghệ sĩ thiên tài.
- Patrick Tam


Diễn một cậu bé nhà giàu tiêu cực, Leslie bị chế nhạo bởi sự nhu nhược. Lối diễn xuất lúng túng của anh trong thời gian đầu khiến chúng ta nghĩ đến Li Kang-Seng. Sự diễn tả khi sợ hãi và đau khổ trên khuôn mặt của anh đã thoáng toát lên lối diễn xuất của những năm sau này.
- Li Cheuk-To

http://img98.imageshack.us/img98/6576/catalogue02pix.jpg


A CHINESE GHOST STORY 1987

Mọi người đều biết Leslie thông minh, chú tâm, và sâu sắc. Lúc đó trong thập niên 80 anh chưa phải một đại minh tinh, nhưng anh đã rất đáng yêu. Anh là một người rất sáng suốt. Anh là một diễn viên giỏi, người thực sự hiểu về phim ảnh.
- Tony Ching

Chúng ta đều có thể tưởng tượng khi Leslie trông thế nào khi anh ấy bị ám ảnh. Nhưng cũng cho thấy rằng anh ấy có thể rất đáng yêu khi trở nên ngờ nghệch. Khi tôi xem Leslie trong phim “Liêu Trai chí dị”, tôi luôn nghĩ rằng sẽ thật thích thú xem anh diễn vai Giả Bảo Ngọc trong “Hồng Lâu Mộng”.
- Wong Ain Ling

http://img140.imageshack.us/img140/2497/catalogue04pix.jpg


ROUGE 1988

Lối diễn của anh khi anh ngoảnh lại liếc mắt trong quán kỹ nữ, lối diễn tả khi anh hát độc tấu “U sầu trong vườn trăng”: Leslie đã biến vai của anh trở nên hoàn hảo trong Rouge.
Nếu Ruan LinYu (Nguyễn Linh Ngọc) là một huyền thoại vào thập niên 30, Leslie hoàn toàn là một huyền thoại của thời nay.
- Stanley Kwan

“Anh mười hai”: sáng sủa và giản dị, bám lại như của ngọt, nhẹ nhàng ngọt bùi trên môi bạn. Anh là người cuối cùng của thể loại như thế. Với sự thanh tao nốt nhạc và mơ hồ thuốc phiến, một thời đại đã tan biến cùng với sự can đảm.
- Michael Lam

http://img149.imageshack.us/img149/4980/catalogue05pix.jpg


DAYS OF BEING WILD 1990

Không có Leslie, Yuddy đã không tồn tại. Từ đấy, cánh chim không chân bay lượn tới phương hướng của cơ hội, làm nên dấu ấn cho vô số giai đoạn trong nghề nghiệp của Leslie. Yuddy không thực tế; đó chỉ là một phản chiếu tâm hồn của Leslie. Nhưng ai cũng thỏa mãn với vai diễn, ngay cả bản thân Leslie.
- Wong Kar Wai


Trong bộ phim này, Leslie miêu tả thực tế và nhẹ nhàng một thanh niên tha hương, chỉ yêu bản thân, đam mê lạc thú và nổi loạn, bao gồm một vẻ đẹp suy đồi độc đáo trong thập niên 60, và bên trong chứa chất một sự trống vắng ghê gớm và đau khổ. Anh ấy đã trở thành một thần tượng của Hong Kong thuộc hàng lớp James Dean.
- Peggy Chiao

http://img254.imageshack.us/img254/6775/catalogue06pix.jpg

heobeo
31-08-2012, 09:46 PM
ONCE A THIEF 1991

Tôi yêu mến cách đối xử của Leslie với bạn bè và người thân bằng một cảm xúc chân thật …
Tôi đã luôn muốn làm một bộ phim về cuộc đời của Leslie … Vào thời điểm quay bộ phim Tung Hoành Tứ Hải trên một vài con phố ở Paris … đoạn mở đầu cho một câu chuyện mới hé rạng xuống tôi… Anh ấy thích cách mở đầu đó và rất vừa ý với nó. Tôi hứa sẽ viết một câu chuyện đầy đủ hơn cho anh một khi tôi hiểu anh nhiều hơn. Bây giờ khi anh đã bay theo gió, tôi chỉ có thể trôn vùi sự hối tiếc cùng với đoạn mở đầu không có nội dung ấy, vào trong những nơi sâu thẳm của tâm hồn tôi.
- John Woo

Trong chớp nhoáng anh khiến gió thổi lên, rồi có một anh em thề thốt và một phụ nữ xinh đẹp cùng kết bầu kết bạn. Anh ấy thậm chí sinh con này nở với Chung Sở Hồng và có Châu Nhuận Phát làm người trông trẻ cho. Đó là những gì giấc mơ làm nên.
- Shek Kai

http://img521.imageshack.us/img521/4135/catalogue07pix.jpg


FAREWELL MY CONCUBINE

Leslie là một bông hoa hiếm có trong giới nghệ thuật Hong Kong, bông hoa mà chỉ nở một lần trong thế kỷ. Sự tàn úa của anh đánh dấu hiệu sự kết thúc của một kỷ niên. Anh không chỉ để lại cho chúng ta vô số những hình ảnh, những hương thơm và vẻ đẹp của anh, đầy ắp bởi đam mê, sẽ được nhắc lại từ đây về sau và rất nhiều năm nữa. Là một người từng hợp tác với anh, tôi sẽ nhớ đến anh mãi mãi và tôi cầu cho anh có được bình yên. Cuộc sống của anh như một vở kịch trên thiên đàng đã được khởi xướng.
- Chen Kai Ge

Diễn viên tạo nên tiểu sử của mình qua việc lựa chọn một vai diễn. Ở đây Leslie đã viết nên một chương ly kỳ. Trong các trang phục anh trở nên hoa mỹ hơn bất cứ bộ váy áo concert nào của Gauthier, anh ấy biểu hiện sự yêu bản thân, sự đòi hỏi, táo bạo của một diễn viên. Chúng ta nói về Leslie như “Ái Cơ” từng nói “Chẳng phải anh ấy đã làm mờ ảo sự phân biệt giữa sân khấu và cuộc đời, giữa đàn ông và đàn bà?”
- Richard Corliss

http://img528.imageshack.us/img528/5394/catalogue08pix.jpg


HE’S A WOMAN SHE’S A MAN

Leslie thân mến,
Tôi luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ là một đạo diễn tuyệt vời. Hai đoạn mà anh đã đạo diễn cho tôi trong phần hai quá tỉ mỉ, thể hiện quá tuyệt vời. Có lẽ những cảnh này là tuyệt vời nhất của bộ phim đó. Nhưng anh bị mắc trong xung đột của sự tỉ mỉ và chính xác của một đạo diễn với sự khí chất hoang dã của một diễn viên. Tôi đã mong … và tôi đã luôn chờ đợi anh thực hiện được cú nhảy phi thường của sự chuyển tiếp.

Mãi mãi,
- Peter Chan Ho-Sun

http://img530.imageshack.us/img530/7494/catalogue09pix.jpg


ASHES OF TIME

Tôi luôn cảm thấy rằng Leslie không thuộc về hiện thực, mà thuộc về quá khứ. Trong Ashes of Time, anh ấy không chỉ nổi trội hơn người khác qua hình thức mà cả trong tâm hồn.
- Wong Kar Wai

Âu Dương Phong nói : “Có lẽ tôi sợ bị từ chối, thế nên tôi từ chối người ta trước”. Bây giờ khi bạn nghe lại điều đó, câu đối thoại này chẳng phải giải thích điều gì đó sao?
Điều mà làm tôi run lên là sau khi anh ra đi, bất cứ khi nào tôi nghe những ca khúc của anh hay xem những bộ phim của anh, mỗi một lời nói, từng câu, từng hình ảnh xem ra là một phản chiếu của cuộc đời anh. Chẳng phải đó là những gì về một huyền thoại hay sao?
- Shu Kei

http://img254.imageshack.us/img254/5066/catalogue10pix.jpg


HAPPY TOGETHER

Trong suốt những ngày làm việc cùng nhau, có những khoảnh khắc thoả lòng, nhưng cũng có những giây phút không hoà hảo. Đó là bởi vì cả hai chúng tôi đều cứng đầu. Chúng tôi là cặp thân thiết nhất trong Happy Together. Anh ấy rất thư giãn, tạo cho tôi ấn tượng rằng anh đã chuẩn bị tốt để ấp ủ, đã sẵn sàng nắm bắt được nhân vật Ho Po-wing. Tính cách cởi mở chân thành của anh đã giúp cho mọi người rất nhiều.
- Wong Kar Wai

Và vậy là anh không còn đóng vai thanh niên nữa. Trong quá trình ấp ủ sự khích động, anh thu về sự tự tin, và mãn nguyện trong hạnh phúc. Và anh đã trút thói yêu bản thân trọn vẹn, mới mẻ này cùng chất phóng khoáng vào trong vai diễn. Anh giúp chúng ta hiểu sẽ là như thế nào khi một gã lang thang cô độc, người tuyệt vọng không biết làm sao để thể hiện cho đủ tình yêu trong giới hạn ngôn từ của hắn, đang trải qua trò chơi như cỡi trên một chiếc tàu lượn siêu tốc.
- Jimmy Ngai

http://i570.photobucket.com/albums/ss144/Lesliecheung_12/legacy005cop.jpg

heobeo
31-08-2012, 09:47 PM
Châu Nhuận Phát:
Lối ca hát, và từng nét biểu cảm của Leslie, sẽ mãi mãi in trong tâm trí chúng ta.

Địch Long:
Ghi nhớ về một nhân vật không thể thay thế:
GATHER ye rosebuds while ye may,
Old time is still a-flying :
And this same flower that smiles to-day
To-morrow will be dying.
(Ps.: một đoạn thơ của Robert Herrick, đại loại: nhặt những nụ hồng khi bạn còn có thể, thời gian xưa cứ trôi đi, và bông hoa ấy còn cười hôm nay, ngày mai sẽ chết.)

Vương Tổ Hiền:
Anh luôn là người bạn tâm tình mà tôi tin tưởng nhất và anh mãi mãi là diễn viên số một trong trái tim tôi. Chúc mừng anh cho một khởi sự mới.

Lâm Thanh Hà:
Sự biểu cảm của Leslie khi tặng bánh sinh nhật cho tôi trong ngày đầu khởi quay Ashes of Time…
Sự hoảng hốt của Leslie khi bị bọ cạp cắn trong thời gian quay Ashes of Time tại Yu Lin…
Nụ cười thiên thần của Leslie trong cái ngày chúng ta cùng xem bộ phim cuối cùng với nhau…
Xa xôi, mà lại gần!

Hoàng Triêm:
Yên nghỉ, Ca Ca! Anh mãi mãi trong trái tim chúng ta.

Chistopher Doyle:
“Leslie đùa. Anh đùa ngọn đèn. Anh đùa một ca khúc. Leslie đùa cuộc sống vào trong một nhân vật. Leslie đùa giấc mơ. Leslie đùa chúng ta để yêu anh hơn… và anh ấy đùa tài đến mức khiến chúng ta đã làm điều đó!”

Raymond Chow:
Anh là Trình Đắc Di . Anh là một diễn viên giỏi không thể nào thay thể được.

Lưu Thanh Vân:
Cuộc đời như một giấc mơ.

Lưu Đức Hoa:
Cả cuộc đời của anh kéo trôi như thế. Tôi sẽ không thể nào quên được anh khỏi tâm chí rất lâu, rất lâu nữa.

Huỳnh Bách Minh:
Một diễn viên giỏi khác thường. Một người bạn tốt không thể quên được. Leslie, tôi sẽ mãi mãi nhớ đến anh.

Diệp Đồng:
Một sự đáng tiếc. Một sự đáng tiếc quá lớn. Tài năng của anh, tinh hoa của anh, nét quyến rũ của anh. Sự ra đi của anh!

Mao Thuần Quân:
Sonny, sự ra đi của anh đã để lại phía sau cho những người yêu mến anh một vết thương không thể chữa lành.

Châu Tinh Trì:
Tôi sẽ mãi mãi nhớ đến Leslie.

Trịnh Du Linh:
Sự ra đi của Leslie là một tổn thất lớn cho nghành giải trí. Từ bây giờ trở đi, chúng ta chỉ còn nhớ đến anh qua những bộ phim và bản nhạc.

Dương Thái Ni:
Tôi cảm thấy nỗi đau bởi những khoắc khoải mà anh đã trải qua.Tôi cảm thấy thương xót vì sự ra đi của anh.

Lâm Gia Hân:
Tôi mãi mãi nhớ đến anh.

Peter Pao (Bào Đức Hy):
Anh tôn trọng và hưởng thụ công việc của mình. Anh là một người tỉ mỉ và một người cầu toàn. Anh nhã nhặn và thân ái.

Cliffton Ko:
Tôi sẽ không bao giờ quên sự chuyên nghiệp, sự nghiêm túc, sự cầu toàn của anh.

Raymond To:
Chỉ sau khi Caca ra đi rồi, chúng ta mới nhận ra anh quan trọng thế nào! Ngoại hình của anh, nụ cười của anh … mãi mãi trong tâm trí của tôi. Anh đã để lại rất nhiều điều khám phá cho nghành giải trí. Với tôi, bài học vô tình nhất đó là sự tự tin và sự ngay thẳng của anh, điều đã kiên định trong suốt quá trình sự nghiệp của anh.

Lương Gia Huy:
Giá trị của cuộc đời được đánh giá không phải ta sống được bao lâu mà bởi cuộc sống ấy nhiều màu sắc bao nhiêu. Ca ca, anh không nên có bất cứ hối hận gì khi đã cất bước ra đi.

Ronny Yu (Vu Nhân Thái):
Anh đi một cách oai vệ về hướng cầu toàn mà không sợ một cuộc sống gian nan. Với một ca khúc du dương, anh lau đi mồ hôi với sự thờ ơ.

Tiết Gia Yến:
Sự ra đi của anh đem đến chúng ta sự đau lòng và đáng tiếc. Tôi phải kìm lại những giọt nước mắt giã biệt, để nó không rơi xuống. Phải chăng gió sẽ tiếp tục bay. Tôi sẽ mãi mãi nhớ đến anh!

Quách Phú Thành:
Ca ca là một người phi thường thực sự. Không ai có thể thay thể anh. Tôi sẽ mãi mãi nhớ về Leslie.

Lý Gia Hân:
Một đại minh tinh mà sẽ không bao giờ tắt. Một thần tượng và một người bạn vĩnh hằng.

Mai Diễm Phương:
Với sự ra đi của Leslie, tôi đã mất đi người bạn tuyệt vời nhất trong phim và trong âm nhạc. Sự hối tiếc này sâu thăm thẳm.Nhưng không gì có thể chuộc lại được. Chúng ta chỉ có thể ghi nhớ sự làm việc chăm chỉ và địa vị của anh là một nghệ sĩ chân thật qua những hình ảnh trong những tác phẩm điện ảnh của anh.

Nhĩ Đông Thăng:
Tôi sẽ quên đi nỗi buồn và sự đau lòng của mình, nhưng tôi sẽ mãi mãi nhớ đến nụ cười mà anh đã mang đến cho tôi.

Từ Khắc:
Nếu tôi có thể viết lại lịch sử cuộc đời mình, tôi nhất định không bao giờ muốn sự cố này của Leslie có trong ký ức của tôi. Nhưng lúc này đây những gì tôi có thể làm đó là hồi nhớ lại, yêu thương, và quí trọng tất cả những gì Leslie đã để lại. Từ bây giờ tôi sẽ cố gắng nhiều hơn để khiến sự cần cù, lòng nhân ái, và vị tha của anh làm lay động tất cả mọi người hãy chăm sóc, yêu mến và chân trọng những nghệ sĩ và những đồng nghiệp làm việc trong giới nghệ thuật. Chỉ có như vậy thì dáng vẻ và tinh hoa không thể quên của anh mãi mãi được ghi nhớ trong tim chúng ta.


Chung Sở Hồng:
Trên màn ảnh, anh tinh tế và đáng yêu, phía sau sân khấu anh hăng hái và có sức hút. Tôi vinh dự đã được trải qua từng giây phút hạnh phúc với anh.

Trương Mạn Ngọc:
Có một cảnh trong Days of Being Wild mà Leslie không có trên màn hình. Nhưng anh ấy đã tập liên tục điệu đi để lại tiếng chân phía sau tôi cho đến khi anh hài lòng với âm thanh được phát ra từ bước chân. Tôi vẫn nghe được bước chân của anh.


Takako Tokiwa:
Một người anh có nét trẻ thơ… Đó là Leslie mà tôi yêu mến nhất. Cảm ơn anh.

Củng Lợi:
Tôi nhớ những ngày tháng chúng ta bên nhau.
Sự ra đi của anh là một tổn thất lớn cho giới nghệ thuật. Anh sẽ mãi mãi trong tâm trí của tôi.

heobeo
31-08-2012, 10:04 PM
Họ nói về Leslie (phần 2)

Nguồn: http://xoomer.virgilio.it/leslietango/life/theysaideng.htm
Người dịch: heobeo @ DAN



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%202/575966_10151057704954561_1630914173_n-1.jpg


Anh ấy là một nam diễn viên cực kỳ can đảm. Anh không có gì để giấu diếm, anh cũng không quan tâm mọi người nghĩ gì về anh, sự tự tin của anh là không thể phá hủy. Và, trên tất cả, anh có một sức hút đặc biệt.
- VU NHÂN THÁI, đạo diễn (HK – Orient Extrême Cinéma)


Anh từng nói với tôi: “Anh muốn kể một chuyện tình yêu đồng tính, vậy tôi sẽ xem anh dám đi được bao xa.” Từ quan điểm này, tôi nghĩ anh đã giúp đỡ Tony rất nhiều và anh luôn tự nhủ rằng đó chỉ là một bộ phim ! Leslie có thể cho ấn tượng là anh mong manh, nhưng sự thật anh là một người rất quyết đoán. Vị thế ngôi sao nhạc pop và sự nghiệp điện ảnh đều quan trọng đối với anh, và anh xem chúng chỉ như một nghiệp chung mà thôi.
- VƯƠNG GIA VỆ, đạo diễn (Positif)


Tôi cảm thấy chúng tôi rất gần gũi với nhau. Kiểu cảm xúc này rất quan trọng. Thực ra là rất khó để làm việc với một người hoàn toàn xa lạ. Đó là một trong những lý do tôi làm việc với Leslie. Một lý do nữa tôi nghĩ rất rõ ràng anh ấy là một kỳ tài. Điều tôi thích nhất ở anh là anh đặt tâm mình vào sâu trong nhân vật. Rất khó để khám phá ra, liệu đấy là cảm xúc của nhân vật hay là cảm xúc của Leslie ?
- TRẦN KHẢI CA, đạo diễn (Daily Trojan)


Tôi đã kể cho anh rằng tôi yêu mến Trương Quốc Vinh nhiều như thế nào từ lần đầu tiên tôi gặp anh ấy ở Hồng Kông.
- TRẦN KHẢI CA, đạo diễn (Positif)



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%202/f1298e8a9b2a18e6fc1f105.jpg


Anh là bạn thân của tôi trong 20 năm, nên tôi không thể nhìn nhận và xem anh như một huyền thoại. Anh rất chuyên nghiệp, rất dễ chịu, như Vương Phi vậy, anh chẳng bao giờ cường điệu hóa. Trong thời gian làm phim có những khi tôi có đôi chút hoảng loạn hoặc thất vọng … Leslie luôn ở bên tôi và nói “đừng lo lắng chuyện đó”, và điều này an ủi tôi rất nhiều. Anh cũng thường chỉ ra những điểm mà tôi bỏ sót. Anh rất sáng tạo.
- TRẦN GIA THƯỢNG, đạo diễn (Time)


Trương Quốc Vinh là một diễn viên giỏi. Để đánh giá một diễn viên giỏi bạn cần phải xem anh ấy nhạy cảm ra sao, và Trương Quốc Vinh rất nhạy cảm với các vai diễn, các nhân vật anh diễn. Anh rất cẩn thận và chuyên nghiệp, chân thật không cầu kỳ. Thật là một trải nghiệm đáng nhớ khi được làm việc cùng anh.
- MAI ĐÌNH, nữ diễn viên (Sino)


Tôi yêu Trương Quốc Vinh. Tôi gặp anh ấy tại Bắc Kinh một lần trong bữa tiệc tối của MTV. Chúng tôi cũng ra ngoài đi ăn tối một lần nhưng chúng tôi không nói gì nhiều về việc làm phim. Mặc dù vậy tôi mong sẽ được diễn chung với anh... Lần đầu tiên tôi nghe Leslie hát là từ một album mà tôi nghĩ có tựa là Rick in Love. Anh không chỉ hát bằng giọng hát mà còn bằng tất cả nhiệt tình và đam mê từ trái tim. Tôi đã phải hỏi bạn học xem giọng ca ấy là của ai và họ nói với tôi đấy là Trương Quốc Vinh. Kể từ đó tôi bắt đầu tìm xem phim của anh.
- CHƯƠNG TỬ DI, nữ diễn viên (Time)


Anh là một người bạn có tinh thần ủng hộ. Anh rất cởi mở. Anh tôn trọng sự sáng tạo của chúng tôi. Đó là kiểu người tôi muốn kết bạn cùng.
- WING SHYA, nhiếp ảnh gia/nhà thiết kế (Varsity)



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%202/484538_10151060068739561_573021678_n-1.jpg


Trương bị tai tiếng là xấu tính (ha!) :"P – khi Tôn Long giành được vai diễn nam nghệ sĩ Nhật Bản chuyên cải nữ trong bộ phim M.Butterfly, người ta đã tường thuật lại lời anh nói về đối thủ: “Anh ấy trông đẹp đấy, nhưng không thể so sánh với tôi” – và trong cuộc đối thoại của tôi với anh, anh giỏi ngoại giao.
- FREDRIC DANNEN, tay bút điểm phim (FREDRIC DANNEN - BARRY LONG, Hong Kong Babylon)


Trương 44 tuổi, và khi anh chẳng thay đổi gì trong suốt nửa phần đời đứng trước công chúng của mình thì sự hào phóng và khéo léo sử dụng sức cám dỗ của anh ngày một trở nên tinh quái hơn :p . Anh cùng lúc quyến rũ và dè chừng, tán tỉnh và ngăn cấm. Anh là kẻ trêu chọc ranh mãnh và khiêu khích nhất showbiz châu Á.
- RICHARD CORLISS, tay bút điểm phim (Time)


Trương có một tình yêu gần như trần trụi là được yêu.
- RICHARD CORLISS, tay bút điểm phim (Time)


Cá tính mạnh mẽ và sự đa cảm mong manh của anh nghe có vẻ đối chọi nhau, nhưng dường như có rất nhiều sự đối lập hòa quyện trong con người anh. Cá tính đàn ông và ôn hòa, gương mặt đẹp. Thẳng thắn, biểu cảm bốc đồng và sự giữ gìn quá ư cẩn trọng. Bản năng tự bảo vệ mạnh mẽ, điều làm anh đôi khi trở nên xa cách với người khác, và tự do, những hành động không kiềm chế phơi bày mọi điều của anh khi cần thiết.
- CHITOSE SHIMA (All About Leslie, biên tập bởi CHITOSE SHIMA)



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%202/620547_10151095099164561_466662987_o.jpg

whitedaisy
01-09-2012, 11:38 PM
Phỏng vấn Anita Mui

Source: http://xoomer.alice.it/nguidett/anitamui.htm
Người dịch: Cameo


http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/anitamui/6eb06687gw1dpv3iqkgp5j.jpg


Anita Mui, giống như người em gái gần gũi của Leslie, từng ở bên nhau trên dưới 20 năm, đã khóc hết nước mắt vì Leslie, ko thiết cả ăn uống. Những người bạn thân của cô lo rằng cô không thể suy nghĩ đúng đắn, đã luôn ở bên và an ủi cô. Sau khi đưa tiễn Leslie, Anita đã phần nào bình tĩnh hơn. Đêm thứ sáu tuần trước, khi đồng ý trả lời phỏng vấn của Ming Pao, cô cảm thấy tức giận thay cho Leslie. Cô nói: "Làm ơn trả lại sự công bằng cho Leslie."

Anita vẫn còn đau buồn, nhưng cô đã tỏ ra dũng cảm, chấp nhận trả lời phỏng vấn của Ming Pao. Đó là bởi cô muốn lên tiếng cho Leslie. Cô nói: "Tôi hi vọng mọi người hãy công bằng một chút với Leslie. Tình hình hiện giờ rất xấu, cái chết của Leslie khiến chúng ta tiếc thương, nhưng hãy làm ơn đừng đổ lỗi cho anh ấy."

"Nếu không phải là vì bệnh tình của mình, tôi tin rằng anh ấy nhất định không chọn cách này. Là người ủng hộ cho cái đẹp, không có lý gì anh ấy lại tự huỷ hoại bản thân. Chính căn bệnh quái ác đã xui khiến anh ấy. Trong những ngày cuối cùng, không ai biết nỗi đau mà anh ấy phải trải qua, chúng ta không thể chia sẻ cùng anh nỗi buồn và sự đau đớn, nhưng cũng làm ơn đừng vứt bỏ tất cả ngay sau cái chết của anh. Hãy thành thực với chính bản thân, chúng ta sẽ làm gì nếu chúng ta là người bị bệnh?"

"Thực ra, chúng ta nên đối diện với điều này một cách tích cực, sự ra đi của Leslie là một dấu hiệu cho thấy những bệnh nhân luôn cần được quan tâm chăm sóc. Leslie nhắc nhở chúng ta rằng nên quan tâm nhiều hơn tới những người xung quanh, trân trọng gia đình và những người bạn của mình nhiều hơn nữa."

"Khi còn sống, Leslie luôn luôn làm việc với nỗ lực tới 200%, và cũng đóng góp rất nhiều cho xã hội, anh ấy đã hoàn thành đầy đủ sứ mệnh của một người nghệ sĩ. Tuy nhiên, giới truyền thông không chịu buông tha cho anh, và mặc dù bề ngoài anh tỏ ra là mình không hề bận tâm, nhưng thực sự thì anh ấy có cảm thấy phiền lòng."

"Sự chán nản không phải là thứ bạn vướng vào trong một ngày, nó là cả một sự tích tụ. Tôi cho rằng một số hãng truyền thông phải chịu một phần trách nhiệm. Trong đám tang của anh, những hãng truyền thông này đã không được tham dự, đó hẳn là mong muốn của Leslie. Truyền thông và nghệ sĩ là những nghề nghiệp gắn bó như môi với răng, tại sao mọi chuyện lại tới nông nỗi này? Khi Leslie còn sống, họ quấy rầy anh, khi anh ấy qua đời, họ vẫn không buông tha cho anh. Những người đã đối xử với Leslie theo cách ấy, họ không sợ Leslie sẽ quay về tìm họ một lúc nào đó sao? Do đó tôi kêu gọi các fan của Leslie hãy tẩy chay những tờ báo đó. Đừng để chúng làm phiền bạn, hãy tiết kiệm tiền dành cho những tờ báo có giá trị khác."

" Trong nhiều năm, tôi đã không nhận trả lời phỏng vấn của họ. Trong tương lai, nếu tôi có tổ chức họp báo, và họ kéo đến, tôi sẽ vẫn yêu cầu họ rời đi. Đừng đổ lỗi là tôi nhẫn tâm. Tôi cũng kêu gọi bè bạn nghệ sĩ hãy tẩy chay họ. Để xem họ sẽ tồn tại như thế nào nếu thiếu sự ủng hộ của giới nghệ sĩ?"

Đề cập về cái chết của Leslie, Anita buồn rầu nói: "Tôi cảm thấy còn hơn cả đau buồn hay tiếc nuối. Những ngày khi anh mới qua đời, tôi đau đớn đến nỗi không thốt ra được một lời. Tôi thấy mình như bỗng già thêm 10 tuổi. Tôi cứ hỏi chúa trời, tại sao điều này lại xảy ra? Cho tới giờ, đầu óc tôi vẫn bị lấp đầy bởi những câu hỏi. Những người bạn của tôi và anh sợ rằng tôi không chịu đựng nổi, đã luôn ở bên tôi trong thời gian đó, nhắc tôi giữ gìn sức khỏe. Rất nhiều người đã dùng những cách khác nhau để hỏi thăm sức khoẻ tôi, điều này khiến tôi nhận thấy trong thế giới này vẫn còn sự ấm áp." Anita hối tiếc bởi cô hoàn toàn không biết rằng bệnh tình của Leslie lại nghiêm trọng tới mức ấy. Cô tự trách bản thân, đổ lỗi cho mình vì đã không quan tâm đủ nhiều tới Leslie.

"Leslie là tuýp người chỉ đề cập đến những tin tức tốt lành, không nói về những tin xấu. Thật đáng tiếc, trong mắt anh ấy, tôi chỉ là một người em gái nhỏ. Anh ấy sợ tôi không thể gánh vác được nó, không muốn điều ấy làm tôi buồn phiền, thậm chí không muốn tôi biết rằng anh ấy bị ốm, anh chỉ nói với tôi anh bị đau dạ dày và cảm thấy không được khỏe. Về sau, tôi nghe người ta nói Leslie cảm thấy không hạnh phúc và tâm trạng của anh có vấn đề. Nhưng tôi thực sự không biết tình trạng của anh ấy lại nghiêm trọng tới vậy. Tôi đã cố liên lạc bằng nhiều cách, nhưng không thể tìm thấy anh. Anh cũng không bao giờ trả lời điện thoại của tôi. Tôi đã viết một tấm thiệp, với rất nhiều những lời tôi muốn nói với anh. Tôi chỉ muốn anh biết rằng tôi quan tâm tới anh nhiều như thế nào."

"Năm ngoái, sau khi tôi hoàn thành đợt biểu diễn ở Hồng Kông, tôi tiếp tục chuẩn bị cho chuyến lưu diễn của mình. Thực sự vào thời điểm đó, tôi không cảm thấy hạnh phúc trong công việc, tôi đã hi vọng mình có thể trông cậy vào anh. Khi đó, tôi hơi bực anh ấy, tôi chỉ muốn nói chuyện, mà anh thì cứ phớt lờ tôi đi. Giờ thì tôi hiểu rằng, anh đã phải chịu đựng nhiều như thế nào, anh sợ tôi sẽ bận lòng và anh không muốn tạo áp lực cho tôi. Giá như tôi cố gắng tìm anh ấy hơn, mọi chuyện có thể đã không thành ra thế này. Tôi đã làm chưa đủ."

Hai từ mà Anita rất muốn nói với Leslie, nhưng giờ đã không còn cơ hội, đó là: Cám ơn. "Từ ngày đầu tiên tôi bắt tay chuẩn bị cho đợt biểu diễn kỉ niệm 20 năm ca hát của mình, Leslie đã nói với tôi, theo ý muốn của anh ấy, anh sẽ làm khách mời đặc biệt trong ngày cuối cùng của đợt trình diễn. Những lời của anh đã nâng đỡ tôi rất nhiều, cho tôi thêm sự động viên khích lệ. Đợt trình diễn đó thật khó khăn, tôi đã phải cắn răng vượt qua từng trở ngại. Có lẽ là bởi tôi đòi hỏi quá cao ở bản thân. Vào đêm cuối cùng, tôi thực sự muốn chia sẻ cùng anh. Ngày đó khi anh tới, anh đã không được khoẻ. Anh nói anh bị đau dạ dày, nhưng khi anh đứng trên sân khấu, khán giả thậm chí không hề nhận thấy anh không được khoẻ. Sau buổi trình diễn, anh rời đi rất sớm. Tôi đã không có cơ hội được nói lời cám ơn anh."

Mọi người chung quanh đều thấy rằng Leslie rất cưng chiều Anita. Tôi (người viết) còn nhớ vào năm 1985, trong đợt trình diễn đầu tiên của Leslie, Anita được làm khách mời đặc biệt. Anh ấy nói với tôi rằng sự sắp đặt đó không phải ý đồ của công ty mà là ý muốn của chính anh. "Chúng tôi là những người bạn tốt, và cô ấy cũng sẽ có buổi trình diễn của riêng mình trong tương lai gần, tôi thấy nên cho cô ấy cơ hội thăm dò phản ứng của khán giả. Đối với một ca sĩ mà nói, điều này giống như một liều thuốc bảo đảm. Khi tôi nghe khán giả tán thưởng Anita, tôi đã tự nói với mình: Anita, em sẽ ổn thôi."

Sau khi nghe tôi nhắc lại việc đó, Anita nói: "Anh ấy và tôi là cặp đôi tốt, là bạn tốt. 20 năm trước, chúng tôi khởi đầu từ hai bàn tay trắng tại Capital Artist. Tôi chỉ biết rằng khi có anh ở bên, tôi cảm thấy yên lòng. Khi có tôi ở bên, anh cũng sẽ thanh thản. Trong buổi trình diễn đầu tiên của anh, tôi có thể lo lắng cho anh; Tôi thoải mái hơn với bản thân khi làm khách mời của anh. Tay trong tay, chúng tôi cùng nhau dũng cảm vượt qua những quãng thời gian khó khăn. Mỗi khi tôi cảm thấy không hạnh phúc, và ngồi khóc trong phòng, anh sẽ vỗ về tôi, và tôi có thể bình tâm trở lại. Mỗi khi anh không vui, tôi nắm lấy tay anh, để truyền cho nhau sự động viên khích lệ."

Khi mới bắt đầu, họ đi du lịch cùng nhau, những chuyến bay chỉ với chỗ ngồi rẻ tiền. "Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối. Nâng tay cầm lên và nằm xuống để ngủ. Anh nằm trên ghế, còn tôi nằm dưới sàn, chúng tôi bắt đầu ngủ. Trong những ngày đó, chúng tôi động viên và quan tâm tới nhau. Cho dù khó khăn tới mức nào, chúng rôi cũng không hề cảm thấy mệt mỏi. Khi chúng tôi ở trong khách sạn, những phòng ngủ sẽ có cửa thông nhau. Một lần ở New York, chúng tôi trọ trong khu vực mà môi trường khá là tồi tệ, đó là một quận của người da đen. Khi tôi đang chập chờn ngủ, thì bị một gã da đen say rượu đột nhập vào phòng. Tôi sợ tới mức la lên thất thanh và Leslie đã tới để bảo vệ tôi. Chúng tôi từng có kỷ niệm nằm chung trên một chiếc giường và trò chuyện cho tới lúc bình minh. Nhiều người nghĩ rằng tôi rất cứng rắn. Chỉ có trước mặt Leslie tôi mới có thể hoàn toàn là chính mình, là một cô gái. Không cần phải làm ra vẻ mạnh mẽ. Đó là bởi vì anh ấy luôn ở đó để che chở cho tôi. Anh ấy thực sự là người anh trai cưng chiều tôi hết mực." Anita bỗng nhắc tới Danny Chan, "Danny lại giống như em trai tôi, cần sự bảo vệ của tôi."

Tiếp tục nói về mối quan hệ giữa cô và Leslie: "Sự ràng buộc với gia đình của chúng tôi là khá giống nhau. Mỗi khi chúng tôi có chuyện không vui, chúng tôi ít khi kể với mẹ. Anh ấy hiểu tôi hơn là gia đình tôi. Tôi có thể nói với anh mọi điều; thậm chí những người bạn trai của tôi cũng đưa về cho anh đánh giá. Nếu anh nghĩ người ấy tốt, tôi sẽ thấy yên tâm hơn. Nếu anh nói "tạm được", thì tôi sẽ trừ bớt điểm của anh chàng đó."

Sau này, Leslie rời Capital Artist và khối lượng công việc ngày càng nhiều. Trong một vài năm, mối liên hệ giữa Leslie và Anita thưa dần, "Tôi đã nghĩ rằng anh quên mất tôi, tôi cảm thấy rất đau khổ. Sau đó chúng tôi quay lại cùng nhau và nói về quãng thời gian đó, tôi đã nhận ra dù anh ấy đang ở đâu, anh vẫn luôn dành cho tôi một góc quan trọng trong trái tim anh. Và tôi cũng vậy. Anh mãi mãi là người anh trai của tôi, mối quan hệ của chúng tôi thân thiết tới mức ... " Anita không nghĩ ra được cách diễn đạt nào cho thích hợp, "Dẫu sao, đó cũng không phải là điều mà bạn có thể nói vẻn vẹn trong 2 hay 3 từ ngữ. Anh ấy đã in dấu trong trái tim tôi."

Cái chết của Leslie là một bất hạnh lớn đối với Anita, cô ấy cần thời gian để hồi phục. "Tôi biết anh ấy không muốn nhìn thấy tôi trong tình trạng này, anh sẽ lo lắng. Nếu anh đã có quá nhiều điều bận tâm và không thể từ bỏ được thế giới này, thì linh hồn anh sẽ khó được tái sinh. Để anh có thể nghỉ ngơi trong yên bình, tôi sẽ cố gắng mạnh mẽ."

whitedaisy
02-09-2012, 01:10 AM
Top 100 minh tinh của Điện ảnh Hoa ngữ

Năm 2005 nhân dịp đại tưởng nền điện ảnh Hoa ngữ tròn 100 năm tuổi, giải thưởng Truyền thông điện ảnh Hoa ngữ (Chinese Film Media Awards) của Trung Quốc Đại Lục có thực hiện bộ ba bảng danh sách tôn vinh "Top 100 Tác Phẩm của Điện Ảnh Hoa ngữ", "Top 100 Đạo Diễn của Điện Ảnh Hoa ngữ" và "Top 100 Minh Tinh của Điện Ảnh Hoa Ngữ". Những tác phẩm và tên tuổi này được lựa chọn dựa vào danh tiếng, sức ảnh hưởng làm thay đổi/định hình các chuẩn mực của điện ảnh, sở hữu các thành tựu mang tính nghệ thuật cao đồng thời có vị thế trong nền văn hóa cũng như lịch sử.

Nguồn tin từ: Southern Metropolis Daily - Nam Phương Đô Thị Báo
Do đây là tin tức đã lưu trữ từ lâu nên mình không có link trực tiếp, bạn nào thạo tiếng Trung có thể kiểm chứng lại :)


Sau đây là bảng danh sách "Top 100 Minh Tinh của Điện Ảnh Hoa Ngữ"

冯宝宝 - Phùng Bảo Bảo (Phùng Bửu Bửu)
林楚楚 - Lâm Sở Sở
夏佩珍 - Hạ Bội Trân
杨耐梅 - Dương Nại Mai
殷明珠 - Ân Minh Châu
胡蝶 - Hồ Điệp
阮玲玉 - Nguyễn Linh Ngọc
陈燕燕 - Trần Yến Yến
王人美 - Vương Nhân Mỹ
黎莉莉 - Lê Lợi Lợi

徐来 - Từ Lai
郑小秋 - Trịnh Tiểu Thu
龚稼农 - Cung Giá Nông
金焰 - Kim Diễm
赵丹 - Triệu Đan
舒绣纹 - Thư Tú Văn
陈云裳 - Trần Vân Thường
吴楚帆 - Ngô Sở Phàm
黄曼梨 - Hoàng Mạn Lê
李丽华 - Lý Lệ Hoa

张瑞芳 - Trương Thụy Phương
白扬 - Bạch Dương
王丹凤 - Vương Đan Phượng
韦伟 - Vy Vỹ
李纬 - Lý Vỹ
石挥 - Thạch Huy
白光 - Bạch Quang
王引 - Vương Dẫn
刘琼 - Lưu Quỳnh
严俊 - Nghiêm Tuấn

韩非 - Hàn Phi
谢添 - Tạ Thiêm
孙道临 - Tôn Đạo Lâm
谢芳 - Tạ Phương
周璇 - Châu Tuyền (Chu Tuyền)
上官云珠 - Thượng Quan Vân Châu
张瑛 - Trương Anh
卢敦 - Lô Đôn
白燕 - Bạch Yến
梅绮 - Mai Ỷ

紫罗莲 - Tử La Liên
红线女 - Hồng Tuyến Nữ
马师曾 - Mã Sư Tăng
伊秋水 - Y Thu Thủy
梁醒波 - Lương Tỉnh Ba
夏梦 - Hạ Mộng
傅奇 - Phó Kỳ
林黛 - Lâm Đại
乐蒂 - Lạc Đế
郑佩佩 - Trịnh Bội Bội (Trịnh Phối Phối)

尤敏 - Vưu Mẫn
叶枫 - Hiệp Phong
林翠 - Lâm Thúy
葛兰 - Cát Lan
林凤 - Lâm Phượng
陈宝珠 - Trần Bảo Châu
萧芳芳 - Tiêu Phương Phương
谢贤 - Tạ Hiền
唐宝云 - Đường Bảo Vân
穆虹 - Mục Hồng (Mặc Hồng)

王羽 - Vương Vũ
姜大卫 - Khương Đại Vệ
狄龙 - Địch Long
傅声 - Phó Thanh
李小龙 - Lý Tiểu Long
何莉莉 - Hà Lợi Lợi
李菁 - Lý Tinh
卢燕 - Lô Yến
狄娜 - Địch Na
柯俊雄 - Kha Tuấn Hùng

孙越 - Tôn Việt
徐枫 - Từ Phong
陆小芬 - Lục Tiểu Phân
许不了 - Hứa Bất Liễu
许冠文 - Hứa Quan Văn
任剑辉、白雪仙 - Nhậm Kiếm Huy, Bạch Tuyết Liên
成龙 - Thành Long
周润发 - Châu Nhuận Phát (Chu Nhuận Phát)
梁朝伟 - Lương Triều Vỹ
张国荣 - Trương Quốc Vinh

周星驰 - Châu Tinh Trì (Chu Tinh Trì)
梁家辉 - Lương Gia Huy
梅艳芳 - Mai Diễm Phương
杨紫琼 - Dương Tử Quỳnh
刘德华 - Lưu Đức Hoa
林青霞 - Lâm Thanh Hà
张曼玉 - Trương Mạn Ngọc
张艾嘉 - Trương Ngải Gia
李连杰 - Lý Liên Kiệt
刘青云 - Lưu Thanh Vân

刘晓庆 - Lưu Hiểu Khánh
巩俐 - Củng Lợi
陈冲 - Trần Xung (Trần Trùng)
姜文 - Khương Văn
葛优 - Cát Ưu
李雪健 - Lý Tuyết Kiện
章子怡 - Chương Tử Di
陈道明 - Trần Đạo Minh
黄秋生 - Huỳnh Thu Sinh (Hoàng Thu Sinh)
芳艳芬 - Phương Diễm Phân

::::::::::::::::::::::::::::::::

heobeo
02-09-2012, 01:23 AM
Dưới đây là những suy nghĩ, nhận xét từ những người bạn và đồng nghiệp của CaCa để tưởng nhớ về anh. (Phần lớn các nghệ sĩ phát biểu những cảm tưởng này sau khi nghe tin CaCa mất, và vào dịp kỷ niệm tưởng nhớ CaCa)

::::::::::::::::::::::::::::::

source: Leslie cheung fansite
Viet translation: beforsure

Anita Mai Diễm Phương

Từ trong sâu thẳm là nỗi đau, đau, đau, và trái tim tôi như không thở nổi đến lúc cảm thấy trái tim như tê buốt, không còn tri giác, và tôi gục xuống. Sự ra đi của CaCa đã cho mỗi người chúng ta một thông điệp. Con người cần sự quan tâm và tình yêu. Hồng Kong hiện nay đang có nhiều khó khăn. Nếu Caca còn ở đây anh ấy nhất định sẽ nói với tôi rằng không cần phải sợ và chúng ta sẽ cùng nhau qua khỏi.

Tôi cảm nhận hơn sự đáng tiếng và hối hận. Những ngày khi anh ấy mới ra đi, tôi cảm thấy trái tim đau đến nỗi không thể nói một lời. Tôi tự dưng già thêm 10 tuổi. Tôi cứ luôn hỏi ông Trời, tại sao chuyện này lại sảy ra? Đến bây giờ, đầu óc tôi vẫn luôn đầy ắp những dấu hỏi. Bạn của tôi và bạn của anh ấy sợ tôi không chống trả nổi, họ ở cạnh tôi trong thời kì này và luôn bảo tôi phải giữ gìn. Điều đó cho tôi thấy trái đất này vẫn còn những tình thương.

Anh và tôi là những người đồng hành tốt, những người bạn của nhau. 20 năm trước chúng tôi bắt đầu tại "Capitol Artiste". Tôi chỉ biết mỗi khi anh ở cạnh tôi đều cảm thấy nhẹ nhõm hản, còn khi tôi ở cạnh thì anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Tay trong tay, chúng tôi đã cùng trải qua nhiều thời gian khó khăn. Mỗi khi tôi không vui, và khóc trong phòng, anh ấy sẽ an ủi tôi, và tôi sẽ lại ổn. KHi anh không vui thì tôi sẽ nắm tay anh, cùng động viên nhau. Để anh được an nghỉ bình yên, tôi sẽ kiên cường.

Theo MingPao, English translation by Nicole Tan from lesliecheung.com forum

http://img2.imageshack.us/img2/8317/lanita.jpg


Brigitte Lâm Thanh Hà

"Hai tuần trước tôi cảm nhận thấy có điều không ổn với Leslie. Anh ấy hồi hộp và run lên khi anh khoác vai tôi"

Theo Oriental Daily News và Straits Time Asia

http://img231.imageshack.us/img231/685/lebr.jpg


Cecilia Diệp Đồng

"Bộ phim đầu tiên Nomad của tôi đóng với CaCa. Anh ấy như tình yêu đầu đời của tôi. Tôi nhớ rằng khi đó anh từng nói với người ta tôi là một diễn viên tốt và lần sau nhớ tìm đến tìm tôi.
Tôi rất ngưỡng mộ sự tự tin và nhiệt tình của anh. Bao nhiêu năm sau anh vẫn khen ngợi tôi là một diễn viên giỏi với mọi người. Thực ra tôi đã có một chỗ trong trái tim anh. Anh là một đồng nghiệp tốt, tôi rất hạnh phúc từng được làm việc chung với anh.

Theo The SAR HK Film top ten home page



Christopher Doyle
Happy Together là bộ phim đáng nhớ nhất mà tôi và CaCa từng làm việc chung

Theo The SAR HK Film top ten home page


Châu Nhuận Phát

Tôi quá shock. Tôi không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra. Mấy tháng trước chúng tôi còn dùng cơm với nhau. Anh Đường cũng ở đó. Họ xem ra hạnh phúc. Tôi không hề cảm thấy có vấn đề gì đang xảy ra cả.

Khi tôi nghe đc tin tức đó, tôi không thể tin nổi một người tài năng như thế lại tự sát. Đó là một mất mát lớn cho nghành điện ảnh. Tôi nghĩ rằng đó là một câu nói đùa của ngày "cá tháng tư"

Theo Ming Pao, Straits Time Asia
http://img413.imageshack.us/img413/4139/lcyf.jpg


Jacky Trương Học Hữu

Cái chết của CaCa như là một ngày bầu trời không còn sao nữa. Chúng ta làm gì trong sự đen tối ấy? Với cái chết của CaCa bầu trời như tự dưng mất đi một "ngôi sao sáng" và chỉ còn lại sự cô đơn và trống không. CaCa từng nói với tôi "Học Hữu, khi nào chúng ta có thể làm việc chung trong một tác phẩm ca kịch?" Bây giờ, chúng tôi không còn cơ hội đó nữa, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở cuộc đời sau, hoạc có khi nào ở một nơi khác? Tôi hi vọng chúng ta sẽ được gặp lại"

Theo The SAR HK Film TOP TEN Home Page
http://img266.imageshack.us/img266/3599/ljacky.jpg


Joey Dung Tổ Nhi

"Trong những bản nhạc của CaCa có liên quan nhiều đến từ "gió". Anh đến và đi cũng như một làn gió"
The SAR HK Film TOP TEN Home Page


John Woo Ngô Vũ Sâm

"Với tôi cậu ấy mãi mãi là Kit trong Bản Sắc Anh Hùng. Dù cho cậu ấy đang ở những thời điểm cao nhất hay yếu nhất, thì cậu ấy mãi là một người biết đứng dậy. Trước cái chết của Chang Cheh và Roman Tam, tôi đã khóc khi hay biết tin. Nhưng khi nghe tin về Leslie, tôi không khóc được một giọt nước mắt, vì nỗi đau buồn của tôi quá sâu thẳm, trái tim tôi đã khóc. Những giọt nước mắt từ trái tim là cay đắng nhất. Tại sao Ông Trời lại quá bất công với Leslie?"

Theo http://www.hkentreview.com
http://img266.imageshack.us/img266/5517/ljohn.jpg


Karen Mặc Văn Úy

"Anh là một diễn viên tuyệt vời và rất chuyên nghiệp. Vì anh đã ở trong nghành bấy lâu, anh như là một người anh lớn và quan tâm đến bất cứ ai. Tôi học hỏi được một chút từ anh trên phim trường. Từ đó chúng tôi giữ một quan hệ tốt"

Mặc Văn Úy nói về Leslie tại Deauville Film Festival

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/Up/264379_214141455295788_100000998060160_580784_8127 505_n_zpsaf39d539.jpg

heobeo
02-09-2012, 01:25 AM
Karena Lâm Gia Hân

CaCa là một đồng nghiệp tuyệt vời. Chúng tôi rất hợp gu. Anh biết làm sao đưa một diễn viên vào một cảnh quay, chỉ bởi lí do đấy mà vì sao tôi hoàn thành được đòi hỏi của đạo diễn. Khi quay bộ phim Inner Sense tôi béo phì và thích cười, và anh đã gọi tôi là cô gái mập mạp. Mỗi lần mà chúng tôi phải quay một cảnh buồn, thì anh đến chỗ tôi và nói "Cô gái mập, đừng cười nữa" CaCa rất chú tâm. Anh nhập vai rất nhanh và cũng ra khỏi vai diễn rất nhanh.
The SAR HK Film TOP TEN Home Page

http://img156.imageshack.us/img156/8873/58965549.jpg


Kelly Trần Tuệ Lâm

Tôi không bao giờ mong đợi rằng CaCa sẽ đồng ý lập tức. Sau đó chúng tôi đã tới nhà anh. Anh ko chỉ dạy tôi một số đoạn diễn quan trọng mà còn giúp tôi phân tích nhân vật. CaCa đã làm vậy bởi muốn ủng hộ Chung Man (vì họ là bạn thân của nhau)
(CaCa và kelly hợp tác trong bộ phim And I love you so của Chung Man)
The SAR HK Film TOP TEN Home Page


Kenix Quách Khả Doanh

"Anh là một nguồn cảm hứng.Anh có sự oai phong của một đại minh tinh. Giọng hát và diễn suất của anh hoàn hảo và cộng thêm một ngoại hình đẹp. Anh là một nghệ sĩ hoàn hảo. Anh cho tôi cảm hứng để làm việc hăng say và cố gắng phát duy bản thân. Anh cũng là một người thật tốt. Chúng tôi từng gặp nhau tại một nhà hàng và anh đã qua chào hỏi tôi. Một trong những nuối tiếc của đời tôi là ko có đc cơ hội làm việc với anh.

Theo www.hkentreview.com


La Gia Anh

Caca có sự nổi tiếng và vận may, với tuổi 48 huyền bí sắp đến, ngoài tình yêu còn có gì làm anh ấy đau lòng được? Tôi không biết anh Tong, nhưng 4 năm trước tôi gặp họ ở Pháp hồi Worl Cup. Lúc đó họ rất hạnh phúc. Năm ngoái tôi cùng CaCa chơi golf, anh chơi hơn cả hay! Anh sống và đối sử với mọi người rất tốt. Anh không nên có một kết cuộc như vậy.

The SAR HK Film TOP TEN Home Page


Nicholas Tạ Đình Phong

"Thời gian" của mỗi người rồi sẽ đến, của anh đã sớm hơn. Là một điều xấu hổ một chuyện như vậy sảy ra với một người tốt như anh., nhưng thế nào thì đấy cũng là sự chọn của anh. Tôi chỉ có thể để điều đó đi. Hi vọng ai cũng sẽ như tôi và nhớ đến những điểm tốt của CaCa. CaCa từng nói với tôi là chúng tôi đều mang sao Xử Nữ, cứng đầu và mọi thứ đều phải hoàn hảo. Nhưng ko có gì hoàn hảo trên thế giới này. Chúng ta chỉ có thể nhìn về phía trước.



Tiêu Phương Phương

Tôi đã mơ rằng mình tham dự tang lễ của Caca và nhìn thấy Caca nằm trong quan tài mặc cái áo màu xanh và bộ trang phục màu đen, nhìn anh ấy rất thời trang. Anh ấy xuất hiện ở phía thờ cúng. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy thoải mái như thế. Anh ấy xem ra hạnh phúc và có một nụ cười của sự hài lòng trên khuôn mặt. Tôi muốn đến chỗ anh thì tự dưng có kí giả xuất hiện để chụp ảnh. Khi tôi quay lại nhìn Caca thì anh đã đi mất rồi.
The SAR HK Film TOP TEN Home Page (May 1 2003)

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/weiboLeslie/1229503520220198_zps25d873d4.jpg


Lydia Thẩm Điện Hà

Chúng tôi thân đến mức gọi nhau bằng "honey". Mặc dù gần đây cậu ấy có vẻ buồn rầu, nhưng thường thì sau đấy cậu ấy qua khỏi. VÌ thế cái chết của Leslie quá bất ngờ và rất khó khăn để chấp nhận.



Maggie Trương Mạn Ngọc

Tôi đã khóc, nhiều ngày sau đấy khi tỉnh dậy tôi luôn nghĩ về anh.
Tôi đã gọi điện cho Lương Gia Huy và một số người bạn thân cận khác để động viên lẫn nhau. Lần cuối tôi gặp anh tại buổi ăn tối với Thành Long và Mai Diễm Phương.
The SAR HK Film TOP TEN Home Page

http://img179.imageshack.us/img179/3562/lmag.jpg


Sylvia Trương Ngãi Gia

Cho phần đoạn phim của "40" (phim 20 30 40) tôi thực ra đã mời Caca đạo diễn, nhưng sau đó vì do sức khỏe của anh không tốt nên chúng tôi chỉ đành tiếp tục không có sự tham gia của anh. Giới nghệ thuật ko phải một nơi dễ dàng. Chỉ có những người trong nghành mới hiểu nó như thế nào, nhưng cuộc sống phải luôn tiếp tục.
The SAR HK Film TOP TEN Home Page


Sandra Ngô Quân Như

Tôi rất nhớ đến người bạn này và tôi cảm thấy rất đáng tiếc. Không phải ai cũng kiểm soát được những khí chất ma quỉ trong tâm địa, vì thế không ai có thể đánh giá những việc CaCa đã làm
The SAR HK Film TOP TEN Home Page (May 1 2003)

http://img512.imageshack.us/img512/4192/lsand.jpg


Tony Lương Triều Vỹ

Vào thời điểm tôi nghi ngờ và có những lo lắng để diễn tả một vai đồng tính (trong Happy Together) tôi không có chút tự tin nào. may thay Caca là bạn đồng diễn của tôi. Anh rât nghiêm túc và nhập tâm. Anh giúp đỡ tôi rất nhiều. Với sự động viên của anh tôi đã có thể diễn một vai tiêu biểu như thế.
The SAR HK Film TOP TEN Home Page (May 1 2003)

http://img218.imageshack.us/img218/4940/ltony.jpg


Vương Gia Vệ

Leslie Cheung là một nghệ sĩ tuyệt vời và một người bạn chân thành. Qua những ngày tháng làm việc chung, chúng tôi chia sẻ những giây phút tuyệt vời và những góc nhìn khác nhau trong công việc. Điều đó chỉ vì chúng tôi đều là những kẻ mơ mộng. Leslie thường đùa gọi mình là một huyền thoại. Chúng tôi, cũng từng gọi anh bằng cái tên đó. Nhưng ko một ai có thể tưởng tượng rằng một huyền thoại lại có thể hoàn thành con đường một cách như thế. Chúng ta sẽ mãi mãi yêu mến kí ức về anh. Mong anh nghỉ ngơi yên bình.
Theo Yahoo News

http://img512.imageshack.us/img512/525/lwong.jpg


Teresa Mao Thuần Quân

Tôi đã mất đi người bạn thân nhất. Tôi biết anh từ khi chúng tôi còn rất trẻ và anh luôn chăm sóc cho tôi. Mỗi khi tôi không được vui, anh sẽ đến bên tôi và ở lại với tôi để khiến tôi đc phấn chấn hơn.
Leslie như một người anh của tôi. Các con gái của tôi gọi anh là Chú nhỏ. KHi chuyện sảy ra cả 3 mẹ con chúng tôi cùng khóc. Hôm qua tôi buồn rầu cả ngày ở nhà. Sáng nay mặc dù tôi vẫn không chấp nhận đc hiện thực, khi tôi nghe những bản nhạc của anh tôi nhớ đến tất cả những gì anh từng nói với tôi, những thời điểm huy hoàng của anh, nhưng tôi cảm thấy mình phải kiên cường nhìn nhận sự thật. Tôi biết những ai từng quen Caca đều hơn cả tan nát trái tim, nhưng chúng ta cần kiên cường và dũng cảm nhìn nhận hiện thực này.
The SAR HK Film TOP TEN Home Page

http://img218.imageshack.us/img218/9634/lteresa.jpg


Kenny Bee Chung Chấn Đào

Khi chúng tôi gặp nhau chúng tôi luôn rất vui vẻ, trong suốt bữa ăn chúng tôi có thể nói bất cứ điều gì, trên trời dưới biển. Anh am hiểu về ẩm thực, rượu và thời trang. Anh rất có gu thưởng thức và chúng tôi rất hợp cạ. Anh ấy thậm chí còn có những trò đùa bẩn nữa, nhưng tất cả chúng đều bị liệt vào loại III và không thể tuyên truyền. Tôi chỉ có thể nói là anh rất vui vẻ, rất thẳng thắn…

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/Up/112708fnp61ndy9d4dwn5j_zpsfaf130cf.jpg


Michelle Yeoh Dương Tử Quỳnh

CaCa là một nghệ sĩ rất tài năng. Sự ra đi của anh là một mất mát cho ngành công nghiệp. Tôi hy vọng anh sẽ tìm được bình yên…

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/Up/78fcc3ce087ca65b92457ebe_zps7a986281.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/Up/tumblr_lsycyi6XPZ1qb4xb2_zps476cf0c7.jpg


Tsui Tin Yau Từ Thiên Hữu

Tôi say mê diễn xuất của Ca Ca và Lương Triều Vỹ suốt khoảng thời thơ ấu. Trong trái tim tôi, Ca Ca là người rất tự tin và có trách nhiệm, cũng như anh có rất nhiều can đảm trong con người anh. Mặc dù Ca Ca đột ngột ra đi, tôi sẽ không bị tác động đâu vì tôi biết anh còn có mặt nhạy cảm đa sầu ẩn bên trong.



***

heobeo
02-09-2012, 11:29 AM
“THẬP ĐẠI NAM TINH” CÓ ẢNH HƯỞNG SÂU SẮC NHẤT TRONG GIỚI ĐIỆN ẢNH TRUNG HOA

Nguồn: tt.mop.com (http://tt.mop.com/read_10051265_1_0.html)
Dịch: ngan_sang_woo.

1. Lý Tiểu Long:

Cuộc đời của người anh hùng màn bạc này tràn ngập sắc thái truyền kỳ, đem ảnh hưởng đến cho hơn cả một thế hệ. Mặc dù có thể nói là trong giới điện ảnh Trung Hoa, anh ấy là minh tinh được người ngoại quốc biết đến sớm nhất, thế nhưng tôi cảm thấy thành tựu của anh trong lĩnh vực võ thuật còn vươn xa rất nhiều hơn so với thành tựu điện ảnh. Cơ hồ mỗi bộ tác phẩm của anh đều mang bản sắc nguyên thủy, tự nhiên, nếu chiếu theo ngày nay mà nói, đây có lẽ là một diễn viên mang nhiều khuyết điểm chí mạng nhất. Nhưng chúng ta vẫn cố chấp yêu thích phim của anh chỉ để được nghe tiếng thét cũng như chiêm ngưỡng thân thủ linh hoạt hung mãnh của anh trên màn ảnh.

2. Trương Quốc Vinh:


http://i957.photobucket.com/albums/ae58/ngan_sang_woo/LESLIE%20CHEUNG/Leslie_Cheung_1.jpg

Tương tự như Lý Tiểu Long, Trương Quốc Vinh cũng là một minh tinh màn bạc mang đầy sắc thái huyền thoại. Vẻ bề ngoài quá phần tuấn mỹ không những không nhấn chìm diễn xuất của anh mà trái lại, nói anh là thiên hoàng của phim nghệ thuật cũng không quá đáng chút nào. Trong ngành giải trí ở đất Hong Kong này, đối với ngôi sao, người ta hay giở trò bới lông tìm vết đã trở nên nổi tiếng rồi. Nhưng ca ca khác với những người định hướng giới tính nhận được sự cảm thông của mọi người. Cuối cùng rốt cuộc là thượng đế đã nuông chiều hay bỏ rơi anh ấy, để anh khiến chúng ta không thể chấp nhận cách anh đã chấm dứt sinh mệnh của mình?


http://i957.photobucket.com/albums/ae58/ngan_sang_woo/LESLIE%20CHEUNG/Leslie_Cheung_2.jpg

3. Châu Nhuận Phát:

Nếu như nói đối thủ của Trương Quốc Vinh trong giới ca nhạc là Đàm Vịnh Lân, thế thì đối thủ của anh ấy trong giới điện ảnh không còn nghi ngờ gì nữa, chính là vị thiên hoàng Châu Nhuận Phát này. Khởi sự từ vai diễn Hứa Văn Cường, mỗi một nhân vật mà Phát ca nhào nặn đều có thể được gọi là kinh điển – tiểu Mã ca, Thuyền Đầu Xích, Đỗ Thần … Kỹ năng diễn xuất đã đạt đến mức “lô hỏa thuần thanh” của anh chinh phục mỗi người xem.

4. Thành Long:

Trước tiên không nói đến diễn xuất của anh mà chỉ nói đến việc anh nhẫn nại nơi băng ghế dự bị suốt 10 năm lạnh lẽo và tinh thần kính nghiệp khiến người kinh ngạc. Trong làng điện ảnh Hoa ngữ khó mà tìm ra được đối thủ xứng tầm với anh ta. Khi ấy, lúc anh mới bắt đầu vào nghề, lấy cờ hiệu là “Lý Tiểu Long thứ hai” vẫn chưa được mọi người công nhận, bởi vì trên đời chỉ có một Lý Tiểu Long là đủ. Thông minh thay, anh đã kịp thời chọn con đường khác, giúp mọi người có thể mở tầm mắt trước thiên địa rộng lớn của phim võ thuật và anh thật sự đã đạt được thành tựu lâu dài. Ngày nay, danh xưng “đại ca” của anh không chỉ biểu hiện trong làng giải trí thôi! Chỉ là liệu anh còn có thể đánh được bao lâu nữa?

5. Châu Tinh Trì:

Điện ảnh Hong Kong có 2 tên tuổi lớn bảo chứng doanh thu phòng vé, đó chính là Thành Long và Châu Tinh Trì. Châu Tinh Trì – người ta chỉ thấy những trận cười khoa trương của anh qua những bộ phim, nào có mấy người hiểu được nỗi cay đắng bơ vơ mà anh đã từng nếm trải. Có người hoài nghi khả năng diễn xuất của anh, trên thực tế chẳng cần phải tính toán so đo làm gì, bởi vì anh đã mang đến cho chúng ta niềm hân hoan vui vẻ, thế là đủ lắm rồi, hà tất phải đòi hỏi khắt khe? Trăm năm sau, điều khiến mọi người nhớ đến Châu Tinh Trì đâu chỉ là tiếng cười của anh?

6. Lương Triều Vỹ:

Tại Trung Hoa, ngôi sao điện ảnh được xưng tụng danh hiệu Ảnh đế mà tôi nghĩ đến không ai khác hơn ngoài Lương Triều Vỹ, ủy viên hiệp hội giải thưởng Hong Kong tựa hồ rất sủng ái anh ấy, khiến anh giật giải thưởng đến mềm cả tay. Niềm vinh dự biết bao người mơ ước, đối với anh mà nói lại không thành vấn đề. Chí ít thì Lưu Đức Hoa hẳn là nghĩ như thế. Giải “Ảnh đế” của nam diễn viên Lương Triều Vỹ - người được xem như công cụ phục vụ của Vương Gia Vệ - có vẻ như là thứ phải được trao cho anh. Tuy nhiên việc anh cũng từng diễn những bộ phim lộn xộn giống như là chống đối ngầm đối với Vương Gia Vệ vậy. Ít nhất có một điểm mà chúng ta không cần phải hoài nghi, đó chính là anh được sinh ra để dành cho diễn xuất và sống vì diễn xuất.

7. Lý Liên Kiệt:

“Hoàng đế công phu” Lý Liên Kiệt có vẻ tương đối may mắn hơn người khác một chút, từ lúc mới đặt chân vào nghề tự nhiên đã được đóng vai chính đầu tay. Võ công của anh không cần phải đặt nghi vấn, điều mà người ta tranh cãi về anh là kỹ năng diễn xuất, họ nói anh chỉ có thể là diễn viên đánh đấm, thật ra đây chỉ là lời nói phiến diện. Diễn viên điện ảnh biết đánh đấm, hành động ở Hong Kong đếm không xuể, chỉ có “cao tay” hơn người khác trong khả năng diễn xuất như thế mới có thể “xuất kỳ chế thắng”. Nếu chỉ nhờ vào quả đấm, tôi nghĩ anh ấy sẽ không thể phác họa nên nhiều hình tượng kinh điển như thế. Hoàng Phi Hồng, Phương Thế Ngọc…có một sự thật có thể chứng minh, chính PhươngThế Ngọc bướng bỉnh nghịch ngợm là hình tượng nhào nặn sau đại khí trầm ổn của Hoàng Phi Hồng.

8. Lưu Đức Hoa:

Xây dựng nhiều hình tượng nhân vật trên phim nhất, là minh tinh liên quan đến chủ đề phim ảnh nhiều nhất, nếu như anh ấy nhận mình đứng thứ hai thì chẳng ai có thể nhận thứ nhất cả. Là một trong Ngũ Hổ Tướng đương thời cho đến “Tiêu chí giải trí của người Hoa” ngày hôm nay. Người ta dường như đối với anh hơi khắt khe, yêu cầu đặt ra quá cao rồi. Nhưng bây giờ phải chăng là chúng ta nên “buông lỏng” yêu cầu đối với anh một chút rồi không, xưng hiệu ảnh đế sẽ đi kèm với khả năng thực tế, tinh thần kính nghiệp và lời cửa miệng nhất quán đang nói cho mọi người biết – “Lão thiên vương hãy còn lợi hại lắm”. Còn một điểm nữa là người đã hơn bốn mươi mấy tuổi rồi mà có thể được nhiều thiếu nữ cổ vũ như thế, đó là điều mà một người bình thường không thể làm được.

9. Cát Ưu:

Nếu như luận về kỹ năng diễn xuất, anh ấy tuyệt đối không còn gì để nói. Có thể nói trên bất kỳ cuộc tranh đua dài ngắn nào thì vấn đề nảy sinh chính là trên mặt hình tượng của anh ấy. Hơi khó để nhận xét là tinh tế, tao nhã. Trong bối cảnh giới giải trí ngày nay đối với dung mạo yêu cầu hơi quá, thế mà anh có thể hòa trộn nên những nhân vật “tầm cỡ” thì “công lực” hiển nhiên chẳng phải là nhỏ. Bởi vì tôi không hiểu rõ mấy những vở kịch xưa nên cũng không muốn đánh giá quá nhiều về anh.

10. Khương Văn:

Những nhân vật của ảnh đế này nhanh chóng bị bỏ quên, luôn luôn cho người ta cảm giác tùy tiện, thậm chí có chút nhếch nhác, bẩn thỉu.Thế nhưng nếu nói đến giới làm phim, tuyệt đối không thể thiếu tên anh. Bởi vì ở đại lục, những diễn viên có kỹ năng diễn xuất đều đua nhau cạnh tranh quay phim truyền hình, nhưng người đàn ông này lại đơn thân phấn đấu trong giới điện ảnh và đã đạt nhiều thành tích nổi bật. Tôi nhớ “Cao Lương Đỏ” có thể giành được một giải thưởng tại liên hoan phim Cannes, anh là người đã có công không thể phủ nhận trong việc mang lại vinh dự này.

Images: thanks to weibo.

Giang HN
07-09-2012, 10:06 AM
Tìm box của Ca Ca khó quá. Ca Ca và lão vệ hồi trẻ nhìn cũng đẹp đôi nhỉ, nhưng lão Vệ ngày càng xuống sắc, hihihi, nhìn rất là quai quái, mờ Ca Ca thì vẫn mãi hào hoa... Lão đúng là 1 thiên tài. Họ thật là có duyên khi kết hợp với nhau và làm nên những tuyệt phẩm. Iu cả 2 luôn, thêm anh Vỹ nữa là ba.

heobeo
07-09-2012, 11:05 AM
To Fall from a Great Height - Khi rơi xuống từ một nơi rất cao

Monday, Apr. 07, 2003

Nguồn: http://www.time.com/time/magazine/article/0,9171,501030414-441237,00.html
By RICHARD CORLISS
Dịch bởi: Cameo

::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/7a0eeb22gw1dl1urm8bagj.jpg


Có nam diễn viên nào đẹp bằng Leslie Cheung? Có ai mang lại cho chúng ta sự quyến rũ đắm say mà Leslie cao ngạo đầy mê hoặc đã mang tới? Hình ảnh anh khi mới xuất hiện trong phim, khuôn mặt mềm mại và mịn màng, khoé miệng trễ xuống hay cái bĩu môi thành thạo hàm chứa sự khởi đầu của một cuộc công kích. Hãy nhìn anh là chàng trai dữ dằn đau khổ trong Days of being wild, hay một hiệp sĩ kiêu hãnh trong Bạch phát ma nữ, và người tình lãng mạn của hồn ma trong Phantom lover, để thấy rằng không gì thú vị hơn là được cùng anh trong một chuyến hành trình tới địa ngục, dưới sự điều khiển của anh ấy.

Leslie (tất cả mọi người, từ đồng nghiệp tới các fan cuồng nhiệt, đều gọi Trương Quốc Vinh bằng cái tên này) đã rất đẹp ngay từ lần xuất hiện đầu tiên trên TV trong cuộc thi hát năm 1976. Anh trưởng thành trong khả năng diễn xuất và trong việc duy trì được sức hút của mình, nhưng dường như không trưởng thành trong tuổi tác. "Đoán thử xem anh ấy bao nhiêu tuổi", công chúng Hồng Kông sẽ hỏi vậy, và trả lời rằng anh chàng hư-hỏng-mãi-mãi của Châu Á đang đùa giỡn với độ tuổi trung niên một cách ngọt ngào và quyền lực cũng như khi anh đùa giỡn với mọi thứ và với tất cả mọi người. Trong các bộ phim, các buổi trình diễn đẹp mắt anh hát những bản ballads trong phút chốc và tiếp đó múa trong bộ áo choàng của Jean-Paul Gaultier, Leslie là một sự khiêu khích quá tuyệt vời. Anh nhảy vũ điệu bảy bức màn cho chúng ta, và chúng ta đã đánh mất phương hướng của mình cho anh ấy.

Anh bước sang tuổi 46 vào tháng 9 vừa rồi, và mãi mãi ở lại độ tuổi đó. Nhưng, anh đã chọn một cách thức khủng khiếp để tránh khỏi những nếp nhắn, vòng bụng, và những điều thất thường của công luận. Thứ ba vừa rồi anh hẹn dùng trà với người bạn, người quản lý của anh, Chan Suk-fan, tại một nơi yêu thích, khách sạn Mandarin Oriental. Khi không thấy anh tới, Chan đã điện cho Leslie, khi đó anh đang ở phòng tập thể dục trên tầng thứ 24 của khách sạn. Anh nói anh sẽ gặp bà ở bên ngoài; anh sẽ xuống ngay. Đó là sự khiêu khích cuối cùng, trò đùa cuối cùng, thực sự là như thế. Khi Chen tới nơi bà đã thấy thi thể anh trên lề đường. Anh đã qua đời.

Rơi xuống từ một nơi rất cao: điều đó phù hợp với một người hùng bi kịch, hay, trong trường hợp của Leslie, một diva bi kịch. Nếu như Brigitte Lin là tiêu biểu cho hình tượng nữ giả nam trong các bộ phim của thập niên 90 như Tiếu ngạo giang hồ II và Đông Tà Tây Độc, thì Leslie hẳn là điển hình cho mẫu nhân vật nam cải trang nữ của Châu Á. Thuyết phục hơn, vì với Brigitte Lin đó chỉ là vai diễn, còn với Leslie Cheung, đó chính là cuộc đời. Một người đồng tính trong một xã hội không chấp nhận những người đồng tính, Leslie không hề thừa nhận dứt khoát giới tính của mình. Nhưng anh cũng chưa từng giấu giếm nó, như một vài ngôi sao Hồng Kông khác. Anh vừa là người tổ chức, người trình diễn, đồng thời theo cách của riêng anh - là người nói sự thật. Anh đã diễn vai một ngôi sao kinh kịch đồng tính trong Bá vương biệt cơ, và sau đó là người tình cay độc của Lương Triều Vỹ trong Happy together. Cả hai phim đều đạt giải quốc tế, và đem đến những tai tiếng thật không công bằng đối với anh. Anh ấy là gay, đúng như vậy, nhưng điểm mấu chốt là ở chỗ khác: một sự cự tuyệt ngọt ngào với phần khuất của màn bạc Hồng Kông hay với sự tự tôn nam tính ngạo mạn.

Anh đã dạo chơi với một sự khác biệt. Nó khiến anh trở thành một ngôi sao nhưng cũng làm mờ đi tài năng của anh. Nó chính là món quà khi được đẹp đẽ, là một nghệ thuật làm thế nào đưa được vẻ đẹp ấy tới các nhân vật trong phim. Là một diễn viên làm chủ được sự tinh tế của mình, Leslie ít khi cường điệu các cảm xúc, bởi anh biết rõ camera sẽ nhìn thấy những gì: anh ấy biết máy quay ưa thích mình.

Bạn bè, những người hâm mộ, và những nhà phê bình, họ biết gì? Chúng ta biết cảm giác khi được nhìn thấy Leslie là như thế nào, khi cảm nhận được sự quyến rũ của anh, sự hờn dỗi dễ thương và cả sự nguy hiểm của anh, nhưng chúng ta không hề biết sẽ là thế nào nếu ở vị trí của anh. Dường như anh ở đó rất hài lòng, trong vương quốc chuyện thần tiên của Leslie, nhưng có lẽ anh đã cảm thấy thành trì của mình đang sụp đổ, rằng thần dân của anh đang không ngừng biến động. (Tony Leung đang chiếm lấy những vai diễn lớn mà Leslie mong muốn). Và có lẽ chiếc gương đã nói với anh rằng chẳng bao lâu nữa anh sẽ ko còn là người đẹp nhất.

Sau khi Leslie qua đời, người tình lâu năm của anh, Daffy Tong Hok-tak, cho biết ngôi sao này đã từng tự tử bằng thuốc ngủ vào tháng 11 năm ngoái, và rằng anh đã luôn phiền muộn trong suốt 20 năm qua. 20 năm! Ngược thời gian đó chính là thời điểm album thành công đầu tiên của anh; là quãng thời gian anh ngự trị với vai trò ngôi sao Canto-pop hàng đầu và là chàng trai vàng của điện ảnh Hồng Kông. Nếu như địa vị và sự quyến rũ không thể làm anh hạnh phúc, thì anh thật là một người can đảm, một nghệ sĩ đáng yêu hơn bất kỳ ai. Leslie Cheung đã khiêu vũ trước mắt chúng ta, làm chúng ta say mê, và chỉ để bức màn thứ bảy rơi vào tuần trước, hé lộ rằng có một đứa trẻ tuyệt vọng đằng sau bộ cánh lộng lẫy của một diva.

heobeo
07-09-2012, 11:08 AM
Tưởng nhớ Trương Quốc Vinh

Xin cảm ơn nguồn tài liệu của Boulevard_of_Broken_Dreams
Trích tuyển tập ACIM
Nguồn: lesliecheung.cc (http://lesliecheung.cc/memories/ACMI/content.htm)
Phỏng dịch: heobeo



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/album2/127108172330816114927.jpg


Lời của Phillipa Hawker

Rũ bỏ, bị rũ bỏ … cuộc đời trên màn bạc của Leslie Cheung

Leslie Cheung là một trong những nam diễn viên được kính trọng nhất của điện ảnh – nhanh nhạy, khó nắm, một tài năng rực rỡ, chưa bao giờ mất đi vẻ đẹp trẻ thơ và thường xuyên diễm lệ đến nghẹt thở. Anh hợp tác cùng một số đạo diễn giỏi nhất của Hong Kong. Anh sở hữu một dãy các vai diễn băng qua vô số các thể loại: công tử ăn chơi, thanh niên nổi loạn, hồn ma, người tình, tay đểu cáng, sát nhân, kẻ thao túng, siêu trộm, nghệ sĩ, thư sinh, em trai trong sáng …

Leslie. Không cần đến cái họ. Bởi chỉ có một Leslie mà thôi. Tuy nhiên, vẫn có những tính từ dường như muốn gắn liền chúng với anh, cũng quen thuộc như là cái họ. Thanh tao. Hão huyền. Không phân định giới. Duyên dáng. Tuyệt đẹp. Một anh chàng bảnh bao ưu tú. Một nam danh ca. Một đóa thủy tiên tự yêu mình. Chúng là những bằng chứng cho những nỗ lực anh đã tạo ra, cho những diện mạo anh hướng tới. Leslie dường như là hiện thân của một cái đẹp tự làm nên nào đó: đôi khi anh thụ động, khiến lòng người thương cảm; đôi khi anh hoang dã, thanh tao trong cuồng nộ; cùng bộ cánh tuxedo khéo léo anh là bức tranh của sự sang trọng thần tượng. Anh sử dụng vẻ đẹp của anh sáng tạo, và anh cũng có thể tự tay mình lật đổ các hình tượng ấy. Anh có thể diễn vai trong sáng đầy thuyết phục, bởi anh có đường nét đẹp trông vụng về ngây thơ, và anh cũng rất thành thạo trong các phim hài hình thể. Nhưng những mâu thuẫn đã nhanh chóng nảy nở và không ngừng sinh sôi: Các nhân vật anh diễn thường xuyên được định nghĩa bằng chất mong manh thương tổn cũng như sự tuyệt mỹ đến từng cen-ti trước tấm gương soi. Quan sát gần hơn, qua các bộ phim, trong những phân cảnh cá nhân, tại những điểm nút tiến triển của màn trình diễn. Anh trở nên sắc cạnh hơn, u sầu hơn, khó nắm hơn. Rũ bỏ – là việc để cho ra đi, một sự tự phát, một sự buông lơi và thanh nhẹ cơ thể – đây thường xuyên là đặc điểm của các hình tượng anh diễn. Vậy nên có quá nhiều sự rũ bỏ: anh bỏ đi, hoặc bị người bỏ lại. Anh thường xuyên uể oải, vô trọng lượng, cơ thể anh qui phục, ủ bọc, và rồi sụp đổ duyên dáng tuyệt vời. Anh là một hình tượng triền miên xao lãng khi cần chú tâm, là hiện thân cho những mất mát, hoài phí và những hư ảnh mơ hồ, trốn chạy khỏi việc bị đóng khung định nghĩa, và trốn tránh cả lời thừa nhận với tình yêu.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/album2/p954932018.jpg



Lời của Peter Kemp

Tư chất qua hình hài, tinh vi qua điệu bộ và xúc cảm can đảm trong con người phim ảnh của Leslie Cheung đã làm nên anh - một biểu tượng vĩnh viễn của điện ảnh thế giới...

Vốn dĩ chẳng có nhiều nàng tiên cá quyến rũ được màn bạc, đừng nói chi đến các nam ngôi sao, những con người có thể giải phóng những nhục cảm lạc thú lây nhiễm, những đam mê bị cấm đoán, những tồn tại mỏng manh - những vai diễn thường xuyên được khắc họa tuyệt đẹp bởi Leslie Cheung vĩ đại. Mặc dù sự nghiệp phim ảnh của anh được chứng nhận qua một lượng các vai diễn anh hùng hành động, có lẽ các nhân vật nam chính lãng mạn sai lầm vẫn sẽ là hình ảnh được nhớ đến nhiều nhất của người nghệ sĩ trình diễn xuất sắc này.

Khi anh thiếu chí khí, tươi đẹp, là một công tử hào hoa phải lòng một cô gái điếm trong những cơn mơ thuốc phiện, ôm chặt lấy Anita Mui từ phía sau trong bộ phim Rouge (1987) của đạo diễn Stanley Kwan, nỗi tuyệt vọng não nùng trong cái ôm dài đan chéo ấy giữa họ được cảm nhận rõ ràng qua động tác nhào tới róng riết khao khát đầy thổn thức của anh. Trong thiên sử thi Farewell My Concubine (1993) cuồn cuộn bi thương và hoa mỹ của Chen Kaige, anh đóng vai một nghệ sĩ yêu tha thiết Zhang FengYi, người huynh đệ đồng môn của mình, thái độ phong tư chẳng khác một vị vương phi không thể truất phế, qua phản ứng dữ dội và đôi khi là những phân cảnh diễn gợi cảm đến mất trí mơ hồ, anh cam chịu cao thượng (và cũng không cao thượng) khi đành chứng kiến người mình yêu thương tự nguyện gắn bó dài lâu với một người phụ nữ khác (là Gong Li tuyệt đẹp). Và trong kiệt tác phim óng ánh nhiều màu, tâm trạng đung đưa của Wong Kar Wai – Happy Together (1997), phân cảnh thân mật riêng tư khi cậu trai lăng nhăng phóng túng của Leslie Cheung dìu dắt kẻ-tử-vì-đạo-để-độc-chiếm-tình-nhân của Tony Leung hòa nhập vào điệu tango như sắp “điên vì tình” bên trong căn bếp lát gạch trắng, cùng những lôi kéo da thịt bạo liệt và những cái hôn dính chặt lấy nhau, những mong mỏi trông vọng... đã truyền tải hoàn hảo cho sức rung động lòng người, đồng thời vẫn có thể giúp ta tự nhiên cảm nhận điều bất khả trong mối quan hệ này.

Tư chất qua hình hài, tinh vi qua điệu bộ và xúc cảm can đảm trong con người phim ảnh của Leslie Cheung đã làm nên anh - một biểu tượng vĩnh viễn của điện ảnh thế giới, sánh ngang với Anna Magnani trong The Golden Coach (1952), Joan Fontaine trong Letter from an Unknown Woman (1948), Arletty trong Les Enfants du Paradis (1945), và với Lillian Gish về gần như mọi mặt.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/album2/2ecgr5j.jpg



Lời của Mike Walsh

Leslie từ lâu đã tiến xa trên con đường ấy, xa hơn hẳn bất cứ ai.

Chúng ta hãy dừng lại đôi giây để thương tiếc một ngôi sao. Cái tên Leslie có thể mở ra cả một cuốn phim – và điều này chẳng phải là nhỏ bé trong thế giới ngành công nghiệp giải trí – vì các ngôi sao luôn có điều gì đặc biệt vượt trội hơn cả mọi cuốn phim họ đã góp thành. Họ là phần minh chứng cho việc phim ảnh nắm giữ một chỗ đứng nhất định. Chúng ta luôn bận tâm xem họ sẽ mặc gì, họ ngủ với ai, và làm thế nào họ giữ gìn được mái tóc đẹp. Phim ảnh được làm nên là để tạo ra những con người gặt hái địa vị nổi bật như thế. Không cần biết màu của mái tóc cô dâu là gì, bộ phim (The Bride with White Hair) là chuyến hành trình phiêu lưu cùng bờ tóc hoang hoải của Leslie.

Và rồi, còn đó lãnh địa của nhạc pop Quảng Đông. Một phần tối cần thiết cho các ngôi sao là họ phải chiếm lĩnh các hình thức nghe nhìn khác nhau, đặc biệt là tại Hong Kong. Khi các vai diễn của Leslie trở nên nhã nhặn hơn thì cũng là lúc các màn trình diễn trên sân khấu của anh trở nên mãnh liệt hơn, đi từ hiện thân của Sharon Stone cho đến Thánh Jesus Christ. Các bộ phim cần nỗ lực đào xới mảnh đất rắn thương mại – khi ấy Leslie là kẻ phá tan những trơ trơ gỗ đá, Leslie là thầy thuốc chữa bệnh tinh thần đang vướng vào nghịch lý (!) - nhưng sân khấu lại cho phép Leslie được chia sẻ những đùa cợt của mình cùng công chúng địa phương ('Các bạn đều biết tôi thực sự là ai'). Các học giả như Richard Dyer đã nói rằng các ngôi sao là những con người có thể làm nên những nhân cách, những hình tượng, từ đó điều hòa hay làm dấy lên nhiều mâu thuẫn. Leslie từ lâu đã tiến xa trên con đường ấy, xa hơn hẳn bất cứ ai.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/album2/xin_3708032911050802221830.jpg



Lời của Richard Corliss

Anh chủ chốt là ở điều khác: một sự bác bỏ ngọt ngào dành cho những cứng nhắc và tự tôn nam tính ngạo mạn của điện ảnh Hong Kong.

Một người đồng tính trong một xã hội không chấp nhận đồng tính, anh chưa bao giờ thẳng thừng thừa nhận giới tính của mình, nhưng cũng không bao giờ cố tình lấp liếm nó, như nhiều ngôi sao Hong Kong khác đã làm. Anh còn quá một ông bầu, một kẻ khoa trương, theo cái cách của riêng anh - anh chọn làm một người kể nên sự thật. Anh hóa thân thành một ngôi sao tuồng cổ đồng tính héo hon trong Farewell My Concubine, rồi làm người tình cay độc của Tony Leung Chiu-wai trong Happy Together. Cả hai bộ phim này đều là những tác phẩm lớn trên tầm quốc tế và đem về tai tiếng thật không công bằng với anh. Anh đồng tính, phải, nhưng anh chủ chốt là ở điều khác: một sự bác bỏ ngọt ngào dành cho những cứng nhắc và tự tôn nam tính ngạo mạn của điện ảnh Hong Kong. Anh đã dạo chơi với một sự khác biệt. Điều này biến anh thành một ngôi sao nhưng cũng làm mờ đi tài năng của anh. Đấy là một món quà khi được trời sinh đẹp đẽ; và đấy là nghệ thuật khi biết làm thế nào cho các nhân vật trong phim vay mượn vẻ đẹp đó của mình. Là một diễn viên làm chủ sự tinh tế, Leslie ít khi cường điệu các cảm xúc, bởi vì anh biết camera nhìn thấy gì ở anh: anh biết chiếc máy quay yêu mình.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/album2/161ea8d39eb8eb2f970a16a7.jpg


---------------------

** Leslie Cheung : Trương Quốc Vinh
** Anita Mui : Mai Diễm Phương
** Stanley Kwan : Quan Cẩm Bằng
** Chen Kaige : Trần Khải Ca
** Zhang FengYi : Trương Phong Nghị
** Gong Li : Củng Lợi
** Wong Kar Wai : Vương Gia Vệ
** Tony Leung : Lương Triều Vỹ

** Philippa Hawker : Nhà điểm phim tờ nhật báo Úc, cựu biên tập viên tờ Cinema Papers
** Peter Kemp : Nhà biên kịch
** Mike Walsh : Nhà giáo chuyên ngành điện ảnh/truyền hình của Đại học Flinders (Úc), viết báo cho tờ RealTime và Metro, xuất bản nhiều sách về du lịch và văn học, biên tập viên cộng tác lâu năm của thời báo The Velvet Light Trap
** Richard Corliss : Nhà báo văn hóa của tạp chí Time (Mỹ), cựu tổng biên tập phụ trách chuyên mục Điện ảnh

heobeo
07-09-2012, 11:23 AM
Ca ca đẹp thật @};-@};-@};-


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/acab0ce119b08cbb91a721b556fa6d38.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/leslie_pic_257.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/leslie_pic_258.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/leslie_pic_259.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/leslie_pic_260.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/leslie_pic_261.jpg

Ảnh sưu tầm !

Giang HN
07-09-2012, 02:19 PM
Đẹp...

Mình đọc đâu đó 1 câu người ta viết về anh thế này: "when you're alive heaven missed an angle. When you died, we all lost a special". Thực sự câu này của người khác viết và mình chôm về, cứ nhớ mãi câu này...

Mình cũng hay viết này viết kia tán tụng Ca Ca, nhưng chắc chỉ có câu này và câu" Một nụ cười đem đến cả mùa xuân, một giọt lệ làm đen tối cả đất trời" mới xứng và thực sự là viết về anh.

Nhớ anh rất nhìu rất nhìu...

thankiemvdk
08-09-2012, 11:51 AM
Ngoài Tứ Đại Thiên Vương thì Trường Quốc Vinh và Lý Khắc Cần là 2 ca sĩ mình yêu thích nhất của Trung Quốc và Hồng Kông

heobeo
08-09-2012, 07:46 PM
Bài dịch từ tư liệu của Boulevard_of_Broken_Dreams :) :

Tuyển tập ACMI, phần Philippa Hawker - Abandon, Abandoned...the Screen Life of Leslie Cheung.

Rũ bỏ, bị rũ bỏ ... Cuộc đời trên màn bạc của Trương Quốc Vinh
Dịch bởi: heobeo @ dienanh.net



Leslie có một phẩm chất ngôi sao dường như đến từ thời đại khác. Anh được so sánh là tương đồng với những người như James Dean và Montgomery Clift – những nghệ sĩ trình diễn cùng lúc vừa phá bỏ vừa sáng tạo lại khái niệm thế nào là một nam diễn viên, và đem tới một hình tượng nam nhân khác biệt cho màn ảnh. Trong rất nhiều những vai diễn xuất sắc nhất của anh, anh cũng đồng thời là một nam diễn viên tương tác: các màn trình diễn của anh có thể mạnh mẽ, uy lực, đáng nhớ nhưng chúng còn giúp tạo điểm nhấn cho các bạn diễn. Anh kiếm tìm thử thách cùng hình tượng nhập nhằng về giới và những khát vọng mơ hồ qua một loạt các vai diễn, khai thác vẻ đẹp đã trở thành biểu tượng của bản thân anh, những hình dung tượng trưng và những phân nhánh của nó.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/6b44219cjw1dhx0s926v0j.jpg


Trương Quốc Vinh sinh năm 1956, là con trai út trong một gia đình có 10 anh chị em. Anh đã chọn tên tiếng Anh “Leslie” cho mình, theo như anh nói, không chỉ bởi vì anh là một fan của bộ phim Gone with the Wind (Cuốn theo chiều gió) và nam diễn viên Leslie Howard đóng vai Ashley Wilkes, mà còn vì anh thích cái tên ấy do nó dùng được cho cả hai giới. Anh xuất hiện trong bộ phim đầu tiên, Erotic Dream of the Red Chamber, vào năm 1978 – nhưng vào thời điểm đó anh tạo dựng nên tên tuổi là từ lĩnh vực ca nhạc, khởi đầu bằng giải nhì tại một cuộc thi hát tìm kiếm tài năng. Nhìn lại những thước phim tư liệu của màn trình diễn năm 1977 ấy – một Leslie trẻ trung trong bộ cánh theo phong cách thủy thủ màu đỏ và trắng đang say sưa hát bản version rút gọn của “American Pie” - thật khó cho ai đó để có thể hình dung được những gì sẽ xảy ra tiếp theo. Anh hát và nhìn xinh xẻo, giọng hát ngọt ngào, gương mặt ngọt ngào như bất cứ một thần tượng tuổi teen được ưa chuộng nào khác.




http://www.youtube.com/watch?v=gNf8SIOgPms


Và rồi rất sớm sau đấy, một điều gì đó ở nơi chàng trai này đã chỉ ra rằng anh có chút điều khác biệt – một kẻ đường hoàng kiêu hãnh, hẳn nhiên là một người vô cùng tự tin – và điều này đã khiến cho anh nhiều bận không thể hòa hợp êm thấm với một số khán giả và đồng nghiệp. Có một câu chuyện được kể lại về những tháng ngày đầu ấy rằng trong một buổi biểu diễn đầy hồ hởi, anh đã ném chiếc nón lưỡi trai anh đang đội vào đám đông. Nhưng nó không phải vật được fan giữ gìn, mang về làm kỉ niệm: một ai đó đã cầm nó và ném trả lại lên sân khấu, ngay thẳng vào anh.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/68f631fagw1dl33t35dl2j.jpg


Anh đã xuất hiện trong một loạt những bộ phim qui mô nhỏ về tuổi trẻ, nhưng phải cho đến khi tham gia Nomad (Liệt hỏa thanh xuân – 1982) của đạo diễn Patrick Tam Đàm Gia Minh anh mới tự công nhận rằng mình vừa thực hiện một tác phẩm điện ảnh thực sự. Trong bộ phim này, anh đóng vai một cậu bé nhà giàu – một người luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè, là một cậu bé giàu cảm xúc trong mọi vấn đề – và cuối cùng dính líu vào một chuỗi sự kiện dẫn tới cái kết bạo lực. Cũng trong Nomad, sự phân định giới thiếu rõ ràng của nhân vật anh diễn đã trở thành một câu hỏi bỏ ngỏ. Phim nối phim, anh đã tự chơi đùa cùng với điều này – thẳng thừng hay ngấm ngầm, theo cái cách bỡn cợt hay theo cách bi thảm của riêng anh. Khi giới tính của anh bắt đầu trở thành đích ngắm của những lời suy đoán và săn đuổi của các paparazi, những bộ phim như He's a Woman, She's a Man (Kim chi ngọc diệp 1994) – một phim hài với những hiểu lầm và cắc cớ khi nhân vật của Leslie phải lòng một cô gái đang giả trai – đã tạo nên một sự cộng hưởng bất ngờ, ngay cả khi họ đã lần theo dấu vết của sự nhập nhằng đã trở thành đặc điểm trong vô số màn diễn xuất của anh ngay từ buổi ban đầu.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/6eb06687gw1diuubxblw4ja.jpg


Anh chia tay hình ảnh cậu thiếu niên của mình cùng với bộ phim A Better Tomorrow (Anh hùng bản sắc – 1986), một tác phẩm được Tsui Hark Từ Khắc sản xuất. Bộ phim này không chỉ làm nên tên tuổi cho đạo diễn John Woo Ngô Vũ Sâm, mà nó còn trở thành bệ phóng biến Châu Nhuận Phát thành một siêu sao và vực dậy sự nghiệp đang xuống dốc của ngôi sao kỳ cựu Địch Long. Leslie diễn vai Tống Tử Kiệt, một cảnh sát trẻ và là em trai của Tống Tử Hào (Địch Long), mà không hề hay biết anh trai mình là một tội phạm. Bộ phim được bắt đầu với Leslie, hay nói chính xác hơn là với một hình ảnh về cái chết của anh. Một flashback phục hiện, một ác mộng hay một điềm báo ? Điều này không được làm rõ ngay lập tức, mặc dù bộ phim xây dựng phân đoạn kết thúc/mở đầu duyên dáng này giống như một giấc mơ về một điều-xấu-nhất-có-thể-xảy-ra. Trong phân cảnh đầu phim này chúng ta được nhìn thấy Leslie, tay cầm súng, trong một con hẻm tối tăm, khói sương cuồn cuộn, ngã xuống một cách duyên dáng trên nền đất trong một chuyển động chậm buồn: đây là định mệnh nghiệt ngã mà Tống Tử Hào lo sợ, anh choàng dậy, người đẫm mồ hôi, thảng thốt gọi tên em trai mình. Lần tiếp theo chúng ta nhìn thấy Leslie là trong một phân cảnh khác, mọi thứ dường như khác những gì vừa xảy ra. Anh trêu chọc anh trai Tống Tử Hào, giả làm cảnh sát lục soát và định bắt bớ anh trai.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/11927615_20220198a.jpg

Sau đấy rồi anh cũng phát hiện ra anh trai mình là ai. Trong một khoảnh khắc, sau cuộc đối đầu với Tử Hào và Mark, anh về nhà đối diện bản thân trước một tấm gương rồi giận dữ đấm bể nó với bàn tay không, để lại một vết thương đỏ máu. Anh ghi dấu ấn trong phần còn lại của cuốn phim bằng sự giận dữ của riêng anh: nổi nóng, hung hăng, luôn tự cho mình đúng và bị ám ảnh với việc phải bắt gọn băng đảng tội phạm, quyết không thừa nhận mối quan hệ của anh với anh trai Tử Hào.

Sau thành công rực rỡ bất ngờ của A Better Tomorrow, phần phim tiếp theo được lên lịch quay là điều hiển nhiên không cần bàn cãi. Trong A Better Tomorrow 2 (Anh hùng bản sắc 2 – 1987), sự nhẹ nhõm bông phèn của Tử Kiệt đã biến thành một màn diễn xuất nghiêm túc cho cuộc chơi sinh tử: anh phải làm việc như một gián điệp nằm vùng, tìm cách tiếp cận cô con gái của ông trùm băng đảng mà không để cho vợ anh hay, thường xuyên đóng giả là một ai đó khác, được biết đến dưới một cái tên khác. Trong A Better Tomorrow, Tử Hào đã phải nỗ lực để sống qua hai mặt cuộc đời anh, tìm cách đưa em trai tránh xa khỏi con đường tội phạm; thì nay trong phần hai này, Tử Kiệt là người đàn ông sống với hai mặt cuộc đời. Ngay cả trong phần cảnh cuối cùng của anh, vẫn là anh phải phủ nhận, tìm cách che giấu tình trạng sinh mạng lâm nguy để cho vợ và con gái anh được an lòng. Đây chỉ là một trong rất nhiều vai diễn của Leslie khi mà các nhân vật của anh bị đẩy vào tình thế phải lựa chọn giữa điều cần thiết và điều bị cưỡng buộc như vậy.


Các bộ phim quan trọng liền được nối tiếp theo đó: Năm 1987 không chỉ có A Better Tomorrow 2 được ra mắt mà còn có tác phẩm Rouge (Yên chi khấu) của Stanley Kwan Quan Cẩm Bằng và A Chinese Ghost Story (Thiến nữ u hồn) của Trình Tiểu Đông, cũng do Từ Khắc chế tác, trong cả hai bộ phim này Leslie đều thủ diễn những nhân vật bị ma ám, và ám ảnh hồn ma. Trong Rouge, anh xuất hiện đối diện với Anita Mui Mai Diễm Phương, người nữ ca sĩ và diễn viên đã cùng anh làm nên rất nhiều bản song ca tuyệt hảo. Trên sân khấu họ là một cặp đôi nổi bật, hòa hợp với nhau trong một “vở kịch nhập nhằng” giữa chất nam tính và những đặc trưng của nữ tính – chất giọng của Mai trầm hơn của anh, các đường nét góc cạnh của cô sắc sảo hơn, được đặt kề bên sự mượt mà, êm dịu của anh.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/5b6b7977gw1dmd25heqyzjp.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/p947809674.jpg

Hai người là hình ảnh tương phản và bổ sung cho nhau trong Rouge. Mai diễn Như Hoa, một kỹ nữ từ những năm 1930s của Hồng Kông, lần đầu xuất hiện trong bộ áo nam nhân đang hát một khúc nhạc mua vui cho quan khách. Sau khi lui vào hậu trường, cô lại trở ra, xuất hiện lần nữa trong bộ sườn xám và những viên kim cương; Leslie, trong vai thiếu gia trẻ giàu có Cậu Mười Hai, ngay lập tức để mắt đến Như Hoa và muốn chinh phục cô thành người của mình. Giây phút đầu đôi trai gái gặp nhau diễn ra trước công chúng, song dường như lại là khoảnh khắc riêng tư trong mắt họ : khi họ nhìn vào sóng mắt nhau, mặt đối mặt, nét kề nét, và chiếc camera quay xung quanh họ, như thể mọi người khác hiện diện nơi căn phòng đã hoàn toàn tan biến.

Cậu Mười Hai, tươi đẹp và hay tự nuông chiều, có hoài bão biểu diễn trên sân khấu tuồng cổ Quảng Đông; anh chống đối gia đình chạy theo những giấc mơ sự nghiệp và theo đuổi mối quan hệ của anh với Như Hoa. Với gương mặt đẹp hoàn hảo, những cái ôm dài lử đử, ngây ngất, sự tự tin vào đặc quyền của mình trong mọi việc, và mong muốn hấp tấp về một cuộc sống nghệ sĩ, anh là một hình ảnh mềm mại cho tính thụ động, tiêu cực và bồng bột sốt sắng. Rouge là bộ phim kết hợp giữa những hương vị ân ái ngọt ngào và niềm luyến lưu hoài cổ, một tác phẩm thấm đẫm ước vọng và khát khao. Sự vắng mặt của Leslie đã ám ảnh tiết đoạn sau của bộ phim khi hồn ma Như Hoa quay trở về dương thế, lang thang giữa thành phố Hồng Kông hiện đại để tìm kiếm người tình mất tích của cô (họ hẹn sẽ tương phùng bên nhau dưới lòng âm phủ). Trong A Chinese Ghost Story, một cách tương phản, chẳng có gì là “lừ đừ uể oải” trong cảnh đầu tiên Leslie xuất hiện: anh tơi tả vụng về, đang mang vác túi đồ của người đi thu thuế, đã chỉ ra rõ ràng một tài năng tiềm ẩn chưa từng được khai phá của anh cho thể loại hài hình thể.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/movie/chineseghoststory128.jpg


Khi sự nghiệp điện ảnh của Leslie bắt đầu hưng thịnh thì cũng là lúc anh tạm ngưng sự nghiệp ca hát; năm 1989 anh quyết định từ bỏ âm nhạc và tuyên bố điều này trong một nhạc hội, nguyện vọng của anh là anh muốn ra đi khi vẫn còn đang ở trên đỉnh vinh quang. Anh đã nói rằng anh muốn mọi người tiếc nuối cho anh, vì như anh giải thích: nếu anh ra đi khi đã suy tàn thì người duy nhất tiếc nuối sẽ chỉ có mình anh. Sau đó anh cũng tạm ngưng việc diễn xuất trong một thời gian ngắn: nghĩ rằng đây là thời gian để học thêm những điều mới, anh theo học tại một trường điện ảnh ở Canada nhưng rồi rất nhanh sau đó, anh khám phá ra trải nghiệm đứng trước ống kính và cả niềm yêu thích dài lâu của anh dành cho những công việc tỷ mẩn của việc làm phim đã dạy cho anh nhiều điều hơn anh từng nghĩ. CV của anh, nói cho cùng, bao gồm rất nhiều tác phẩm cao quý đã làm nên kỷ nguyên vàng cho nền điện ảnh Hong Kong, trong thập niên 80s và đầu 90s. Anh nhanh chóng quay trở lại với màn ảnh.


Anh là một nghệ sĩ trình diễn luôn nổi tiếng bởi sự nhiệt tình cống hiến hết mình cho khán giả trên sân khấu. Và đây thực sự là một ý tưởng kích thích tò mò, một khi người ta lại nhìn thấy Leslie tránh xa khán giả của anh, hay quay lưng lại với họ cho dù đó chỉ là tạm thời hay vì bất kỳ lý do nào chăng nữa: trong các bộ phim, suy cho cùng, có một lượng lớn các cảnh quay mà chiếc máy quay đã theo dõi anh từ phía sau, là khi Leslie đang quay người đi, khi anh ngoảnh lại trong một cái liếc nhìn, khi anh bước ra xa khỏi ống kính, là khi tồn tại một thứ xúc động khác thường hay một sức diễn cảm lạ lùng qua mỗi lần anh “chia tay” với một phân cảnh. Days of Being Wild (A Phi chính truyện – 1991) đã khắc họa anh nhiều lần bỏ đi, hoặc chiếc camera đi theo anh: trong những khoảnh khắc đó anh lẩn tránh ống kính hoặc phản đối sự tồn tại của nó, các nhân vật của anh thành vóc nên hình, trở nên sống động trong từng hơi thở rành rành cũng như khi được chiếc máy quay ôm ấp.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Leslie02/200292314384671302.jpg


Anh là một ngôi sao, theo định nghĩa mà các diễn viên vững vàng được liên tưởng tới, bởi vì họ đem vào phim những đặc điểm, những phẩm chất hấp dẫn hay một dạng nổi bật, những yếu tố quen thuộc nào đấy – song thay vì đơn giản khoa trương mãi về những phẩm chất này, các diễn viên tài năng ngay lập tức biến hóa và định nghĩa lại những gì chúng ta biết về họ. Cuộc đời biểu diễn của họ dường như sánh tràn ra khỏi khung phim, lưu chuyển từ bộ phim này sang bộ phim khác, không ngừng làm tăng thêm giá trị và cả sức thu hút. Một vài chi tiết thuộc về anh đã làm nên anh trên màn ảnh không nghi ngờ gì là đến từ phần diện mạo, những đường nét quí phái và riêng biệt đã trở thành “thương hiệu” của anh: những chất liệu, công cụ của người trình diễn, của một diễn viên: làn da, môi, mắt, và cả làn tóc mây.


Bờ môi của anh là hoàn toàn để phân biệt anh. Làm thế nào để miêu tả nó đây ? Một vòng cung của thần ái tình Cupid ? Một nét môi dỗi hờn ? Đây hẳn là hình ảnh lý tưởng của một bờ môi: làn môi dày căng mọng, rõ ràng vô cùng quyến rũ, một sự pha trộn giữa nhục cảm và độ chuẩn xác như đã được tính toán. Ngay lập tức nó trở thành đặc điểm nhận dạng: từ cái nhìn thoáng qua đầu tiên chúng ta đã bắt gặp anh trong The Bride with White Hair (Bạch phát ma nữ truyện – 1993), tất cả những gì cần để nhận ra, là một cảnh quay cận tập trung vào khóe miệng.


Mái tóc của anh, khác với đôi môi, lại có thể dễ dàng biến hóa. Là kiểu tóc bôi sáp trơn mướt Pampadour thường xuyên được chải sang bên, buông trước trán của Yuddy trong Days of Being Wild, một trong những nhân vật sắc sảo nhất, u sầu nhất của Leslie – vẻ đẹp huyền bí hư hỏng và tất cả những lảng tránh cố tình. Phong cách này của anh được duy trì cẩn trọng, gần như được anh trìu mến nâng niu. Khi anh đi đến trước tấm gương lấy lược chải tóc, một cách gìn giữ thận trọng, khi anh đáp trả cô gái khi nàng hỏi anh có muốn cưới nàng hay không, đấy không chỉ đơn thuần là một tiếng “không” rõ ràng: nó còn là một điệu bộ mà thói tự đam mê bản thân đã làm nên. Trong The Bride with White Hair – thước phim thần thoại võ hiệp tráng lệ, đầy nhục cảm mà trong đó kẻ thù-người tình của anh, được diễn bởi Brigitte Lin Lâm Thanh Hà tàn phá hoang cuồng, với những bím tóc tết dài đính lông kim tuyến, hoàn toàn tương hợp với thứ vũ khí trên tay cô, một cây roi da – mái tóc của Leslie cũng có một vai trò để thể hiện. Khuôn mặt của anh luôn được quay nghiêng tại một góc độ; mái tóc anh rối bời xõa trên vai, bướng bỉnh thất thường, hay lướt qua làn gió – một hình ảnh biểu trưng cho chất mong manh dễ vỡ của nhân vật anh diễn.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Leslie02/bach4.jpg


Trong The Chinese Feast (Kim Ngọc Mãn Đường – 1995), một bộ phim hài ngọt ngào và tinh nhạy của Tsui Hark Từ Khắc, kiểu tóc của anh giống như một phần của các lễ hội: nó hơi dài, với những vệt line màu đỏ, trông anh trẻ đến khó tin (chẳng có gì gần với tuổi thật của anh lúc đấy, đã gần 40) khi anh đóng vai một tay giang hồ đang cố gắng làm lại cuộc đời, một xã hội đen muốn trở thành đầu bếp, hẳn nhiên là anh sẽ lóng ngóng, vụng về đến dễ thương.


Khi anh quay trở lại với nghiệp hát, lần này anh đã có nhiều hơn trải nghiệm với dung mạo và phong cách của anh, anh đã biết cách tự tin đùa cợt với những thái độ như của vị khán giả “yêu dấu” năm xưa, những ngày tháng ném-trả-lại-nón trong quá khứ. Trong những năm cuối cùng, anh đã viết nên nhiều và nhiều hơn nữa những chất liệu của chỉ riêng mình. Tour diễn Passion năm 2000, anh đã luân phiên mặc lên người một chiếc váy, một áo thun lót và quần jean xanh, một bộ com-lê rũ hờ ánh kim lấp lánh, một chiếc tuxedo trắng với đôi cánh thiên thần. Và việc anh đồng tính đã trở thành một bí mật mở: một cách đầy ấn tượng anh đã tiết lộ điều này khi đứng trên sân khấu trước hàng vạn khán giả, hát tặng một khúc tình ca cho một người đàn ông, người đã làm bạn đồng hành cùng anh suốt một thời gian dài. Anh chơi đùa công khai theo cấp độ tăng dần với những ngưỡng ranh giới của hình tượng “pop idol”; anh chọn cách trình diễn kịch tính với những màn thay đổi trang phục và kiểu tóc nhanh đến chóng mặt, khi chuyển từ mái tóc ngắn bóng mượt sang bộ tóc gi dài, thẳng, đen buông xuống tận eo – một phần như Cher, một phần như Pierre Clementi trong The Conformist.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Leslie02/6eb06687gw1dkuxezlk32j.jpg
http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Leslie02/20090409113607842408824.jpg


Trong các cuộc phỏng vấn, anh xuất hiện tươi mới và rất hay trêu đùa, ý thức được sâu sắc những tài năng của mình và cả cái cách chúng cần được triển khai. “Tôi có một số phẩm chất độc đáo không ai có,” anh đã nói như thế với Quan Cẩm Bằng, cùng một sự tin chắc không hàm nghĩa gây hấn, trong thước phim tài liệu Yang ± Yin: Gender in Chinese Cinema (1996), một tác phẩm giám định cá nhân về tượng trưng của chất nam tính, những khát vọng và khác biệt của nó trong lịch sử phim ảnh tiếng Hoa. "Một điều gì đó khán giả kết nối được,” Leslie nói, đệm thêm tiếng Anh, khi anh muốn làm rõ định nghĩa của mình: “Sensitive, in a delicate way.” (“Nhạy cảm, một chất gì đó mong manh nhẹ nhàng.”)


Thường xuyên có một sự nhạy cảm sắc sảo từ anh, trình diễn nằm trong trình diễn, khi những nhân vật dễ tổn thương anh thể hiện rõ ràng không theo cái cách mà người ta vẫn dễ thường tiên đoán. Bằng chứng là Yuddy trong tác phẩm Days of Being Wild căng nhựa, u sầu của Vương Gia Vệ: một người đàn ông thấu hiểu cách gây ấn tượng bản thân với kẻ khác, luôn biết lời cần nói và lời cần đáp trả để kích động phụ nữ. Anh cho đi, anh từ chối không cho, thiên tư của anh sở hữu một sự tấn công dữ dội mà mơ hồ. Đối với Tô Lệ Trân (Maggie Cheung Trương Mạn Ngọc), cô gái đã bị anh quyến rũ với một cách thức đơn giản đến độc địa, anh đã đưa ra lời đề nghị họ cùng chia sẻ một ký ức thân mật mà hiệu quả, vô tận không bến bờ mà vẫn đủ giới hạn – một ý tưởng rằng họ sẽ ghi khắc “tình bạn một phút”, khoảng thời gian họ ở bên nhau, một đề nghị toan tính quá hoàn hảo để ám ảnh cả đời cô gái. Với cô nàng vũ công ngúng nguẩy, hưng phấn Mimi (Carina Lau Lưu Gia Linh), anh tặng nàng một thứ mà thậm chí còn không phải của anh (và nàng đã thực sự thích nó, định lấy cắp nó) – đôi bông tai màu ngọc quí giá Yuddy vừa trấn được từ một người đàn ông sau khi hành hung ông ta thừa sống thiếu chết, và Mimi đã chạm vào; một vật vô tri giác được chuyền nhanh từ tay người này sang tay người khác, một món quà gần như để giành giật hơn là để trao nhau. Yuddy tặng cho Mimi một chiếc bông tai để làm quen, rồi lại nhử chọc cô ấy, khiến nàng chạy theo anh với hy vọng giành được chiếc bông tai còn lại: cùng nàng anh đã say sưa vun bồi, nuôi dưỡng mối quan hệ này nhẹ dạ, vui thú như một khúc điệu apache.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Leslie02/70b0f363jw1dn9sfa1433jj.jpg


Bộ phim có đầy những món quà và những sự trao đổi, nhưng rốt cuộc không ai có được điều họ mong muốn. Và với Yuddy tự tin – con người luôn ẩn hiện trong tầm nhìn và sau tầm nhìn của chúng ta, chàng trai có thể tự thấy thỏa mãn khi ngắm nhìn hình dáng của mình phản chiếu qua một tấm gương trong khoảnh khắc chàng được bắt gặp đang khiêu vũ cha-cha-cha, và có khả năng tự đọc ra sức quyến rũ của mình phô bày qua từng cử chỉ duyên dáng – cũng không phải ngoại lệ. Niềm đam mê lạc thú bản thân anh hóa ra là một dạng tự định nghĩa lại cá nhân để chống đối với nỗi mất mát, trong khi mất mát là điều đã định nghĩa nên anh. Bị ám ảnh bởi sự thật bị mẹ ruột bỏ rơi khi còn nhỏ, anh bỏ lại tất cả sau lưng, sang Phillippines lùng sục để tìm kiếm bà; sự tự tin của anh phút chốc rạn vỡ, trở thành những cử động tuyệt vọng u buồn, thiếu kiểm soát hay nhân nhượng chấp nhận phản bội, trộm cắp, vỡ mộng, bị bỏ lơ. Có một phân cảnh đặc biệt cồn cào thấm thía là khi anh bước đi sau khi không được phép gặp mẹ, anh đã không bao giờ quay đầu nhìn lại: Yuddy kể cho chúng ta nghe, bằng chất giọng ngoài hình lơ mơ trầm bổng, rằng nếu anh không có được cơ hội nhìn thấy mặt bà thì anh cũng không cho bà được nhìn mặt anh. Phân cảnh được quay qua bờ vai của anh, đung đưa theo nhịp chân bước, những sải bước dài, đầu cúi hờ, thể hiện cho tinh thần kiên quyết và đầy chủ định, song thước phim lại được đánh mờ đi trong một chuyển động chậm, phần nhạc nền ủ rũ như ru, da diết buồn qua những tiếng búng đàn dây đậm hương vị xứ đảo Hawaii, khiến bước chân anh trở thành một điệu nhảy sầu muộn. Ống kính máy quay đuổi sát theo anh ở những giây đầu, rồi nó để anh ra đi, khuất dần về phía xa.




http://www.youtube.com/watch?v=jDtANgMewqk


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/78f62bdfjw1dosq9gikm1j.jpg

Trong phim Happy Together (Xuân quang xạ tiết) của Vương Gia Vệ - một tác phẩm vừa bầu bạn vừa tương phản mạnh mẽ với Days of Being Wild – Leslie lại thủ diễn một nhân vật thường xuyên rời bỏ khuôn hình. Anh là Hà Bảo Vinh, người yêu của Lê Diệu Duy (Lương Triều Vỹ), kẻ sở hữu những đoạn thoại ngoài hình lác đác ghi lại dòng sử biên niên của câu chuyện tình: hai con người yêu nhau rời khỏi Hong Kong đi chu du cùng nhau, và thường xuyên chia lìa, mất niềm tin vào nhau. Cũng như Yuddy với “một phút tình bạn” ngọt ngào anh đã đem tới cho Tô Lệ Trân, Hà Bảo Vinh có một câu nói thường làm dấu cho điểm kết thúc và khởi đầu của một mối quan hệ: “Chúng ta bắt đầu lại đi” dành cho Lê Diệu Huy chịu đựng. Nông nổi, dễ vỡ, hay thoái thác – và bị đánh bầm dập bởi những kẻ côn đồ anh giao du trên phố, với đôi bàn tay băng kín – anh dường như muốn lảng tránh người tình và cả chiếc camera, nhưng anh cũng có khoảnh khắc mất mát đau thương của riêng anh, vỡ vụn trong nước mắt, cuộn mình trong tấm chăn, giữa căn phòng mà anh và Lê Diệu Huy từng chung sống. Và tại cuối phim, người tình và chiếc camera đều bỏ rơi anh: anh bị rũ bỏ bởi bộ phim, bơ vơ ở lại xứ Argentina, theo nghĩa nào đó đã biến mất trong khi các nhân vật khác vẫn dấn tới, đi đến những mảnh đất xa xôi hơn, và tìm kế hoạch quay trở về.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/4d1a252cjw1dq27mkzht5j.jpg


Trong thiên sử thi Farewell My Concubine (Bá vương biệt cơ) của Trần Khải Ca, một tác phẩm nhận về sự tán thưởng của quốc tế và thắng giải Cành Cọ Vàng tại LHP Cannes, anh diễn một hình tượng hoàn toàn được định nghĩa bởi trí tưởng tượng và diễn xuất. Leslie là Trình Điệp Y, từ thuở nhỏ đã được một gánh hát nhận nuôi và đào tạo thành kép hát. Trong quá trình luyện tập cho vai diễn của cuộc đời mình, người ái thiếp trung trinh Ngu Cơ trong tấn tuồng cùng tên với bộ phim, anh đã bị giày vò và đánh đập. Ngu Cơ vốn là phi tần được sủng ái của Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, trước tàn cuộc giao tranh Hán-Sở nàng đã nhất quyết không rời vị quân vương thất thế của mình, còn ca múa cho ngài xem rồi quyên sinh bằng kiếm. Khi còn thơ trẻ (giai đoạn này do hai diễn viên nhí đóng) Điệp Y đã bị ép buộc chấp nhận vai diễn, nhưng rồi anh không chỉ chấp nhận, anh tôn thờ và nâng niu nó. “Chẳng phải là anh ấy đã xóa nhòa ranh giới giữa sân khấu và cuộc đời, giữa đàn ông và đàn bà ?”, một kẻ ái mộ trong phim đã thốt ra như vậy, gần như thâu tóm sự phức tạp của cuộc đời Điệp Y, chung thân sống trong kịch, hay như thể trong kịch. Ngay cả khi lời tán dương ấy cũng nào hiểu được sự ngầm ý của nó.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/86d12f2e8a15314b4fc2262d.jpg


Bộ phim dõi theo Trình Điệp Y và người bạn diễn Đoàn Tiểu Lâu từ khi còn là hai đứa trẻ cho đến khi trưởng thành, trải qua những cơn biến can qua của lịch sử và những bước thăng trầm của nghệ thuật, bị giằng xé giữa niềm đam mê các giá trị truyền thống Trung Hoa và làn sóng bạo động đả phá chế độ cũ của giai đoạn mới. Trình Điệp Y, kẻ đã cống hiến trọn vẹn cho tình yêu nghệ thuật và vị sư huynh, luôn luôn xuất hiện đường hoàng như ái phi Ngu Cơ qua một thần thái nào đấy: là khi biểu diễn trên sân khấu, khi chuẩn bị điểm trang nơi hậu trường, trong trang phục lộng lẫy văn hoa, qua lớp mặt nạ hoàn toàn hay chỉ nửa phần xoa phấn. Trong những khoảnh khắc biến đổi và chuyển tiếp ấy, Điệp Y không chỉ diễn vai ái phi mà anh đã trở thành hiện thân của nàng, anh đưa nàng trở về nhân thế, vượt xa khỏi ngưỡng giới hữu hạn của kịch. Màn trình diễn của Leslie trong phim này là tuyệt đẹp, và làm suy kiệt người xem, một hành trình khám phá của sự hoán xương đổi cốt, và từ chối thôi mộng: những cử động, sóng mắt, môi cười của ái phi … như thấm đượm hàng trăm năm khuôn thước người xưa, và chúng chi phối vào hành vi, thái độ, biểu cảm của nhân vật ngay cả khi anh đã rời sân khấu. Điều này cũng khiến cho những khoảnh khắc bùng nổ dữ dội hiếm hoi của anh, những giây phút tuyệt vọng, và những cơn mê loạn – tất cả đều sở hữu một uy lực thuyết phục khác thường: khi anh giận dữ và tha thiết khăng khăng rằng anh không muốn bị chia lìa với Đoàn Tiểu Lâu dù chỉ là một ngày một phút một giây; khi anh lao lên những bậc thang vào đúng lúc Tiểu Lâu vừa thoát nạn, những chuyển động của anh khẩn trương và hối hả. Trong những khoảnh khắc ấy, anh cũng đã bỏ qua tấm áo choàng và thoát ra khỏi “cá tính nhân vật”, hành động theo đúng bản thân anh hơn là nhân vật anh diễn, song cũng rất sớm sau đấy anh lĩnh hội được lợi thế của vai diễn, là khi hiền thê của Đoàn Tiểu Lâu đến tìm anh xin giúp đỡ. Anh nhanh chóng quay trở lại điệu bộ của nhân vật, cao giọng “ngả giá” điều kiện với đối phương.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/7657015_11572296.jpg


Trình Điệp Y là một vai diễn khó và khắt khe, đòi hỏi anh phải dành ra hàng tháng trời theo học nghệ thuật biểu diễn Kinh kịch. Đó là một hình mẫu chẳng giống ai, một vai diễn dường như không mở ra thêm cánh cửa nào cho anh, ngay cả khi bộ phim đã được hoan nghênh dồn dập trên trường quốc tế và nhận về giải thưởng Phim Hay Nhất tại Cannes, bên cạnh tác phẩm The Piano. Trên thực tế, màn diễn xuất của anh thường xuyên bị coi nhẹ, bị nhập vào với thành công của bộ phim – nó rất xuất sắc, trông như thể chẳng cần nỗ lực mà tự nhiên vẫn biểu hiện nên những đặc trưng, sức nặng tâm lý của nhân vật và cả vấn đề giới tính, gần như nó không thể lưu vào quan điểm của khán giả rằng đấy là thành quả của một diễn viên/ca sĩ chuyên hát nhạc phổ thông.


Anh thường xuyên diễn các nhân vật chỉ yêu bản thân, đạo diễn Quan Cẩm Bằng từng nhận xét như thế về anh trong bộ phim tài liệu Yang ± Yin (Nam sanh nữ tương (lesliecheung4vn.blogspot.com/2012/03/leslie-trong-phim-tai-lieu-yang-yin.html)). Điều đó có phản ảnh đúng con người anh không ? Vâng, dĩ nhiên rồi – Leslie đã cười trả lời. Trong rất nhiều các vai diễn của anh, suy cho cùng, có một lượng lớn phân cảnh anh đứng ngắm mình trước tấm gương, thường xuyên có một sự tự mãn với những gì mà gương soi phản chiếu. Nhưng, ngay cả khi Leslie đã chấp nhận, vẫn tồn tại một nguy cơ cho chúng ta khi muốn nhấn vào chất Narcissus (Hoa thủy tiên) của anh, một hình tượng bắt nguồn từ thần thoại Hy Lạp về một chàng trai đẹp bị lạc lối trong hoan lạc của bản thân khi nhìn ngắm bóng hình mình in trên mặt gương hồ, vẻ duyên dáng của chàng quyến rũ khắp thế gian – một trong số đấy là nàng tiên Echo*, lời bày tỏ tình cảm tuyệt vọng của nàng không được hồi đáp, cứ lặp đi lặp lại cho đến khi chẳng còn là gì ngoài những âm vang* vô hình.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/004539qsapypdpqpdr9az7d.jpg


Leslie có lẽ là hiện thân của một cái đẹp hững hờ tự đam mê nào đó, một mối nhục cảm mơ hồ và lấn lướt nguy hiểm đi cùng với chất tổn thương mong manh, và những mất mát. Nhưng các bạn diễn và đạo diễn từng hợp tác với anh đều quý trọng sự chăm chỉ của anh, sự cống hiến của anh, cách anh tỷ mỷ chú tâm vào những chi tiết, lòng nhiệt thành của anh dành cho các kỹ thuật và đặc biệt là cho công việc làm phim. Maggie Cheung Trương Mạn Ngọc, trong một bài viết tưởng nhớ Leslie đăng trên tờ Cahiers du Cinema (Pháp), đã nhớ lại một cảnh quay cuối cùng trong đêm của bộ phim Days of Being Wild. Nhân vật của cô đến nhà của Yuddy – một gã trai “hoa thủy tiên”, kẻ đã làm tan nát trái tim cô gái - để lấy lại vật dụng cá nhân. Đó là một ngày làm việc dài, và như lời cô miêu tả, tất cả mọi người đều đã kiệt sức. Và đấy là một cảnh quay được dàn dựng đặc biệt – ống kính camera luôn dõi theo cô và những gì có thể thấy được chỉ là tấm lưng của Leslie – cô đã chú ý Leslie đang rất cẩn thận diễn tập, đang cố gắng để hoàn thiện một hiệu ứng nào đấy: là âm thanh những bước chân của anh trong cảnh phim.

Days of Being Wild là một trong những phim Hong Kong đầu tiên được thâu thanh trực tiếp, và Leslie đã ý thức rất rõ về vấn đề kỹ thuật này. Sự nhập tâm của anh dành cho vai diễn và dự án, tỷ mỷ cho từng chi tiết lọt vào tai nghe đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng cô, Maggie nói vậy. Đây thật sự là một mẩu chuyện gây cảm động khi một người nghệ sĩ trình diễn ý thức về mọi phương diện cần thiết cho màn diễn xuất của mình: từ những thứ hữu hình cho đến thứ vô hình, từ sự thoát thai cho đến cái trần tục. Một người đàn ông có thể hóa thân thành một Narcissus, và đã làm điều này hoàn hảo đến mức ám ảnh; cũng có thể là một người đàn ông đã chịu khó tập luyện, với sự quan tâm cần mẫn, cho tiếng vọng* từ những bước chân mình.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/p969665853.jpg



Hết.


Chú thích:

- Narcissus: có nghĩa là "hoa thủy tiên", cũng là tên của một chàng trai trong Thần thoại Hy Lạp từ chối tình yêu với tiên nữ Echo, sau vì quá say mê với bóng ảnh xinh đẹp của mình mà gục chết bên bờ hồ biến thành loài hoa thơm ngát.

- Echo: có nghĩa là "âm vang, tiếng vọng", cũng là tên của tiên nữ từng có biệt tài kể chuyện và biện minh nhưng bị cướp đi khả năng mở lời trước. Nàng phải lòng chàng Narcissus nhưng không thể nói chuyện với chàng, bị chàng lạnh lùng cự tuyệt. Quá đau khổ và hổ thẹn nàng trốn vào rừng thẳm, sống trong hang và trên những vách núi cao, đi theo muôn thú và con người để bắt chước lại những âm thanh họ tạo ra, trở thành Nữ thần tiếng vang.

* : Nguyên văn trong bài viết, các chữ này đều dùng chung một từ là "echo" .

heobeo
08-09-2012, 07:56 PM
Hình ảnh tại 903 Live Concert >:d<




http://i20.photobucket.com/albums/b213/jacquline_/On%20The%20Pillow%201/903concert2originalcolorofscannedpi.jpg

http://i20.photobucket.com/albums/b213/jacquline_/On%20The%20Pillow%201/903concert3donepillowsize.jpg

http://i20.photobucket.com/albums/b213/jacquline_/On%20The%20Pillow%201/903concert2adonepillowsize.jpg

http://i20.photobucket.com/albums/b213/jacquline_/On%20The%20Pillow%201/903concert15pillowsize.jpg

http://i20.photobucket.com/albums/b213/jacquline_/On%20The%20Pillow%201/903concert1donepillowsize.jpg

Giang HN
09-09-2012, 01:40 PM
Muốn xăm hình anh lên cánh tay mà chưa tìm được hình nào phù hợp. Mún kiếm 1 cái hình trong Happy Together, bộ phim đánh dấu sự trở thành fan cuồng của mình với Anh Trai iu quý. Bạn beobeo có thể gửi cho mình cái ảnh anh đứng tựa hút thuốc ở bài 2 ko? có thể mình sẽ cân nhắc xăm hình đó.

heobeo
09-09-2012, 07:51 PM
Muốn xăm hình anh lên cánh tay mà chưa tìm được hình nào phù hợp. Mún kiếm 1 cái hình trong Happy Together, bộ phim đánh dấu sự trở thành fan cuồng của mình với Anh Trai iu quý. Bạn beobeo có thể gửi cho mình cái ảnh anh đứng tựa hút thuốc ở bài 2 ko? có thể mình sẽ cân nhắc xăm hình đó.

Gì "ăn chơi dzữ dzằn" vậy nàng 8-} . Ý nàng là tấm ảnh này đó hả ?


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/4d1a252cjw1dq27mkzht5j.jpg


Tui chỉ có tấm này thôi, ko có size lớn hơn :(. Nếu Giang HN muốn tìm ảnh chất lượng tốt hơn thì bạn tìm trên mạng vậy nhé >.<"



Bài viết dưới góc độ người Nhật nói về sự nghiệp và con người của Leslie Cheung - Trương Quốc Vinh :x



Leslie's Demons

Source : lesliecheung.cc
Edit + V-trans : heobeo@dienanh.net


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/6a975f5c.jpg


“Điển trai đến khó tin, các vai diễn đầu tiên của anh đều là các chàng công tử ăn chơi, u sầu và đẹp đẽ đến khó tin, tiếc thay hầu hết chúng lại đến từ những bộ phim melodrama rất dễ lãng quên”

“Leslie sợ rằng có ngày sẽ có một fan hâm mộ giết chết anh,” Keiko Yoshimoto, người sáng lập nên Leslie Fan Club tại Nhật, nói. “Cũng như John Lennon vậy.”


= = =

Leslie Cheung ngày nay là một hình ảnh bí ẩn giữa nền công nghiệp vốn hay làm nản lòng mọi điều mơ mộng. Rất ít fan Mỹ yêu thích phim Hong Kong biết được rằng sự nghiệp điện ảnh của Cheung có quan hệ mật thiết và phát triển đi lên từ vai trò nam ca sĩ Canto-pop trải dài hơn một-và-một-nửa thập kỷ của anh. Các fan hâm mộ phương Tây chỉ nhìn nhận anh dưới tư cách một diễn viên, trong khi các fan châu Á xem công việc diễn xuất là một phần của cả sự nghiệp. Đặc trưng này cũng không phải chỉ riêng gì Leslie Cheung. Rất nhiều ngôi sao điện ảnh HK cùng lúc theo đuổi mô hình sự nghiệp đôi này.

Mặc cho anh sở hữu hàng vạn đội hình phalanx (*) fan hâm mộ Canto, bên ngoài Hong Kong sự nghiệp điện ảnh vẫn là thế mạnh của Leslie.


Dù bộ phim anh tham gia có là dự án trung bình đi chăng nữa, Cheung vẫn giữ vững cung cách làm việc chuyên nghiệp, anh là người cầu toàn và luôn đòi hỏi mọi việc nằm trong tầm kiểm soát cao độ. Nhà quay phim Christophey Doyle có kể lại một câu chuyện từ quá trình làm phim Days of Being Wild (1990) của đạo diễn Wong Kar-wai (Vương Gia Vệ). Doyle lúc đó đang đứng đằng sau ống kính camera trong khi Cheung chuẩn bị lái một chiếc ôtô lao thẳng về phía ống kính, anh sẽ phải dừng nó lại ngay trước khi mui xe chạm tới giá đỡ camera. Cheung đã khẳng định với Doyle anh có thể dừng nó lại kịp thời, nhưng Doyle vẫn lo lắng vì sỏi đường có thể làm Leslie mất phán đoán. Rốt cuộc Cheung dừng được xe ngay trước mũi giá đỡ kiềng ba chân, nhưng Doyle lại cho hay, “Tôi gần như đã nhảy ra khỏi vị trí. Leslie lao ra khỏi xe trong giận dữ và đến trước mặt tôi, yêu cầu tôi cho anh biết vì sao tôi lại không tin anh có thể dừng chiếc xe kịp lúc. Anh ấy là như vậy đấy.” :)


Trong các vai diễn của anh, Leslie Cheung đã bị bắn đến chết, đã hồi sinh, đã tử thương vì bị đâm xuyên bằng kiếm, được yêu, bị từ chối, bị hủy hoại bởi acid, giao thác tình cảm của mình vào các cảnh nhạc nền tango thô nhám dành cho các tay đồng tính lang thang tại Buenos Aires và buộc phải đối diện sức quyến rũ phi giới tính của anh với “cậu nhóc” Anita Yuen (Viên Vịnh Nghi) trong trẻo. Anh là một nhân vật sống sót lâu dài trong nền công nghiệp phim ảnh lúc nào cũng chực chờ “vặn cổ” người ta và thường xuyên bức chế cường độ làm việc, tuy thế tỷ lệ thành quả từ-hạt-trấu-thành-lúa-mì trong nghệ thuật của Cheung đáng kinh ngạc thay lại cao hơn hẳn đa số mọi bản sao khác của anh, và anh đã vươn lên đến các đỉnh núi cao nhọn nhất. Rất nhiều các nỗ lực sáng tạo của Cheung sau này đã trở thành hạt giống tạo nguồn cảm hứng cho sự nghiệp của nhiều “ánh sáng dẫn đầu” của HK.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/folder.jpg
A Better Tomorrow

Bước đột phá giúp Leslie Cheung trở thành sao hạng cao của ngành điện ảnh HK là từ bộ phim A Better Tomorrow (Anh Hùng Bản Sắc) năm 1986 của John Woo (Ngô Vũ Sâm). Bộ phim này được biết đến nhiều hơn với vai trò làm bệ phóng cho Chow Yun Fat (Châu Nhuận Phát), về sau này anh cũng trở thành ngôi sao hợp tác lâu dài với Woo. A Better Tomorrow không thể phủ nhận giá trị góp phần thành công của Chow. Nhưng Woo cũng đã quyết định tuyển Leslie – một gương mặt sao trẻ mới toanh lúc bấy giờ được biết đến nhiều hơn trong lĩnh vực nhạc pop Canto và các bộ phim thể loại tình cảm – để đứng đối diện với Chow và ngôi sao kỳ cựu của hãng Shaw Brothers, Ti Lung (Địch Long). Đây thực sự là một ván bài gay cấn. Vẻ điển trai êm ái với đôi mắt ướt mềm mại, ẩn chứa đầy dục vọng của Cheung đã khiến một nhà bình phim người Mỹ âu yếm đặt cho anh cái tên “Johnny Depp của Trung Hoa”.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/00.jpg


Nhà phê bình phim Chuck Stephens đã nắm bắt vấn đề này tốt nhất: “Định nghĩa lại thể loại phim gay cấn của điện ảnh Hong Kong những năm 80, … không chỉ còn là loại thời trang u uất, tiêu khiển với các cảm xúc ngập tràn thái quá, … đây chính là bộ phim đã đưa đạo diễn John Woo và ngôi sao Chow Yun Fat (Scorsese và DeNiro của HK) ghi danh lên bản đồ bầu trời của thế giới. Sự đùa nhộn tự nhiên được thay thế cho những ủ ê hoài hương, và một cảnh đấu súng lớn nổ ra đã thay thế cho các trường kịch melodrama đau đớn. Cuộc sống của thế giới ngầm và mô hình “tam kiệt” trước đó chưa bao giờ được làm cho trở nên sống động đáng yêu đến thế, với các phân đoạn “anh hùng hóa” nhân vật trong nhịp điệu chậm đầy tình người và những oan nghiệt khó lường của súng đạn (chưa kể đến khía cạnh biểu lộ tình cảm trong phim là vô cùng mạnh mẽ).”


Tầm vóc của Cheung đã gặp được bệ phóng cùng với A Better Tomorrow. Woo đã tường thuật lại rằng khán giả rời khỏi rạp chiếu mà không cầm được nước mắt sau khi chiêm ngưỡng trường ca về lòng trung thành và sự phản bội, về các hiệp sĩ Trung Hoa thời hiện đại của ông trình diễn trong những màn đấu súng. A Better Tomorrow trở thành một phim phá vỡ kỷ lục doanh thu phòng vé, thu thập hàng tá giải thưởng danh giá tại Giải thưởng Điện ảnh Hong Kong, đảm bảo ngôi vị siêu sao cho Chow Yun Fat dũng cảm.

Nhưng với nhiều người xem A Better Tomorrow, sự khoa trương trong nội tại hành động phim lại làm nổi bật lên hình ảnh một chàng trai có gương mặt trẻ thơ giữa chiến trường tàn bạo đó. Theo lời của Yoshimoto: “Tại Nhật Bản, ấn tượng của chúng tôi về phim ảnh Hong Kong được định nghĩa bằng Bruce Lee (Lý Tiểu Long), Jackie Chan (Thành Long), và kyonshi (những đứa trẻ ma cà rồng nổi tiếng trong loạt phim kinh dị-hài của HK). Leslie Cheung, trong A Better Tomorrow của John Woo, đã thay đổi tất cả ấn tượng đó. Đối với khán giả Nhật, đó là cơ hội đầu tiên của chúng tôi được thưởng thức một bộ phim với những cú lướt hình ảnh tuyệt vời. Cả Chow Yun Fat và Leslie đều đã ghi lại một dấu ấn không thể xóa nhòa trong tim khán giả Nhật.”



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/thumb.jpg


Vai diễn tiếp theo của Cheung là trong bộ phim A Chinese Ghost Story (Thiện Nữ U Hồn) năm 1987 của Tsui Hark (Từ Khắc). Bộ phim này đã ám ảnh khán giả, câu chuyện dân gian này kể về một chuyện tình lãng mạn giữa người và ma đã khắc họa một Leslie Cheung trong vai anh chàng đi thu thuế phải lòng một cô gái xinh đẹp quyến rũ (do nữ diễn viên tuyệt trần người Đài Loan Joey Wong – Vương Tổ Hiền đóng) và trú ngụ trong một ngôi miếu hoang ma ám. Tình yêu trong sáng, thanh cao của anh đã trở thành chiếc chìa khóa vàng mở cửa trái tim cô gái – cô thực chất là một oan hồn đã tồn tại lẩn khuất trong rừng sâu qua nhiều thập kỷ. Tệ hại hơn, cô còn bị một cây quỷ ngàn năm chuyên hút dương khí đàn ông khống chế.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/ghost-story-2.jpg

Các con yêu kỳ quái và những ma nữ lừa gạt đều là những đặc trưng đối với thể loại phim này tại HK. Nhưng với A Chinese Ghost Story hành trình phác họa nên cái thế giới siêu nhiên quái ác ấy đã phá vỡ hoàn toàn các khuôn mẫu cũ, khi Tsui tiếp nhận và chuyển thể nó theo một phong cách căng tràn sức sống, thoang thoảng nồng nàn hơi men và nhịp độ diễn tiến đầy hùng tráng làm thành bộ khung cho câu chuyện tình, những màn so kiếm và những chiếc lưỡi bay khổng lồ của ông. Kết quả là bộ phim đã trở thành một chiếc cầu nối xóa mờ biên giới giữa Đông và Tây một cách hiệu quả, và nó cho đến nay vẫn là câu trả lời đanh gọn cho những người hoài nghi phim HK.

http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/tn-1.jpg

http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/img8751fm0.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/thiennu/p971559383.jpg



Nhà đạo diễn phim nghệ thuật nổi tiếng nhất HK, Wong Kar-wai (Vương Gia Vệ), đã chọn Cheung vào vai chính cho tác phẩm tiêu biểu của ông Days Of Being Wind (1990), một truyền thuyết mới kể khác đầy hoang hoải xảy ra giữa những năm tháng của thập niên 60, đung đưa cùng âm nhạc. Days Of Being Wild với sự góp mặt của Jacky Cheung Trương Học Hữu, Carina Lau Lưu Gia Linh, Maggie Cheung Trương Mạn Ngọc và Andy Lau Lưu Đức Hòa, họ cùng nhau tụ hợp ở đây, trong một câu chuyện thăng hoa kể về những khát khao và ước vọng xoay chiều, đổi hướng từ Hong Kong sang đến Philippines.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/dayposter111oz.jpg


Nhân vật chàng trai u sầu của Leslie đã làm nên khoảnh khắc đáng nhớ nhất, khi anh đang nhảy theo điệu cha-cha trong bộ đồ ngủ màu trắng tỏa sáng lờ mờ, tự ngưỡng mộ hình ảnh phản chiếu của bản thân mình trong gương, sức đam mê huyền hoặc ấy đã phản xạ lại nơi khán giả, khiến họ cũng rơi vào trạng thái ngưỡng mộ đó cùng anh. Nếu thói tự yêu mình không thèm che đậy có một lúc nào đó tìm được sự ngưỡng vọng đồng thanh và trở nên tuyệt đẹp thì đó chính là tại khoảnh khắc này đây, là khi Leslie Cheung nhảy điệu cha-cha trong Days Of Being Wild của Wong Kar-wai. Nhân vật của anh thực chất là một tay lưu manh đểu cáng, và thói tự ngưỡng mộ bản thân y đã trượt đến mép bờ của vực thẳm tự chán ghét bản thân mình. Đó là còn chưa kể, gã trai này mới thật êm mượt như nhung, mới quyến rũ làm sao với dáng đi mềm mại, cử động nhịp nhàng, gợi tình như loài báo hoang trong những bộ y phục tươm tất sành điệu – và rằng trước hình ảnh đó bạn sẽ chẳng thể làm được gì khác ngoài việc ái mộ, ái mộ hoàn toàn.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/2649214_10019603.jpg


Hình ảnh phản chiếu đó dường như đã nhắc nhở Cheung rằng sự nghiệp âm nhạc của anh cần một cuộc trùng tu, khi, trong khoảng thời gian thực hiện Days Of Being Wild, anh đột ngột tuyên bố sẽ từ bỏ nghiệp hát và lên kế hoạch sang Canada định cư. Quyết định này khiến cho mọi người bối rối, vì rằng thời điểm đó Leslie đang là một ca sĩ rất thành công. Kiệt sức chăng ? Gây chú ý cho công luận chăng ? Điềm tiên báo nào đó chăng ? Chỉ có người đàn ông trong tấm gương mới biết rõ vì sao.


Chúng ta đều biết rằng Cheung đã thắng giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại Giải thưởng Điện ảnh Hong Kong năm 1990 cho vai diễn trong Days Of Being Wild. Bảy năm sau, một dự án khác cùng Leslie lại trở thành bệ phóng nâng thêm tầng cho sự nghiệp của Wong Kar-wai, giúp ông có được sức ảnh hưởng đỉnh cao như hiện nay, khi Wong được nhận giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Cannes Cành Cọ Vàng năm 1997. Bộ phim, Happy Together (Xuân Quang Xạ Tiết), đã khắc họa Leslie và nam diễn viên tài năng của HK - Tony Leung Chiu-wai (Lương Triều Vỹ) thành một cặp đôi đồng tính lang thang đến Buenos Aires để truy tìm cuộc sống hạnh phúc, được biểu tượng hóa qua hình ảnh họ ước hẹn cùng nhau ghé thăm một thác nước huyền thoại.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/11719865_21105338.jpg


Một lần nữa, Cheung lại đóng vai đểu cáng, lại rời bỏ Leung buồn tẻ, rồi lại quay trở về trong bộ dạng đẫm máu bởi sự hung bạo của những gã người tình vô danh. Mặc dù rõ ràng chủ đề phim xoay quanh chuyện đồng tính song những điểm yếu đuối nhất của con người đã được phơi bày thông qua Happy Together, thông điệp đưa ra truyền tải đến mọi người xem và dồn dập nhận về những lời ca tụng tài năng thiên bẩm của Wong tại Hong Kong cũng như từ giới phim nghệ thuật quốc tế. Và mặc dù vai diễn của Cheung đáng yêu hơn, quấy nhiễu hơn và gần như là mấu chốt cho vấn đề của cặp đôi, nó vẫn chỉ được tô vẽ như bóng hình xanh mờ bên cạnh không gian nội tâm của Tony Leung – anh đã có màn trình diễn tuyệt vời trong vai một người tình bị ghét bỏ, người thậm chí còn không thể “đánh vần” được nỗi đau của mình một cách rõ ràng, và còn không thể gọi để được giao cho đúng cái bánh mình muốn trong cửa tiệm bánh pizza địa phương.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/win01zn2.jpg


Cuộc sống đời tư là chuyện riêng của Leslie Cheung, song các vai diễn anh nhận trong những năm gần đây có chiều hướng khiến chuẩn mực dị tính phải đặt ra câu hỏi. Hai phần phim He’s A Woman, She’s A Man (Kim Chi Ngọc Diệp) được đạo diễn bởi Peter Chan Trần Khả Tân (Comrades: Almost A Love Story) chúng đã khắc họa Cheung thành một nhà sản xuất âm nhạc bế tắc chán ngán đang tìm kiếm một “cậu trai trẻ thật dễ thương” để lăng xê, và cuối cùng phát hiện ra mình bị cuốn hút bởi cậu trai đó lúc nào không hay (vai diễn được thể hiện bởi Anita Yuen Viên Vịnh Nghi cực-dễ-thương trong bộ dạng con trai).


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/catalogue09pix.jpg


“Hai bộ phim hài thể loại screwball này đã giễu nhại lại nền văn hóa fan hâm mộ bị ám ảnh quá mức với các vấn đề thiên vị giới tính và sự sai lệch về giới trong một tác phẩm hài thông minh, đùa giỡn làm rối tung xoay mòng đầu óc mọi người”, cây bút tờ San Francisco – Tod Booth nhận xét. “Ca sĩ nhạc Canto-pop Leslie Cheung đóng vai một nhà sản xuất ghi âm đang tìm kiếm sự đồng điệu và nhận ra bản thân mình bị vướng vào chuyện tình yêu với một người đàn ông khác.

Cả Anita Yuen (Viên Vịnh Nghi) và Jordan Chan (Trần Tiểu Xuân), những diễn viên thường xuyên tham gia vào các bộ phim như thế này, đều là những đại diện ưu tú nhất cho dạng vai cải trang và thay đổi vai trò giới tính hiện rất thịnh hành trong nền văn hóa pop đại chúng tại Hong Kong.”


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/51KEE11108L.jpg

Thể loại hài screwball vốn chẳng xa lạ gì với Leslie Cheung, khi anh từng xuất hiện trong rất nhiều phim hài gia đình chào đón Năm Mới được ra mắt nhân dịp Tết Nguyên Đán, một cơ hội vàng cho các phòng bán vé châu Á.


Các bộ phim tiêu biểu cho Leslie Cheung bao gồm tất cả những tác phẩm nêu trên (Anh Hùng Bản Sắc, Thiện Nữ U Hồn, A Phi Chính Truyện, Xuân Quang Xạ Tiết, Kim Chi Ngọc Diệp...), nhưng với nhiều khán giả họ lại liên tưởng đến anh chủ yếu qua các tác phẩm nghệ thuật được dành cho các kỳ liên hoan phim nhiều hơn là những nơi chốn lai vãng của các khách hàng thị trường Hoa ngữ.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/f2248f03.jpg


Rouge (1988) Yên Chi Khâu đạo diễn bởi Stanley Kwan (Quan Cẩm Bằng), diễn xuất cùng ngôi sao Canto-pop, cô gái gây xúc động mạnh Anita Mui (Mai Diễm Phương). “Rouge đã biến chuyển từ một nhịp điệu chậm buồn u ám, với bầu không khí thê lệ, ám ảnh được tiếp diễn liên tục bằng những bàng hoàng gây chấn động, máu hoặc roi”, nhà phê bình phim Jim Morton nói. Một bộ phim buồn nhưng đẹp, Rouge chính là tác phẩm khởi đầu cho một loạt phim chính kịch nghệ thuật thể loại art-house quan trọng nhất của Cheung.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/5be831bc.jpg



Hai tác phẩm hợp tác giữa Cheung và nhà đạo diễn đến từ đại lục Chen Kaige (Trần Khải Ca) đã đem về sự ca ngợi từ quốc tế. Và bạn diễn nữ của anh là đây, tài nữ được sinh ra tại Thẩm Dương, Gong Li (Củng Lợi) lúc bấy giờ đã rất thành danh với các vai diễn trong các bộ phim kết hợp cùng đạo diễn “đồng chí hướng” của đại lục Zhang Yimou (Trương Nghệ Mưu). Bộ phim của Chen, Temptress Moon (Phong Nguyệt) năm 1996, là một tác phẩm lấy bối cảnh tại miền đất giữa Thượng Hải và Tô Châu trong những năm 1920s.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/phong.jpg

Temptress Moon quay cuồng trong những dòng chảy đánh mờ của cảm xúc và màu sắc, mơ màng móp méo qua những làn khói thuốc phiện. Cheung đóng vai một chàng trai trẻ duy tâm viển vông, thuộc loại hình mẫu điển hình trong văn học Thượng Hải, tự hành hạ tinh thần thể xác mình và đau đớn trước khi kết thúc cuộc chơi của bộ phim. Nhựa sống tràn đầy trong phần hình ảnh phim là kết quả đến từ sự kết hợp đầy tao nhã giữa hai trong số các “chiến tướng” dưới trướng của Wong Kar-wai : nhà quay phim Christopher Doyle và chỉ đạo nghệ thuật William Chang (Trương Thúc Bình).


Farewell To My Concubine (Bá Vương Biệt Cơ) năm 1993 lại là một thiên sử thi kéo dài ba tiếng đồng hồ, trải dài qua 5 thập kỷ kể về câu chuyện đời của hai ngôi sao nghệ thuật Kinh kịch Bắc Kinh. Leslie Cheung diễn xuất đối diện với nam diễn viên đại lục Zhang Fengyi (Trương Phong Nghị), và bộ phim được hoàn thiện bằng một phông nền đi vào khai thác các yếu tố kịch tính của lịch sử Trung Hoa hiện đại, từ cuộc nội chiến lật đổ phong kiến tại Bắc Kinh những năm 20 cho đến kết thúc của Cách Mạng Văn Hóa vào những năm 70. Farewell To My Concubine thắng giải Cành Cọ Vàng Palme d’Or cho Phim Xuất Sắc Nhất năm 1993.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/fmc.jpg

“Nhân vật quyến rũ tôi nhất chính là Cheng Dieyi (Trình Điệp Y) của Leslie Cheung,” đạo diễn Chen nói về “nàng ái thiếp”, “Cheung là một diễn viên. Trong thế giới của anh, ranh giới giữa thực và mộng, giữa cuộc đời và nghi lễ, giữa đàn ông và đàn bà, giữa sống và chết, giữa những cái thực và những điều tưởng tượng, tất cả đều bị xóa nhòa. Anh tự hóa thân anh, xóa bỏ mọi phân biệt giữa bản thân và người khác, anh đã làm hòa tan cuộc đời và Kinh kịch vào cùng một con người, vì vậy khi chứng kiến giây phút tự hủy hoại cuối cùng của anh, đối với chúng tôi dường như chẳng khác nào một vở kịch đẹp đẽ. Người nghệ sĩ khi rời bỏ sân khấu, bước chân vào mớ hỗn độn của đời sống con người bình thường, trực diện nhìn vào sự lăn lộn tính toan thường nhật của cuộc đời, người đó sẽ sụp đổ cho đến tận cùng của cô đơn và cô lập. Nhưng cũng chính bởi vì thế mà sự ngây thơ, chân thành của anh, và thậm chí những chống chếnh thành kiến và sự đố kỵ của anh mới trở nên đẹp đẽ và thật đến nhường ấy. Anh đã vén bức màn bày mở cho chúng ta về một tình yêu si mê cuồng dại tự nhiên không bày vẽ."



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/fmc3.jpg

...

heobeo
09-09-2012, 07:54 PM
...


Nền âm nhạc Canto-pop vốn không phải là một môi trường dễ thay đổi, Trung ngữ có ít nhất bảy giọng, trải dài từ Hong Kong cho đến vùng Nam Trung, mỗi giọng lại có một hệ thống ngôn ngữ và ý nghĩa khác hẳn nhau. Kết nối điều này cùng với giai điệu và bạn sẽ hiểu lý do vì sao nữ ca sĩ nổi tiếng Sally Yeh (Diệp Thiên Văn) đã có lần từng phàn nàn rằng hát nhạc Canto-pop chẳng khác nào như việc “hát trong nhà tù”. Thêm vào đó, hầu như nhạc Canto-pop rất cứng nhắc, đặc biệt về công thức sáng tạo, các bản ballad tình yêu nồng nhiệt hay ngọt ngào đều phải đi kèm với một chút nhức nhối hay quá dồi dào về mặt trạng thái trong cùng một tác phẩm. Rất ít các ca sĩ (trừ nữ danh ca, diva nhạc Canto sinh tại Bắc Kinh - Faye Wong Vương Phi là một ngoại lệ xuất sắc) muốn nỗ lực phá bỏ thứ công thức vàng trói buộc đó.

“Tại Hong Kong, tiếng tăm của bạn được dựa chủ yếu vào vận may, duyên số và ngoại hình,” ca sĩ Canto gây chấn động ở tuổi 16 Nicholas Tse (Tạ Đình Phong) nói. “Nó không dựa nhiều vào bản chất âm nhạc.”

“Các nhà sản xuất chỉ làm đi làm lại cùng một thứ hết lần này và lần khác, và kết quả thì họ vẫn mang về cả một đống tiền, vẫn là những người làm ra nhiều tiền nhất,” ca sĩ Alex To tán đồng.

Rất tự nhiên, đối tượng đông đảo nhất của Canto-pop là các thiếu nữ chưa đến tuổi thành niên, các cô gái này làm sao có thể kháng cự lại các anh chàng đẹp trai đến khó tin, những ngôi sao nhạc Canto-pop như Leon Lai (Lê Minh) hay Andy Lau (Lưu Đức Hòa), nhất là khi so sánh họ với gương mặt đầy mụn và vẻ e dè trước lũ con gái của các cậu bạn học cùng lớp! Đối với họ, lựa chọn đó vốn dĩ luôn là một lộ trình hiển nhiên …


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/055_RoseTux_24.gif (http://s966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/?action=view&current=055_RoseTux_24.gif)

Trong đầu những năm 80s, Leslie Cheung cũng chỉ là một gương mặt đẹp trai khác được ném vào guồng máy công nghệ lăng-xê với các bộ trang phục nhảy disco cùng áo khoác lấp lánh và cà vạt thắt nơ nhỏ thanh thoát. Anh tiến lên hàng sao khá nhanh chóng; Cheung cùng với ca sĩ hát nhạc nhẹ Alan Tam (Đàm Vịnh Lân) đều là các ngôi sao hàng đầu vào cuối thập niên 80… Cheung từng được biết đến với những màn thay đổi trang phục khéo léo trên sân khấu, bao gồm cả sáng kiến tái hiện lại hình ảnh “nhân viên đi thu thuế” của anh từ bộ phim A Chinese Ghost Story (Thiện Nữ U Hồn). Nhưng sau đó tất cả đều đã bị loại bỏ, chúng biến đổi và trở thành “cơn ác mộng cho sự đảm bảo an toàn” khi anh bắt đầu chú trọng đến hình tượng âm nhạc gây ấn tượng mạnh mẽ, bộc lộ bản thân vào giai đoạn những năm 1990.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/003ss.jpg (http://s966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/?action=view&current=003ss.jpg)


Cùng nhắc lại đĩa nhạc laser-karaoke đánh dấu sự trở lại của Leslie năm 1997 – Legend, bài hát đầu tiên “Red” đã mở đầu bằng một quãng đàn dây lôi kéo ủ dột trước khi sải bước khoan thai tiến vào lãnh địa của một tiết tấu hoan hỉ ngập tràn tự tin vào sự gợi tình của bản thân, một nhịp điệu như được tạo ra bởi những đôi gót giày nguy hiểm và những cú lướt hình từ những bất động chậm rãi kéo dài cho đến các hành động ham muốn đầy khiêu khích. Phần hình ảnh hòa quyện cùng với uy quyền của sức sống âm nhạc đã đem đến một video ca nhạc giàu hình tượng, còn tuyệt vời hơn cả khía cạnh “tình dục” nó cố tình khắc họa nên : những con báo hoa nằm gầm gừ nhấm nhẳng và những đóa hoa hồng máu đẫm mùi mưa sương, nét chạm trổ của bức chân dung tự say đắm dục cảm bản thân và những cổ tay trắng ngần run rẩy bị trói chặt vào cột giường, Leslie vụng trộm cùng với Karen Mok trong khi vẫn liếc nhìn khao khát lên những đường nét cơ thể như được tạc tượng của Jimmy Wong (hình mẫu Joe D'Allesandro * của Leslie chăng ?). Liệu Hong Kong đã sẵn sàng cho những thứ này chưa ?



http://www.youtube.com/watch?v=a8cXWCOfrjg


Với hầu hết các khán thính giả của Legend, từng câu chữ không còn là quan trọng, trong khi các bảng xếp hạng của logo Rock Records vẫn chỉ tranh nhau biểu thị các khoảnh khắc âm nhạc vào các phòng chạy chữ hát karaoke. Đối với fan HK, các ca khúc là luôn phải thật rõ ràng, như thể là những “vật chất” họ có thể định nghĩa và nắm bắt ngay lập tức. Vì vậy, Legend biết cách tạo được sự cân bằng cho người nghe.

Một ca khúc trong đĩa hát - bài “Blamefully Beautiful” đã khắc họa Leslie vào vai một anh chàng nhân viên văn phòng chịu quy phục và trở thành “cậu bé đồ chơi” cho vị sếp nữ đẹp như tượng thần của anh (do siêu mẫu Janet Ma thể hiện), anh trở thành đích nhắm mời gọi lả lơi, và ngoan ngoãn để cho cô kéo cà vạt và phả từng làn hơi thuốc Cohila vào mặt. Nhưng khi biểu tượng gợi cảm, quả bom sex của Đài Loan – Shu Qi (Thư Kỳ) bắt đầu bước vào khung cảnh đó, cô đã mê hoặc Leslie. Janet bắt gặp họ, và, khi Leslie dọn dẹp, rời khỏi chiếc bàn đã dọn sạch trống trơn của anh, video bài hát kết thúc với hình ảnh hai người phụ nữ cùng đứng về một phe, với một đôi điếu xì gà sành điệu trên môi.



http://www.youtube.com/watch?v=V-LOJ9u4a1w



http://www.youtube.com/watch?v=hxUcMAgJ2A4


Một track nhạc khác “Grieving Man”, được thể hiện dưới phong cách phóng túng thập niên 60 chạm vào nét cơ bản của video nói về các gã trai bình thường (bao gồm cả một quân nhân cảnh sát) trở về nhà sau giờ làm việc. Quăng bỏ công việc, gội rửa và ca hát, nghịch ngợm với tóc giả và các tấm khăn choàng lông… tất cả đều diễn ra dưới sự giám sát của một người chỉ đạo : Big Daddy Cheung (tạm dịch là : Ông bố lớn họ Cheung). Không có gì để chối cãi, đây là một video mang hơi hướng đồng tính được dàn dựng vô cùng táo bạo và khác biệt nhưng đồng thời vẫn rất "thầm kín".


Joe D'Allesandro * : được xem là biểu tượng tình dục nổi tiếng nhất của dòng phim underground nước Mỹ. Ông cũng đồng thời là một người lưỡng tính, được cả 2 giới say mê.




http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/004s.jpg

Mặc dù phần hình ảnh vượt xa khoảng cách với các tiêu chuẩn thông lệ của video nhạc Canto thật sự gây ấn tượng nổi bật, phần âm nhạc của đĩa hát Legend tự bản thân nó cũng đã mang đầy tính đổi mới và sáng tạo. Nó cho ta cảm giác rằng dường như Leslie đang lấy sức bật người lên và giáng một đòn vào mọi ranh giới hạn hẹp của âm nhạc Canto-pop, nêm nếm những thành tố “xấu xa” mới mẻ cần thiết để khơi tân và làm nên những khoảng thời gian thưởng thức thỏa lòng khán giả. Buổi hòa nhạc cho đĩa hát laser này, Leslie Cheung Live in Concert 97, đã thể hiện khía cạnh đa sắc quyến rũ như châu Âu của Legend. Một Leslie rõ ràng là đang mồi chài và tán tỉnh kích thích khán giả trước khi anh quay trở lại với phong cách chân thành xuyên suốt từ các bài hát mới cho đến các ca khúc cũ được yêu thích, và một liên khúc các bản nhạc trích từ các bộ phim của anh. Giữa phần chuyển bài hát, Leslie đối thoại với khán giả, từng lời của anh đều được đi kèm phụ đề tiếng Anh. Leslie đã hỏi “Am I beautiful?” ("Tôi có đẹp không?"), thật là một câu hỏi đầy sức mạnh và tự phụ. Và rồi anh xuất hiện với đôi giày cao gót màu đỏ đó …



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/LM.jpg

Không phải tất cả khán giả có mặt trong buổi biểu diễn tại sân vận động Hong Kong những ngày đó đều là người Hong Kong. Một trong những fan hâm mộ đến từ Nhật Bản của Leslie, Yoshiko Ota, cho hay phần lớn fan Nhật Bản căn bản là các bunkamura zoku (theo nghĩa đen, là “tông màu văn hóa”) : phụ nữ ở độ tuổi 30, 40 thường mong muốn ở thần tượng của họ nhiều hơn chỉ là những gương mặt xinh đẹp hay các ca từ sáo rỗng, “Các bunkamura zoku yêu thích Leslie bởi vì phim của anh tượng trưng cho nghệ thuật chất lượng cao,” Ota nói. “Farewell To My Concubine thắng giải Cannes Cành Cọ vàng, và một vinh dự tương tự như thế đã được tôn vinh bởi khán giả Nhật.”


“Hầu hết các fan Nhật Bản của Leslie đều không phải là các loại “Mi-chan/Ha-chan” (một cụm từ dùng để chỉ các cô gái nông cạn, ít suy nghĩ),” Keiko Kawazoe, một thành viên khác của LJFC, tán thành. “Chúng tôi trưởng thành hơn trong cách đánh giá.”

Các goh-mai (tức các fan cuồng, đa số là fan trẻ tuổi) phần lớn luôn chọn các thần tượng trẻ, nhưng dường như không ai muốn dứt bỏ Leslie (lúc bài viết này được đăng, anh đã hơn 40 tuổi). Nỗi sợ của anh về một cái chết theo gót John Lennon xem ra cũng giống như một sự biểu thị cho khát vọng được yêu mến, đồng thời là dấu hiệu cho thấy sự đe dọa đến từ niềm ái mộ quá ư cuồng nhiệt của hàng vạn triệu người đang bị anh ám ảnh. Tứ phía quanh anh đèn sân khấu rực sáng nồng nàn, và tấm gương phản chiếu vẫn mời gọi anh.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/857b.jpg

Leslie Cheung có nhiều góc khuất hơn gương mặt đẹp đơn thuần của anh.



Tác giả : Stefan Hammond
Nguồn gốc : goldsea.com

heobeo
10-09-2012, 05:40 PM
Đây là 1 trong những tài liệu có chất lượng bậc nhất về cc mà tôi từng đọc (do beforsure gửi cho), có cái nhìn rất rộng, khơi sâu đc vào bản chất vấn đề. Bài viết khá dài, ý tứ lại sâu sắc đâm ra hơi khó đọc. Phần đầu chủ yếu nói về tình trạng sân khấu nói riêng và nền nghệ thuật sáng tạo của HK nói chung, chỉ bắt đầu từ phần 2 & 3 mới trực tiếp nói về ca ca.



Cuộc đời của một nghệ sĩ

Leslie Cheung Quốc Vinh, sinh ngày 12 tháng 9, 1956, mất ngày 01 tháng 4, 2003

Dịch : heobeo DienAnh.Net
Tác giả : Yim Chan - một kiến trúc sư Hong Kong, và dĩ nhiên là một fan của Leslie Cheung


http://i570.photobucket.com/albums/ss144/Lesliecheung_12/leslie-1.jpg


Phần 1 :

Là một mảnh đất thuộc địa Anh, Hong Kong từ lâu đã phải chịu đựng cơn khủng hoảng đặc tính riêng kéo dài, làm sản sinh cả ý nghĩ căm ghét lẫn niềm đam mê hướng về nền di sản văn hóa Trung Hoa. Trong khi sự trỗi dậy như sóng cuộn của nền kinh tế HK trong những năm 70 và 80 đã sản sinh ra nhiều ảo tưởng tự tin, tâm trạng đó không tồn tại lâu, tất cả đều biến mất cùng toàn bộ niềm lạc quan còn sót lại của Hong Kong khi nền kinh tế sụt giảm mạnh vào giữa những năm 90. Chỉ còn lại những phù hoa và niềm kiêu hãnh giả tạo. Tệ hại hơn, sự phù phiếm hư danh này còn đang khiến nó khinh rẻ và sẵn sàng đưa bức bình phong định kiến chống lại những hòa nhập mới mẻ, và ngăn cản nó khỏi các đột phá hay thoát khỏi cái đặc trưng định dạng đã hình thành từ thời kinh tế hưng thịnh.

Kể từ năm 1997, những cuộc tranh luận bất tận đã đang diễn ra về việc liệu Hong Kong sẽ vẫn là một trong những nhà lãnh đạo châu Á, và nếu còn thì sẽ lãnh đạo kiểu gì ? Tất cả những gì họ ám chỉ đến là một nhà lãnh đạo trong lĩnh vực “Thương mại”. Tuy nhiên, một thành phố sẽ chẳng bao giờ được công nhận là thuộc đẳng cấp quốc tế nếu nó không đồng thời là một trung tâm văn hóa; điều này sẽ tạo nên niềm tin cả về sức mạnh kinh tế và ý chí chính trị cho tiềm năng mạnh mẽ lâu bền. Tự tiếp cận thương mại như một trung tâm sơ đẳng đã khiến Hong Kong trở thành một nơi mà các thói điều vật chất và tính hời hợt gặp gỡ nhau; biến nó thành một nơi chống trí thức, và chống văn hóa Nghệ thuật. Nỗi ám ảnh này sẽ còn song hành tiến về tương lai, loại bỏ luôn cả tầm quan trọng của việc nhìn lại lịch sử để tìm nguồn cảm hứng tái sinh cho mảnh đất.

Để tự mình xây nên niềm tự tin vĩnh cửu và cách ly khỏi cuộc khủng hoảng hiện tại, Hong Kong cần giữ vững sức bật truyền thống của nó thông qua việc kháng lại sự thống trị bành trướng văn hóa của đại lục, nhưng điều đó không thể chỉ dựa vào tiền, hay các phần hệ tư tưởng và văn hóa du nhập. Lựa chọn duy nhất của nó là phải bắt đầu xây dựng nên một nền văn hóa mới tách ly và thậm chí là đối lập lại với cội nguồn văn hóa Trung Hoa, đa dạng hóa các nỗ lực và phát triển nhiều khía cạnh khác trong xã hội. Hong Kong có một nền di sản giàu có và độc nhất, ẩn chứa rất nhiều tiềm lực và khả năng có thể đưa nó trở thành một thành phố thành đạt và một trung tâm đẳng cấp quốc tế thực thụ. Tuy nhiên, điều này sẽ không xảy ra nếu Hong Kong không có một khát vọng tha thiết để chuyển mình cao hơn thế, cao hơn việc chỉ là một trung tâm mua sắm sang hơn, lớn hơn cho du khách tại châu Á.

Một người chỉ cần nhìn vào chất lượng thống thiết của các nghệ sĩ địa phương, nhìn vào các cá nhân đương đại vượt trội hẳn trong nền công nghiệp âm nhạc sẽ lập tức nhận ra ngay nền công nghiệp này đang được thống trị bởi một số các nhà kinh doanh giải trí ít ỏi và các cá nhân nghệ sĩ nhỏ bé đang bị trôi dần đến chỗ tuyệt diệt như thế nào. Hiện tại, cái mà Hong Kong có chỉ là một nhóm gồm “Các ca sĩ thần tượng” đúng nghĩa. Ý nghĩa của cụm từ này chỉ có thể hiểu dưới góc độ các bắt tay hợp tác kinh doanh thị trường nổi lên từ đầu những năm 90. Tuy nhiên, nếu bạn là một người bình thường như tôi, tất cả những gì bạn có thể hiểu đó là một nhãn mác dành cho các nghệ sĩ sở hữu những tiềm năng âm nhạc rất hạn chế. Miễn họ có điều kiện để thắng hàng ngàn đô la tiền doanh thu, họ định phẩm chất cho những gì “Các ca sĩ thần tượng” có thể làm; một số thậm chí vẫn đã đang nhận về đủ các loại giải thưởng âm nhạc ! (Tôi ngầm hoang mang không hiểu tiêu chuẩn họ đặt ra tại HK là gì, những ca sĩ thực thụ, các ca sĩ “giả”, khán thính giả hay ai làm ra tiền nhiều thì người đó thắng ? Tôi hiển nhiên không muốn mở rộng thêm cuộc tranh luận, dù là nói về cuộc thăm dò nền công nghiệp âm nhạc mới gần đây của ICAC).

Nếu bạn là người không quan tâm đến các cảm hứng “thời trang mới nhất”, thì khi xem hay nghe nhóm các “nghệ sĩ biểu diễn” này sẽ giống như một hành động tự đày thân mình, đau đầu và hoàn toàn suy sụp khi so sánh họ với các thế hệ trước đây. Loại âm nhạc được hỗ trợ một cách ngạo mạn và trơ tráo này (dù nổi tiếng hay …chưa nổi) sẽ chẳng thể đem lại niềm tự tôn bản thân nào cho người dân Hong Kong. Như Wong Kai Keui đã từng nói, “Không có âm nhạc mà chỉ có công nghiệp giải trí tại Hong Kong !” (Hơn thế nữa, sự giải trí còn đc “chu đáo” đóng gói và bán thành thành phẩm đưa đến tận tay một nhóm các khách hàng đa phần đều còn rất trẻ). Lời nhận xét này đã hoàn toàn thâu tóm bối cảnh âm nhạc Hong Kong thời hiện đại. Không may thay, đây cũng chính là môi trường mà Leslie Cheung muốn tạo nên sự khác biệt.

heobeo
10-09-2012, 05:41 PM
Phần 2 :

Hành động tự sát của Leslie đã làm choáng váng Hong Kong và đẩy người dân của nó đến chỗ phải trải qua sự tự nghiệm bản thân đau đớn dai dẳng, bởi nó biểu trưng cho việc mất mát, làm tan biến các cơ hội và hy vọng, và cả sự muộn mằn khi nhận ra tinh thần và trí lực của một người nghệ sĩ đã bị xã hội đối xử thiếu suy nghĩ như thế nào, đó là một xã hội bị chi phối bởi một nhóm các ông trùm tư bản và các nhà kỹ trị “được chọn lọc kỹ lưỡng”, những con người ít khả năng lãnh đạo và không chút khái niệm gì về viễn cảnh uể oải của cái gọi là “thời kỳ hậu thuộc địa” Hong Kong đã trở nên. Tôi thấy buồn, cực kỳ buồn bã, bởi tôi biết tôi cũng đã bị loại bỏ không thương tiếc bởi cùng những lý do. Nó là sự khai trừ những điều mới mẻ và cả những ý tưởng “thiếu thực tế” không tạo hoa lợi ngay lập tức cho lợi ích kinh tế, sự rũ bỏ một nền tảng gốc rễ vững chắc, những cư dân thành thị quốc tế và tân tiến – những con người sở hữu lý tưởng xã hội và dân chủ “không phù hợp” với hệ tư tưởng doanh thương. Những lý tưởng này được chia sẻ chủ yếu trong cộng đồng trí thức trưởng thành trong thập niên 60 và 70, và nhân tiện đây Leslie cũng thuộc vào nhóm này.

Trong suốt nhiều năm liền làm kiến trúc sư, tôi đã gặp nhiều đối tác thiết kế, nhưng rất ít người là thật sự sáng tạo và nguyên bản, đủ can đảm phá vỡ khuôn mẫu và mọi định kiến để cho một ý tưởng có cơ hội chào đời; đối diện với thử thách và chung sống với lý tưởng của mình cho dù kết quả có bị phê bình, chỉ trích như một loại thất bại. Leslie là một trong những ngoại lệ này : anh đầy lý tưởng, dũng cảm, cứng đầu và ý thức mạnh mẽ về bản thân anh; anh cống hiến cuộc đời và nghệ thuật của anh, và trên tất cả, anh muốn chứng minh rằng nghệ thuật chất lượng cao vẫn có thể tồn tại trong một thế giới bị thống trị bởi những quan tâm thương mại. Chỉ sau nhiều năm nỗ lực, khán giả HK và nền showbiz mới công nhận anh như một cá nhân nghệ sĩ độc lập. Anh từ chối thu mình để mặc vừa chiếc áo của người khác hoặc bị đóng gói như một món hàng; vì vậy để chứng minh khả năng anh đã phải làm việc vất vả nhiều nhiều hơn hẳn bất cứ ai khác, có lẽ còn chăm chỉ và vất vả hơn mức anh cần. Đó là một cuộc đấu tranh dai dẳng, gian khổ, dù đó là cuộc đấu tranh anh đã chọn và quyết tâm chiến thắng. Khi anh bắt đầu có được chút tự do nghệ thuật, truyền thông đã thay vào đó tập trung vào việc phơi trần đời sống riêng tư của anh.

Ai cũng có thể tưởng tượng được cơn ác mộng đó là như thế nào , cho một nghệ sĩ nổi tiếng đã chọn cách sống đời sống riêng của anh như một người ẩn dật, tất cả đều vụn vỡ khi nhận ra khuynh hướng giới tính của anh thu hút được nhiều sự chú ý của công luận còn hơn cả nghệ thuật mà anh đã dùng cả đời để đưa nó đến hoàn hảo ! Đó ắt hẳn giống như một cái tát vào mặt anh, một sự hoàn toàn phủ định đi toàn bộ những cống hiến và thành tựu nghệ thuật, một sự phản bội mà một công dân như anh phải nhận lấy từ chính xã hội. Sau cái Passion Tour ấy, anh đã kiệt sức. Căn bệnh trầm cảm khít chặt vòng cương tỏa, và đẩy anh đi đến bờ vực trước khi có bất kỳ sự trợ giúp nào đến được với anh. Sự xuyên tạc này vẫn tiếp diễn kể cả sau khi anh mất, khi mà giới truyền thông lại phất lên nhờ cơ hội “sáng tạo” ra nhiều câu chuyện và tin đồn hơn, và sự tự sát của anh vẫn bị nhiều người xem là một hành động của sự ích kỷ cá nhân. Cái họ không chỉ trích chính là sự thiếu ủng hộ anh đã phải chịu đựng từ giới truyền thông, từ ngành công nghiệp và công chúng nói chung trong suốt cuộc đời sự nghiệp. Thậm chí nhiều người nhìn ra tài năng và bị ám ảnh bởi vẻ đẹp nổi bật của anh, những người cả đời mãi đi theo anh với tư cách người hâm mộ, vẫn thất bại trong việc nhìn được vào thẳm sâu những đau đớn cô đơn của người nghệ sĩ và sự tách ly “đơn giản là khác biệt” của anh. Nhiều người đã cố kết nối với sự thiếu khả năng của họ để nhìn và hiểu cho ra nguyên nhân anh ra đi.

heobeo
10-09-2012, 05:42 PM
Phần 3 :

Anh ra đi khi anh gần như đã sắp sửa đạo diễn bộ phim đầu tiên của riêng mình. Sự lường trước khả năng đặc biệt này đã làm rúng động các fan ngoài hải ngoại, những người quen thuộc anh với tư cách một diễn viên vĩ đại hơn là một ca sĩ nổi tiếng; với những tài năng khổng lồ và kinh nghiệm của anh, không có lý do gì để có thể nghĩ anh sẽ làm ra một bộ phim tồi. Chúng ta đã để mất cơ hội được chiêm ngưỡng tài năng với tư cách một đạo diễn phim của anh, điều anh đã luôn mong mỏi được thực hiện trong suốt gần hai thập niên, và đã ấp ủ sẽ hy sinh, chấm dứt mọi tham vọng nghệ thuật khác để thực hiện nó. Cái chết yểu của anh sẽ luôn mãi là một trong những tổn thất to lớn nhất của Hong Kong, và điện ảnh thế giới.

Nhìn lại cuộc đời anh thông qua lăng kính cũng đồng là nghệ sĩ của tôi, tôi bắt đầu có thể hiểu làm sao căn bệnh trầm cảm đã giết anh. Anh không thể làm được điều mà tất cả chúng ta đều làm được, đó là rời bỏ HK, và lặng lẽ theo đuổi lý tưởng cho riêng mình. Anh là một người nổi tiếng (một Siêu sao), và ngôn ngữ cú pháp sáng tạo trong nghệ thuật của anh là thuộc về văn hóa phổ biến của Trung Hoa/Quảng Đông, nó tụ hội trong tầng lớp khán giả của anh; anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại nếu anh còn muốn duy trì sự nghiệp. Anh không sống sót nhưng chí ít anh đã chống chọi, đủ lâu để tạo nên một sức tác động đến thành phố thân yêu của anh. Sự tự sát của anh vĩnh viễn là một vết nhơ không thể gội sạch của lịch sử Hong Kong và là vết thương không thể chữa lành trong tim của mọi fan hâm mộ. Có lẽ bởi vì vết thương này, tôi cần phải viết ra bài viết này, như thể,

Tôi đang trả lời một tiếng khóc, một tiếng khóc mơ hồ và nửa như hy vọng,
Từ sự giam cầm trong một gian phòng cô độc, yêu cầu họ nhớ đến khi tôi phai mờ.
Một xoáy nước cuốn đi bởi dòng chảy của sông, vẫn đang tự khuấy động thế giới của riêng mình,
Một thế giới với màu sắc riêng, bị bỏ rơi nhưng tự do, song song với thế giới này nhưng không bao giờ gặp gỡ.
Tụ họp chỉ là một trò lừa, tâm hồn của chúng ta ít khi nào tâm hồn họ ghé thăm, chỉ để chơi đùa.


Anh ắt sẽ không thể sống sót khi chỉ biết hay chỉ chia sẻ với một số ít người tương tự hay những con người động lòng trắc ẩn, anh cần một môi trường lớn hơn cái nơi Hong Kong đã đặc biệt đè nén lên anh. Như từng được nói, Leslie Cheung sinh ra không phải để dành cho truyền hình, nó là một cái hộp quá nhỏ cho anh; và khi chúng ta nhìn lại và nhận ra sự thật rằng – Với một nghệ sĩ vĩ đại như Leslie Cheung, Hong Kong cũng là một cái hộp.

Cho chính bản thân tôi, điều an ủi duy nhất tôi có là : “Anh rất đẹp và anh đã được yêu thương. Anh hẳn đã trải qua những hân hoan dào dạt, và được tiếng tăm muôn đời bởi vì anh biết thế nào là Nghệ thuật. Anh hẳn hiểu rõ có ý nghĩa thế nào khi được tự do và đang sống, vì Nghệ thuật đã ôm anh cùng trái tim thuần khiết của anh vào lòng mà không cần định kiến. Sẽ có nhiều và nhiều người được các tác phẩm của anh lay động, những người cũng như tôi sẽ tiếp tục viết tặng các bài hát và bài thơ cho anh, và niềm đam mê của họ sẽ kéo dài từ thế hệ này sang thế hệ khác, anh sẽ lại một lần nữa sống ! Thời gian không từ bỏ anh cho dù anh đã bị từ bỏ bởi thời gian của chính mình.”


Xa trong thành phố thân yêu của tôi
Tôi không tin gió tiếp tục thổi
Hay có cơ hội để bắt đầu chuyến bay thật sự.
Một điều khả dĩ đã vĩnh viễn mất đi, chỉ còn là
Một giấc mơ, để mơ về một giấc mơ đã mất.

“Chúng ta chú ý và chúng ta quan tâm”,
Một lời nói dối, một phù phiếm xa hoa và một trò chơi lừa phỉnh hàng ngày,
Kết thúc ngắn gọn trong một ngày Cá tháng Tư,
Xa trong thành phố thân yêu của tôi

Tôi sẽ dừng không, hay chỉ bước qua nó ?
Đầu cúi lặng tránh bắt ánh nhìn người nào khác
Vẫn tiếp tục, vẫn bị ruồng bỏ bởi cả thời gian, lòng tự hỏi sao gió ngừng thổi vào ngày Cá tháng Tư, xa trong thành phố thân yêu của tôi ?

Yim Chan
In remembrance of Leslie Cheung – Tháng 11, 11, 2003


Bài thơ bằng tiếng Anh :

I am answering a cry, a vague and half-expected cry,
From the confinement of another solitary cell, asking to be remembered as it fades.
An eddy rushed and carried by the river’s flow, yet revolving in a world of its own,
A world of a different hue, forsaken but free, parallel to this one but never meets.
Convergence is only a trick, our souls on their rare visits, like to play.

...

There in my beloved city afar,
I do not believe the wind will continue to blow,
nor is there even a chance to start its true flight.
A possibility forever gone, is only
a dream, to dream of a lost dream.
  
“We pay attention and we care”,
A lie, a vanity and a fool’s game dealt everyday,
briefly stopped on one April Fool’s Day,
there in my beloved city afar
.
Shall I stop, or just pass it by?
Keep my head down and avoid the contact of another pair of eyes?
Continue, till deserted even by time, then wonder why the wind had stopped blowing on one April Fool’s Day, there in my beloved city afar?

vitxiem168
10-09-2012, 09:20 PM
heobeo: Bài "Leslie's Demons" dịch hay quá heobeo à. Một cách đánh giá khách quan, nhưng cũng đầy trìu mến dành cho Ca Ca. Bài "Cuộc đời của một nghệ sỹ" thì buồn quá. Đúng, sự tự sát của Ca Ca sẽ mãi là niềm ray rứt đối với những người đã có những lời nói hoặc hành động xúc phạm đến Ca Ca. Họ rồi sẽ bị lãng quên như bao điều tầm thường khác trong cuộc sống, nhưng Ca Ca và phẩm chất tốt đẹp của anh sẽ được ghi nhớ, mãi mãi..

heobeo
10-09-2012, 10:51 PM
Bài Leslie's Demons dịch hay quá heobeo à. Một cách đánh giá khách quan, nhưng cũng đầy trìu mến dành cho Ca Ca.

Dạ em cảm ơn chị ạ :x . Em cũng thích đọc mấy bài do người Nhật viết về Leslie lắm. Họ có lối văn phong nhẹ nhàng súc tích, phân tích càng hay !

Em trước đây cũng là người mạnh miệng, em nghĩ em là đứa khôn ngoan tỏ tường hết được mọi thứ trong đời. Nhưng từ khi biết Ca ca em cảm thấy cuộc sống thực sự vẫn còn quá mông lung đối với một con bé như em. Người như Ca ca là ngọc tan thành đá vàng, dù có như thế nào cũng không bị vấy bẩn hay mất giá đâu ạ. Nhưng dẫu sao buồn vẫn rất buồn, rất đau... Cuộc đời ở 1 khía cạnh nào đó là thật kỳ diệu vì nó đã tạo nên những con người như Ca ca vậy. Chị nhỉ :) ?



Em xin repost 1 bài dịch từ tiếng Trung, bài này dịch là khổ nhất luôn ấy :-s, nhưng bù lại có đc một bài tuyệt hay ! Nó là cảm tác của 1 bạn fan Ca ca trong hội Red Mission bên Hong Kong. Em đồ là trong đó còn nhiều bài hay lắm, chỉ tiếc em không biết tiếng Bông để dịch thêm :(




Yên Chi Khấu - Vết Son

From Red Mission

Tôi đặt tiêu đề cho bài viết này là Yên Chi Khấu (Rouge), hộp son đỏ mạ vàng Thập nhị thiếu gia đã tặng cho Như Hoa, và tôi cũng chọn nó như một hình tượng để liên tưởng về anh. Nghê Khuông đã khen ngợi anh là “mi mục như họa” (mắt mày đẹp như tranh vẽ), Lâm Tịch đã ca ngợi anh là “tạo vật chủ đích quang vinh” (quang vinh của Đấng tạo hóa).


Vào lúc 6:41 tối, ngày 1 tháng 4, 2003, anh đã ở đây, ngay tại khu Trung tâm, trên Khách sạn Mandarin Oriental, tầng thứ 24, anh rơi, tan vào không khí và gió, hóa thành trăm mảnh hồng điệp. Trong ngày vui Ngốc nghếch, anh đã chọn lựa cách ngốc nghếch nhất, với một thái độ tích cực và quyết liệt nhất của mình, anh gửi lời chào vĩnh biệt với thế gian. Anh đã lừa phỉnh chúng tôi bằng một trò đùa khó ngờ nhất, đùa không thích đáng chút nào, ca ca à. Tại sao? Tại Hong Kong, nơi anh rơi xuống, một ngôi sao xinh đẹp lát gạch đã được khắc tên anh và nằm trên đại lộ, nơi tất cả mọi người đều có thể đi ngang và ngắm nhìn nhưng tuyệt không ai có thể giẫm chân lên. Trong tâm trí tôi đã mường tượng ra cái khoảnh khắc anh đáp xuống mặt đất, linh hồn anh lúc đó hẳn đã ngẩng cao đầu, trên đôi môi nhẹ nhàng nở nụ cười tuyệt đẹp. Vào cái khoảnh khắc ấy khi anh chuẩn bị nhảy, anh đã nói anh muốn một mình nhìn ngắm Hong Kong thêm một chút, anh có chắc không? Bên dưới đó chỉ là một biển ngầm mênh mông đầy sóng nước đen tuyệt vọng thôi mà anh. Nhưng anh đã là người quan trọng hơn bất cứ ai, đủ để biết đến điều đó. Và thay vì ngồi đây phê phán giới truyền thông đã làm anh bệnh, tôi sẽ quay lưng đi và chỉ nhớ đến một câu trong bộ “Nguyễn Linh Ngọc Ký”, câu văn ấy viết rằng “Tha tâm như lưu ly, phá toái thâu tiêu, lệnh thế tục đích phi nan thanh tề tề bế chủy” (Trái tim của cô trong sáng như pha lê, làm tiêu tán mọi âm thanh chỉ trích, bịt mồm mọi miệng lưỡi phàm tục của thế gian). Anh cũng như vậy đấy.


Vai diễn Trình Đắc Di của anh trong “Farewell My Concubine”, bất kể cảm nhận cuộc sống và ý nghĩ của anh ta ra sao, là nam hay nữ, anh cuối cùng đã làm nên sự hợp nhất bằng tất cả tâm hồn và thể xác của anh để hóa thân thành nhân vật, một người nghệ sĩ tuồng cổ Bắc Kinh. Anh chính là con người đó, người đàn ông mang trong mình trái tim phụ nữ, Trình Đắc Di. Còn nhớ rõ cảnh phim khi anh lao ra từ buồng thay y phục, cay đắng hét lên trước mặt Đoàn Tiểu Lâu: “Như thế không đủ! Tôi muốn suốt cuộc đời này. Thiếu đi một năm, một tháng, một ngày, ngay cả chưa đầy một giây thì không phải là suốt đời nữa!”. Đắc Di, ban đầu vốn đã là hiện thân của loài chim phụng hoàng, từ thuở ấu thơ khổ đau, bị chúng bạn bắt nạt, bao lần bị bỏ rơi, dường như anh đã trải qua hết mọi hỗn loạn, nhiễu nhương của lịch sử và đời người. Đến năm 1977, trải qua 50 năm trời, lần đầu tiên “ái thiếp” tái ngộ “quân vương” trên sân khấu, bỏ lại cuộc đời sau lưng, anh đã giải thoát bản thân mình lần sau cuối, tự tử bằng chính thanh kiếm của bá vương. Từ trong ngọn lửa của tàn tro, phụng hoàng lại ngóc đầu vươn lên, sải rộng cánh bay và bất tử muôn đời.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/232957d4.jpg


Còn nhớ lần đầu tiên tôi hoàn thành việc đọc cuốn “Bá Vương Biệt Cơ” vào một cuối ngày, tôi lại đọc nó thêm một lần nữa, và cuối cùng ngày hôm sau tôi bị ngã bệnh, cuốn sách đã thành bệnh của tôi. Hôm đó tôi sốt cao, buồn ngủ và đã ngủ rất nhiều, gần hơn 10 tiếng đồng hồ, thờ ơ với hết thảy nhịp sống đang rủ rỉ ngoài kia, tôi đắm chìm dài lâu trong một giấc mộng, mắt tôi vẫn cay, mơ màng tưởng nhớ, tưởng như chính là Đắc Di đang sống, đang thở đâu đây quanh tôi “nhất tiếu vạn cổ xuân, nhất đề vạn cổ sầu” (một nụ cười đem đến vạn mùa xuân, một giọt lệ mang về muôn nỗi sầu), bên tai văng vẳng giọng hát của Đắc Di “Hán binh dĩ lược địa, tứ diện Sở ca thanh, quân vương ý khí tận, tiện thiếp hà liêu sanh” - lời ca như gắn liền với vở kịch cuộc đời anh, trong vở kịch đó anh đã khóc khi hay tin Trương Phong Nghị có một cậu con trai, trong thực tế tôi nghĩ hẳn anh cũng muốn có một đứa con, bởi vì anh luôn muốn có một gia đình.


Vai diễn Trần Chấn Bang trong “Rouge” (Yên Chi Khâu), Thập nhị thiếu gia, trường thân ngọc lập (người dài dáng thẳng, uy nghi như tượng ngọc), phong thần tuấn lãng (phong thái khôi ngô tinh thần sáng suốt), mặc một bộ hắc bào, trông tươi đẹp lạ lùng với hàng mi lười biếng, bờ mắt mệt mỏi đong đầy ẩn ức đằng sau ánh nhìn lả lơi, vui đùa âu yếm tuy là giễu cợt đấy nhưng khối tình si này mấy ai kháng cự nổi. Ngay đến nữ tác gia của cuốn tiểu thuyết Rouge - Lilian Lee (Lý Bích Hoa) cũng không thấy hối tiếc khi Trương Quốc Vinh đóng vai cậu Mười hai.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/21a34ef3-1.jpg


…Vị thiếu gia ngồi dậy từ sàn giường gỗ, nở nụ cười ranh mãnh trêu chọc Như Hoa, đóa hoa đó thân phận thấp kém, là một cô gái chốn lầu hồng vừa lọt vào mắt xanh của chàng. Đóa hoa đó sau này sẽ là người tô lên môi lớp yên chi chàng đã tặng cho nàng, âu yếm chàng, cười với chàng, nở rộ như một vườn xuân, và rồi ngày ngày chàng lại ngồi bên bậu cửa trong bộ áo choàng trắng, sẽ dõi mắt chờ đợi nàng trở về từ gian phòng riêng của một người đàn ông nào khác …


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/4c79619d.jpg

Điểm 11 giờ ngày 8 tháng 3, năm 1934 – dấu hiệu thời gian của hai người tại Di Hồng Lâu, Như Hoa chuốc bã thuốc phiện và thuốc ngủ cho Thập nhị thiếu gia, nhưng chàng đã bừng tỉnh dậy … Năm 1987, lúc này chàng đã già nua, lưng còng và thảm thương, vẫn hồn ma duyên dáng xinh đẹp của Như Hoa tìm về bên chàng và nàng đã quay lưng một đi không trở lại. Mờ mịt trong đám sương khói dày đặc, giọng của chàng mơ hồ thét gọi: “Như Hoa!” Chẳng còn chút gì đẹp đẽ như khi chàng hát độc tấu “Mặc sầu nguyệt hoa viên” (U sầu trong vườn trăng) . Hóa ra tôi lại cho cảnh anh rơi là đúng, vì rằng 50 năm nữa gương mặt anh chắc cũng sẽ chằng chịt các đường vết chân chim, sẽ già nua và xấu xí. Và rằng vì anh đã mãi mãi dừng lại ở nơi miền tươi trẻ đó, ở lại vĩnh viễn cùng cõi thế gian này với một hình ảnh: vẫn là một người-đàn-ông-46-tuổi tuyệt đẹp, với đường nét quyến rũ nữ tính không ai cưỡng nổi. Cuối cùng thì đường đi lối về của anh cũng không phải là vô ích, một sự công bằng cho một cái chết ra đi.


Happy Together (Xuân Quang Xạ Tiết), Hà Bảo Vinh lấn át trong chiếc áo khoác màu vàng mơ. Anh lạc lõng dưới ánh đèn đường u khuất trên các con phố tại Buenos Aires, ấm áp trong chiếc taxi màu vàng lắc lư, trong chớp mắt đã ngủ say trên vai Lê Diệu Huy, anh phá phách, say xỉn và cô độc trong một quán bar khiêu vũ bên một người xa lạ, ánh mắt anh làm tan nát cõi lòng Diệu Huy khi đứng trước cửa phòng với những vết thương đang rỉ máu, sụp đổ ngã nhào vào lòng Huy và rấm rứt khóc.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/b2087bf4a527add7f3d38562.jpg


Inner Senses (Dị Độ Không Gian), Jim Law của anh là một bác sĩ chuyên khoa điển trai và tinh tế, nhưng ẩn giấu đằng sau trái tim tuyệt vời ấy lại là một bí mật kinh khủng. Đây là vai diễn cuối cùng của anh, nhiều người cho vì anh đã quá nhập vai, vì anh đã bị ám ảnh với nỗi đau trầm cảm cũng giống như nhân vật. Tôi cũng tin một phần, nhưng đó không phải là nguyên nhân dẫn đến tất cả.


http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/191344.jpg



Rơi vào cùng một nỗ lực tương tự, tôi biết người bị đẩy đến bước đường cùng, phải ngồi trên mép tòa nhà cao ốc thăm thẳm như thế hẳn phải có một công tắc “cầu chì” làm cho anh/cô ta bùng nổ. Lúc ấy trái tim tôi cũng có quá nhiều nỗi đau, không có lấy một tia hi vọng hay kỷ niệm êm ngọt nào có thể xoa dịu con người tôi, và cuối cùng có lẽ tôi đã quyết định nhảy. Trong khi nhìn ra quang cảnh tất cả những sinh vật đang sống bên dưới kia, đang cười đùa, họ không đủ đau để thấu hiểu nỗi đau của tôi, nỗi ám ảnh và cô độc chỉ càng vẩn vương, càng khiến cho tôi nhận ra rằng sẽ chẳng có ai nhớ đến tôi, tương lai tôi mờ mịt cũng không thể đọc được. Nhảy xuống là việc hết sức dễ dàng, và sau đó tôi sẽ được giải thoát.
Nhưng nếu ngay lúc đó, chỉ cần có một người thôi, một người nào đó phía sau bạn nhìn thấy, và họ thét gọi tên bạn thì có lẽ bạn sẽ không chết, sẽ không quyết định buông xuôi. Tất cả những người đã mất đều có một ẩn giấu tận trong tiềm thức của họ, và rằng đó là luôn mong muốn không phải ra đi, không bị hút xuống hố sâu tuyệt vọng, luôn mong ngóng cho một tiếng gọi từ cuộc đời xung quanh. Một tiếng gọi thôi cũng đủ tạm thời hay vĩnh viễn kéo họ thoát khỏi bóng đêm của lãnh địa tử thần.

Nhưng ca ca ơi, anh đâu phải như người bình thường, anh là người sống trong một thế giới vinh quang, sự nghiệp của anh là sở hữu của tất cả mọi người. Tuổi thơ anh cô độc, tình yêu khác giới gặp trắc trở, và tình yêu đồng giới, không có lấy một phút giây bình yên, bị phương tiện truyền thông quấy rầy, những lời phỉ báng bôi bẩn … tất cả đều là nguy cơ tạo nên căn bệnh trầm cảm nghiêm trọng, chưa kể đến chủ nghĩa cầu toàn của anh, sự tự hoại bản thân, tự chỉ trích và giễu cợt… “Cả cuộc đời tôi chưa làm gì sai. Tại sao mọi thứ lại trở nên thế này?” Câu tự vấn nhức nhối vốn ko tự nhiên mà thành này được viết trong bức di thư tuyệt mệnh anh để lại, anh tự hỏi đấy rồi cũng tự trả lời, rồi anh ra đi để cứu chuộc mảnh linh hồn thư hoại của riêng mình!


Thanh nhân có câu: “Gia gia tranh xướng ẩm thủy từ, nạp lan tâm sự hữu thùy tri” (Nhà nhà đều tranh nhau thơ xướng đối ẩm, nhưng tâm sự cao khiết (nạp lan) thì mấy ai thấu hiểu). Ca ca à, thiên thiên vạn vạn người điên đảo vì anh; thiên thiên vạn vạn người xem phim, nghe nhạc của anh; họ ca ngợi anh là tuyệt vời, là “thử mạo chính ứng thiên thượng hữu” - tài mạo con người chỉ duy có được tự trên trời cao. Nhưng trái tim anh lại cực kỳ đơn độc, cảm xúc của anh phức tạp, tài năng của anh là không dễ song hành. Tài cao thì nghiệp lớn. Không ai hiểu anh. Chỉ có anh và duy nhất tâm hồn anh bám víu cùng nhau.


Mai Diễm Phương đã khóc cho anh, trách anh sao nông nổi, bỏ mặc cô ấy. Bàng hoàng như thể bút tích kia không phải là thật, dù rằng anh thực sự đã nhảy, thực sự đã ra đi, và hẳn là anh đã phải thất vọng lắm, thất vọng cho bao năm qua trên cõi đời này, mọi nỗi đau, cùng muôn chiến công hiển hách, và rồi trước khi hoàng hôn buông hết cho một tối Hong Kong, anh đã vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp ly kỳ, với 46 năm liền hiến sinh cho một trận đấu, tự khẳng định bản thân với cả thế giới, rồi sau đó, kết thúc nó một cách hoàn hảo.
Trên gương mặt trắng trong của anh, một dòng máu đỏ tươi say đắm chảy xuống thành dòng, diễm lệ khác nào sắc hồng của đào lý chưa phai, thắm đẹp như vệt son yên chi, làm thành vẻ hoa lạc, điểm trang cho một buổi tối cuối xuân cay đắng. Đó là khoảnh khắc huy hoàng cuối cùng trên gương mặt anh, vẫn mãi mãi là vẻ đẹp của thế gian này, vẫn đang sống đấy, nhưng đã thoát khỏi ánh nhìn soi mói và vòng xoáy điên cuồng của nhân gian. Anh không mất, mà chỉ đi đến một thế giới khác, bình yên hơn, mảnh đất của những linh hồn bất tử.


Ca ca, tôi tin, tôi hiểu, anh đã quay lưng một đi không trở lại, trong bộ tố y, “thanh cù xuất trần, y duệ phiêu phiêu” (dáng dấp thanh thoát xuất trần, tay áo nhẹ bẫng bay bay) anh chạm bước đến chốn bồng lai, bỏ về nơi xa xăm, nơi vùng đất vĩnh hằng không còn nỗi lo đầu bạc. Cái chết của anh đã làm cho cuộc đời anh trở nên hoàn mỹ, thần bí, độc nhất vô nhị. Không hay thay, anh đi ngay thời điểm cực cùng của sự bị truy đuổi, và rồi đột nhiên anh kết thúc tất cả. Những người từng làm việc với anh, những kẻ thù của anh, rồi những bạn bè thân thiết, và người yêu, ngoài cái chết của cô bạn thân không lâu cùng năm đó, Anita Mui Mai Diễm Phương, đa số còn lại đều vẫn sống hạnh phúc. Tôi nhìn họ quẩn quanh trong cái vòng tròn ấy, và rằng trong số họ không biết ai đấy có từng hối hận, sẽ hối hận vì đã bỏ mặc anh, hay rằng họ đang cố che đậy điều gì, và điều duy nhất có thật ở đây là chỉ có mình anh ra đi, nếu đây là bản chất của họ thì tôi không chịu nổi, liệu còn có tình yêu tồn tại trên thế giới này không?
Tuy nhiên, tôi vẫn thấy hạnh phúc cho anh ca ca à, vì rằng họ đang già, ah, anh thấy không, họ không còn trẻ và gương mặt đã mất dần xinh đẹp, da dẻ nhăn nheo, cơ thể dần dần phát tướng, lão hóa đang cặp kè với họ, cuộc sống cũng chẳng tốt gì hơn như khi anh hạnh phúc nhất. Anh đang ngự trên đỉnh trời mây nhìn xuống và mỉm cười, phải không anh? Ngoại trừ anh, vẫn ở lại cùng dáng vẻ của năm 2003, đủ tốt để vĩnh viễn bình tĩnh an tường. Anh xinh đẹp hơn hẳn bọn họ, anh nên hạnh phúc vì điều đó.



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/RenWuBigImg.jpg


Ca ca. Hãy để chúng tôi đời đời ghi nhớ đến anh. Anh chính là những ngày mộng tháng trăng. Anh không quá gần cũng chẳng quá xa, anh vừa hồ hởi đã biến thành hoa rơi. Anh là truyền kỳ, là huyền thoại. Anh là vinh quang của Đấng tạo hóa, Thiên Chúa cũng hối hận khi Người đồng ý cho anh vào thế giới của con người, trong thế giới này họ ghen tỵ với dung mạo, với tài năng, trí tuệ và tinh thần tuyệt thế của anh. Trước khi trở về nơi anh thực sự thuộc về, ca ca à, cầu mong cho tất cả mọi tính linh ở thế giới bên kia, tất cả các bạn được hạnh phúc.

Nếu có kiếp sau, mong anh hạnh phúc.

Tưởng niệm Trương Quốc Vinh.

quaholo
11-09-2012, 06:02 PM
Hờ hờ... repost lại bài sang nhà mới :)





Hồng Quán tao điệu Ca Ca li thế 10 chu niên





Nguồn: hk.news.yahoo.com (http://hk.news.yahoo.com/%E7%B4%85%E9%A4%A8%E9%A8%B7%E6%82%BC%E5%93%A5%E5%9 3%A5%E9%9B%A2%E4%B8%9610%E5%91%A8%E5%B9%B4-223000476.html)
Ngày: 11/9/2012
Người dịch: quaholo @ dienanh.net





http://i1166.photobucket.com/albums/q603/quaholo/Others/gcmtenp21p14110912_copy.jpg




Ngày mai Ca Ca Trương Quốc Vinh sẽ chính thức bước sang tuổi 56, Trần Thục Phân, người quản lý của Ca Ca khi còn sống, sẽ đưa con trai đi cùng với những người bạn thâm giao và các fan hâm mộ đến Bảo Phúc Sơn Bảo Thiện Đường chúc mừng sinh nhật Ca Ca. Như mọi năm, các fan Nhật Bản sẽ làm 2656 con hạc tặng Ca Ca với hàm ý chúc Ca Ca sinh nhật (56 tuổi) vui vẻ.


Trần Thục Phân cho biết: "Năm tới là tròn 10 năm Ca Ca qua đời, bà đang lên kế hoạch với hồng quán dự định sẽ tổ chức 1 buổi kỷ niệm lớn". Bà nói rằng: “Tất cả 10 buổi kỷ niệm đều do các fan hâm mộ tổ chức, họ ngày càng nhớ anh hơn (hữu tăng vô giảm), số lượng fan hâm mộ ngày một nhiều hơn.” Bà cũng có ý giới thiệu buổi kỷ niệm này đến nhiều nơi để các fan ở nơi khác có thể tham gia. Lúc tròn 5 năm Ca Ca qua đời, Trần Thục Phân đã tổ chức 2 buổi diễn xướng hội kỷ niệm Ca Ca; hiện tại bà cũng đang liên lạc với đài truyền hình Hồng Kông hi vọng năm tới có thể phát sóng Buổi kỷ niệm trên truyền hình.


Bonus thêm cái vé vào cửa nè:



http://i1166.photobucket.com/albums/q603/quaholo/Others/Ticket912.jpg


Nguồn ảnh: ở trên hình.

tetehaykhoc25
12-09-2012, 11:29 PM
Fan Nhật gửi 2656 con hạc giấy cho Trương Quốc Vinh


Tin ngày: 12/09/2012
Nguồn: AF (http://asianfanatics.net/forum/topic/774203-japanese-fans-send-2656-origami-cranes-for-leslie-cheung/)
Người dịch: tetehaykhoc25@DienAnh.Net




http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/0911-00282-037b1.jpg




Ngày 12 tháng Chín 2012 là sinh nhật lần thứ 56 của Ca Ca Trương Quốc Vinh. Đã chín năm kể từ khi Ca Ca qua đời, các fan hâm mộ và bạn bè vẫn luôn thương nhớ anh.


Vào ngày 12 tháng Chín, quản lý của Ca Ca, cô Trần Thục Phân, cùng với con trai của mình và một nhóm bạn bè, fan hâm mộ đã đến núi Bảo Phúc để chúc mừng sinh nhật của Ca Ca. Trong những năm qua các fan Nhật đã gửi hàng ngàn con hạc giấy để bày tỏ tình cảm của họ đối với Ca Ca. Năm nay, chủ đề của hàng ngàn con hạc giấy này là REDDEST, các fan chọn hạc giấy màu đỏ vì họ hy vọng có thể dùng màu sắc thích hợp nhất với Ca Ca, màu đỏ, và gửi chúng đến cho Ca Ca trước kỷ niệm mười năm ngày mất của anh. Số lượng hạc năm nay là 2656, nhằm chúc mừng sinh nhật lần thứ 56 của Ca Ca. Bên trong những con hạc giấy này là những lời chúc mừng sinh nhật. Đích thân các fan Nhật đã mang những con hạc giấy này đến Hồng Kông và gửi tặng cho Ca Ca tại núi Bảo Phúc vào ngày 12.


Trần Thục Phân cho biết rằng cô cũng không biết 2656 con hạc giấy này có ý nghĩa gì. Số 56 có lẽ nhằm tượng trưng cho số tuổi của Ca Ca.


Năm nay các fan sẽ tiếp tục tổ chức lễ tưởng niệm. Trần Thục Phân thậm chí đã lên kế hoạch tổ chức một cuộc họp mặt với quy mô lớn vào năm sau để kỷ niệm mười năm ngày mất của Ca Ca. Vì các fan càng ngày càng nhớ anh, nên sự kiện này sẽ được tổ chức đặc biệt cho các fan. Chương trình sẽ được diễn ra tại Hồng Quán và được hy vọng là sẽ có thể phát sóng trực tiếp đến các nơi khác thông qua truyền hình vệ tinh để nhiều fan có thể tham gia sự kiện này.

tetehaykhoc25
12-09-2012, 11:34 PM
Happy Together
LOVE - LOST - LONELY





http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/slide4-2.png




Bóng tối cô đơn nuốt trọn mọi nẻo đường, dẫn lối tới nỗi tuyệt vọng vô tận...
Không gì cứu rỗi được sự vĩnh hằng sao?




‎"Hà cớ gì cứ nhất định theo đuổi tình yêu đến cùng trời cuối đất? Ai rồi cũng sẽ thay đổi, món ăn ưa thích, cuốn sách ưa thích, điều ưa thích... Nếu con người ta đã hay thay đổi như thế, thì vì cái gì? Chỉ vì chút tình cảm trước mắt mà nhất định phải khẩn cầu nài xin chút vĩnh hằng bền lâu? Thật khó mà thuyết phục người!"

Nhưng họ không “cầu xin chút vĩnh hằng bền lâu”, cái mà họ cần là đối phương, muốn nắm giữ triệt để, muốn sở hữu toàn vẹn, muốn khỏa lấp đi tất cả sự trống trải bản chất trong mỗi con người…


Rốt cuộc cũng không thể làm được điều đó…


Đời người có thể chịu được bao nhiêu lần tan vỡ?

Trái tim con người có thể hàn gắn lại bao nhiêu lần?

Có thể nào yêu một ai đó đến tận cùng mà không thốt lên tiếng yêu hay không?

Có thể nào lại hối hận vì đã gặp một người để rồi nỗi hối hận đó giết chết bạn từng ngày hay không?


Số lần xem "Happy Together" của tôi đã vượt quá con số hàng chục, nhưng tôi vẫn không thể nào trả lời cho những câu hỏi ấy. "Happy Together" là một bộ phim về đề tài đồng tính, phải, rất nhiều người đã nói như vậy và chính tôi trước khi xem phim cũng đã chuẩn bị sẵn cho mình cái tâm lý: "Mình sắp xem một phim đồng tính!" Nhưng cuối cùng điều mà tôi khám phá ra được khi bộ phim kết thúc lại không phải là những day dứt, trăn trở về số phận của những con người đồng tính… Trong thâm tâm tôi, "Happy Together" chỉ gói gọn trong ba chữ: Love – Lost – Lonely. Hà Bảo Vinh (Leslie Cheung Trương Quốc Vinh) và Lê Diệu Huy (Tony Leung Lương Triều Vỹ), đôi tình nhân đồng tính của chúng ta đã bị cuốn vào vòng luẩn quẩn ấy. Họ cô đơn, họ yêu nhau, họ lạc lối trong tình yêu, họ đánh mất nhau, họ tìm lại nhau, họ yêu nhau... rồi họ lại cô đơn… Tôi đứng ngoài nhìn vào cái vòng luẩn quẩn ấy, trái tim đau nhói! Ngỡ như mình đang chìm trong giấc mộng mơ hồ nhưng cũng đầy đau đớn nào đó… để rồi khi bừng tỉnh, tôi đã quên mất giới tính của họ, những gì còn đọng lại chỉ là Love – Lost – Lonely…



http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/n654709560_178387_3677-1.jpg


Love…


Họ có yêu nhau không? Tôi thật muốn tự tát vào mặt mình khi đặt ra câu hỏi này…

Yêu chứ, thoạt nhìn bạn sẽ thấy họ yêu nhau theo cái cách mà bất kỳ một đôi tình nhân nào trên thế giới này có thể yêu nhau. Nhưng rồi cái cách Lê Diệu Huy chiều chuộng Hà Bảo Vinh thật sự khiến cho tôi phải cười khúc khích, có thể yêu một người đến mức như vậy sao? Hãy tưởng tượng ra cảnh bạn đang phát sốt lên vì ngày hôm trước người yêu của bạn ép bạn phải dậy sớm để đi tập thể dục trong thời tiết lạnh cắt da, cắt thịt. Bạn quấn chăn rên hừ hừ, người yêu của bạn đến bên giường, nhìn bạn đầy âu yếm và hỏi: "Cậu sao rồi…?" Bạn à? Bạn có khỏe khoắn gì đâu, mà ai là người gây ra chuyện này chứ? Nhưng người ta đang quan tâm đến bạn mà, cũng cảm động nhỉ? Chưa đầy một giây sau, người yêu bạn lại nói tiếp: "Nấu gì cho tôi ăn đi, tôi đói!" Lặng người, bạn hét vào mặt người yêu đang đói meo của bạn rằng: "Cậu có còn là người không!" Cuối cùng thì sao? Chia tay chứ, phải chia tay cái con người vô lương tâm đó thôi! Ồ, nhưng không được, không được, bạn yêu cậu ấy mà, cậu ấy đang đói đấy… Cuối cùng, bạn quấn chăn, đứng bên bếp ga và chiên cơm cho người yêu xấu xa của bạn, trong lòng thỏa mãn vì được chăm sóc cho cậu ấy dù người bị ốm là bạn.

Chi tiết nhỏ bé, chẳng có gì kịch tính nhưng tình yêu của Lê Diệu Huy dành cho Hà Bảo Vinh lại ngập đầy và đọng lại ở đó, mãi mãi… Lê Diệu Huy yêu con người ích kỷ, cao ngạo, bất cần và sa đọa kia một cách điên cuồng. Bất kể bị Hà Bảo Vinh đối xử tệ bạc ra sao, bất chấp bao lần Hà Bảo Vinh nói lời chia tay… Lê Diệu Huy vẫn yêu. Yêu đến nỗi muốn Hà Bảo Vinh cứ bị thương ở tay mãi để anh có thể chăm sóc, yêu đến nỗi giấu đi passport của Hà Bảo Vinh để giữ anh ta ở bên mình mãi mãi… Yêu đến nỗi tình yêu hóa thành nỗi đau và gặm nhấm trái tim anh mỗi ngày…

Vậy con người ích kỷ, cao ngạo, bất cần và sa đọa kia thì sao? Cũng chỉ một chữ thôi, Yêu đấy! Yêu theo cách ích kỷ của riêng mình. Ai là người nói lời chia tay? Là Hà Bảo Vinh. Ai là người nói bắt đầu lại từ đầu? Cũng là Hà Bảo Vinh. Lần đầu tiên trên màn ảnh tôi được nhìn thấy một thiên thần sa ngã kỳ lạ đến như vậy. Không để ai có được mình và rốt cuộc cũng chẳng để mình thuộc về ai… Nhưng anh ta vẫn không thể thoát được, không thể thoát được thứ tình cảm có tên gọi là tình yêu đó. Anh quay đầu nhìn người anh yêu với ánh mắt đầy nỗi buồn trong làn khói thuốc mơ hồ… Trong khoảnh khắc đó tôi đã nghĩ gì? Anh ta yêu Lê Diệu Huy! Anh ăn cắp chiếc đồng hồ của "bạn trai mới" đem tặng cho Lê Diệu Huy với cái nhìn cao ngạo… Bạn gọi đó là gì? Tôi nói tình yêu! Anh muốn ngủ chung trên một chiếc giường với Lê Diệu Huy, anh muốn ôm Lê Diệu Duy trên chiếc giường chật chội đó…Chẳng phải tất cả quá hiển nhiên sao? Anh chắc chắn có yêu Lê Diệu Huy.


Nhưng rốt cuộc thì sao?


"…Bản chất con người vốn là sự cô độc, muốn một ai đó thuộc về mình là điều không thể…"

(Trích Na Na)




http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/63986608rg6.jpg


Lost...


Tất cả chúng ta rồi sẽ đi lạc đường ít nhất là một lần trong đời nhưng bao nhiêu người có thể tìm được lối quay về…?


Bạn hỏi tôi: Yêu nhau như vậy sao lại không ở bên nhau?

Lý do họ không ở bên nhau chẳng phải vì họ bị kỳ thị hay phải chịu đựng sự xa lánh, khinh bỉ của xã hội. Không như một số phim về đề tài đồng tính khác mà tôi đã từng xem, thế giới trong "Happy Together" không chứa đựng những thứ tàn nhẫn như dư luận xã hội hay kỳ thị đồng tính. Tôi thích điều này vì nó chứng tỏ được điều mà Leslie đã từng nói: "Tôi cho là thời của các câu chuyện kể về tình yêu giữa một người đàn ông và một người đàn bà đang sắp sửa đến hồi kết thúc. Ngày nay có rất nhiều dạng tình yêu. Thậm chí là giữa hai người đàn ông hoặc hai người phụ nữ, bạn còn có thể nuôi dưỡng tình yêu dành cho cả hai giới. Có là vấn đề gì đâu nếu người bạn yêu là nam hay nữ. Vương Gia Vệ cũng đồng ý kiến này với tôi và mong muốn được miêu tả chuyện tình yêu giữa những người đàn ông một cách công bằng chính đáng, vậy nên tôi đã nhận lời cho vai diễn." Thật vậy, "Happy Together" đã miêu tả tình yêu giữa hai người đàn ông một cách công bằng chính đáng. Họ yêu nhau, đến với nhau và rời xa nhau vì chính bản thân họ chứ không phải vì những định kiến xã hội. Họ đánh mất nhau vì họ lạc lối trong tình yêu, trong sự ích kỷ và trong nỗi cô đơn của chính mình. Lạc lối vì không ai có thể hướng dẫn cho họ con đường chính xác để cùng nhau đi đến tận cùng của tình yêu. Họ yêu nhau sâu đậm bao nhiêu thì tính chiếm hữu dành cho đối phương cũng sâu đậm đến vậy. Họ yêu nhau nhưng từ đầu cho đến khi kết thúc không bao giờ thốt lên tiếng yêu. Họ yêu nhau nhưng lại không thể tìm ra cách để ở bên cạnh nhau. Một người quá cao ngạo với lớp vỏ bọc bất cần, một người quá lặng lẽ luôn phủ nhận tất cả… Cứ như vậy, họ từng bước lạc lối trong tình yêu của chính mình, họ chia tay không biết bao nhiêu lần nhưng rồi lại tìm đến nhau… nhưng mãi mãi cả hai cũng không thể có được cảm giác "Happy Together" trọn vẹn.


Sau tình yêu điều còn lại là gì?



http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/2002101115504747612.jpg


Lonely...


Tôi đã tưởng rằng giây phút Hà Bảo Vinh ôm lấy chiếc chăn khóc nức nở vì nhận ra bản thân mình cô đơn đến nhường nào khi người anh yêu đã không còn ở bên cạnh anh là giây phút thể hiện nỗi cô đơn sâu sắc nhất trong phim… Nhưng không phải vậy, mãi về sau này tôi mới nhận ra được rằng khoảnh khắc anh hôn Lê Diệu Huy và nói "Chỉ vậy thôi, câu đi đi!" mới là giây phút cô đơn nhất của con người tự cao, ích kỷ ấy. Bởi lẽ với tôi nỗi cô đơn khủng khiếp nhất là khi bạn có được người bạn yêu trong tay nhưng vẫn cảm thấy cô đơn. Nếu như ở đầu phim tôi cười khúc khích bao lần thì cuối phim nước mắt lại cứ rơi không thể kiểm soát được bấy nhiêu lần. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cô đơn và đồng cảm với nhân vật đến như vậy. Với tôi nỗi cô đơn là liều thuốc độc ghê gớm, nó sẽ từ từ đục khoét tâm hồn con người và khiến chúng ta trở thành những cái xác mục ruỗng. Tôi sợ, đau và kết quả là nước mắt cứ rơi. Tôi tự hỏi tại sao lại đi đến nước này? Thứ tình cảm vô hình ấy đã nắm trong tay rồi kia mà… Không thể có nhau mãi mãi đúng không? Bạn tôi đã an ủi tôi rằng: "Chia tay cũng là một phần của tình yêu." Tôi lau nước mắt, tôi rất muốn nói với anh ấy rằng tôi không đau lòng vì họ chia tay nhau, tôi đau vì bóng tối của nỗi cô đơn đã nuốt trọn mọi nẻo đường… Không gì có thể cứu rỗi được sự vĩnh hằng sao?

Nhưng ngay từ đầu họ vốn đã không mong vĩnh hằng, cái mà họ cần là đối phương, muốn nắm giữ triệt để, muốn sở hữu toàn vẹn, muốn khỏa lấp đi tất cả sự trống trải bản chất trong mỗi con người…

Nhưng…

Rốt cuộc cũng không thể làm được điều đó…

Giang HN
13-09-2012, 02:37 PM
Mình chưa bao giờ nghĩ 1 Gay lại có thể khiến phụ nữ phát cuồng cho đến khi gặp Hà Bảo Vinh.

heobeo
13-09-2012, 03:20 PM
56 tuổi rồi nhưng mãi trẻ, mãi đẹp Ca ca à :x !


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/802c33f2gw1dwssgpvkttg.gif http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/65daaf89gw1dqls905pwrg.gif



Những hình ảnh ngập hoa mà các fan đã dành tặng cho Ca ca tại Hong Kong 12/09 năm nay:

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/674185a1jw1dwuajh0mynj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/43e0274ajw1dwts3yx662j.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/9d1b3156jw1dwsngorq0hj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/4dfd588bjw1dwtonz04ujj.jpg

Ảnh trên, khổ gốc >>>> http://photo.weibo.com/1308448907/wbphotos/large/photo_id/3489431140888544?refer=weibofeed



Một số hình ảnh tại buổi tiệc tối của hội Red Mission nữa nhé :)

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/67035f01jw1dwubbxoxnwj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/67035f01jw1dwu3cz7ehmj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/67035f01jw1dwu2xinolrj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/67035f01jw1dwu0iw5uttj.jpg


Nguồn ảnh: weibo

whitedaisy
13-09-2012, 10:01 PM
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/7a0eeb22jw1djh73b8f5sj.jpg

Đôi khi thấy anh duyên dáng như hàng liễu dày sương rủ nghiêng bên mặt hồ xanh biếc, khói mù nhè nhẹ, yên tịch, đơn côi, li ti phơ phất mà đườm đượm, làm lay động mảnh hồn người lữ khách chiều thu

Đôi khi thấy anh đẹp như một ánh sao, dìu dịu mông lung le lói mấy tia buồn thăm thẳm giữa bầu trời, như đang hoài niệm, đang cất công tìm kiếm điều gì đã vĩnh viễn mất đi trong màn đêm cô tịch, rồi buông tay, chỉ còn bàng bạc nỗi nhớ thương cồn cào nhưng bất động

Đôi khi thấy anh dung sầu, một vẻ hương xưa trầm trầm mặc mặc ưu tư chỉ thoáng lộ đôi giây, khêu gợi trong tích tắc rồi lại bàng hoàng vụt mất, thay vào đó là khóe miệng khẽ nhếch thành một điệu cười vô tư, ngạo mạn

Đôi khi thấy anh mỏng mảnh như pha lê, tinh khôi tựa sương núi, ý vị thanh tao, lời nói bộc trực thẳng đuột đến nao lòng. Chẳng bày vẽ tính toan, mặc nhiên tự ý nở rộ, mà khí chất bẩm sinh thu hút, mà chững chạc, mà tinh anh. Một bức tranh nhuốm màu khói mây thơ mộng, như hững hờ, như bất chấp, tinh thần lại sáng suốt như mặt trời mặt trăng. Anh ngọ nguậy, càn quấy. Rạn vỡ. Tan đi như băng tuyết, rục tàn như hoa rơi, khuất dạng như trăng, tiêu tan tựa gió.

Đôi khi lại thấy anh hung dữ oán hờn, mắt đục ngầu hằn đỏ những đường gân đầy ải vẫn không che giấu nổi vẻ dịu dàng mảnh mong, mà yếu đuối, mơ màng lôi cuốn cõi lòng ta lún sâu vào nhục cảm ngọt ngào, sinh vì tình, hận vì tình, chết cũng vì tình.

Đôi khi thấy anh khiêu vũ dưới ánh đèn sân khấu phồn hoa, trên đôi gót ngọc đam mê, bờ mi mộng mị và trái tim tràn đầy tin tưởng, uyển chuyển khéo léo thu phục hết thảy đàn bà và đàn ông. Vẻ đẹp này đây - đích thị là phi thường hoàn mỹ, là tuyệt tác tự tạo của riêng anh, tinh vi tỉnh táo kiểm soát đến từng cử động nhỏ của ngón tay, mà xé toang được hết thảy ranh giới hồng trần, mới hay thay sức quyến rũ hoang liêu và trí tuệ anh sở hữu sức mạnh uy quyền đáng sợ đến nhường nào!

Đôi khi được ngắm anh dạt dào trong khoảnh khắc cuối xuân. Tươi mới, trẻ trung, xanh ngắt như ngọn cỏ, mà thuần túy, mà trong trẻo, đùa nghịch trong nắng, tuổi đời lồng lộng dưới một trời mây.

Đôi khi thấy anh thơ ngây, nét trắng trong trẻ thơ vẫn giữ nguyên hoài trên từng đường vóc, trải bao năm tháng, qua mấy chặng đường bão táp phong ba, vẫn vĩnh viễn mảy may không buồn suy chuyển. Một cậu bé hư, xinh đẹp vô hại, quen thói nuông chiều, làm sao có ai nỡ đang tâm từ chối?

Vậy mà đôi khi lại thấy anh lành lạnh, như ảo ảnh xa xăm, đang hăng hái đâu đây bỗng chùng xuống rồi bỏ mặc. Anh như cánh chim lang bạt, phiêu du trên khắp vùng trời mơ mộng viển vông. Có đôi phần trong nét đẹp của anh tôi hiểu vốn không dành cho những hứng thú đoan trang ngoan hiền. Nó là cái gì đó của ảo tưởng và sự quên lãng thiên thu, mang nét quyến rũ phù du, vẻ lộng lẫy phù phiếm hoa mỹ, hay hiện thân của những lạc thú đam mê, nổi loạn, suy đồi. Nhưng ngay cả khi tự thân anh trống vắng và sụp đổ, từ trong cái hoang tàn tiêu phế đó đầy mê hoặc một thiên thần gãy cánh đang cất tiếng tử khúc mời gợi chúng ta.

Và đôi khi lại thấy anh là người anh trai thân mật, một ánh mắt ấm áp, một cử chỉ ân cần, giọng nói trầm bổng khàn khàn quan tâm. Anh giản dị thôi, không màu mè kiểu cách cũng chẳng quá xa vợi, mà vầng hào quang uy tín như phủ ánh sáng khắp cơ thể anh. Sự tồn tại của anh là có thật, đôi chân anh đang vững vàng đứng trên mặt đất. Anh đem đến cảm giác tin tưởng, chân thành, sẽ là bờ vai dịu dàng mỗi khi một ai muốn tựa vào và khóc

Đôi khi thấy anh nữ tính, bốc đồng, trẻ con. Vẻ đẹp vô tính hiếm hoi bắt gặp, được tôn thờ đấy nhưng chỉ đem lại bất hạnh và thê lương.
Đôi khi thấy anh đàn ông, ngoan cường, kiên định. Cô gái nào được che chở dưới cánh tay anh chắc chắn sẽ vĩnh viễn được yên bình.

Đôi khi ...

Đôi khi thấy anh đơn giản đấy mà lại chẳng thể buông lời, chắt lọc từ cho hoàn hảo. Với người khác, có thể chỉ cần vài ý, vài lời; hay phức tạp hơn chỉ cần một bài viết đổ sức đổ công là có thể thâu tóm hết sự đặc biệt của cá nhân. Chỉ riêng với anh, tôi chưa bao giờ biết đủ, cũng chưa bao giờ đọc được bài viết nào tôi cảm thấy hài lòng trọn vẹn. Anh, có lẽ, là hội tụ tinh túy của muôn mặt trái chiều của những điều tự nhiên tác thành nên Cái đẹp. Cũng như đơn sắc trong suốt tinh túy nhất của ánh sáng vốn dĩ được tích tụ từ bảy dải đa sắc cầu vồng vậy. "Ưu sầu thanh diễm" hay "huyễn hoặc siêu nhiên", dù là thanh lãnh, thi vị hay dữ dội, cầu toàn - tất cả đều là tính từ trong cuốn từ điển miêu tả phong phú về Leslie Cheung, một vẻ đẹp độc đáo, cho dù là có hàng trăm khía cạnh, vẫn mang đến sức truyền cảm rung động xuất phát từ tận nội tâm và thẳm sâu trái tim con người.


Viết bởi: whitedaisy DienAnh.Net

whitedaisy
14-09-2012, 08:11 PM
Leslie Cheung - Trương Quốc Vinh


Nguồn: brns.com
Người dịch: whitedaisy


Những trang trước tôi đã dành lời ca ngợi về bờ môi nũng nịu của một số ngôi sao nữ mà tôi yêu thích, tôi nghĩ sẽ chỉ công bằng khi làm điều tương tự cho Leslie! Cái vẻ hờn dỗi cau có thường trực của anh trong Days of Being Wild là tuyệt đẹp – dù nó cũng chẳng thể tự sánh được với sức quyến rũ say đắm của điệu nhảy cha-cha-cha ngắn ngủi trước gương (hình ảnh này đã được nhại lại một cách tuyệt vời bởi Francis Ng Ngô Trấn Vũ trong phim Those Were the Days). Leslie, bản thân anh là một chuyến hành trình cần được khám phá. Leslie đã dám công khai thừa nhận giới tính thật của mình – Còn ai khác có đủ can đảm tổ chức một tour diễn âm nhạc, khoác lên người những bộ trang phục mang hơi hướng nữ tính, và hát ca khúc “I am What I am ?”. Hay câu nói yêu thích của tôi từ anh, khi anh đang quay phim Happy Together trong khi Tony Lương Triều Vỹ mải ca cẩm vì chuyện phải đóng cảnh làm tình với anh hết take này sang take khác - “Giờ thì cậu đã hiểu cảm giác của tớ trong suốt những năm qua rồi đấy!”


http://www.mediafire.com/imgbnc.php/05db095f8cce2649e2007a6ca554f7deb2c351d18153dbf1c4 38005e3dc7b7036g.jpg

Với những nam diễn viên chuyên thủ diễn vai chính lãng mạn, điều này gần như là một “cuộc tự sát” nghề nghiệp – nhưng nó chẳng ảnh hưởng gì đến Leslie. Anh quá nổi bật đến mức đã trở thành một đế chế tại HK (và cả ở những phần lãnh địa nói tiếng Hoa còn lại), anh quan trọng hơn giới tính của anh, anh quan trọng hơn bất kỳ ai khác ở Hong Kong – một ngôi sao ca nhạc khổng lồ trong suốt hai thập kỷ và một trong những ngôi sao bảo chứng cho phòng vé lớn nhất trong suốt nhiều năm liền. Mọi người – bao gồm những bà ngoại, bà nội cùng những cậu cháu trai, cô cháu gái tuổi teen, và thậm chí là dưới tuổi 13 – tất cả đều yêu quý Leslie.

Cũng như rất nhiều ngôi sao khác, Leslie khởi nghiệp từ một cuộc thi tìm kiếm tài năng – anh đoạt giải nhì trong cuộc thi hát Asian Singing Contest cuối thập niên 70. Vào năm 1978, anh ra mắt album nhạc đầu tay. Anh cũng cho ra mắt bộ phim đầu tiên vào năm 1980 (mà theo như lời Leslie tự miêu tả về cuốn phim đầu tiên này, Erotic Dream of the Red Chamber, là “một thảm hoạ, một bộ phim cực kỳ rẻ tiền, vô cùng khiếm nhã” trong cuộc phỏng vấn với tác giả của cuốn Hong Kong Babylon (1997), Fredric Dannen). Hơn hai chục năm kế tiếp, anh đã đồng thời theo đuổi cả hai sự nghiệp – xuất hiện trong nhiều bộ phim cũng như ra mắt đều đặn những album nhạc chất lượng. Tôi muốn nói rằng “Red” là album xuất sắc nhất của anh. Anh cũng đã hát ca khúc chủ đề cho nhiều bộ phim anh góp mặt (bao gồm ca khúc “Chase” cho phim hài He's a Woman, She's a Man; hay bài ca chủ đề cho phim The Bride with White Hair, ca khúc mở đầu phim A Chinese Ghost Story và bài ca kết thúc của Days of Being Wild. Anh từng phát hành một album tổng hợp các ca khúc từ những bộ phim này, bên cạnh các bài hát trong các phim Farewell My Concubine, Temptress Moon và The Phantom Lover).



http://www.mediafire.com/imgbnc.php/c034f74e14cf374450225e14727064d703a2eedd364a08eada a52af680d5562a6g.jpg


Những năm tháng khởi đầu, Leslie làm việc cho hãng TVB và tham gia một số bộ phim cho đến nay đã gần như bị quên lãng – Teenage Dreamers, Energetic 21, The Drummer, First Time, Little Dragon Maid và Crazy Romance. Mặc dù vậy anh vẫn có một tác phẩm nhỏ gây tranh cãi với tựa đề Nomad (1982) và được đề cử giải Nam Diễn Viên Xuất Sắc Nhất cho vai diễn này.

Bẵng đi một thời gian, hầu như ai nấy đều đã phỏng đoán rằng rốt cuộc sự nghiệp diễn xuất của anh ấy sẽ chẳng bao giờ cân bằng được với những thành công bên mảng âm nhạc. Cùng với gương mặt trẻ thơ tươi sáng (mà anh vẫn giữ gìn được qua 15 năm sau), anh bị mắc kẹt trong một loạt phim hài dành cho thanh thiếu niên – nhưng rồi đến năm 1986, anh đã có một cuộc công phá lớn khi John Woo Ngô Vũ Sâm tuyển anh cho vai diễn cậu em trai của Địch Long trong tác phẩm thể loại hành động xã hội đen A Better Tomorrow. Mặc dù tuyến nhân vật của anh không vững vàng và quan trọng như tuyến vai của Địch Long, Châu Nhuận Phát song bức chân dung về người quân nhân trẻ tuổi anh hùng và đầy lý tưởng anh tạo nên đã cực kỳ thành công, bộ phim này cũng hoàn toàn là một thắng lợi ngoạn mục. Kể từ thời điểm đó, Leslie đã bắt đầu trên đà tiến, sáng tạo nên hàng loạt vai diễn tinh tuý trong nhiều tác phẩm phim kinh điển.


http://www.mediafire.com/imgbnc.php/5155bb742f59ab42b23c697e8f3f3ec98311c167017df15a9f f765ddd63f458e6g.jpg


http://www.mediafire.com/imgbnc.php/6e0c8b60c20e30ddbe4760daad6f5f3516e05e82424e5152b8 70fd3e5a133e3e6g.jpg

Một năm sau, cùng với vai diễn trong bộ phim tuyệt vời A Chinese Ghost Story, Leslie đã chạm tới đỉnh cao của hình tượng “nam chính lãng mạn” tại HK và hình tượng này của anh chỉ ngày một trở nên đậm đà và sâu sắc hơn cùng với những tác phẩm như A Better Tomorrow II và Rouge. Một điều tôi rất yêu thích ở Leslie đó là ý chí luôn biết nắm lấy các cơ hội của anh, và vào năm 1990, anh đã hoá thân thành một nhân vật tự yêu bản thân, suy đồi nhưng vẫn đầy quyến rũ – vai nam chính của tác phẩm Days of Being Wild. Đây là một vai diễn thử thách – không phải loại nhân vật dễ được thương mến, nhưng theo cách nào đó anh ta vẫn gợi được sự cảm thông nơi khán giả – và rằng Leslie đã thật xuất chúng trong bộ phim ấy – thật xứng đáng với giải thưởng Nam Diễn Viên Xuất Sắc Nhất anh giành được.

Giai đoạn 90s cũng đánh dấu một số vai diễn thương mại tuyệt vời của Leslie: như bộ phim hài lẫn lộn về giới tính He's a Woman, She's a Man; và phần tiếp theo Who's the Woman, Who's the Man? ra mắt hai năm sau đó. Rồi những Once a Thief, The Bride with White Hair, The Phantom Lover, 2 phần trong loạt phim hài chào mừng Năm mới ăn khách All's Well Ends Well và All's Well Ends Well Too, The Eagle Shooting Heroes, It's a Wonderful Life, Shanghai Grand, The Chinese Feast, và Tri-star.



http://www.mediafire.com/imgbnc.php/1900f00d16350e685d12fc2bdfb63ea9300aded36c869955af 8acc11e07f57966g.jpg

Một lần nữa bên cạnh những thành công thương mại trên, anh vẫn tìm cách dung hoà chúng bằng sự hiện diện của những tác phẩm nghiêm túc, chứa đựng các yếu tố dữ dội và những thử thách khó lường. Năm 1993, anh phải học tiếng Quan Thoại để xuất hiện trong một tác phẩm do Đại lục Trung Quốc sản xuất: Farewell My Concubine – vai diễn này giúp anh nhận về hàng loạt lời tán dương và công nhận cho sự khắc hoạ độc đáo về một nghệ sĩ Kinh Kịch Bắc Kinh (những bộ phim của Đại lục khác có sự xuất hiện của anh là Temptress Moon (1996) và A Time To Remember hay còn có tựa Red Lover (1999)). Trong Ashes of Time (1994) anh phải sống trên sa mạc trong nhiều tháng trời để thực hiện những thước phim đẹp đẽ và hoang phế này cùng đạo diễn Vương Gia Vệ (một lần nữa anh lại tự thử thách chính mình khi nhận diễn một dạng vai khác xa với hình tượng “cậu bé xinh đẹp” thường ngày), còn trong Viva Erotica! anh lại phô bày phần cơ thể trần trụi trong phân cảnh đầu tiên, và trong Happy Together anh trải qua nhiều ngày tại đất nước Argentina để đóng vai một gã tình nhân đồng tính vừa đểu cáng vừa khốn cùng.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/0910171225ef80e6b507d1696b.jpg

Trong cuốn sách Hong Kong Babylon, anh đã nói rằng “Tôi muốn kiểm soát chất lượng nghệ thuật của tôi. Đó là lý do vì sao tôi chỉ nhận tối đa ba bộ phim một năm, và trong một thời điểm chỉ chuyên tâm cho một vai diễn”, không nghi ngờ gì, bản thân người con trai này đã sở hữu một sự nghiệp điện ảnh đáng kinh ngạc. Giai đoạn những năm cuối của anh bao gồm một bộ phim thương mại với nội dung hấp dẫn hợp tác giữa Nhật Bản và Hong Kong: Moonlight Express, một tác phẩm giản dị kinh phí thấp The Kid, cũng như bộ phim đen tối về đề tài môn thể thao bắn súng và chứng tâm thần giết người Double Tap, và bộ phim mang hương vị mùa hè Okinawa Rendez-Vous. Năm 2000, Leslie cũng tự đạo diễn một phim ngắn mang thông điệp phòng trừ thuốc lá vì cộng đồng, với sự tham gia của chính anh, Mai Diễm Phương, Mạc Văn Uý và Vương Lực Hoành diễn xuất trước ống kính: From Ashes to Ashes.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/0910172120f3efa1f15539ba84.jpg

Con người Leslie Trương Quốc Vinh dường như luôn sở hữu một thứ phẩm chất bi kịch nào đó hiện diện trong từng chi tiết góc cạnh âm nhạc, phim ảnh và giữa đời thực của anh, vào ngày 1 tháng Tư năm 2003, anh đã diễn màn trình diễn sau cuối cùng óc khôi hài cay độc, khi anh như muốn nói với cả thế giới rằng đây chỉ là một trò đùa – trò đùa ngày Cá tháng Tư, và rằng mọi điều tuyệt luân hiện hữu trong cuộc đời này cũng chỉ là một trò đùa đau thương và cay đắng. Trong bộ phim cuối cùng của anh, bộ phim ma tâm lý đặc sắc Inner Senses (2002) anh cũng đứng trên mép rìa của một toà nhà cao ốc, đối diện với nỗi sợ và căn bệnh trầm cảm... nhưng khác với phim ảnh, nơi anh nhận được sự tha thứ và cứu rỗi để bước ra khỏi vực thẳm, thì lần này, không có ai ở đó để tha thứ cho anh – không ai ở đó để thể hiện lòng bao dung và sự cảm thông chia sẻ.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/09101622534a3a73b20e3e43ac.jpg


Một thành phố đã phải chịu đựng vết thương không thể gội rửa. Anh còn hơn cả một huyền thoại – anh được yêu thương – anh là “Gor Gor” (Ca Ca) của mọi người. Có điều gì đã vượt lên trên cả âm nhạc của anh, có điều gì đã vượt lên trên cả những thước phim anh diễn để kiến tạo nên sức ảnh hưởng truyền cảm này – đó đơn giản là chính bản thân anh – Cá tính mãnh liệt của anh, sức quyến rũ của anh, nụ cười lém lỉnh, những lần anh bùng nổ – gương mặt trẻ thơ không già đi cùng năm tháng, tất cả đã biến anh thành đứa con trai yêu dấu của Hong Kong. Và rằng cũng chẳng hề gì nếu thỉnh thoảng anh cũng cáu gắt và có thể khó gần, hoặc anh biến mất khỏi tầm nhìn của công chúng trong một thời gian dài – như việc họ đều biết anh đồng tính mà có vấn đề gì đâu – anh vẫn là của riêng họ, và họ yêu thương anh. Anh vẫn là hình tượng nam chính lãng mạn bậc nhất của Hong Kong cùng khoé môi hờn dỗi, đường nét khuôn mặt duyên dáng sáng trong, đôi mắt anh có thể tràn ngập niềm hoan hỉ, nhưng cũng có thể trở nên xa xôi như ánh mắt của một dĩ vãng nhân tình. Vào phút cuối cùng, không còn điều gì còn ý nghĩa đối với anh: danh tiếng, những lời xu nịnh hay những thành tựu vinh quang – anh lạc lối, cô đơn và trống trải từ thẳm sâu bên trong, và vì vậy anh chọn cách kết thúc.

tetehaykhoc25
14-09-2012, 10:38 PM
Trần Thục Phân lên kế hoạch cho lễ tưởng nhớ Trương Quốc Vinh


Tin ngày: 14/09/2012
Nguồn: AF (http://asianfanatics.net/forum/topic/774257-chan-suk-fun-plans-leslie-cheung-memorial-event/)
Người dịch: tetehaykhoc25 @ DienAnh.Net



http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/0913-00282-037b3.jpg


http://i872.photobucket.com/albums/ab287/tetehaykhoc25/0913-00282-037b4.jpg


Ngày 12 tháng Chín vừa qua là sinh nhật lần thứ 56 của Ca Ca Trương Quốc Vinh. Vào ngày này, quản lý của Ca Ca, cô Trần Thục Phân cùng với con trai mình và các bạn thân Lin Yim Fia, bà Chang Chieh, trợ lý của Ca Ca, Kenneth và một nhóm fan hâm mộ đã đến núi Bảo Phúc để bày tỏ sự thương tiếc của mình đối với anh. Các fan hâm mộ đến từ Hồng Kông, Thâm Quyến, Quảng Châu, Bắc Kinh và Nhật Bản đã đem hoa, bánh kem, thiếp chúc mừng và hàng ngàn con hạc giấy đến tặng anh.


Trần Thục Phân tiết lộ rằng ngày 1 tháng Tư năm sau sẽ là kỷ niệm mười năm ngày mất của Trương Quốc Vinh. Cô đã lên kế hoạch tổ chức lễ tưởng niệm mười năm tại Hồng Quán và bắt đầu liên lạc với các đài truyền hình cùng bạn bè khắp nơi với hy vọng có thể phát sóng trực tiếp qua vệ tinh để bạn bè và các fan hâm mộ của Ca Ca có thể cùng tham gia.


Lễ tưởng nhớ dự định sẽ tổ chức vào Chủ Nhật ngày 31 tháng Ba năm 2013. Các fan hâm mộ từ Đại lục đang lên kế hoạch xếp hạc giấy để cầu nguyện cho Ca Ca. Trần Thục Phân đã nhờ các fan hâm mộ sử dụng khổ giấy A4, với màu đỏ neon để hạc giấy của fan có thể được trưng bày trên sân khấu của lễ tưởng niệm.

heobeo
15-09-2012, 10:26 AM
Bài dịch :


Quyến rũ mê đắm, thanh nhã, xinh đẹp – Leslie Cheung, mỹ nhân của điện ảnh Hong Kong ;))

Eng-trans : Sako
Viet-trans : heobeo@dienanh.net
Source : http://www.lesliecheung.cc

Về tác giả bài viết : Ikuko Ishihara – cô được xem là một nhà bình luận phim người Nhật nổi tiếng. Ngoài bài viết này, cô cũng đã từng viết rất nhiều bài báo có liên quan đến Leslie.


***

Hiện tôi đang có một bảng danh sách Top 10 phim Trung Quốc, được bầu chọn bởi thành viên của tổ chức Hong Kong Cinema Express, bao gồm cả 12.000 thành viên đến từ Nhật Bản. Đây là kết quả được công bố lần đầu vào năm 1997 tại Nhật, một con số thông kê cũ – tôi e là vậy, nhưng đã khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Happy Together lấn át vượt trội và trở thành nhà quán quân. Tiếp ngay sau đó là The Phantom of the Opera, vị trí thứ ba thuộc về Lost and Found, và thêm 1 lần nữa, vị trứ thứ tư là của Tri-star. Bạn có thể thấy tất cả đều là phim của Leslie tại Top 4 vị trí dẫn đầu. Tôi công nhận việc chiến thắng của Happy Together, nhưng 2 vị trí cuối thành thực mà nói cũng không hẳn là quá hay. ( Phim Comrades, Almost a Love Story vị trí thứ năm, hay Stage Door thứ tám hay hơn nhiều.) Hiển nhiên, tôi nên gọi đích xác bản chất hiện tượng này đó là “Tất cả mọi thứ đều tuyệt miễn nó là phim của Leslie”. ;))

Và bạn cũng có thể thấy một phim không mấy phổ biến với tên gọi Chinese Gender tại vị trí 35. Đây là một phim tài liệu chỉ được trình chiếu duy nhất 1 lần tại Shibuya trong suốt kỳ LHP Tokyo, có tư liệu phỏng vấn các diễn viên (bao gồm Leslie Cheung) về vấn đề phân định giới, được đạo diễn bởi Stanley Kwan (Quan Cẩm Bằng).

Bộ phim tài liệu trên chẳng được quảng bá gì, nhưng người ta vẫn đổ xô để được vào xem nó, đến nỗi có những ngừơi không còn chỗ chen chân, đành thất vọng đi về. Gần 3/4 những người ấy đều là fan phim Trung Quốc, và đã “bị khuất phục” trước sức hấp dẫn của Leslie.

So sánh với bảng 1997 trên, bảng danh sách thực hiện năm 1996 theo tôi là hợp lý hơn hẳn. Quán quân là He ain’t heavy, he’s my father (dv Tony Leon), hạng 2 là Fallen Angel (dv Leon Lai), và thứ 3 là Ashes of Time (Leslie Cheung), hạng 4 Summer Snow (Josephine Shao), và thứ 5 là Temptress Moon (Leslie Cheung, Gong Li). Kết quả có được là dựa vào tỷ lệ tương thích giữa sự duyên dáng của bộ phim với chất lượng nghệ thuật, và tôi thừa nhận là họ đã chọn ra được các bộ phim tốt trong năm này. Nhưng chỉ ngay năm sau, họ đánh mất hết sự phán xét tuyệt vời của mình, bởi vì họ đã “quá yêu Leslie”.

Bên cạnh đó, Leslie đã từng thắng giải Nam diễn viên xuất sắc nhất liên tiếp trong 6 năm liền, thành tích kỷ lục này sẽ mãi mãi chẳng thể phá vỡ được. Này nhé : Days of Being Wild năm 92, Farewell to My Concubine năm 93/94, He’s a woman, she’s a man năm 95, Temptress Moon năm 96, và Happy Together năm 97. (Anh cũng được xếp hạng 7 trong danh sách các nữ diễn viên xuất sắc nhất :p !) Lý giải điều này, đó là, anh ấy đã tham gia vào rất nhiều các tác phẩm hay trong suốt một thời gian dài, nhưng với Happy Together, sức hấp dẫn của Leslie đã bùng nổ và làm khán giả mất trí luôn vì anh.

Tại sao mọi người trên đời này đều si mê Leslie đến vậy ? Tôi đã không nhìn ra được tinh hoa mãnh liệt nào phát tiết từ anh , khi tôi gặp anh tại buổi hội nghị báo chí (hoặc một sự kiện nào đó tương tự - người viết không nhớ rõ). Anh đã rất lịch sự, rất dễ chịu, nhưng hoàn toàn không phải thuộc loại cá tính mạnh. Anh ăn mặc gọn gàng, nhưng theo một lối vừa phải, bình thường, và anh rất đẹp trai, nhưng vẫn thuộc tuýp gương mặt và dáng vóc châu Á điển hình. Đó là lý do tôi đã không thấy có chút gì đặc biệt từ anh.

Tuy nhiên, Andy Lau (Lưu Đức Hoa) (từng đóng chung với anh trong Shanghai Grand), lại có phần thể hiện ra “xuất chúng” hơn, ví dụ lúc ấy của tôi là thế. Nhưng đáng ngạc nhiên thay, đến phút cuối cùng, khi tôi quay đầu nhìn lại mọi việc, người đã để lại những ấn tượng sâu đậm nhất cho tôi, hoàn toàn không phải là Andy luôn sốt sắng nhiệt tình, mà lại chính là Leslie. Leslie lịch thiệp, thường hay lồng vào một số từ ngữ gây ấn tượng trong những đoạn đối thoại bình thường nhất, sẵn sàng bảo vệ và khăng khăng giữ quan điểm của anh khi cần thiết, dĩ nhiên là với một nụ cười tươi, và nhẹ nhàng lẩn tránh những câu hỏi gây ngượng ngùng. Đầu tiên, anh có vẻ thụ động, nhưng tất cả mọi người rồi sẽ đều bị cuốn vào nhịp điệu của anh, một cách vô thức. “Anh ấy thực sự rất chuyên nghiệp. Không một ai khác có khả năng làm như thế !” Sau này nghĩ lại tôi đã thực sự bị ấn tượng tuyệt đối với điều đó của anh, nhưng chỉ vì anh xử sự quá tự nhiên, và làm mơ màng mọi thứ với một kiểu cách dịu dàng đã khiến tôi không nhận ra được điều ấy, khi anh còn đang đứng trước mặt tôi.

Vì vậy nên nói Leslie rất ranh mãnh, “tẩm ngẩm tầm ngầm”. Knaeshiro Takeshi đã nói anh cũng cư xử giống Leslie, nhưng Leslie diễn và thu hút ngay cả trong đời sống riêng tư ngoài sân khấu và màn ảnh. Anh cởi mở trái tim của chúng ta với nụ cười ngây thơ của anh, nhưng đằng sau sự cởi mở và nụ cười chân thành ấy, anh cũng biết rõ hiệu quả của điều đó đấy. Thêm vào đó, Leslie hiểu những thời điểm anh nên trưng ra một khuôn mặt nghiêm nghị hơn 1 chút, hơn là mỉm cười, và anh đã làm điều này vô cùng đúng lúc. Cùng lúc ấy, Leslie không bao giờ gây sai lầm, như việc nói năng linh tinh những thứ ngu xuẩn, hay tỏ ra phải cư xử thế nào cho ra dáng như một sinh viên hạng A thông thái, điều mà nhiều ngôi sao luôn cố đâm đầu vào ;)) . Anh trông có vẻ đủ tự nhiên và vui vẻ như anh vốn dĩ vẫn vậy, và ngược lại lại chú ý đến từng cử động ngón tay của mình. Anh ấy bẩm sinh khí chất tự nhiên, và cũng thật tự nhiên cho anh tự hoàn thiện mình thành một con người hoàn hảo. Nếu bạn chịu khó nhìn sâu vào bên trong con người anh, bạn sẽ nhìn thấy một trí tuệ thông minh tuyệt vời, sự đa cảm tao nhã, và niềm tự hào là nam diễn viên số một của Hong Kong ẩn đằng sau nụ cười ấy, nhưng anh không bao giờ để lộ ra điều ấy trừ phi nó cần thiết.

Anh quyến rũ mọi người quá dễ dàng, quá giỏi ! Và chúng ta không tài nào cưỡng lại được cảm giác dễ chịu mỗi khi bị anh thu hút. Anh quyến rũ tuyệt đối kể cả khi anh đang thư giãn, không một từ nào có thể miêu tả trọn vẹn anh, khi anh bắt đầu đứng lên và phô bày sức mạnh của mình, thật “bất khả kháng cưỡng lại”. Đôi khi anh có vẻ như tự say sưa với chính anh, nhưng thật ra, anh sở hữu một quyền lực thấu suốt và nắm bắt được những phản ứng từ khán giả (ý là caca muốn chúng ta phản ứng như thế nào thì y như rằng sẽ khiến chúng ta làm như thế ấy, ak). Anh đã từng có lần nói những hơi thở ngọt ngào mà chúng ta nghe thấy trong các bài hát của anh, chúng không phải là vô thức được tạo ra, mà là anh biết rõ hiệu quả của chúng. Anh không bao giờ đánh mất lý trí, dù anh có thể hiến dâng trọn vẹn con người anh cho một vai diễn sâu sắc đến thế nào. Anh vẫn là một diễn viên và một ca sĩ năng động, dẫu mỗi lần tập trung vào một lĩnh vực nào, anh sẽ tạm gác sự nghiệp bên kia, hay có lần đã tạm gác cả hai để tìm hiểu thêm về việc sản xuất phim. Tôi cho là anh rất nghiêm túc.

Vào thời điểm đó, anh hy vọng sẽ trở thành một nhà làm phim hơn chỉ là một diễn viên. Vào lúc đó, anh đã tin rằng anh nên từ bỏ nghiệp diễn khi vẫn còn trên đỉnh cao. Có lẽ đó là bởi trực giác thẩm mỹ của anh rằng một đạo diễn sẽ tạo nên được những đỉnh cao nghệ thuật nhiều hơn một diễn viên, rằng đó là con đường đáng hâm mộ nhất khi từ bỏ một khi bạn vẫn còn trẻ, đẹp. Nói cách khác, đó là một nguyện vọng để giữ gìn cho hình ảnh của anh luôn được nhớ đến như “người xinh đẹp nhất”. Thái độ này cho tôi thấy sự chân thành và thuần khiết của anh đối với cái đẹp, qua một nhìn nhận rất đơn giản và dễ hiểu. Tuy nhiên, có quá nhiều lời động viên từ bạn bè và fan của anh, những người không hề muốn anh từ bỏ. Và tôi đoán hẳn là bản thân Leslie cũng khó xử lắm, không biết phải làm thế nào với tất cả những ân huệ, tài năng và tình cảm anh đã được ban cho. Thế nên anh đã dàn xếp lại kế hoạch đạo diễn của anh thêm lần nữa, nhưng anh chưa bao giờ thay đổi ý định để luôn được là “người đẹp nhất”. Và điều này thật cũng đáng sợ vì anh đã diễn trong rất nhiều kiệt tác, và càng ngày càng được ca tụng nhiều hơn trước.


Còn tiếp …

heobeo
15-09-2012, 10:26 AM
Bài dịch :


Quyến rũ mê đắm, thanh nhã, xinh đẹp – Leslie Cheung, mỹ nhân của điện ảnh Hong Kong ;))

Eng-trans : Sako
Viet-trans : heobeo@dienanh.net
Source : http://www.lesliecheung.cc

Về tác giả bài viết : Ikuko Ishihara – cô được xem là một nhà bình luận phim người Nhật nổi tiếng. Ngoài bài viết này, cô cũng đã từng viết rất nhiều bài báo có liên quan đến Leslie.


***

Hiện tôi đang có một bảng danh sách Top 10 phim Trung Quốc, được bầu chọn bởi thành viên của tổ chức Hong Kong Cinema Express, bao gồm cả 12.000 thành viên đến từ Nhật Bản. Đây là kết quả được công bố lần đầu vào năm 1997 tại Nhật, một con số thông kê cũ – tôi e là vậy, nhưng đã khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Happy Together lấn át vượt trội và trở thành nhà quán quân. Tiếp ngay sau đó là The Phantom of the Opera, vị trí thứ ba thuộc về Lost and Found, và thêm 1 lần nữa, vị trứ thứ tư là của Tri-star. Bạn có thể thấy tất cả đều là phim của Leslie tại Top 4 vị trí dẫn đầu. Tôi công nhận việc chiến thắng của Happy Together, nhưng 2 vị trí cuối thành thực mà nói cũng không hẳn là quá hay. ( Phim Comrades, Almost a Love Story vị trí thứ năm, hay Stage Door thứ tám hay hơn nhiều.) Hiển nhiên, tôi nên gọi đích xác bản chất hiện tượng này đó là “Tất cả mọi thứ đều tuyệt miễn nó là phim của Leslie”. ;))

Và bạn cũng có thể thấy một phim không mấy phổ biến với tên gọi Chinese Gender tại vị trí 35. Đây là một phim tài liệu chỉ được trình chiếu duy nhất 1 lần tại Shibuya trong suốt kỳ LHP Tokyo, có tư liệu phỏng vấn các diễn viên (bao gồm Leslie Cheung) về vấn đề phân định giới, được đạo diễn bởi Stanley Kwan (Quan Cẩm Bằng).

Bộ phim tài liệu trên chẳng được quảng bá gì, nhưng người ta vẫn đổ xô để được vào xem nó, đến nỗi có những ngừơi không còn chỗ chen chân, đành thất vọng đi về. Gần 3/4 những người ấy đều là fan phim Trung Quốc, và đã “bị khuất phục” trước sức hấp dẫn của Leslie.

So sánh với bảng 1997 trên, bảng danh sách thực hiện năm 1996 theo tôi là hợp lý hơn hẳn. Quán quân là He ain’t heavy, he’s my father (dv Tony Leon), hạng 2 là Fallen Angel (dv Leon Lai), và thứ 3 là Ashes of Time (Leslie Cheung), hạng 4 Summer Snow (Josephine Shao), và thứ 5 là Temptress Moon (Leslie Cheung, Gong Li). Kết quả có được là dựa vào tỷ lệ tương thích giữa sự duyên dáng của bộ phim với chất lượng nghệ thuật, và tôi thừa nhận là họ đã chọn ra được các bộ phim tốt trong năm này. Nhưng chỉ ngay năm sau, họ đánh mất hết sự phán xét tuyệt vời của mình, bởi vì họ đã “quá yêu Leslie”.

Bên cạnh đó, Leslie đã từng thắng giải Nam diễn viên xuất sắc nhất liên tiếp trong 6 năm liền, thành tích kỷ lục này sẽ mãi mãi chẳng thể phá vỡ được. Này nhé : Days of Being Wild năm 92, Farewell to My Concubine năm 93/94, He’s a woman, she’s a man năm 95, Temptress Moon năm 96, và Happy Together năm 97. (Anh cũng được xếp hạng 7 trong danh sách các nữ diễn viên xuất sắc nhất :p !) Lý giải điều này, đó là, anh ấy đã tham gia vào rất nhiều các tác phẩm hay trong suốt một thời gian dài, nhưng với Happy Together, sức hấp dẫn của Leslie đã bùng nổ và làm khán giả mất trí luôn vì anh.

Tại sao mọi người trên đời này đều si mê Leslie đến vậy ? Tôi đã không nhìn ra được tinh hoa mãnh liệt nào phát tiết từ anh , khi tôi gặp anh tại buổi hội nghị báo chí (hoặc một sự kiện nào đó tương tự - người viết không nhớ rõ). Anh đã rất lịch sự, rất dễ chịu, nhưng hoàn toàn không phải thuộc loại cá tính mạnh. Anh ăn mặc gọn gàng, nhưng theo một lối vừa phải, bình thường, và anh rất đẹp trai, nhưng vẫn thuộc tuýp gương mặt và dáng vóc châu Á điển hình. Đó là lý do tôi đã không thấy có chút gì đặc biệt từ anh.

Tuy nhiên, Andy Lau (Lưu Đức Hoa) (từng đóng chung với anh trong Shanghai Grand), lại có phần thể hiện ra “xuất chúng” hơn, ví dụ lúc ấy của tôi là thế. Nhưng đáng ngạc nhiên thay, đến phút cuối cùng, khi tôi quay đầu nhìn lại mọi việc, người đã để lại những ấn tượng sâu đậm nhất cho tôi, hoàn toàn không phải là Andy luôn sốt sắng nhiệt tình, mà lại chính là Leslie. Leslie lịch thiệp, thường hay lồng vào một số từ ngữ gây ấn tượng trong những đoạn đối thoại bình thường nhất, sẵn sàng bảo vệ và khăng khăng giữ quan điểm của anh khi cần thiết, dĩ nhiên là với một nụ cười tươi, và nhẹ nhàng lẩn tránh những câu hỏi gây ngượng ngùng. Đầu tiên, anh có vẻ thụ động, nhưng tất cả mọi người rồi sẽ đều bị cuốn vào nhịp điệu của anh, một cách vô thức. “Anh ấy thực sự rất chuyên nghiệp. Không một ai khác có khả năng làm như thế !” Sau này nghĩ lại tôi đã thực sự bị ấn tượng tuyệt đối với điều đó của anh, nhưng chỉ vì anh xử sự quá tự nhiên, và làm mơ màng mọi thứ với một kiểu cách dịu dàng đã khiến tôi không nhận ra được điều ấy, khi anh còn đang đứng trước mặt tôi.

Vì vậy nên nói Leslie rất ranh mãnh, “tẩm ngẩm tầm ngầm”. Knaeshiro Takeshi đã nói anh cũng cư xử giống Leslie, nhưng Leslie diễn và thu hút ngay cả trong đời sống riêng tư ngoài sân khấu và màn ảnh. Anh cởi mở trái tim của chúng ta với nụ cười ngây thơ của anh, nhưng đằng sau sự cởi mở và nụ cười chân thành ấy, anh cũng biết rõ hiệu quả của điều đó đấy. Thêm vào đó, Leslie hiểu những thời điểm anh nên trưng ra một khuôn mặt nghiêm nghị hơn 1 chút, hơn là mỉm cười, và anh đã làm điều này vô cùng đúng lúc. Cùng lúc ấy, Leslie không bao giờ gây sai lầm, như việc nói năng linh tinh những thứ ngu xuẩn, hay tỏ ra phải cư xử thế nào cho ra dáng như một sinh viên hạng A thông thái, điều mà nhiều ngôi sao luôn cố đâm đầu vào ;)) . Anh trông có vẻ đủ tự nhiên và vui vẻ như anh vốn dĩ vẫn vậy, và ngược lại lại chú ý đến từng cử động ngón tay của mình. Anh ấy bẩm sinh khí chất tự nhiên, và cũng thật tự nhiên cho anh tự hoàn thiện mình thành một con người hoàn hảo. Nếu bạn chịu khó nhìn sâu vào bên trong con người anh, bạn sẽ nhìn thấy một trí tuệ thông minh tuyệt vời, sự đa cảm tao nhã, và niềm tự hào là nam diễn viên số một của Hong Kong ẩn đằng sau nụ cười ấy, nhưng anh không bao giờ để lộ ra điều ấy trừ phi nó cần thiết.

Anh quyến rũ mọi người quá dễ dàng, quá giỏi ! Và chúng ta không tài nào cưỡng lại được cảm giác dễ chịu mỗi khi bị anh thu hút. Anh quyến rũ tuyệt đối kể cả khi anh đang thư giãn, không một từ nào có thể miêu tả trọn vẹn anh, khi anh bắt đầu đứng lên và phô bày sức mạnh của mình, thật “bất khả kháng cưỡng lại”. Đôi khi anh có vẻ như tự say sưa với chính anh, nhưng thật ra, anh sở hữu một quyền lực thấu suốt và nắm bắt được những phản ứng từ khán giả (ý là caca muốn chúng ta phản ứng như thế nào thì y như rằng sẽ khiến chúng ta làm như thế ấy, ak). Anh đã từng có lần nói những hơi thở ngọt ngào mà chúng ta nghe thấy trong các bài hát của anh, chúng không phải là vô thức được tạo ra, mà là anh biết rõ hiệu quả của chúng. Anh không bao giờ đánh mất lý trí, dù anh có thể hiến dâng trọn vẹn con người anh cho một vai diễn sâu sắc đến thế nào. Anh vẫn là một diễn viên và một ca sĩ năng động, dẫu mỗi lần tập trung vào một lĩnh vực nào, anh sẽ tạm gác sự nghiệp bên kia, hay có lần đã tạm gác cả hai để tìm hiểu thêm về việc sản xuất phim. Tôi cho là anh rất nghiêm túc.

Vào thời điểm đó, anh hy vọng sẽ trở thành một nhà làm phim hơn chỉ là một diễn viên. Vào lúc đó, anh đã tin rằng anh nên từ bỏ nghiệp diễn khi vẫn còn trên đỉnh cao. Có lẽ đó là bởi trực giác thẩm mỹ của anh rằng một đạo diễn sẽ tạo nên được những đỉnh cao nghệ thuật nhiều hơn một diễn viên, rằng đó là con đường đáng hâm mộ nhất khi từ bỏ một khi bạn vẫn còn trẻ, đẹp. Nói cách khác, đó là một nguyện vọng để giữ gìn cho hình ảnh của anh luôn được nhớ đến như “người xinh đẹp nhất”. Thái độ này cho tôi thấy sự chân thành và thuần khiết của anh đối với cái đẹp, qua một nhìn nhận rất đơn giản và dễ hiểu. Tuy nhiên, có quá nhiều lời động viên từ bạn bè và fan của anh, những người không hề muốn anh từ bỏ. Và tôi đoán hẳn là bản thân Leslie cũng khó xử lắm, không biết phải làm thế nào với tất cả những ân huệ, tài năng và tình cảm anh đã được ban cho. Thế nên anh đã dàn xếp lại kế hoạch đạo diễn của anh thêm lần nữa, nhưng anh chưa bao giờ thay đổi ý định để luôn được là “người đẹp nhất”. Và điều này thật cũng đáng sợ vì anh đã diễn trong rất nhiều kiệt tác, và càng ngày càng được ca tụng nhiều hơn trước.


Còn tiếp …

heobeo
15-09-2012, 10:27 AM
Quyến rũ mê đắm, thanh nhã, xinh đẹp – Leslie Cheung, mỹ nhân của điện ảnh Hong Kong

Phần 2

Leslie bắt đầu được chú ý vào đầu những năm 80 tại Nhật Bản, được xem là ca sĩ thần tượng No.1 tại Hong Kong, cũng như là một diễn viên có khả năng đóng tốt hơn hẳn một thần tượng bình thường. Nhưng tôi nhớ rõ anh bắt đầu cuốn hút chúng ta rõ ràng kể từ A Better Tomorrow ’86. Đó thực sự là những hình ảnh khó quên đối với tôi. Bên cạnh nhân vật mạnh mẽ của Châu Nhuận Phát, mẫu người đàn ông hoàn hảo, nhân vật của Leslie lại phức tạp, đồng thời cũng ngây thơ hơn rất nhiều. Và mặc dù anh đã diễn nhiều cảnh hành động trong phim, vẫn có điều gì đó toát ra từ anh thật nhẹ nhàng và dịu dàng. Trong bộ phim này, các vai nữ không phải là những tuyến chính quan trọng, mà chính các chàng trai mới là nhân tố tạo nên sức cuốn hút đặc biệt, nhưng cũng chính Leslie là người đã biến bộ phim này thành một thứ hơn hẳn một bộ phim hành động thông thường, nhờ vào bầu không khí dịu dàng của riêng anh.

Trong A Better Tomorrow, Leslie đóng vai một thanh niên trẻ ngây thơ. Cũng giống vậy, trong A Chinese Ghost Story, anh cũng diễn vai một người thanh niên ngây thơ, thuần khiết và đơn giản. Ma nữ trong phim đã bị chính sự trong sáng không hề vụ lợi này của anh làm cho cảm động. Trong Tri-Star, anh cố gắng giúp đỡ các cô gái bán hoa và kiên định như một thầy tu, mặc dù vẫn có một (và chỉ một thôi) cảnh hôn nhau giữa anh và Anita Yuen. Điều lạ lùng là, Leslie, chàng trai ngay từ trong bản chất đã rất gợi cảm, lại có thể hợp đến vậy đối với những dạng vai “vô tính”. Đôi mắt trong sáng của anh, như chưa hề biết đến bất cứ điều xấu xa nào trên thế gian này, nhìn thẳng vào chúng ta và làm chúng ta nghiêng ngả. Sự duyên dáng và phẩm cách tự trọng của anh khiến tôi nhớ về tiểu sử cuộc đời anh, vốn được xuất thân từ một gia đình tốt. Sự xuất chúng của anh tươi mới như một làn gió xuân. Anh lúc nào cũng trông thật thuần khiết, và cái thuần khiết này nó giống như của một cậu bé nhỏ vô dụng, không có tý quyền lực hay tiền bạc gì. Và đồng thời, anh cũng thực tự do, vượt qua mọi lằn ranh giới tính một cách dễ dàng. Anh chưa bao giờ là “nô lệ” của những quy tắc rằng một người đàn ông thì phải nên như thế này thế nọ, làm thế này thế kia.

Tôi đã đề cập ở trên là anh từng lọt vào danh sách các nữ diễn viên xuất sắc nhất (mặc dù anh chưa bao giờ đóng vai phản xuyến, ngoại trừ vai diễn đặc biệt trong Farewell to My Concubine). Và điều này đã chỉ ra đặc tính linh động của anh rõ như thế nào. Anh cắt bỏ hết mọi “gông xiềng” của giới tính, đã từng nói “Tôi không quan tâm liệu bạn là nam hay nữ. Tất cả những gì tôi biết là tôi yêu bạn.”, trong phim He’s woman, She’s a man. Lại nói về A Chinese Ghost Story, có một cảnh nhạy cảm vô cùng đáng xấu hổ - nếu bạn là đàn ông - là Leslie bị đẩy vào trong bồn tắm, và được che giấu bởi Joey Wong (Vương Tổ Hiền). Nhưng trong cảnh này, Leslie lại vô cùng đáng yêu và quyến rũ. Tuy nhiên, vai diễn trong sáng, dịu dàng nào đa phần cũng đều bị đối xử tệ bạc, tàn nhẫn. Trong A Better Tomorrow 2, anh đã bị giết chết vô cùng tàn bạo. Châu Nhuận Phát đóng vai một nhân vật vững chãi, và chúng ta có thể yên tâm là anh sẽ không thể chết cho đến cuối phim. Leslie lại ngược lại, đã có những dấu hiệu cảnh báo cho khán giả khi ngay từ đầu phim đã được đặt vào một nhiệm vụ bí mật nguy hiểm, dù vợ anh đang mang thai tháng cuối cùng.

Và thật ấn tượng làm sao trường đoạn anh chết ! Nó làm rung chuyển trái tim của chúng ta khi nhìn thấy anh người đầy máu, hơi thở gấp một cách yếu ớt. Anh đã diễn đoạn phim này đẹp đẽ làm sao, như thể anh đang tự quyến rũ chính mình. Bạn có thể thấy vẻ đẹp cùng loại đấy trong Farewell to My Concubine. Anh đóng vai một ngôi sao Kinh kịch, người đã hiến dâng trọn đời mình cho một tình yêu không cần hồi đáp, và trở thành trò chơi của số phận trong bối cảnh lịch sử thay đổi đảo điên. Thỉnh thoảng anh liếc khóe mắt đau đớn sâu sắc của anh thóang qua, không chủ định nhằm vào bất cứ ai, và cái nhìn đó đã giết chết khán giả, nó đẹp kinh khủng đến nỗi tôi phải nghĩ rằng chắc anh dám để cho mình bị đối xử tàn nhẫn để anh được đẹp lên nghìn lần hơn trước.

Và tôi đã tìm thấy vẻ đẹp sau cùng của riêng anh trong khoảnh khắc anh “rơi” lần cuối đó, sau khi đã phải chịu đựng mọi tra tấn tàn nhẫn đau đớn. Ngay cả khi rơi, vẫn có một vẻ đẹp tiềm ẩn trong con người anh, người luôn ngẩng cao đầu nhìn lên trời xanh, vẫn giữ mãi đôi mắt ngây thơ, dịu dàng và trong sáng đó, đã khiến chúng ta cảm động mạnh mẽ hơn bao giờ hết về “vẻ đẹp thiên thần gãy cánh” của anh.

Vương Gia Vệ (đạo diễn) là người đã vẽ nên nét quyến rũ của “vẻ đẹp thiên thần gãy cánh” từ Leslie thành công nhất. Days of Being Wild đã đem về cho Leslie giải thưởng Hong Kong Nam diễn viên xuất sắc, và cơ hội quay trở lại làng giải trí. Nó cũng là dấu hiệu khẳng định tài năng của anh dành cho các bộ phim nghệ thuật, những tác phẩm khác xa những bộ phim hành động, hài thông thường của Hong Kong. Anh diễn vai một thanh niên trẻ hư hỏng, có cuộc sống ăn không ngồi rồi, với một mong mỏi khao khát tìm lại người mẹ ruột đã bỏ rơi anh bao năm trời. Cuối cùng, anh bỏ đi, dù anh đã được yêu bởi cả hai người phụ nữ.

Cả thần thái biểu cảm và cử động của anh đều thô lỗ, nhưng chúng lại thật sexy và duyên dáng đầy bí ẩn, như thế chúng vốn được tạo ra như thế hoàn hảo như một bản nhạc. Sức đam mê mới mẻ đó cũng là thứ đã khiến nhân vật phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Những khuôn hình thời gian dài tăm tối đó cứ kéo dài mãi và sụp đổ suy tàn vào đúng khoảnh khắc cuối cùng, một khoảnh khắc tuyệt vời !
Trong bộ phim này, anh đối xử thô lỗ với mọi phụ nữ, nhưng cũng là tàn nhẫn nhất với chính bản thân mình. Anh hành hạ thân anh, tinh thần anh, dường như anh biết rằng anh đẹp nhất chính là khi anh bị đối xử như vậy.


Còn tiếp ...

heobeo
15-09-2012, 10:27 AM
Quyến rũ mê đắm, thanh nhã, xinh đẹp – Leslie Cheung, mỹ nhân của điện ảnh Hong Kong

Phần 3

“Vẻ đẹp trong sự rơi vỡ” – đó là lý do tại sao anh luôn trông tuyệt vời trong bộ dạng xuềnh xoàng nhếch nhác, hơn là sự trần trụi khỏa thân hoàn toàn (:p) . Vào cái khoảnh khắc đó, hai giới tính như đã hòa tan dịu dàng làm một vào trong con người anh. Vẻ đẹp kiểu thế này được bắt gặp lần cuối có lẽ là trong màn trình diễn tango lừng danh của anh tại buổi concert năm 97 ấy. Còn trên phim ảnh, thực khó xác định, có lẽ là các bộ phim lịch sử với các trang phục cổ, vì những bộ trang phục đậm nét hương xưa ấy đặc biệt phù hợp và nâng tầm cho sự xuất chúng của Leslie.

Leslie cuốn hút ngay cả trong các bộ phim hài, như It’s a Wonderful Life, hay Đông Thành Tây Tựu (The Eagle Shooting Heroes/ Dong Cheng Xi Jiu), mặc dù anh từng nói anh nghĩ rằng mình không phù hợp với thể loại phim này lắm. Nhưng với The Bride with White Hair, Leslie còn xuất sắc hơn cả lời miêu tả “không thể nào quên”. Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà) đã tạo nên hình tượng dũng cảm, trong khi Leslie lại thể hiện sự ngọt ngào của một trái tim trong sáng. Trông anh mới đẹp làm sao trong những phân đoạn tĩnh lặng, như cảnh âu yếm nhau giữa Nhất Hàng và Nghê Thường dưới thác nước. Trong cảnh này, cả hai đều mặc những bộ cánh dài, vải mềm mại thấm nước dính chặt vào da thịt, và dòng nước lan chảy xuống đôi gò má, đôi môi của họ, làm mái tóc rối bời. Và Ashes of Time, bộ phim kiếm hiệp với những màn hành động công phu lạ lùng, đã in đậm trong chúng ta về những ảo ảnh thúc giục trái tim con người. Nhưng đôi mắt khao khát của Leslie với hàng nghìn lời suy nghĩ về tình yêu đã mất, về sự cô độc, hư vô và ánh mắt kiên cường … tất cả đã tạo thành chiếc chìa khóa chủ đạo cho bộ phim mơ hồ, đa cảm này. Những bộ áo xếp cổ điển trong bộ phim này cũng khiến Leslie như được bao quanh trong một bầu không khí ngọt ngào lưỡng giới :p . Những bộ cánh nửa cổ điển nửa hiện đại, trong giai đoạn 1920-1930, cũng rất thích hợp với Leslie, nhưng chính bầu không khí của giai đoạn này thậm chí còn thích hợp với Leslie hơn cả. Trong Temptress Moon, phông nền của nó là một thành phố Thượng Hải đầy mê hoặc, anh là một tay sát gái trong bộ trang phục trắng từ đầu đến chân.

Anh đối xử với phụ nữ tàn nhẫn đúng như một tay hư hỏng đồi bại, với sự hận thù bị bóp méo biến dạng trong trái tim, và chính những sáng tạo nghệ thuật thuyết phục đến choáng váng này đã hoàn toàn làm chúng ta say đắm. Bên cạnh đấy, những biểu cảm về sự giận dữ, những đau đớn và ủ dột, buồn đau khi anh ôm lấy Gong Li (Củng Lợi) trong vòng tay, thực sự cũng là những xúc cảm còn hơn cả “không thể quên được”. Anh đã tự đẩy bản thân lao vào vòng bi kịch của chính mình, nhưng cũng một lần nữa, chúng ta tìm thấy một dạng dục vọng ngọt ngào ẩn sâu trong đáy mắt tuyệt vọng của anh.

Rouge, trong bộ phim này, mọi kiểu quyến rũ của Leslie, từ một người tình với trái tim thuần khiết, một tay sát thủ tình trường tinh vi, sự duyên dáng, cho đến cả vẻ yếu đuối mong manh, tất cả đều được phô bày. Đặc biệt, anh luôn trông rất tuyệt vời trong những cảnh lãng mạn yêu đương, với những đường nét biểu cảm ngọt ngào như bờ mi khép hờ dài miên man, với đôi môi đẹp đẽ đang hé mở.

Trong The Shanghai Grand, Leslie không chỉ là một người tình ngọt ngào mà còn là con sói hoang cô độc. Và cũng như trong A Better Tomorrow, anh cũng bị đối xử thật tàn nhẫn. Cảnh cuối của phim, anh thật đẹp trong bộ vét màu đen ấy, bộ áo đã khiến anh trở thành một hình ảnh mê đắm hoàn hảo cùng những vết thương đẫm máu.

Và dù gì đi chăng nữa, tôi cũng yêu việc được nói về Happy Together của anh. Leslie trong phim này có thể quyến rũ bất cứ ai, bất kể người ấy là đàn ông hay đàn bà. Vẻ đẹp tự-hủy-hoại của anh là đặc biệt khác thường, là tinh hoa hiếm có. Hư hỏng, ích kỷ, tinh ranh, và là kẻ dối trá. Lợi dụng bạn bè khi anh muốn, nhưng chẳng cho phép ai chiếm hữu anh. Vai diễn của Tony Leung (Lương Triều Vỹ) gần như không chịu nổi anh, nhưng cũng chẳng thể từ chối Leslie một khi anh trở về. Đây có thể cho là một vai diễn rất đáng ghét, rất khó chịu. Nhưng tại sao nó lại hóa ra thành một nhân vật quyến rũ đến vậy một khi đó là vai của Leslie ? Chúng ta có thể đồng cảm với niềm hạnh phúc của Tony khi anh cho Leslie ăn hay khi anh đang lau qua thân thể cho Leslie.

Mặc dù đã xấp xỉ tuổi 40, Leslie vẫn càng ngày càng xuất chúng hơn, như thể anh là hình ảnh phù hoa cho bất cứ mơ tưởng nào của rất nhiều đàn ông và đàn bà. Có lẽ đó chính là bởi sự sâu sắc, phức tạp và hút lực độc nhất vô song của Leslie đã khiến anh trở nên đặc biệt đến vậy giữa muôn vàn các ngôi sao đẹp trai khác.

Anh là mỹ nhân không ai sánh được của châu Á (Tôi biết từ “mỹ nhân” (belle) là một từ dành cho phái nữ, nhưng nó cũng hợp với anh hơn bất kỳ ai). Tôi thấy mình quả là may mắn, diễm phúc thực sự khi được sống cùng thời với anh.



Hết.

***

Tên gốc của bài viết : “Bewitchingly, delicately, beautifully - Leslie Cheung, The belle of the Hong Kong films”

Chú thích tên 1 số phim của Leslie :

A better tomorrow : Anh hùng bản sắc (đóng cùng với Châu Nhuận Phát, Địch Long)

A Chinese ghost story : Thiện nữ u hồn (đóng chung với Vương Tổ Hiền)

Ashes of time : Tro tàn của thời gian/ Đông tà Tây độc (đóng cùng Lâm Thanh Hà, Lương Gia Huy, Trương Học Hữu, Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc, Lưu Gia Linh, Dương Thái Ni)

Days of being wild : A Phi chính truyện (đóng cùng Lưu Gia Linh, Trương Mạn Ngọc, Lưu Đức Hoa, Trương Học Hữu)

Farewell to my concubine : Bá vương biệt cơ (đóng cùng Củng Lợi, Trương Phong Nghị)

Happy together : Hạnh phúc bên nhau/ Xuân quang xạ tiết (đóng cùng Lương Triều Vỹ)

He’s a woman, she’s a man : Kim chi ngọc diệp (đóng với Viên Vịnh Nghi, Lưu Gia Linh)

Rouge : Má hồng/ Yên Chi Khâu (đóng với Mai Diễm Phương)

Temptress Moon : Phong Nguyệt (đóng cùng Củng Lợi)

The Bride with white hair : Bạch Phát Ma Nữ (đóng chung với Lâm Thanh Hà)

The Shanghai grand : Máu nhuốm bến Thượng Hải (đóng cùng Lưu Đức Hoa, Ninh Tịnh)

heobeo
15-09-2012, 10:30 AM
Nguồn: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/bio05.htm
Dịch bởi: heobeo @ DAN


FAREWELL MY CONCUBINE - CHUYỆN HẬU TRƯỜNG CỦA PHIM BÁ VƯƠNG BIỆT CƠ




http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/abe436bd-d2b9-4036-af87-f3c00cabb26b.jpg

Từ Phong trong phim "Hiệp Nữ" - 1 trong những tác phẩm lớn nhất mọi thời của điện ảnh tiếng Hoa


Từ Phong và Trần Khải Ca

Trong những tháng ngày vẫy vùng là một nữ thần võ thuật trong các bộ phim của đạo diễn Hồ Kim Thuyên (King Hu), đặc biệt là trong tác phẩm vĩ đại “Hiệp Nữ” (A Touch of Zen), Từ Phong (Hsu Feng) có lẽ là nhan sắc mê hồn nhất từng quyến rũ màn bạc Trung Hoa. Cô bỏ nghiệp diễn ở tuổi 30 ngay sau khi thắng giải Kim Mã Đài Loan cho hạng mục “Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất”. Cô kết hôn với David Tong, một doanh nhân thành đạt người đã đầu tư 1,2 tỷ $HK để xây dựng nên khu trung tâm thương mại mới Pudong cạnh thành phố Thượng Hải. Một vài năm sau, cô trở thành một nhà sản xuất phim và đã mua bản quyền chuyển thể cuốn tiểu thuyết “Bá Vương Biệt Cơ” (Farewell My Concubine). Từ Phong là mẫu phụ nữ thích mạo hiểm, cô còn nổi tiếng là một “Nữ thần bài” trong giới casino 8-}. Cô đã nhắm chọn Trần Khải Ca (Chen Kaige) làm đạo diễn cho bộ phim. Và về người nam diễn viên Trương Quốc Vinh, Từ Phong – lúc này đã là Chủ tịch của hãng phim Tomson – cho rằng Leslie là người đàn ông thanh nhã và bí ẩn nhất mà cô từng được biết trong đời. Đường nét mong manh của anh êm dịu và đáng yêu, đôi mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và những xúc cảm mãnh liệt. Anh có khả năng thể hiện nên những tình cảm không thể nói thành lời nằm thẳm sâu trong trái tim của mỗi con người.


Madam Từ Phong từng gặp Trần Khải Ca rất nhiều lần trước đây. Trần là một nhà đạo diễn thuộc thế hệ thứ 5 của Trung Quốc, tốt nghiệp từ Học viện Điện ảnh Bắc Kinh và ông bắt đầu tạo tiếng vang trên quốc tế từ bộ phim thứ ba trong sự nghiệp của mình “Hoàng Thổ Địa” (Yellow Earth). Từ Phong đã cho Trần Khải Ca hay cô hiện đang có bản quyền cuốn tiểu thuyết “Bá Vương Biệt Cơ” của Lý Bích Hoa (Lilian Lee). Việc chuyển thể tác phẩm này thành phim đang nằm trong tầm tay của cô. Vào lúc đó, Trần Khải Ca đang sống tại Mỹ. Ông đã từ chối bộ phim vì cho rằng cuốn sách nông cạn trong góc nhìn về cuộc Cách mạng Văn hóa. Trần Khải Ca nói “Tôi luôn cho rằng tác phẩm của cô Lý là chưa đủ thuyết phục. Không thực sự có sự tiến triển nào giữa mối quan hệ của các nhân vật. Và cô cũng không gợi nên được bức tranh rõ ràng về vị trí của câu chuyện trong nền văn hóa Trung Hoa hay tuồng cổ Bắc Kinh.” Ông nhấn mạnh rằng đây không phải là một tài liệu hay về cuộc Cách mạng Văn hóa bởi nữ tác giả không phải là nhân chứng khi nó xảy ra. Trần từng là một “Hồng vệ binh”. Ông có sự am hiểu tốt về cuộc Cách mạng Văn hóa này.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/c3a34275-6c48-431f-88a6-a5b2a816802f.jpg

5 con người góp phần quan trọng tạo nên thành công vang dội cho "Bá Vương Biệt Cơ"


Sau khi Trần Khải Ca từ chối, Từ Phong đã gửi lời mời đến các đạo diễn khác, trong số đó có nữ đạo diễn lừng danh Hứa Yên Hoa (Ann Hui). Hứa Yên Hoa đề cử Thành Long tham diễn cho bộ phim. Tuy vậy, do bộ phim có nội dung mang màu sắc về vấn đề đồng tính nên Thành Long và hãng Golden Harvest đã từ chối. Từ Phong lại bắt đầu quay trở lại với Trần Khải Ca thêm một lần nữa. Sau những cuộc thảo luận kéo dài giữa ông và nữ tác giả Lý Bích Hoa, Trần Khải Ca đã nhận lời cho bộ phim. Hầu như kịch bản phim đều phải được viết lại. Trần cho biết “Phải mất khá nhiều thời gian cho đến khi tôi tìm ra được một chủ đề trọng tâm để dựng lại câu chuyện và các nhân vật không còn là những linh hồn bị đem ra thử nghiệm.” Trong khi Thành Long và hãng Golden Harvest chỉ nghĩ đơn giản đây là một bộ phim về chủ đề “đồng tính” thì Trần Khải Ca ứng biến và có tài đối ngoại hơn hẳn. Từ Phong cho hay người đạo diễn này đã tránh xa khỏi thế giới bên ngoài và liên tục phủ nhận đây là một phim về “đồng tính”. Ông gọi nó là một dạng đặc biệt của tình yêu. Từ Phong cho đây hẳn là một đề tài nhạy cảm và “bị mang tiếng xấu” trong bối cảnh chung của nền điện ảnh Trung Hoa. Cô nói, về căn bản, không thể chối cãi rằng sự tập trung của câu chuyện này là nói về mối quan hệ và tình yêu giữa hai huynh đệ đồng môn, hai nghệ sĩ sân khấu.


Trần Khải Ca thừa nhận rằng ông đã loại bớt các hiệu ứng kịch tính của câu chuyện và tập trung hơn vào chủ đề phim, ông luôn tự hào mình là một người tường thuật giỏi. Đối với ông, bộ phim giống như “một giấc mộng về quá khứ huy hoàng xưa cũ”. Để tạo nên những giấc mơ ấy, người đạo diễn phải đạt tới cảnh giới vô-thực một cách có tính toán.” Và “Bá Vương Biệt Cơ” cũng không chỉ đơn giản là một bộ phim nói về nghệ thuật tuồng cổ Bắc Kinh hay các nghệ sĩ tuồng cổ.


Leslie Trương Quốc Vinh

Đây là lần đầu tiên, Leslie phải dùng tiếng Quan Thoại trong một bộ phim, và giọng điệu phải nhấn nhá theo đúng ngữ điệu cổ. Anh đã phải ở lại Bắc Kinh trong 6 tháng để học về ngôn ngữ cổ của Trung Quốc, cũng như học trình diễn Kinh kịch Bắc Kinh. Được sinh ra và lớn lên tại Hồng Kông, du học Anh quốc trong 7 năm, Leslie hầu như không có chút kiến thức gì về chính trị Trung Quốc khi Trần Khải Ca mời anh tham diễn cho bộ phim vào năm 1992. Chuyến hành trình đầu tiên tìm về nguồn cội Trung Hoa của anh bắt đầu từ bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ” đã trở thành một cơ hội “mở rộng tầm mắt” cho anh. Anh được chào đón bằng những cơn gió lạnh của thành phố Bắc Kinh khi lần đầu anh chạm chân xuống phi trường thành phố. Anh không quen biết ai tại nơi đây. Và cũng như cơn gió lạnh đầu đông ấy, “cựu Hồng vệ binh” họ Trần, các bạn diễn và nhân viên của đoàn phim cũng chào đón anh trong sự lạnh lùng , cứ như thể họ cố dựng lên một bức tường vô hình đối với Trương Quốc Vinh.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/61ecce97jw1dfwu98p8kkj.jpg

Trương Quốc Vinh và Trần Khải Ca


Leslie có thể cảm nhận được sự bực bội của ngôi sao nữ hợp diễn cùng anh, người nữ diễn viên quí phái, tài danh và xinh đẹp Củng Lợi (Gong Li), lúc này cô đã là một ngôi sao quốc tế từ các bộ phim của đạo diễn Trương Nghệ Mưu (Zhang Yimou): “Cao Lương Đỏ”, “Cúc Đậu”, “Lồng Đèn Đỏ Treo Cao” và “Thu Cúc Đi Kiện”, cũng như sự xa lạ của Trương Phong Nghị (Zhang Fengyi) – anh đang gặp chút vấn đề khi phải đối mặt với chủ đề đồng tính của bộ phim. Nói chuyện với Trương, Leslie cho rằng khi hợp diễn họ cần phải biểu lộ những động tác phối hợp cùng nhau. Sẽ rất khó để diễn thành vai nếu anh không tự thuyết phục bản thân mình tin vào nhân vật. Cuối cùng, bức tường xa cách đó cũng được gỡ bỏ khi Leslie chứng minh cho người đại lục thấy rằng anh không đơn giản chỉ là một cậu bé Hồng Kông đẹp trai dành cho các tấm poster cùng những đĩa nhạc bạch kim và các bộ phim hành động. “Chàng trai Hồng Kông này thực sự có thể diễn tốt”, những người Đại lục cuối cùng cũng thốt ra lời này. Ban đầu, họ đã nghĩ rằng Leslie chỉ là một nam diễn viên may mắn, nổi tiếng nhờ những bộ phim thương mại của Hồng Kông.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/4c039245f6f5dc65879473b3.jpg


Leslie cũng có nhiều trải nghiệm cùng Cát Ưu (Ge You), nam diễn viên được trao giải “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất”tại Liên hoan phim Cannes cho vai diễn của anh trong phim “Phải Sống” (To Live). Trong “Bá Vương Biệt Cơ”, Cát Ưu đóng vai Viên Sĩ Quần. Cát Ưu đã thực sự cảm thấy bản thân mình “thấp kém” khi được chiêm ngưỡng làn da đẹp hoàn mĩ của Leslie, mặc dù Leslie còn lớn hơn Cát Ưu một tuổi.


Về sau này, Trần Khải Ca đã rất thích Leslie và ông hứa sẽ làm một bộ phim đặc biệt dành cho anh (phim Temptress Moon - Phong Nguyệt). Trần cho rằng Leslie là một thiên tài diễn xuất. Ông mời Bậc thầy Kinh Kịch Bắc Kinh Shi Yan-sheng về để truyền dạy cho Leslie nghệ thuật biểu diễn tuồng cổ. Nếu không có hoạt động nào đặc biệt, Leslie đều ở lại phòng riêng tại khách sạn Shangri-La để xem các cuốn băng tư liệu về Kinh kịch Bắc Kinh. Leslie cho hay việc vai diễn của anh giống như một người phụ nữ không làm rối trí anh. Điều khổ ải duy nhất là việc hóa trang này tốn rất nhiều thời gian. Bất cứ khi nào có phân cảnh đòi hỏi phải hóa trang, Leslie đều bỏ bữa trưa vì việc nhai thức ăn sẽ làm rạn lớp hóa trang nặng nề trên gương mặt anh, và anh thì không muốn lại phải tốn thêm 2 tiếng đồng hồ để sang sửa lớp phấn. Thêm vào đó, anh dùng các bữa trưa nhẹ như súp nóng vì nó giúp anh có một thân hình mảnh mai, Leslie cho thế là tốt vì vai diễn của anh cũng như một phụ nữ cổ. Do lớp hóa trang tuồng cổ rất dễ làm hỏng da, đạo diễn Trần đã mời một chuyên gia chăm sóc da mặt về trị liệu cho Leslie mỗi tuần. Trong thời tiết khô hanh của Bắc Kinh, da của Leslie cũng trở nên mỏng manh hơn. Tuy vậy, mỗi khi không phải hóa trang mặt cho cảnh quay, Leslie đều ngồi xuống và cùng ăn trưa với đoàn. Vào lúc đó, các diễn viên Đại lục đang ở trong khu nhà tập thể gần địa điểm quay phim. Trong nhiều dịp, Leslie đã mời họ đi dùng bữa ăn khuya sau khi công việc kết thúc, và nếu như không phải quay phim nguyên ngày, anh thường mời họ đi ăn tối, Leslie lúc nào cũng khăng khăng giành làm người thanh toán các hóa đơn.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/09014a90a1747bd7a977a4b6.jpg


Trong mắt của Leslie, Trần Khải Ca là một đạo diễn đáng quí, nhưng đôi khi có những trường hợp anh không đồng tình với ông. Leslie rất am tường về nhân vật của cuốn tiểu thuyết. Đây là tác phẩm hướng tới công chúng quốc tế, vì vậy Củng Lợi có một vai trò rất quan trọng mặc dù trong tiểu thuyết nhân vật của cô chỉ xuất hiện qua một vài trang. Leslie đã thảo luận cùng Trần Khải Ca và thắc mắc tại sao một nhân vật nữ quan trọng như vậy lại xuất hiện trong bộ phim trong khi đây là câu chuyện tình cảm về hai người đàn ông, cứ như thể Trần đang muốn tạo ra một tam giác giằng co ái tình. Trần đã trả lời rằng sự hiện diện của Củng Lợi trong phim này không nên chỉ để làm bức màn phông thoảng qua.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/24eef01fd2e225afe1fe0b42.jpg


Người thầy dạy Kinh kịch Shi Yan-sheng và vợ của ông – bà Zhang Man-ling đã nhìn ra sự tỏa sáng trong tính cách của con người Leslie. Vào ngày đầu tiên hai người đến phim trường, Leslie đã ngồi theo kiểu bất cẩn mở rộng hai chân của đàn ông. Shi Yan-sheng đã hỏi Leslie, “Anh Trương, sao mặt anh đỏ lên như vậy ?”. Leslie trả lời, “Con không sao. Con luôn như vậy mà.” Sau đó Shi và vợ ông phát hiện ra lúc đấy Leslie đang bị sốt đến 38,9 độ, nhưng anh vẫn kiên trì luyện tập. Leslie chưa từng học diễn Kinh kịch trước đấy. Anh phải học các kỹ thuật đi vòng tròn theo nhịp, sử dụng gót và đầu ngón chân, di chuyển nhẹ nhàng như làn nước, cách mở quạt và những ngón tay yểu điệu hoa lan. Tài năng biểu diễn của Leslie đã vượt xa tưởng tượng của Shi và vợ ông. Bà Zhang Man-ling đã khen ngợi Leslie là một thiên tài. Leslie tiếp thu rất nhanh nhờ vào khả năng trình diễn và năng khiếu nhảy múa duyên dáng tuyệt vời của anh, các kinh nghiệm biểu diễn trước đây anh có được trên sân khấu và trong các buổi hòa nhạc lớn đã giúp Leslie rất nhiều trong việc học tuồng cổ.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/1b18972be7973da0e6cd408e-1.jpg


Leslie nói rằng anh không thể diễn trọn một vở Kinh kịch, nhưng anh có thể diễn các phân đoạn ngắn, và điều này anh phải dựa vào lựa chọn của Trần Khải Ca. Anh đã luyện tập 4 tiếng mỗi sáng tại địa điểm quay trong vòng một tháng. Anh cũng tiếp tục luyện tập trong bộ y phục của nhân vật sau các lớp học sáng. Thậm chí trong suốt thời gian nghỉ ngơi và dùng cơm tối, Leslie cũng chỉ nghĩ đến các động tác hình thể của mình. Mỗi khi anh thử làm một điều gì đó, anh đều nhẹ nhàng hỏi bà Zhang Man-ling, “Thầy Zhang, con làm vậy là đã đúng chưa ?”. Theo cảm nghĩ của Zhang, Leslie là một đứa trẻ ngây thơ và anh sẽ rất vui vẻ khi được khen ngợi :). Tuy nhiên bà vẫn phê bình anh mỗi khi anh không làm tốt. Sau đó Leslie sẽ nói, “Thầy Zhang, hôm nay con làm không tốt nhưng con chắc chắn mình sẽ làm tốt vào ngày mai.” Vào ngày hôm sau, anh đến và sẽ liền thực hiện cho bà xem những động tác hoàn hảo. Leslie thực sự rất nghiêm túc trong việc thụ giáo nghệ thuật. Với việc tập diễn nhân vật Ngu Cơ, Leslie thậm chí còn tập cho đến khi anh có thể diễn chuẩn xác từng bước đi một của tích tuồng. Anh là con người rất đam mê với công việc và cùng với điều này, Leslie đã gây được ấn tượng tốt đẹp đối với bà Zhang, bà cho Leslie là một nghệ sĩ thực sự có tâm huyết với nghề. Nhưng bên cạnh đó, Leslie còn thường xuyên hành xử như một đứa trẻ và lúc nào cũng ngây thơ trong con mắt của Shi và vợ ông :).


Leslie đã tự thân thực hiện hầu hết mọi phân cảnh tuồng cổ trong bộ phim, chỉ trừ một vấn đề là anh không hát được Kinh kịch vì chất giọng của anh là giọng tenor (nam cao), trong khi kỹ thuật đòi hỏi phải đạt đến âm vực của giọng soprano (nữ cao). Anh cũng đạt được những tiến bộ vượt bậc trong khả năng nói tiếng Quan Thoại của mình. “Đột nhiên, tôi xóa đi mọi ngôn ngữ tôi dùng và chỉ còn nói tiếng Quan Thoại. Đây là cách để bạn có thể học một ngôn ngữ khác một cách có hiệu quả. Bạn phải nói ra, thậm chí ngay cả khi bạn nói sai đi chăng nữa. Rồi người khác sẽ sửa sai cho bạn.”



Dàn cast của “Bá Vương Biệt Cơ” nói về bộ phim:

Củng Lợi:
Đoàn Tiểu Lâu có một bạn diễn đồng môn tên Trình Điệp Y do Trương Quốc Vinh thủ diễn.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/vlcsnapW246840.jpg


Leslie:
Trình Điệp Y là người tự xem mình là trên hết, và cũng tự yêu bản thân giống như tôi vậy. Anh ta là nhân vật có số phận bất hạnh. Từ nhỏ đã bị mẫu thân bỏ rơi, anh không có một cuộc sống tốt đẹp. Những khoảnh khắc thỏa nguyện nhất của Điệp Y là khi anh được đứng trên sân khấu, biểu diễn các tích tuồng Trung Hoa. Thời khắc huy hoàng nhất trong cuộc đời anh là khi anh được diễn vở “Bá Vương Biệt Cơ” bên cạnh sư huynh Đoàn Tiểu Lâu. Mặc khác, anh cũng là người khá dữ dội trước những cảm xúc của mình. Cuộc đời của Điệp Y ngoài Kinh kịch trôi đi rất buồn tẻ. Về sau này, khi Cúc Tiên đưa Tiểu Lâu ra đi, tôi muốn phải thể hiện được những tình cảm này thật tốt trong phim. Nói giữa tiếng cười, Leslie cho hay “Tôi không muốn làm một Trình Điệp Y giữa đời thật, bởi vì tôi có cuộc sống hạnh phúc hơn anh ta”. Tuy nhiên, anh lại thích đóng các nhân vật bi kịch. “Đây là một bộ phim rất thành công, xuất sắc và giàu tính nghệ thuật và tôi hy vọng mọi người sẽ thích nó” (vừa cười vừa gật gù).



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/vlcsnapB34458.jpg


Củng Lợi:
Cúc Tiên là một kỹ nữ rất nổi tiếng trong thập niên 30 tại Thượng Hải và cô ta thành thân với Đoàn Tiểu Lâu. Cô thực sự yêu anh ta - người nghệ sĩ chuyên diễn các nhân vật oai dũng trên sân khấu Kinh kịch, và Cúc Tiên luôn sẵn sàng bằng mọi giá cứu cho được Tiểu Lâu mỗi khi anh gặp nguy biến. Tuy nhiên, định mệnh của cô sụp đổ vào giữa cuộc Cách mạng Văn hóa. Cô đã treo cổ tự tử, khi nhận ra mình không có được những gì mình đã mong mỏi trong suốt cuộc đời. Cô nói, “Tôi yêu mẫu phụ nữ cao thượng như thế này. Phần hay nhất của kịch bản là khi cô ta cuối cùng đã thấu hiểu Trình Điệp Y một cách trọn vẹn. Cô chết ngay sau hôm bị đem ra đấu tố. Trình Điệp Y đã kết tội cô là gái điếm, là Phan Kim Liên và Đoàn Tiểu Lâu thì phũ phàng tuyên bố anh ta chưa bao giờ yêu cô. Cuối cùng đạo diễn đã chủ tâm để cô ta trao lại thanh kiếm cho Trình Điệp Y. Tôi tin là cảnh quay này đã diễn đạt nên rằng cuối cùng cô đã thấu hiểu người đàn ông này và rồi cô bỏ đi. Theo ý tôi, Cúc Tiên là một phụ nữ kiên định với những bản năng mẫu tử mạnh mẽ.”


Trần Khải Ca:
Chủ đề của tác phẩm là về “sự phản bội”. Sự phản bội bắt đầu cùng với câu chuyện của 2 con người. Mối quan hệ gắn bó huynh đệ của Trình Điệp Y và Đoàn Tiểu Lâu đã bắt đầu tại một học viện Kinh kịch trong những năm 20 và mối quan hệ cộng hưởng sâu sắc này phát triển từ đó. Nhân vật quan trọng nhất của bộ phim là Trình Điệp Y do Trương Quốc Vinh thủ diễn. Vai diễn của anh thực sự rất khó nắm bắt, phải tác tạo nên những đường nét biểu cảm mềm mại và cả những xúc cảm nội tại khi anh tự cho mình là phụ nữ, là ái thiếp Ngu Cơ của người anh hùng Hạng Vũ. Trước đây Trần đã từng nói với các nhà báo phương Tây rằng trong mỗi bộ phim, luôn luôn có một nhân vật mà ông sẽ toàn tâm chú ý với tinh thần cao độ. Trong trường hợp này của “Bá Vương Biệt Cơ”, hiển nhiên nhân vật đó là Trình Điệp Y.


Nói về phân cảnh bị đánh vào mông khi Điệp Y và Tiểu Lâu về trường cũ thăm sư phụ, Trần Khải Ca yêu cầu diễn viên phải đánh thật vì ông không thích có một cảnh giả tạo.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/vlcsnapL283397.jpg


Trương Phong Nghị:
Trần Khải Ca không yêu cầu phải đánh vào mông trần. Nhưng đó là ý kiến của tôi dựa theo cuốn tiểu thuyết. Họ đã bị đánh vào mông trần khi còn nhỏ, nhưng khi lớn lên thì lại chỉ bị đánh như bình thường. Như vậy có vẻ không thỏa đáng cho lắm, và tôi nghĩ hình ảnh một người đàn ông đã trưởng thành (nằm trên chiếc ván gỗ) vẫn bị sư phụ đánh vào mông như thế sẽ kịch tính hơn. Tôi đã cười và nói với Trần Khải Ca làm như vậy sẽ tốt hơn. Trương Quốc Vinh đã nói, “Tôi không muốn để lộ mông đâu”. Tôi nói, “Tôi thì không ngại.”


Leslie:
Tôi nghĩ Trần Khải Ca là hiếm có. Trước khi quay bất cứ cảnh nào, anh đều cho tụ hợp các diễn viên lại để bàn bạc. Anh sẽ nói cho chúng tôi biết anh mong đợi điều gì trong mỗi cảnh và những thông tin đó đều rất chi tiết, quí giá. Anh không bao giờ để các diễn viên của mình cảm thấy bị mơ hồ. Chúng tôi (Củng Lợi, Trương Phong Nghị, Cát Ưu, …) đều là những diễn viên có khả năng. Do đó, việc đi theo đường hướng của Trần Khải Ca cũng như được lắng nghe và bàn bạc trong các lần họp đã giúp diễn viên chúng tôi có thể trình diễn chuẩn xác với những gì được kỳ vọng, để cùng nhau làm nên một bộ phim tốt. Việc chọn được người đạo diễn phù hợp cho phim là một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu. Thông điệp bộ phim nhờ đó cũng sẽ được truyền tải đúng đắn. Với “Bá Vương Biệt Cơ”, Trần Khải Ca đã đạt được những điều ấy.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/ss-1.jpg


Leslie:
Tôi thực sự cảm kích khi chị Lý Bích Hoa chọn tôi là hình mẫu đầu tiên cho cả hai nhân vật chính chuyển thể từ hai cuốn tiểu thuyết của chị (tác phẩm kia là Rouge – Yên Chi Khấu). Tôi đã mua cuốn tiểu thuyết từ cách đây 12 năm. Vào thời điểm đó đây được xem là một vai diễn dễ gây tranh cãi, tôi đã cảm thấy rằng mình không thể đối mặt với thử thách này, vì ngày ấy hình tượng của tôi trong mắt công chúng là một ca sĩ nhạc pop. Tuy nhiên, bây giờ mọi sự đã khác, tôi đã là một diễn viên chuyên nghiệp và không còn là ca sĩ. Tôi tự xem bản thân mình là một diễn viên nghiêm túc và bây giờ tôi đã có đủ dũng khí để chấp nhận thử thách.


Củng Lợi:
Tôi đã phải học qua rất nhiều tài liệu liên quan đến kỹ nữ để làm bộ phim này. Người bạn học trước đây đã giúp đỡ tôi, cô ấy đưa cho tôi rất nhiều sách viết về kỹ nữ trước giai đoạn Cách mạng Văn hóa. Tôi cũng tìm đọc thêm vài cuốn khác viết về đời sống của các kỹ nữ trong lầu xanh. Bởi vì vai diễn của tôi là vợ của một diễn viên nổi tiếng, tôi cũng tìm hiểu thêm về các đoàn hát ngày xưa.


Leslie:
Khi tôi đến Bắc Kinh, điều quan trọng nhất là kết bạn với các giáo sư Kinh kịch và thụ giáo họ về nghệ thuật biểu diễn tuồng cổ. Tuồng cổ Trung Hoa là loại hình nghệ thuật rất tinh vi. Tôi không nói rằng tôi đã nắm bắt và thể hiện hoàn hảo những tinh túy của nghệ thuật này qua màn trình diễn của tôi trên phim. Nhưng tôi rất vui mừng khi nhận được phản hồi từ giới chuyên môn, và họ đánh giá cao phần diễn của tôi. Trong thực tế, đoàn phim đã sắp xếp hai diễn viên đóng thế cho tôi, nhưng họ chưa bao giờ được dụng trong sản phẩm phim ra mắt cuối cùng. Tôi cảm thấy mình như trút được gánh nặng bởi vì đây là thành quả lao động vất vả của tôi. Tôi đã hoàn toàn đắm mình vào trong việc luyện tập Kinh kịch cũng như luyện nói tiếng Quan Thoại. Đây thực sự là áp lực nặng nề. Thành thực mà nói thì cảnh quay khó chịu nhất là phân cảnh đấu tố trong cuộc Cách mạng văn hóa. Cảnh này được bấm máy vào đầu hè, và thời tiết tháng 6 tại Bắc Kinh vô cùng oi bức. Tôi nhớ nhiệt độ lúc ấy đã lên đến 33 độ.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/vlcsnapK42831.jpg


Trần Khải Ca:
Trần Khải Ca cười lớn, nói rằng vào cái ngày trời nắng nhiệt độ lên tới 33 độ đó ông đã phải lấy khăn trùm đầu để trùm hết lên người, và rồi phải chỉ đạo-diễn-quỳ gối trước một đụn lửa lớn suốt 3 ngày liên tiếp. Đấy thực sự là thời gian khổ ải.


Củng Lợi:
Cảnh quay khó nhất là khi tôi phải nhảy xuống từ trên lầu cao trong Túy Hoa Lầu. Đó là một phân cảnh không dễ quên và rất khó thực hiện. Nó không khó để diễn nhưng lúc đó có rất nhiều quan khách đứng chờ đợi cho cô ta nhảy xuống khỏi bệ hành lang, và cái bệ ấy cao cách mặt đất 2,5 mét. Tôi đã bị hoảng. Ngay sau khi chạm mặt, tôi phải diễn cảnh kế tiếp là cảnh Cúc Tiên chì chiết và thách thức đám khách lầu xanh. Sau cú nhảy đó tôi đã sợ đến quên mất cả lời thoại và nó lại là một cú máy quay liền mạch. Thêm vào đó, tôi còn phải nhảy sao cho đúng vào vị trí có các công cụ đỡ hỗ trợ. Lúc đấy với tôi mọi việc đều thật là khó khăn.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/vlcsnapC251732.jpg


...

(còn tiếp)

heobeo
15-09-2012, 10:35 AM
Típ nhé...


FAREWELL MY CONCUBINE: Những chuyện chưa kể về Leslie trong quá trình quay "Bá Vương Biệt Cơ"

Nguồn: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/bio05.htm



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/6194915flyneoflyneo.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/25b025f825b825aeflyneof.jpg


Dần dà trong quá trình quay phim, Leslie và Củng Lợi cũng trở thành bạn tốt của nhau. Sự chân thành của Leslie đã khiến Củng Lợi cảm động và rốt cuộc cô bắt đầu đối xử với anh như bạn bè. Vào tháng 5, Leslie được hay tin Danny Trần Bách Cường – bạn của anh – bị lâm vào hôn mê. Anh đã gọi điện cho mẹ Danny để hỏi thăm về tình trạng của anh. Một nhà báo Hồng Công gặp anh tại Bắc Kinh và hai người đã cùng ngồi lại để nói chuyện về Danny. Leslie cho hay Danny là một người tốt, anh không phải dạng người sa ngã như những lời đồn thổi. Danny là người nhạy cảm, luôn cảm thấy chán nản và cô đơn, anh hay nghĩ ngợi và lúc nào cũng đòi hỏi quá cao ở bản thân mình. Tuy trong làng giải trí Leslie là người rất ít giao du nhưng Danny thậm chí còn cô đơn hơn anh rất nhiều. Danny cũng thích được tham gia các bộ phim tốt bởi vì anh yêu điện ảnh và anh cũng yêu lao động.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/1-vert.jpg


Từ Phong theo phong cách làm việc thường ngày rất ít khi đích thân đến hiện trường quay phim. Nhưng có một lần cô đã sắp xếp thời gian và cùng người chị đến thăm đoàn làm phim “Bá Vương Biệt Cơ”. Đúng vào ngày hôm đó, họ đang quay một phân cảnh của Leslie trong hóa trang vai Dan. Từ Phong và người chị của cô đã phải sửng sốt trước vẻ đẹp lộng lẫy của Leslie, và cả hai cùng thốt lên “Đẹp quá !!!”. Từ Phong liền lập tức yêu cầu nhân viên hóa trang trang điểm cho hai chị em cô trở thành các nhân vật tuồng cổ giống Leslie với dự định sẽ chụp hình lại để đem về làm kỷ niệm. Không hay thay, Từ Phong và người chị đã từ bỏ ý định này ngay sau khi chiêm ngưỡng “dung nhan” của mình trong bộ dạng Dan, và hai người phụ nữ đành phải thừa nhận rằng chẳng có gì có thể so sánh được với vẻ đẹp của Leslie Cheung :)) . Từ Phong đã thẳng thắn nhận xét Leslie trong trang phục tuồng cổ trông còn bội phần xinh đẹp hơn cả hình ảnh của nghệ sĩ Kinh kịch nổi tiếng Mai Lan Phương.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/bef41bd5f0a60ed551da4bbe.jpg


Vài tháng trôi qua kể từ ngày khởi quay, và sau cảnh Đoàn Tiểu Lâu nguyện lấy Cúc Tiên, điều này đã gây ra những vết thương lòng và mất mát trong lòng Trình Điệp Y, Trần Khải Ca và đoàn phim liền kéo nhau đến quảng trường bên ngoài Ngọ Vũ Môn Tử Cấm Thành để chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo. Đó là một cảnh quay ban đêm, sau khi Trình Điệp Y vô tình tìm ra thanh kiếm anh đã từng hứa tặng nó cho Đoàn Tiểu Lâu như một tín vật thiêng liêng để trở thành “ái cơ” của Hạng Võ tại nhà Viên đại nhân, anh đem thanh kiếm về và đụng phải quân lính Nhật đang tràn vào thành phố. Cảnh quay này chỉ có một cú máy duy nhất của Leslie. Khi tất cả đèn đều được bật lên, họ để cho anh ngồi một mình trong chiếc xe kéo. Khi máy quay bắt đầu ghi hình, một lính Nhật đã lật giở tấm màn che của chiếc xe lên bằng một thanh kiếm. Leslie ngồi trong chiếc xe kéo, trên khuôn mặt bên cạnh thanh kiếm cậu đang ôm, một vệt son môi lem ra, đặc biệt kéo dài ở khóe miệng, đó là một vệt cọ trông như vết máu nhuốm. Nỗi thất thần tuyệt vọng và đau buồn hiện rõ qua đôi mắt anh khiến mọi người phải rùng mình. Sau khi máy quay ngừng ghi, Leslie vẫn ngồi bất động trong đó, với những giọt nước mắt lăn dài lã chã. Trần Khải Ca chỉ ra hiệu cho tắt hết đèn và để yên Leslie tĩnh lặng ngồi trong bóng tối.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/dc81800ae710b464b0351d47-2.jpg


Kể từ giây phút đó, Trần Khải Ca đã thấu hiểu Lesie ắt hẳn đã phải đặt hết tình cảm cá nhân và cảm xúc của mình trọn vẹn vào vai diễn, bởi chỉ có như vậy, màn trình diễn của anh mới có thể xuất sắc và đạt được đến ranh giới ấy. Chỉ cần cái nhìn của anh trong khoảnh khắc đó thôi cũng đã đủ thâu tóm trọn vẹn những gì mà câu chuyện muốn kể: về nỗi cuồng dại say đắm và sự phản bội.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/6bcac9b7.jpg


Một fan nữ của Leslie sống tại Bắc Kinh đã may mắn có một vai diễn nhỏ trong “Bá Vương Biệt Cơ”. Người fan nữ này đã không thể rời mắt khỏi Leslie. Trước mỗi cảnh quay Leslie đều ngồi im lặng quan sát, rồi sau đó anh sẽ bước lên sân khấu và bắt đầu tỏa sáng. Mọi người đều vỗ tay khen ngợi anh, và rồi sau đó các fan sẽ đứng đợi để được xin chữ ký của Leslie. Người fan nữ Bắc Kinh từng có một dịp được đứng rất gần bên anh. Cô có thể cảm nhận thấy “làn thân nhiệt ấm nhẹ” của anh trên da mình. Cô không xin chữ ký của anh, nhưng cô lặng lẽ ngắm nhìn anh. Đường nét của anh là hoàn mĩ. Đôi mắt anh thật đẹp chưa kể đến khóe miệng đáng yêu. Làn da anh khỏe khoắn, rất gợi cảm sexy. Khi được đứng cạnh anh như vậy, cô đã có ý nghĩ chỉ muốn ôm chầm lấy Leslie. Tuy nhiên cô đã không có can đảm để làm như thế. Tuy nhiên, họ đã trao đổi những ánh nhìn thoáng qua, và điều này đã khiến người fan nữ lâng lâng suốt mấy ngày liền sau đó. Và không chỉ có mình cô, hầu như ngày nào cũng có fan Leslie đến tìm để xin chữ ký anh, Leslie chưa lần nào từ chối họ. Một ngày nọ có một nhóm fan tìm đến hiện trường quay phim nhưng họ lại xấu hổ, không dám ngỏ lời hỏi xin anh chữ ký. Họ đã đi quanh quẩn quanh đấy một lúc khá lâu. Điều này đã làm Leslie chú ý, và anh chủ động mời họ đến gần để nói chuyện. Anh không chỉ ký tên mà còn chụp hình chung với họ, khiến nhóm fan hết sức vui mừng.


Lei Han, nam diễn viên trẻ của Trung Quốc, là người thủ diễn vai học trò của Trình Điệp Y – Tiểu Sĩ. Nói về Leslie anh cho hay, “Trong suốt quá trình làm phim Farewell, tôi không thể phát hiện chút mối băn khoăn hay nét sống xa lánh nào trong cá tính con người Leslie, anh gần như là một người hoàn hảo!”. Trong một cảnh khi Trình Điệp Y vụt roi Tiểu Sĩ – sau khi diễn xong, Leslie đã lập tức đến xem Lei Han có bị thương không. Lei Han nói anh chưa từng thấy một siêu sao nào lại quan tâm đến người khác nhiều như Leslie. Leslie cũng không bao giờ né tránh chuyện nhắc đến anh Đường, anh là một con người cởi mở và vô cùng thành thật.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/7d8cb0c5.jpg


Lei Han nhớ lại rằng anh chưa thấy có người diễn viên nào khác coi trọng công việc của mình như Leslie. “Có một cảnh Leslie diễn vai người ái thiếp trên sân khấu, vào thời điểm đó chúng tôi đang áp dụng việc thu âm trực tiếp, và tiếng Quan Thoại của Leslie lại không được tốt lắm, anh đã hát đi hát lại rất nhiều lần trên sân khấu. Sau một vài take quay, đạo diễn hô “OK” nhưng bản thân Leslie lại không hài lòng với kết quả đó, và chỉ sau khi thực hiện lặp lại hơn 30 take quay anh mới vui vẻ và bước xuống sân khấu.” Không chỉ có thế, việc chuẩn bị cho vai diễn của Leslie cũng rất chuyên nghiệp. Việc diễn viên quên kịch bản là chuyện rất thường xuyên, nhưng về căn bản điều này không bao giờ xảy ra với Leslie mỗi khi anh đã đứng trước ống kính máy quay, “anh ấy còn đòi hỏi ở bản thân mình nhiều hơn cả mức đòi hỏi của đạo diễn.” Mỗi khi Lei Han không diễn được một phân cảnh nào đó, Leslie đều an ủi và chỉ dẫn cho Lei Han cho đến khi cảnh quay được chấp nhận.


Sau khi đóng máy bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ”, Leslie quay trở về Hong Kong để tham gia phim hài “Hoa Điền Hỷ Sự 2” (All's Well, Ends Well Too).

....

heobeo
15-09-2012, 10:37 AM
THE BRIDE WITH WHITE HAIR - Chuyện hậu trường phim "Bạch Phát Ma Nữ Truyện"

Nguồn: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/bio05.htm



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/white01.jpg


Leslie bị giành giật giữa hai công ty “Wing Ko Film Co.” và “Mandarin Co.”, có lẽ anh sẽ ký hợp đồng với một công ty quản lý nghệ sĩ nước ngoài. Mandarin Co chuẩn bị một bộ phim kinh phí lớn cho Leslie “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” (The Bride with White Hair) - bộ phim có những con người đẹp, trang phục đẹp và một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp. “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Lương Vũ Sinh. Đạo diễn của phim là Ronny Yu (Vu Nhân Thái), người từng đạo diễn một bộ phim Mỹ có tựa “China White”. Lần này anh sẽ làm các nhân vật khác đi so với miêu tả của cuốn tiểu thuyết, bởi vì Ronny muốn đem đến những tố chất hiện đại. Đó là lý do Ronny sang tận Australia để gặp mặt tác giả, nay đã 80 tuổi. Lương Vũ Sinh nói, “Được...cứ làm đi...sao cũng được”. Ronny đã rất phấn khích, anh cảm ơn ông Lương thật nhiêu và khi nhà văn cao niên đóng cửa lại, ông đã nói với Ronny, “Anh Vu? … Đừng làm tôi thất vọng.”



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/U1141P28T3D709607F359DT20050422182406.jpg


Ronny đã thay đổi nhiều thứ – cặp song sinh dính liền với tính cách xấu xa trong phim chính là ý tưởng của anh. Ronny đã làm việc cùng biên kịch và anh chủ động tránh né những nhân vật phản diện bình thường, buồn tẻ. Anh muốn có một cái gì đó mới, một cái gì đó siêu thực hơn. Kênh Discovery Channel đang chiếu trên TV và vào cuối chương trình, có một đoạn tường thuật về những đứa trẻ song sinh bị dính liền, và thế là anh nói, “Nếu những tên phản diện ở đây là một cặp song sinh dính liền thì sẽ ra sao nhỉ ?”. Mọi người đều nhìn Ronny và nghĩ ắt anh chàng này điên rồi! “Làm thế nào mà anh quay cái cặp này được ?” họ hỏi, “chúng ta không có đủ CGI đâu”. “Vấn đề này sẽ được giải quyết thôi” Ronny nói. Nội dung rất thú vị: một cặp song sinh dính liền, một nam, một nữ, thế còn dục vọng của họ thì sao ! Giả dụ như một trong hai tên này có nỗi ám ảnh ái tình nào đấy ? Ronny cười to. Không ai tại Hong Kong suy diễn về phim ảnh theo cái kiểu như thế ! Điều này đã làm Ronny phấn khích.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/U1141P28T3D709607F326DT20050422182406.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/0804251549710015.jpg


Ronny Yu nói rằng khi Wong Pak Ming kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện, anh đã có một hình dung mạnh mẽ về Brigitte Lin (Lâm Thanh Hà) trong bộ váy tân nương và toàn bộ mái tóc của nàng trắng xóa trong màn đêm. Anh tin vào hình ảnh này sẽ đánh thức sự tò mò của khán giả phương Tây, để xem một cô gái đứng trên ngọn đồi cao trong y phục tân nương cùng mái tóc dài tha thướt đã trở nên trắng xóa giữa trời đêm. Ronny quen biết với Brigitte từ nhiều năm trước. Khi cầm kịch bản trong tay anh đã nói với cô, “Brigitte, đây là vai diễn để dành cho em, em phải nhận vai này!”. Và thế là nhân vật chính sẽ do Brigitte Lin đảm nhận. Với nhân vật nam chính, suy nghĩ đầu tiên trong đầu Ronny Yu là sẽ giao vai này cho Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh). Anh nói rằng cái tên Leslie đã ngay lập tức hiện lên trong đầu anh. Đó cũng như là vai diễn được tạo nên để dành cho Leslie vậy. Ronny quen biết với Leslie từ những ngày đầu cả hai mới bỡ ngỡ bước chân vào làng giải trí. Nhà sản xuất không đồng tình với việc chọn Leslie; họ muốn có một nam diễn viên võ thuật. Ronny nói rằng nam diễn viên võ thuật như Yuen Pao sẽ không cho được những cảm xúc nhạy cảm, vẻ đẹp, và nhất là những phẩm chất mê hoặc huyền bí được đòi hỏi ở nhân vật. “Tôi cần một diễn viên giỏi, không phải một người chiến đấu giỏi. Quay phim có thể tạo nên hiệu ứng ảo giác một nam diễn viên là một cao thủ võ thuật, nhưng quay phim không thể tạo ảo giác một nam diễn viên tồi thành người diễn xuất tốt. Điều đó sẽ chẳng còn quan trọng, nếu anh ta là một diễn viên giỏi. Tôi có thể khiến anh ta trông chân thực. Người đó phải là Leslie Cheung, nổi loạn, bất trị, đây là nhân vật gần giống James Dean vậy.”



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/11989370_20220198.jpg


Đó là lần hợp tác thứ hai giữa Leslie là nhà biên kịch Lin Ji Tao, người đã viết kịch bản cùng Ronny Yu, Teng Pi Yen và David Wu. Trong mắt của Lin, “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” gần như là một tác phẩm hướng tới công chúng phương Tây. Lin Ji Tao khá tự tin rằng giới khán giả nước ngoài sẽ thích bộ phim này khi anh biết bộ phim sẽ do Leslie và Brigitte hợp diễn. Anh nói với Leslie, “Này! Cậu sắp sửa diễn một con người mà xưa nay chưa ai từng được diễn đâu đấy, một James Dean trong trang phục Trung Hoa cổ.” Leslie đáp lại, “Ồ, em biết anh muốn nói gì.” Lin nói thêm, “Đây sẽ là phiên bản Trung Hoa của “Romeo và Juliet”". Leslie nói, “Ok, em hiểu một chút rồi.” “Và đây cũng giống như phiên bản Trung Hoa của “Blue Soldier”, lần này những người Mông Cổ sẽ thay thế cho người Ấn Độ, và những con người trung tâm đều là da trắng.”



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/20021092239559723.jpg


"Bạch Phát Ma Nữ Truyện” chỉ tốn hai tháng để quay với nguồn kinh phí lên đến 40 triệu HK$ . Tạo hình của các nhân vật cũng như những bộ y phục cổ điển trong phim được thiết kế bởi nhà thiết kế người Nhật Emi Wada (từng thắng giải Oscar về phục trang cho một bộ phim của đạo diễn Akira Kurosawa). Phim còn có tay máy Peter Pau (sau này anh thắng một giải Oscar cho phim “Ngọa Hổ Tàng Long”). Khi Brigitte Lin khoác lên mình bộ y phục diễm lệ của cô, Leslie đã không kiềm được lòng ái mộ mà rằng “Tỷ Tỷ, sắc đẹp của tỷ là không gì sánh được”. Brigitte cũng thán phục trước thần thái cổ điển của Leslie, cô cười và đáp lại, “Đệ cũng tuyệt đẹp, Ca Ca.” Kể từ đó, cả đoàn làm phim đều gọi họ là Ca Ca và Tỷ Tỷ. Cho đến bây giờ nhiều người vẫn thích gọi Leslie là Ca Ca. Trong bộ phim này, Leslie và Brigitte đã có một pha diễn ẩm ướt đầy nhục cảm khi Leslie vùi mặt vào bầu ngực của Brigitte bên dưới dòng thác. Brigitte Lin, ngôi sao nữ chính của màn ảnh tiếng Hoa kéo dài suốt ba thập kỷ đã cho hay cô chỉ muốn đóng những cảnh nhạy cảm như thế này cùng với Leslie, người mà cô luôn tin tưởng nhất, chứ không phải với bất cứ nam diễn viên nào khác, cho dù đó là Chow Yun Fat hay Tony Leung. Đây hẳn là cảnh phim nóng bỏng và gợi tình nhất trong toàn bộ sự nghiệp của cô. Leslie cũng là người sáng tác bản themesong cho phim, Lâm Tịch viết lời và đặt tựa cho bài hát “The Most Beloved in This Life”. Trên thực tế hai vai diễn của Leslie và Brigitte gần như là sự tráo đổi về giới tính cho nhau, với một Leslie nhu mềm kiêu bạc và một Brigitte dũng mãnh cương quyết. Phim còn có cặp song sinh dính liền lưỡng giới, ngụ ý cho sự đảo lộn giới tính bên trong một thế giới hỗn loạn.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/307_ooooo-1.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/307_oott-1.jpg


“Leslie Cheung là một dạng nghệ nhân biểu diễn hiếm có,” phóng viên Winnie Chung của tờ “Life” đã viết. Cô đã được gặp Leslie trong rất nhiều dịp suốt một thập kỷ qua, đa phần là vì công việc nhưng cũng có khi họ tình cờ gặp nhau tại những trung tâm giải trí đêm cùng với bạn bè. Winnie đã ghé thăm Leslie tại phim trường của “Bạch Phát Ma Nữ Truyện”. Tất cả những hình dung và ấn tượng về Leslie luôn nhảy múa trong đầu cô, đặc biệt là khi anh tỏ ra tự hào trước dáng vẻ của mình. Một trong những câu hỏi thường xuyên khi anh thử vận lên người các bộ trang phục mới là “Trông nó có đẹp khi tôi khoác nó lên mình không ?”. Leslie luôn tự nhận anh là một kẻ tự yêu bản thân. Đó là một trong những lý do tại sao kể từ lần đầu tiên Winnie phỏng vấn Leslie, khi họ cùng ngồi trong một nhà hàng Trung Hoa tại Malaysia cùng với Anita Mui (Mai Diễm Phương) vào năm 1987, cô đã luôn nghĩ về anh, “Tôi là một kẻ tự yêu chính mình,” Leslie ừ hử một cách thích thú, “Tôi yêu dáng vẻ và cả cái cách tôi biểu diễn.” Nhanh chóng sau đó anh tiến thẳng lên hàng top của bảng xếp hạng các ngôi sao nhạc pop – rất ít người được công chúng biết đến chỉ bằng một cái tên đầu (ở đây, anh chỉ đơn giản là Leslie, Leslie của Hong Kong, Leslie được công chúng yêu mến). Không như các ca sĩ Canto-pop khác, những người chỉ biết tỏ ra an toàn, giữ gìn hình tượng chỉn chu với những phát biểu sáo mòn và buồn ngủ, Leslie là một anh chàng chân thật đến tươi mới :). Ở một khía cạnh nào đấy, điều này đã gây ra không ít rắc rối đáng đau đầu nhất cho anh trong làng giải trí. Đôi khi không thể chịu được sự thẳng thắn lạ lùng của Leslie, báo chí đã bắt đầu “dán nhãn” anh là một kẻ kiêu căng tự phụ và tìm cách đẩy anh vào “cuộc chiến cạnh tranh” với Alan Tam (Đàm Vịnh Lân). Những lời so sánh ấy khiến Leslie không vui. Trong rất nhiều lần phỏng vấn và gặp gỡ truyền thông giữa giai đoạn này, chúng ta dễ dàng bắt gặp một Leslie đang cố tỏ ra “công thức an toàn” để lấy lòng sự cảm thông nhưng vẫn không thể kiềm giữ được bản thân nói ra những ý kiến thành thật của riêng mình. Chúng ta dễ dàng thấy chàng trai này đang khổ sở, gần như chàng sắp sửa bị xé làm đôi -_-. Phẩm chất “hoa thủy tiên” bẩm sinh của chàng khiến chàng luôn muốn được yêu, được công chúng ca ngợi, và thu hút mọi ánh đèn. Nhưng chàng cũng là người căm ghét những trói buộc mà tiếng tăm, những sự chỉ trích, phê bình và sự xâm phạm vào trong đời sống riêng tư đã đem đến cho mình.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/o0300020010349839566-1.jpg


Vào một buổi tối khi Winnie đang ngồi trong phòng thay y phục cùng với Leslie tại thời điểm “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” đang bấm máy, họ đã tán gẫu cùng nhau. Đó là một cuộc tán chuyện thẳng thắn khác thường, với những tiếng cười thoải mái mà Winnie chưa từng thấy ở Leslie. Kể từ đó, mỗi lần gặp lại, anh đều trở nên cởi mở và thoải mái bộc lộ chính mình trước cô hơn.


Ronny Yu có ý kiến rằng làm việc với Leslie Cheung cũng như làm việc với Chow Yun Fat, đều là những cơ hội tuyệt vời. Bất cứ khi nào anh ở cạnh Leslie, anh đều cảm thấy Leslie là con người lạc quan. Anh điềm tĩnh, luôn biết cách động viên và hỗ trợ người khác, và anh cũng là người rất hào phóng. Leslie luôn đến trước giờ diễn vài tiếng đồng hồ để cùng thảo luận với Ronny về nhân vật. Đối với Ronny, quá trình quay “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” là quãng thời gian rất khó khăn. Một đêm nọ, những kíp nổ mà ngư dân thường dùng để đánh cá đã phát nổ ngay tại hiện trường quay phim, may mắn là không có ai bị thương. Tuy nhiên mọi người đã rất hoảng loạn và lo lắng đấy có thể là do bọn xã hội đen Hong Kong muốn quấy nhiễu. Trong suốt thời gian quay, trời mưa thường xuyên đã cản trở công việc của đoàn phim. Đoàn phim còn sử dụng máy làm nước đá khô để tạo hiệu ứng ma ảo, việc này không đơn giản chút nào. Peter Pau thậm chí còn giúp Ronny xem xét quá trình quay phim trong nhiều bận.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/4819861825398e914aedbc0-1.jpg


Lin Ji Tao muốn chia sẻ những trải nghiệm của anh về con người thật của Leslie ngoài đời. Lin Ji Tao cho hay các vai diễn của Leslie mà chúng ta biết đều không phải là Leslie trong đời thực. Nói cách khác, chúng chỉ là các vai diễn của anh trên màn bạc. Ngay đến bản thân Lin cũng không hoàn toàn hiểu rõ Leslie. “Chắc chắn là không rồi” anh nói, “Những gì tôi có thể nói cho các bạn biết chỉ là Leslie mà tôi được nhìn thấy tại phim trường mà thôi. Tôi có thể nói rằng Leslie trong đời thực còn đa dạng hơn những gì anh ấy thể hiện trên màn ảnh.” Trong con mắt của Lin, Leslie có một thái độ làm việc tuyệt vời và anh gọi Leslie là “Hoàng Tử Bé” 8->. “Khi bạn được gặp anh giữa trường quay, bạn sẽ thấy trước ống kính và sau ống kính, anh ấy là hai con người hoàn toàn khác nhau. Anh có thể là một thư sinh yếu đuối (trong “Thiến Nữ U Hồn”) hay một anh hùng (trong “Bạch Phát Ma Nữ") trước máy quay. Tuy nhiên, con người thật của anh thực sự giống một hoàng tử nhỏ vậy – một vị hoàng tử rất đáng yêu. Tại sao tôi lại dùng từ “hoàng tử” cho anh à ? Đó là bởi vì tôi nhận ra ở anh có lòng tự trọng, phẩm chất cao quí và già dặn, nhưng cùng lúc đó anh còn giống như một đứa bé hư. Anh có thể chơi đùa với bất cứ ai, đôi khi đùa quá giới hạn và khiến mọi người phải đầu hàng anh, chúng tôi không nhìn thấy ở anh một tượng đài thần tượng, mà mọi người ai cũng được thư giãn khi ở bên Leslie. Anh hoàn toàn khác hẳn với anh khi ở trên màn bạc, và đó là phần đáng yêu nhất về anh. Anh cũng đã rất rõ ràng khi nói rằng có hai không gian sống mà cuộc đời dành cho anh – một nằm trong tầm nghe nhìn của công chúng, nơi mà tài năng của anh đã trở thành một hình ảnh và một thương hiệu; và một không gian khác là cuộc sống thật của anh. Tôi cảm thấy rằng anh không muốn bộc lộ hết con người thật của mình, nên tôi đoan chắc đa số mọi người đều chưa biết gì nhiều về cuộc sống thật của anh.”



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/The-Bride-with-White-Hair-659-1.png


Sau khi “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” đóng máy, Leslie lại lên đường đến Liên Hoan Phim Cannes tổ chức tại Pháp cùng đoàn làm phim “Bá Vương Biệt Cơ”. Khi trở về, anh gia nhập vào đoàn làm phim của đạo diễn Vương Gia Vệ, tìm đường ra các thung lũng hoang vắng và các sa mạc khắc nghiệt để thực hiện bộ phim “Đông Tà Tây Độc” (Ashes of Time). Trong số bạn diễn của Leslie lần này cũng có cả Brigitte Lin.


Giải Thưởng Kim Mã lần thứ 30 tổ chức tại Đài Loan, ca khúc chủ đề “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” của Leslie đã thắng giải Kim Mã cho hạng mục “Ca Khúc Trong Phim Hay Nhất”. Anh chia sẻ giải thưởng cùng với Lâm Tịch. “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” cũng thắng giải Kịch Bản Chuyển Thể Xuất Sắc Nhất. Leslie ắt là có thể thắng nhiều giải hơn nếu như “Bá Vương Biệt Cơ” tham dự tranh giải lần này. Nhưng luật của liên hoan phim Đài Loan này hiển nhiên không thể xét giải cho “Bá Vương Biệt Cơ”. Cùng thời điểm, Leslie cũng thắng giải “Thành Tựu Biểu Diễn Nghệ Thuật” của Trung Quốc đại lục. Tại Nhật Bản, trong một cuộc bình chọn do Hong Kong Movie Express tổ chức, 3000 thành viên đã bầu chọn Ca Ca là nam diễn viên xuất sắc nhất cho vai diễn của anh trong “A Phi Chính Truyện” (Days of Being Wild).



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/69c7be75jw1dgtv4x0g79j.jpg


Leslie cũng đã hát ca khúc chủ đề của “Bạch Phát Ma Nữ Truyện” nhân ngày mừng sinh nhật của Leon Lai (Lê Minh). Leon nói, “Leslie là một tài năng của âm nhạc. Các nghệ sĩ khác không thể thu âm một ca khúc trong nửa ngày nhưng anh ấy chỉ mất có mỗi 10 phút để hoàn thành nó.” Leslie từng soạn một bản nhạc khác dành cho Leon, và anh còn làm nhà sản xuất cho một số ca khúc của Leon.



***

heobeo
15-09-2012, 10:38 AM
Câu chuyện đằng sau sự ra đời của bài hát
"When The Wind Blows Again"




Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc



Chan Siu Ki là nhà soạn lời nhạc bài hát "When The Wind Blows Again" của Leslie và ông đã kể lại những ngày ông làm việc với Leslie khi viết bài hát này .


Chan cho biết lúc đó Leslie đã muốn trở thành một đạo diễn trước khi anh rút lui vào năm 1989.Vào thời điểm đó, Florence Chan đã yêu cầu Chan viết một kịch bản phim cho Leslie và ông đã làm.Leslie thích nó (đó là một câu chuyện tình yêu).Một thời gian trôi qua , Leslie đã mời Chan đi theo đoàn nhạc đến Malaysia để biểu diễn hai buổi hòa nhạc của anh ở đó và Chan nghĩ rằng Leslie có thể thảo luận kịch bản với ông trong chuyến đi . Ông đã đi với đoàn trong vài ngày, nhưng thật là kỳ lạ, Leslie đã không đề cập đến bất cứ điều gì về kịch bản trong suốt chuyến đi cũng như sau đó. Một lần nữa , thời gian lại trôi qua và đó là ngày mà Leslie đã tổ chức họp báo cho buổi hòa nhạc của anh năm 89 tại Hồng Kông.Đến thời điểm này trong một tình trạng tốt nhất Leslie đã tiết lộ những sự che đậy sau hậu trường mà báo chí đã đồn thổi và Chan biết được rằng Leslie sẽ rút lui khỏi làng giải trí ,và đó là lý do tại sao Leslie đã không nói chuyện về kịch bản nữa.


Sau đó, khi họ gặp nhau để thảo luận về một bài hát chủ đề cho album cuối cùng của anh là "Final Encounter" cũng như cho các buổi hòa nhạc. Chan nghĩ rằng tên bài hát chắc chắn phải mang từ "Wind" vì nó gần như là một biểu tượng của Leslie - bài hát "Wind Blows On " đã làm anh nổi tiếng và "Wind" là điều duy nhất thuộc về thiên nhiên đã làm tròn sự nghiệp của anh .Vì vậy,ông đã đề nghị tựa đề bài hát là "When The Wind Blows Again", Leslie đã rất thích ý tưởng này.....sau đó anh bắt nguồn từ 4 chữ đó ( tiếng Hoa) và bắt đầu ngân nga giai điệu trước mặt Chan và đã hoàn thành các giai điệu trong một thời gian rất ngắn .




http://www.youtube.com/watch?v=abnkTAq9tHs&feature=related




http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test041.jpg



http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test045.jpg http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test046.jpg



http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test104.jpg http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test066.jpg



http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test102.jpg http://lesliecheung.cc/Concert/final/gallery/gallery10/test081.jpg

Louis_196
15-09-2012, 12:12 PM
Happy Together
(12/12/2007-6/10/2008)
Louis

Cos you bring out the best in me,
like no-one else can do.
That’s why I’m by your side,
and that’s why I love you.

Rating:T
Status: Complete
Category: Non-AU, Angst, HE.
Warnings: Lime.
Pairings: Lê Diệu Huy-Hà Bảo Vinh.
Summary: Buenos Aires. Cậu nằm nơi anh, lắng nghe thinh không rơi tí tách. Iguazu xoay tròn. Hôn trong ngày gió đổ. Xôn xao.

Note: thật ra thì, tôi chẳng biết gì về Argentina cả, nên sẽ không dùng nhiều danh từ riêng trong truyện này, tôi thậm chí còn chẳng biết nhiều về Hongkong kia mà. Một số địa điểm sẽ là không có thực, tức là, tôi tự nghĩ nó ra, vậy thôi.

Dù vậy, thì đây là một câu chuyện dịu dàng dễ thương-tôi nghĩ như thế.

Tôi cuối cùng, vẫn là để họ ở bên nhau.

Nếu không, thì Hà Bảo Vinh phải làm sao bây giờ?

Chương I: Hongkong.
1. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page3?p=42873&posted=1#post42873) 2. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page3?p=43628#post43628) 3. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=43633&posted=1#post43633)

Chương II: Buenos Aires.
1. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=44298#post44298) 2. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=44305&posted=1#post44305) 3. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=44319&posted=1#post44319) 4. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=44334&posted=1#post44334) 5. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=44351&posted=1#post44351) 6. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=48894&posted=1#post48894) 7. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=48896&posted=1#post48896) 8. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=48921&posted=1#post48921) 9. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page4?p=51686#post51686) 10. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page5?p=51689&posted=1#post51689) 11. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page5?p=53921#post53921) 12. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page5?p=54583#post54583) 13. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page6?p=80877&posted=1#post80877)14. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page11?p=116859&posted=1#post116859) 15. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page12?p=145030&posted=1#post145030) 16. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page17?p=167387&posted=1#post167387) 17. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page37?p=213031#post213031) 18. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page76?p=355424#post355424) 19. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page80?p=364521#post364521) 20. (http://forum.dienanh.net/showthread.php/1079-aae-Leslie-Cheung-Truong-Quoc-Vinh/page83?p=400953&posted=1#post400953)




-----------------#-------------------


Chương I: Hongkong

1.

Lúc đó tôi nghĩ, dù sao thì, Hà Bảo Vinh cũng chỉ là một đứa trẻ.



_Tại sao?
_Anh ta không thích cậu.
_...
_Là Diệu Huy nói với tôi như vậy.
_...
_Tôi sẽ xin cho cậu việc làm khác, yên tâm.

~

Tôi đã nghĩ một đứa trẻ thì chẳng giận được bao lâu. Mà cậu ta cũng chưa đến mức có thể tập trung để giận một ai đó. Câu ta chẳng tập trung vào bất kì điều gì. Tôi không ưa nổi loại người như vậy.

Tôi nói với Jame rằng tôi không thích Hà Bảo Vinh-đó là lý do tôi không thuê cậu ta cho công việc này.

“Cậu có bao giờ để ý đến việc thích hay không thích ai đó cho công việc họ làm đâu?” Jame buông một cái thở dài chán nản như vậy khi chúng tôi kết thúc cuộc trò chuyện. Hẳn là anh thấy áy náy vì lỡ hứa hẹn điều gì đó. Nhưng tôi bỏ qua nó.

Chính xác thì, tôi bỏ qua câu nói đó của anh.


.

.

Sau khi tốt nghiệp, tôi được nhận vào Card Hospitals-hệ thống bệnh viện của gia đình Kì Mộc. Cậu ta không tán thành tôi làm việc ở đó, vì nó không hợp với tôi, tôi cũng không vui. Nhưng bố tôi hài lòng. Và tôi cũng chỉ cần như vậy cho mục đích của mình. Kì Mộc hiểu tôi muốn nhắm đến cái gì khi tôi quyết định, nên dù không tán đồng, cậu ta cũng chẳng phản đối kịch liệt.

Tôi không có vấn đề gì với công việc của mình. Bố tôi bảo “Tìm một tài xế cho mình đi. Sao con có thể tự lái xe được!” Tôi nghĩ: “Việc quái gì mà con không thể lái xe được, cái bằng lái đó cũng chẳng phải bỏ tiền ra mua.” Nhưng tôi không lên tiếng mà chỉ gật đầu. Ba tuần sau đó, trước khi bắt đầu đi làm năm ngày, tôi nói với Jame: “Anh xem có ai thích hợp lái xe cho tôi không?” Anh ấy suy nghĩ vài giây rồi nói: “Hà Bảo Vinh đang tìm một công việc. Tôi sẽ làm hợp đồng thuê người cho cậu.” - cứ như tôi thuê chắc cậu ta rồi. Điều gì khiến anh ấy nghĩ như thế chứ. Và tôi nói: “Không.”

_...Hả?

Hả cái gì?

_Tôi không thích Hà Bảo Vinh.

Jame đã nói một tràng về cái gì đó như là “Bảo Vinh thì có vấn đề gì?...”. “Bla, bla…” nhiều thứ. Cuối cùng tôi chốt hạ một câu: “Tôi không thuê Hà Bảo Vinh.” Và cuộc nói chuyện của chúng tôi chấm dứt. Jame có vẻ tiu nghỉu lúc ra về. Có gì phải thất vọng như vậy. Không phải anh sợ Hà Bảo Vinh sẽ giận dỗi đấy chứ?

~

Quả thật, Bảo Vinh đã giận dỗi, trong một thời gian dài. Nhưng đó là điều mà nhiều năm sau tôi mới biết. Để rồi phải dành cả quãng thời gian còn lại của cuộc đời đi dỗ dành cậu ta!


.

.

Năm ngày sau lần nói chuyện cuối cùng của tôi với Jame, tôi đi làm ở Card Hospitals. Người lái xe cho tôi là A Bình, khoảng 30 tuổi, Jame thậm chí không đưa trực tiếp hợp đồng cho tôi mà gửi nó qua một người khác-nhân viên dưới cấp của anh. Sau khi anh chàng này trở về văn phòng trong năm phút, mang theo hợp đồng có chữ ký của tôi, Jame hầu như không liên lạc với tôi suốt một tháng sau đó. Anh ta giận tôi vì điều gì kia chứ? Tôi tự hỏi như vậy trong một vài ngày, nhưng sau đó cũng quên bẵng đi. Công việc khiến tôi bận rộn, dù không phải bởi nó quá nặng nhọc.


Tôi chọn đi Nội khoa, mặc dù thời đại học, thầy giáo của tôi bảo rằng tôi nhất định sẽ nổi tiếng nếu đi khoa Ngoại. “Cậu có đôi tay của một thiếu nữ khi phẫu thuật”-ông ấy nói vậy. Tôi thừa nhận mình thích phẫu thuật, cũng thích không khí trong phòng mổ, khi một ekip làm việc hòa hợp và ăn rơ, chúng tôi cứu sống tính mạng bệnh nhân trong gan tất và tiếp nhận thử thách. Nhưng tôi thích chúng, cũng tương tự như thích tính cá nhân và sự chăm chút của một nhà nội khoa. Chẳng có khác biệt nào giữa hai con đường đó với tôi cả. Mà nếu đã không mấy khác biệt, tôi chọn nơi cái chết ít trực diện hơn.

Tôi làm việc gần như cả ngày, đến tối thì về nhà lúc 10h, vì A Bình còn phải về nhà với vợ và con trai anh ấy. Sẽ tiện hơn nếu tôi ở luôn bệnh viện, trong phòng ngủ dành cho bác sĩ. Nhưng tôi có một tài xế, nên tôi tập thói quen về nhà đúng giờ những ngày không trực viện. Nếu A Bình chỉ nhận lương mà không cần phải đưa đón tôi, cái người bảo tôi thuê lái xe cho riêng mình sẽ đuổi anh ta ngay lập tức. Tôi không quan tâm nhiều đến đồng lương hay cuộc sống của người khác. Chỉ là, cũng chẳng có gì khó khăn khi về nhà lúc 10h tối.

Đi làm được một tháng thì người hộ lý già nhất và xa lạ nhất ở bệnh viện bắt đầu gọi tôi là A Huy. Ngoài việc cứ phải mỉm cười cho qua những câu hỏi lặp đi lặp lại “Bác sĩ Lê, anh không hẹn hò với ai sao?” “Sao mà anh có thể chưa có người yêu nhỉ?” “Hẹn hò đi thôi, cậu còn phải kết hôn chứ? Đừng làm việc nhiều quá” ”…”, thì mọi việc ở đây khá dễ chịu. Khoa Tiêu Hóa không có nhiều bệnh nặng, cho dù có những đợt nhiều bệnh nặng, cũng ít ca phải cấp cứu. Lúc rảnh rỗi tôi xuống phòng cấp cứu phụ Kì Mộc. Cậu ta luôn cằn nhằn tôi đang phí hoài tài năng của mình. Tôi thì có cái tài năng gì để phí hoài?

Dần dà, sau vài tháng, một số y tá mới vào làm ở khoa Cấp cứu tưởng tôi là bác sĩ của khoa họ, nên buổi sáng trước khi giao ban khoa, họ chạy đi tìm tôi để ký bệnh án. “Vì cậu mà khoa tôi phải mở cả một buổi họp để đính chính việc này…”. Kì Mộc nhấm nhẳng việc trưởng khoa đã đau đầu như thế nào, và đề nghị tôi có xuống khoa của ông ấy thì phải nói rõ cho y tá trực hôm đó rằng tôi chỉ…ở lại chơi thôi. “Sao ông ấy không đề nghị mình đừng bén mảng tới khoa ông ấy cho luôn?”

“Cậu được việc.”

Rõ ràng là chẳng dễ thuê một con trâu kéo cày cả ngày mà chỉ cần hai bữa cho ăn vào cái thời buổi này. Kinh tế đang suy thoái-ở cả khoa Cấp cứu của Card Hospitals.

Đến khi mọi chuyện đi vào quỹ đạo. Tức là Kì Mộc thôi không thèm càm ràm gì nữa khi thấy mặt tôi ló ra ở cửa phòng Cấp cứu, các y tá ở đây không ai đưa bệnh án cho tôi ký vào sáng hôm sau, trưởng khoa cũng không còn chào mấy câu xã giao mỏi miệng với tôi nữa, tôi gặp lại Hà Bảo Vinh.

Cậu ta là một sinh vật nhỏ bé ồn ào khủng khiếp. Thế nên đáng lẽ sẽ phải về phòng trực, chế mì gói như dự định sau khi cho chuyển một ca lên khoa nội Tim mạch, tôi vẫn cứ phải vén màng qua xem Kì Mộc có cần giúp đỡ gì không.

Kì Mộc rõ ràng là đang cần thứ gì đó hơn cả một sự trợ giúp về mặt chuyên môn. Tôi đồ rằng cậu ta có thể lao lên đánh cho con loi choi đang ngồi trên giường kia bất tỉnh, nếu cậu không có đang mặc áo blouse, hoặc là-một cách chủ quan mà sự quen biết giữa chúng tôi đem lại-nếu tôi vén cái màn lên chậm đi vài ba giây nữa.

_Bác sĩ Trình!...

Ý tôi là “Bác sĩ Trình, đánh bệnh nhân bất tỉnh sẽ bị treo bằng đấy.” Dù vậy, tôi biết mình không nhất thiết nói toạc ra điều đó. Chỉ cần mỉm cười để xoa dịu không khí và nói “Tôi giúp anh.”

Thực tế chứng minh, kẻ thứ ba lo chuyện bao đồng trong một số trưởng hợp là vô cùng cần thiết. Khi tôi bước lại khay đựng dụng cụ từ sau lưng Hà Bảo Vinh, cử động thân thể của cậu ta giảm biên độ rõ rệt, âm giọng cũng xuống bớt một tông. Đến khi tôi mang gang tay, chuẩn bị kim chỉ thì không gian trở nên yên tĩnh. Tôi có chút lấy làm lạ. Nhưng rồi cũng hiểu ra. Trong phòng bây giờ chỉ có ba người, mà hai trong số đó cao trên 1m80, biết sử dụng dao, và hoàn toàn khỏe mạnh. Yên tĩnh là chuyện hiển nhiên.

_Để tôi may cho.

Tôi đưa đẩy, ý là “Kì Mộc, cậu ra ngoài đi”.

_Tôi ở lại thì tốt hơn.

Không cần chứng minh cậu hiểu tôi trong những dịp như thế này, bác sĩ Trình!

_Đi ăn cái gì đi, cậu vẫn chưa ăn tối.

Tôi nghe một tiếng động lớn.

Hà Bảo Vinh đạp chân vô xe đựng bông băng bên cạnh. Tôi ra hiệu cho Kì Mộc biến khỏi phòng. Cậu ta rõ ràng là không được lòng bệnh nhân cho lắm, ít nhất là không được lòng kẻ đang làm bệnh nhân này.

Đến khi tôi cùng Kì Mộc thỏa thuận thiếu điều muốn lòi mắt xong, cậu ấy biến khỏi phòng. Hà Bảo Vinh vẫn còn đẩy tới đẩy lui cái xe kéo bằng mũi giầy. Tuy nhiên, lúc tôi quay lại chuẩn bị tiêm thuốc tê vào đường rách trên trán cậu ta, Hà Bảo Vinh bỗng nhiên ngoan ngoãn. Tạ ơn trời vì điều đó. Cậu ấy thôi không đẩy cái xe bằng mũi giày nữa, chỉ đung đưa nhè nhẹ hai chân sau khi bắt chéo chúng vào nhau. Tôi ngửi thấy mùi rượu lẩn khuất trong mùi máu và thuốc sát trùng. Chiếc áo jean xanh của cậu loang lổ nhiều vệt máu trên vai. Có chút đáng tiếc-tôi nghĩ.

Lúc tôi may vết thương trên trán cho cậu, Hà Bảo Vinh cúi đầu thấp xuống. Lông mi cậu dài, nhưng tôi vẫn thấy được đôi mắt bên trong. Cậu ta có vẻ như muốn khóc. Tôi cho rằng đó là tác dụng của rượu. Bệnh viện có dùng thuốc tê quá đát đâu.

_Lát nữa kê cho tôi ít thuốc giảm đau và kháng sinh.

_...

_Thuốc giảm đau và kháng sinh!

_...À,…dĩ nhiên.

Dĩ nhiên. Bằng bác sĩ của tôi là lấy tay nhận về! Có điều tôi sẽ không tranh cãi với một tên say rượu mới đánh nhau xong. Dù sao thì cậu ta cũng có ý thức về sức khỏe. Hiếm có tên say xỉn nào xin thêm kháng sinh về uống sau mỗi trận ẩu đả.

Tôi kê đơn cho Hà Bảo Vinh, dặn dò y tá làm thủ tục cho cậu ta xong thì một người đàn ông bước vào khoa cấp cứu. Tôi nhận ra người này. Bạn trai của Hà Bảo Vinh. Chúng tôi đã gặp nhau trước đây. Tôi không nhớ tên anh ta, nhưng cái cảnh họ hôn nhau đắm đuối giữa cả đám người thì chưa có quên. Anh ta có vẻ cũng nhận ra tôi. Để cho phải phép, tôi đã định là sẽ gật đầu chào lại nếu anh ta có cười với tôi.

Chỉ có điều, lúc bắt gặp ánh mắt của gã đàn ông này. Tôi thiệt muốn phan cho hắn một trận.

Hà Bảo Vinh phía sau bắt đầu bực dọc, tiếng cậu ta dấm dẳng đại loại như “Sao bây giờ mới đến…” “Đưa tôi về đi, mệt quá rồi…” “Nhẹ ta tay thôi, đau đấy” v.v…là to quá mức cần thiết so với khoảng cách giữa hai người bọn họ. Tôi biết 40mg Lidocain không hết tác dụng nhanh đến vậy. Cậu ta cũng dễ ghen tuông quá đi!

~

Lúc đó, tôi đã nghĩ như vậy. Nhưng về sau tôi mới biết suy nghĩ này sai hoàn toàn. Hà Bảo Vinh không phải là kẻ dễ ghen tuông. Cậu ta là kẻ ghen tuông thường trực vô lý bất chấp nguyên do hoàn cảnh.

Louis_196
15-09-2012, 06:42 PM
2.


Cha tôi thường bảo đàn ông chân chính là phải sở hữu sức mạnh do bản thân mình tạo ra. “Không thể vay mượn của bất kì kẻ nào khác,…”-ông nói “Tự lập, đứng đắn, trách nhiệm và phải có tham vọng”. Ông có rất nhiều định nghĩa về đàn ông chân chính, một trong số đó là địa vị xã hội, phụ nữ và đồ cổ.

_Con có ý định học lên tiến sĩ không?

_...Có thể.

_Phải, nên suy nghĩ về điều đó. Con có khả năng, và hãy dồn tâm huyết vào mục tiêu của mình. Người đàn ông tỏa ra sức hút nhất chính là lúc anh ta tập trung cho sự nghiệp. Một người đàn ông chân chính.

_...

Tôi thì nghĩ, làm đàn ông chân chính, cũng thật là mệt quá đi!

Tôi thường chú ý đến những điều nhỏ nhặt hơn. Và chỉ thích chú ý những điều nhỏ nhặt hơn.

Chẳng hạn như: hôm nay trời nhiều hay ít mây, nắng có dịu hơn mọi ngày, kẹo bông gòn thơm lừng, hoặc cà vạt Kì Mộc màu tím. Đôi khi tôi cũng chú ý đến món bột chiên ở quán này giòn hơn những quán khác. Buổi tối uống rượu với đám bạn, tôi lại chú ý những ngọn đèn trần, tôi bị chúng thu hút bởi kiểu dáng, và có lúc là màu sắc. Một trong những buổi tối như vậy, tôi nhìn thấy chiếc áo khoác jean màu xanh bạc. Hà Bảo Vinh mặc nó khi chúng tôi được giới thiệu với nhau.

Đó là tối tôi cùng Kì Mộc đến quán bar gặp bạn cậu ấy-hai tuần trước khi chúng tôi chính thức đi làm, người bạn đó lại hẹn một đám bạn khác nữa, cuối cùng, đám bạn khác đó gọi điện cho Jame. “Vậy ra chúng ta biết nhau cả.” Mọi người ồ lên như vậy.

“Lê Diệu Huy, bác sĩ, còn độc thân.”-Kì Mộc giới thiệu tôi với bọn họ. Jame nói “Hà Bảo Vinh…”, chỉ vào áo jean xanh bạc, “và đây là…, đây là…”. Tôi thấy chiếc áo thật đẹp, màu sắc cũng tốt. Hà Bảo Vinh vừa vặn trong nó. Vậy nên khi cậu ta ôm hôn điên cuồng gã đàn ông bên cạnh-vào lúc một nửa trong số chúng tôi đã say quắc cần câu-làm phần thân áo nhàu lại, tôi đã nghĩ: đáng tiếc làm sao!


.

.

Hà Bảo Vinh quen Jame từ trước, mối quan hệ của họ có vẻ rất tốt. Jame hy vọng tôi và Kì Mộc cũng sẽ thân với cậu ta. Nhưng Kì Mộc không đồng ý điều đó. “Tôi không có ý kiến gì về xu hướng giới tính của mỗi người, nhưng xin lỗi, cậu ta cứ như một con điếm ấy.”


Khi Jame bắt đầu gây sự với Kì Mộc, thì tôi chỉ đứng im lặng một bên. Kì Mộc nói như vậy vì chúng tôi đã bắt gặp Hà Bảo Vinh ra vào khách sạn Yand Lake trong suốt một tuần, với cả thảy bảy người đàn ông khác nhau. Lần đầu chạm mặt, chúng tôi đi lướt qua họ. Lần thứ hai Kì Mộc lắc đầu. Lần thứ ba, miệng Kì Mộc làm thành một dấu mũ méo mó-cậu ấy có vẻ bị shock, tôi thì nghĩ-trùng hợp ghê! Đến lần cuối chúng tôi gặp Hà Bảo Vinh và đàn ông thứ bảy của cậu ta, Kì Mộc chán nản nói “Sao Jame lại quen biết một gã như vậy nhỉ?” lúc chúng tôi đi ngang qua nhau được một đoạn, cậu ấy cũng chẳng thèm nói nhỏ tiếng. Tôi không có ý kiến gì cho vấn đề này. Nhưng Kì Mộc ngó tôi lăm lăm, như thể: nói gì đi, đừng thờ ơ với ngoại cảnh như vậy mà…! Không thì tôi đập cậu. Nên tôi đành mở miệng nhận xét: “Sinh hoạt điều độ thật.”

Tôi không biết Hà Bảo Vinh có nghe được những gì tôi nói hay không, nhưng tôi thì nghe tiếng khúc khích nhỏ thoát ra từ môi cậu ta ngay khi cửa thang máy đóng lại.


Yand Lake là một trong năm khách sạn lớn nhất và xa hoa nhất Hongkong, và là một trong ba khách sạn của gia đình Kì Mộc. Trên đường từ khách sạn đến bệnh viện, Kì Mộc không ngừng huyên thuyên về Hà Bảo Vinh: “Mình không kỳ thị những chuyện này, nhưng cái bộ dạng của hắn, cậu có thấy không…” “Ý mình là, cậu có thể yêu đàn ông hay phụ nữ, nhưng ngủ với…bảy gã trong một tuần!...phải, rất điều độ, nhưng thiệt là…gớm.” “ Cái đống hàng hiệu hắn mặc từ đầu đến chân ấy, cậu có nghĩ là hắn tích cóp từng thứ một từ bảy gã giàu có đó không?” “Đó là chưa kể kẻ thứ tám-người được giới thiệu như bạn trai của hắn ấy, cái gã lần trước chúng ta gặp. Cậu còn nhớ không?...” Nhớ chứ. Nhớ nhất là cặp mắt mang tính xâm phạm thân thể của hắn. Kì Mộc nói thêm về cái gì đó, rồi cậu ta bắt đầu bực dọc la toáng lên. “Lê Diệu Huy!”

_Ừ.

_Cậu…nói.cái.gì.đi.chứ!

Tôi sẽ không ngu ngốc hỏi lại những câu như: cậu muốn tôi phải nói cái gì? Kì Mộc sẽ không ngần ngại phanh xe ngay giữa đường cao tốc để bóp chết tôi. Trong quá khứ, lúc còn là sinh viên năm thứ hai y khoa, cậu ấy có lần khuyên tôi đi khám xem có bị suy giáp hay không. Nhưng đến năm thứ tư, khi đã biết những người mắc chứng bệnh này chẳng thể học hành cho ra hồn được, cậu ấy kéo tôi đi khám Tâm thần. Còn tại sao lại đến khoa Tâm thần chứ không phải khoa Tâm lý trước, thì Kì Mộc bảo “rồi bác sĩ ở đấy cũng viết giấy giới thiệu cậu qua bên này thôi.” Sau khi làm một số xét nghiệm và vài ba trắc nghiệm tâm lý, một cuộc trao đổi nho nhỏ diễn ra giữa Kì Mộc và bác sĩ chủ trị cho tôi.

“Cậu ấy không có bệnh gì về Tâm thần kinh cả.” Bác sĩ Trần nói.

“Thế sao cậu ấy lại như vậy?”. “Tính cách thôi.” “…”. “Cậu ta chỉ là không ưa nói chuyện lắm, không ưa cười cho lắm, không tò mò cho lắm,…” “…”. “…Uhm, là những bài trắc nghiệm tâm lý của tôi nói vậy.” “Vậy chúng có nói cậu ta ưa cái gì không?”. “Có vẻ như…là không.” “Nghe nó giống chứng tự kỷ lắm.”. “Cậu ta không mắc chứng tự kỷ, hoàn toàn không, tôi có thể cam đoan với anh…” “…”. Sau đó tôi không nghe họ đối thoại nữa. Thay vì mừng cho tôi không bị bệnh, Kì Mộc lại chán nản một thời gian dài. Cậu ta lặp đi lặp lại một cách buồn thảm: “Cậu bị bệnh thì tốt rồi, ít ra uống thuốc xong có thể lành…!”

Về sau này, khi tôi đã hẹn hò với Hà Bảo Vinh, Kì Mộc cứ hễ gặp tôi là mắng chửi loạn xạ…bác sĩ Trần, đại loại như: “Trắc nghiệm tâm lý cái con khỉ gì? Cái gì mà không ưa nói chuyện cho lắm, không ưa cười cho lắm, không tò mò cho lắm? Bằng bác sĩ của hắn rõ ràng là mua từ chợ đen về…”

Kì Mộc không phải là người nhiều chuyện, cũng không hay mắng chửi người khác. Cũng như câu chuyện về Hà Bảo Vinh của cậu ấy, vốn chỉ là một đề tài để khơi gợi tôi lên tiếng. Kì Mộc luôn muốn tôi hoạt bát và có sức sống hơn. Chỉ là, lúc ấy, chính tôi lẫn cậu cũng không ngờ Hà Bảo Vinh-cái tên này, lại trở thành chủ đề chính trong suốt những cuộc nói chuyện, hoặc tranh cãi của chúng tôi về sau.

Tôi đã nói mà, Hà Bảo Vinh-dù là một sinh vật bé nhỏ-vẫn cứ luôn gây ra những rắc rối khủng khiếp ồn ào.

Louis_196
15-09-2012, 06:47 PM
3.


Có một lần tôi nói: “Cậu hát cái gì đi.”

Vậy là Bảo Vinh hát.

“Anh hỏi em có yêu anh sâu đậm không.
Em yêu anh bao nhiêu phần?
Tình cảm của em là chân thật.
Tình yêu em dành cho anh cũng là chân thật.
Ánh trăng nói hộ lòng em…”

Ca từ thật ngọt ngào, nhưng Bảo Vinh hát chúng còn ngọt hơn. Cậu nằm trong lòng tôi, khe khẽ hát, thanh âm như màn đêm đang rung chuyển. Tôi hỏi Bảo Vinh làm sao cậu biết bài hát này. “Có ai mà không biết bài hát này chứ?”. Cậu nhìn tôi kinh ngạc. Phải, nếu là bài Bảo Vinh có thể hát, thì ai có thể không biết nó. Chỉ tôi không biết mà thôi. Tôi lúc đó hẳn có phần ngu ngốc và buồn cười lắm. Bảo Vinh cười khanh khách. Tôi thích nghe tiếng cậu cười, nhất là lúc nó thanh mảnh êm ái như thế này. Khoảnh khắc đó, tôi đã nghĩ mọi thứ thật tốt. Cho dù đau đớn cỡ nào, thì có Bảo Vinh trong đời cũng thật là tốt. Chỉ là sáng hôm sau, như mọi lần khác, Hà Bảo Vinh bỏ đi.

Cậu ấy không bao giờ đề nghị chia tay, chỉ là bỏ đi sau khi gói ghém ít đồ đạc cá nhân. Để rồi quăng chúng vào lại phòng tắm của tôi lúc cậu ấy bảo: “Chúng ta làm lại từ đầu đi!”

_Lê Diệu Huy, chúng ta làm lại từ đầu đi!...

Mỗi lần nghe câu nói này, tôi đều không tự chủ được mà gật đầu. Kì Mộc bảo tôi đã điên mất rồi. Nhưng tôi nghĩ, nếu Hà Bảo Vinh không quay trở lại và nói “Chúng ta làm lại từ đầu đi.” nữa, lúc ấy, tôi mới phát điên lên thật.


Quãng thời gian đó, trong suốt hai năm quen nhau ở Hongkong, chúng tôi ở bên nhau không nhiều. Hà Bảo Vinh giống như một con thú hoang, cậu ta không thể ở mãi một nơi, và đặc biệt thích những điều mới mẻ. Tôi-lúc ban đầu-cũng là một trong những thứ mới mẻ của cậu ấy. Cậu ta ở với tôi đến lúc cảm thấy nhàm chán thì bỏ đi. Sau đó quay trở lại khi đã nhàm chán kẻ khác. Tôi không nghĩ Bảo Vinh là một tên khốn. Cậu ấy chỉ chưa thật sự yêu một ai đó. Cho dù Hà Bảo Vinh lang bạc, ích kỷ, ham mới mẻ, thuộc về tự do, thì cậu ấy cũng vẫn cô đơn lắm. Tỷ như cái lần duy nhất cậu ta tán tỉnh ve vãn tôi, tôi đã nghĩ: cậu ấy trông cô đơn đến không chịu nổi.

Dù sao thì trong mối quan hệ này, tôi là kẻ bắt đầu trước. Tôi cứ tự hỏi liệu cậu ấy có cảm thấy tôi ngốc nghếch và quê mùa khi tỏ tình như vậy không, cho đến khi Hà Bảo Vinh ấn chuông cửa nhà tôi. Cậu ấy mang theo một ít đồ cá nhân, hỏi tôi phòng ngủ của chúng tôi ở đâu, tôi đã muốn cười suốt cả ngày, thậm chí sang đến ngày hôm sau, và cả hôm sau nữa…


.

.


Bố tôi-người đàn ông danh tiếng nhất nhì Hongkong-Oscar Lai, hiển nhiên không thể chấp nhận việc con trai mình thích một người đồng giới. Ông đăng báo cắt đứt quan hệ với tôi sau một thời gian khuyên giải, răn đe, uy hiếp, cưỡng bức bằng bạo lực lẫn tài chính mà vẫn không mang lại kết quả gì.

Có một điều ông không biết, từ lúc bắt đầu trưởng thành, những sở thích mà tôi nói với ông rằng chúng giúp cho tư cách của tôi hoàn thiện hơn lại là công việc giúp tôi kiếm tiền. Vẽ tranh, dạy khiêu vũ, bartender, phụ bếp, gia sư, và một thời gian dài làm trình dược viên-đây là công việc kiếm ra tiền nhất trong số trên.

Bản thân tôi cũng không biết bắt đầu từ bao giờ, tách khỏi gia đình lại trở thành mục tiêu sống của mình. Có lẽ trong số những ý thức về sự vật hay cuộc sống xung quanh từ lúc biết nhận thức, thì ý thức về sự khác biệt giữa bản thân tôi và ngôi nhà tôi đang sống là rõ ràng nhất. Tôi chưa bao giờ là một đứa trẻ quá bất hạnh, lại càng không phải là một chàng trai đau khổ cô độc lúc trưởng thành. Ngoài việc mẹ tôi chia tay bố rồi kết hôn với người khác, cuộc sống của tôi hầu như không có biến cố gì lớn (chưa kể chuyện bố mẹ tôi chia tay-bản thân nó cũng chẳng phải là chuyện lớn lao kinh khủng gì!). Vậy nên, cứ như một con đường nhắm thẳng như vậy để đi về phía trước, tôi làm tất cả những việc mình có khả năng làm để kiếm tiền, song song đó, ngoan ngoãn thực hiện mong muốn của bố, làm ông hài lòng trong suốt một thời gian dài. Tôi không đặc biệt để tâm đến thứ gì, nên cũng không có cảm giác bất mãn, mọi việc cứ như vậy diễn tiến gần như là thuận lợi.

Cho đến khi gặp Hà Bảo Vinh.


.

.

Chúng tôi hầu như chẳng bao giờ cãi nhau, trừ cái lần chia tay cuối cùng đó. Mà thực chất nó cũng chưa đến mức được gọi là một vụ cãi vã. Có lẽ hẹn hò với một kẻ nhàm chán khiến cậu ấy bực mình. Tôi lại không biết cách dung hòa cùng những sở thích của Bảo Vinh. Một người tình chỉ ở bên cạnh yên lặng ngắm nhìn là không đủ với cậu ấy. Chúng tôi chia tay rồi lại làm hòa, làm hòa rồi lại chia tay. Suốt thời gian xa cách, tôi chờ đợi cậu quay trở lại ném mấy thứ đồ lặt vặt vào buồng tắm nhà mình, đến lúc ở bên nhau, lại chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc trở về với căn nhà trống.

Chờ đợi là một việc đau khổ. Tôi đã từng chờ đợi qua, nên biết được cảm giác đó khó khăn như thế nào. Có lúc, tôi nghĩ bản thân sẽ chẳng còn mong chờ vào điều gì nữa. Nhưng rồi tôi vẫn cứ mong đợi tình yêu của cậu. Hà Bảo Vinh-cái tên này, và cả bản thân cậu ta cứ như một lời nguyền.

~

Một lần giận tôi vì Kì Mộc, Bảo Vinh đi suốt cả ngày, cho đến lúc tôi gọi điện hỏi cậu ấy đã ăn tối chưa, Bảo Vinh mới trở về đòi tôi nấu cơm. Tôi thỉnh thoảng vẫn dùng những cách như vậy để dụ dỗ đứa trẻ này, cậu ấy hay giận dỗi, nhưng cũng dễ nguôi giận, chỉ là-chẳng bao giờ quên những điều mình đã giận. Kì Mộc được vinh dự làm một trong số những điều đó.

Thực tế, chúng tôi cứ luôn rơi vào tình trạng tranh cãi những chuyện có liên quan đến Kì Mộc, chẳng hạn như: tại sao cậu ấy lại nói Hà Bảo Vinh không hợp với tôi (mà Bảo Vinh cứ khăng khăng bảo Kì Mộc dùng cụm từ “không xứng đáng”), tại sao tôi lại mua đồng hồ cho Kì Mộc làm quà sinh nhật? Tại sao tôi lại thích màu chiếc áo Kì Mộc đang mặc? Tại sao Kì Mộc biết tôi thích Gnocchi hơn Macaroni? Tại sao tôi cứ phải xuống khoa Cấp cứu khi rảnh rỗi chứ không uống café giết thời gian luôn ở khoa Tiêu hóa?...Những vấn đề mà cho dù có sinh ra lần nữa tôi cũng không tài nào trả lời được.

Tôi từng hỏi Bảo Vinh “Cậu đang thực sự ghen tuông, hay chỉ đơn thuần muốn mọi sự chú ý của tôi đều phải là cậu?”

Đó là sau lần đầu tiên tôi quyết định chia tay, không đợi cậu trở về nữa. Cũng là lần đầu tiên Hà Bảo Vinh nói: “Chúng ta chia tay đi!” Tôi đã kiềm chế để không giết chết cậu-giống như cậu vừa dùng câu nói đó giết tôi. Tôi lần đầu tiên nói: “Được, chúng ta chia tay.”Có quá nhiều đầu tiên cho lần đó. Rồi chúng tôi chia tay.

Tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc. Rồi nhất định sẽ kết thúc. Nhưng Bảo Vinh lại xuất hiện trong tầm nhìn của tôi, bằng cách này hoặc cách khác buột tôi phải chú ý tới cậu. Không cần cố tâm sắp xếp hay tán tỉnh gì, Bảo Vinh luôn có cách đơn giản nhất để khuấy đảo tôi. Lúc tôi bỏ qua một ánh mắt của cậu vào buổi sáng, thì nó vẫn theo tôi suốt cả ngày, vào giấc ngủ rồi hiển hiện lúc tỉnh lại sáng hôm sau. Tôi buột mình chịu đựng chuyện này suốt nhiều tháng. Cho đến một ngày, Kì Mộc gọi điện , nói rằng cậu ấy đánh nhau với Hà Bảo Vinh xong, cả hai đang cần được chở đến bệnh viện . Tôi chạy đến là vì Kì Mộc, nhưng cuối cùng, bằng cách quái quỷ nào đó, lại lôi Hà Bảo Vinh về nhà mình. Cậu ta ngủ li bì hai ngày sau khi uống thuốc và được truyền dịch. Hà Bảo Vinh gầy trơ xương đến ngày thứ ba mới rời khỏi giường-nói với tôi: “Chúng ta làm lại từ đầu đi!”

Điều duy nhất lúc ấy tôi nghĩ là “Không, chúng ta không bắt đầu lại nữa.”

Lúc tôi nói, Bảo Vinh gần như muốn khóc. Tôi biết mình sẽ bị ánh mắt đầy hơi nước của cậu ám ảnh thêm vài tháng, thậm chí là vài năm nữa, nhưng chúng tôi không bắt đầu lại. Sẽ không.


Rồi sự thật lần nữa chứng minh, tôi là kẻ chẳng thể quyết định cái gì cho ra hồn với những chuyện liên quan đến Hà Bảo Vinh-dù là trước đây hay sau này. Cũng như việc mang cậu ấy về nhà là sai lầm, tôi phạm luôn sai lầm lớn hơn-để Bảo Vinh ở lại thêm mấy ngày sau đó.

Mọi chuyện có lẽ sẽ êm thấm trôi qua đến khi cậu khỏe hẳn, nếu Hà Bảo Vinh không gây sự chú ý của tôi bằng cái cách chết tiệt đó. Tên đàn ông này, hắn rốt cuộc có phải là người hay không?

~

Tôi hỏi: “Cậu muốn tìm cái gì?”

Hà Bảo Vinh không trả lời. Cậu đứng giữa mớ đồ đạc mình vừa bới tung lên khắp phòng, giương mắt nhìn tôi cứ như cậu ấy mới là người đang bị bắt nạt ở đây.

_Tôi tìm mấy cái quần đùi để thay, cậu ta cùng size với tôi.

Một lát sau, Bảo Vinh làm ra vẻ bâng quơ nói khi lia mắt qua những thứ làu nhàu dưới đất. Tôi suýt nữa là thốt lên “Làm thế quái nào mà quần đùi của Kì Mộc lại nằm trong nhà tôi?” Nhưng thay vào đó, tôi nói:

_Kì Mộc lớn hơn cậu một size, cậu ấy bằng size tôi mà.

Bảo Vinh lao ra khỏi phòng. Phản ứng dấy lên trong mắt cậu làm tôi chết điếng. Tôi biết cậu ấy sẽ làm điều gì đó điên rồ. Ơn trời là tôi biết những điều đó. Lúc tôi chắc chắn mình đã giữ kịp tay cậu-trước khi nó bị dí vô quai cầm của chiếc nồi đang đặt trên bếp, tim tôi đã muốn bức khỏi lồng ngực. Hà Bảo Vinh thường không ý thức được phản ứng cơ thể của mình khi cậu ấy nổi giận, hoặc đôi khi, là cố tình không điều khiển phản ứng của cơ thể dù vẫn còn ý thức. Dù là gì đi nữa, thì làm đến mức này, cậu có phải đã cược quá lớn rồi hay không?

Rốt cuộc thì cậu ấy muốn điều gì ở tôi?

“Cậu đang thực sự ghen tuông, hay chỉ đơn thuần muốn mọi sự chú ý của tôi đều phải là cậu?”

Chúng tôi nhìn vào mắt nhau. Hầu như mọi lần là tôi buột cậu ấy phải nhìn vào mắt mình, không tránh né, không do dự. Và tôi ghét điều này, khi mà lúc nào tôi cũng nhìn thấy sự thật trong mắt cậu, dù nó chỉ tồn tại vài khắc ngắn ngủi-trước khi Bảo Vinh quay mặt đi. Cậu vẫn luôn làm như vậy, chỉ quay đi và để mặc tôi nhìn cậu.

Hà Bảo Vinh biết rõ tôi sẽ kéo cậu vào lòng ngay sau đó.

Cho dù cậu có không rõ ràng cậu yêu thương tôi hay đơn thuần đòi hỏi ở tôi, không rõ ràng giữa yêu thương và đơn thuần đòi hỏi, thậm chí không rõ yêu thương là gì và đơn thuần đòi hỏi là gì, thì Bảo Vinh vẫn luôn biết chắc kết quả cuối cùng của những câu hỏi tôi đặt ra. Cũng như sau những câu hỏi tôi không thể trả lời, không biết thật phải trả lời như thế nào-Bảo Vinh bỏ mặt tôi; sau những câu hỏi mà cậu không trả lời, không muốn trả lời, không nghĩ đến việc sẽ trả lời-tôi đều kéo cậu vào lòng, nói những câu vô thưởng vô phạt như: “Tối nay chúng ta ăn gà nhé”, “Tôi cắt móng tay cho cậu”, “Tóc cậu dài rồi…”,…

Thì bởi, khoảng thời gian chờ đợi Bảo Vinh quay lại đối diện với tôi là những giây phút kéo dài hàng thế kỉ. Nhưng điều khủng khiếp hơn mà tôi sợ, chính là đến lúc cậu ta thực sự nhìn thẳng vào mắt tôi, không tránh né, cũng không do dự.

Cuối cùng, như mọi lần trước đây, tôi đầu hàng.

~

_Nếu lúc nào đó cậu thực sự yêu ai, cho tôi biết.

Ôm cơ thể gầy gò của Bảo Vinh trong tay-tôi nói, dù vẫn luôn nghĩ Hà Bảo Vinh sẽ chẳng yêu một ai ngoài bản thân cậu cả.

Để rồi, ba tháng sau, cậu ấy lặp lại câu nói đó.

_Chúng ta chia tay đi.

Chúng ta chia tay đi.
.
.
.
_Cậu yêu ai đó rồi sao?

_Ừ…!


.

.


Tôi vẫn nhớ như in cái lần đó.

Âm thanh thoát khỏi môi cậu trầm ấm, mênh mang tản trong thinh không-một thứ âm vực mê hoặc.

Khuôn mặt trẻ thơ của cậu được bao phủ bởi vòm sáng chiều hè dịu ngọt.

Thật khó tin khi đôi mắt buồn bã của cậu sáng lấp lánh. Thật khó tin, khi tôi biết rõ nó nói lên điều gì.

Cảm nhận luôn là thứ tồn tại nơi sâu nhất, khúc chiết và mơ hồ nhất. Vậy mà nó lúc ấy-gần như rõ ràng-đã xé nát tôi.

Louis_196
15-09-2012, 09:47 PM
Chương II: Buenos Aires


1.

Tôi thức dậy khi trời vẫn chưa sáng.

Thật ra thì rất khó phân biệt thời gian nếu chỉ nhìn tiết trời vào mùa này. Tôi đi dọc theo con phố dài dẫn ra khu nhà cổ. Tầm tám hay chín giờ sáng sẽ có khách du lịch đến vẽ chân dung, nhưng ngày nào tôi cũng đến lúc sáu giờ, có khi còn sớm hơn. Bouloz nói rằng thói quen của tôi thật kì cục. Cậu ấy là một trong những họa sĩ đường phố ở đây, tôi lại đang thuê phòng ở nhà trọ của em gái cậu ta nên chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện với nhau.

Ở Buenos Aires, tôi thuê một căn phòng nhỏ gần bến cảng, khung cảnh chung quanh khá đẹp, không gian cũng yên tĩnh, lại có thể làm nhiều công việc. Buổi sáng vẽ tranh, chiều phụ bếp ở nhà hàng của Vivian, tối thì đến quán bar giao rượu-thời gian biểu một ngày của tôi là như vậy. Ở thủ đô không dễ kiếm việc làm, tôi kiếm được chân phụ bếp là vì Vivian-cô chủ nhà trọ tôi đang ở nhằm lúc cần một phụ bếp làm bán thời gian người hoa. Việc giao rượu cũng do cô ấy giới thiệu tôi với Zan-chủ quầy rượu cách đó một con phố. Nhờ hai công việc này mà cuộc sống của tôi khá tốt. Còn việc vẽ tranh cho khách du lịch tại khu phố cổ, là vì buổi sáng tôi cũng chẳng làm gì cả, thêm một công việc kiếm ra tiền cũng không có gì không tốt.

~

Chỗ tôi ngồi vẽ tranh có tầm nhìn khá tốt-đó là Bouloz nói vậy, tôi thì nghĩ công việc của tôi là kí họa những khuôn mặt (hoặc đôi khi là một con người-nếu được yêu cầu), tầm nhìn tốt cũng không giúp ích gì. Dù vậy, nhờ nó (tầm nhìn tốt-có lẽ) mà khách hàng lựa chọn ngồi trước giá vẽ của tôi khá nhiều. Có vài ngày trong tháng tôi phải vẽ liên tục từ tám giờ sáng đến tận trưa. Mọi người chung quanh đều bảo: cậu chăm chỉ như vậy để làm gì?

Phải, tôi chăm chỉ như vậy để làm gì?

Có đôi lúc tôi cũng tự hỏi như vậy-vào những buổi sáng dậy quá sớm, hay mỗi lần uống say, thỉnh thoảng, tôi cũng sẽ tự hỏi như vậy. Nhưng chỉ thỉnh thoảng thôi. Tôi may mắn thuộc loại người không bao giờ cố công tận sức đi tìm đáp án cho những câu hỏi. Việc gì nghĩ không ra thì vứt qua một bên, không nghĩ nữa, cứ sống trước cái đã.


.

.


Những ngày gió xôn xao, nắng sẽ rót từng giọt từng giọt nơi bậc thang uốn lượn đi lên phía trên khu nhà-tán cây phong cạnh chỗ tôi phủ đến đó. Nó là một cây phong già cỗi trầm mặc, có vẻ ít thích giao du với gió hay nắng, đôi lúc vài trận mưa làm nó ướt đẫm, và nó reo vui. Tôi trước đây không thích cũng chẳng ghét mưa. Nhưng bây giờ mưa là thảm họa với giá vẽ cùng tranh của tôi. Có những lúc tôi thậm chí phải ở nhà suốt cả tháng vì mưa. Tường nhà ẩm dột, không khí ướt át, mọi vật đều dễ hỏng vì nước, nên tôi ướt gì trời đừng có bao giờ mưa cả.

Đã có một thời gian tôi thích mưa vô cùng.


_Đóng cửa lại là được rồi, Huy.

Đứng sau lưng tôi, Vivian đang cầm một túi đồ ăn. Tôi đoán là ít bánh mì còn dư lại vào cuối ngày. Cô ấy thường cho tôi chứ không vứt đi như trước đây nữa.

_Cám ơn cô_Tôi nói.

_Trời lạnh lắm rồi, đừng đứng mãi ở cửa sổ như vậy. Tôi đặt ở đây nhé!

Tôi gật đầu với cô, Vivian đặt chúng trên bàn rồi rời khỏi phòng, không quên khép cửa lại dùm tôi. Thật ra Vivian là một cô gái tinh tế, trái ngược với vẻ ngoài đô con và mũm mĩm của cô. Vivian và Bouloz không cùng một mẹ sinh ra, mẹ Vivian là người Nga-Bouloz kể với tôi như vậy, còn mẹ cậu ấy là người Argentina chính cống, ông bố tái hôn sau khi mẹ Bouloz mất, mẹ ghẻ không ưa cậu ấy, nhưng cô em gái lại yêu thương cậu, mặc dù cô hay vật cậu xuống đất (lúc nhỏ Vivian đã to gấp rưỡi Bouloz) nhưng lại chia sẻ đồ ăn với cậu, cô thậm chí còn rủ cậu chơi chung một con búp bê. Đây không hẳn là một câu chuyện cảm động hay đáng ngưỡng mộ, và Bouloz lúc nào cũng thè lưỡi ngang đoạn “chơi chung một con búp bê”, thì tôi vẫn cảm thấy nó thật ngọt ngào-từ những vụn vặt kí ức sống lẫn trong mắt cậu.


Tôi khép lại cửa sổ. Căn phòng im lìm tách biệt với không gian bên ngoài. Chỉ một lớp cửa lại tách biệt đến vậy. Hơi lạnh vẫn còn tản mạn quanh quẩn bên tai, tôi nhìn đến chiếc tivi ở góc phòng, có lẽ nên đưa nó cho Vivian, hoặc đem bán đi. Tôi chẳng bao giờ xem tivi cả.


.

.


Vào tháng Sáu, hoặc thỉnh thoảng là những tháng mùa mưa rỉ rả, Kì Mộc lại sang đây thăm tôi. Cậu ấy nói mình đi du lịch, cũng chẳng bao giờ ở lại chỗ tôi, chúng tôi chỉ gặp nhau một lát, ăn uống gì đó rồi chia tay, Kì Mộc về khách sạn, tôi về căn phòng của mình. Tôi không hỏi cậu ấy những chuyện đằng sau vài cuộc hẹn đó, chỉ đơn giản gặp nhau, cười đùa một chút, biết đối phương vẫn khỏe mạnh là tốt-cả tôi lẫn Kì Mộc đều ngầm thỏa thuận như vậy.

Có khi cậu ấy đến chỗ tôi vẽ tranh, ngồi hàng giờ liền với hai cốc cà phê tự pha-một cho tôi, một cho mình.

Có khi chúng tôi trò chuyện. Có khi lại chẳng ai nói với ai một lời. Tôi không khác mấy với lúc xưa. Chỉ có Kì Mộc đã trầm mặc hơn nhiều. Vậy mà tôi còn nghĩ cho dù có sống thêm một trăm năm nữa, chúng tôi cũng sẽ không thay đổi.

~


_Một năm rồi mình không biết tin gì về Hà Bảo Vinh.

Kì Mộc lơ đãng nói. Giọng điệu cậu ấy dùng vô cùng phù hợp với bầu ánh sáng lãng đãng vào thời điểm này.

Lần đầu tiên sau ba năm, chúng tôi gợi lại đề tài Hà Bảo Vinh. Chính xác thì Kì Mộc cứ nói, còn tôi cứ yên lặng lắng nghe.

_Jame cũng không biết cậu ấy đi đâu. Không thư từ liên lạc, cũng không gọi điện. Trước khi đi chỉ để lại mảnh giấy, nói Jame đừng lo cho cậu ấy.

Tay tôi hơi trật ra, làm thành một vệt nhỏ đậm màu hơn trên nền tô bóng đang dang dở. Kì Mộc cũng ngừng nói về Hà Bảo Vinh từ đó. Vỏn vẹn gói gọn trong ba câu-câu chuyện của Hà Bảo Vinh, rồi chúng tôi không nhắc đến nó nữa. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ nhắc đến nữa.

Trưa hôm đó, sau khi vẽ xong bức tranh Kì Mộc ngồi giữa sóng nước mênh mông từ bến cảng, chúng tôi ăn trưa cùng nhau tại một nhà hàng gần trung tâm thủ đô. Lần này tôi trả tiền, nên Kì Mộc để tôi chọn địa điểm. Đó là một nhà hàng Australia nho nhỏ, nằm ở góc mở của hai con đường giao nhau, không quá vắng hay đông khách, kể cả cuối tuần. Chúng tôi gọi khá nhiều món, từ khai vị đến tráng miệng. Tôi đột nhiên muốn thay đổi cách thức dùng bữa một chút, nên đã yêu cầu bưng tất cả lên cùng một lúc. Chúng tôi gần như đang tham dự một bữa tiệc tùng chè chén linh đình-Kì Mộc mang cái vẻ bất đắc dĩ buồn cười khi đột nhiên phun ra câu nhận xét đó lúc cậu ấy nhai trộng một tảng thịt sườn lớn.

_Nhưng mà,…bao tử của cậu sẽ không sao đấy chứ?!

_Gì cơ?

Tôi phản ứng không kịp với nội dung câu hỏi. Kì Mộc chỉ quét qua tôi một cái nhìn hờ hững, cậu ấy nói tiếp trong lúc chú tâm vào việc cắt một tảng thịt lớn khác.

_Cậu thường ăn thức ăn mềm và ăn ít.

Đúng vậy, tôi thường ăn thức ăn mềm và ăn không nhiều lắm. Nhưng con người sẽ thay đổi mà. Tôi cười cười, chỉ “Ừ!” một cái với Kì Mộc. Cậu ấy cũng chẳng nói gì sau đó nữa. Chúng tôi ăn uống, tán chuyện về vài cô gái xinh đẹp mà Kì Mộc chuẩn bị đi xem mắt lúc cậu ấy quay về Hongkong.

~

Ngày hôm ấy thực sự vui vẻ. Tôi xin nghỉ ở nhà hàng, cũng không đi giao rượu buổi tối. Chúng tôi đi dạo quanh những khu phố sầm uất, uống cà phê, ăn kem, và suýt chút nữa là xem kịp một bộ phim. Lúc chia tay Kì Mộc, tôi có cảm giác lâng lâng, có lẽ do ít congac trong món kem đem lại.

Tôi vui vẻ tận hưởng thứ không khí về đêm nơi đây: gió lạnh mang theo vị hăng hắc ngọt.

Tôi không biết vị ngọt này từ đâu đến, có thể từ cây phong già tội nghiệp cách đây hai dãy phố? Hoặc cơn gió đã lướt qua khay bánh hột gà mới ra lò trong bếp nhà hàng Vivian?Hay là, trên quãng đường ngắn ngủi từ bến cảng vào đây, nó rẽ qua chỗ ông lão Lucenz lụ khụ ngày nào cũng ngập trong đống hương liệu từ tiệm nước hoa của chính lão?

Tôi nghe tiếng màn đêm đu đưa, tiếng gió khẽ xào xạc, âm thanh cười đùa văng vẳng, cả tiếng bước chân của chính mình khua trên nền đường lát gạch. Hàng hàng lớp lớp viên gạch xám xịt chạy ngoằn ngoèo về phía chân trời thăm thẳm mịt mùng, con đường trước mặt tưởng như dài vô kể, lại hóa ra ngắn vô cùng. Thoáng chốc, tôi đã về đến nhà.

Nhà. Hiếm khi tôi gọi căn phòng này như vậy. Có điều lúc này thì tôi có hơi say, nên tôi cho phép mình gọi nó là nhà. Còn tại sao ư? Ôi, ai mà quan tâm tại sao chứ?! Như vậy thì chính là như vậy thôi.

Tôi ngã vật ra giữa nhà-ở đó có một cái giường. Ra giường nhăn nhúm lại. Ánh sáng trong nhà chập chờn. Tôi tận hưởng một chút mùi chăn đệm mới giặt, dễ chịu làm sao!

Tôi đã nghĩ hôm nay thật tuyệt, tôi vui vẻ cả ngày, và bây giờ tôi sẽ ngủ một giấc thật ngon. Có lý do gì để điều đó không xảy ra kia chứ? Cơn buồn ngủ kéo đến, tôi thiếp đi.


.

.


Tôi bật dậy lúc giữa khuya để nôn mữa.

Tôi đúng là chỉ có thể ăn thức ăn mềm và ăn ít.

Bao tử tôi lúc như bị lộn ngược ra ngoài, lúc như bị thắt thành cái nút nhỏ. Nôn đến phát mệt.

Thì ra, con người muốn thay đổi cũng không phải là chuyện dễ.

Tỷ như thói quen bệnh tật của khúc dạ dày đang co bóp trong bụng tôi. Tỷ như Kì Mộc luôn hơn hẳn tôi trong việc tiên lượng cho bệnh nhân. Tỷ như hai năm ở Hongkong đang trôi dạt lẩn khuất trong đầu tôi lúc này. Tỷ như thói quen dậy thật sớm để làm phần ăn cho hai người. Tỷ như vòm sáng mềm xốp vây lấy khuôn mặt nghiêng thanh nhã của cậu, ánh lên nơi đáy mắt cậu thứ hy hoặc tuyệt đẹp trộn lẫn giữa đau đớn, kích động, dịu dàng, lịm ngọt, và yêu thương. Tỷ như-tôi vốn trở nên quen thuộc rồi để mặc thứ cảm giác nát bấy những lúc tự hỏi, rốt cuộc thì ai đã khiến nơi cậu toát ra thứ rung cảm đó. Tỷ như, tôi nghĩ: ra cậu ấy có để lại những mảnh giấy cho Jame. Tỷ như,…


Tôi bê tha gục cạnh bồn cầu. Không rửa mặt, cũng chẳng đứng lên. Cứ như vậy, miên man nghĩ về thói quen thay đổi được và không thay đổi được cho đến sáng, mới phát hiện-sống nơi đất khách quê người đã ba năm, tôi căn bản chẳng thay đổi được cái gì cả.

Louis_196
15-09-2012, 09:50 PM
2.


Tôi không dậy muộn.

Chẳng thể nào dậy muộn hơn được, dù tôi có nôn mữa liên tiếp, ngủ trong tư thế ngoặc nghẹo cạnh bồn cầu, mất nước và đau đầu trước đó.

Bởi mới nói, thói quen là một thứ kinh khủng. Gã nào đó đã phát ngôn rằng: ban đầu con người tạo ra những thói quen cho mình, dần dà những thói quen ấy sẽ tạo ra lại một con người thuộc về chính nó. Lúc này, tôi hoàn toàn tin hắn.

Hình ảnh tôi trong gương hơi thẫn thờ một chút, vẻ trắng xanh bệnh hoạn, cộng thêm bọt kem đánh răng còn chưa chùi. Tôi nhìn mái tóc rối loạn của mình, nó có phải đã quá dài rồi hay không?

Mưa bắt đầu rơi. Không cần nhìn ra ngoài cửa sổ cũng biết được, tôi khá nhạy cảm với mức ẩm thấp của không khí.

Quả nhiên, lúc tôi vừa đánh răng xong, nước liền tạt những vệt ngoằn ngoèo tràn lấn chen lấp nhau trên mặt gương cửa.

Bảo Vinh không bao giờ ra ngoài những ngày trời mưa, cho dù hôm đó cậu ấy đang rất giận tôi đi nữa. Những ngày trời mưa, cậu ấy cũng sẽ chạy lên giường của tôi, dù trước đó Hà Bảo Vinh kiên quyết ngủ phòng ngoài.

Vậy là tôi bắt đầu thích mưa. Ngày nào cũng hy vọng hôm nay trời sẽ mưa.

Thỉnh thoảng, vào một trong những ngày mưa-ngày mà Bảo Vinh không giận tôi-cậu ấy sẽ hát cho tôi nghe. Có lúc là một bài ca xưa cũ êm đềm nào đó, đôi khi cậu lại luyến láy một điệu tango thơ mộng.

~

Hôm nay, tôi sẽ nói chuyện với Vivian về cái tivi.


.

.


Rất lâu rất lâu trước đây, có lẽ là năm tôi sáu hay bảy tuổi gì đó, tôi được ăn sinh nhật với mẹ một lần.

Người phụ nữ sinh ra tôi là một người đàn bà đẹp. Bà ấy có đôi mắt to tròn, mái tóc bóng mượt uốn cong cong, mũi cao và cái nhoẻn miệng cười mới duyên dáng làm sao. Hẳn đó là lý do cha tôi-lúc ban đầu-tìm mọi cách để kết hôn với bà.

Chúng tôi đã vào một nhà hàng kiểu Ý sang trọng. Bà ấy đặt cho tôi một cái bánh kem to gấp đôi khuôn mặt tôi lúc bấy giờ. Trên bánh cắm chín cây nến, tôi đã thổi một cái cực lực để chúng tắt hết cùng một lần.

Mẹ cười với tôi bốn lần. Một lần bà đưa tay ra, có lẽ định vuốt tóc tôi, nhưng rồi ngừng lại giữa chừng và rụt tay về. Bà ấy nên dũng cảm hơn-tôi có chút tiếc rẻ nghĩ.

Trên đường đưa tôi về, mẹ âm trầm nói với tôi: “Huy à, năm sau con đã mười tuổi rồi, đã là một chàng trai, mẹ cũng có thể yên tâm. Chúng ta sẽ không gặp nhau nữa, nhưng con biết mẹ luôn nghĩ về con, đúng không?!”

Tôi hoàn toàn không biết bà ấy có nghĩ về tôi hay không, nghĩ nhiều hay ít, nghĩ như thế nào, dù vậy, tôi vẫn gật đầu.

Mẹ hôn lên má tôi. Trong tích tắc môi bà lướt qua da thịt tôi, mẹ có hơi run rẩy. Sau đó bà vẫy tay với tôi trong chiếc xe khuất dần.

~

Thật ra, tôi muốn nói cho mẹ biết năm nay tôi chỉ bảy tuổi thôi. Còn ba năm nữa tôi mới mười tuổi, ba năm nữa tôi mới là một chàng trai, và ba năm nữa bà mới phải yên tâm về tôi. Có lẽ lần thứ hai, hay thứ ba hôn tôi, mẹ sẽ làm quen, thậm chí ôm tôi một cái.

Dù sao thì, tôi đã không nói điều đó.

Từ lúc nhìn thấy chín cây nến trên bánh sinh nhật, tôi đã buột mình phải thổi tắt hết tất cả chúng rồi.


.

.


Từ lần cuối gặp Kì Mộc, ba tháng trôi qua yên lặng. Tôi hài lòng với ba tháng này, mọi thứ yên ổn và tốt đẹp.

Trừ mưa.

Bây giờ là tháng Mười một. Mưa sẽ bắt đầu từ khoảng giữa trưa, rải rác đến tờ mờ sáng hôm sau. Tuy nhiên, đó là những ngày mưa ít nhất. Tôi ở nhà suốt buổi sáng trong vòng hai tháng trở lại đây, ngón tay cũng trở nên mất cảm giác với giấy và chì.

Buổi tối, tôi giao rượu cho một quán bar ở trung tâm thành phố, tên Sur. Tôi thích cái tên này, cũng chẳng biết tại sao. Có thể do kiểu dáng kiến trúc, cũng có thể bởi những bản tango réo rắc theo bước nhảy của vũ công. Cũng có thể, bản thân cái tên nghiễm nhiên khiến tôi thích nó, vậy thôi.

Dù tôi cũng giao rượu đến ba, bốn bar club nữa trong thành phố, thì Sur luôn là chỗ cuối cùng tôi sẽ đi trong ngày, một phần vì giờ mở cửa của nó khá muộn, một phần, là tôi luôn nán lại uống chút gì đó cho buổi tối, rượu pha ở đây ngon tuyệt.

Jawly là một trong ba bartender của quán, tôi hay nói chuyện với anh ta nhất. Jawly khoảng 35 tuổi, ít chải chuốt và dễ chịu nhất trong ba người. Anh ta hay giới thiệu những thức uống mới cho tôi, mà thật ra, là mới đối với tôi. Chúng tôi thường chỉ nói về rượu, đôi khi là về vài ba bức tranh của tôi.

Có một lần anh ấy băt gặp tôi ở khu phố cổ vào buổi sáng, vậy là Jawly giới thiệu tôi với ông chủ của anh-ông Ginnivio, mà mọi người ở đây gọi là Ogin. Jawly bảo ông ấy thích tranh của tôi, một vài khách hàng, hay người quen của ông cũng nghĩ như vậy. Tôi đã vẽ cho họ vài bức, họ trả cho tôi không tệ. Thỉnh thoảng Ogin lại mua vài bức tranh của tôi để tặng bạn bè, hay treo trong quán của ông.


_Ogin hỏi cậu đấy. Khi nào thì cậu cho ông ấy xem vài bức mới đây.

_Ông ấy còn thiếu tranh của tôi sao.

_....

_Sao vậy?

_Cậu biết không, cậu thật…kỳ cục.

Tôi cười có chút bất đắc dĩ. Jawly đặt một cái cốc thủy tinh xuống trước mặt tôi. Bên trong là chất lỏng màu hổ phách dập dềnh giữa những viên đá.

_Hai tháng rồi tôi không vẽ.

_Sao vậy?

_...Ừ, trời mưa nhiều quá.

_Thời tiết mùa này đúng là rất tệ. Quá ẩm ướt!...Nhưng mưa đâu có làm cho cậu không vẽ được, đúng không?!

Jawly pha trò một chút. Tôi cười không nổi, dù chỉ là lịch sự nhoẻn miệng đáp lại anh ta một cái.

Thật ra thì tôi có vẽ vài lần. Chỉ là tôi không thích chúng-những bức tranh không thể bán, cũng chẳng thể vứt bỏ.


_...Tôi chịu không được.

_Cái gì kia?

_Mưa.

Bản Libertango bất chợt văng lên thăm thẳm. Giọng Jawly lạc lõng trong tiếng nhạc.

_Cậu bị đau đầu hay cái gì đó hả? Ý tôi là, không khí ẩm thấp quá phải không.

_Tôi đau đầu, mất ngủ, đau dạ dày, tức ngực, ăn không ngon.

Tôi nhận ra giọng mình trôi trong điệu nhạc còn lạc lõng hơn cả anh ấy.

Jawly im bặt. Tôi tò mò đưa mắt về phía anh, trông Jawly có hơi shock. Khi đã lấy lại được giọng nói, Jawly lắc đầu ngó tôi một cái kì lạ.

_Tôi đã nói mà. Cậu, có đôi lúc mới quái đản làm sao!

Anh ta bỏ mặc tôi với điệu tango, quay qua chùi đống ly tách mới rửa, miệng lẩm bẩm vài thứ nghe như: “Có ai lại bị stress bởi mưa chứ?” “Cậu ta đã sống ở cái xứ này đến ba năm kia đấy…” “Ôi, chàng trai nhạy cảm, cậu dễ là bị trầm cảm mất rồi…”

Tôi lơ đãng một chút, dần dà đã không còn nghe Jawly nói tiếp những gì, tiếng cello tan vào thinh không, tạo nên bức màn mong mỏng bủa vây mọi giác quan-mưa rơi tí tách trên nó, tâm tình tôi cũng rơi. Thật dễ chịu khi có thể để chút gì đó của bản thân từ trong sâu thẳm được rơi vãi.

Tôi nhận ra Yo Yo Ma-vào đoạn gần kết. Chính là đến khúc cuối mới để mình nhận ra. Còn ai có thể tạo nên những nốt nhạc như vậy, ngoại trừ Ma?

Trong đám cưới của một người bạn, khi bản The Mission Gabriels Oboe đu đưa hình ảnh lứa đôi trên nền tấm bạc trắng, tôi bắt gặp cái nhìn của Bảo Vinh. Rồi cậu ấy mỉm cười với tôi-từ xa xôi bên kia giáo đường.

Chưa bao giờ, âm điệu Yo Yo Ma tạo ra lại dịu dàng tha thiết đến vậy.

The Mission cũng chưa bao giờ ngọt ngào đến thế.

Yo Yo Ma trước đây và Yo Yo Ma sau ngày hôm đó, cũng như vậy, mà bỗng nhiên trở thành hai người hoàn toàn khác.

Đó là cảm nhận kì quặc nho nhỏ của tôi-điều mà tôi không bao giờ nói cho Bảo Vinh biết-tại sao tôi lại yêu thích Yo Yo Ma kéo trung hồ cầm như vậy.


_...Huy!



_Về đi thôi, cậu nên ngủ một giấc đi.



Jawly giục tôi về. Giọng anh mơ hồ, tôi thấy anh lấy lại chiếc ly trong tay tôi, kéo tôi đứng lên, vỗ vai tôi mấy cái rồi đưa tôi ra khỏi quán.

Trời mưa tầm tã. Jawly hét to lên với tôi, nghe như: “Cậu có mang theo ô không?” “Tôi vào lấy cho cậu mượn nhé!”.

Tôi ngần ngừ gật đầu. Rồi lại lắc đầu.

Tôi có một cái ô, nhưng chẳng bao giờ dùng cả. Tôi cảm thấy không cần thiết.

Tôi chạy vội lên xe bus, khi chiếc xe vừa đỗ lại và cửa xe mở ra. Qua làn mưa, tôi thấy thấp thoáng tia thương cảm ẩn sâu trong mắt Jawly. Tôi không hiểu lắm cái nhìn của anh, nhưng thỉnh thoảng Jawly sẽ nhìn tôi như vậy. Tôi hơi mỉm cười với anh, cho đến khi Jawly chỉ còn là chấm sáng nhỏ xíu trong gương chiếu hậu.


.

.

Lúc tôi về đến nhà, đồng hồ mới nhảy lên 20:00 h, còn quá sớm để đi ngủ. Hẳn Jawly đã nhầm lẫn gì đó khi muốn tôi lên giường vào giờ này.

Người tôi sũng ướt, nước từ vạt áo nhỏ tong tong lên sàn nhà. Tôi đã định là sẽ chùi nhà sạch sẽ sau khi thay ra bộ đồ và tắm rửa. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ cởi đồ ra, quăng đó rồi leo lên giường.

Ly whisky ban nãy khiến tôi có phần chếnh choáng. Hay là Jawly dự đoán được điều này nhỉ?

Có hơi lạnh một chút. Nhưng hai cái chăn sẽ nhanh chóng làm tôi ấm lên thôi-tôi có chút quờ quạng nghĩ, sau đó vùi người vào sâu trong chăn.

~

Rồi, một cách chậm chạp nhưng rõ ràng, một dòng mùi hương quấn quýt lấy khứu giác tôi-như lờ lững trôi về từ khoảng không gian khác.

Tôi biết, đó là mùi nước hoa của Bảo Vinh.

Ngọt và tinh vi.

Tôi không thể đoán ra cậu ấy dùng nước hoa nhãn hiệu nào. Tôi không bao giờ dùng nước hoa cả. Tôi chỉ biết thứ mùi ngọt và tinh vi-đang quấn quanh lấy tôi, tràn vào mũi và khoang hàm tôi một cách tha thướt ngập ngừng-như bộ dạng của cậu lúc này.

Khi Bảo Vinh bước đến và hỏi xin tôi thuốc lá, câu trả lời “Tôi không hút thuốc.” ngược với dự đoán, lại không làm cậu mang vẻ mặt thất vọng.

Ban đầu cậu nhíu mày ngạc nhiên một chút. Sau đó phì cười.

Có tia sáng lập lánh trong mắt cậu khi Bảo Vinh hơi quay mặt đi. Tôi nhìn thấy khóe miệng bỡn cợt của cậu. Trông nó thật dễ thương.

_Đúng là quý tộc! Không đi chơi đêm! Không hút thuốc!...

Bất chợt, Bảo Vinh như có chút hờn dỗi không vui-biểu hiện đó trôi qua vài giây trên khuôn mặt nghiêng nghiêng của cậu. Rồi cũng bất chợt như vậy, cậu chồm về phía tôi, mùi nước hoa xộc thẳng vào tâm trí tôi. Có chút váng vất.

_Anh thậm chí còn không dùng nước hoa. Thuần khiết thật!

Ở bên tai tôi, Hà Bảo Vinh cười nói mỉa mai. Giọng cậu mỏng manh ấm trầm. Tiếng cười của cậu lại gợi cảm xa vắng.

Tôi đột nhiên muốn ôm Hà Bảo Vinh vào lòng-để vỗ về một chút lên lưng cậu.


_Anh có uống rượu không vậy?

_...Một chút.

Trở lại tư thế ban đầu, Hà Bảo Vinh dựa người trên chấn song lan can trò chuyện với tôi. Có lẽ Bảo Vinh biết rõ dáng điệu này của cậu có chừng nào mê hoặc.

Cậu rõ ràng đang quyến rũ tôi.

Từ ánh mắt, đến bờ môi, cái nhấc tay, sự rung động của mái tóc, thậm chí những cử động uyển chuyển của cơ thể-cậu dùng tất cả chúng để quyến rũ tôi.

Tôi biết, chỉ là có chút không hiểu-tại sao Hà Bảo Vinh lại phải làm điều này?

Tôi không thể nhớ mình đã nói tiếp những gì với Bảo Vinh vào đêm hôm đó.

Khi tiếng nhạc và tiếng cười đùa trong phòng tiệc trở nên xa xăm, tôi thấy ánh trăng tản trên người cậu quầng sáng bạc nhợt nhạt, gió thổi tóc cậu có hơi rối. Thi thoảng, Bảo Vinh cười khúc khích, thi thoảng cậu gật gù, thi thoảng cậu lại cười rạng rỡ.

Cậu cười, cứ làm cho ánh nhìn cô độc trong mắt sâu hơn, cũng thăm thẳm khó nắm bắt hơn. Càng cười, Hà Bảo Vinh càng trông cô đơn khủng khiếp.

Lúc cậu quay mặt về phía tôi, mảnh tóc vờn nơi khuôn mặt, nép vào mi mắt cậu.

Tôi đưa tay vén chúng lên.

Và đó là thời khắc cả thế gian ngưng lại. Chưa từng có điều gì lộng lẫy khó tin như vậy-vào khoảnh khắc tia u uẩn mịt mùng nơi đáy mắt Bảo Vinh tan cùng ánh trăng.

Louis_196
15-09-2012, 09:53 PM
3.


Giấc mơ đêm qua tựa như một cái chớp mắt dài cả ngàn thế kỷ. Khi tôi tỉnh lại đã là buổi chiều của ngày hôm sau, vậy mà hàng mi rung động của Bảo Vinh vẫn còn lưu lại cảm giác rõ ràng nơi đầu ngón tay.

Những tia sáng nhập nhoạng hắt yếu ớt từ bên ngoài làn gương đầy hơi nước vào trong phòng. Tôi cảm thấy trước mắt có chút mờ mịt.

Đầu đau nhức, tay chân rã rời, cổ họng buốt rát, cơn lạnh run từ sâu trong cơ thể đang lan ra, trần nhà xoay chuyển chập chờn. Tôi biết những triệu chứng này. Tôi rõ ràng là đang sốt cao, có khả năng viêm họng hoặc viêm phế quản, có thể do virus, có thể từ việc dầm mưa hôm qua, cũng có thể do sang chấn về tinh thần. Dù gì thì, việc quang trọng bây giờ là lết dậy, làm cách nào đó để hạ sốt.

Tôi có ít thuốc hạ sốt trong tủ, nhưng chúng sẽ làm bao tử của tôi chảy máu nếu cứ như vậy mà nốc hết vào miệng, mặc khác, việc ăn cái gì đó lúc này thật sự là một sự hành xác. Thật kinh khủng!

Tôi chợt nhớ cái lần Bảo Vinh ốm, cậu ấy nằm yên trên giường, vừa càu nhàu đủ thứ vừa ngoan ngoãn ăn bất kì cái gì tôi đút. Cậu hẳn là mệt mỏi lắm, thế mà lúc nhăn nhó cũng xinh đẹp như vậy.

Tôi luôn nghĩ cậu ấy thật đẹp.

Cô đơn và xinh đẹp. Ích kỷ, hẹp hòi, hay cằn nhằn, lắm lời, nhõng nhẽo và xinh đẹp. Luôn bỏ rơi tôi, ghen tuông vô lý, đòi hỏi vô điều kiện và xinh đẹp.

~

Cậu đang yêu? Cậu đang hạnh phúc? Thỉnh thoảng cậu có nhớ tới tôi không? Chúng ta liệu có gặp lại nhau lần nào trong suốt cả phần còn lại của cuộc đời không? Lúc gặp lại, cậu có nhận ra tôi không? Chúng ta sẽ chào hỏi nhau chứ? Liệu cậu có cười với tôi không?…

Có đôi khi tôi sẽ mơ màng tự hỏi như vậy.

Thôi được, là tôi luôn tự hỏi như vậy, dù biết rõ chẳng có câu trả lời nào ở đây cả.

Tôi hy vọng sẽ chẳng có câu trả lời nào ở đây cả.


.

.


Khi thuốc hạ sốt bắt đầu phát huy tác dụng, tôi chợt nhớ mình đã nghỉ làm ở chỗ Vivian chiều nay.

Tôi gọi điện cho Vivian ở nhà hàng. Cô ấy chẳng những không bực mình, mà còn khuyên tôi nên ở nhà tối nay để nghỉ ngơi. Nhưng tôi đã khỏe lên rất nhiều rồi. Tôi sẽ đến Sur tối nay. Dù sao Zan cũng không phải Vivian, ông ấy chắc chắn không gởi lời thăm hỏi tôi khi biết sẽ không có ai giao rượu cho ông tối nay.

Thời điểm suy nghĩ như vậy, tôi có nằm mơ cũng không ngờ quyết định tích cực đối với trách nhiệm cho công việc lại khiến ba năm yên ổn lần nữa xáo trộn hoàn toàn.

Điều quái quỷ nào trên đời này còn có thể xảy ra?


Vào năm tôi tốt nghiệp cấp hai, Olivia-người chị thứ sáu của tôi-lúc đó hai mươi tuổi đã nói: “Khi em nghĩ đến một điều gì, đến một ai đó nhiều tới mức bản thân không khống chế được, thì bởi một liên kết vô hình nào đó, bằng cách nào đó, họ sẽ xuất hiện trước mắt em…”. Lúc ấy, tôi cảm thấy chị thật ngây thơ. Những cô gái ở lứa tuổi đó, nhất là lúc họ đang yêu, sẽ luôn có những suy nghĩ mơ mộng như vậy.

Tôi không biết tại sao mình lại nhớ tới ký ức này. Nó giống như một cú nháng vào đầu trong nháy mắt, không quá rõ ràng, không quá mơ hồ, đủ để bạn nhận ra những điều một người nào đó vô tình nói lại đúng với bản thân quá đỗi. Hoặc có lẽ, tôi đã ghi nhớ điều chị nói trong suốt nhiều năm qua, để rồi vin vào đấy mà hy vọng chúng sẽ trở thành sự thật.

~

Cuối cùng, tôi thật sự đã gặp lại Hà Bảo Vinh.

Bằng xương bằng thịt, với mùi nước hoa lịm ngọt tinh vi len vào khứu giác tôi trong một giây cậu bước ngang qua tôi.

Chúng tôi không chào hỏi nhau.

Cậu ấy không cười với tôi.

Tóm lại, Hà Bảo Vinh không nhận ra tôi.

Có lẽ trông tôi hơi phờ phạt, cộng thêm mái tóc dài. Tôi đã nghĩ đến việc cắt tóc cách đây một tuần, đáng ra nên làm việc đó ngay lúc ấy mới phải.

Jawly kéo tôi vào quầy bar sau khi phát hiện tôi đang đứng thẫn thờ ở cửa. Anh cứ lắc đầu nhìn tôi, rồi dúi vào tay tôi cốc sữa ấm.

_Tin tôi đi, bây giờ cậu cần nhất là thứ này.

Tôi biết chứ, tryptophan sẽ làm thần kinh tôi dịu đi, ngủ cũng ngon hơn. Tôi hơi gật đầu với Jawly, tặng anh một nụ cười biết ơn. Nhưng Jawly có vẻ không thích lắm. Ý tôi là, khi tôi mỉm cười với anh, Jawly chỉ tặc lưỡi một cái từ trên khuôn mặt nhăn nhó.

Tôi nhấp ít sữa, cảm thấy có chút khoan khoái với vị ngọt và ấm nóng này.

Chỗ tôi ngồi cách Hà Bảo Vinh hai cái bàn và một bậc thềm tám thang cấp. Không gian vàng vọt tiệp với màu áo cậu đang mặc-một chiếc áo da màu mơ chín rục. Hà Bảo Vinh ngồi giữa đám đàn ông bản xứ cười đùa uống rượu, đang hôn một kẻ tóc bạch kim.

Chiếc kính đen làm tôi không thấy được chân mày và đôi mắt cậu, chỉ nhìn được đường viền nửa khuôn mặt và góc hàm Bảo Vinh nhập nhoạng trong vùng tranh sáng tranh tối.

Từ chỗ tôi ngồi, việc nhìn Hà Bảo Vinh mà không cần suy nghĩ gì là trải nghiệm đầu tiên. Tôi không cần giả bộ phớt lờ cậu như những lần trước đây, cũng không cần làm cho khuôn mặt mình phải mang vẻ bình thản. Những thứ đó căn bản không cần thiết nữa.

Nụ hôn kéo dài thật lâu.

Ly sữa trong tay tôi đã nguội lúc nào cũng chẳng hay. Tôi uống thêm một ít nữa, thời tiết này làm mọi thứ nguội đi nhanh chóng.

Bàn tay gầy thon dài của Bảo Vinh ôm lấy đầu tóc bạch kim.

Nụ hôn thật sự rất dài.

~

Tối về đến nhà, tôi nằm yên trên giường sau khi đã uống kháng sinh, hạ sốt, kháng dị ứng và vitamin. Kinh nghiệm trong quá khứ luôn có chỗ để dùng trong hiện tại-tôi có chút buồn cười với ý nghĩ đó.

Tuy nhiên, tryptophan trong trường hợp này không phát huy tác dụng lắm. Tôi trơ mắt nhìn trần nhà loang lổ ẩm mốc. Đồng hồ trên giá tường cứ nhảy 20:00 đến 21:00, rồi 22:00, và 23:00…

Đến 00:00, tôi bắt đầu sốt lại. Cảnh vật trước mắt nhòe nhoẹt. Đồng hồ nhòe đi. Nụ cười của Bảo Vinh trong tấm hình đặt cạnh đó cũng nhòe đi. Tôi cố gắng tập trung hơn, nhưng cũng chỉ làm cho khuôn mặt cậu càng mơ hồ. Tôi không muốn dùng thuốc vào lúc này. Một số trường hợp, nhiệt độ cao có tác dụng hơn tryptophan-nó làm ý thức lịm đi nhanh chóng.


.

.


Những ngày gần đây Jawly không còn hoan nghênh tôi đến Sur như lúc trước nữa. Anh ta cứ thở dài mỗi khi nhìn thấy tôi, đôi khi còn nhăn nhó ra mặt.

Tôi biết tại sao. Chính là có những thứ một khi đã trở thành bản năng, ai có thể sống thiếu nó kia chứ?

_Cho tôi ít rượu đi.

_Tôi không pha rượu cho cậu nữa. Uống sữa đi.

_...Sao vậy?

_Cậu đâu còn đến đây để uống rượu tôi pha nữa.

_...

Tôi hơi ngẩn người nhìn Jawly. Anh nói đúng, tôi đâu còn đến đây để uống rượu anh pha nữa.

Từ lần trước, Hà Bảo Vinh mỗi tối đều đến Sur. Có lúc cậu đi cùng một đám đàn ông, có lúc là một người đàn ông. Họ uống rượu, nói chuyện, nhưng đa phần là đùa giỡn tán tỉnh lẫn nhau. Bảo Vinh nói tiếng Tây Ban Nha còn tốt hơn tôi, cách cậu luyến và nhả chữ gần như dân bản địa.

Tôi hơi co mình trong áo khoát. Tối nay nhiệt độ có xuống thấp hơn mọi ngày. Trời mưa lất phất nên không khí càng buốt giá. Bảo Vinh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng bên trong áo khoát màu mơ chín của cậu.

Jawly đặt ly sữa trước mặt tôi-đang tỏa lên làn khói nhè nhẹ. Anh thật có lòng, lúc nào cũng hâm nóng sữa cho tôi. Tôi muốn nói cám ơn anh một tiếng, nhưng không cách nào thốt ra lời được. Âm thanh Bảo Vinh cười len giữa tiếng nhạc, giữa những giọng cười khác, giữa tiếng ly cốc va vào nhau, rồi quấn lấy tai tôi giữa tiếng mưa thưa thớt.

_...Được rồi, không cần dùng bản mặt đó ngó tôi. Cậu mà khóc lần nữa thì tôi chỉ có nước đá cậu ra khỏi đây.

Bàn tay đang chùi ly của Jawly ngừng lại. Anh nói tiếp, nhìn thẳng vào tôi.

_Có những thứ nên quên đi thì phải quên. Cậu hiểu không?

Tôi hiểu chứ. Chỉ là đang tự hỏi: tôi đã có lúc nào khóc vậy?

_Thời gian là liều thuốc thần kì, tin tôi đi, nó có thể chữa lành mọi vết thương… Bây giờ có thể cậu cảm thấy rất đau khổ, nhưng chẳng có vết thương nào không liền sẹo cả, đó là quy luật tự nhiên thôi… Cậu cần…Huy…

_...

_Ôi trời! Tôi chính là cũng chẳng biết cậu có cần cái gì không nữa. Khỉ thật!


Jawly cuối cùng cũng quyết định bỏ mặc tôi với câu chuyện của mình.

Anh nên làm vậy ngay từ đầu.

Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ bắt đầu lại với Hà Bảo Vinh. Ba năm qua tôi cũng dần nguôi ngoai cảm giác với cậu ấy. Ba năm kia mà, đó không phải là một quãng thời gian ngắn. Chỉ là, ai có thể dùng ba năm để quên hẳn người mình từng yêu thương? Tôi cần làm quen. Vậy thôi.

Louis_196
15-09-2012, 09:56 PM
4.


Được một thời gian, Hà Bảo Vinh không còn đến Sur nữa.

Thay vào đó, cậu ấy gọi điện đến quán bar cho tôi.

Ý nghĩ đầu tiên của tôi khi nghe giọng Bảo Vinh qua điện thoại chính là: cậu ấy nhận ra tôi?

Có lẽ vì tôi mới cắt tóc chăng?

Ngoại trừ khuôn mặt có gầy hơn chút ít, hình ảnh tôi từ một tuần trở lại đây là bản sao của ba năm trước ở Hongkong.


_Tôi đây.

_...

_Hà Bảo Vinh đây…

_...

Bảo Vinh nói tiếp điều gì sau đó mà tôi không tài nào nghe được. Dường như cảm nhận được cả hơi thở của cậu, tai tôi ù đặc.

Một lát sau, cậu ấy gọi tên tôi “Huy?” “…Huy!” “Lê Diệu Huy?!” “…”

Đến khi giữa chúng tôi là khoảng lặng kéo dài, hơi thở của Bảo Vinh cũng trở thành những vệt dài thoang thoảng xa vắng đầu dây bên kia, tôi cúp máy.

~

Tôi không muốn đến Sur giao rượu nữa. Nhưng lại không thể bỏ dở công việc nửa chừng, Zan cần thời gian tìm ai đó để thay tôi, nên tôi đã nói với ông ấy tôi sẽ nghỉ việc sau một tuần.

Mỗi tối đều có người gọi điện cho tôi ở quán bar. Cậu ấy gần như nắm thời khóa biểu của tôi, luôn là ngay lúc tôi từ kho rượu bước ra quầy bar.

Tôi cầm máy, nghe Bảo Vinh nói một hồi, đến khi đầu dây bên kia im lặng, tôi cúp máy.

Jawly bảo tôi hãy cứ dứt khoát làm một việc thôi: hoặc là cúp máy ngay lúc đầu, hoặc là nói chuyện với Bảo Vinh. Nhưng tôi không thể. Tôi không thể nói bất kì điều gì với cậu, dập máy khi biết đầu dây bên kia sẽ là giọng Bảo Vinh lại càng không thể.


Một tuần sau, Hà Bảo Vinh gọi điện đến nhà Vivian.

_Tôi muốn gặp cậu.

_...

_Tôi muốn gặp cậu, Lê Diệu Huy!

_...

_Lê Diệu Huy!!!

_...

_...Chúng ta làm lại từ đầu đi, Lê Diệu Huy.

_...

.
.
.

_...

_Đừng gọi cho tôi nữa.


Và Hà Bảo Vinh không gọi nữa.

Tôi cuối cùng cũng thoát khỏi Hà Bảo Vinh chỉ với một câu nói đơn giản. Mọi chuyện dễ dàng đến mức có chút không quen.

Năm ngày sau khi cảm giác có chút không quen đó qua đi, tôi nhận được một cuộc gọi. Ở đầu dây bên kia, một giọng Tây Ban Nha nghe có vẻ uốn éo khá nhiều.

_Xin lỗi, anh có phải là…à, Fai…? Lai…Yei…Yiu Fai?

_...Ai vậy?

_Frio Quendioz-phục vụ phòng của Cosmos Hotel, số 351, đường Bukin Les.

_Chúng ta biết nhau sao?

_Không. Nhưng Ho Bo Wing, khách trọ của chúng tôi, đang say, vật vờ như một cái xác, đòi gặp ông.

_...

_...Tôi biết, việc này nghe có vẻ điên khùng, cũng sẽ làm khó ông. Nhưng anh ta gọi rượu suốt năm ngày, đập phá đồ đạc, bị thương, không cho chúng tôi đụng vào đống rác trong phòng lẫn anh ta. Bắt đầu từ sáng nay thì anh ta la hét, đòi gặp Lai Yiu Fei, và vẫn không để ai đụng vào đống rác lẫn anh ta. Anh ta thậm chí còn không cho tôi số điện thoại, tôi đã phải kiểm tra nhật ký cuộc gọi của khách hàng, và đây là số duy nhất anh ta gọi trong suốt nửa tháng nay, và…Ông vẫn còn ở đấy chứ?...Hola? Mr. Lai…Well, Hello? …


Tôi đã nghĩ người phục vụ chỉ cường điệu mọi chuyện để tôi có thể giải quyết đống của nợ dùm anh ta, nhưng sự thật-ngược lại-đã bị nói giảm đi rất nhiều.

Lúc tôi đặt chân vào phòng, Hà Bảo Vinh nằm vắt ngang qua giường. Vỏ chai bia lẫn rượu từ trên giường đến sàn nhà lẫn giữa đống mảnh vỡ cùng loại. Một vết cắt từ mu bàn tay Bảo Vinh chạy xuống ngón cái đang chảy máu. Vết cắt nhỏ hơn trên trán cậu trượt qua đuôi chân mày cũng đang rướm máu. Tôi không thể nhìn rõ mặt cậu với thứ ánh sáng nhờ nhờ u ám của căn phòng. Đến khi người phục vụ bật công tắc đèn, tôi ước gì mình không thể nhìn rõ cái gì nữa.

Việc miêu tả cậu như một cái xác rõ ràng chỉ là cách dùng từ qua quýt của anh chàng đang đứng cạnh tôi.

Hà Bảo Vinh bị ánh đèn đánh thức, đang quờ quạng tìm cái gì đó trên giường để ném về phía này, thì bắt gặp tôi. Vỏ chai bia trong tay cậu rơi lại chỗ cũ. Bảo Vinh yếu ớt cười mỉa mai “Có chuyện gì vậy, Lê Diệu Huy?”

_Tìm tôi làm gì?

_...Lại đây.

_...

_Tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Thật khó tin là trong cái bộ dạng này, cậu ấy thậm chí còn có thể quyến rũ kẻ khác. Anh chàng Frio gì đó đang ngẩn ra trong trạng thái bất khả tri.

Tôi bước lại. Ngay lập tức bị đẩy vào tường. Bảo Vinh ấn môi mình lên môi tôi. Rốt cuộc thì cái xác lúc nãy đã lấy sức mạnh này từ đâu ra?

Qua đuôi mắt, tôi thấy bộ đồ tuxedo trợn tròn há hốc như một cái cột lấn bấn ngó chúng tôi. Hà Bảo Vinh gần như nghiền nát môi tôi, cho đến khi sự yên tĩnh của tôi làm cậu chán nản.

Tôi nhìn vào mắt Bảo Vinh, có chút thở dài hỏi: “Cậu làm cái gì vậy?”

_Chỉ vậy thôi. Giờ cậu đi được rồi.

Sao tôi lại không kinh ngạc chút nào vậy?

Chỉ là khi cậu ấy lấy tay đẩy tôi, bảo tôi “Đi đi!”, tiếng động giống như không phải bị va vào tường, mà va vào tim một cái.

Tôi ra khỏi phòng, ngang qua vẻ bối rối kì cục của Frio gì đó, định chào anh ta một tiếng cho lịch sự, mà chẳng tài nào thốt lên được cái gì.

Phía sau lưng vang lên tiếng đập phá, hỗn độn nhiều giọng nói khác nhau. Tôi bước nhanh ra khỏi khách sạn. Cosmos Hotel-tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào nó thêm lần nào trong đời nữa.


.

.

Tôi về đến phòng liền khóa cửa lại. Mặc cho Bouloz kêu réo từ tầng dưới: “HUY! HUY! Chết tiệt, TÊN NÀY BẢO NẾU CẬU KHÔNG NHẬN ĐIỆN THOẠI, hả, ai?...cái gì?...THÌ TÊN KHÁCH TRỌ NÀO ĐÓ CỦA HẮN SẼ CHẾT MẤT…HUY!!!...”



“Anh thấy đó, tôi đã cố hết sức rồi, có gì các anh quăng xác hắn cho cảnh xác xử lý vậy, thôi nhé!”



“Tôi đã nói rồi, cậu ta không chịu ló mặt ra!...”



“Khốn kiếp! Tôi là anh cùng cha của chủ nhà trọ mà hắn đang ở thôi!!! OK?!”

Tôi nghe tiếng Bouloz dập máy.

Chẳng hiểu sao bàn tay cầm ly cứ run lên. Tôi không lo lắng, cũng không hoảng loạn. Chỉ là có hơi mệt một chút. Thật đấy!

Tiếng bước chân ai đó khua lên ở hành lan, rồi ngừng lại trước cửa phòng tôi. Giọng Bouloz qua cánh cửa trở nên ngột ngạt.

“Tôi không biết có chuyện gì, nhưng cái gã vừa gọi điện cho cậu bảo khách trọ của hắn nắm mảnh vỡ của một cái chai suốt một giờ đồng hồ rồi, không cho ai động vào và, nguyên văn nhé-vẫn đang khóc. Hắn nói-cũng nguyên văn-máu đã ướt cả cái ra trải giường rồi…”

Vậy thì cầm máu cho cậu ấy, chứ gọi cho tôi làm gì? Tên Frio ngu ngốc!

“…Tôi nghĩ là cậu nên…”


_Shit! Huy, cậu không báo trước được à! Cái mũi của tôi,…Này, cậu chạy đi đâu vậy? Cầu thang đó hỏng rồi!...”



_Cẩn thận va vào chậu hoa của Vivian đấy!...



_Coi chừng ngã!!!



_Hâyzzz, tên chết tiệt, làm bộ lạnh lùng chi không biết…


Tôi không thể điều khiển cơ thể lao về cái khách sạn Cosmos đáng nguyền rủa đó, trong khi đầu vẫn đang nghĩ về câu nói cuối cùng của Bouloz. Đúng vậy, tôi làm bộ lạnh lùng như vậy để làm gì? Cho dù Bảo Vinh biết tôi lo lắng cho cậu ấy thì đã sao? Có ai phải chết ở đây kia chứ?

Ý tôi là, tôi chỉ đang lo lắng cho cậu thôi.

Lúc tôi quay trở lại Cosmos, nó đã giống như một nơi khác. Từ phục vụ phòng đến đầu bếp tập trung xúm xít quanh dãy phòng-nơi cái của Bảo Vinh nằm chính giữa. Tôi thấy cửa phòng mở toang. Frio gì đó đang đứng lấp ló ở cửa phòng, khi cái nhìn dáo dác bần thần từ bên này sang bên kia của cậu ta tóm được tôi, Frio gần như nhảy cỡn lên.

Dĩ nhiên là tôi chưa bao giờ ngừng lại từ lúc vào đây, nên khi vừa đặt chân vào nơi tôi đã đứng hơn một giờ trước, việc phải đột nhiên bất động hoàn toàn có chút khó thích ứng.

Hà Bảo Vinh-con người này, luôn có cách làm tôi không tài nào thích nghi được với những sự cố cậu ta đem lại.

Cái thứ đang cuộn lại ở góc giường, run lên từng cơn chẳng thể là ai khác.

Khi tôi gọi “Bảo Vinh…”, thì đó hẳn không phải là cái giọng tôi đã dùng trong suốt hai mươi tám năm qua.

Cậu ta hé mắt nhìn về phía tôi, rồi khóc dữ dội hơn. Máu ngập ngụa bàn tay cậu. Ra giường ướt đẫm, cũng chẳng biết bởi nước mắt hay máu Bảo Vinh.

Tôi bước tới, cố gắng nhấc hai chân gần như kiệt sức, cả hô hấp cũng thấy khó khăn.

Quơ đại cái khăn lông vắt cạnh đó, tôi quấn lấy bàn tay Bảo Vinh sau khi gỡ mảnh chai ra. Cậu ấy vẫn cứ khóc.

Đã biết đau như vậy còn làm mình bị thương!

“Đến bệnh viện…” Tôi nói, cảm thấy việc phát âm lúc này là cả một gắng sức thái quá.


.

.


Tôi mang Hà Bảo Vinh về nhà, ngang qua cái mỉm cười tự đắc của Bouloz và đôi mắt mở to kinh ngạc của Vivian. Tôi chào họ một cái, giới thiệu “Bạn tôi”-ý chỉ cái kẻ đang gục gặc trên lưng tôi. Rồi cũng không đợi họ phản ứng lại, tôi đi thẳng lên phòng. Bảo vinh trên lưng nhẹ đến mức leo hết hai mươi bậc thang mà tôi cũng không thấy hụt hơi. Cậu ta rốt cuộc đã sống bằng cái gì suốt thời gian qua?

~

_Cậu ở đây bao lâu rồi?

_Ba năm.

_Nơi này yên tĩnh, khung cảnh chung quanh cũng đẹp…

Giọng Bảo Vinh yếu ớt thoát khỏi yết hầu, nghe mỏng như sương.

Tôi xả khăn lần nữa, lau khắp người Bảo Vinh. Trán và tóc cậu bết lại bởi máu.

_Cậu phải gội đầu thôi.

_Có động vào vết thương trên trán không?

_Cẩn thận một chút là được.

_Nhỡ dính nước thì sao?

_Chịu khó một chút.

_Thôi, đau lắm…

_Lại đây.

_...

_Lại đây!

Hà Bảo Vinh ai oán nhìn tôi, rốt cục cũng ngoan ngoãn đi lại buồng tắm. Chúng tôi đều biết rõ tôi sẽ vác cậu ta lại nếu Bảo Vinh còn không chịu bước tới.

Nước hơi lạnh. Máy nước nóng ở đây mới hỏng hai hôm trước. Nên có ai đó gọi người đến sửa mới phải.

_Lạnh lắm không?

Tôi hỏi. Bảo Vinh gật đầu như chỉ đợi để bắt được câu hỏi đó của tôi.

_Máy nước nóng mới hỏng, tôi sẽ gội nhanh thôi, nhắm mắt lại đi.

Cậu nhắm mắt, hàng mi khẽ rung động. Tôi đã kê một cái khăn lông dày trên thành bồn tắm-nơi gáy Bảo Vinh đang tựa vào, nhưng cậu ấy vẫn có vẻ không thoải mái. Tôi biết những vết thương trên mặt cậu sẽ bị kéo căng ra khi ngồi ngữa cổ ở tư thế này. Những vết thương này, lúc mang cậu ấy đến bệnh viện tôi mới nhìn rõ-nhiều vết bầm tím trầy xướt khắp mặt trái, miệng và mi mắt sưng phồng. Cũng chẳng biết cậu ta đã gây họa ở đâu để bị đánh đến nông nỗi ấy.

~

Buổi tối Bảo Vinh ngủ ngay khi vừa đặt lưng xuống giường. Tôi cũng muốn ngủ, nhưng không hiểu sao lại cứ ngồi như vậy nhìn cậu ấy suốt cả đêm, giống như mỗi phút trôi qua, lại muốn nhìn cậu nhiều hơn phút trước đó, cứ như vậy nhìn mãi chẳng biết đến lúc nào mới thôi không muốn thấy Bảo Vinh nữa.

Tôi làm người có phải đã quá thất bại rồi hay không?

Căn phòng yên tĩnh.

Bảo Vinh ngủ yên tĩnh.

Cả tiếng mưa rơi ngoài kia cũng thật yên ắng.

Tôi thừa nhận, sự tĩnh lặng này-tôi muốn nó kéo dài mãi mãi.

Tôi làm người thật đã quá thất bại rồi.

Louis_196
15-09-2012, 09:59 PM
5.


Trong số những quyết định mang tính hệ trọng trong quá khứ, có lẽ quyết định thi vào y khoa là điều đúng đắn nhất tôi từng làm. Nó luôn có ích cho hiện tại, bởi bất kì cách nào. Mà ở hoàn cảnh này, là việc tiết kiệm một khoảng lớn chi phí bệnh viện.

Tôi thay băng, vệ sinh vết thương cho Hà Bảo Vinh mỗi ngày, kiêm luôn kê đơn cho cậu ta. Đó là vấn đề chuyên môn, còn về phương diện sinh hoạt, thì mỗi ngày ngoài tắm rửa, gội đầu, rửa mặt, nấu cơm, tôi còn cắt luôn cả móng tay móng chân của Hà Bảo Vinh. Tôi cũng không biết mình bị mắc chứng gì, đã ba năm mà vẫn còn làm những việc này, và còn làm tự nhiên đến vậy.

Vào ngày thứ mười hai Hà Bảo Vinh ở chỗ tôi, cậu ấy nói “Lê Diệu Huy, chúng ta làm lại từ đầu đi.”

“Không.” là câu trả lời của tôi.

Tôi nói, không chần chừ giây nào. Chỉ là đánh mắt một chút khỏi cái nhìn của Bảo Vinh. Sẽ không sự dứt khoát nào có thể xảy ra nếu nhìn thẳng vào mắt cậu ấy lúc đó. Kinh nghiệm trong quá khứ là một bài học quý giá.

Sau đó Hà Bảo Vinh không lần nào nhắc tới chuyện chúng tôi nữa. Chỉ là chuyện của cậu ấy, hoặc tôi.


.

.

Bảo Vinh buồn, suốt những ngày trở lại đây.

Thật ra thì cậu ấy lúc nào cũng buồn, nên tôi không chắc nỗi buồn trong mắt cậu ấy có nguyên nhân từ đâu. Vì tôi đã từ chối cậu, hay ai đó khác đã từ chối cậu? Tôi không rõ lắm, cũng không muốn làm rõ. Có ích gì khi kết quả đều như nhau kia chứ. Nếu tôi từ chối cậu, thì mọi chuyện chỉ đơn giản là đợi Bảo Vinh hết hờn dỗi, nếu là ai khác từ chối cậu, có trời mới biết tôi sẽ làm ra chuyện gì.

Thật sự là chỉ có trời mới biết!


“…Huy!”



“Lê Diệu Huy!”


_...Hả?

_Cậu băng chặt quá, tôi đau đó!

Hà Bảo Vinh đang nhăn nhó nhìn tôi. Tôi có chút giật mình, vội vàng nới lỏng băng ra.

_Xin lỗi, tôi băng lại cho.

Tôi đang nghĩ cái gì không biết. Dạo này lúc nào cũng suy nghĩ lung tung.

_Cậu đang nghĩ gì vậy?

Bảo Vinh hỏi, nếu tôi không lầm-dường như có chút rụt rè trong giọng nói cậu ấy, cả cái nhìn đầy dụ dỗ của cậu cũng rụt rè.

_...Có chuyện gì sao?

_Không có gì.

Tôi trả lời, ngay lập tức nhận được cái liếc mắt khó chịu của cậu.

_Cậu chẳng lúc nào có chuyện cả, cuộc sống ổn định thật.

Ném cho tôi xong câu giận dỗi bâng quơ đó, Bảo Vinh mặc kệ tôi bận rộn với bàn tay cậu. Chúng tôi không nói gì sau đó nữa. Ngày hôm ấy cứ như vậy trôi qua. Và nhiều ngày khác. Tôi không tài nào định nghĩa được quan hệ giữa chúng tôi hiện tại được gọi là gì. Không còn là người yêu của nhau, cũng không giống bạn bè, lại càng chẳng phải người thân.

Tôi với Hà Bảo Vinh, rõ ràng là hai con người chẳng liên quan gì, lại tựa như lúc nào cũng bị buột với nhau bởi sự liên kết kì quặc nào đó.


.

.


Qua tháng Mười hai, thời tiết càng lúc càng lạnh và ẩm ướt. Tôi đã mua thêm chăn cho hai chúng tôi, cả áo len cho Bảo Vinh. Hành lý cậu ấy mang từ khách sạn về chỉ có mấy chiếc áo sơ mi và hai áo khoát-một màu mơ chín, một màu xanh jean-đã bạc. Chính là chiếc áo cậu ấy mặc lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên. Thời gian chúng tôi hẹn hò, Hà Bảo Vinh không bao giờ mặc nó. Tôi còn nghĩ cậu đã bỏ cái áo đi rồi. Thật không ngờ cậu ấy mang nó theo đến tận đây. Dù vậy, Hà Bảo Vinh lại không thích nó lắm. Lúc tôi còn đang bần thần nhìn chiếc áo trên tay khi xếp đồ cậu ấy vào tủ áo, Bảo Vinh đã lấy nó lại rồi nhét dưới đống hồ hỗn tạp nơi đáy tủ.

Tôi chẳng hiểu ra làm sao cả.

Luôn có những hành động của Hà Bảo Vinh mà tôi không tài nào lý giải được. Có lẽ đó là lý do cậu ấy chia tay tôi hết lần này đến lần khác.

~

Khi vết thương của Bảo Vinh lành hẳn, tôi nghĩ cậu ấy sẽ bỏ đi. Nhưng không phải. Bảo Vinh thậm chí còn hiếm khi ra ngoài. Vào buổi trưa, lúc tôi đi làm, Bảo Vinh ngồi coi tivi. Đến tối về nhà, cậu ấy vẫn ở đấy, chỉ có chương trình tivi đã khác. Điều này không giống cậu ta chút nào, hoàn toàn bất thường. Vậy nên tôi muốn biết điều gì khiến Hà Bảo Vinh trở nên như vậy.

Nhưng mọi việc trở nên hỏng bét. Bảo Vinh phản ứng rất dữ dội với chuyện này. Chẳng hạn như có lần tôi ướm lời “Cậu không ra ngoài sao?”, Bảo Vinh ném cho tôi cái nhìn không thể diễn tả được “Chuyện gì, tôi làm phiền cậu? Hắn khó chịu hả? Tôi ở đây nên cậu không đưa hắn về nhà được?”

Tôi đang tự hỏi: sao tự nhiên lại mọc ra một cái “hắn” trong cuộc nói chuyện của chúng tôi vậy, thì Bảo Vinh đã quăng mình xuống giường, tung cái chăn như thể nó có thù với cậu ta, trùm kín mặt rồi lầm bầm bên trong chăn “Sao không nói cậu muốn đuổi tôi đi…” “Được thôi, xếp áo quần vào vali cho tôi, tưởng tôi muốn ở đây chắc…” “Là cậu bảo tôi đi đấy nhé! Khi nào tay lành tôi sẽ đi khỏi đây…”

Tôi có chút không thốt nên lời nghĩ: tay cậu đã lành chính xác là mười ngày rồi!

Nhưng dĩ nhiên, chỉ là nghĩ trong đầu vậy thôi.


Có khi, cuộc nói chuyện của chúng tôi lại rơi vào bế tắc. Tôi hỏi Bảo Vinh “Cậu ở đây bao lâu rồi?”

_Một năm.

_...Sao cậu lại đến Argentina vậy?

_Xem thác Iguazu.

_...

_Tôi có một cuộc hẹn ở đó.

_...

Hà Bảo Vinh lơ đãng nói trong khi mắt vẫn dán vào màn hình tivi, tựa như đó là chuyện vô cùng thẳng thắn tự nhiên.

Tại sao nó không thể là chuyện thẳng thắn tự nhiên kia chứ?

Tôi không hỏi thêm điều gì nữa.

Những điều như: Cậu có hẹn với ai? Hai người đến đó lúc nào? Sao bây giờ cậu chỉ có một mình? Anh ta đâu? Anh ta bỏ mặc cậu? Hai người cãi nhau? Chia tay? Anh ta quay về Hongkong để cậu một mình ở đây? Vậy nên cậu mới sống như thế?...

Tôi không thể hỏi thêm bất kì điều gì.


Trước đây, một lần Bảo Vinh mang về nhà cây đèn tròn có hình thác nước, tôi rất thích. Cậu ấy bảo “Người bán hàng nói đây là thác Iguazu, nó nằm giữa Argentina và Brazil, lúc nào chúng ta đi xem nó nhé.”

Bây giờ nghĩ lại, lúc quyết định rời khỏi Hongkong, Iguazu là nguyên nhân khiến tôi đi Argentina. Chỉ một câu nói bâng quơ đơn giản của Hà Bảo Vinh, giống như điều gì đó dễ dàng bị lãng quên, và thực sự đã bị lãng quên, lại đột nhiên hiện diện rõ ràng như vậy. Tôi rốt cuộc là mong chờ gì trong suốt những năm qua. Một cái thác in trên cây đèn bàn lôi tôi đến xứ sở ẩm ướt buồn bã này, để rồi quanh năm suốt tháng chúi đầu vào việc làm mà chưa một lần dám đi xem nó.

Hà Bảo Vinh không còn nhớ cây đèn cậu ấy đã mua. Bây giờ chỉ còn lại cậu và cuộc hẹn của cậu ấy. Tôi, Hà Bảo Vinh cùng Iguazu trong quá khứ dường như chưa từng tồn tại. Giây phút cậu ấy quàng lấy vai tôi từ phía sau cũng không tồn tại. Cây đèn bàn mỗi ngày xoay tròn trước mắt cậu ấy-dĩ nhiên, cũng không tồn tại nốt.

Thật nực cười.


.

.


Cứ như vậy trôi qua, mỗi ngày, tôi thức dậy làm đồ ăn sáng cho hai người, chúng tôi hầu như chẳng nói gì với nhau, đến trưa tôi xuống nhà hàng làm việc, tối mang đồ ăn về cho Bảo Vinh, chúng tôi vẫn không có gì để nói. Kết thúc chương trình truyền hình cuối cùng, Bảo Vinh leo lên giường ngủ, tôi trước đó đã yên vị ở sô pha.

Tôi còn nghĩ sẽ chẳng bất ngờ hay biến cố nào xảy đến nữa, cho tới khi Bảo Vinh thấy chán thì cậu ấy lại bỏ đi thôi.

Nhưng luôn luôn là như vậy, sự cố xảy ra lúc con người ít đề phòng nó nhất chính là định luật bất thành văn của cuộc sống từ trước đến nay.

Giống như được định sẵn, chẳng hiểu tại sao Trình Kì Mộc và Hà Bảo Vinh lại lắm duyên phận đến thế. Khi tôi vẫn còn chưa biết làm thế nào để kết thúc chuyện với Hà Bảo Vinh, thì Kì Mộc xuất hiện.

Sự xuất hiện này, như thường lệ, vốn dĩ là một trong những cuộc viếng thăm bình thường của Kì Mộc bao năm qua, cho đến khi cậu ấy gõ cửa phòng tôi, Hà Bảo Vinh mở cửa, rồi họ chạm mặt nhau.

Sau khoảng mấy chục giây chuyển từ trạng thái kinh ngạc, sững sờ, sang trầm mặc-có chút không thể nhìn thấu, Kì Mộc bước ngang qua Hà Bảo Vinh, cười một cái rõ là tươi tắn đến rợn tóc gáy với tôi, rồi ôm choàng lấy tôi như thể chúng tôi đã xa cách đến ba chục năm đời người.

_Cậu khỏe không?

_...

_Mình nhớ cậu chết được!

_...

Qua vai Kì Mộc, Hà Bảo Vinh đứng ở cửa phòng lướt cái nhìn không thể gọi tên qua chúng tôi chưa đến nửa giây. Rồi cánh cửa bị đóng tới suýt tung khỏi bản lề, cậu ta lững thững đi đến bàn, ngồi xuống, bật tivi và thong thả coi tin tức buổi tối.

Bên tai tôi, Kì Mộc vẫn tiếp tục độc thoại với giọng nói hưng phấn kì lạ được làm cho mang vẻ phảng phất đáng thương.

_Cậu chẳng gọi điện cho mình. Chúng ta không liên lạc suốt mấy tuần rồi.

_...

_Mình có chuyện này muốn kể cho cậu nghe, thú vị lắm…

_...

_Khi nào đi ăn tối mình sẽ nói. Còn nữa, mình đem ít đĩa nhạc cho cậu…

_...

_Mình mới hỏi Vivian, cô ấy bảo có một nhà hàng mới mở ở phố Columbia, chính là cái mình thấy họ giới thiệu ở sân bay, chúng ta đi ăn thử nhé, cậu nghĩ sao?...

_...

Kì Mộc bảo cậu ấy đã coi qua thực đơn trên đường từ sân bay đến chỗ tôi. Món cá là đặc sản, và cậu nghĩ tôi sẽ thích lắm.

Còn tôi-trong tư thế bất động một cách kì cục giữa vòng tay vẫn chưa chịu nới ra của Kì Mộc, thì có chút toát mồ hôi nghĩ: Ôi trời ạ!

heobeo
17-09-2012, 04:59 PM
Nàng Louis (kéo theo JK - quí phu nhân) đã qua đây rồi nha 3adore3 . Post tiếp fic cho tui đọc dzới nào 3alo3


Tác giả: Eunice Lam 林燕妮 @ nextb@nextmedia.com
Source: “Next Weekly壹週刊” Magazine; Column entitled “The past events were like real 往事如真”, Issue #874, December 2006
English Translation: Daydreamer (12/2006)
Viet translation: Mai, edit: beforsure
:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

HOA THỦY TIÊN


http://img30.imageshack.us/img30/4475/leslieeunicelam29994735.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/29a64353088a35598435244.jpg

Tôi thích miêu tả về Leslie Cheung như thế này: anh là một người yêu bản thân, nhưng cũng không biết làm sao tự bảo vệ mình, anh cũng không bao giờ muốn tổn thương ai. Đã ở trong ngành giải trí bao nhiêu năm như vậy, nhưng anh vẫn rất thuần túy.

Là một diễn viên, làm sao anh không biết giả vờ? Thế nhưng anh không thích làm như thế.

Anh ấy dễ bị tổn thương. Tôi sống ở Po Shan Road 8 năm và nhiều người đã đến nhà tôi. Tôi hỏi Leslie: „Sao cậu chưa đến nhà tôi bao giờ nhỉ?“ Anh ấy trả lời bằng tiếng Anh: „I haven’t been invited.“ (Tôi không được mời) Tôi thực sự vô ý. Quen biết anh lâu thế, nhưng tôi lại quên mời anh đến nhà chơi. Anh đã để tâm.

Anh ấy rất thận trọng đến mọi người. Những việc nhỏ xíu như “cậu không mời tôi, thì tôi không đến”. Dống như thời điểm Leslie chưa nổi tiếng, trong khi ca sĩ nhận giải thưởng được chúc tụng, anh chỉ đơn thuần ngồi ở một góc tối, không gây một tiếng động hay kêu ca. Anh không muốn làm phiền người khác.

Năm đó, thực ra anh ấy phải nhận được giải thưởng; “Wind continues to blow” (gió tiếp tục bay) là một ca khúc hay. Sau đấy chúng tôi phát hiện Leslie ngậm ngùi lau nước mắt, và chúng tôi động viên anh: “Năm sau cậu nhất định sẽ nổi tiếng”. Và điều đó đã trở thành sự thật, năm sau đó, anh ấy trở nên rất nổi và cứ thể càng nổi tiếng hơn. Anh và Alan Đàm Vĩnh Lân cùng rất nổi tiếng. Điều này kéo dài hơn 7 năm.

Lúc bắt đầu, khi Leslie hát, anh ấy có vấn đề với việc “chơi chữ kiểu song ngữ “, ví dụ anh ấy chỉ hát nửa chữ, nửa còn lại thì không nghe thấy, và anh hát không được rõ để người ta nghe được. Sau khi người ta nhắc nhở anh điều ấy, vần đề này đã được cải thiện.

Giọng của Leslie không phải một giọng ca hoàn hảo, nhưng điều này không quan trọng. Điều quan trọng là “Wing Hon” (Giọng của Vinh) khác với những người khác. Khi bạn nghe những ca khúc của anh, bạn dễ dàng nhận ra đó là giọng hát của Leslie. Nó chứa đựng một chất vị. Lạ thay, anh ấy lớn lên ở Hong Kong, nhưng giọng Quảng Đông của anh lại có một trọng âm quý phái gốc Guangzhou Xi Guan.

Anh ấy có năng khiếu trong ngôn ngữ và giỏi cả hai thứ tiếng Anh và tiếng Quan thoại. Một lần, tôi nói “Dai Wan 大腕“ và dùng ngữ điệu thứ ba cho chữ “Wan”, Leslie lập tức nói với tôi rằng tôi nên dùng ngữ điệu thứ nhất để phát âm.

Nét thẳng thắn của anh thật đáng yêu. Một lần, tôi dùng trà với anh tại khách sạn Peninsula. Tôi hút thuốc lá. Anh thì nói: “Tôi có thể hỏi chị đừng hút thuốc trước tư cách một người đại sứ về chống hút thuốc không? Chính phủ đã mời tôi làm đại sứ chống hút thuốc .” Tôi trả lời: “Không”. Điều đó làm anh ấy lặng người , thế nên anh đành phải để tôi tiếp tục hút thuốc.

Tôi được một tờ báo tuần san phân việc phỏng vấn Leslie, chúng tôi nói chuyện rất lâu và đột nhiên anh ấy nói: “Tôi phải đi 10 phút” Tôi hỏi lại anh: “Chuyện gì xảy ra?” Anh ấy nói nhẹ nhàng: “Đi đại tiện”.

Một lần trong buổi sinh nhật của tôi được em trai tôi tổ chức, Leslie tặng tôi một chiếc đồng hồ. Anh nói “As promised (‘như đã hứa’ bằng tiếng Anh)”. Tôi đã quên bẵng đi điều ấy. Có một ngày Leslie đeo một chiếc đồng hồ của hãng đó, tôi nhìn thấy và nói với Leslie là nó thật khả ái, và anh đã để điều đó trong lòng.

Đêm đó, Lau Tat Chi đã đến mặc dù không được mời. Điều đó cũng chẳng có vấn đề gì vì anh ấy cũng là bạn. Lau muốn được chụp ảnh với Leslie và Leslie đã không từ chối. Đêm đó Leslie tự động nói chuyện và cười đùa với những người khách khiến mọi người rất vui vẻ.

Về sau Leslie nói với tôi: “Khi tôi nhìn thấy Lau tat Chi đến, tôi gần như muốn chuồn rồi. Anh ta “dẫm lên tôi” vì mặc trang phục cũ rích của Jean-Paul Gaulthier tại concert của tôi. Nếu không phải vì chị thì tôi không chụp ảnh với anh ta!”

Tôi đã mắng Lau Tat Chi trong một bài viết mà tôi viết cho một tờ báo trước đây đã lâu. Leslie không hỏi tôi phải làm thế, chỉ là tôi muốn làm một hành động anh hùng khi nói lên sự bất đồng với việc không công bằng như thế. Tôi sẽ bình luận về vấn đề đó dù tôi có hay không biết người đó. Bên cạnh đó, quan niệm và kiến thức của tôi về thời trang hơn nhiều người.

Nếu có việc bình chọn nữ nhà báo được yêu thích nhất, tôi chắc chắn không muốn là người đó. Không có quan hệ quần chúng, không có đánh bóng tên tuổi, không có kết giao thân cận, làm sao tôi có thể là người giật giải? Không phải là tôi không biết chơi cuộc chơi đó như thế nào, chỉ là cuộc đời ngắn ngủi và tôi không có thời gian để nói dối. Và bởi vì điều đó, tôi yêu mến Leslie.

Trước khi anh ấy di dân, anh muốn chuyển đến một ngôi nhà khác. Tôi đã thấy một chỗ tốt với một không gian 360 độ nhìn ra biển, nhưng nó quá đắt. Tôi đưa Leslie đến đó để xem. Sauk hi anh ấy đi xem xung quanh, anh nói với tôi “Chị đã nghĩ về tôi quá cao rồi”, ý như anh ấy không thể mua nổi. Leslie không phê bình cái này hay cái nọ để cho bạn cảm thấy là anh ấy có thể mua căn nhà nhưng chỉ bởi vì chỗ đó không đủ tốt.

Vào thời điểm ấy, Leslie sống ở Repulse Bay. Anh đưa chúng tôi đến phòng ngủ và nói mơ mộng “Mỗi đêm trước khi đi ngủ, tôi nghe một số bản nhạc này của mình”. Anh ấy bật cho chúng tôi nghe và hỏi “Rất sexy phải ko? Đúng vậy chứ?”

Năm 1986, phim “A better Tomorrow” được công chiếu giờ nửa đêm. Lúc đó, những rạp phim rất to lớn. Chúng tôi thường ngồi ở những hàng trên balcon, còn khán giả nói chung ngồi ở hàng dưới đất. Những buổi chiếu vào nửa đêm là cách tốt nhất để thử cảm nhận của khán giả.

Địch Long đóng vai anh lớn của Leslie. Dù nhân vật đó là một tên xã hội đen, nhưng lại hạnh phúc khi em trai mình là một nhân viên cảnh sát. Hai an hem ở hai phe đối đầu. Châu Nhuận Phát, một nhân vật khác trong phim đóng vai cùng phe với Địch Long.

Leslie ngồi cạnh tôi và nói “Chết thật, khán giả yêu thích Châu quá nhưng tôi lại là anh cảnh sát bắt Châu Nhuận Phát và anh trai mình, không ai sẽ thích đâu”.

Nhưng mỗi khi anh ấy thấy mình suất hiện trên màn hình, Leslie lại vỗ tay phấn khởi. Tôi hỏi Leslie “Sao cậu cứ vỗ tay mỗi lần thấy mình trên màn hình thế?”
Anh ngây thơ nói “ Nếu không phải tôi vỗ tay trước, thì ai sẽ làm? Tôi phải hướng họ để họ làm theo chứ”. Thật như thế, khi khán giả nghe thấy tiếng vỗ tay ở trên thì họ đã làm theo.

“A better tomorrow” lập tức trở thành bộ phim ăn khách, nhưng điều quan trọng hơn nó đã trở thành phim tiêu biểu của Hong Kong cũng như trở thành kinh điển, khiến Hollywood phải chú ý.

Trong “A better tomorrow 2”, Leslie có một vai diễn nặng ký hơn. Như rằng mình chúng số độc đắc, Leslie nói “Lần này mọi người sẽ đồng tình với tôi hơn. Xem tôi đã diễn đạt thế nào! Khi vợ tôi mang bầu thì tôi bị bắn chết”.
Loại người như thế trở nên tuyệt chủng sau cái chết của Leslie.

Anh ấy rất để tâm đến người khác. Một lần, có người bạn của chúng tôi mở tiệc sinh nhật nhưng không mời Anita Mai Diễm Phương. Anita bực bội và ghé qua sau khi bữa tối kết thúc. Vừa đến đó thì Anita đã khóc. Jacky Trương Học Hữu không nhúng tay vào. Mọi người đều biết Anita đến để gây chuyện, không ai muốn đưa cho cô ấy một ánh mắt giả vờ không biết gì. Chỉ có một mình Leslie đã ôm Anita vào lòng ngực, để cô ấy khóc lên chiếc áo da mới của anh. Với nước mắt hòa cùng trang điểm, phần nửa áo da của Leslie đã ướt bẩn.

Thế nên vì sao trong ngày tang lễ của Leslie, Anita đã khóc như thể cô chưa từng khóc bao giờ.

Tất cả đã trôi qua rồi. Hoa thủy tiên ơi, cậu thế nào? Tốt chứ? Nếu vậy thì đừng bao giờ quay trở lại.



[Ghi chú: Bài viết này được tác giả đặt là “Hoa thủy tiên” bởi nguồn gốc sâu xa của tên hoa được gọi theo tên của một nhân vật thần thoại Hy Lạp chỉ yêu bản thân mình “Narkissos”.]

heobeo
17-09-2012, 05:03 PM
Một bài viết (gồm 6 phần) của Kingka - một fans người Hàn Quốc của Leslie. Viết về những kí ức về sự xuất hiện của ngôi sao Trương Quốc Vinh trên thị trường giải trí của xứ sở Kim Chi.

Source: LeslieLegacy2003
Viet translation: beforsure
::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::


1) Một bài báo về sự thành công của Trương Quốc Vinh trên thị trường âm nhạc Hàn Quốc.

Một bài báo được xuất bản vào tháng 10 năm 1996 về sự nổi tiếng vang dội của Leslie tại Hàn Quốc không chỉ qua những bộ phim anh tham gia mà cả trên lĩnh vực âm nhạc.

Leslie trên tạp chí Hàn Quốc

http://img259.imageshack.us/img259/8822/cine2199cover8522917.jpg

Bài báo đó nhắc đến việc Leslie là ca sĩ người Hoa đầu tiên có ảnh hưởng lớn trên thị trường âm nhạc xứ Hàn. Có nhiều ca sĩ ngoại quốc thống trị thị trưởng âm nhạc HQ nhưng trong số đó không mấy ai là người Hoa. Trong quá khứ, kỷ lục giá bán của những Album nhạc tiếng Hoa khá ế ẩm tại xứ Kim Chi. Cộng đồng người Hàn vốn từ lâu cho rằng những Album nhạc tiếng Hoa không bao giờ có thể thống trị trên thị trường nhạc bản xứ, nhưng Leslie là người đầu tiên đã xua tan cái nhìn đó.

Sự khởi đầu của những bản nhạc tiếng Hoa tại xứ Hàn xuất phát từ những năm giữa thập niên 1980. Những ca khúc của Leslie trong những phim như “A Better Tomorrow” và “A Chinese Ghost Story” đã thu hút rất nhiều người Hàn Quốc. Trước khi những ca khúc của Leslie lan tỏa trên thị trường âm nhạc HQ thì ko có một nhạc phẩm tiếng Hoa nào thực sự gây tiếng vang lớn tại đây.

Là một bằng chứng, những Album nhạc của Leslie bán được con số 300,000 bản, một điều mà có thể xem là một hiện tượng thành công kỳ khôi. Từ khi Leslie thành công vang dội như vậy, những công ty âm nhạc xứ Hàn bắt đầu nhận ra việc các Album tiếng Hoa có thể đem về lợi nhuận trên thị trường âm nhạc và từ đó những công ty này bắt đầu chú ý đến âm nhạc tiếng Hoa.

Bên cạnh những Album nhạc của Trương Quốc Vinh thì những Album nhạc của “Tứ đại thiên vương” cũng bắt đầu có những thu lợi nhuận tốt. Album nhạc của “Tứ đại thiên vương” bán được 15 ngàn đến 20 ngàn bản, thì Album nhạc đầu tay của Leslie bán được 300 ngàn bản, Album nhạc thứ hai của anh bán được 150 ngàn bản.


Vào thời điểm đó sự nổi tiếng của Leslie tại Hàn Quốc tràn ngập đến mức rất nhiều thanh thiếu niên HQ có thể hát những ca khúc của anh mặc dù không biết chút tiếng Hoa nào. Ca khúc “天使之愛“ được dịch sang tiếng Anh với tựa „To You” và hầu hết bạn yêu nhạc bản xứ đều biết hát ca khúc đó.



2) Leslie và “To You” socola


http://img266.imageshack.us/img266/4823/test0030315776.jpg

Leslie không chỉ là một huyền thoại mà anh còn là một huyền thoại trên lĩnh vực quảng cáo ở Hàn Quốc. Trong một cuộc phỏng vấn với cô Florence Trần Thục Phấn (manager của Leslie hồi đó), cô nhấn mạnh kỷ lục bán được của socola “To You” đã lên cao khoảng 300 lần sau khi Leslie tham gia quảng cáo sản phẩm này. Đó là một kỷ lục tuyệt vời, và có thể nói rằng không một sản phẩm quảng cáo nào có thể đạt đến mức kỷ lục như vậy. Ngay cả những người dự kiến làm quảng cáo này cũng không hề mơ rằng nó có thể đạt được một thành công to lớn như thế.

Trong quá khứ, sản phẩm nổi tiếng nhất về socola luôn luôn là “Gana Chocolate”. Sản phẩm này có một uy thế với người công dùng và số lượng bán ra của “Gana Chocolate” luôn đứng hạng nhất ở Hàn Quốc. Nhiều nhãn hiệu khác đã tìm cách đánh bại “Gana” nhưng chưa thành công.



Leslie tại Hàn Quốc, 1989

http://img266.imageshack.us/img266/1750/test0120330977.jpg

Trước khi phát song mẫu quảng cáo có Trương Quốc Vinh tham gia, số lượng bán ra của socola “To You” rất thấp. Sau khi Leslie suất hiện trong quảng cáo, “To You” cuối cùng đạt được một thành công lớn và còn là lần đầu tiên đánh bại danh hiệu số 1 của soloca “Gana”. Những thành viên trong công ty quảng cáo cho rằng nguyên nhân của sự thành công đấy nằm ở khâu dàn dựng chiến thuật tốt và một sáng kiến hoàn hảo về việc dàn dựng quảng cáo với 3 phần sê-ri liên tiếp nhau suất hiện dống như một bộ phim. Họ không hề mơ rằng sự thành công của phần quảng áo ấy còn bởi vì sự xuất hiện rất duyên dáng và cao nhã của Leslie.


Một sinh viên đại học khoa quảng cáo và tiếp thi đã nhận được giải thưởng lớn cho một bài nghiên cứu mà anh đã giới thiệu vào năm 1998. Bài nghiên cứu với chủ đề “Chiến dịch Marketing của Socola ‘To You’” này được trình ra 10 năm sau khi quảng cáo của Leslie cho ‘To You’ được công chiếu (1989). Mục đích của cuộc nghiên cứu đó là muốn đưa sản phẩm ‘To You’ trở lại hạng mục top trên thị trường buôn bán socola. Trong cuộc nghiên cứu này các bạn trẻ vị thành niên cho đến sinh viên đại học được phỏng vấn, và câu hỏi là họ sẽ nghĩ đến điều gì khi nghe đến socola ‘To You’ ? Bất ngờ thay, hầu hết các câu trả lời đều là “Leslie”! Mẫu quảng cáo đó thực ra muốn đem đến một thông điệp về “tình yêu”. Đáng lẽ ra những bạn được phỏng vấn phải được nhắc nhở đến thông điệp “tình yêu”, thì cuối cùng họ chỉ nghĩ đến Leslie mà thôi!

Leslie đã từ chối lời mời quay một phần quảng cáo tiếp cho “To You” bởi sự rút lui của anh khỏi làng giải trí vào năm 1989. Để thay thế, Lưu Đức Hoa đã được mời để đóng mẫu quảng cáo đó nhưng kỷ lục bán hàng của “To You” đã giảm đáng kể từ đấy.

http://img266.imageshack.us/img266/2149/test0210299448.jpg

Với cuộc nghiên cứu về chiến thuật tiếp thị của socola To You, bạn sinh viên kia đã lý giải nguyên nhân chính của thất bại socola To You về sau nằm ở việc tuyển chọn ngôi sao không thành công cho mẫu quảng cáo. Bởi ngay từ ban đầu sự ảnh hưởng của Leslie đã quá mạnh và uy thế.

Một câu chuyện thú vị khác khi rất nhiều phụ nữ Hàn Quốc vì muốn được xem sự suất hiện của Leslie trong phần quảng cáo đó mà họ đã gọi điện thoại cho công ty quảng cáo để được biết về lịch phát sóng chính xác của “To You” trên TV để họ có thể thu lại vào băng hình. Sau khi nhận quá nhiều cú gọi điện, công ty quảng cáo đã quyết định cho đăng tải lịch phát sóng của “To You” trên một số tạp chí.

Tôi nhớ lại khi ấy cô giáo phổ thông còn nói với lớp của chúng tôi rằng không nên phí tiền mua quá nhiều socola “To You”. Nhưng mỗi lần tôi đến cửa hàng bách hóa để mua “To You” thì luôn phát hiện rằng socola đó đã được bán hết rất nhanh. Lý do duy nhất vì sao tôi đã mua rất nhiều socola “To You” bởi tôi hi vọng Leslie sẽ quay trở lại Hàn Quốc để quay những mẫu quảng cáo tiếp theo.



Nhiều năm sau đó “To You” đã tụt hạng đến mức không còn bán ở các cửa tiệm tạp hóa bình thường mà chỉ có bán trong những siêu thị lớn. Một trong những nhà điều hành của bộ tiếp thị socola “To You” đã viết trong một bài báo như sau: “Leslie Cheung đã ra đi. Một trong những người bạn thân nhất của tôi tại “To You” đã ra đi và sản phẩm socola đó bây giờ thì rất khó tìm được. Trái tim tôi thật trống rỗng khi nhận thức rõ điều gì đã xảy ra”.




http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=pJ7OxjizHag


http://www.youtube.com/watch?v=88T_mwhy_44&feature=player_embedded

heobeo
17-09-2012, 05:04 PM
(tiếp theo và hết)

3) Sự nhiệt tình tràn ngập của người hâm mộ

http://img259.imageshack.us/img259/5250/test0188476718.jpg

Năm 1989 khi Leslie đến Hàn Quốc để quay quảng cáo “To You”, anh đã trình bày ca khúc “Sleeples Night” tại một đài truyền hình. Sau phần trình diễn anh được phỏng vấn nhưng Leslie lúc đó phát hiện khuôn mặt của anh đỏ ửng như trái gấc. Leslie đã quá hồi hộp khi phát hiện sự nổi tiếng của anh tại Hàn Quốc có sức mạnh đến thế và fans của anh thực sự điên cuồng vì anh.

Khi Leslie trở lại làng giải trí vào năm 1993, anh đã đến Hàn Quốc để tuyên truyền bộ phim “All’s Well, End’s Well”. Sauk hi biết tin Leslie sẽ có cuộc phỏng vấn tại đài truyền hình thì hơn một ngàn fans đã tập hợp tại đó. Cuối cùng, quản lí của đài truyền hình đó đã phải hủy bỏ cuộc phỏng vấn để tránh những tai nạn không lường trước bởi sự suất hiện của quá nhiều người hâm mộ.

Trong thời gian ở Hàn Quốc, báo chí và dư luận xứ Kim Chi đã dành nhiều lời khen ngợi cho nét nhã nhặn, lối vui vẻ và cá tính tốt đẹp của anh. Họ đã viết về anh với lời miêu tả Leslie như một “Hoàng tử quí phái hay Người đàn ông hào hoa của Hồng Kông”. Leslie từng nói đất nước mà anh ấn tượng nhất là Pháp, còn giới hâm mộ ngoại quốc ấn tượng nhất là người xứ Kim Chi. Sự nhiệt tình của fans Hàn vượt qua mọi tưởng tượng của Leslie. Mặt khác, Leslie vừa hồi hộp những cũng vừa sợ bởi sự hưởng ứng của họ. Một người hâm mộ nói nếu cô mà gặp Leslie trực tiếp, có lẽ cô sẽ … ngất xỉu ngay tức khắc!


4) Sự thành công của sao HK tại Hàn Quốc

Trương Quốc Vinh, Châu Nhuận Phát và Vương Tổ Hiền là những ngôi sao HK đầu tiên gây dựng được sự nổi tiếng tại Hàn Quốc qua những bộ phim của họ. Đa số phụ nữ Hàn Quốc yêu thích Leslie, trong khi ấy đa số phái mày râu thì yêu thích Vương tổ Hiền.
Những năm cuối thập niên 1980 đến đầu thập niên 1990, phim HK rất nổi tiếng tại xứ Hàn và những ngôi sao HK được yêu thích tại đây. Nhưng bây giờ thì hoàn toàn thay đổi bởi người Hàn Quốc không còn thích xem những bộ phim HK nữa.


5) Mong muốn của tôi là được gặp Leslie

Đó là điều mong muốn từ rất lâu của tôi là được gặp Leslie trực tiếp. Sauk hi anh đến Canada để định cư, bố mẹ tôi đã hứa là sẽ cho tôi đến Canada để học nếu tôi cố gắng hơn nữa. Họ thường thuyết phục tôi với việc sang Canada du học để có thể trở thành láng giềng của Leslie; thế nhưng rồi Leslie đã trở về HK.

Rất nhiều ngôi sao nổi tiếng Hàn Quốc là fans của Leslie. Nhiều người trong số họ từng nhắc đến một trong những mong muốn duy nhất là có thể gặp Trương Quốc Vinh một lần trực tiếp.


6) Hình ảnh của Leslie trong thư viện
Hồi đó, rất nhiều học sinh, sinh viên Hàn Quốc thường đến thư viện để ôn tập cho những lần thi cử và tôi cũng nằm trong số đó. Đôi lúc bạn bè gọi tôi ra khỏi thư viện để ngồi nghe nhạc của Leslie, như bài “To You” của anh được phát trên radio.

Trong thư viện tôi thường nhìn thấy có nhiều hình ảnh của Leslie đặt trên bàn. Có một bạn còn vẽ một ảnh chân dung của Leslie rất giống anh. Tôi hỏi bạn ấy cho tôi xin một bản copy của hình vẽ đó và đã được bạn chấp nhận. Đó là những thòi gian thật vui vẻ.

Sao tôi thấy nhớ nhung những ngày tháng đẹp đẽ đó …



Leslie trên tạp chí Hàn Quốc
http://img523.imageshack.us/img523/7088/test0218606040.jpg

http://img523.imageshack.us/img523/9613/screen99a8650885.jpg

heobeo
17-09-2012, 05:15 PM
Một bài thú vị nói về ... người đẹp :sexy_girl: Do trình độ chuyển ngữ có hạn nên giọng văn tường thuật có phần giật cục chút xíu :tongue:


Trích blog : http://blog.sina.com.cn/s/blog_5c0fa1cf0100fhwq.html



Hương Cảng Tuyệt Sắc


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/M_97184-15.jpghttp://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face/m05.jpg


** Đối với người dân xứ Hương Cảng (và thậm chí với người ở xứ khác) Ca Ca Trương Quốc Vinh là một trong ""Tứ Đại Tuyệt Sắc" 四大绝色, không chỉ vậy anh còn là người đàn ông duy nhất. Danh xưng “Tứ Đại Tuyệt Sắc” này từng được bình tuyển hai lần: lần đầu là vào đúng thời điểm bộ phim Bá Vương Biệt Cơ đang làm mưa làm gió, lần đó 4 người đẹp nhất được người Hương Cảng chọn gồm có Trương Quốc Vinh, Lâm Thanh Hà, Lý Gia Hân và Quan Chi Lâm; lần thứ hai diễn ra ngay thềm thiên niên kỷ mới năm 2000, ba vị trí đầu không thay đổi, riêng Chu Linh Linh soán ngôi của Quan Chi Lâm.

Chu Linh Linh là cựu hoa hậu năm 1977, xưa nay vẫn được ca tụng là “khí chất tối giai đích Hương Cảng tiểu thư” (nôm na là “đệ nhất khí chất tiểu thư của Hương Cảng”). Sau bao nhiêu năm kết hôn rời xa làng giải trí, dung mạo phong thái của cô vẫn được lưu truyền và ngày càng gia tăng trong mắt của người dân. Thế nên vào năm 2000, cô trở thành một trong “Tứ Đại Tuyệt Sắc” bên cạnh ba người đẹp bền vững Lâm Thanh Hà, Lý Gia Hân và … Trương Quốc Vinh :D



Chu Linh Linh bên trái, bên phải là hoa hậu Hàn Quốc

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/other/20081204112732637.jpg


và người ở giữa chính là cô ấy :)

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/other/20081204112730522.jpg


** Cần nhớ thêm rằng trong những cuộc bình tuyển như “Hương Cảng Thập Đại Tịnh Nhân” (香港十大靓人- 10 người đẹp nhất Hong Kong) và “Thập Đại Diễn Nghệ Hồng Nhân” (十大演艺红人- 10 nghệ sĩ được yêu mến nhất) Trương Quốc Vinh đều chễm chệ ở vị trí dẫn đầu !


** Cuối năm 1988, đơn vị thương nghiệp Điện Đài Hong Kong (RTHK) tổ chức bình chọn “Hương Cảng Thập Đại Tịnh Nhân”. Phương thức bình tuyển rất đơn giản, tất cả mọi người đều được quyền tham gia, các ứng cử viên cũng bất kể tuổi tác, giới tính, nghề nghiệp. Đến ngày 25 tháng 1, 1989, cuộc bình chọn kết thúc. Và đến ngày 22 tháng 2 đơn vị công bố đã tìm ra 5 người đàn ông và 5 phụ nữ đẹp nhất.

Những con người đó là: Châu Nhuận Phát, Trần Bách Cường, Trương Quốc Vinh, Lưu Đức Hoa, Đàm Vịnh Lân, Lý Mỹ Phụng, Lý Gia Hân, Lâm Thanh Hà, Trương Mạn Ngọc, Chung Sở Hồng. :x


** Khi được chủ trì hỏi “Cô thích dạng nam nhân thế nào ?”, Trương Mạn Ngọc đã mị mị cười trả lời:

“Tôi thích người đó có tướng mạo của Trương Quốc Vinh, chiều cao của Châu Nhuận Phát, gu ăn mặc của Trần Bách Cường, chính khí của Lưu Đức Hoa ...”.

Đứng bên cạnh Trương Mạn Ngọc lúc bấy giờ có Trương Quốc Vinh, Lưu Đức Hoa, Lâm Thanh Hà, Lý Mỹ Phụng, Chung Sở Hồng, Lý Gia Hân … toàn là các nam nữ anh tuấn. Họ đều đến để tham dự điển lễ trao giải “Hương Cảng Thập Đại Tịnh Nhân”. Liền sau đó, người chủ trì buổi lễ đã yêu cầu mỗi người hãy nhận xét về một người bất kỳ trong số họ, hoặc có thể tự nhận xét về mình.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/e4e736d1327806129b5027e5.jpg


Trương Quốc Vinh đã miêu tả về Lý Gia Hân như sau: “So với bốn cô gái còn lại, Lý Gia Hân là người tôi ít tiếp xúc nhất. Chiều cao của cô ấy vừa vặn, cô ấy có vầng hào quang mĩ diễm, luôn nở nụ cười, hoàn toàn cho ấn tượng về một con người không biết tới sầu lo, thật xứng danh là một người đẹp.”

Lưu Đức Hoa miêu tả về Trương Quốc Vinh: “Tôi cho Trương Quốc Vinh là nam tử đẹp nhất. Mọi đường nét của anh đều đúng tiêu chuẩn. Tôi thích thưởng lãm nhất là cặp chân mày của anh.”

Chung Sở Hồng miêu tả về Lưu Đức Hoa: “Nét đẹp linh lợi của Lưu Đức Hoa sở hữu cả chính khí.”

Trương Mạn Ngọc miêu tả về Đàm Vịnh Lân: “Bề ngoài của A Lân biểu lộ minh tịnh rõ ràng, nhưng ngoài diện mạo ấy anh còn hát rất nhiều bản tình ca ngọt ngào, cho tôi cảm giác anh là một con người lãng mạn.”

Lý Mỹ Phụng tự nói về mình: “Thực khó để tự tôi nói tôi đẹp ở điểm nào, song tôi biết nhiều người thích đôi mắt của tôi.”

Lâm Thanh Hà đã cười hi hi khi tự nói về mình: “Kỳ thực có nhiều người nói là tôi không đẹp, mấy anh chị dối tôi, ha ha. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ là tôi xinh đẹp, song tôi thừa nhận tôi có nét nhìn thanh tú. Khi mọi người khen tôi đẹp tôi cảm thấy áp lực nặng nề lắm, nhưng nếu các vị khen ngợi khí chất của tôi thì tôi sẽ hội hảo khai tâm (ý nói vui mừng).”

Bên cạnh những mỹ nhân kể trên, có một số tên tuổi nhận được lượng phiếu bình chọn lớn song đã bị trượt khỏi top 10 như cảng đốc Vệ Dịch Tín, thương gia Phan Địch Sinh, nghị viên Lý Trụ Minh, các diễn viên kỳ cựu Thạch Kiên, Hứa Quán Văn. Một số minh tinh lớn có phong cách và diện mạo nhưng lại nhận về ít phiếu hơn như Thành Long, Mai Diễm Phương, Lợi Trí, Trịnh Du Linh, Vương Tổ Hiền. Những ngôi sao như Nhậm Đạt Hoa, Lưu Gia Linh từ lâu đã được ca ngợi là nam thanh nữ tú của làng giải trí nhưng không đủ sức thuyết phục công chúng nên cũng không thành công. Kết quả bình chọn này được đa số đồng ý là tương đối hợp lý.


Năm 1989, dẫn đầu danh sách “Thập Đại Tịnh Nhân” của Thương nghiệp Điện Đài RTHK

** Trương Quốc Vinh tại cuộc bình tuyển “Thập Đại Tịnh Nhân” của Thương nghiệp Điện đài nhận về số lượng phiếu bình chọn áp đảo được vinh đăng người đứng đầu của bảng danh sách, thật sự là “tịnh nhân trung đích tịnh nhân” (người đẹp của các người đẹp). Tuy cuộc bình tuyển này không có định nghĩa hay tiêu chuẩn cụ thể, hình thức cũng chỉ đơn thuần là kiểm kê số phiếu, song nên biết rằng cần phải tôn trọng mắt nhìn đánh giá của người dân bình thường.


** Vậy thì rõ ràng trong suy nghĩ nhân tâm Leslie đích thị là một người đẹp rồi ! Song anh đẹp như thế nào trong mắt của những người đẹp khác ? Ta hãy hỏi lần lượt từng người để nghe xem: ;;)


Đàm Vịnh Lân: "Nên biết rằng người đẹp rất trọng người đẹp ! Leslie, cũng như tôi, đều sở hữu các bản tình ca ngọt ngào, cố nhiên là có điều kiện để được ủng hộ, nhưng điều kiện đó lưu giữ được bao lâu, tôi xin nhường câu trả lời này cho các vị."

Châu Nhuận Phát: "Leslie cũng chẳng cần phải ham tiếc vài ba phân chiều cao, nhưng mà tôi nghĩ hắn ta lùn thật đó :)), có khi lùn vậy mà được người ta thích. Tôi thì không thể đạt thành “tịnh chính nhân” như hắn ta, bởi vì tôi không thể lùn đi như hắn." (Cha heo rừng nói chiện mất nết :)) )

Lưu Đức Hoa: "Với tôi để được gọi là đẹp thì yêu cầu trước tiên là người đó phải thuận mắt của tôi, đem tới cảm giác khoan khoái dễ chịu. Leslie không chỉ “thư phục nhuận nhãn” mà ngũ quan điều đặn hoàn toàn thôi thúc tôi phải cảm thán ngắm nhìn."

Trần Bách Cường: "Tôi nghĩ rằng mỗi ứng cử viên đều sở hữu vẻ đẹp tiềm ẩn xứng đáng được mọi người tuyển chọn, tôi cũng lấy làm tự hào khi bản thân được có mặt ở đây, được công nhận là một người đàn ông đẹp. Leslie có nét đẹp rất tự nhiên, không mang sắc tố nhân tạo, đây là điều mà tôi thích ở anh."

Lâm Thanh Hà: "Thật ra có rất nhiều người đẹp, nhưng quan trọng nhất là chịu được thử thách của thời gian. Leslie trong suốt mười năm đã không được nhìn nhận, anh đẹp trai đấy chứ, nhưng vẻ đẹp đó trong quá khứ đã bị hiểu lầm, bị bỏ quên, cho đến nay thì được hết thảy chấp nhận."

Chung Sở Hồng: "Tôi khen ngợi Leslie là “tịnh tử”, không phải vì trước đây anh từng khen tôi đẹp, trong bộ phim “Nồng Bổn Đa Tình” anh phóng đãng khinh nhờn không kiềm thúc, một hình tượng lầm lạc chết người mà ẩn chứa nhiều vẻ đẹp, tôi cho là độc đáo chỉ có một mà thôi."

Trương Mạn Ngọc: "Trong ngành điện ảnh này tôi cùng Leslie từng hợp tác qua nhiều bộ phim, tôi biết anh không chỉ có ngoại hình đẹp mà còn có phẩm cách và tâm hồn, thật sự là một con người đẹp toàn diện."

Lý Mỹ Phụng: "Tôi với Leslie xưa nay vốn không quen biết mấy, nếu một người được quá nhiều người tán thưởng như vầy thì rất dễ dàng bị nghi vấn là thuộc thành phần “giày rách” (ý nói lẳng lơ, không đàng hoàng), song thật ra anh ấy nhìn rất hấp dẫn đối với tôi. Tôi tin anh đại khái chính là bạch mã vương tử trong lòng của các cô gái, có lẽ là nhờ đường nét mi thanh mục tú của anh."

Lý Gia Hân: "Tôi muốn thỉnh giáo bí phương giữ gìn dung nhan của Leslie, làm thế nào mà một người đàn ông đã ngoài 30 vẫn giữ gìn được mọi thứ nguyên vẹn như thế, sao vẫn “keep fit” được vậy. Ước chi tôi cũng được như anh trong vòng 10 năm tới !"



Hình ảnh tại điển lễ trao giải "Hương Cảng Thập Đại Tịnh Nhân" 1989 :x

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/Event/311433_254490331260900_100000998060160_707470_6303 77752_n.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/Event/506a14681c96be85ed96cc5f18295c0f.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/maggie/298731_233982263311707_100000998060160_641962_2052 05_n.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/p666685910.jpg



Năm 2000, Leslie cũng đứng đầu danh sách” Cửu Thập Niên Đại Thập Đại Diễn Nghệ Hồng Nhân” (10 nghệ sĩ được yêu mến nhất thập niên 90) của Hương Cảng Điện Đài RTHK.


** Sau khi bộ phim “Bá Vương Biệt Cơ” phát hành và làm say lòng giới mộ điệu, người dân xứ Hương Cảng lần đầu tiên đã chọn ra “Tứ Đại Tuyệt Sắc” của họ gồm có Trương Quốc Vinh, Lý Gia Hân, Quan Chi Lâm và Lâm Thanh Hà. Trên thực tế, khi nói đến “Tứ Đại Tuyệt Sắc” này ngẫm nghĩ thì chỉ duy nhất tài năng của Trương Quốc Vinh là tương ứng với những lời miêu tả về một trang tuyệt sắc: xinh đẹp, cay độc, khinh bạc, tuyệt vọng.


Hương Cảng “Tứ Đại Tuyệt Sắc”

** Trương Quốc Vinh năm đó được bình tuyển là người đứng đầu của “Tứ Đại Tuyệt Sắc”. Một người đàn ông và ba phụ nữ cùng được xưng tụng “Tứ Đại Tuyệt Sắc” - tự cổ chí kim chưa từng xảy ra chuyện lạ tai này, thế mới biết rằng chỉ riêng mình Trương Quốc Vinh làm nên điều ngoại lệ, còn thì chẳng có người thứ hai.


** Anh vốn dĩ là thuộc về cái đẹp, trong giới điện ảnh Hong Kong người ta vẫn thể hiện lòng trí kính đến anh, truyền tụng miêu tả anh “Phong lưu vô giới, chước chước kỳ hoa” 风流无价, 灼灼其华 => giải thích cho đúng đắn ra thì là: Anh đẹp, đôi mắt và cặp chân mày anh tươi đẹp quyến rũ vượt thời gian, mặc cho anh đang lạnh lùng hay nùng diễm, mặc cho anh biếng oải hay tinh lanh, chúng ta không nhất thiết phải đố kị hay đặc biệt hoan hỉ vì anh, nhưng chúng ta không thể không thừa nhận rằng anh đẹp. Ba phần sâu thẳm thế tình, ba phần tươi vui bỡn cợt, ba phần kiêu ngạo lẩn tránh thấm lan ra ngoài, nửa điểm vũ mị khả ái, nửa điểm chẳng gò bó - tự do, như một áng sương mù mát mẻ vào một đêm thu hay như một cơn gió nhẹ trôi nổi trên một dòng suối, khiến người đời hoảng hốt đê mê trước khí sắc mộng mơ thiên phú. Đâu cần phải hỏi, món quà tự nhiên này có muốn học cũng không học được, có muốn mua cũng không mua được.

Nhũn nhặn tôn kính lễ nhiên, đó là nét tính cách thông thường của anh không nằm ngoài quy củ truyền thống. Nhưng khi bước lên vũ đài sân khấu, giữa không gian ánh sáng và bóng ảnh, anh xuất tâm tài ngạo nghễ phá cách: khiếu ca hát vượt trội biến anh trở thành thần tượng của cả trẻ lẫn già, của cả nam lẫn nữ và là trung tâm của những si mị gào thét cuồng nhiệt; anh cũng là một diễn viên thực lực với lối diễn đặc thù, người đã làm chấn động hàng triệu trái tim yêu phim. Anh có thể cuộn cuộn thâm tình thoáng gần thoáng xa, anh có thể “hạ mục vô trần cự nhân thiên lý” (dưới mắt nhìn không có thế gian, xa lánh cự tuyệt con người), anh có thể biết chọn cành cao hay chịu làm tơ cỏ, có thể là một thư sinh nhu hòa hay một lãng tử tiêu tiền hào phóng chốn thanh lâu, hoặc giả làm một lữ khách cô đơn ngoài hải ngoại … Trên màn ảnh, vĩnh viễn, những màn diễn xuất của anh xui khiến lòng người động cảm.


** Cũng chính vì nét đẹp siêu phàm thoát tục này, vì tư chất đắc thiên độc hậu này (ý nói trước nay chỉ có một) lại cộng thêm tinh thần bền bỉ, tự mình nỗ lực không ngừng để thành danh đã giúp anh nhận về vô vàn lời bình phẩm tích cực, con người đã đẹp lại càng đẹp hơn trong mắt công chúng.

Sức hấp dẫn và sự kính trọng đó anh chưa bao giờ để mất: tên anh lọt vào một loạt các danh sách như “Thập Đại Kiện Khang Hình Tượng” (十大健康形象 – 10 hình tượng lành mạnh), “Thập Đại Tính Cảm Tuấn Nam” (十大性感俊男 – 10 chàng trai đẹp gợi cảm nhất), “Bát Thập Niên Đại Thập Đại Hồng Nhân” (八十年代十大红人 – 10 nghệ sĩ nổi tiếng nhất của thập niên 80), “Cửu Thập Niên Đại Thập Đại Hồng Nhân” (九十年代十大红人 – 10 nghệ sĩ nổi tiếng nhất của thập niên 90) … không chỉ được nêu đích danh mà còn thường xuyên dẫn đầu các bảng danh sách. Thêm nữa, anh còn liên tiếp trở thành quán quân của vô số cuộc bình tuyển tại Hàn Quốc và Nhật Bản như “Thập Đại Ngoại Quốc Ảnh Tinh” (十大外国影星 – 10 ngôi sao điện ảnh nước ngoài nổi tiếng/ được ưa chuộng nhất) đứng đầu trong nhiều năm liền, và trong các cuộc bình tuyển “Thập Đại Tịnh Nhân” thì anh vượt trên mọi nam nhân anh tuấn và nữ nhân mĩ miều. Thậm chí những cuộc bình chọn như “Tối Giai Tình Nhân” (最佳情人 - Người tình lý tưởng nhất) và “Mô Phạm Tình Lữ” (模范情侣 – Cặp tình lữ chuẩn mực) anh cũng đều đứng nhất. Năm 2000, Hong Kong bình tuyển lại “Tứ Đại Tuyệt Sắc”, trải qua ¼ thế kỷ không suy chuyển Trương Quốc Vinh vẫn làm người dẫn đầu …



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/397116_225158790899839_100002171591797_519323_7868 43187_n.jpg



Hết.

Louis_196
17-09-2012, 06:04 PM
Ây da, vì tình iu với người đẹp, nói trắng ra là mê trai, mà ta đang ngồi trong phòng trực cc để copy fic sang đê 3adore3, còn phải dụng tâm lương khổ làm ra vẻ đang lên mạng tim hểu về hội chứng xơ cứng bì3aha3...xin lỗi bênh nhân L, chớ bệnh của em cứ từ từ mà chữa, về nhà rồi ta hẳn đọc thêm 3thank3

Louis_196
17-09-2012, 06:07 PM
6.



“Tối nay cậu có về nhà không, để tôi còn khóa cửa.”

Từ lúc Kì Mộc xuất hiện, ngày nào Hà Bảo Vinh cũng làm như lơ đãng hỏi tôi câu ấy-lúc tôi đi chợ, ra ngoài mua đồ, hay chuẩn bị đi làm-cái kiểu ngạo mạn của cậu ta trông đến là điềm nhiên bình thản, cứ như kẻ đang đi làm mỗi ngày để kiếm tiền trả cho căn phòng này là tên Lê Diệu Huy nào đó chứ không phải tôi.

Bốn ngày sau, đến hẹn với Kì Mộc, tôi bảo: “Tối nay tôi về muộn.”

Bảo Vinh quơ lấy áo khoát treo trong tủ, vẻ mặt như chưa nghe tôi nói cái gì, đi thẳng một mạch ra ngoài, còn không quên bỏ lại một câu: “Khỏi đợi cửa, tối nay tôi không về nhà.”

Giống như cái kẻ suốt ba hôm trước gặn hỏi tôi chỉ là ai đó rất giống Hà Bảo Vinh mà thôi.

Đến khi tiếng bước chân Bảo Vinh mất hút, tôi vẫn còn ngơ ngẩn nhìn về điểm tối cuối hành lan-nơi màu vàng héo úa trên người cậu ấy vừa chìm vào.

~

Bữa tối ở nhà hàng phố Columbia cùng Kì Mộc trôi qua với hương vị món cá tuyệt hảo. Tôi suýt chút nữa là gọi thêm một phần mang về, sau đó chợt nhớ tối nay Bảo Vinh không về nhà, nên lại thôi.

Kì Mộc không nhắc gì đến Hà Bảo Vinh trong suốt bữa ăn, cũng như cậu ấy không nói gì về chuyện Bảo Vinh trong bốn ngày qua. Tôi biết, ý cậu ấy là “Hà Bảo Vinh vô hình với tôi!”. Tôi cũng chẳng biết làm gì hơn là để cho Bảo Vinh vô hình với cậu ấy.

Lúc chúng tôi dùng món tráng miệng, trời đổ mưa. Kì Mộc tặc lưỡi một cái, cậu ấy luôn phản ứng như vậy khi trời mưa.

_Nơi này ẩm ướt quá.

_...Ừ.

_Cậu có về Hongkong không?

_Không.

Nói xong tôi mới tự giật mình. Chúng tôi nhìn nhau. Điều hiện diện trong mắt Kì Mộc lúc ấy tôi không tài nào đọc ra được, nhưng vẻ mặt như bị bắn trúng đầu của tôi phản chiếu nơi mắt cậu ấy thật quá rõ ràng.

Thời khắc suy nghĩ: Bảo Vinh vẫn còn gầy lắm, tôi đã nói “Không” mà không cần cân nhắc.

Ý tôi là, cậu ấy đã không ăn uống đầy đủ suốt một thời gian dài, lúc tôi mang Bảo Vinh về cậu ấy nhẹ như không khí, bây giờ mới khỏe một chút, Bảo Vinh lại không biết nấu ăn, món Tây Ban Nha rõ ràng không phải sở thích của cậu ấy, cậu ấy lại không tự chăm sóc mình được. Nên có ai đó chăm sóc cậu lúc này, đúng không?...Ít ra, cũng đến lúc Bảo Vinh lên cân được một chút so với bây giờ...

Trời ạ, đó là lý do tôi không thể quay về Hongkong sao?

Nếu tôi giải thích với Kì Mộc như vậy, liệu cậu ấy có đá tôi vài cái cho bõ ghét không?!

_Mình biết.

Nhìn vào mắt tôi, Kì Mộc nói. Cái nhíu mày của cậu như cắt vào lòng người khác.

Cậu ấy biết, vậy nên tôi không cần giải thích gì nữa.

Tôi đột nhiên có cảm giác muốn khóc. Vì Hà Bảo Vinh, tôi đã làm tổn thương bao nhiêu người rồi.

Vì Hà Bảo Vinh, tôi có lẽ vẫn sẽ tiếp tục làm tổn thương thêm nhiều người nữa.

~

Chúng tôi đón xe bus về lúc mười một giờ, trời mưa tầm tã.

Vừa bước xuống xe, một dáng người đập vào mắt tôi. Hà Bảo Vinh đứng giữa làn mưa, với mái tóc đẫm ướt đang hút thuốc. Cậu ta tựa người vào thành tường sát cửa tiệm nước hoa của Lucenz, khói thuốc từ môi cậu nhả vào làn mưa những vòng trắng mơ hồ yếu ớt, ngón tay Bảo Vinh run rẩy thấm đẫm nước.

Cậu ta điên rồi sao?

Nhìn thấy tôi cùng Kì Mộc, Bảo Vinh không biểu hiện gì, tiếp tục quay mặt đi, hướng ánh mắt về nơi xa vắng nào đó. Nước mưa chảy tràn trên khuôn mặt cậu-dưới ánh đèn đường-đang tái nhợt đi.

“Mình về trước”_Kì Mộc nói, dúi quai cầm chiếc ô vào tay tôi.

Tôi cũng chẳng còn tâm trạng mà tạm biệt cậu ấy, vội vàng bước về phía Bảo Vinh.

_Sao cậu lại ở đây?

_Mua thuốc lá.

_Tôi có mua để sẵn trong tủ mà.

_Hút hết rồi.

Tôi lau nước trên mặt Bảo Vinh, liền bị cậu hất tay ra. Da cậu ấy đã lạnh buốt như đá, mềm mỏng đến đau lòng.

Bảo Vinh tiếp tục hút thuốc, không thèm để ý tôi. Môi cậu đã trắng bệch.

_Vào nhà thôi.

Tôi nói, gần như nài nỉ. Bảo Vinh vẫn mặc kệ tôi.

_Bảo Vinh…

_Khốn kiếp, cậu cút đi, không được gọi tên tôi nữa!

Bảo Vinh ném cái nhìn hằn học vào tôi. Tia tổn thương sâu kín trong mắt cậu ấy đâm vào tim tôi, mặc cho nó có hiện diện vì ai.

_Cút đi.

Bảo Vinh cay cú lướt mắt qua tôi, rồi co người lại trong chiếc áo đã ướt sũng, hút thuốc.

Tiếng nước mịt mùng vây lấy chúng tôi. Hơi lạnh thấu xương tạt vào mặt tôi. Bảo Vinh gầy yếu như muốn tan vào làn mưa.

Tôi chợt nhận ra một điều, khi một người muốn tôi ở cạnh hắn, thích món ăn tôi nấu, thoải mái để tôi tắm rửa, gội đầu, cắt móng tay cho hắn, khóc lóc khi tôi bỏ mặc hắn, không có nghĩa là hắn sẽ muốn nắm tay tôi lúc lạnh lẽo, muốn tôi xoa dịu lúc đau đớn, muốn tôi ôm lấy lúc cô đơn.

Khi người trong tận sâu thâm tâm cậu ấy muốn đã không phải là tôi, thì một cái ô dưới trời mưa cũng trở thành thừa thãi.

Tôi nhìn Bảo Vinh, đốm lửa đầu điếu thuốc trên môi cậu chớp sáng. Đôi mắt cậu vẫn bất động đong đầy khoảng trời xa vời. Xa vô cùng.

~

Tối đó Bảo Vinh sốt li bì.

Cả đêm cậu ấy cứ mơ màng nói cái gì đó không rõ, thỉnh thoảng còn đau đớn khóc rức lên. Tôi tiêm thuốc, lau người, nằm bên cạnh dỗ dành cả đêm, đến sáng hôm sau cậu ta mới nằm ngủ yên ổn.

Không thể rời khỏi nhà, tôi nhờ Kì Mộc mang ít thuốc và mua vài thứ ở siêu thị đến.


_Cậu ta làm sao?

Chẳng biết có liên quan đến thói quen nghề nghiệp hay không, nhưng nhìn người đang nằm èo oặt trên giường, Kì Mộc cuối cùng cũng không thể coi Hà Bảo Vinh như không khí.

_Như cậu đang thấy đấy. Cảm lạnh.

Tôi bắc nồi lên bếp, định bụng sẽ nấu ít cháo. Nên nấu cháo gà hay cháo cá nhỉ?

_Hai người gặp nhau lúc nào vậy?

_Cách đây hơn một tháng.

_Rồi…?

_Mình không quay lại với cậu ta.

Tôi nhìn Kì Mộc, khẳng định. Tôi biết cậu ấy muốn nói điều gì.

_Vậy sao cậu ta lại ở đây?

Tôi nhún vai, quay lại với món cháo.

_Cậu ấy bị thương, suy dinh dưỡng một thời gian dài, và mới sốt cao-hôm qua.

_Sao lại như vậy?

Tôi hiểu Kì Mộc muốn hỏi: dù trước đây Hà Bảo Vinh sống có chút hoang dã, nhưng cũng chưa từng bê tha như vậy.

Tôi chần chừ một lát, rồi cũng ậm ờ nói.

_Không rõ, có lẽ chia tay với bạn trai…

_Nên cậu mang về, nuôi cho trắng trẻo mập mạp rồi dẫn hắn đi làm hòa lại với bạn trai hắn hả?

Tôi hơi ngớ ra nhìn nồi cháo sôi lục bục.

Phép so sánh này mặc dù có phần thậm xưng, nhưng Kì Mộc nói chẳng có từ nào sai cả. Hai việc đầu đúng là đang diễn ra y như vậy. Còn việc cuối cùng, nếu Hà Bảo Vinh khóc lóc lần nữa, có khi tôi mang cậu ta tới chỗ gã đàn ông đó cũng không chừng.

Dù vậy, tôi vẫn chống chế đôi chút với Kì Mộc.

_Không đâu, mình không dẫn cậu ấy đi…

_Ừ, cậu hẳn là thuê taxi cho hắn nhỉ.

Tôi ngậm miệng, nhìn Kì Mộc một cái, ý là “Sao cậu không chừa cho tôi chút đường lui nào vậy?”

_Sao cậu cho gừng vào cháo vậy?

Kì Mộc đột nhiên chuyển chủ đề. Tôi có chút thích ứng không kịp trả lời.

_Bảo Vinh không ăn đồ có mùi tanh đâu.

Sau khi ý thức mình vừa nói cái gì, tôi quay đi, không ngó Kì Mộc cái nào nữa.

Giọng Kì Mộc như đang đem chuyện thời tiết năm 2000 với tình hình quân sự thế chiến thứ nhất gộp lại mà bàn luận.

_Mình biết cậu có vấn đề, chỉ là không ngờ cái vấn đề đó lớn như vậy.



_Này, nếu Hà Bảo Vinh bị đá, cậu có chuẩn bị đi năn nỉ dùm hắn không?



_Sau này hai người nên lưu lại địa chỉ cho nhau, nếu Hà Bảo Vinh sang Hà Lan kết hôn, có khi hắn mời cậu làm phụ rể cũng không chừng.



_Cậu đã tính xem mua quà gì chúc mừng bọn họ chưa?




Cậu ta, rõ ràng không chừa chút đường nào cho tôi lui cả!


.

.


Hà Bảo Vinh tỉnh lại vào buổi tối.

Giọng cậu ấy khàn đặc, người vẫn còn nóng, và dĩ nhiên, nhất quyết không chịu ăn.


_Nuốt đau lắm...

_Tôi biết, nhưng phải ăn mới uống thuốc được. Ăn một chút đi.

Tôi dỗ dành Bảo Vinh, bỏ qua Kì Mộc bên cạnh đang dùng ánh mắt xem kịch chế giễu tôi.

Bảo Vinh đột nhiên dùng ánh mắt đổi chác ngó tôi.

_Mai tôi muốn đi xem phim.

Đây lại là cái kiểu làm nũng gì? Tôi thật muốn thở dài mấy chục cái.

_Chưa được, khi nào cậu khỏe đã.

_Vậy cuối tuần này.

_Ừ. Há miệng ra…

Xong muỗng thứ nhất, Bảo Vinh bảo.

_Mai nấu cháo gà đi.

_Được.

Hết muỗng thứ hai, cậu ấy càu nhàu.

_Sao nhiều hành vậy! Khó ăn chết được…

_Hành tốt cho cổ họng cậu.

_Thuốc để làm gì, tôi không ăn đâu…

_Ăn thêm muỗng nữa.

_Không ăn đâu, tôi ghét hành lắm…

_Nào, há miệng ra.

_Không ăn đâu…

_Há miệng ra!

Tôi trừng mắt với cậu ta, có ý “Tự cậu há ra hay tôi lấy cái gì đó nạy miệng cậu ra?”

Bảo Vinh hậm hực mở miệng, vừa ăn vừa lí nhí phản kháng “Sao cậu ưa bỏ hành vào đồ ăn thế không biết…” “Cậu ưa ăn thôi, không phải người khác cũng thích…” “ Tôi sẽ chết vì mùi hành mất, tối nay nhất định sẽ chết…”

Tôi nghe tiếng cười khẩy của Kì Mộc.

Bảo Vinh cũng nghe thấy. Vậy nên sau khi kinh ngạc phát hiện ra Kì Mộc, cậu ta ném cái nhìn dò hỏi về phía tôi.

_Kì Mộc đem tới ít đồ ăn và thuốc cho cậu…

Tôi cũng chẳng biết mình đang giải thích cái gì.

Kì Mộc cắt ngang.

_Là tôi đem tới đồ ăn và thuốc theo lời nhờ vả của cậu_rồi quay sang Bảo Vinh_Không cần cảm ơn đâu.

_Tôi không cảm ơn đâu.

Họ nhìn nhau, vừa gằm ghè vừa thách thức. Chẳng biết cậu ta lấy đâu ra hơi sức mà còn muốn gây sự với Kì Mộc. Tôi đút vội thêm mấy muỗng cháo, biết rõ không sớm thì muộn Hà Bảo Vinh cũng dở chứng.

_Không ăn nữa!

Đã nói mà, cậu ta dở chứng.

_Còn nửa chén thôi, ăn chút nữa là hết rồi.

_Không ăn!

_Bảo Vinh.

_Bảo anh ta đi.

Lại cái gì nữa?...

_Bảo anh ta đi đi…

Bảo Vinh tóm được góc áo của tôi, rồi cứ như vậy kéo tới kéo lui. Sao tôi lại có cảm tưởng Kì Mộc mà không đi thì cái áo sẽ bị kéo tới rách mới thôi!

_Kì Mộc là khách của tôi.

Tôi bất đắc dĩ nói.

Không ngoài dự đoán, trong vòng năm giây, sau cái nhìn oán trách kiểu “Tôi không bao giờ tha thứ cho cậu!”, Hà Bảo Vinh biến thành cái kén trong chăn, cầm chừng sẽ thà chết chứ không ăn không uống thuốc không ló mặt ra.

Tôi áy náy ngó Kì Mộc.

_Được rồi, mình biết.

Tôi chưa lên tiếng, cậu ấy đã quơ lấy áo khoát trên ghế, đi thẳng ra cửa.

_ Thiệt là lâm ly. Còn tệ hơn cả việc cậu quay lại với cậu ta!

Cánh cửa được khép lại, căn phòng trở nên yên ắng lạ lùng.

Tôi biết, cả hai chúng tôi đều nghe câu nói cuối cùng của Kì Mộc.


Một lát thì Hà Bảo Vinh thò đầu ra khỏi chăn. Cậu ta quan sát tôi một hồi, rồi đường hoàng ngồi dậy, cầm lấy muỗng ấn vào tay tôi, hất cằm mấy cái về phía chén cháo-vô tội nói: “Nhanh lên, ăn xong còn uống thuốc…”



“Mai nấu cháo gà cậu cũng bỏ thêm gừng nhé…”



“Cậu mua vé coi phim trước hai ngày đi, không thì không còn chỗ tốt đâu…”




Con người này, tôi rốt cuộc là phạm sai lầm gì mà cứ bị ông trời trói lại với cậu ta?

Louis_196
17-09-2012, 06:13 PM
7.


Điều khó làm nhất trên đời chính là thất hứa với Hà Bảo Vinh.

Cậu ta nhớ dai, giận dai, thù cực kì dai. Thế nên, vào đúng hai ngày trước khi bộ phim Hà Bảo Vinh muốn coi khởi chiếu, tôi đành phải đi mua vé.

“Gone With The Wind, hàng gần cuối, ghế giữa. Tôi không muốn ngóng cổ suốt ba tiếng đồng hồ đâu…” “ Đến rạp nào có bỏng ngô chocolate ấy…” “Gần quán kem thì càng tốt, coi phim xong có thể đi ăn kem…”

Hà Bảo Vinh vừa nằm vắt chân trên giường, vừa uống nước cam, vừa coi tivi, vừa hướng dẫn tôi đi mua vé xem phim. Sao cậu ta có thể làm chừng đó việc cùng một lúc mà chẳng xao nhãn một việc nào nhỉ?

~

Tôi đến rạp phim có bán bỏng ngô chocolate. Mất mấy chục phút xếp hàng mới mua được Gone With The Wind, hàng gần cuối, ghế giữa. Thì ra Hà Bảo Vinh nói đúng, phải đến sớm mấy ngày mới mua được vé tốt. Lúc tôi bước ra khỏi rạp, góc phải bên kia đường có một quán kem, biển hiệu là Trops Cream, bên cạnh có treo tấm biển lớn in hình phần kem xoài đặc biệt của quán-là món Hà Bảo Vinh có thể ăn nguyên cả tháng cũng không ngán.

Sao…mà trùng hợp quá vậy?!

Tôi có chút lấy làm kì quái nghĩ-cứ như bản đồ con đường này được vẽ riêng cho Hà Bảo Vinh.


Lúc tôi rẽ sang đường bên cạnh để đến siêu thị thì nhìn thấy Kì Mộc trước cổng khách sạn-mang áo blouse, đứng giữa nhiều nhân viên y tế khác-đang bưng một thùng carton lỉnh kỉnh dụng cụ cạnh một chiếc xe lớn.

Cậu ấy cũng thấy tôi. Tôi cười, vẫy tay với Kì Mộc, bước tới định chào hỏi cậu cùng đoàn nhân viên thì bị cái nhìn của cậu ta làm cho chùn bước.

Kì Mộc đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, cuối cùng dồn sự tập trung vào hai bàn tay tôi-một đang cầm bao ni lông đựng hai bắp cải và mười cái trứng, một đang cầm vé. Cậu ta nhướn mày, hỏi tôi một câu chắc nịch.

_Mua vé coi phim cuối tuần hả?

Nụ cười của tôi có hơi héo một chút, rồi cũng gật đầu với cậu ấy.

_Ờ, mình đi chợ, nhân tiện…

Kì Mộc ném cái nhìn hỏng hóc vào mặt tôi.

Tôi ngậm luôn miệng, không nói gì nữa. Chỉ cười cười với cậu ấy.

Kì Mộc không thèm thưởng thức bản mặt ngu ngốc của tôi, cậu ta quay sang giới thiệu tôi với những người khác.

_Đều là bác sĩ học từ trường của chúng ta. Mọi người đã nghe về cậu ta rồi. Đây chính là người trong truyền thuyết-Lê Diệu Huy-kẻ thực hiện cas pericardiostomy một mình lúc còn là sinh viên năm thứ tư, là cas mổ “hoàn hảo, khéo léo” và là người “có đôi tay thiếu nữ” của giáo sư Franklin. Chào hỏi nhau đi!

Sau đoạn diễn văn hùng hồn phun ra từ miệng Kì Mộc, chẳng những đám người được giới thiệu ngây ra như phỗng, mà kẻ “bị” giới thiệu-là tôi-cũng có cảm giác muốn lên cơn rối loạn tiền đình. Không biết vô tình hay cố ý, bàn tay đưa ra của Kì Mộc không hướng về mặt tôi. Nó đang hướng về cái túi ni lông đựng bắp cải và trứng của tôi.

_Xin chào, tôi là Lê Diệu Huy.

Tôi trưng ra một nụ cười, nói. Chẳng biết bọn họ có nghĩ tôi đang bị đau răng không.

_Xin chào. Bọn em nghe về anh rất nhiều. Giáo sư Franklin luôn nhắc tới anh trong các buổi thuyết giảng…

_Thì ra anh là Lê Diệu Huy!...

_Chúa ơi, anh ấy đẹp trai thật…

_Anh chính là “Four-ten” phải không? Đến bây giờ cũng chưa ai phá kỷ lục ấy…

_Anh ở đây làm gì? Anh đang thực hiện nghiên cứu gì sao?...

Khi màn chào hỏi bắt đầu chuyển sang chủ đề sở thích và hôn nhân của tôi, tôi hết hồn mở miệng: “Mọi người làm gì ở đây vậy?”

Kì Mộc lên tiếng.

_Bệnh viện trường đại học liên hệ với bệnh viện thủ đô Buenos Aires. Chúng tôi sang đây tham gia tổ chức từ thiện. Cậu biết đấy, chữa bệnh, phát thuốc cho cô nhi viện, viện dưỡng lão…

Đứng nói chuyện một lát thì thấy tôi có vẻ đã hết sức chịu đựng cuộc tấn công của hơn mai mươi đàn em xung quanh vấn đề từ gu thời trang đến loại bao cao su thường dùng, Kì Mộc đuổi bọn họ đi làm việc.

_Cậu đi đâu, mình đưa cậu đi.

_Cậu không tham gia cùng bọn họ sao?

_Quyền lợi của tiền bối là ngồi rung đùi sai đàn em làm việc.

_...

Kì Mộc tỉnh bơ kéo tôi lên xe, đám nhóc sau lưng cậu ấy đồng loạt giơ ngón giữa về phía này-y hệt hành động của Kì Mộc thời điểm cậu ấy cỡ tuổi bọn chúng. Cậu ta đúng là có khiếu dạy hư con người khác.

Trên xe, Kì Mộc hỏi “Mình đem cho cậu mọi thứ hồi đầu tuần rồi, còn đến siêu thị mua gì nữa?”

Sườn heo, đậu đen, nước dừa, bột nếp, đậu xanh và hành lá. Nhưng tôi sẽ không nói điều đó với Kì Mộc.

_Ờ, có vài thứ mình muốn mua…

Tôi nhìn trần xe, làm bộ như đang nghiên cứu cấu hình kiến trúc của nó.

Sáng nay Hà Bảo Vinh mè nheo đòi ăn chè trôi nước. Tôi thấy cậu ta đang ốm nên cũng gật đầu, ai ngờ con sâu đó được nước làm tới. “Mua luôn sườn heo với đậu đen về nấu canh đi, đừng lấy mỡ, tôi không ăn đâu, ngán lắm!”. Tôi trợn mắt, định quát vào mặt cậu ta, vốn cũng đã nghĩ sẵn mấy câu như: Tôi không phải người hầu của cậu!, Đi mà tự nấu lấy!, Cậu đang ăn nhờ ở đậu nhà tôi, an phận làm kẻ ở nhờ đi!,…thì Hà Bảo Vinh trưng bộ mặt muốn khóc ra, như thể tối nay mà không ăn được canh sườn heo nấu đậu, cậu ta sẽ chết mất, còn là cái chết tức tưởi không siêu thoát được.

Tôi thì nghĩ-nếu tối nay Hà Bảo Vinh không ăn được sườn heo nấu đậu, tôi mới là kẻ bị làm phiền cho đến chết. Cậu ta luôn đầy tài năng trong lĩnh vực này.


_...Hôm trước, xin lỗi cậu.

Tôi nói, nhìn khuôn mặt Kì Mộc trong gương chiếu hậu. Cậu ấy chỉ đơn giản là nhún vai một cái, nhưng tia lạnh nhạt trong mắt Kì Mộc rõ ràng chỉ ra cậu ấy vẫn còn để tâm chuyện này.

_Lúc ốm Bảo Vinh sẽ có hơi chướng…

_Mình biết, lúc ốm Hà Bảo Vinh có hơi chướng.

_Kì Mộc,…

_Đến nơi rồi.

Tôi còn nghĩ Kì Mộc chỉ cho tôi đi nhờ xe, ai ngờ cậu ấy vào luôn siêu thị với tôi.

Cuối cùng, tôi đẩy cái xe đựng sườn heo, đậu đen, nước dừa, bột nếp, đậu xanh và hành lá-có hơi chột dạ-đứng trước con mắt đánh giá của Kì Mộc.

Cậu ấy chỉ ngón trỏ vào đống đồ trong xe.

_Cái này dùng để nấu canh hả?

_...Ừ.

_Canh sườn heo với đậu đen…?

_...Ừ.

_Đống còn lại là nấu…?

_Chè trôi nước.

Tôi giả bộ tỉnh bơ nói, đi nhanh qua Kì Mộc, hướng về quầy thu tiền. Sau lưng, giọng cậu ấy vọng lại, giống như sợ cả siêu thị không ai nghe được chúng tôi.

"NÀY, CHUYỆN HÀ BẢO VINH HƯ HỎNG LÀ CÓ LÝ DO CỦA NÓ ĐẤY, CẬU CÓ BIẾT KHÔNG HẢ?!"

~

Trên đường về, ngoại trừ những lúc mở miệng toàn mấy câu châm chích, quãng thời gian còn lại Kì Mộc tuyệt đối lạnh nhạt không che đậy với tôi.

Tôi đành phải tìm đề tài để nói.

_Cậu tham gia hội từ thiện này lúc nào? Mình không nghe cậu nhắc tới?...

_Mấy năm rồi. Cũng không phải lần đầu sang đây.

_Oh, vậy hả?

_Chứ cậu nghĩ mình chỉ có mỗi việc qua đây thăm cậu mấy tháng một lần hả? Mình có dư tiền thì cũng không dư thời gian đến vậy!

….

_À, lúc nãy mình có mua cà phê cho cậu.

Tôi đưa bao cà phê cho cậu ấy, Kì Mộc liếc cũng không thèm liếc qua một cái.

_Nó được tặng kèm với bột nếp hả?

_Kì Mộc.

_Vậy là tặng kèm theo đậu đen?

_...



_Mọi người định ở đây bao lâu?

_Hai tháng.

_Cậu vẫn ở khách sạn đó hả?

_Nếu không, mình đến ở nhà cậu sao?

_...

_Mình không ngại đâu, nhưng có phải nên hỏi ý kiến con sâu nhà cậu trước không?!

_...



Mọi thứ xung quanh tôi, sao cứ hễ dính tới Hà Bảo Vinh lại trở nên hỏng bét như vậy?


.

.


Lúc tôi về đến nhà, Bảo Vinh đã ngủ bên cạnh ly nước cam, tivi vẫn mở, chăn bị cậu ta đạp tung sang một bên. Con người này có thói quen đạp chăn ra lúc ngủ, cậu ta lại lười tới mức cho dù có lạnh gần chết cũng chỉ co mình lại rên rỉ chứ không nhấc tay kéo chăn lên. Tôi kéo chăn lên đắp lại cho Bảo Vinh, chân mày cậu ấy lập tức giãn ra. Thật hết cách, cậu ta làm sao mà sống một mình được đây?!

Tôi đặt vé trên đầu giường, Glark Gable và Vivien Leigh với cái ôm kinh điển được in bên góc phải. Bảo Vinh ngủ say, những vết thương trên mặt cậu ấy thậm chí không để lại sẹo, làn da giống như được ban tặng bởi thương đế, đôi lúc tôi nghĩ-có phải vì vậy mà Hà Bảo Vinh ngang nhiên thoải mái gây sự để mình bị đánh hay không?

Tôi có chút ham muốn chạm vào cậu ấy, sau cùng cũng kìm tay lại được.

Bảo Vinh chôn người trong chăn, nửa khuôn mặt in trên nền vải cũ kĩ của chiếc bọc gối những đường cung hoàn hảo. Tôi biết rõ những đường nét này. Tôi vuốt ve chúng, khắc ghi chúng, vẽ lại chúng không biết đã bao nhiêu lần.

Phải làm sao mới kết thúc với cậu được đây?

~

Tôi tắt lửa nồi canh sườn heo đậu đen cũng là lúc Bảo Vinh thức dậy. Chỉ một vài thứ có khả năng đánh thức Hà Bảo Vinh khỏi giấc ngủ của cậu ấy. Kem xoài là một, canh sườn heo đậu đen là hai, chè trôi nước là ba, tôi-với khả năng làm cả ba món đó là bốn.

Tôi vừa nhấc nồi khỏi bếp, Hà Bảo Vinh cũng vừa vặn sà vào bàn, một tay cầm chén, một tay cầm muỗng trong tư thế sẵn sàng-với cái đầu tổ quạ và gương mặt lèm nhèm chưa rửa, giương ra nụ cười như thể đây chính là tạo hình tự tin nhất của cậu ta.

_Rửa tay đi.

Bảo Vinh chớp mắt một cái.

_Chúng ta có muỗng, đũa và…

_Và chưa đầy năm phút nữa cậu sẽ vứt chúng qua một bên để bốc thịt sườn bằng tay sau khi tôi thổi nó nguội. Luôn tiện, rửa luôn mặt và ghèn mắt của cậu đi.

Hà Bảo Vinh lết tới bồn rửa tay, quơ quơ hai bàn tay dưới vòi nước, rồi lấy chúng chà mấy cái lên mặt, sau đó lê người lại bàn ăn, một tay cầm chén, một tay cầm muỗng trong tư thế sẵn sàng-với cái đầu tổ quạ và gương mặt lèm nhèm nhỏ nước xuống cổ, giương ra nụ cười như thể so với ban nãy, thì đây mới chính xác là tạo hình tự tin nhất của cậu ta.

Tôi thật sự tuyệt vọng với con người này!

_Cậu làm gì vậy?

_Rửa mặt cho cậu.

_Tôi mới rửa mà.

_Nên tôi mới phải rửa lại!

_Chúng ta cứ ăn trước cũng được mà…, đằng nào ăn xong tôi cũng phải rửa miệng, sau đó đánh răng…

_Nhắm mắt và ngậm miệng lại.

Sau một hồi loay hoay với khuôn mặt và hai bàn tay Bảo Vinh, tôi lau khô chúng, ấn cậu ta xuống ghế, chúng tôi bắt đầu bữa tối.

_Cẩn thận, miếng đó chưa nguội đâu!

_Sao cậu không nói trước, nóng chết được!

_Có sao không?

_Đau chết được, bị phỏng rồi.

_Đưa tôi coi.

_Nè…

Và tôi-theo ngón tay cậu ta chỉ vào-nhìn thấy cái chỗ bị phỏng vừa nóng vừa đau chết người đó-là một chấm hồng hồng bằng đầu mũi kim, thậm chí không có không gian để cho da có thể sưng rộp lên.

Hà Bảo Vinh đau đớn nói: “Đau lắm, không cử động được nữa đâu! Cậu lấy xương ra cho tôi đi. Múc thêm ít nước canh với đậu đen nữa.” rồi khoanh tay, há sẵn miệng khi tôi vừa lóc xương ra khỏi thịt cho cậu ta xong. Lúc ăn vẻ mặt vẫn còn vô cùng khổ sở đáng thương. Hiếm ai có thể đau đớn khổ sở tự nhiên như vậy.

Cậu ta, lúc nào cũng tràn đầy tài năng trong lĩnh vực này!


.

.



Không khí buốt giá phủ lên buổi tối cuối tuần.

Tôi ngồi một mình trong căn phòng trống.

Hơi nước làm mờ tấm gương soi trên cánh cửa tủ quần áo. Mười phút trước, Hà Bảo Vinh còn đứng ở đó. Cậu ấy chỉnh tóc, sửa soạn giống như một cuộc hẹn hò. Sau khi cất vé vào túi, còn không quên cười một cái với tôi “Tôi đến rạp nhé!”

Tôi không biết nụ cười khiến kẻ khác ngơ ngẩn này có ý nghĩa gì. Cám ơn tôi đã mua vé giúp cậu ta, hay chỉ đơn giản-tự vui thích về cuộc dạo chơi lát nữa. Tôi muốn dặn cậu ấy đừng ăn kem, trời đang rất lạnh, Bảo Vinh mới hết viêm họng hai ngày thôi. Vậy mà bị nụ cười của cậu ta làm cho ngừng cả thở.

Trước đây, một lần Hà Bảo Vinh cũng chưng diện như vậy khi ra ngoài. Cậu ấy không nói gì, tôi cũng không hỏi. Tối đó cậu ấy không về. Cả tối hôm sau, và hôm sau nữa. Jame nói Bảo Vinh ở chỗ bạn trai cũ của cậu. Là một trong số những bạn trai trước đây. Những ngày sau đó, tôi thấy họ đi với nhau, cười với nhau, xuất hiện trước mặt tôi cùng nhau. Cậu ta thậm chí còn chẳng nghĩ đến việc tránh mặt tôi một thời gian.

Có lẽ vì đó không phải là lần đầu tiên Hà Bảo Vinh bỏ đi, không phải lần đầu cậu ấy quay lại ngay với người khác.

Chỉ là với tôi-tại sao lần nào cũng là lần đầu tiên bị bỏ rơi.

Mỗi lần Hà Bảo Vinh nhìn tôi vừa đáng thương, vừa mong chờ nói “Chúng ta làm lại từ đầu đi!”, tôi lại tự hỏi-cậu ấy cũng như vậy với người khác sao? Cũng nhìn một ai đó khác mong mỏi như vậy, có chút rụt rè nói “chúng ta làm lại từ đầu đi!”. Tôi không thể từ chối cậu ấy, dĩ nhiên người khác cũng không thể. Không ai có thể từ chối cậu cả.

Vậy nên, tôi hy vọng cậu ấy sẽ từ bỏ tôi-bằng mọi cách, bởi mọi ý nghĩ.


Tôi quyết định gọi cho Kì Mộc, cà phê của cậu ấy vẫn ở chỗ tôi. Tôi đã chẳng thể đưa cho cậu tối hôm đó. Chúng tôi từ bao giờ lại khó tiếp cận nhau đến vậy?

_Tối nay cậu có ở khách sạn không?

_Có. Mà sao?

_Mình đến gặp cậu.

_...

_Cà phê của cậu còn ở chỗ mình.

_Bây giờ là bảy giờ?!

_Hả?...ừ, bảy giờ sáu phút…

Tôi lia mắt qua đồng hồ treo tường. Sao tự nhiên lại nhắc giờ giấc ở đây?



_Kì Mộc.

_...

_Kì Mộc?!

_...Cậu chắc không?

_Chắc…cái gì?

Cái gì đang lợm cợm trong cuộc nói chuyện của chúng tôi thế này?

_Chuyện đến đây để đưa cà phê cho mình ấy.

_Dĩ nhiên, mình mua nó cho cậu mà.

_...

_Kì Mộc?!

_...Cãi nhau hả?

_Cái gì?...

Cái gì chứ?

_Thôi bỏ đi, mình không quan tâm, muốn thì ghé qua, tối nay mình không đi đâu cả.

Hai mươi phút sau, tôi đến trước cổng khách sạn thì Kì Mộc đã đợi sẵn. Trời lạnh đến tê cứng tay chân. Tôi chạy vội về phía cậu ấy.

_Sao cậu lại ở đây? Mình lên phòng cậu là được, ngoài này lạnh lắm.

_Làm ơn đi, tôi xuống mua ít đồ. Cậu tưởng mình là Audrey Hepburn chắc!

Tôi nhoẻn miệng cười. Cậu ta rõ ràng đang đợi tôi, nhưng Kì Mộc còn lâu mới nhận. Nên tôi chỉ đơn giản là vác vai cậu ấy đi lên lầu.

_Loại gì vậy?

_Blue Mountain.

_...Cũng không tệ.

_Thôi đi, cậu thích muốn chết rồi.

_Đáng lẽ là như vậy, nếu cậu không đuổi mình ra khỏi nhà cậu.

_Từ bao giờ mà cậu lại chấp nhặt mấy chuyện như vậy?

_Mình luôn chấp nhặt những chuyện như vậy.

_Từ bao giờ mà cậu lại chấp nhặt lâu như vậy?

_Từ lúc cậu bỏ mọi thứ lại Hongkong-kể cả mình, vì Hà Bảo Vinh.

_...

_Còn cười?!

_Mình tệ quá hả?

_Vừa tệ, vừa ngu, vừa đáng thương.

Chúng tôi bước vào phòng Kì Mộc, ngay lập tức hơi ấm bao trùm lấy tôi, cảm giác thật dễ chịu.

Kì Mộc pha hai tách cà phê, chúng tôi ngồi uống ở bộ trường kỷ đắt tiền. Căn phòng VIP này cả máy pha cà phê cũng có. Đúng là Trình Kì Mộc, có một trăm năm nữa cậu ta cũng là kẻ không bao giờ ở phòng hạng hai.

_Đang nghĩ gì vậy?

_Đang nghĩ nếu chúng ta sống được đến một trăm năm sau, có khi nào mình thấy cậu ở phòng hạng hai của khách sạn không?

_Khỏi nghĩ cho mệt. Mình hoặc là nằm ở nhà, hoặc là nằm ngoài đường, hoặc là phòng hạng nhất của khách sạn, ba cái đó thôi.

_...

_...Nhưng ý nghĩ chúng ta cùng sống đến một trăm năm sau không tệ. Nhớ tâm sự mong muốn của cậu với Hà Bảo Vinh, cậu ta sẽ không nói chuyện với cậu một tháng.

_Bọn mình đã không nói chuyện suốt một tháng trước rồi.

Quả thật, mấy ngày trở lại đây chúng tôi mới nói chuyện với nhau-như hai con người bình thường sống chung có giao tiếp trong một không gian. Cả một tháng trời, tôi và Hà Bảo Vinh giống như mang một không gian của mỗi người mà trượt lướt qua nhau trong căn phòng nhỏ đó, đôi khi chúng tôi đối diện, nhưng vẫn không tài nào lồng chúng vào nhau được.

_Đừng nói chuyện Hà Bảo Vinh nữa.

Tôi đã nghĩ về cậu ta đủ nhiều rồi.

_Có ích gì chứ, khi mà cậu vẫn cứ nghĩ về cậu ta.

Tôi bật cười, nhìn gương mặt đang sóng sánh của mình trong tách cà phê. Cha mẹ sinh tôi ra, nhưng Trình Kì Mộc mới là người hiểu tôi. Làm sao cậu ta có thể ngay lập tức biết tường tận tôi đang nghĩ gì nhỉ?

_Vì cậu nhìn thì có vẻ thâm trầm phức tạp vậy thôi, chứ thật ra đơn giản tới phát ngu đó, ngốc à!

Kì Mộc chép miệng thưởng thức tách cà phê của cậu ấy.

Tôi đúng là rất đơn giản, đơn giản đến mức nhàm chán. Cả bản thân tôi cũng thấy mình nhàm chán, thì làm sao kẻ khác không thấy chán nản với tôi?

Không gian yên tĩnh trong phòng được trộn lẫn cùng bầu ánh sáng vàng đượm nồng nàn. Từ chỗ ngồi, tôi đưa mắt nhìn màn đêm bên ngoài cửa sổ, khung cửa đôi lúc rung lên bần bật, màu đen dày đặc bên ngoài như bị đông cứng, hẳn là đã tụt thêm mấy độ so với lúc nãy. Bảo Vinh không mang theo khăn quàng, cậu ấy sẽ lại cảm lạnh mất thôi.

Đột nhiên giọng Kì Mộc lơ đãng bâng quơ.

_...Nhưng mà, cậu không có nhàm chán!...

_...

_Và nếu mà sợ con sâu đó lăn ra ốm nữa, thì lấy dây cột hai tay hai chân hắn ở nhà luôn đi.

_...



Được rồi, tôi quyết định sẽ không nghĩ bất kì cái gì nữa.

_Cậu giả vờ không biết mình đang nghĩ gì cũng được mà!

_Sao mình phải làm vậy?

_Trước đây cậu luôn làm vậy.

_Trước đây cậu có đuổi mình khỏi nhà cậu đâu.



Tôi sẽ không nghĩ cái gì nữa. Dứt khoát không!

Louis_196
17-09-2012, 06:24 PM
8.


_Nhưng mà, không phải cậu đã mua vé coi phim hôm nay sao?

_Ừ.

_Hà Bảo Vinh đột nhiên không muốn coi nữa hả?

_Đâu có, cậu ấy đi xem phim rồi.

Tôi cầm tách cà phê, nhìn Kì Mộc cũng đang cầm tách của cậu ấy. Cả hai chúng tôi dường như có chút không nắm được vấn đề của nhau.

Kì Mộc mang vẻ mặt không mong đợi hỏi.

_Cậu…,chỉ mua một vé cho Hà Bảo Vinh thôi sao?

_Đúng vậy.

Tôi gật đầu.

_...

Có một dấu hỏi to đùng in trên mặt Kì Mộc. Tôi lấy làm lạ nói.

_...Chứ còn mua bao nhiêu vé? Hà Bảo Vinh đâu có nghiện coi phim tới mức mỗi tuần đều phải coi Gone With The Wind hai ba lần.

Kì Mộc vỡ lẽ, mà tôi cũng không biết cậu ta rốt cuộc vỡ lẽ vấn đề gì. Cậu ấy quan sát tôi một chập, rồi lắc đầu nói.

_Có đôi lúc mình thấy thông cảm với Hà Bảo Vinh. Cậu ngu ngốc không chịu nổi!

Hả?

_...Hả?...

Cái “Hả?” này không phải là vì Kì Mộc nói tôi ngu ngốc, cũng không phải vì tôi kinh ngạc khi Kì Mộc thừa nhận cậu ấy cũng có lúc thông cảm với Hà Bảo Vinh, mà bởi tôi tự nhiên có cảm giác quen thuộc kì quái, như thể đang nói chuyện với một Hà Bảo Vinh thứ hai vậy.

~

Về đến nhà tôi phát hiện ổ khóa bị mở.

Tôi còn nghĩ có ăn trộm vào nhà. Đến khi xông vào mới phát hiện Hà Bảo Vinh đang ngồi thu lu trên giường. Trong phòng chỉ có ánh sáng duy nhất từ cây đèn bàn-thác Iguazu. Bảo Vinh không xem đến nó, chỉ ngồi im lặng ở góc giường.

Tôi biết rõ dáng vẻ này, chính là tư thế chuẩn bị bùng nổ của Hà Bảo Vinh. Nhưng cậu ta bùng nổ cái gì kia chứ?

Có lẽ không nên hỏi, nhưng tôi vẫn cứ mở miệng-một cách dè chừng đầy ngu ngốc.

_Sao cậu về sớm vậy? Không xem phim sao?

_Cậu đã ở đâu?

Từ trong bóng tối, tiếng Hà Bảo Vinh có chút âm u. Sao tôi lại có cảm giác mình bị bắt quả tang vậy?

Tôi bắt đầu ậm ờ nói. Quỷ tha ma bắt cái sự ậm ờ này.

_À, tôi đến chỗ Kì Mộc… để đưa cà phê cho…


Hà Bảo Vinh ném cây đèn về phía tôi.

Mọi thứ diễn ra nhanh đến nỗi tôi gần như chết trân.

Tiếng đỗ vỡ đánh vào màng nhĩ một trận tê buốt. Bảo Vinh đứng đối diện tôi, cả hai chúng tôi chìm trong màn đêm đặc quánh. Chút ánh sáng héo hắt từ hành lan rọi đến chỗ tôi, Bảo Vinh lại chìm hẳn vào đêm tối, tôi không tài nào thấy được cậu ấy, chỉ mơ hồ nhận biết vài tia phản chiếu từ đôi mắt bỏng rát.

Đến khi tôi tưởng như bản thân bị không gian chung quanh làm cho đông cứng, Hà Bảo Vinh gào lên.

_CẬU GIỮ CÂY ĐÈN NÀY ĐỂ LÀM GÌ, ĐỒ KHỐN KIẾP?!

Tôi cũng không biết.

Vậy nên, có lẽ tôi đúng là đồ khốn kiếp thật. Nhưng cuối cùng thì Hà Bảo Vinh cũng nhớ ra nó. Chuyện này thật đáng để ăn mừng.

_Nó làm chói mắt cậu sao? Hay tầng số phát quang không được tốt?

Tôi cợt nhã nói. Không phải chỉ có cậu ta mới làm được điều này.

Ánh sáng trong mắt Bảo Vinh tựa như đang le lói từ đáy vực thẳm. Còn tôi, tôi chỉ muốn kiếm cái vực nào đó rơi quách xuống cho rồi.

Hà Bảo Vinh bắt đầu điên cuồng ném đồ đạc, mọi thứ trong tầm tay cậu ta đều bị hất xuống sàn nhà. Lúc nào cũng như vậy, cậu ấy giận dỗi điều gì, với ai, đều lấy đồ của tôi ra ném. Trút giận xong bị thương, tôi lại băng bó cho cậu ta. Cả hai chúng tôi sao đều giống những kẻ ngốc như vậy?

Tôi đứng yên nhìn Hà Bảo Vinh, trong bóng tối, đôi khi là cánh tay, một góc khuôn mặt, nhãn thần lướt qua-mọi thứ đều là cậu ấy. Mọi thứ đều là thứ tôi không tài nào nắm bắt được.

Chẳng biết đã qua bao lâu, cuối cùng Hà Bảo Vinh cũng kiệt sức ngừng lại. Vầng trán lấp ló nơi bóng sáng yếu ớt đẫm mồ hôi. Tay tôi tự động đưa ra một chút, cảm giác chới với giữa không trung ập vào đến nhói cả lòng bàn tay.


Bảo Vinh cứ đứng như vậy, chìm trong suy nghĩ của mình, hoặc là-trong quá trình lấy lại hơi sức để đập phá tiếp của cậu ấy. Tôi thì như mọi khi, chìm trong hình ảnh Hà Bảo Vinh.

Cuối cùng, tôi mệt mỏi nói: “Cậu rốt cuộc là bực mình chuyện gì?”. Nghe thều thào như một kẻ bị bệnh sắp chết. Tôi vì cái gì mà lại trở nên hấp hối chỉ sau vài ba chục phút kia chứ?

_Không thích chỗ ngồi tôi mua cho cậu? Hay bỏng ngô không ngon?

Hà Bảo Vinh ném chiếc vé đã nhăn nhúm vào mặt tôi. Trông cậu ta lại cứ như bản thân mới là kẻ bị người khác ném đồ vào người.

_Cậu chẳng biết cái gì cả!

_Đúng vậy, tôi chẳng biết cái gì cả. Cậu đi mà kiếm người biết hết về cậu. Để hắn an ủi có phải tốt hơn không?! Cứ ở đây làm gì, hằng ngày chịu đựng tôi không mệt mỏi sao?

Chúng tôi im lặng. Tôi có cảm giác câu nói vừa rồi chạm vào điều gì đó trong Bảo Vinh. Còn chính xác nó đã chạm vào cái gì thì có trời mới biết.


_Còn cậu?!...

...

_Cậu có cảm thấy mệt mỏi với tôi không?

Tôi không nghĩ cậu ta sẽ hỏi điều này. Trên thực tế, tôi chưa bao giờ tự hỏi bản thân điều này cả. Tôi có cảm thấy mệt mỏi với cậu ta không? Tại sao, tôi lại chưa bao giờ tự hỏi điều này vậy?




_Ừ.

Tôi khó khăn lắm mới mở miệng trả lời.

Nói dối cũng cần kinh nghiệm và kỹ thuật. Tôi không giỏi lắm trong việc này, nhưng Hà Bảo Vinh có vẻ tin những gì tôi nói. Có thể do chúng tôi đang ở hoàn toàn trong bóng tối, có thể vì trước đây tôi chưa từng nói dối gạt cậu ấy điều gì, cũng có thể, do Bảo Vinh muốn tin vào điều đó.

Cậu ấy không nói gì nữa. Cũng không gây sự. Cho đến khi tôi bật công tắc đèn, kéo Hà Bảo Vinh lại cái bàn vừa bị cậu ta hất cho bổ ngữa, lau những vết trầy trên tay và bôi thuốc cho cậu ấy, Bảo Vinh vẫn không lên tiếng. Cậu ấy không nhìn tôi, tôi cũng không thể nhìn vào mắt cậu ấy nữa. Chúng tôi không nhìn nhau.

Tôi muốn mọi thứ kết thúc ở đây. Tốt nhất là kết thúc ở đây đi.

Khuya lại, khi Bảo Vinh đã ngủ, tôi dọn dẹp mọi thứ. Bầu trời đêm lạnh giá yên ắng đến rợn người. Tôi ước gì trời đổ mưa một chút. Lúc này tôi muốn nghe cái gì đó ồn ã, chứ không phải là vài âm thanh đơn lẻ của trái tim mình.

Vì có thời điểm, tiếng động đơn lẻ thực sự là những nhát đâm chí mạng.


~


Hôm sau, buổi sáng tôi ra khỏi nhà, Hà Bảo Vinh vẫn còn nằm trên giường.

Buổi chiều tôi đi làm về, Hà Bảo Vinh không còn ở đấy nữa.

Chúng tôi thực sự kết thúc.

~

Mùa đông, cũng cứ như vậy mà trôi qua.

Louis_196
18-09-2012, 06:35 PM
9.


Lúc còn nhỏ, trò chơi yêu thích của tôi là nấu kẹo đường.

Mỗi lần ăn xong đều đem mấy cái vá và đôi đũa chôn xuống đất. Sau này lớn hơn một chút, mới phát hiện mình khác biệt với bọn trẻ cùng trang lứa đến mức nào. Đâu có đứa trẻ nào phải đem chôn đồ chơi sau khi chơi xong. Vậy nên, cái lần đầu tiên tôi kết bạn, cũng là lần đầu tiên bị tuyệt giao. Tôi đã đem chiếc xe hơi bằng bạc mở cửa được của Ivan chôn xuống đất sau khi chúng tôi chơi xong. Ivan cho rằng tôi cố ý chơi khăm cậu ấy, sau khi đánh tôi bầm mắt, cậu ấy bỏ về, còn nói với mẹ rằng cậu không bao giờ muốn đến nhà tôi chơi nữa.

Thật ra thì, so với đua xe, tôi vẫn thích nấu kẹo đường hơn. Nhưng tôi không đề nghị Ivan chơi trò ấy. Bằng cách nào đó, trực giác cho tôi biết Ivan sẽ bỏ đi nếu tôi bảo cậu ta nấu kẹo đường cùng tôi. Nên khi cậu ấy lấy chiếc xe hơi ra, tôi cười hoan hô-như những đứa trẻ trên tivi lúc chúng nhìn thấy xe hơi hay những thứ tương tự. Để vỗ tay được hào hứng đến vậy cũng chẳng dễ dàng gì, tôi không biết đã coi đi coi lại bao nhiêu lần những chương trình truyền hình đó. Nhưng cuối cùng Ivan cũng bỏ đi. Vì chẳng chương trình nào người ta dặn tôi không được chôn đồ chơi sau khi chơi xong cả.

Lúc đó, tôi hoàn toàn mù mờ không hiểu mình đã làm sai cái gì. Chẳng phải dì Hoa bảo sau khi nấu kẹo đường xong thì chôn vá và đũa xuống đất sao? Chẳng ai cho tôi câu trả lời cả. Tôi rất muốn hỏi lại người vú nuôi của mình liệu bà ấy có nhầm lẫn gì không, nhưng dì Hoa đã mất rồi. Sau này có người cho tôi biết không thể chôn xe hơi xuống đất sau khi chơi xong được. Tôi hỏi tại sao, thì nhận được câu trả lời: “Trời ạ, đó là điều mà ai cũng biết!”. Tôi đã muốn cãi lại rằng: “Không phải ai cũng biết, dì Hoa đâu có biết.”, thì bởi lúc ấy, tôi vẫn chưa tài nào phân biệt một cái xe hơi thì khác một cái vá và một đôi đũa ở chỗ nào.

Cũng như vậy khi trưởng thành, có rất nhiều điều mà ai cũng biết trở nên mới lạ với tôi. Đôi lúc tôi tự hỏi-nếu dì Hoa còn sống, bà ấy có giống tôi-không hề biết những điều mà ai cũng biết hay không? Trên thế giới này, nếu tồn tại hai người không biết gì cả thì cũng vẫn tốt hơn.


.

.


Tháng Mười hai trôi qua thật lặng lẽ. Lặng lẽ tới mức cả tiếng lá rơi cũng nghe được giữa làn mưa.

Kì Mộc thường đến rủ tôi đi chơi, cậu ấy bảo để cho tôi khuây khỏa một chút. Tôi cảm thấy buồn cười. Hồi trước, mỗi lần tôi và Hà Bảo Vinh chia tay, Kì Mộc đều coi như đó không phải là vấn đề, cậu ấy cũng chưa bao giờ an ủi tôi. Bây giờ chúng tôi không chia tay, cậu ta lại cứ lôi kéo tôi ra ngoài chơi cho khuây khỏa.“Người tình thì phải dùng người tình khác để quên, cậu cũng chẳng phải lần đầu chia tay!”-Kì Mộc nói.

_Bọn mình không chia tay.

_Phải, mình quên, là cậu bị đá.

_Cậu ta không đá mình.

Chỉ là gây gỗ, rồi bỏ đi.

_Hai người không chia tay, hắn không đá cậu, chỉ là cậu trông giống như một kẻ vừa mới chia tay do bị đá thôi.

_...

_Cho nên, không thể trách mình cứ làm phiền cậu được.

Kì Mộc nhếch môi một cái.

Tôi cũng chẳng biết đáp trả cậu ta ra làm sao, đành tiếp tục uống nước.

Quán cà phê này chúng tôi thường đến vào cuối tuần. Những ngày đầu tuần thì đi ăn, Kì Mộc dẫn tôi đến gần như tất cả các nhà hàng ở Buenos Aires, giống như cái kẻ sống tại Argentina suốt ba năm nay là cậu ấy chứ không phải tôi. Mọi bữa ăn đều là Kì Mộc trả tiền, vì tôi không thể đãi cậu ấy ở những nhà hàng như vậy. Mặt khác, như Kì Mộc nói-tôi chỉ tiêu thụ lượng thức ăn vừa đủ để khỏi hạ đường máu, nên nếu tôi không để cậu ấy trả tiền, Kì Mộc sẽ có cảm giác bị khó tiêu.

Lúc phục vụ đem hóa đơn ra, chúng tôi còn được tặng thêm một phiếu ưu đãi cho khách VIP của quán. Kì Mộc dúi nó vào tay tôi. “Lúc mình không ở đây thì lấy nó mà dùng”. Trong túi tôi bây giờ đã có hơn mười cái phiếu như thế này.

Đây rốt cục là cuộc sống kiểu gì?

~

Trên đường về chúng tôi thấy Hà Bảo Vinh.

Thỉnh thoảng, tôi và cậu ấy vẫn lướt qua nhau như vậy. Như những con người không hề quen biết, chẳng liên quan gì đến nhau. Cậu ta cùng những người đàn ông của mình-như trước đây-đi ngang qua tôi. Có lúc tôi thật sự khâm phục Hà Bảo Vinh, hoàn toàn là sự ngưỡng mộ đơn thuần-về khả năng làm chủ của cậu ấy. Có thể hôm trước yêu đương mãnh liệt với một người, ngay hôm sau đã yêu đương mãnh liệt với một người khác, người hôm trước được xem như một file trong máy vi tính, nhấn nút xóa là xong.


_Đủ rồi, còn lại chút bụi trên đường thôi, cậu còn ngóng theo cái gì?!

_...Mình nhìn về phía trước, đây là hướng nhìn thẳng…

_Nhìn thẳng cái đầu cậu! Cho nên mới nói, đừng có trách người khác nhìn cậu như một kẻ mới chia tay vì bị đá. Thiệt là thảm hại.

_...

Tôi quả thật là thảm hại.

Lần nào chúng tôi chia tay, đối với tôi cũng là lần đầu tiên chia tay. Hiện tại tôi cùng cậu ta chẳng có cái gì để chia tay cả, sao tôi lại vẫn cảm giác như lần đầu tiên chia tay chứ?

Thật sự vô cùng thảm hại.

_Này, tuần sau chúng ta đi Brazil chơi đi.

Kì mộc quàng lấy vai tôi. Nếu tôi không nghe lầm, thì cậu ta đang rủ tôi đi Brazil.

_Hả?

_Hả cái gì? Có phải lần đầu chúng ta đi di lịch đâu.

_Ờ…

_Ờ cái gì nữa. Vẻ mặt đó là sao? Cậu muốn nói mình bị khùng phải không?!

_Mình đâu có nói…

_Cậu đang nghĩ đấy thôi!

Quả thật, tôi đang nghĩ ở Argentina mà qua Brazil du lịch vào tháng Mười hai thì thiệt là khùng.

~

Nhưng tôi đã lầm. Thực tế chứng minh, một kẻ làm công kiếm tiền trả tiền phòng và nuôi sống bản thân mỗi ngày cùng cậu chủ của tập đoàn Trình thị đến Tây phi du lịch vào tháng Mười hai mới là chuyện điên khùng nhất trên đời.


.

.



_Cậu…dẫn mình tới đây làm gì?

Tôi thừa nhận ban đầu không nhìn xem nơi đến trên vé máy bay là lỗi của tôi. Nhưng cậu ta quả thật là…

_Chẳng phải cậu bảo đến Brazil du lịch thì có hơi khùng sao?!

_Mình đâu có bảo như vậy!

Chỉ nghĩ trong đầu thôi. Với lại việc đến Brazil du lịch đã thiệt là khùng rồi lắm rồi! Đó mới chính là điều tôi muốn nói với cậu ấy.

Có điều, thực tế lại lần nữa chứng minh tôi hoàn toàn nhầm lẫn. Việc một kẻ làm công kiếm tiền trả tiền phòng và nuôi sống bản thân mỗi ngày cùng cậu chủ tập đoàn Trình thị đến Tây phi du lịch vào tháng Mười hai chưa phải là chuyện điên khùng nhất trên đời. Cái kẻ đang sống bần cùng đó cùng bộ cánh mới nhất của Gucci bên cạnh, sau khi đến Tây phi vào tháng Mười hai, đã lái xe thẳng vào sa mạc Sahara mới là chuyện vô đối điên khùng.

Chúng tôi thuê được một chiếc xe ở Nigeria, rồi lái thẳng đến Sahara. Tôi ngồi trên xe nhìn bầu trời đục ngầu cùng những cơn gió thốc tạt vào mặt gương, nghĩ mãi cũng không ra chuyện bản thân mình đang làm cái gì, và sẽ làm cái gì tiếp theo.

Lúc xe dừng lại ở một nơi mà xung quanh là đá và cát-bị khối không khí toàn nước cùng hàng chục cơn lốc xoáy đè nặng lên, Kì Mộc hào hứng nói.

_Tối nay chúng ta ngắm sao ở đây!

_...!

Tôi quyết định sẽ không so sánh mức độ điên rồ của bất kì vấn đề gì liên quan đến Trình Kì Mộc nữa. Dù vậy, tôi vẫn cố vớt vát hỏi.

_Chúng ta cứ nhất thiết phải ngắm sao ở đây sao?

Trong trường hợp trời có sao.

_Ừ.

Bộ đồ Gucci bên cạnh tôi trả lời chắc nịch. Cậu ta lấy ra một tấm bản đồ, chỉ chỉ mấy chỗ trên giấy rồi mơ màng nói.

_Chúng ta đang ở Niger, ngày mai sẽ đến Ainsalah Jogurte nổi tiếng. Cậu nghĩ thế nào về Siwa. Chúng ta đi qua Lybia mấy ngày rồi dừng lại ở Ai Cập nhé?

Với cái xe này ư? “Không” là câu trả lời của tôi. Nhưng ai mà biết Trình Kì Mộc sẽ làm gì nếu tôi nói từ đó ra miệng. Nên tôi đành ngậm tăm, để cậu ta hoang tưởng một chút trước khi bị thực tế chặn lại trong vòng bán kính 10 kilomet nữa.

Gió lốc gào xoáy bên ngoài xe. Tôi nhìn xuyên qua tấm gương cửa đang rung bần bật mảnh trời mờ mịt, cứ có cảm giác chiếc xe sẽ bị cuốn đi bất kì lúc nào. Tôi tự dưng có chút tò mò nghĩ: nếu bị cuốn đi, những cơn gió này sẽ đưa tôi đi đến đâu? Liệu có thể đến được đâu? Nếu chỉ một mình tôi đang ở trong xe, thì bị cuốn đi cũng không hẳn là chuyện tồi tệ gì cho lắm.

_Này, ăn đi, món cậu thích đó.

Tôi cầm lấy phần sandwich Kì Mộc đưa. Bên trong xe có đủ thức ăn cho năm người trong vòng một tuần, năm mươi lít nước uống cùng áo quần và chăn. Cậu ta thực sự đã tính đến việc đi tới tận Ai Cập sao?

_Ừ, đã tính toán từ trước, chỉ có cậu là khờ khạo không biết cái gì thôi. Nếu không phải mình mà là kẻ khác thì cậu đã bị đem bán đi rồi.

_Cậu không đem mình bán đi đâu.

_Sao tự tin vậy?

_Cậu đâu có nỡ, mình biết điều đó mà.



_Có lúc mình thực sự muốn đem cậu bán đi cho khuất mắt.

_Tại sao?...

Cái này là vì tôi thật không biết tại sao.

_Vì làm bạn với cậu thật đau khổ.

Hả?

_Cũng may mình không có yêu cậu, nếu không sẽ càng khổ sở. Dù vậy, hiểu cậu quá rõ cũng chẳng phải chuyện hay ho may mắn gì. Chúng ta làm bạn 15 năm rồi, mình có rất nhiều bạn bè, cậu lại chỉ có mình là bạn thôi, vậy mà lúc nào mình cũng có cảm giác giữa hai chúng ta, nếu có ai đó cần được tâm sự, an ủi hay chia xẻ, thì kẻ đó chỉ có thể là mình.

_...

_Hiểu cậu quá rõ thì không thể yêu cậu. Nên mình đoán ai đó yêu cậu sẽ chẳng thể hiểu được cậu.

_...

_Đó là lý do mình bảo mình thông cảm với Hà Bảo Vinh.

_...

_Cậu há miệng to vậy làm gì? Ruồi bay vào bây giờ.

_...

_Cậu có biết thế giới bên ngoài, mọi người nhìn cậu thành ra cái gì hay không? Chính là chẳng nhìn ra thành cái gì cả.

_Ý cậu mình là kẻ vô hình đối với thế giới này hả?

_Ý mình, là cả thế giới này vô hình đối với cậu.

_...

_Ngậm miệng lại đi.

Tôi ngậm miệng lại.

_Ăn cho hết, sandwich mình làm đó, cậu mà chừa lại hay nhè ra miếng nào thì chết với mình.

_Mình có bao giờ,…nhè đồ ăn ra đâu.

_Cậu cứ nôn ói suốt, ai không biết còn tưởng cậu mang thai chứ không phải thất tình. Đó là điều mình muốn nói-đừng có nôn ra chiếc xe mình thuê. Bảo cậu không nhè ra là cách nói giữ thể diện cho cậu vì tình bạn 15 năm thôi.

_...

_Nhìn cái gì. Cậu cứ nhận mình nhè ra thì chẳng bị ai nói huỵch toẹt vào mặt rồi.

_...

_Ăn đi.

_...

Tôi định bảo thật ra thì tôi không thất tình…nhiều lắm, chỉ là bao tử hơi yếu nên dễ nôn khi ăn nhiều thôi. Nhưng cuối cùng tôi quyết định thức thời im lặng ăn hết phần sandwich. Bây giờ ngoài cái mạng và bộ áo quần ra, những thứ còn lại giữ cho tôi không chết rét và chết đói đều là của Trình Kì Mộc.

Lúc tôi vừa ăn xong sandwich, Kì Mộc đã ngủ say bên cạnh. Đồng hồ trên tay cậu ấy chỉ đúng 15 giờ.

Chuyện tôi đang ở trong một cái xe giữa hoang mạc mênh mông này thật khó tin, nhưng nó vẫn cứ là sự thật. Ngược lại, có những chuyện tưởng chừng rất gần sự thật, vô cùng dễ trở thành hiện thực, lại là thứ mãi mãi không thực hiện được.

Tôi thực sự sẽ cùng Kì Mộc đi đến Ai Cập sao? Rồi sau đó sẽ thế nào? Trở lại Buenos Aires, hay quay về Hongkong?

Tôi cũng không biết nữa.

~

Kì Mộc thức dậy lúc 7 giờ, chúng tôi ăn tối với mì gói và tôm viên. Tôi chẳng biết cậu ta kiếm đâu ra được tôm viên ở cái xứ này. Vậy mà cả chục viên thịt tôm vẫn cứ hiện diện trước mắt chúng tôi.

_Sao hả, có phải có cảm giác nếu giao toàn bộ bản thân cho mình cũng không thành vấn đề, phải không?!

_Ừ.

_...

_Sao vậy?

_Cậu…thật đúng là…! Trong trường hợp này, người bình thường sẽ không có thừa nhận ngay như vậy.

_Sao mình phải làm vậy chứ?

_Cậu chưa bao giờ nói dối hả? Hoặc chối đây chối đẩy cái gì đó?

_Cũng có nói dối vài lần.

_Con người phải nói dối hàng trăm lần mới trưởng thành được.

_Hả?

_Cậu phải trải qua giai đoạn bồng bột, ngu ngốc, nói dối, đùn đẩy trách nhiệm thì mới trở nên chín chắn và có trách nhiệm hơn được. Trẻ con phải vấp ngã trầy da tróc vẩy mới tập cách đi đứng cho điềm đạm lại, hoặc nếu không-thì cũng học biết cách bò dậy ra sao.

_...

_Còn nữa, thẳng thắn quá sẽ làm đối phương khó xử, cậu không biết điều đó sao?

_...

_Coi cái mặt thiệt là ngu của cậu kìa! Cậu, lúc nào cũng thừa nhận cảm giác của bản thân thẳng thắn như vậy, nên lúc nào cũng làm người khác bối rối, không biết phải làm thế nào cả.

_...Vậy sao?

_Chứ còn gì nữa.

_Tại sao?

_Vì con người luôn tìm mọi cách che dấu bản thân, nó giống như một loại bản năng tự vệ để sinh tồn vậy. Cậu bắt người khác đối diện với sự thật trong cậu, cũng như bắt họ đối diện với sự thật trong họ, rất khó tiếp nhận, mọi người đều cần thời gian làm quen với điều đó. Hơn cả như vậy, cái cách cậu chấp nhận sự thật thật quá là nhẹ nhàng đi, giống như việc đói bụng thì ăn cơm vậy. Sẽ làm đối phương rất khó chịu. Cái kiểu như: “Sao mà chẳng điều gì trong cuộc sống có thể làm hắn lúng túng vậy, thật khó ưa!”

_...

Tôi chẳng hiểu mô tê gì cả.

Trình Kì Mộc thì sau khi thuyết giảng xong, liền dùng ánh mắt nhìn một con gì đó thuộc nhóm động vật bốn chân để ngó tôi.

Sau một hồi ngó nhau như vậy, chúng tôi quyết định ăn tiếp mì và tôm viên. Ăn đồ ăn nguội dễ đau bụng lắm.

Chúng tôi ăn xong thì trời lặng gió chút ít. Kì Mộc bật nhạc từ máy đĩa trong xe, nghe rè rè cà giựt. Cậu ấy cười nói “Cả không gian lẫn âm thanh nơi đây đều thật vô đối cổ điển!”. Lúc những nốt nhạc đầu tiên vang lên, tim tôi nhói một chút, cũng chẳng biết tại sao.

Remember When là bài hát ưa thích của tôi. Đã ba năm rồi tôi không nghe nó. Đột ngột nghe lại Alan hát liền như có chút không chuẩn bị kịp tâm lý.

Chúng tôi nghe nhạc, thỉnh thoảng nói vài câu chuyện phiếm vui vẻ. Đa số là Kì Mộc chọc cho tôi cười, không thì cậu ấy cũng mắng tôi này nọ nhiều thứ. Đôi lúc tiếng guitar len vào giữa câu chuyện-một cách không thể nào lý giải-làm tim tôi run rẩy trong thời khắc.

Bài hát cứ lặp đi lặp lại. Vì Kì Mộc biết thói quen nghe nhạc của tôi. Thường trong mỗi đĩa nhạc của tôi chỉ có một bản nhạc. Âm thanh vấn vít lấy chúng tôi càng lúc càng chặt. Tôi mơ hồ nhận thấy Kì Mộc càng về sau càng ít nói. Cậu ấy bảo: “Cậu còn nhớ có lần cậu nói muốn đến Ai Cập không?”

_Còn nhớ.

Tôi gật đầu.

Đó là năm thứ nhất cao trung. Tôi cùng Kì Mộc đi xem triển lãm nhiếp ảnh do trường học tổ chức. Có một bức ảnh chụp kim tự tháp dưới ánh tà dương. Tôi ngơ ngẩn nói muốn đến Ai Cập một lần.

Mùa hè năm đó mẹ tôi du lịch ở Ai Cập-cùng gia đình của bà ấy. Mẹ gởi cho tôi một tấm ảnh chụp bà và em gái nhỏ của tôi-Phoebe, lúc đó mới hai tuổi-thật bụ bẫm trong lòng mẹ. Hai người đứng trước một phiên chợ tấp nập, xa phía sau lấp ló vài kim tự tháp, hoàng hôn rơi xuống vai họ những vệt nắng màu vàng nhạt, xinh đẹp vô cùng. Nên tôi đã nói với Kì Mộc tôi muốn đến Ai Cập một lần trong đời. Cậu ấy cười tôi “Chuyện đó đối với cậu và mình thì có gì khó? Nghỉ hè chúng ta sẽ đi du lịch Châu Âu rồi đến Ai Cập.”

Tôi cười một chút, không phải với cậu ấy, mà với tấm hình kim tự tháp trước mặt chúng tôi.

Có gì khó nếu tôi muốn đi du lịch ở Ai Cập kia chứ? Có gì khó nếu tôi muốn cái kim tự tháp này thật sự ở trước mặt tôi? Có gì khó nếu tôi muốn đứng giữa trời chiều, để những vệt nắng rơi trên vai và bị vây quanh bởi tiếng chợ búa ồn ào?

Lúc nghĩ rằng những chuyện ấy chẳng có gì khó cả, tôi đã bật khóc.

Suốt nhiều ngày sau đó, Kì Mộc cứ gặng hỏi tại sao tôi lại khóc trong buổi triển lãm. Tôi chỉ lắc đầu. Dần dần, cậu ấy không hỏi tôi những câu như vậy nữa. Thật sự là đã lâu lắm rồi không còn hỏi những câu như vậy nữa.

_Lúc đó, mình nghĩ việc chúng ta tới Ai Cập đơn giản đến mức nào. Vậy mà mười lăm năm sau, chúng ta mới có thể thực hiện nó…

_Ừ…

Vì mùa hè năm sau đó, mẹ tôi mất-trong một vụ tai nạn ô tô. Người ta nói bà ấy lái xe sau khi uống rượu say, có người bảo bà ấy tự tử, lại có lời đồn bà bị ám sát. Lúc tôi đến lễ tang của mẹ, Phoebe chạy ra đón tôi. Em gái nhỏ ba tuổi, vẫn trông bụ bẫm và vô cùng xinh đẹp-nhoẻn miệng cười với tôi giữa làn nắng vương trên vai. “Cái váy này mẹ may cho em đó, đẹp không?”-Phoebe xoay tròn trong nắng.

Tôi chợt nghĩ những thứ mẹ để lại trên thế gian này thật đẹp. Phoebe nhỏ nhắn xinh đẹp. Chiếc váy màu trắng xinh đẹp. Tấm ảnh bà cười rạng rỡ xinh đẹp. Trở về quá khứ, cái bánh bà mua cho tôi trong ngày sinh nhật bảy tuổi thật đẹp, cả chín cây nến cắm trên nó cũng xinh đẹp vô cùng.

Chỉ là, một cái bánh kem cắm chín cây nến thì không thuộc về một đứa trẻ bảy tuổi. Cũng như nụ cười rạng rỡ trong bức ảnh của bà, nó dành cho người đứng đằng sau ống kính chứ không phải dành cho tôi.

_Cậu nghĩ tối nay trời có sao không?!

Kì Mộc cười với tôi, nụ cười phiêu du lạ lùng.

_Có.

Tôi nói, cũng cười với cậu ấy, nước mắt đã ướt đẫm cả cổ áo. Kì Mộc không đưa khăn cho tôi- như mọi lần trước đây, cũng không mắng tôi ngốc nữa.

Chúng tôi lặng lẽ nhìn màn đêm nức nẻ đang trùm lên hoang mạc.

Tôi thật muốn gọi điện về nhà trọ, hỏi Bouloz xem Hà Bảo Vinh có đến tìm tôi không, hoặc là có gọi điện cho tôi không.

Tôi muốn nói với Bảo Vinh rằng tôi đến Argentina vì đó là nơi cậu ấy từng nói muốn đến, tôi giữ cây đèn bàn bên người vì đó là thứ cậu ấy mua cho tôi, tôi chần chừ không đi xem thác Iguazu là vì sâu tận trong thâm tâm-tôi luôn hy vọng một ngày nào đó có thể cùng cậu ấy đến xem nó. Tôi muốn nói trong ba năm qua, tôi nhớ cậu ấy vô cùng. Tôi muốn nói thật ra tôi không hề muốn cậu ấy rời bỏ tôi. Tôi muốn nói việc chỉ nhìn thấy cậu ấy mỗi ngày thôi cũng thật là hạnh phúc. Tôi muốn nói,…muốn nói rất nhiều rất nhiều rằng-nếu có người nào đó tôi muốn ở bên cạnh đến suốt cuộc đời này, dù có thương tổn hay đau khổ tới mức nào-thì đó chỉ có thể là cậu ấy mà thôi.



_Cậu sẽ về Buenos Aires phải không?

_Ừ…



Tối hôm đó trời không có sao, tôi chẳng nhìn thấy gì ngoài màu đen mờ mịt giăng đầy lớp cửa gương. Nhưng chúng tôi đã thực sự cùng nhau ngắm sao ở Niger. Tôi ngồi khóc suốt cả đêm, chẳng hiểu sao nước mắt cứ chảy mãi.

Kì Mộc lăn ra ngủ từ sớm. Đến tờ mờ sáng hôm sau thì tuyết rơi.

Tôi không đánh thức Kì Mộc, chỉ quàng khăn vào, cầm lấy máy ảnh rồi yên lặng ra ngoài. Khối không khí buốt giá trong trẻo kì lạ. Vòm trời cao vời vợi bao lấy mặt đất trắng xóa lấp lánh dưới nắng, đẹp đến mức huyễn hoặc.


.

.



Trưa hôm ấy chúng tôi quay trở lại Nigeria. Tôi mua vé đến Argentina, còn Kì Mộc quay về Hongkong. “Kết cuộc chúng ta vẫn chưa đến được Ai Cập!”-Kì Mộc chán nản nói.

Tôi cười với cậu ta.

_Chúng ta đã đến Ai Câp mười lăm năm trước rồi. Chẳng phải cậu đã cùng mình đứng trước kim tự tháp đó sao?

Kì Mộc im lặng nhìn tôi hồi lâu, rồi cũng bật cười gật đầu. “Ừ”-cậu ấy nói, tạm biệt tôi.


Tôi nhìn theo bóng lưng Kì Mộc. Thời điểm nhìn bức ảnh chụp hình kim tự tháp, tôi cứ mải mê theo đuổi bóng lưng của mẹ, mà chưa bao giờ nhận ra có một người nữa cũng ở cạnh tôi lúc ấy, nhìn tôi khóc và gặng hỏi tôi lý do những ngày sau đó. Phải đợi đến mười lăm năm sau, tôi mới biết-thì ra mình đã ở Ai Cập từ rất lâu về trước rồi.

Louis_196
18-09-2012, 06:38 PM
10.


Lúc tôi về đến căn phòng của mình ở Buenos Aires, đã là hai tuần hai đó. Chuyến bay đến Argentina bị trễ, tôi đành ở lại Nigeria thêm một ngày. Sau đó bão tuyết kéo đến, tôi lại ở Nigeria thêm năm ngày nữa. Cuối cùng, người ta nói với tôi hãng hàng không phải tu sửa cái gì đó thêm sáu tới bảy ngày.

Tôi dùng máy ảnh Kì Mộc để lại chụp cảnh vật nơi đây suốt hai tuần, cũng không dễ có cơ hội ở Tây phi vào mùa đông. Tôi mang cuộn phim về đến nhà, định bụng sẽ sang chúng ra, sau đó gửi mấy tấm cho Kì Mộc. Ai ngờ tiệm ảnh đóng cửa nghỉ mười ngày-vì ông chủ bận đi đâu đó ở miền Bắc dự đám cưới con gái.

Bởi mới nói, không phải cứ ra chợ đúng giờ là chắc chắn mua được rau.

Vào ngày thứ hai tôi trở lại Argentina, Bouloz nói với tôi lúc tôi không ở đây, Hà Bảo Vinh có gọi điện đến. Đúng một lần. Cậu ấy nói muốn đến lấy đồ gì đó. Rồi không gọi lại lần nào nữa.

Cả tuần sau đó ngày nào tôi cũng đợi Hà Bảo Vinh đến lấy đồ, hoặc đợi cậu ấy gọi điện đến để đòi lại đồ gì đó ở chỗ tôi. Nhưng chẳng có ai đến hay gọi điện cả. Tôi thậm chí nghỉ làm để ở nhà suốt cả tuần, uống cà phê bốn tách một đêm và chỉ ở trong phòng tắm 3 phút mỗi ngày. Những chuyện điên rồ này lẽ ra đã dừng lại cách đây mười năm rồi mới phải.

Bởi mới nói, không phải cứ ra chợ đúng giờ, mua được rau thì chắc chắn sẽ là rau tươi!

Tôi quyết định không đợi nữa, mà đi ra ngoài tìm cậu ấy. Kinh nghiệm cho thấy, việc chạm mặt Hà Bảo Vinh ngoài đường khá là cao sau mỗi lần chúng tôi chia tay. Nên sau khi xong việc ở nhà hàng, tôi ở bên ngoài cả đêm, cầm chắc sẽ chạm mặt cậu ấy ở ngoài đường.

Để rồi hơn năm ngày sau mới rút ra một kết luận: giống như Kì Mộc đã nói-tôi ngu ngốc không chịu nổi.

Mọi con đường ở thủ đô đều không có bóng dáng Hà Bảo Vinh. Tôi ghé qua Sur, đến Cosmos Hotel, thậm chí để lại lời nhắn cho Frio gì đó. Cả quầy tạp hóa cậu ấy thường đến mua thuốc cũng hỏi thăm.

Thì bởi trước đây hễ ra ngoài là gặp được Bảo Vinh, nên tôi cứ đinh ninh chỉ cần ra ngoài là gặp được cậu ấy.

Sao tôi lại ngu ngốc đến mức này? Đâu có sự tình cờ nào lặp đi lặp lại trong suốt chừng ấy năm. Tôi và Hà Bảo Vinh cũng đâu lắm duyên phận đến thế.

Tôi chợt nhận ra-mình lúc nào cũng đứng một chỗ, nhìn về một hướng, mà không biết cậu ấy bỏ đi-cũng chỉ là đi loanh quanh nơi tôi đang đứng.

Bây giờ, khi tôi bước ra và nhìn mọi hướng, cậu ấy lại không còn ở quanh tôi nữa.


.

.



Một buổi sáng trời rất lạnh, Bouloz gõ cửa phòng tôi. Tôi lồm cồm bò dậy từ trong chăn, sao mấy ngày nay trời lạnh thế không biết.

Cậu ấy mang cho tôi ít thức ăn tươi từ bến cảng, Bouloz bảo mùa này thuyền ra khơi rất nhiều.

Cậu ấy bước vào phòng tôi, trên người chỉ mang một cái áo sơ mi mỏng.

_Cậu không lạnh sao?

Tôi hỏi. Cậu ấy không thấy lạnh khi ra cảng vào giờ này sao?

Bouloz quay phắt lại ngó tôi, cứ như lý ra-người đang thắc mắc điều gì đó phải là cậu ấy mới đúng.

_Cậu thấy lạnh sao?

_Ừ.

_Cho nên mới mặc cái áo len dày trục này phải không?!

Tôi gật đầu.

Nhưng mà, cậu ta sao lại đang dùng ánh mắt nhìn một con mèo đói bị mắc mưa để nhìn tôi vậy?

_Nhà cậu có kẹp nhiệt không?

_Hả?

_Có không?

_...Ờ, có.

_Tự đo nhiệt độ của mình đi.

_...

Bouloz ném mấy thứ vào ngăn đá tủ lạnh cho tôi. Tôi có hơi đờ đẫn nhìn cậu ấy di chuyển, cuối cùng Bouloz dừng lại ở cửa, muốn nói cái gì đó mà không mở lời được.

Tôi cười với cậu ta, ý bảo “Cậu nói đi”.

_Đừng có trưng ra nụ cười đó nữa. Cậu khóc trông còn dễ coi hơn!

Chuyện gì chứ, sao lại nổi giận với tôi?...

_Tôi muốn nói,…ý tôi là, dạo này cậu có soi gương hay không?

_...

_Cậu có biết cậu trở lại giống như lúc trước, không, còn tệ hơn cả trước đây-giống như một cái xác biết đi vậy, suốt ngày vô hồn thơ thơ thẩn thẩn.

_Tôi á?!

Và để minh họa, tôi lấy ngón trỏ tự chỉ vào mặt mình. Bouloz đánh thượt một cái.

_Xem ra trong ba năm nay không ai nói với cậu điều này. Cậu đó, chỉ sống giống như một con người trong mấy tháng trở lại đây thôi, thời gian mà cậu ở với anh chàng kia ấy.

_...Tôi á?!

Ngón trỏ của tôi có hơi hạ xuống, chẳng biết tại làm sao âm giọng cũng giảm đi một tông.

Bouloz chép miệng ngó tôi, trước khi rời khỏi bỏ lại một câu: “Trước tiên cứ tự đo nhiệt độ của cậu đi đã!”

Tôi ù lì khép cửa lại, lấy kẹp nhiệt trong tủ thuốc ra ngậm vào dưới lưỡi. Nếu Kì Mộc biết tôi bị một gã họa sĩ đường phố người Tây Ban Nha quát vào mặt bảo đi kẹp nhiệt, cậu ấy sẽ cười đến thối mũi tôi. Cơ thể tôi quả thật có hơi đau nhức, nhưng đâu đến nỗi bị ốm, thời tiết ở Buenos Aires vào tháng Một thực sự rất lạnh mà.

Kẹp nhiệt độ chỉ vạch 40,2°C.

Nó có bị hỏng không nhỉ? Mặc dù nhiệt kế thủy ngân hiếm khi nào hỏng, nhưng 40,2 độ thì có hơi quá đáng. Ở nhiệt độ này, tôi lý ra đã phải nhập viện rồi.

Tôi lục lại ít thuốc hạ sốt trong tủ, mới phát hiện chẳng còn viên nào cả. Tôi từ bao giờ lại lơ là cả những việc này?

Tôi lấy thêm áo, định ra ngoài mua thuốc thì có tiếng gõ cửa.

_Bouloz?! Có chuyện gì vậy?

_Còn có thể là chuyện gì?

Cậu ấy giơ ra một bao thuốc trước mặt tôi.

_Cám ơn cậu…

Tôi chưa nói hết câu cậu ta đã bước vào phòng, tự lấy ghế ra ngồi rồi chỉ vào cái bên cạnh.

_Ngồi xuống, uống nó trước mặt tôi.

_Hả?...

_Đừng có hả nữa. Ngồi xuống uống thuốc đi, tôi phải nhìn cậu uống xong mới được.

Tôi ngồi xuống, lựa ra một viên hạ sốt, rồi uống ngay trước mặt cậu ấy.

_Đã uống rồi. Bây giờ cậu nói đi.

Tôi nhìn Bouloz, biết rõ việc đưa thuốc cho tôi không phải là mục đích thật sự mà cậu ta quay trở lại. Giờ thì đến lượt cậu ta thộn mặt ra ngó tôi.

_Cậu biết hả?

_Ừ.

_Làm sao mà biết được?

_Cảm giác.

_Cảm giác cũng thật là mạnh.

Bouloz ngã người ra sau, thở một cái muốn bay cả phần tóc mái.

_Thì…chuyện là, thật ra cũng không có gì, cậu biết đấy-anh chàng đó-tên Bảo Vinh phải không, lần trước cậu ta gọi điện đến, tôi đã nói cậu đi Tây phi du lịch. Cậu ta hỏi cậu đi với ai…

Bouloz biết tôi đi Tây phi?

Trừ bản thân, cả thế giới đều biết tôi bị ném tới tận Tây phi!

_Nên?

_...Tôi đã nói cậu đi với một người bạn….

_...

_Cậu ấy hỏi có phải là một tên cao kều mang kính cận nhìn rất trịch thượng hay không…

_...

_Tôi trả lời đúng là cao và mang kính, nhưng tôi không thấy anh ta trịch thượng…

_Sau đó?

_Tôi bị dập máy-một cách vô cùng…thiếu lịch sự!

Bouloz nghiến răng. Tôi nghĩ cậu ta định nói “một cách vô cùng thiếu giáo dưỡng”, nhưng cậu ấy lựa chọn cụm từ ít làm tôi khó xử hơn.

_Tôi nói như vậy…không sao chứ hả?

_Ừ, không sao đâu.

Tôi bật cười. Cậu ta có lúc cũng thật thà quá đi. Cũng thật tốt nữa…

_Nhưng…cậu ta không liên lạc nữa. Có phải vì tôi đã nói việc cậu đi du lịch với người khác không?

…Và cũng vô cùng thẳng thắn!

Tôi không thể tiếp tục lắc đầu hay trả lời “không phải đâu” với cậu ấy. Sự thật là Hà Bảo Vinh hoàn toàn có khả năng vì tôi đi du lịch với Kì Mộc mà giận tôi từ đây cho tới cuối năm. Mặt khác, bởi một thứ khao khát kì quái nào đó-tôi hy vọng nếu Bảo Vinh có không muốn gặp tôi nữa, thì cũng là bởi tôi đã đi du lịch cùng Kì Mộc.

_Cậu đang cười phải không?

_Miệng tôi trông như đang cười sao?

_Không. Nhưng mắt cậu thì rõ ràng đã mềm như nước ấy.

_...

Đây lại là kiểu so sánh gì?

Nhưng tôi không cãi với cậu ta. Dù sao tôi quả thật đang vui vẻ đôi chút.

Thôi được, là tôi đang hí hửng-một cách vô cùng mất hình tượng-vì cái chuyện ngờ nghệch này. Nếu Hà Bảo Vinh vì chuyện này mà cắt đứt liên lạc, thì chỉ cần đợi cậu ấy liên lạc trở lại. Sẽ sớm thôi!


.

.



Lúc suy nghĩ như vậy, tôi thật là ngây thơ quá đi.

Lạc quan quá lại hóa ra ngu ngốc. Trong quá khứ, tôi chưa từng cảm thấy lạc quan về mối quan hệ của chúng tôi, nhưng xuẩn ngốc thì từ trước tới nay đều vẫn vậy.

Sau hai mươi ba ngày chờ đợi và tìm kiếm, tôi rốt cuộc tuyệt vọng. Tôi không rành mọi ngỏ ngách ở cái thành phố rộng lớn này, dù vậy, tôi đã đến tất cả những nơi có thể đến. Cậu ấy bốc hơi đi đâu mất rồi?

Hay đã đến thành phố khác?

Hay,…quay về Hongkong?

Tôi hoảng hồn với suy nghĩ đó. Nên ngay lập tức loại nó ra khỏi đầu. Nhưng, Hà Bảo Vinh không quay về Hongkong thật chứ hả?!

Tôi có nên gọi điện nhờ Kì Mộc tìm kiếm tin tức của Hà Bảo Vinh ở Hongkong không?

Kì Mộc có thể sẽ cắt đứt quan hệ với tôi. Nếu không, thì sẽ giết tôi.

Tôi hoàn toàn đuối sức, chưa bao giờ cảm thấy đuối sức như bây giờ. Tôi cũng chưa bao giờ nhận ra, khi cậu ấy thực sự không ở quanh tôi nữa, cả không khí chung quanh cũng có thể cứa tôi rỉ máu.

~

Mùa xuân chậm chạp trôi, lờ lững như sợ bỏ lỡ mất điều gì. Thời gian trở nên mơ hồ.

Có lúc tôi nghĩ-tại sao chỉ cậu ấy mới được quyền giận hờn rồi cắt đứt liên lạc với tôi, tôi sẽ không tìm cậu ta nữa. Nhưng rồi lại nghĩ dù sao Hà Bảo Vinh cũng chỉ là một đứa trẻ, có đứa trẻ nào không muốn được nuông chìu đôi chút, tôi chìu cậu ta vậy. Sau đó lại nghĩ có lẽ tôi đã nuông chìu cậu ấy đến hư rồi, phải chấn chỉnh lại việc này. Rồi lại nghĩ người bỏ đi là cậu ấy, muốn quay về thì cũng phải tự cậu ấy quay về, ai rảnh rỗi đâu mà đi tìm. Nhưng nghĩ đến việc tôi đã nói dối để cậu ấy rời khỏi, có phải tôi nên chủ động làm hòa với cậu ấy hay không. Cuối cùng tôi nghĩ, những điều đó-phải kiếm ra Hà Bảo Vinh mới có thể làm được, tôi sẽ ra ngoài tìm cậu ấy tiếp.

Cuối cùng, tôi nghĩ Bảo Vinh phải ở cùng ai đó biết cách chăm sóc cậu ấy.

Cuối cùng, tôi nghĩ-gặp cậu ấy cái đã, mọi thứ còn lại tính sau.

Cuối cùng, điều duy nhất còn lại là tôi nghĩ-tôi muốn nhìn thấy cậu ấy.


Thời gian càng lúc càng trở nên mơ hồ.


.

.



Ngày thứ hai mươi tám, Hà Bảo Vinh gọi điện cho tôi.

Giọng cậu ấy nghe không rõ, giống như-một là mới ngủ dậy, hai là đường dây điện thoại gặp trục trặc.

Đừng có nhìn vẻ bên ngoài, ý tôi là tôi biết cậu ấy thể nào cũng liên lạc trở lại, chỉ là canh thời gian có chút không chính xác, tức là-tôi cũng không mấy kinh ngạc hay kích động về việc này.

Thôi được, có thể có chút kích động. Nhưng hoàn toàn không kinh ngạc lắm đâu!

_Cậu đang ở đâu?

_Ở nhà….

_Hongkong hả?

_Không, tôi vẫn ở Buenos Aires…

_Tít…Tít…

_...Alo?!

_Tít………

Cái gì vậy?

Tôi còn chưa có hỏi cậu ta đang ở đâu!

Cái thói dập điện thoại này thật là vô cùng (khẳng định là vô cùng) thiếu giáo dưỡng. Phải có ai đó chỉnh lại cậu ta việc này!

Tôi bấm nút gọi lại. Đầu dây bên kia không có tín hiệu liên lạc. Cậu ta làm cái quái gì đây. Đang trả thù tôi sao? Thật hết biết, lựa khi khác cũng được, cậu ta thiếu gì cơ hội trả đũa tôi chứ.

Mà, nếu tính toàn nợ nần, tôi mới là người cần trả đũa ai đó.

~

Tối hôm ấy Hà Bảo Vinh giật rung cánh cửa phòng tôi. Cậu ta vẫn cứ chứng nào tật nấy. Đúng là tôi mong đợi điều này, nhưng không có nghĩa cậu ấy có quyền phá hoại tàn sản mà tôi đang dùng tiền để thuê mỗi tháng hơn 300 dola.

Tôi mở tung cửa.

Chừng một phần triệu giây trôi qua, những thứ như chỉnh lại cậu ta việc giữ lịch sự khi kết thúc cuộc gọi với người khác, ý thức về việc giữ gìn tài sản không phải của mình, cả việc trả đũa cậu ấy hay để cậu ấy trả đũa đều bị ném ra ngoài dãy ngân hà.

Khi Hà Bảo Vinh rơi vào lòng tôi, mùi máu trên người cậu tràn trong không khí. Mặt đất thoáng chốc rung chuyển.

Tôi thấy lướt qua hình ảnh hai bàn tay nhầy nhụa và khuôn mặt lem luốt máu của cậu ấy. Hơi thở Bảo Vinh nhẹ bẫng bên tai tôi. Tôi ôm lấy cậu, không dám dùng nhiều sức, muốn nói với cậu rằng không sao đâu, mọi chuyện sẽ không sao, vết thương của cậu ấy không sao, trái tim tôi cũng sẽ không sao.

Nhưng cậu ấy bắt đầu khóc-rấm rức trên vai tôi. Tôi mơ hồ lẫn lộn giữa đống câu chữ. Cuối cùng, ngoài Hà Bảo Vinh mà tôi đang giữ trong tay, chẳng còn điều gì rõ ràng nữa.


Tôi đưa Hà Bảo Vinh đến bệnh viện-giống như thỉnh thoảng chúng tôi lại ra ngoài ăn tối. Cả tôi cùng cậu ta cũng thật là có duyên với các bệnh viện. Y tá ở đây đã nhẵn mặt Hà Bảo Vinh, còn bác sĩ thì nhẵn mặt với tôi.

_Tôi kê đơn rồi, mọi chuyện còn lại thì cậu rõ hơn tôi phải không?!

_Vâng.

Tôi gật đầu, chào lại vị bác sĩ có bộ râu quai nón mà Hà Bảo Vinh bảo nó có thể làm tổ cho một bầy quạ cùng họ hàng bên thông gia của chúng.

Tôi cầm đơn thuốc ra hành lan thì Bảo Vinh đã ngồi ở đó, giống một con mèo nhỏ với hai bàn tay băng kín như hai cái bánh chưng-trông tội nghiệp không thể tả. Cậu ta nhìn tôi một hồi, rồi cuối xuống nhìn mũi chân chính mình đang vẽ những đường vòng vèo trên sàn, rồi lại ngước lên nhìn tôi. Tôi biết bộ dạng và ánh mắt này có ý nghĩa gì. Tôi im lặng đợi cậu ta nói, vừa cảm thấy buồn cười với thứ gì đó giống như đang rất mong đợi trong bản thân mình.

Cuối cùng, Hà Bảo Vinh cũng lên tiếng.

_Chúng ta làm lại từ đầu đi, Lê Diệu Huy!

Tôi bước tới ngồi xuống cạnh cậu ấy, suy nghĩ việc-thực tế, tôi ghét cay ghét đắng câu nói này đến mức nào. Và cả việc là thực tế, tôi vẫn muốn nghe nó từ Hà Bảo Vinh biết bao nhiêu.

Tôi thật đã hết thuốc chữa rồi.

Trên đường về, taxi chở chúng tôi đi qua rất nhiều con phố. Đèn đường làm thành những chuỗi bóng sáng sặc sỡ giữa lưng chừng thinh không.

Tôi giữ điếu thuốc giữa hai ngón tay. Thỉnh thoảng gạc mấy cái cho tàn thuốc rơi ngoài của sổ, để thỉnh thoảng, lúc Hà Bảo Vinh thúc cùi chỏ vào tay tôi, tôi lại đưa thuốc cho cậu ta hút.

Người tài xế nhìn chúng tôi qua gương chiếu hậu. Tôi thấy ông ấy mỉm cười. Người lái xe như ông hẳn cảm thấy hình ảnh này buồn cười.

Kẻ ngu ngốc như tôi lại cảm thấy hôm nay, màn đêm ở Buenos Aires mềm mại hơn bao giờ hết. Khi tôi nhìn những ngọn đèn đường, chúng lấp lánh nhảy múa, cũng như sức ép mái đầu cậu ấy trên vai tôi, khói thuốc đang vướng vít lấy khứu giác tôi, cảm giác cọ xát khi gió đem từng sợi tóc cậu lướt qua da tôi, tất thảy thật quá đỗi mềm mại. Tôi chợt nghĩ, nếu bây giờ trời có mưa, thì những giọt mưa rơi xuống hẳn cũng sẽ dịu dàng mềm mại lắm.

Ngày mai, chúng tôi sẽ cùng nhau thức dậy, cùng nhau dùng bữa, cùng nhau mua sắm, và rất nhiều ngày sau nữa, sẽ cùng nhau đi dạo, cùng nhau coi phim, cùng ăn kem, cùng coi tivi… Tôi nhẩm tính một hồi. Thì ra, có nhiều việc tôi muốn làm cùng Hà Bảo Vinh đến vậy.

Khi tôi lại mang Hà Bảo Vinh về trên vai, không có ai đứng ở cầu thang để kinh ngạc hay cười cợt tôi, chỉ có từng bậc thang chập choạng tối bị cắt dọc bởi khe sáng được ánh trăng rót xuống. Tôi nhìn chiếc bóng của cậu ấy và tôi hòa lại làm thành một hình khối mập mờ di chuyển trên con đường lát sáng hư ảo. Và chợt cười.

Louis_196
19-09-2012, 12:50 PM
11.


Tôi ngồi đọc sách ở sô pha.

Còn Hà Bảo Vinh đang ngủ ở giường đối diện.

Nói cho đúng thì cậu ấy đang nằm li bì trên giường đối diện. Bảo Vinh sốt liên tục từ lúc ở bệnh viện về, tôi chỉ có thể khống chế cơn sốt bằng thuốc. Đôi khi cậu ấy tỉnh, đôi khi lại mê man. Hai bàn tay gãy nát mặc dù có thể hồi phục về sau này, nhưng hiện tại vẫn cứ đang gãy nát. Tôi đã nghĩ đến việc đưa cậu ta tới nơi tốt hơn, nhưng còn bệnh viện nào có thể tốt hơn bệnh viện ở thủ đô nữa. Chưa bao giờ tôi muốn mình đang ở Hongkong như bây giờ. Với cách làm người của Hà Bảo Vinh, việc chúng gãy thêm, hoặc gãy lại chỉ là chuyện sớm muộn. Cậu ta không bị kẻ khác đánh, cũng sẽ bị chính mình đè lên hai cái bánh chưng đó trong lúc quên béng chúng thực chất là của cậu ta.

Thực tế là lúc này, Hà Bảo Vinh đang nhăn nhó khi vừa mới quăng tay phải lên tay trái sau một cú xoay người kiểu điếc không sợ súng trong chăn.

_Đau quá, Huy, đau quá…

Theo lý, người bình thường đã tỉnh ngủ trong trường hợp này. Nhưng Hà Bảo Vinh cùng lắm chỉ đang nói mớ mà thôi. Bằng chứng là vỗ đầu cậu ta mấy cái, thầm thì mấy câu thôi miên “không đau nữa”, “hết đau rồi” vào tai, Hà Bảo Vinh lại lăn ra ngủ tiếp. Cậu ta cũng thật là đáng khâm phục.

Dù sao vết thương ở tay cũng sẽ rất đau đớn-tôi biết điều đó. Tôi nên đối xử tốt với cậu ấy một chút, phải không?!


.

.


Có ai mà ngờ, cái chuyện đối xử tốt một chút đó lại đi xa tới mức nào?

Có lẽ, tới mức này là cùng.



.

.


Buổi chiều, có bưu phẩm gởi đến cho tôi. Lúc tôi mở nó ra, bên trong là vài cuốn sách, một đĩa nhạc cổ điển, còn có mấy tấm ảnh rơi ra. Tôi tá hỏa tới đứng cả hình. Đó là mấy tấm ảnh ở Tây phi, tôi “được” chụp lúc thiếp đi trên xe, chẳng biết làm thế quái nào và tại sao-với áo sơ mi không gài nút và cái tư thế trông đến là…

Hà Bảo Vinh đang bám dính sau lưng tôi có chút cứng ngắc.

Trình Kì Mộc. Sao mà cậu ta ưa chơi cái trò này thế không biết?!

_Chụp đẹp thật.

Bảo Vinh cầm lấy một tấm qua vai tôi, phẩy phẩy mấy cái về phía giá tường.

_Đẹp hơn tấm ảnh đó nhiều. Thay nó đi.

Tôi lấy lại tấm ảnh, kẹp nó cùng với mấy tấm còn lại rồi nhét đại vào hộc tủ, hy vọng nó biến mất ở đó luôn là tốt nhất.

_Kì Mộc đùa thôi, cậu để ý làm gì.

_Tôi đâu có để ý.

Bảo Vinh buông tôi ra, uể oải đến giường ngồi.

Ừ, cậu không để ý gì cả.

Với bộ mặt làm như thật oan ức đó.

Cậu ấy lơ đễnh bật tivi, rồi nhìn mãi ra ngoài cửa sổ. Bất kì bộ dáng nào Hà Bảo Vinh cũng khiến người khác muốn ôm lấy cậu ta. Khỉ thật!

_Chuyện gì?

Bảo Vinh cự nự, nhưng cậu ấy không đẩy tôi ra. Rõ ràng còn vô cùng hưởng thụ tư thế này. Tôi đu đưa cậu ấy trong tay, muốn biết rốt cuộc Bảo Vinh đang nhìn cái gì ngoài kia.

_Lát chúng ta ra ngoài mua sắm đi.

Bầu trời lướt qua chúng tôi xanh biếc, cao vời vợi.

Tôi nói bên tai cậu ấy. Hà Bảo Vinh có mùi sữa tắm của tôi, cả mùi dầu gội tôi dùng trên tóc. Thựa ra cứ hễ chúng tôi ở chung, cậu ta lại có mùi này. Hà Bảo Vinh sống theo phương châm xài đồ mà không phải bỏ tiền ra mua là tốt nhất.

_Cậu thích thì tự mà đi, kéo tôi theo làm gì, cũng đâu có phụ xách đồ được.

Cậu đã bao giờ phụ ai xách đồ chứ?

_Tôi cầm.

Sự thật là lúc nào tôi cũng cầm.

_...

_Cậu không muốn đi hả?

Tôi thừa biết cậu ta muốn. Nhưng lúc nào cũng phải làm bộ suy nghĩ một lát mới được.

“Suy nghĩ” mười mấy giây, Hà Bảo Vinh mới lí nhí nói:

_Thay áo quần cho tôi.

À há.

Suy nghĩ cũng thật là lâu.



_Nè, đừng có kéo khuy áo lại, quê mùa lắm!

_Trời lạnh.

_Lạnh cái gì, bây giờ là tháng hai rồi!

_...

_Tôi không thích đâu.

_...

_Khó coi chết được.

_...

_Tôi bị cười vào mặt cho coi. Là tại cậu đó!

_...

_Tháo nó ra đi mà…!

_...

Cho đến khi chúng tôi xuống lầu, cậu ấy vẫn cằn nhằn liên tục suốt quãng đường đi. Tôi từ kẻ độc ác nhất trên đời, biến thành gã nhà quê không có khiếu thẩm mỹ, đến tên ngang ngạnh ức hiếp kẻ khác, và cuối cùng là một kẻ thù vặt hèn mọn.

Tôi nắm lấy tay cậu ấy bỏ vào túi áo mình khi chúng tôi băng qua đường, Hà Bảo Vinh im bặt.

Khi rẽ vào con đường nhỏ, nơi tiệm nước hoa của Lucenz nằm ngay đầu đường, Bảo Vinh lướt mắt qua tủ kính trưng bày hàng chục lọ nhỏ đủ màu sắc. Chúng tôi đi dọc con đường, đến ngã tư rồi lên xe bus. Cậu ấy chung quy vẫn không có lấy tay ra khỏi túi áo tôi. Cũng như chung quy, không có kéo khuy gài áo khoát xuống.

Xe bus chạy qua nhiều con đường, buổi chiều lạnh buốt nhấm chìm chúng tôi trong khối không khí đặc đụa. Ngoài đường đang giờ tan tầm nên xe bus phải ngừng lại rất nhiều lần. Cửa sổ nơi chúng tôi ngồi bị hỏng, gió lùa vào hơi lạnh và mọi ồn ào bên ngoài. Vài người đã bắt đầu la lối, số còn lại quá mệt mỏi gục đầu lên lưng ghế. Hôm nay có lẽ là một ngày dài. Trước kia, ngày nào tôi cũng ở đây với bọn họ, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy điều này.

Thực ra tôi thấy thời tiết và tiếng động như bây giờ cũng không phải quá đáng ghét. Khi một cơn gió lạnh tràn qua, Hà Bảo Vinh sẽ vô thức nép người tôi. Hoặc là cố tình.

Cũng như thực ra, tôi thích mọi thứ cậu ấy gọi tôi. Tên khốn kiếp, gã nhà quê, kẻ hèn mọn, hay người ngang ngược không nói lý lẽ. Tất cả đều thích.

_Chúng ta mua gì?

Bảo Vinh hỏi nhỏ. Giọng cậu ấy trầm mỏng, lại có âm điệu như một đứa trẻ. Tôi nói: “Ừ, mua một vài thứ…”-hiển nhiên, không làm Hà Bảo Vinh hài lòng.

_Là cái gì? Sao cậu không bao giờ nói cho rõ cái gì vậy?!

_Thích gì thì mua cái đó.

_Thật sao? Thích gì cũng có thể mua hả?

_Ừ, với số tiền chúng ta mang theo.

Hà Bảo Vinh bĩu môi một cái, cậu ta quay mặt đi, không thèm nhìn tôi nữa.

Lúc chúng tôi đến khu mua sắm, Bảo Vinh kéo tôi đi khắp nơi, hoàn toàn quên mất phải làm bộ vẫn còn đau tay ghê gớm.

_Cái này, cái này, cái này…cái kia nữa kìa!

_Chúng ta không đủ tiền đâu.

_...

_Cậu liếc tôi làm gì?

_...Vậy cái này thôi.

_Cũng vẫn không đủ tiền.

_Sao cậu đem ít tiền vậy!

_Là cậu toàn chọn những thứ mắc tiền.

_Cái này đâu có mắc.

_Vô cùng mắc với chúng ta.

_Đâu có mắc lắm đâu…

_Mắc lắm.

_Tôi thấy đâu có…

_Cậu có thấy thế nào thì cũng không mua được.

_...

_Để nó lại đi.

_....

_Và đừng có mà bĩu môi nữa.


Và cho dù chúng tôi không đủ tiền để mua những thứ cậu ấy chọn, Hà Bảo Vinh vẫn cứ chọn những thứ chúng tôi không thể mua. Chính ra là những thứ tôi không thể mua. Sau khi rời khỏi tiệm bán quần áo, Bảo Vinh chỉ vào một cái bàn gỗ được điêu khắc tinh xảo trong tiệm đồ nội thất-mà ngay cả khi hai chúng tôi vẫn còn cách nó bởi một tấm kính dày trục, tôi vẫn cảm thấy đôi giày chúng tôi đang mang và tấm thảm lót nền trong đó quả là một sự kết hợp vô duyên. Đến cửa hàng bán đồ gia dụng, cậu ấy đòi mua hai cái tách giá 120 dollar. Tôi hỏi Bảo Vinh “Vậy chúng ta dùng nó để ăn mì gói khô hả? Vì sẽ chẳng có nước cho cậu và tôi trong vòng hai tháng tới đâu.” Cuối cùng, đến cửa tiệm bán giường đệm cuối con đường (ơn trời đã ở cuối đường), Hà Bảo Vinh đòi mua một cái giường.

Hình như, mua sắm là một ý tưởng hẹn hò vô cùng sai lầm.

_Tại sao chúng ta phải mua một cái giường?

_Nó tốt mà.

_Dĩ nhiên nó tốt.

Với giá 1100 dollar!

_Chúng ta có một cái ở nhà rồi.

_Làm sao so sánh chúng với nhau được.

_Đúng là không thể so sánh, cái ở nhà-về màu sắc, độ bền, giá cả đều tốt hơn cái này.

_Cái này to hơn. Chẳng phải cậu bảo cái giường ở nhà quá nhỏ sao?!...

Hà Bảo Vinh đắc ý nhìn tôi.

A há, đây mới là mục đích thực sự của cậu phải không?

Nếu tôi thừa nhận cái giường ở nhà thật quá nhỏ, tôi sẽ phải mua cái giường này. Mà dĩ nhiên, tôi không thể mua cái giường này. Nên tôi phải bảo thật ra cái ở nhà cũng không nhỏ lắm. Nhưng nếu nó không nhỏ lắm,…

_Chính vì cái giường ở nhà quá nhỏ, mà chúng ta mới không ngủ chung được. Cái này vừa vặn cho hai người nè, gỗ loại tốt, hoa văn cũng đẹp…_Hà Bảo Vinh chuyên nghiệp buông một loạt bình phẩm vô cùng có tính đóng góp.

Tôi cá là cậu ta cũng chẳng quan tâm đến chất gỗ, hoa văn hay kích thước gì sất.

Nhân viên bán hàng cười toe với nhận xét của Bảo Vinh. Nếu không phải bận dán mắt vào bàn tay đang để trong túi áo tôi của cậu ấy, cô ta hẳn đã gập cổ đến 90 độ để thể hiện sự tán đồng của mình.

_Ông thật biết nhìn hàng. Cái này được nhập từ Italia, và ông sẽ không ngờ được điều này đâu, ha ha, cực kì đẳng cấp và hoàn toàn không thể tưởng tượng-chính Amannia Giiano thiết kế nó. Chất gỗ thượng hạng, hoa văn tinh xảo, và kích thước vô cùng phù hợp cho một cặp…, à, hai người nằm.

_Thì giá nó vẫn 1100 dollar.

Đấy là chưa tính tiền vận chuyển.

_Ồ, đó là một cái giá hợp lý, thưa ông. Những gì mà tôi đã giới thiệu, ông có thể kiểm tra lại, mọi người sành sỏi đều không thể bỏ qua chiếc giường này. Amannio Giiano! Chúa ơi, ông sẽ không thể kiếm ra cái thứ hai ở khắp đất nước này đâu.

Cô gái vẫn cười với chúng tôi thật tươi tắn. Cô ta hẳn là được đào tạo rất tốt.

_Tôi biết-với xuất xứ từ Italia, Amani Gio, chất gỗ, hoa văn, và kích thước của nó.

_Vâng…,là Amannio Giiano…

_Nên chúng tôi sẽ không mua nó.

_Vâng?

_Hai gã đàn ông quần nhau thì không cần ở trên một cái giường quá sang trọng như thế này. Tôi cũng không có đủ số tiền ghi trên bảng giá của nó-dù cô có bỏ bớt số một ở đằng trước đi. Chưa kể đến việc anh chàng Amannio từ Italia sẽ tổn thương ghê gớm nếu cái giường này bị đặt giữa cái ổ mà tôi đang cư trú.

_...

_Thật sự sẽ khiến anh ta vô cùng tổn thương đó.

_...

Nhân lúc cô gái vẫn còn bất động trong khiếp đảm, tôi lôi Hà Bảo Vinh-đang nhịn cười tới muốn nội thương ra khỏi cửa.

Cậu vừa lòng rồi chứ hả?!

Rốt cuộc, chúng tôi mua ít quần áo từ khu chợ trời, hai cái ly giá 7 dollar-mà tôi vẫn không hiểu tại sao cứ phải mua thêm hai cái ly làm gì, một cái bọc gối và ba tube kem đánh răng.

Trên xe bus, Bảo Vinh cười sặc sụa.

Thực ra là vẫn cứ cười sặc sụa từ lúc chúng tôi rời khỏi cái giường của Amannio.

_Cậu không mệt hả, cười từ nãy tới giờ rồi.

_Nhắc tới đúng là có chút mệt đó.

Rồi cậu ta dựa hẳn vào tôi, cười tiếp. Có cái gì mà buồn cười tới vậy?

_...Ha ha, nè, nhân tiện nói về cái giường, tối nay chúng ta…

_Tới nơi rồi kìa, xuống xe đi.



_Đã xuống xe rồi, nói chuyện tối nay được chưa?

_Ừ, cậu muốn ăn gì?

_Tôi không nói chuyện ăn uống đâu.

_Lát nữa tôi mua thuốc cho cậu.

_Tôi chưa hút hết.

_Mua sẵn là vừa.

_Khỏi đi.

_Tay cậu còn đau không?

_Lúc nào nó cũng còn đau.

_Vậy tối nay ngủ sớm một chút.

_Có ngủ sớm sáng mai dậy cũng vẫn còn đau.

_...

_Còn gì muốn nói không?

_...

Tôi thản nhiên lắc đầu.

Thôi được, là không hoàn toàn thản nhiên lắm.

_Vậy nói chuyện tối nay được chưa?

_Chuyện gì?

_Cậu cứ định ngủ ở sô pha mãi sao?

_Cậu muốn ngủ ở sô pha hả?

_Tôi muốn ngủ với cậu.

Tôi sẽ không nghĩ câu nói này theo hướng khác. Tức là, cậu ta đơn giản chỉ muốn ngủ chung giường với tôi. Vì trời lạnh, hay cái gì đó khác-có thể.

_Cái giường không đủ cho…

_Dẹp cậu đi, có cái gì mà không đủ!

_...

Quả thật, là chẳng có cái gì mà không đủ cả.

Dù sao, chỉ nằm chung trên một cái giường, đâu có gì to tát lắm.

Tôi có nên nói mình mới mắc một chứng bệnh ngoài da nào đó mà y học chưa tìm ra thuốc chữa hay không?

_Tôi đang nói chuyện với cậu đó, cậu đang nghĩ cái gì vậy hả?

_Đâu có nghĩ cái gì.

_Có.

_Không có.

_Có!

_...Hầy, không có.

_Vậy cậu muốn hay không muốn ngủ với tôi?

Tôi mờ mịt.

“Không muốn” là một lời nói dối trắng trợn. Nhưng “muốn” cũng không phải hoàn toàn sự thật.

_Về nhà rồi nói…

_Không, nói ở đây, ngay bây giờ, muốn hay không muốn?

_...

_Sao không trả lời?

_Đang suy nghĩ.

_Nghĩ gì lâu vậy!

_Đang nghĩ mà…

_Xong chưa?

_Hay để về nhà…

_Đã về tới nhà rồi.

Trước mặt tôi đúng là khu nhà trọ, với cánh cửa sắt quen thuộc mà tôi suýt chút đâm đầu vào.

Chúng tôi đã về đây bằng cách nào vậy?

_...

_Muốn vào phòng rồi mới nghĩ xong phải không?! Tôi chìu cậu.

Tôi thấy mặt đất thoáng chấp chới. Cậu ta lôi xềnh xệch tôi vào phòng. Đầu tôi lắc qua lắc lại, tôi tranh thủ suy nghĩ một chút, rốt cuộc là tôi muốn hay không muốn ngủ với cậu ấy. Nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ qua nghĩ lại. Nghĩ đến đau cả đầu.

Tôi bị quăng xuống sô pha, Hà Bảo Vinh ở trước mặt tôi. Chính xác thì cậu ta đang giữ lấy hai vai tôi trên tay dựa ghế, với một lực gần như muốn bẻ gãy chúng, đè cả người lên tôi và gầm gừ: “Nói đi, cậu ngủ hay không ngủ với tôi?”

Tư thế này thực có chút ám muội. Tôi nghĩ đến chuyện nên trả lời thực lòng, tức là “Tôi không phải không muốn, nhưng thực lòng thì không hoàn toàn muốn.” Có điều với điều kiện thuận lợi của hai bàn tay đang đặt lên vai tôi, Hà Bảo Vinh có thể bóp cổ tôi bất cứ lúc nào, nên tôi quyết định giả dối một chút. Làm bộ vẫn còn suy nghĩ ghê lắm.

Mắt Bảo Vinh chuyển động như ánh nước-tôi thấy khuôn mặt bất động của mình phản chiếu trong đó. Thật ra, nhãn thần cậu ấy luôn sóng sánh như ánh nước. Thôi được, mặc dù đây không phải thời điểm thích hợp để nghĩ đến ánh nước hay cái gì đạ loại. Nhưng chân mày cậu ấy cũng thật là đẹp. Tôi sẽ bỏ qua chân mày, nhìn cái cằm thôi vậy.

Bảo Vinh nói gì đó, môi cậu tạo thành những vòng cung đan xen nhau. Tại sao chúng lúc nào cũng trông mọng ướt như vậy?

Đầu tôi đột nhiên nóng ran. Cơn nóng lan dần xuống hai tai, rồi xuống cổ. Có lẽ tôi lên cơn sốt. Do cảm lạnh chăng?

Trong không khí len vào thứ gì đó ngột ngạt. Tôi muốn thở, vì càng lúc càng có cảm giác thiếu oxy. Não đặc lại, mắt thì mờ đi. Tôi sẽ nói Bảo Vinh bỏ tôi ra một chút, nên như vậy, tôi cần chút dưỡng khí cho đống neuron bèo nhèo của mình. Chẳng hay ho gì khi tự nhiên lăn đùng ra chết vì cảm lạnh.

Môi Bảo Vinh ngừng chuyển động, cậu ta đeo bộ mặt kinh ngạc nhìn sững tôi. Có gì mà phải kinh hoàng như vậy khi ai đó đề nghị cậu dịch ra chút xíu cho người ta thở? Tôi bắt đầu lên cơn suy hô hấp. Đây có phải là một chứng bệnh mới về nhu mô phổi không? Sao mà con người trước mặt tôi, đang hít thở cùng một bầu không khí với tôi lại chẳng mảy may suy chuyển gì vậy? Cậu ta còn ngang nhiên hỏi tôi “Cậu vừa nói cái gì?”

_Cậu vừa nói cái gì vậy?

Chẳng biết tại làm sao và được tạo ra như thế nào, giọng Bảo Vinh khàn đục, lại hoàn toàn nghiêm túc không giống với cậu ta mọi khi. Thứ âm thanh này rót vào tai tôi, giống như nham thạch chảy tràn khỏi miệng núi lửa, làm rung chuyển cả mặt đất lẫn bầu trời. Đến khi tỉnh lại sau vụ chấn động, nhận ra những câu mình vừa nói, tôi chỉ muốn cắn đứt luôn cái lưỡi mình.

Những gì tôi nói không phải bảo cậu ấy bỏ tôi ra.

Khụ, tôi đã nói: “Tôi không có sẵn bao cao su ở đây.”

In nơi đáy mắt cậu ấy là bản mặt quýnh quíu ngu ngốc không thể tả của tôi.

Khuôn mặt Bảo Vinh gần kề một cách nguy hiểm. Rồi cậu ta mân môi tạo thành một đường nét như đang cười cũng nguy hiểm không kém.

_Tôi có.

Hơi thở cậu ấy xộc thẳng vào mũi tôi, cậu ta nắm lấy cổ áo tôi kéo lên cũng thật là nhanh, đến khi nhận ra mình đang hôn Hà Bảo Vinh, tôi thật muốn dộng đầu mình vào cột điện hay cái gì đó có độ cứng tương tự. Nhưng vì Bảo Vinh đang giữ lấy đầu tôi, theo phương thức tuyệt đối khiến tôi không thể xoay chuyển. Thật ra cũng không hẳn là không thể xoay chuyển, vì tiếp đó tôi lại làm một chuyện chẳng thể chấp nhận được. Chính là giữa quãng nghỉ ngắn ngủi, tôi thì thào nói: “Chúng ta lên giường đi.”

Đôi khi lý trí vẫn tồn tại vững vàng nơi nào đó trong con người bạn, đáng buồn chính là nó quá vững vàng, nên chỉ cứng ngắc đứng một chỗ mà chẳng động đậy gì ráo. Cho đến lúc tôi kéo Bảo Vinh lên giường, hoặc là cậu ấy kéo tôi lên giường, cũng có thể hai chúng tôi lôi kéo lẫn nhau lên giường-tôi vẫn không tài nào hiểu được lý do tại sao mình lại nói những câu như vậy, và hành động như thế này.

Tôi mơ hồ trên giường hồi lâu, bị lật tới lật lui một chặp mới bừng tỉnh phát hiện áo quần trên người đã bị lột sạch, đối diện với Hà Bảo Vinh cũng gần như trần truồng. Nói gần như vì trên người cậu ấy vẫn còn chiếc quần lót chưa bị tuột hẳn. Tay phải tôi đang nắm lấy phần thắt lưng của nó. Và chẳng có gợi ý hay suy diễn nào cho thấy tôi sẽ chỉ cầm chơi thôi chứ không có kéo nó xuống.

Đây không phải lần đầu chúng tôi làm tình. Nhưng là lần đầu tôi quờ quạng không biết phải làm gì tiếp theo, nên làm gì tiếp theo. Tôi muốn điều này-nó đã quá rõ ràng. Muốn Hà Bảo Vinh gần như là một bản năng trong con người tôi. Nhưng tại sao cứ phải chần chừ như vậy?

_Cậu lại đang nghĩ gì vậy hả, đồ ngốc.

Tôi bị cậu ấy búng một cái giữa trán, đau tới tỉnh táo hẳn ra.

_Lúc này mà còn tinh thần nghĩ chuyện khác. Sao cậu lúc nào cũng khó ưa như vậy?

_...

_Nè, có nghe tôi nói gì không? Cậu đang ở đâu rồi!

_...

_Khốn kiếp! Lê Diệu Huy!!!

_...

Khi tôi nhìn hình ảnh này-Hà Bảo Vinh, với cơ thể-suýt-trần truồng ngồi trên đùi tôi, chửi bới loạn xạ và hăm he giết chết tôi bằng cách dã man nhất nếu tôi còn không chịu lên tiếng-một cách dễ thương không thể tả-tôi cuối cùng thông suốt một điều: nếu ngay cả khi cậu ấy đòi giết tôi, tôi vẫn muốn đem cậu ta đặt trong lòng mình như thế này, thì những suy nghĩ về có hay không có giữa chúng tôi lại còn ý nghĩa gì.

_Cậu…cười cái gì?

Mặt Bảo Vinh vẫn còn bừng đỏ. Tôi không biết điều gì đã làm xìu cơn giận của cậu ấy. Chỉ là nó đột ngột bay hơi. Cũng lạ lùng như chính thứ không gian trở nên tự nhiên tựa hồ vừa đổ ập xuống chúng tôi. Tôi ngồi dậy, cảm thấy thoải mái với tư thế này, tư thế có thể nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Trên đôi mắt mênh mông sáng rực vầng trán Bảo Vinh lấm tấm mồ hôi, tôi vén tóc mai cậu ấy lại, lau đi mồ hôi trên trán. Bảo Vinh khẽ khàng hỏi: “…có chuyện gì?”

Tôi cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra. Có lẽ chẳng chuyện gì xảy ra cả. Bảo Vinh đang ngồi trong lòng tôi, tôi đang nhìn cậu ấy, cậu ấy dò hỏi nhìn tôi bằng thứ ánh sáng hờn dỗi e dè tuyệt đẹp trong mắt, tôi đang cười với cậu, chúng tôi đang ở cạnh nhau. Chỉ như vậy. Những gì đã xảy ra không còn nữa, những gì chưa xảy ra sẽ xảy ra-bằng cách này hay cách khác, còn hiện tại, chẳng diễn ra điều gì cả.

Bảo Vinh lại hỏi: “Chuyện gì vậy?”. Vẻ khẩn trương gấp gáp cố che dấu ở cậu thật đau lòng. Tôi chỉ lắc đầu mà không thốt ra được từ nào. Thật ra, trong mối quan hệ điên cuồng này, không chỉ có tôi bị tổn thương, chúng tôi-bằng cách nào đó từ bản năng của chính mình-cứ luôn tổn thương lẫn nhau. Tôi muốn nói với cậu ấy “tôi xin lỗi”, lại cũng muốn nói “cám ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi”, càng muốn nói “tôi yêu cậu rất nhiều”. Cuối cùng tôi chỉ im lặng hôn cậu ấy. Chậm rãi. Tôi muốn ghi nhớ nụ hôn này, cũng như đã ghi nhớ những nụ hôn trước đây. Khi cơn đau ngọt ngào đến kì lạ ép vào lồng ngực, tôi biết những kí ức ngày nào đó sẽ giết chết tôi, nhưng nếu không có chúng, tôi cũng sẽ chết.

Nụ hôn đó thật dài, và yên lặng. Khi tôi siết lấy cậu ấy trong vòng tay, cơn nhức buốt từ thắt lưng cũng yên lặng vỡ ra. Bảo Vinh ấm nóng khiến mọi thứ trở nên mê loạn.

Lúc tôi thức dậy từ cơn mê man đó, chúng tôi dường như vẫn còn trong giấc mơ đêm qua.

Hà Bảo Vinh ngủ say trên tay tôi, giống như không điều gì trên đời có thể đánh thức cậu ấy. Vì không một thứ gì trên đời nỡ đánh thức cậu. Tia sáng đầu tiên rọi đến chỗ chúng tôi vẽ thành chùm đường vàng rực rỡ nhảy nhót trên lưng Bảo Vinh. Tôi nhìn đồng hồ trên giá tường, chỉ mới 6h:30 sáng, hôm nay là ngày đầu tuần, tôi sẽ đến nhà hàng sau bữa trưa.

Thật chẳng muốn đi làm chút nào!

Nhưng mà…

Khoan đã,

Làm sao...ánh sáng rọi được vào đây?

.

.

.

Tôi nhìn cửa sổ mở toang hoang, với hai cái rèm bay tứ tung mà muốn khóc.

Hồi tưởng lại sự việc xảy ra hôm qua kết hợp lia mắt nhanh tới góc phòng, mới muối mặt phát hiện thêm, chúng tôi cũng chả buồn đóng cả cửa chính.

Hà Bảo Vinh chết tiệt!

Đều tại cậu ta!

Tôi sẽ dậy đóng cửa lại, hay nằm đây nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp? Hoặc đánh thức Hà Bảo Vinh luôn tiện đạp cậu ta mấy đạp cho bỏ ghét? Hay… kệ nó?

Tầng hai cũng chỉ có mỗi một phòng của tôi.

Cho dù Bouloz ngày nào cũng lên lầu tưới cây đúng 6h. Và Vivian mỗi sáng đều quét tước hành lan.

Khỉ thật! Tôi sẽ nghỉ làm hôm nay. Chỉ còn con đường đó thôi!


_Thật sao? Vậy mà với màn trình diễn hôm qua, tôi còn nghĩ có ở truồng ngoài phố thì cậu cũng đường hoàng đi bộ đầy phong cách về tới nhà chớ.

Bouloz-kẻ mới hiện ra từ không khí, đứng ngay cửa phòng, đu đưa quai cầm của bình tưới nước trên một tay, tay còn lại gác lên thành tường, với bản mặt đeo một nụ cười hết sức lưu manh, đang vô cùng ma quỷ nhìn chằm chằm tôi.

_Cậu ở đây làm gì?

Tôi rõ ràng đang tra vấn cậu ta, nhưng sao cái giọng xuất phát từ miệng tôi lại nghe như một kẻ phải trả lời những câu tra vấn.

_Tưới cây, luôn tiện ghé qua xem có ai nhờ tôi nói dùm Vivian một tiếng về việc nghỉ làm chiều nay không?

_Tôi đâu có nói sẽ nghỉ làm hôm nay.

_Ừ, “Khỉ thật, mình sẽ nghỉ làm hôm nay, chỉ còn con đường đó thôi!” chắc là do cái bình trong tay tôi mới nói.

_...!

Tôi đúng là đã nói ra miệng. Quỷ tha ma bắt.

_Không cần ném cái nhìn đó cho tôi. Cho dù bạn trai cậu có trông hấp dẫn thì tôi chung quy vẫn thích phụ nữ. Ý tôi là, cậu kéo chăn lên làm gì, ai nhìn cái lưng hắn đâu.

_Cậu ấy dễ nhiễm lạnh.

_Giả dối.

Giả dối đấy, rồi sao?

_Vậy tôi sẽ không phải nói với Vivian cậu nghỉ buổi chiều phải không? Dù nó là người đầu tiên đi ngang qua căn phòng này hôm nay. À, cung cấp thêm để tham khảo-vừa khớp thời điểm cậu lên đỉnh lần thứ ba ấy.

_...

_Vì ngay sau đó mấy giây tôi cũng xuất hiện-trong trường hợp cậu thắc mắc làm thế nào mà tôi biết được chuyện này. Còn tại sao tôi lại biết “lần thứ ba”, là do kinh nghiệm lâu nay…

Tôi ném cái gối về phía cánh cửa, với hy vọng-dù nó có vô cùng đáng tiếc không trúng ngay giữa mặt Bouloz, thì tệ nhất cũng làm cậu ta biết đường mà ngậm miệng lại.

Nhưng có vẻ chẳng điều gì trên đời lúc này có thể ảnh hưởng tới thú vui của Bouloz.

_Hây…,tôi cuối cùng cũng biết làm ơn nhiều bao nhiêu, sẽ chuốc oán nhiều bấy nhiêu. Con người sinh ra trên đời là để chịu đựng tổn thương…

Cậu ta luyến láy cái gì tiếp đó bằng thứ ngôn ngữ riêng biệt của xứ sở mình. Tôi không biết bao nhiêu về tiếng Tây Ban Nha, ngoại trừ vài câu xã giao thông thường, nên sau một hồi thấy tên tưng tửng này vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, tôi nằm xuống, làm một cuộc du ngoạn của tầm mắt. Bên ngoài của sổ, mây từng đám mềm xốp đung đưa cuối chân trời. Hy vọng hôm nay trời có nắng ấm. Gió thổi tóc Bảo Vinh trượt qua những ngón tay tôi. Mí mắt nặng trĩu, tiếng Bouloz đều đều vang bên tai làm tôi bắt đầu thấy buồn ngủ. Ôm Hà Bảo Vinh trong lòng thực sự rất dễ chịu, có cảm giác rất đầy đủ, nên tôi nghĩ ngủ thêm một chút cũng tốt…

_Thôi được, tôi sẽ đóng cửa lại giúp cậu, nhìn thế nào cũng thấy cậu không nỡ bỏ anh chàng ra. Dù sao đã nghỉ một ngày rồi, nghỉ luôn hôm nay cũng có sao đâu…

Cái gì mà đã nghỉ một ngày chứ, hôm qua…

CÁI GÌ???

_Ây, đừng gấp, bật dậy đột ngột có thể làm não cậu thiếu máu đó.

Não tôi đúng là đang thiếu máu sau cú bật đó thật! Cậu ta nói cái gì vậy hả?

_Hôm qua là chủ nhật mà…_Tôi hùng hồn nói.

Ờ, cho dù nó không thật hùng hồn đi nữa, thì cũng tuyệt đối không phải cái giọng ỡm ờ của kẻ bị bắt quả tang.

_Hôm qua là thứ hai.

_Chủ nhật chứ.

_Thứ hai.

_Chủ nhật!

_Thứ hai.

Trông tôi thảm bại đến hèn mọn-tôi đoán thế, vì Bouloz cười hết sức khoái chí. Cậu ta nghễnh ngãng làm như đang điểm tin thời tiết, buông một câu vô thưởng vô phạt.

_Có lẽ cậu chưa nghe rõ, chớ ”lần thứ ba” của cậu cũng là lần thứ ba của đợt thứ hai…

Bouloz đột nhiên biến khỏi cánh cửa. Tạ ơn trời, vì tôi rất có thể sẽ giết cậu ta diệt khẩu nếu Vivian kéo cậu ấy đi trễ thêm vài giây nữa.

...

_Đủ rồi, anh làm họ ngượng đấy.

_Là bọn họ tự làm mình xấu hổ chứ. Mà cũng chẳng phải, nói cho đúng thì chỉ mình A Huy xấu hổ. Đã chừng này tuổi rồi, cậu ta nên bắt chước bạn trai mình ấy-chẳng bao giờ biết ngại ngùng là gì.

_Biết vậy thì đừng chọc anh ấy nữa.

_Vì cái mặt cậu ta trông mắc cười không chịu nổi, ha ha…

_Anh cười lớn quá, sẽ đánh thức cả khu nhà đó.

_Cũng nên dậy đi cho rồi, làm tình hơn 36 tiếng mà còn chưa…

_Bouloz!

_Hi hi, anh cá là cậu ta nghỉ làm hôm nay cho coi, chuyện này có thể khiến A Huy chết vì xấu hổ.

...

Tôi nhất định sẽ giết Bouloz De Gea, dù cậu ta có hay không có ý thức về việc giữ bí mật.

Mặc khác, chẳng ai bị chút xấu hổ mà chết cả.

Tôi cũng sẽ không nghỉ làm hôm nay đâu.

Thề đó!

...

Nhưng mà,

Sao không ai trong bọn họ giúp tôi đóng cửa lại vậy???!!!

Louis_196
19-09-2012, 05:45 PM
12.


Nó là một chiếc lọ thủy tinh trong suốt, ánh lên dưới nắng thứ ánh vàng mê hoặc.

Lucenz nói với tôi dung dịch lóng lánh màu hổ phách đựng bên trong là sự kết hợp giữa xạ hương, tinh dầu cam, cherry, mật ong, hoắc hương và trầm hương. Tóm lại, là những thứ tôi không có bao nhiêu khái niệm về chúng. Nhưng đó là “một sự kết hợp tuyệt đối hài hòa hoàn mỹ”-ông ấy bảo vậy. Tôi cũng tin như vậy, vì quả thật mùi hương tạo ra rất tốt. Được rồi, vì tôi chẳng kiếm ra được từ nào để miêu tả về mùi hương của nước hoa, nên cứ gọi là rất tốt đi.

Bảo Vinh hẳn sẽ nói nó “quyến rũ nồng nàn”. Đó là khi cậu ấy bắt gặp mùi hương mình yêu thích, cũng như cách cậu ấy nói về bản thân-cái sự thật đáng chết.

Quyến rũ nồng nàn…

Tôi sẽ dùng chúng để gọi tên mùi hương này vậy. Kì cục một chút, nhưng phù hợp.


_Nè, Aut, cậu quay về mặt đất chưa? Trong trường hợp đã trở lại rồi, thì giá của cái lọ cậu đang cầm trên tay là 80 dollar chẵn.

Aut là “tên được gọi” của tôi, do Lucenz đặt. Ông ấy thích gọi mọi người ở đây bằng biệt danh mà ông gán cho họ, mặc kệ chủ nhân thích thú hay hận chúng đến thấu xương.

_Không bớt được sao? Ông biết tôi đâu có nhiều tiền.

_Trên bảng giá ghi nó 100 dollar đó, cậu còn đòi cái gì nữa?

Ông ấy gọi Bảo Vinh là Pequeña llama-ngọn lửa nhỏ- trước cả khi Hà Bảo Vinh biết ở góc phố này có một lão già bán nước hoa tự chế tên Lucenz Quezio. Bouloz thì bị lão í ới réo tên “thằng cùi con” từ khi còn mặc tả, Vivian là thảm nhất-Lucenz gọi cô ấy “quỷ mập”. Ban đầu Bảo Vinh rất hào hứng đến đây, cũng không để ý chuyện Lucenz gọi cậu ta là gì. Nhưng cậu ấy lại không thích Lucenz gọi tôi là “Autumn”, thành ra họ trở mặt với nhau. Nói cho chính xác, thì từ cuộc nói chuyện đầu tiên, cũng là cuối cùng của họ, sau khi Lucenz cú vọ nói: “Tôi gọi ai thành cái gì là quyền phát ngôn của riêng tôi!”, và Hà Bảo Vinh gào vào mặt lão: “Tôi đếch cần biết quyền phát ngôn thúi hoắc của ông gọi ai thành cái gì. Nhưng không ai được phép gọi cậu ấy thành cái gì hết!”, Bảo Vinh không đặt chân đến cửa tiệm này thêm lần nào nữa-dù có mê mệt với đống nước hoa bên trong nó.

Bouloz bảo “bọn họ cãi nhau trông dễ sợ, nhưng mà thú thiệt, tôi vui dã man, cả cái khu này chỉ mình bạn trai cậu là chửi cho lão khọm ấy ngậm miệng.” Tôi thì nghĩ, trên đời này chuyện gì cũng có, tỷ như hai gã đàn ông-một già, một trẻ cãi nhau õm tỏi vì cái tên chẳng phải của ai trong hai bọn họ, lại đã được gọi suốt ba năm trời. Có khi bản thân mỗi người, cho đến bây giờ cũng chưa biết tại sao mình cãi nhau.

Bảo Vinh nói: “Cậu thích lắm hả, khi lão dê già đó gọi cậu là Au…u…tumn ấy…” Tôi định trả lời-trông Lucenz có hơi bóng bẩy dị hợm, và là một lão già đồng tính, nhưng ông không phải dê già. Và “Autumn” mà ông ấy gọi tôi cũng không nghe eo éo như vậy. Nhưng nghĩ tới việc người tiếp theo bị trở mặt là mình, tôi đành chọn cách hèn nhát hơn, nói rằng thật ra thì “tôi không để ý, cũng đâu bắt ông ta ngậm miệng được, kệ lão đi…”.

Êm xuôi với Hà Bảo Vinh, tôi lại bị Lucenz mắng mỏ: “Thằng quỷ con, nó nghĩ nó là ai hả, thật xấc xược, tôi sống ở đây năm mươi năm, có ai dám nói điều gì về tôi đâu, nó ở đây mấy tháng mà đã lên mặt với tôi. Cậu coi mà dạy lại nó, hư hỏng đến thế là cùng!”

Thật ra Bảo Vinh không lên mặt với ai cả, cậu ấy chỉ không biết cách nói chuyện cùng người lớn tuổi ra sao. Trước đây cũng từng xảy ra chuyện như thế này. Hà Bảo Vinh luôn coi kẻ đối thoại với mình bằng tuổi cậu ấy-dù cái kẻ đó có 8 tuổi hay 80 tuổi.

_Không có tiền thì mua nước hoa làm gì! Mà, cậu có dùng nước hoa đâu.

_Sao ông biết tôi không dùng chứ?

_Mua cho thằng oắt kia chớ gì?

_…

_Tôi nói cậu đó, cứ chìu hư nó đi, thể nào có ngày nó cũng lăng nhăng bất kham cho mà xem. Coi cái tướng đỏng đảnh của nó thì biết, tôi nhìn người đố có sai bao giờ.

Phải, ông nhìn người không sai, chỉ hơi chậm một chút. Hà Bảo Vinh vốn đã lăng nhăng bất kham từ cách đây rất lâu rồi!

Cuối cùng, Lucenz càu nhàu chùi vài cái lọ trên kệ và bớt cho tôi thêm 10 dollar. “Tên khốn cậu từ lúc nào lại kì kèo mặc cả dai như đĩa bám vậy!”

Từ lúc cặp kè với một con đĩa vừa đeo dai vừa lười biếng.

_Cám ơn.

Tôi nói, cười hề hề với Lucenz, rồi đi về sau khi nghe ông chửi thêm mấy câu nữa.

Thật ra, Lucenz là một lão già khó chịu hay chửi bới nhưng dễ thỏa hiệp, ông ấy cũng không ghét Bảo Vinh như ông vẫn thể hiện. Từ lúc họ cãi nhau, Lucenz không còn gọi tôi là Autumn nữa, thay vào đó, ông ấy kêu tôi “Aut”-mà tôi đoán-là từ viết tắt của Autumn, có vẻ kì cục, càng khó nghe hơn khi Lucenz kiên quyết nhấn mạnh âm “t” ở cuối. Tôi không lý giải được sao ông ấy cứ phải làm vậy với cái cổ họng mùa đông nào cũng viêm tấy của mình. Có lẽ sở thích thì đến chết cũng đổi không được. Cũng như Bảo Vinh lần nào đi ngang qua đây đều vô thức hướng mắt về những lọ con trưng bày trong tủ, hay khi ra ngoài đợi tôi đi làm về, cậu ấy cũng cứ lựa chỗ sát vách tường cửa tiệm của Lucenz.

Tôi nghĩ-họ sở dĩ ghét nhau, có lẽ vì họ giống nhau.

~

Về đến nhà tôi đặt lọ nước hoa trên kệ tủ. Bảo Vinh vẫn còn chưa có dậy.

Cậu ta thật là vẫn chưa dậy!

Tôi lượn qua lượn lại trong phòng, suy nghĩ một chút chuyện: sau khi đã chùi nhà, rửa bát và chùi phòng tắm, còn việc gì trong căn phòng này có thể làm nữa? Lượn tới người đang ngủ ngon lành trên giường mới thấy-cuộc đời cậu ta, sao mỗi ngày đều trôi qua nhanh như vậy? Sao lại có thể trôi nhanh như vậy?

Ngày hôm nay của tôi dài lê thê giống như được một con rùa kéo giãn ra. (Nhưng, dĩ nhiên, không phải vì tôi nghỉ làm đâu. Không hề!)

Tôi quyết định leo lên giường ngủ tiếp. Chẳng còn lý do gì để thức nữa.

Nhưng tôi đã lầm.

Lý do để thức có rất nhiều, chỉ là tôi chưa tìm ra chúng thôi. Khi tôi chợp mắt được một lát thì cái kẻ nằm bên cạnh rục rịch dậy. Cậu ta làm gì đó trong phòng tắm, rồi lại leo lên giường. Cơn buồn ngủ bắt đầu xâm chiếm tôi. Cũng tốt thôi, tôi nghĩ, rồi bắt đầu đi vào giấc ngủ.

Nhưng Hà Bảo Vinh không có nghĩ như vậy.

Bằng chứng là cậu ta đang vuốt phần tóc sau gáy tôi-theo cái kiểu đánh chết cũng không cho tôi được nằm yên.

Tôi dịch ra. Cậu ta xê sát lại. Tôi dịch ra thêm, cậu ta lại xê sát lại. Nếu không phải cơn buồn ngủ kéo mí mắt trĩu xuống, tay chân cũng nặng đến nhấc không nổi, tôi nhất định một cước đạp con sâu đáng chết này xuống giường.

Tôi dịch ra nữa, định bụng đấu với cậu ta tới cùng, ai ngờ một hồi mới ngu ngốc nhận thấy-vị trí tôi nằm là ở phần giường sát tường. Hà Bảo Vinh-hiển nhiên-đang ép tôi vào tường, còn tôi chính là cái kẻ đã tạo ra cơ hội mắc dịch đó. Bây giờ có muốn quay đầu bỏ chạy cũng không kịp. Mà, sao phải bỏ chạy? Nói đúng ra thì cái giường này là của tôi, cả ra gối chăn đệm đều là tôi bỏ tiền ra mua, việc quái gì phải chạy trốn khỏi cái giường của chính mình.

Tôi cựa quậy một chút. Bây giờ thì tỉnh cả ngủ.

_Làm gì vậy?

Đó là hệ quả dư âm của cơn buồn ngủ, chứ thật ra tôi muốn mắng cậu ta kia, không phải nghe mềm oặt giống như đang câu dẫn thế này đâu.

Bảo Vinh trả lời bằng cách cọ cọ mặt vào cổ tôi-một cách chậm rãi chuyên nghiệp và, kích thích đến khốn kiếp. Tôi cảm giác được chân lông mình bắt đầu dựng đứng lên.

_Nè, yên cho tôi ngủ.

_Tôi có nói gì đâu…

Coi như cậu giỏi!

_Bên cậu còn rộng đó, xích ra cái coi.

_Nằm như vậy thoải mái hơn.

Thoải mái cái đầu cậu. Nếu không phải…

_NÈ, CẬU…

_Cuối cùng cũng hết buồn ngủ huh.

Còn không hết được sao? Tôi thiệt muốn bóp chết cậu ta.

_Cậu mà còn làm như vậy nữa thì biết tay tôi!

Không làm dữ với tên này là không xong.

Hà Bảo Vinh vô tội nằm nhũn xuống giường, cười đến là bỉ ổi nói “Tôi đã làm cái gì?”, sau đó như vô tình lấy ngón trỏ vuốt vuốt mấy cái chỗ cậu ta vừa cắn mút lúc nãy-dĩ nhiên-là ở trên người tôi.

_Tôi không ngủ được thì sẽ đánh người đó.

_Làm gì dữ vậy… Mới cắn cậu có một chút, nhìn người tôi nè, hôm qua cậu…

Vì tính nhân đạo, tôi không bịt luôn mũi cậu ta lại.

_Muốn gì?

Cách đỡ mệt nhất để đối phó Hà Bảo Vinh là vào thẳng vấn đề. Ánh sáng nhảy nhót trong đôi đồng tử nâu thẳm trước mặt tôi thật vô cùng dụ dỗ, Bảo Vinh chỉ chỉ về phía chồng sách ở đầu giường .

_Muốn tôi đọc truyện?

Cũng không phải lần đầu cậu ấy đòi tôi đọc truyện.

_Chỉ đọc truyện thôi?!

_Chỉ đọc truyện thôi.

_Ờ…

_Sao cậu thất vọng vậy?

_Biểu hiện nào ở tôi cho thấy tôi đang thất vọng?

_Mọi biểu hiện.

_Không có.

_Có.

_Không có.

_Không có thì chối làm gì?

_...

Được, cậu giỏi!

_Có muốn đọc truyện không?

Bảo Vinh liếc tôi một cái rồi mới chạy lại lấy cuốn sách, thoáng một cái đã chui tọt vào trong lòng tôi, cuốn truyện là The Devil and Miss Prym.

Lại là The Devil and Miss Prym!

Dĩ nhiên, đây là một tác phẩm không tồi, nhưng khẳng định nó không phải sở thích của Bảo Vinh. Tôi thật chẳng hiểu nổi, sao lúc nào cũng là The Devil and Miss Prym.

_Sao lúc nào cũng là cuốn này vậy?

_Tôi thích mà.

_Nội dung, lối hành văn hay cách xây dựng nhân vật?

_...

_Sao, không trả lời được hả?

_Ai nói, tôi thích tất cả chúng đấy.

Tôi cá là cậu ta chẳng thích thứ gì trong ba thứ đó cả.

_Mà sao cậu cứ luôn hỏi những câu ấu trĩ như vậy? Đọc thì đọc đi!

Không nhầm đâu, đây chính xác là giọng lưỡi của cái kẻ đang ăn nhờ ở đậu nhà tôi, tiêu tiền của tôi và muốn tôi đọc truyện cho hắn nghe.

Chỉ vì tay cậu đang đau thôi!

Tôi bỏ qua phần mở đầu, đọc vào Chương I.

“Vậy là đã 15 năm, kể từ khi bà lão Berta ngày nào cũng ra khỏi nhà, ngồi ngoài cổng…”

Bảo Vinh chăm chú lắng nghe. Nét mặt cậu ấy thay đổi theo diễn biến câu chuyện, nhưng không phải bởi nó hấp dẫn hay thú vị, tôi nhận ra-là vì sợ hãi nhiều hơn. Chỉ nghe thôi đã có thể nhập tâm tới mức này. Điều kì lạ rằng, đây chẳng phải lần đầu, cuốn truyện này tôi đọc cho cậu ta nghe đến thuộc lòng, lần nào đọc tôi cũng có cảm giác cuốn truyện làm cậu ấy sợ, nên không hiểu tại sao với Bảo Vinh-luôn luôn phải là cuốn truyện này mới được.

Nghĩ nữa chỉ tổ đau đầu.

Như thường lệ, đọc đến gần nửa câu chuyện, Bảo Vinh nắm chặt cánh tay tôi, tầm hai ba phút sau thì xoay người lại ôm lấy tôi, một lát sau nữa lại như con mèo nhỏ rúc hẳn vào ngực tôi, cơ thể cậu ấy có chút căng cứng, vỗ về một lát trên đầu mới thả lỏng ra. Nên, thật ra cái chuyện đọc đi đọc lại một cuốn sách đến mỏi miệng cũng không hẳn là việc gì đó quá khó chịu.

“…Chantal mỉm cười, hôn bà lão và quay lưng lại với Visco mãi mãi. Bà Berta nói đúng, cô không nên mất thời gian, dù cô hy vọng rằng, cuộc đời cô sẽ rất dài.”

Tôi kết thúc câu chuyện khi mặt trăng méo mó ló ra từ những nóc nhà dột nát, màn đêm phủ lên thành phố dải sáng xanh mờ lạnh lẽo. Bảo Vinh nằm yên lặng, hơi thở cậu đều đặn phả vào da tôi. Tôi biết cậu ấy chưa ngủ, chỉ là yên ổn nằm như vậy. Thỉnh thoảng Bảo Vinh chớp mắt, hàng mi cọ nhẹ vào tôi, tạo nên những tầng rung sâu thẳm trong bóng tối.

Dần dần, thành phố lên đèn, bức tranh màn đêm ở bến cảng sáng rực bên trong khung cửa. Chúng tôi vẫn nằm trên giường. Ánh sáng của thành phố hòa cùng ánh trăng tràn qua bậu cửa, tản mạn lấp ló nơi góc tường, tôi ngắm chúng-tự hỏi lát nữa đây khối sáng màu đồng lấp lánh ánh bạc này sẽ di chuyển đến đâu.

Qua bàn tay tôi, làn da Bảo Vinh ấm áp mềm mại, cảm giác này rất chân thật, tựa như bóng tối đang vây quanh chúng tôi, tách biệt tôi cùng cậu ấy với thế giới bên ngoài, hay vòm sáng mềm xốp trên mái đầu cậu, hơi thở đều đặn ve vuốt thính giác, mùi hương trên cơ thể và mái tóc, bức tường loang lổ ẩm dột mập mờ, chiếc đèn bàn in hình thác nước, tất cả-đều vô cùng chân thật. Cũng thật như kí ức của ba năm về trước.

Tôi đã quyết định không nghĩ về nó nữa-những điều gắn kết hai chúng tôi, hoặc khiến chúng tôi chia tay, cậu ấy có yêu tôi không, hay chỉ cần tôi như một chỗ dựa tạm bợ, chúng tôi liệu có thể bên nhau mãi mãi hay rốt cuộc cũng chỉ ở cạnh nhau một quãng thời gian nào đó của cuộc đời. Tôi đã quyết định sẽ đơn giản là làm việc tôi muốn làm-ở bên cạnh Bảo Vinh, giống như đã ở bên cạnh mẹ suốt mười bảy năm-theo cái cách mà tôi có thể ở cạnh bà.

Có vẻ điều này không mấy đúng đắn, nhưng ai quan tâm liệu những ghi nhớ hiện tại rồi sẽ trở thành kí ức hay không. Tôi không muốn chúng làm phiền mình nữa. Tựa như bây giờ thật tốt-nằm cạnh cậu ấy chờ màn đêm buông xuống, khi ngọn đèn cuối cùng ngoài kia chợt tắt lại chờ tinh tú giăng, chờ đến khi trăng tàn, bình minh ló dạng, chờ mỗi ngày trôi qua.

Ở cạnh Bảo Vinh và đếm thời gian trôi qua-tôi nhận ra-chẳng bao giờ là quá nhanh hay quá chậm, mỗi một giây đều có hơi thở của riêng nó, tự bản thân nó đã thật đẹp đẽ sống động rồi.

Louis_196
19-09-2012, 11:44 PM
Lững lững lờ lờ nghe Cucurrucucu Paloma, nhớ lại cái thời ngập chìm trong sự ám ảnh của Happy Together. Đã qua năm năm, không muốn nhận mình già cũng không được...3sadist3



Ta lang thang, lang thang tìm được đoạn cut này-đúng đoạn ta say nhất trong những đoạn đã từng say.


http://www.youtube.com/watch?v=863Yzl5l2NM

Sao mà cái dáng ngồi "như chết rồi" lướt qua mấy giây trên màn ảnh của chàng lại câu dẫn dụ hoặc đến vậy? Có gã đàn ông (hay đàn bà) nào lỡ hứng lấy hình ảnh này vào tầm nhìn mà có thể dứt khoát quay đi không ngoảnh lại?!3love3
(Anh giai trong quán bar đó còn hiền nha, gặp ta là khỏi nhảy nhót gì ráo, nhào vô mần thịt liền 3lol3)

heobeo
21-09-2012, 11:38 AM
[FONT=Century Gothic][SIZE=3] Sao mà cái dáng ngồi "như chết rồi" lướt qua mấy giây trên màn ảnh của chàng lại câu dẫn dụ hoặc đến vậy? Có gã đàn ông (hay đàn bà) nào lỡ hứng lấy hình ảnh này vào tầm nhìn mà có thể dứt khoát quay đi không ngoảnh lại?!3love3
(Anh giai trong quán bar đó còn hiền nha, gặp ta là khỏi nhảy nhót gì ráo, nhào vô mần thịt liền 3lol3)

Thiệt là có người gãi đúng chỗ ngứa của mền đó mà 3angel3 . Cái dáng ngồi "như chết rồi" ngả ngớn của hắn nha nha, xếch xì mơi tềnh bỏ bồ luôn á 3aha3 . Sến súa bày đặt cho tay khách làng chơi dìu bé cưng uể oải nhảy điệu tango, chứ đời thực ai hứng nhảy nhót nổi lúc đó - xông vô "phương hại" bé chắc lun đa 3boss3

Đoạn cut này thiệt là phê phải ko Louis ? Anh Huy lái xe dòm cũng đẹp nữa. HT có nhiều đoạn, giời ơi, làm tui phê không chịu nổi, đến mức bỏ chơi bỏ ngủ (chưa tới mức bỏ ăn thoai) chỉ để luyện đi luyện lại mấy chục lần cho thỏa nỗi lòng của fang-gơ này 3ahhh3

heobeo
21-09-2012, 11:38 AM
Post vài tấm đèm đẹp tô điểm cho nhà babe nào 3angel13

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/527444_443417352368196_969498909_n_zps4e899bc9.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/528518_442956022414329_952468972_n_zps3c283f8e.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/530130_442628032447128_884650491_n_zpsefd62812.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/487642_368073436608373_2119536973_n_zpsad604922.jp g

Thanks to FB

Giang HN
21-09-2012, 06:01 PM
hihi,

Ta thì phục Lê Diệu Huy cái đoạn đầu phim , khi Bảo Vinh gọi Diệu Huy đến khách sạn, họ cãi nhau và chàng giãy đành đạch trên giường đó, nếu mà là ta, ta sẽ nhào vô mần luôn lại còn đứng đó mà ném chai với chả ném lọ... nẫu...

heobeo
21-09-2012, 09:19 PM
5 tấm Happy Together tui mới tìm được nha các babes 3angel3

Ú hú

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/happytogether/408314_10151161801208749_1667882499_n_zpsf0def610. jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/happytogether/79ea15ce25c1750cb600c82c_zps1b16e1a4.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/happytogether/309982_10150995259753749_214589519_n_zps7436f4e0.j pg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/happytogether/465086_276938472395998_100002395428986_592810_1206 988064_o_zps42db7b5f.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/happytogether/743ae395tw1dwqi65a7c6j_zps3aef2e5f.jpg

Thanks to FB

Louis_196
22-09-2012, 06:18 PM
Thiệt là có người gãi đúng chỗ ngứa của mền đó mà 3angel3 . Cái dáng ngồi "như chết rồi" ngả ngớn của hắn nha nha, xếch xì mơi tềnh bỏ bồ luôn á 3aha3 . Sến súa bày đặt cho tay khách làng chơi dìu bé cưng uể oải nhảy điệu tango, chứ đời thực ai hứng nhảy nhót nổi lúc đó - xông vô "phương hại" bé chắc lun đa 3boss3

Đoạn cut này thiệt là phê phải ko Louis ? Anh Huy lái xe dòm cũng đẹp nữa. HT có nhiều đoạn, giời ơi, làm tui phê không chịu nổi, đến mức bỏ chơi bỏ ngủ (chưa tới mức bỏ ăn thoai) chỉ để luyện đi luyện lại mấy chục lần cho thỏa nỗi lòng của fang-gơ này 3ahhh3

Thế nên, ta đã tự sướng cut vài đoạn bỏ trong điện thoại, thỉnh thoảng stress buồn bực lôi ra ngắm nghía, thấy đời vẫn đẹp lạ thường3knife3




hihi,

Ta thì phục Lê Diệu Huy cái đoạn đầu phim , khi Bảo Vinh gọi Diệu Huy đến khách sạn, họ cãi nhau và chàng giãy đành đạch trên giường đó, nếu mà là ta, ta sẽ nhào vô mần luôn lại còn đứng đó mà ném chai với chả ném lọ... nẫu...

Ta đã nghĩ ta khác với các fan, thì ra mọi kẻ làm HT'fangirl đều giống nhau.(=)))

cái đoạn đó đây.


http://www.youtube.com/watch?v=WkTh0AjtZgY&feature=plcp

Cái tướng ẹo qua ẹo lại của Bảo Vinh khi mở cửa làm trong đầu ta hiện lên một câu: "Hồ ly tinh sa đọa!...Nhưng ta thích" 3down3 Cha Diệu Huy lúc đó còn bày đặt nấn ná ngoài cửa không chịu vô là do lão Vệ lão bắt thế, chớ không có tay lão Vệ nhúng vô, ta cầm chừng cu Vinh bị lột sạch ngay ở cửa roài.3aha3



5 tấm Happy Together tui mới tìm được nha các babes 3angel3

Ú hú



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/happytogether/743ae395tw1dwqi65a7c6j_zps3aef2e5f.jpg

Thanks to FB

Ta đặt biệt thích cái tấm này. Leslie chụp nghiêng tuyệt đẹp. Ta chưa thấy sao nam nào mà chụp nghiêng đẹp như chàng nha, đường nét duyên dáng, toát lên thần thái vừa nhu hòa, vừa gợi cảm, lại tự nhiên. Những người khác áh-nhu hòa thì không có gợi cảm, có gợi cảm lại không được tự nhiên. Với lại diễn viên bây giờ cứ lên hình là sốp siết đủ ra, có ai để mặt mộc chụp ảnh mà đẹp được 1/4 thế này đâu :cry:

vitxiem168
22-09-2012, 10:38 PM
Đọc cm của các nàng mà tui hạnh phúc quá trời, vì tui tưởng có mình tui 'ám muội' vậy thôi chứ, may quá có đồng bọn rồi, hihi. Tui đọc chương 11 của bạn Louis mà khoái chí, tưởng tượng đủ thứ rồi tự mắc cười, tự thấy mình bệnh nặng lắm rồi đây

heobeo
23-09-2012, 05:34 PM
Đọc cm của các nàng mà tui hạnh phúc quá trời, vì tui tưởng có mình tui 'ám muội' vậy thôi chứ, may quá có đồng bọn rồi, hihi. Tui đọc chương 11 của bạn Louis mà khoái chí, tưởng tượng đủ thứ rồi tự mắc cười, tự thấy mình bệnh nặng lắm rồi đây

Nàng an tâm nhá. Nhà chúng ta được gọi là "Bàn Tơ Động" cơ mà, tui đảm bảo sẽ không thiếu đồng đạo "ám muội" cùng nàng đâu. Bệnh chúng ta nó nặng lắm dồi 3aha3



Thế nên, ta đã tự sướng cut vài đoạn bỏ trong điện thoại, thỉnh thoảng stress buồn bực lôi ra ngắm nghía, thấy đời vẫn đẹp lạ thường3knife3

Trình của nàng quả là cao, ta không thể sánh 3bored3



Ta đã nghĩ ta khác với các fan, thì ra mọi kẻ làm HT'fangirl đều giống nhau.(=)))

Bớ JK dzô mà coi ẻm "tự thú" dồi lày 3adore3


cái đoạn đó đây.


http://www.youtube.com/watch?v=WkTh0AjtZgY&feature=plcp

Cái tướng ẹo qua ẹo lại của Bảo Vinh khi mở cửa làm trong đầu ta hiện lên một câu: "Hồ ly tinh sa đọa!...Nhưng ta thích" 3down3 Cha Diệu Huy lúc đó còn bày đặt nấn ná ngoài cửa không chịu vô là do lão Vệ lão bắt thế, chớ không có tay lão Vệ nhúng vô, ta cầm chừng cu Vinh bị lột sạch ngay ở cửa roài.3aha3

Thì bởi. Ku Vinh gặp được cỡ Lê Diệu Huy như nàng hay bà Giang HN là coi như tha hồ được ... vùi hoa dập liễu dồi =)) . Nhớ cái đoạn sau tay Huy đè lên Vinh bóp cổ làm ẻm xém tức thở không, không có Vệ giật dây thì chẹp chẹp ... có mà bám dính dzô nhau như sam chứ ở đó mà buông. Tự nhiên ta lại tưởng tượng tới cái fic của nàng 3aha3 . Nóng bỏng tái tê nhoa. Ke ke I like it 3pretty3

Thế là ku Vinh nhà mình có thêm 1 nick mới dzất kêu "hồ ly tinh sa đọa" 3knock3



Ta đặt biệt thích cái tấm này. Leslie chụp nghiêng tuyệt đẹp. Ta chưa thấy sao nam nào mà chụp nghiêng đẹp như chàng nha, đường nét duyên dáng, toát lên thần thái vừa nhu hòa, vừa gợi cảm, lại tự nhiên. Những người khác áh-nhu hòa thì không có gợi cảm, có gợi cảm lại không được tự nhiên. Với lại diễn viên bây giờ cứ lên hình là sốp siết đủ ra, có ai để mặt mộc chụp ảnh mà đẹp được 1/4 thế này đâu :cry:

Ta cũng thích tấm này nhứt đa. Leslie có thần thái và sức gợi cảm bẩm sinh tinh khiết không mang sắc tố nhân tạo ha, dòm tới dòm lui thế nào vẫn thấy tự nhiên duyên dáng không có gượng gạo hay như phải bày đặt nên. Leslie chụp nghiêng là số dzách đó ! Chụp nghiêng dễ thường làm nổi bật đường sóng mũi, cái cằm và khóe môi dỗi hờn của Leslie, vốn là những đường nét sexy nhất trên khuôn mặt của ẻm. Mà độ sexy này của ẻm nó lại êm mượt đáng yêu, khi thưởng thức sẽ "bị" thấm từ từ chứ không có làm ta khó chịu như mấy ngôi sao bây giờ. Biểu sao mấy bác nhiếp ảnh hem tranh thủ chụp nghiêng Leslie hoài hoài 3love3 . Hồi mới thấy Leslie lần đầu qua những khuôn hình cận mặt nghiêng trong bộ Days of Being Wild của lão Vệ á, ta ngồi trong rạp mà phải tự buột miệng tán thưởng cho cái sự duyên dáng lạ lùng của ẻm, dù lúc đó ta còn hổng biết ẻm là ai chứ 3haizz3

heobeo
23-09-2012, 05:46 PM
Bữa ss vancosau dựa vào sách của bạn ss bói cho chàng Leslie một quẻ. Ta đọc thấy hay nên trộm ss post vô đây cho các nàng cùng đọc nhé (còn có bói về Lâm Thanh Hà tỷ tỷ nghe cũng hay lắm, ai muốn biết liên hệ dzới ta) :


Bữa trước mình có mượn một sách của bạn “thầy bói vườn” về coi ké, chỉ hiểu qua phần xem diện tướng, thân tướng còn Bát tự nói rối rắm nên nhìn chung vẫn tịt. Chỗ phần họ soi chàng Vinh chú là: Tài tử Trương Quốc Vinh diện tướng tuấn tú đa tài, điềm... đoản mệnh căn đâu?

Đồ giải:

Ấn đường sáng đầy đặn, ắt người có thành tựu từ sớm (từ năm nào ra làm sao….ấn đường là tử huyệt ở chính giữa hai đường lông mày, trên sống mũi) Sống mũi rất thẳng không tạo đường lồi xiên xấu, ắt gạt được thị phi mà đạt đến công danh lớn không phải màng đến thủ đoạn, đường cánh mũi nở đầy đặn chỉ người có tướng mạo giàu có. Điềm báo mệnh đa tài hiện ở đường lông mày và ánh mắt. Chân mày đẹp thanh tú, cong rậm vừa đủ, chủ làm về nghệ thuật, lại có thần khí nghệ sỹ thiên bẩm. Ánh mắt nhu thuận ấm áp, người có lòng nhân nghĩa, dễ thu phục được nhân tâm, con ngươi đen trắng phân minh, vầng trán sáng, người có trí lực sắc sảo. Nhưng người xưa cũng bảo, mắt lại có u uẩn, chứa nhiều nỗi niềm, không tốt. Chỗ này có so sánh với một nhà thư họa thời Nam Bắc triều và một danh sỹ của thời hậu Hán. Tướng mạo tuấn tú thường không hẳn chỉ người thông minh, ở đây có thể lấy ví dụ này mà phản biện.

Trương Quốc Vinh biết chăm sóc bản thân, tinh thần chịu đựng dung dưỡng cân bằng, diện tướng đẹp nhưng thần sắc có điềm không sung mãn, áp lực đến sớm lâu ngày tạo thành tụ khí, bị ngưng trì như bệnh thệ lâu năm. (Những điều thế này xem kiểu Bát tự thì cụ thể hơn nhưng mình hem hiểu lắm từ ngữ) Nhân trung ngắn, cong dễ báo điềm thọ đoản. ( nhân trung thường chỉ hậu vận, nó là cái rãnh nằm giữa mũi và môi, nhân trung là phần xem tướng rất quan trọng đối với phụ nữ vì thể hiện đường sinh dục). Bản thân mình thấy nhân trung của Leslie cũng ...đẹp đấy chứ :( => đồng ý.

Còn về thân tướng (chỉ dáng điệu, cử chỉ). Họ nói cách chàng ngồi, biểu đạt sự vui vẻ, hút thuốc, … Nói chung là người thanh lịch mà không hời hợt, biết lấy nhu thắng cương, có tham vọng, trong công việc lắm đòi hỏi ở người khác đến mức khắt khe. Chàng số cho đào hoa, không dưng nhiều nữ nhân mê ( hem phải fan nữ bình thường mà là các sao nữ ) nhưng cung hôn nhân được đồ giải không đơm trái, vì vậy chàng không cưới vợ :p

Xem chân mày hay nhất là chàng và Lương Triều Vỹ, đều thể hiện nét tài hoa. Kiểu của LTV thì lông mày người thường rậm hay nhạt, dài hay ngắn vẫn chưa hay bằng gò chân mày nổi cao, thành đạt, có tài, sống lâu.

....

heobeo
23-09-2012, 07:20 PM
Đã là fan Leslie thì ko ai là chưa từng đọc qua bài viết này "That Old Feeling: Days of Being Leslie" của Richard Corliss - tay chủ bút điểm phim và phê bình - đăng trên tạp chí TIME. Nhân dịp đang sẵn có thời gian, heobeo mạn phép dịch và ghép thêm vào bài lược dịch trước đây của bạn aha116 :)


:::::::::::::::::::::::::::

Dịch bởi aha116 - dienanh.net
(Lược dịch từ bài báo của Richard Collins, đăng trên tạp chí TimeAsian).
Bổ sung ngày 16/12/2010 bởi heobeo - dienanh.net

::::::::::::::::::::::::::::

http://img43.imageshack.us/img43/7816/lesliecheungfanart035.jpg

Cảnh đầu tiên của bộ phim Days of being wild, Trương Quốc Vinh tán tỉnh Trương Mạn Ngọc. Cô ấy đáng yêu và cô đơn; anh thì vừa quyến rũ vừa hờ hững. Để thoát khỏi buồn chán, anh đã thì thầm với Maggie rằng: "Cô sẽ mơ thấy tôi đêm nay". Ngày hôm sau anh lại đến và Maggie đã đáp trả rằng đêm qua cô chẳng mơ thấy anh. "Dĩ nhiên", anh tự tin nói, "Cả đêm qua cô đâu có ngủ được"

A, đó chính là Leslie: ngọt ngào tinh tế, kiêu ngạo cực kỳ, với cái nét hoang dã đầy quyến rũ và cái u buồn cô độc ẩn sâu bên trong. Một ngôi sao Canto pop và một diễn viên từ thập niên 70, Trương được coi là "Elvis của Hồng Kông" như lời nhà bình luận Canada John Charles. Hơn thế nữa, Leslie đứng vững lâu hơn, làm được nhiều hơn, thách thức hơn và can đảm hơn. Anh đúng là diva nam được tôn sùng và hâm mộ cuồng nhiệt nhất cuối thế kỷ 20.

Trương xuất hiện trong rất nhiều bộ phim thành công về cả thương mại lẫn nghệ thuật suốt giai đoạn vàng điện ảnh Hồng Kông: Anh hùng bản sắc của Ngô Vũ Sâm, Thiện nữ ưu hồn của Từ Khắc, Rouge của Quan Cẩm Bằng, Bạch Phát Ma Nữ của Ronny Yu, Days of being wild, Ashes of time và Happy Together của Vương Gia Vệ. Anh nhận được hoan nghênh nhiệt liệt của cộng đồng quốc tế cho vai diễn chàng hoàng tử của sân khấu Kinh kịch trong bộ phim đạt giải Cannes Bá Vương Biệt Cơ. Với vai trò là một ca sĩ, đôi khi xuất hiện với đôi giày cao, mái tóc dài đến eo và một bộ váy được thiết kế riêng, vị trí của anh vẫn rất vững vàng, từ bài hát dự thi đầu tiên American Pie năm 1976, đến CD cuối cùng năm 2001 Forever Leslie. Những buổi trình diễn của anh, có khi là âm nhạc soul đồng quê, có khi mang đầy nhục cảm của thế giới thứ 3, đã đưa âm nhạc Trung Quốc đi khắp thế giới.

Tại quê nhà, giới tính của Leslie được ám chỉ, khai thác và xuyên tạc cho tới khi nó là bí mật tệ hại nhất của giới giải trí Hồng Kông bị theo đuổi bới các nhà báo tham lam. “Họ theo dõi tôi mọi nơi”, Leslie đã nói với Stephen Short của Time, “Họ biết số xe của tôi, mỗi khi tôi đến quán cà phê Khách Sạn Mandarin Oriental hay Propaganda. Tôi không thể vứt cả rác ngoài nhà vì họ sẽ tìm và bán cái gì đó.”

Nếu như anh ấy thay đổi hoàn toàn khi đứng trước công luận, thì sự quyến rũ của anh càng trở nên huyền thoại. Thật khéo khiêu khích, anh xây dựng nên hình tượng tạm gọi là Leslie Two-Step: quyến rũ, rồi bỏ rơi; gần đó nhưng lại như xa vời. Điều này làm cho sự hấp dẫn của anh, vốn có thể chìm xuống nhưng vẫn luôn tồn tại với một “độ nóng”. Anh chắc hẳn đã trở thành một tượng đài lâu năm nếu anh không mãi giữ một nét đẹp hoa mỹ như vậy. Ai đến Hong Kong, nếu nói đến Leslie, đều sẽ nghe: “Đoán thử xem anh ấy bao nhiêu tuổi”.

Leslie bước sang tuổi 46 ngày 12/9 năm ngoái, và vĩnh viễn ở lại tuổi đó. Nhưng anh đã chọn một cách thức khủng khiếp để tránh khỏi vết nhăn, vòng bụng và những lời đàm tiếu của công luận. Thứ ba vừa rồi anh đã nhảy từ hành lang lầu 24 của khách sạn Mandarin Oriental. Anh chính thức qua đời ở bệnh viện lúc 7 giờ 5 phút tối.

Ở vùng đất vẫn chưa hết bàng hoàng sau dịch SARS, cái chết của Leslie vào đúng ngày Cá tháng tư đem lại một cú sốc lớn. Fan của anh ở Hồng Kông làm cho chương trình radio phải hoãn lại để bày tỏ tình yêu và lòng thương tiếc. Website của Leslie bị nghẽn mạch suốt 24 tiếng. Vương Gia Vệ và Trần Khải Ca đã lên tiếng bày tỏ sự thương tiếc.

Tôi cũng bị sốc. Muốn thét lên là: anh ấy không có quyền làm như vậy, không có quyền lấy đi sự tài hoa, nét cao ngạo và sự hiện hữu của anh khỏi chúng ta. Vẻ đẹp lộng lẫy của một ngôi sao là một món quà, không phải cho riêng anh, mà cho tất cả chúng ta. Không ai khao khát được có như người bị mất đi.

Grandy Hendrix, một người thuộc trường phái Shakespears của Subway Cinema đã gửi tôi lời nhắn:

“Leslie toả sáng, quyến rũ, mỏng manh và hoang dã mãi mãi, … nhưng khi anh tự tử, anh chỉ là một con người … một người nhìn vào trong gương và thấy tóc bắt đầu thưa, vòng bụng bắt đầu to và cơ hội bắt đầu ít dần. Anh không thấy được hi vọng và mơ ước chúng ta đặt vào anh, anh chỉ thấy những nếp nhăn mà anh chưa từng thấy trước đây … Và anh cảm thấy cô đơn, cô đơn đến mức không thể sống thêm phút nào nữa … Tôi nhìn Leslie trong Yến Tiệc và tôi không thể tưởng tượng người trong phim lại là người đã tự tử tại khách sạn … Cố gắng ghép hai hình ảnh đó chỉ làm tôi đau xót và bật khóc.”

Thật buồn cười, Leslie thường đóng vai người tình của những hồn ma trong các phim nổi tiếng như A Chinese ghost story, Rouge, The bride with white hair và gần đây nhất là Inner sense. Các fan gọi anh là người tình của bóng ma, sau bộ phim anh hoá thân thành người tình của một hồn ma. Có thể nói toàn bộ sự nghiệp của Leslie là một trò chơi mạo hiểm anh đã sẻ chia cùng khán giả: Giả vờ là thế này; rồi giả vờ là thế kia. Anh bản chất là một gã trai quá thông minh, quá giễu cợt, và rồi anh bị lọt thỏm vào một vở kịch cường điệu với nội dung không thể nào còn ủy mị hơn: một người diễn viên bị ám ảnh bởi chính vai diễn của mình. Trong Inner sense có đoạn Jim - chuyên gia tâm thần học yêu nữ bệnh nhân của mình vẫn mơ thấy một cô gái nhảy lầu tự tử. Cảnh cuối trên mái nhà nơi cô gieo mình xuống hàng chục năm trước: Jim tiến đến rìa mái, nhìn xuống rồi quay lại và thấy cô gái đứng đó "Tôi biết tôi phải làm gì. Cô muốn đòi tôi nhảy chứ gì?". Anh đến gần rìa mái hơn và gật đầu "Tôi sẽ chết cùng cô". Nhân vật của Leslie không nhảy xuống, con ma tha thứ cho anh và họ lao vào vòng tay nhau. Nhưng ngày 1.4 vừa qua, khi Leslie bước lên bờ tường tầng 24 thì không có hồn ma nào gọi anh trở lại, không có người tình nào làm anh tỉnh táo, không có người bạn nào để hét lên "Leslie, đó chỉ là phim thôi"... Đời không phải là phim, không thể cay nghiệt, không thể đẹp đẽ, cao quý và bi thảm đến thế được.
Vậy mà, đó lại là cuộc đời của Leslie Cheung.



::::::::::::::::::::::::

Trương Quốc Vinh sinh ngày 12 tháng 9, 1956 tại Hong Kong. “Nhà tôi có mười anh chị em”, anh kể với Stephen Short (phóng viên của tạp chí TIME) vào đầu năm 2001. “Tôi là đứa nhỏ nhất và cũng là đứa cô đơn nhất. Các anh tôi hẹn hò bạn gái và bỏ mặc tôi nơi xó phòng, ngồi chơi G.I.Joe hay với đám búp bê. Tôi chưa từng được ở với cha một ngày nào, chưa bao giờ. Cha còn đánh mẹ tôi. Thật kinh khủng. Và lúc đó tôi đã luôn nghĩ, “Đây là cái họ vẫn gọi là hôn nhân.”

Cha của Trương là một thợ may có tiếng, chuyên nhận đơn đặt hàng của các ngôi sao: Willian Holden, Alfred Hitchcock, Cary Grant. “Cha tôi từng có một gia sản. Nhà tôi từng là một trong những địa chủ giàu có nhất vùng. Ông nội tôi bị giết trong cuộc Cách Mạng vì ông sở hữu rất nhiều ruộng đất.” Leslie cho hay anh có giúp đỡ cho sáu anh chị em còn sống sót. “Tôi là đứa may mắn. Ngoài một người chị là một phụ nữ học thức và có cuộc sống ổn định, các anh chị khác của tôi đều không có cuộc sống tốt, vì vậy thỉnh thoảng tôi giúp đỡ họ. Nhưng tôi không ân hận. Một giọt máu đào hơn ao nước lã mà.” Anh cho hay quan điểm của anh: “Được giúp đỡ người khác vẫn tốt hơn là để họ giúp mình.”

Ở tuổi 11, Quốc Vinh trải qua kỳ thi để lên cấp hai. “Tôi đã trượt môn toán. Tôi thắng nhiều giải về đọc văn diễn cảm và các cuộc thi âm nhạc nhưng chưa bao giờ giỏi toán. Cha tôi gọi tôi đến và cho hay ông muốn tôi đi du học. Với tôi, nó gần như một sự phóng thích. Và với tình cảnh tôi lúc đó thì đâu còn gì có thể tồi tệ hơn. Thế là tôi lên máy bay và đến học tại trường Norwick (nằm tại Norfolk, Anh quốc). “Tại đó có những vấn đề về nạn phân biệt chủng tộc. Nhưng nó cũng giúp tôi nhìn ra nhiều điều. Tôi có thể bắt xe lửa lên Luân Đôn, nên tôi không thấy cô đơn. Vào cuối tuần tôi thường đến phía Nam-bờ-biển để gặp họ hàng. Họ mở một nhà hàng ở đó, và thế là tôi làm bartender. Tôi cũng bắt đầu đi hát. Lúc đó tôi chỉ mới 13 tuổi, nhưng tôi đã làm ca sĩ nghiệp dư, đi hát vào mỗi cuối tuần.” Cùng thời gian này anh đã chọn tên tiếng Anh cho mình. “Tôi thích phim Gone with the Wind. Và tôi thích Leslie Howard. Cái tên này là của đàn ông hay đàn bà đều được, nó phi giới tính, vì vậy tôi thích nó. Nó cũng hiếm gặp tại Hong Kong nữa.” Có đến 300 cái họ Trương được liệt kê tại Dữ liệu Phim Ảnh Hong Kong , nhưng chỉ có một cái tên Leslie. Cũng nên là như vậy :) .

Sau một năm học ngành Quản lý dệt may tại Đại học Leeds, anh trở về Hong Kong và đoạt giải nhì (cùng bài hát American Pie) trong Cuộc Thi Âm Nhạc Châu Á của hãng ATV. Sau đó anh trở thành ngôi sao nhạc pop, và ngự tại đỉnh vinh quanh ấy trong suốt ¼ thế kỷ. Vào cuối những năm 70, các ca sĩ nhạc pop được khuyến khích tham gia đóng phim, và ở tuổi 21, Leslie tham gia bộ phim đầu tay của anh, Erotic Dream of the Red Chamber. Anh cũng xuất hiện trong một số phim truyền hình, bao gồm bộ Võ Lâm Thế Gia, đồng diễn với cô thiếu nữ Trương Mạn Ngọc. Nhưng màn ảnh nhỏ không thể chứa đựng nổi sức quyến rũ và ngọn lửa âm ỷ nồng nàn bên trong con người Leslie. Anh có đôi ba phẩm chất đặc biệt để dẫn dắt Hong Kong vỡ lẽ thế nào để làm nên phim ảnh về hình tượng của những người đàn ông.


::::::::::::::::::::::::


Đây, là kiểu cách của một ngôi sao mới: đẹp, nhạy cảm và cay độc. Một James Dean ôn hoà hơn, hay một Johnny Depp sâu sắc hơn. Trước tiên đó là nét trẻ trung gợi cảm của anh. Trong Anh hùng bản sắc anh đóng vai cậu em trai ngây thơ đến đơn giản của Địch Long, anh gần như một cô gái. Trong bộ phim thành công tiếp theo, Thiện nữ ưu hồn, anh lại vào vai một thư sinh ngây thơ tốt bụng bên cạnh bóng ma Vương Tổ Hiền.

Phong cách diễn xuất của anh rất đa dạng, anh vào vai rất tự nhiên cả trong dòng phim nghệ thuật (Bá Vương Biệt Cơ, vai diễn xuất sắc nhất và can đảm nhất của anh), phim hành động (Anh hùng Bản sắc), kiếm hiệp (Bạch Phát Ma nữ), lãng mạn (The Phantom Lover), và cả phim hài (He’s a Woman, She’s a Man).

Trong rất nhiều vai diễn đó, một hình ảnh đặc biệt dành riêng cho “Leslie” là: một người đàn ông mà nét quyến rũ trở thành món quà hay một chất độc cho tất cả những ai say mê anh. Họ yêu anh và anh bỏ rơi họ, anh phải nói “Tôi không yêu em” nhiều hơn bất kỳ diễn viên nam nào. Chính cái hờ hững, lãnh đạm lại tạo nên sự thu hút riêng của Leslie. Phụ nữ yêu nhân vật của Leslie vì anh quyến rũ, lấn lướt, nguy hiểm, bí ẩn, dễ chán và cũng dễ nỗi giận. Cuối cùng, khi anh ôm người con gái nào vào lòng, người đó cũng sẽ tưởng như đất trời đều sụp đổ.

Sau tất cả những điều đó, ngôi sao này thực sự là một diễn viên. Anh không chỉ đơn thuần mê hoặc hay áp bức camera; anh đã làm việc vất vả và thực sự tạo nên nhiều kỳ quan thú vị trước ống kính. Anh tỏa sáng lộng lẫy trong cảnh phim Days of Being Wild chỉ bằng việc tự tán dương thân mình trước một tấm gương dài trong khi nhảy điệu cha-cha sành sõi. Hay, trong các cảnh quay cận mặt không thể nào quên, không cần cử động đến một múi cơ, bằng cách nào đó anh vẫn có thể thay đổi tâm trạng của nhân vật. Bạn có thể nhìn thấy nguồn năng lượng cảm xúc ấy gia tăng, phát ra từ người anh như một ánh phấn hồng.

Là chính Vương Gia Vệ đã làm sáng tỏ nguồn năng lượng ấy từ trong nội tại Leslie và đem lên màn ảnh rộng. Days of Being Wild đã biến anh thành một tay vũ phu nhấm nhẳng đối xử tệ bạc với phụ nữ, phản ảnh cho nỗi đau bị người thân ruồng bỏ; vai diễn này đem về cho Trương một giải Kim Tượng cho hạng mục Nam diễn viên xuất sắc nhất. Trong Ashes of Time, thủ diễn một kiếm sĩ du thủ du thực, anh phô bày khả năng nắm bắt và làm chủ tác phẩm với hàng loạt ngôi sao sáng nhất của thế giới Hoa ngữ và tràn đầy vẻ đẹp hình ảnh đắm say này. Trong bộ phim không-hẳn-về-đồng-tính Happy Together anh đã khuyên Lương Triều Vỹ nên đóng phim thế nào.

Bộ phim bắt đầu với cảnh quan hệ giữa hai người. “Việc phải quay cảnh đó làm Tony bị sốc”, Leslie nhớ lại, “Anh ấy không chịu đóng. Suốt hai ngày, Tony đáng thương nằm bẹp trên giường. Tôi đã tới kéo anh ấy dậy và nói, “Nhìn tớ này, Tony, tớ đã phải đóng bao nhiêu cảnh yêu đương, hôn hay ôm ấp các cô gái, cậu nghĩ tớ thực sự thích như vậy hả? Chỉ là công việc thôi, một cảnh quan hệ bình thường. Tớ chẳng yêu cậu đâu, và tớ cũng chẳng muốn cậu quan hệ với tớ thật. Cậu không phải là dạng tớ thích.” Nhờ vậy, Tony đồng ý quay cảnh đó”.

...

Tôi hy vọng anh sẽ có một ngày mai tươi sáng. Tôi không phải là một tín đồ Phật Giáo, nhưng nếu thực sự có luân hồi, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó anh sẽ quay lại. Khi ấy, Leslie sẽ thấy, anh được yêu quý, được ngưỡng mộ, và được thương nhớ đến mức nào.



***

heobeo
23-09-2012, 07:20 PM
Richard Corliss và 5 lần gặp Leslie - trích "That Old Feeling: Days of Being Leslie"

Dịch bởi: heobeo DienAnh.Net


Tôi và vợ tôi Mary, chúng tôi có quen biết đôi chút với Leslie, đã ái mộ anh từ trước khi được gặp anh ngoài đời. Tại Liên Hoan Phim Cannes năm 1993, chúng tôi đã xem The Bride With White Hair và Farewell My Concubine. Phim đầu là võ hiệp thần thoại, phim sau là một thiên sử thi. Việc được nhìn thấy một người nam diễn viên vừa sắm diễn một tay kiếm sĩ chán ngán thế nhân phải lòng cô gái sói (Brigitte Lin) mới đây, quay sang đã thấy anh ta trong vai một nghệ sĩ kịch tuồng đắm chìm trong mối tình si đồng tính với người bạn diễn thực sự đã là một khám phá ấn tượng. Trở về New York, tôi tìm thuê hết mọi phim của Leslie Cheung tôi có thể tìm được tại Kim’s Video, và điều này đã thúc đẩy tôi nảy sinh thiện cảm với nền phim ảnh của mảnh đất thuộc địa. Cũng như rất nhiều người khác, chính Leslie đã khiến tôi yêu điện ảnh Hong Kong.

Chúng tôi có dịp được gặp ngôi sao này đôi ba lần. Lần cuối, chúng tôi tưởng tượng sẽ gặp anh vào tuần tới, sẽ đón chuyến bay đầu tiên sau 3 năm trời để đến Hong Kong; đạo diễn Yonfan nói anh muốn sắp xếp cho chúng tôi gặp cả Leslie và Brigitte, dù rằng tôi e thế là quá nhiều huyền thoại cho một bàn ăn tối. Nhưng dịch SARS bắt đầu hoành hành và ngăn cản chúng tôi, buộc lòng chuyến bay sang Hong Kong phải trì hoãn lại. Và rồi chúng tôi không bao giờ còn gặp Leslie được nữa, trừ trong những giấc mộng hướng lên màn bạc, hay trên màn bạc trong những giấc mơ.

...

Mary và tôi thực sự trân trọng những quãng thời gian được ở bên cạnh Leslie. Anh đã ám ảnh chúng tôi, những vị khán giả của anh, trong 5 lần gặp qua 5 năm liền và tại 5 thành phố khác nhau: Tô Châu, Thành phố Atlantic, New York, Hong Kong và Las Vegas. Mỗi lần gặp gỡ, anh đều cho chúng tôi một thoáng ý niệm lờ mờ như bị trêu ngươi về sức hấp dẫn của một ngôi sao không tốn công bày vẽ. Anh tán tỉnh Mary và lấp lánh ánh cười mỗi khi đề cập đến các ngôi sao Trung Quốc khác. Anh trò chuyện với thái độ dễ chịu, tự tin võ đoán, tạm cất đi gánh nặng trước vầng hào quang lẫy lừng mà cả thế giới đã am tường về anh. Leslie không tự tạo nên phẩm chất ngôi sao, càng không gặp khó khăn gì khi tỏa sáng. Anh ấy tự thân đã mang trong mình phẩm chất của ngôi sao. Anh sở hữu uy tín, dục tính gầm gừ, nhiều hiểm nguy và cần thiết hơn bất cứ nam diễn viên Hong Kong và Hollywood nào mà tôi từng gặp.

Chúng tôi gặp Leslie lần đầu trong chuyến-đi-4-ngày tới Tô Châu, Trung Quốc, khi anh đang quay bộ phim Temptress Moon – lần tái hợp của anh với đạo diễn, nhà sản xuất và nữ diễn viên chính từ phim Farewell My Concubine: Trần Khải Ca, Từ Phong và Củng Lợi. Leslie không hề tỏ ra kiểu cách sang trọng, ít nhất là với chúng tôi. Thanh lịch, dí dỏm, và đối xử thân tình với hai kẻ xa lạ từ cách đây nửa vòng trái đất, anh tán gẫu và chuyện trò trong một phong cách riêng đầy ngẫu hứng. Và rồi, khi cảnh sắp sửa quay, anh ẩn đi một chút, vặn mình biến chuyển thành nhân vật rồi trở vào phân cảnh. Tôi còn nhớ một cảnh quay yêu cầu anh phải lao qua cánh cửa, đưa mắt nhìn phẫn nộ với đám người xấu xa. Anh đã thực hiện nó hoàn hảo, và cuối cùng ngả mình cúi đầu trước tràng pháo tay của đoàn làm phim. “One Take Leslie!” anh tuyên bố đầy tự hào về tài nghệ đáng kính nể của mình.

Một hay hai năm sau đó, chúng tôi cùng với Norman Wang, người “hướng dẫn viên” cho mọi vấn đề liên quan đến điện ảnh Trung Quốc, tham dự một buổi hòa nhạc của Trương Quốc Vinh tại một sòng bài của thành phố Atlantic. Anh sành điệu lôi cuốn người nghe, dụ dỗ cho đến khi nhất tề bọn họ đứng dậy nhảy múa và reo hò trước vị thần nhạc pop. Bạn phải hiểu là các ngôi sao nhạc pop Hong Kong đi tour trên khắp thế giới, nhưng lại thường biểu diễn tất cả các bài hát, chuyển lời mọi chuyện thông qua tiếng Quảng Đông. Nhưng lần này, trong buổi tối đó, Leslie đã nói tiếng Anh, và nói rằng anh sẽ tặng bài hát tiếp theo cho Mary và Richard. Đó là ca khúc chủ đề của phim Temptress Moon. Sau đó, chúng tôi “trôi giạt” về nhà.

Vào năm 1997 hay khoảng đó, chúng tôi đã dùng bữa trưa với Leslie và Lý An tại New York. Lý An cho hay anh đang sắp sửa bấm máy bộ phim kiếm hiệp đã trì hoãn bấy lâu của anh, và Leslie nghiễm nhiên đang được cân nhắc cho một vai diễn. Là vai nào? Lúc đó tôi không biết. Nhưng vào năm 2001, Leslie đã nói với Stephen Short: “Nếu Lý An mời tôi cho vai diễn Trương Chấn đóng, bộ phim đó sẽ thành ra một câu chuyện rất khác.” Ý của anh là: sẽ hay hơn.

Tháng 4 năm 2000, chúng tôi gặp anh tại một Câu lạc bộ Trung Hoa, một người phụ nữ đã đến chỗ bàn chúng tôi và hỏi xin Leslie chữ ký lên một đĩa CD của anh. (Làm thế nào mà cô ta biết anh ở đó? Hoặc giả không lẽ cô luôn mang theo mình chiếc đĩa CD, hy vọng lần nào đó sẽ ngẫu nhiên bắt gặp được người ca sĩ mà cô yêu mến?). Buổi chiều hôm ấy, trông Leslie đã thật rực rỡ, thật lộng lẫy và sáng chói. Anh nói rằng anh vừa trò chuyện với Trương Nghệ Mưu, và hy vọng được tham gia bộ phim nói về vị hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc (Tần Thủy Hoàng). Vai diễn phù hợp nhất với Leslie trong phim Hero đã về tay Lương Triều Vỹ, người bạn diễn trong cùng ba bộ phim Vương Gia Vệ với anh.

Giáng Sinh 2000: Vegas! ... Tôi bay đến Toronto để xem tour Passion của Leslie. Trong buổi tối Đam Mê đấy anh đã mặc tám bộ thiết kế của Jean-Paul Gaultier, theo một trình tự bạo liệt tăng dần, từ chiếc tuxedo trắng với đôi cánh thiên thần cho đến chiếc váy ngỗ ngược (và mái tóc dài ngang lưng). Tại buổi hòa nhạc Toronto đó, đã có một tiếng nói gào lên, “Tôi yêu anh, Leslie!”; anh đáp trả lại, “Tôi cũng yêu bạn, cho dù bạn là nam hay nữ.” Câu nói này đã từng xuất hiện trong bộ phim hài nổi danh năm 1994 He’s a Woman She’s a Man... Anh đã trình bày đa số các ca khúc bằng tiếng Quảng. Lần này anh đề tặng “một bài hát đặc biệt dành cho Mary.” Đó là bài White Christmas, bằng tiếng Anh.

Ngày kế tiếp, Leslie gặp chúng tôi tại tầng trệt tòa nhà Caesars để đưa chúng tôi lên thăm phòng anh ở. Như thường lệ anh đổ tràn xuống với một dáng vẻ đáng yêu: duyên dáng, buồn cười, có thể chết mê chết mệt và ngọt ngào như một vòng kẹo quế. Rồi khi đột nhiên nhận ra mình đang bị truy đuổi bởi một trong vô số các fan hâm mộ người Nhật (Leslie đã được bình chọn là Nam Diễn Viên Xuất Sắc Nhất Trong Vòng 10 Năm Liền bởi 17,000 fan của câu lạc bộ yêu điện ảnh tại Nhật), anh quay sang và hét lớn, bằng tiếng Anh, “Go away! Get the hell out of here!” (Đi mau! Xéo ra khỏi đây đi!) Người phụ nữ trẻ đành phải rút lui; tôi thích việc hiểu cô ấy muốn gì. Bất kể ai cũng muốn có một chữ ký của ngôi sao. Nhưng cô phải gánh chịu cơn thịnh nộ khi xâm phạm cuộc sống riêng tư ngoài màn bạc của Leslie có lẽ là bởi vì Leslie xem việc phải ép mình đáp lại lời chúc tụng một cách giả tạo gần như chuyện xúc phạm.

Và bạn đã thấy đấy: Năm lần cọ vẽ làm nên một bức chân dung. Tôi buồn trong giây lát khi biết rằng sẽ không còn cơ hội cho lần thứ sáu.

Thậm chí vào năm 2001, Leslie đã bảo vệ cho tương lai của mình. “Tôi được mời tham gia một series truyền hình Nhật với Norika Fujiwara, nhưng ở tuổi tôi tôi không muốn phải tiến lùi và đóng phim truyền hình nữa. Tôi không quan tâm thị trường Nhật Bản rộng lớn ra sao. Có thể tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nếu tôi chấp thuận, nhưng để làm gì? Nó có thể sẽ ảnh hưởng đến vị thế của tôi. Tôi muốn làm mọi việc theo như trái tim mình.” Anh dừng lại và mỉm cười: “Tôi thích câu này quá. ‘Tôi sẽ làm mọi việc theo như trái tim mình.’”

Và rằng kẻ sống sót qua ba thập niên 70s, 80s và 90s này có suy nghĩ gì về chỗ đứng của mình trong thiên niên kỷ thứ ba của Hong Kong? “Tôi đã làm việc cật lực trong suốt 20 năm qua,” anh hào hứng nói. “Tôi đã từng rỗng túi, phải lao động để kiếm kế sinh tồn. Giờ tôi đang sống trong một ngôi nhà có không gian hợp lý. Tôi vẫn rất mạnh tại Nhật và Hàn Quốc. Nhưng có lẽ tôi đã hơi lỗi thời với Hong Kong. Nơi nay quá ngông cuồng, thô lỗ, đắt đỏ. Đức tính liêm chính bị lãng quên. Và đồng tiền thì luôn đi trước. Tôi có lẽ là quá ôn nhu so với Hong Kong. Tôi không tính mình là một người trong số họ.”



http://img839.imageshack.us/img839/7162/1035f213a2c4c5085aaf53d.jpg

***

heobeo
23-09-2012, 07:30 PM
Yuddy (aka Húc Tử), từ bộ phim nên thơ và nổi loạn A Phi Chính Truyện (Days of Being Wild)

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/540b9647gw1dtu9xz1wmej.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/59949_447148524560_654709560_4872808_2354099_n-1.jpg

:x

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/abff9e58gw1dvhdlhl1sgj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/7fc9eee3jw1dw84fqetcgj.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/540b9647gw1dvbogangnnj.jpg



2 ảnh hậu trường >.<

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/p1516754544-2.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/p1516754594-2.jpg



Nguồn: tổng hợp !

vitxiem168
23-09-2012, 11:17 PM
Dù đã xem DOBW một lần, và dù cảm nhận được phim hay, nhưng vẫn chưa nắm bắt được hết ý tứ của bộ phim. Từ khi iu CC đến nay ta vẫn chưa quyết định xem lại phim này, vì ta còn mải mê với HT. Để dành DOBW cho cuối cùng nhé.

Mấy hôm nay đang xem Agency 24, CC trong phim với Nghê Bội Thi xứng đôi ghê. Một vài phân cảnh zoom cận vào CC nhìn iu lắm cơ.

Louis_196
24-09-2012, 01:10 AM
Trình của nàng quả là cao, ta không thể sánh 3bored3

Vì ta viết lách hay làm việc đều cần cảm xúc, nó mới hăng3super3 Với lại, nhìn cuộc đời heo hắt này coi, kím đâu ra trai đẹp có khí chất, đặt trong một khung cảnh đầy nghệ thuật như phim của lão Vệ để mà "rửa mắt" chớ3peace3 (đấy là chưa nói cái khung cảnh mà ta phải nhìn mỗi ngày ah, thiệt mún...3ghost3...3sad3)

hihi, đây là mấy đoạn mà ta cut, ai mún thì down dìa, bỏ vô di động như ta, đừng có xem thường nó nha, sẽ giúp lên tinh thần lắm ah3yahu3


http://www.youtube.com/watch?v=olSs4jBv1yo&feature=plcp

03:07-03:08: "Cứ nằm ngủ thôi."
Cái giọng thiệt dễ thương sexy vô đối ah:dribble: cha Huy chết chắc cũng là vì cái giọng này:sexy_girl:

Ta nói ku Vinh là huyệt tử của ông Huy không có sai3hump3 Đang lau người hì hụi, ẻm nói "nhẹ thôi, đau tay đó!" vậy là ổng "nâng như nâng trứng" cái tay. Trên giường vùng vằng nhất quyết không cho ẻm động dzô, ẻm nói "cẩn thận, đau tay tui đó" là nằm yên không nhúc nhích cho ẻm ôm 3hammer3


http://www.youtube.com/watch?v=rMksEYW1Dg4&feature=plcp

Cái đoạn này ta thiệt thấy anh Vỹ pro, giống như tiểu Trương nói đó-chỉ nghe thôi cũng biết ảnh đang nói chuyện với người ảnh iu, nhìn thêm nữa thì biết chính là vô cùng vô cùng iu :wink: Nhưng ta còn phục lão Vệ hơn, cái chiêu tinh quái của lão ấy sao mà tinh vi nghệ thuật như vậy. Thường thì trong phim ảnh, người ta thể hiện sự dịu dàng khi đối diện với tình nhân. Lão Vệ thì để điều này "sau lưng", và chỉ cho anh Huy mấy giây này thoai, chớ trước mặt Ku Vinh ổng cứ cau có quạu quọ, nên nó càng sâu sắc kì lạ.:D


http://www.youtube.com/watch?v=jUdQHyZjNmU&feature=plcp



http://www.youtube.com/watch?v=di5MEcZFgPw&feature=plcp

Ta thấy chàng diễn cái đoạn này rất chi là tuyệt. Ghen tuông, chối đây chối đẩy, kiêu ngạo, tỏ vẻ bất cần, lại mong manh dễ thương tổn-tất cả đôi khi chỉ trong một cái liếc mắt hay hất cằm. Chao, và trên tất cả, nó đáng iu dã man. Ai có thể diễn như vậy ngoài Leslie chớ 3eye3

03:29-03:31: cái tướng này làm người ta vừa muốn đánh cho bỏ ghét vừa muốn đè ra lột sạch. Tóm lại, cha Huy nổi điên là có lý do cả3hammer3


http://www.youtube.com/watch?v=yK0HP0jZ4gk&feature=plcp

Cái đoạn này diễn xuất của hai ổng không nói rồi, ta lại thấy lão Vệ dùng tuyệt chiêu ah. Coi phim này nhiều lần mới hiểu ra, khi lão Vệ nói lão có sự kết nối với nhân vật Hà Bảo Vinh thật sự nghĩa là gì. Lúc đầu tưởng lão nói kết nối về mặt tính cách sống theo bản năng của ku Vinh, nhưng coi chậm mới phát hiện, thật ra thì lão Vệ để ku Vinh cũng yêu và nhún nhường ông Huy lắm nha. Tỷ như cái đoạn này, ẻm chưng diện ra đường, về nhà bị "chồng" hỏi, ẻm tỉnh bơ ngang bướng, rồi ổng mua cho mấy lốc thuốc để cấm cung ẻm, ẻm nổi điên bùng nổ (cái tướng chèo queo trên giường ẻm thiệt cũng chỉ có Leslie là diễn nổi àh 8-}) nhưng rồi ngay cảnh sau, liền thấy ẻm ra ngoài mà mặc đồ thôi lôi gần chết, cũng không có mua thuốc nữa:D Cái cách diễn tả của lão Vệ mới thật tinh vi 3miserable3 nói lão phù thủy cũng đúng àh.




Bớ JK dzô mà coi ẻm "tự thú" dồi lày 3adore3

Ây dà, khỏi hỏi cũng bik, em JK vô đây chắc là chửi ta không ngớt:)) Khi nào rảnh sẽ đọc coi em ý đã iu thương mà bôi bác ta những gì8-}


Thì bởi. Ku Vinh gặp được cỡ Lê Diệu Huy như nàng hay bà Giang HN là coi như tha hồ được ... vùi hoa dập liễu dồi =)) . Nhớ cái đoạn sau tay Huy đè lên Vinh bóp cổ làm ẻm xém tức thở không, không có Vệ giật dây thì chẹp chẹp ... có mà bám dính dzô nhau như sam chứ ở đó mà buông. Tự nhiên ta lại tưởng tượng tới cái fic của nàng 3aha3 . Nóng bỏng tái tê nhoa. Ke ke I like it 3pretty3

Cái truyện này, ban đầu ta định để rating 20+ kia3bathing3 Cơ mà sau lại cảm thấy, viết mấy cảnh ân ái rõ ràng ra, thì rốt cuộc nó cũng chỉ gói gọn trong chừng đó câu chữ, chớ trí tưởng tượng của con người mới là vô hạn, nên để ngang Lime thôi, mập mập mờ mờ thì khi tưởng tượng nó mới 3pretty3

whitedaisy
26-09-2012, 01:17 AM
Dòm hắn đeo kính "giả dạng" ngây thơ nè mí bồ 3jog3

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Leslie%20general/d058ccbf6c81800a3be3359bb13533fa828b4724.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Leslie%20general/3fcc4d35a8788253241f140.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Leslie%20general/527235_194382594026390_1053173142_n.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Leslie%20general/581460_444806325562632_683708684_n.jpg


Đừng để bị cái mặt nì lừa tềnh nhá, dân chơi không sợ mưa rơi :))

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Leslie%20general/6c631f02jw1dpoxpq54i5j.jpg


nguồn ảnh facebook

whitedaisy
26-09-2012, 10:52 AM
Thấy người ta chú thích đây là loạt ảnh tại giải Kim Mã năm 1987 nha :-? (nhưng mình nghĩ Leslie trong thập niên 80 ko có dáng vẻ như thế này :D )

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/M_97176-07.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/M_97175-06.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/M_97173-04.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/M_97172-03.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/577107_407193839344406_1687899019_n.jpg http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/198046_148220428575083_5898003_n.jpg http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/168931_134795343250925_8263135_n.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/164130_134795419917584_28107_n.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/mk.jpg

http://i263.photobucket.com/albums/ii147/bingbing_013/Golden%20horse%2087/mkk.jpg

Nguồn ảnh facebook

Giang HN
27-09-2012, 08:16 PM
Hum nay xem lại HT, ta bổ xung thêm 1 đoạn vừa mới khai quật, đấy là cái đoạn ku Huy đi mua pizza, bình thường khi không có ẻm ở nhà, chắc ku Huy hay ăn loại Napolitana nhưng bây giờ em nó đang ở nhà, phải đổi sang loại mà em nó thích chớ, loại Mozzallera đó, lão bán hàng còn ko tin nổi, hỏi đi hỏi lại Napolitana chứ...nhưng ku Huy từ đầu đến cuối khẳng định chắc nịch Mozzallera... Ấy thế mà khi về nhà thấy em nó đẩy cái giường và sofa lại gần nhau, ý là đòi ngủ chung thì hắn lại làm ra cái vẻ...

whitedaisy
28-09-2012, 11:35 PM
Hum nay xem lại HT, ta bổ xung thêm 1 đoạn vừa mới khai quật, đấy là cái đoạn ku Huy đi mua pizza, bình thường khi không có ẻm ở nhà, chắc ku Huy hay ăn loại Napolitana nhưng bây giờ em nó đang ở nhà, phải đổi sang loại mà em nó thích chớ, loại Mozzallera đó, lão bán hàng còn ko tin nổi, hỏi đi hỏi lại Napolitana chứ...nhưng ku Huy từ đầu đến cuối khẳng định chắc nịch Mozzallera... Ấy thế mà khi về nhà thấy em nó đẩy cái giường và sofa lại gần nhau, ý là đòi ngủ chung thì hắn lại làm ra cái vẻ...

Cũng là 1 cách hiểu nha 3bathing3 . Tui cho đoạn này còn có thể cho thấy cái khoản kém giao tiếp của ku Huy với thế giới xung quanh nữa, ra bộ nhấm nhẳng với cả anh bồi quán pizza. Khi ku ấy làm việc ở lò mổ heo cũng chỉ thui thủi chèo queo có 1 mình, dòm tội gì đâu.

Nhắc tới chữ chèo queo làm tui lại nhớ tới cái tướng ngồi của ku Vinh mà Louis nói, đúng là chỉ có Leslie mới diễn ra cái tướng đó đc thôi :)) .

Giang HN
29-09-2012, 02:38 PM
Cũng là 1 cách hiểu nha 3bathing3 . Tui cho đoạn này còn có thể cho thấy cái khoản kém giao tiếp của ku Huy với thế giới xung quanh nữa, ra bộ nhấm nhẳng với cả anh bồi quán pizza. Khi ku ấy làm việc ở lò mổ heo cũng chỉ thui thủi chèo queo có 1 mình, dòm tội gì đâu.

Nhắc tới chữ chèo queo làm tui lại nhớ tới cái tướng ngồi của ku Vinh mà Louis nói, đúng là chỉ có Leslie mới diễn ra cái tướng đó đc thôi :)) .
tui cũng khoái cái tướng đó phát điên phát rồ.

Còn có 1 đoạn nữa... Mọi người cứ nói trong HT chỉ có Love - Lost - Lonely, không có sự kỳ thị... nhưng theo tui thì có, 1 thoáng chút, lão Vệ rất là tài tình nha.

Trong những đoạn cut mà nàng Luis post ở trên, có 1 đoạn mà Tiểu Trương nghe trộm điện thoại của Diệu Huy, và phản ứng của Diệu Huy sau đó... Cái góc quay hơi chếch chếch từ trán xuống, dọi thẳng vào bờ mi mắt dưới của C.Doyle quả thật độc nhất vô nhị, ta thấy sự cảnh giác của Diệu Huy, sự bực bội và hơi lo ngại của anh ta... thật vô cùng tinh tế... và ta nhận ra rằng tên Diệu Huy tội nghiệp phải đấu tranh để giữ Bảo Vinh cho riêng mình hắn cũng lo ngại những người dị tính biết được bí mật này của hắn... Bảo Vinh thì không có tâm trạng đó, vì Bảo Vinh ko có đi làm và hắn chỉ giao du với những người thuộc cộng đồng đó, và hắn cũng bất cần...
Việc ku Huy kém giao tiếp thì ta ko đồng ý lắm với nàng nha, ku Huy khi còn yêu Bảo Vinh, hắn bị Bảo Vinh chi phối 1 cách dữ dội và luôn cảm thấy bất an, nên hắn mới vậy. Cái đoạn cuối, khi hắn đã thoát ra khỏi tình yêu đó, hắn đi dạo chợ đêm ở Đài Bắc, trông có thảnh thơi ko nàng, quá ra dáng 1 thanh niên đàng hoàng giao tiếp tốt đó chớ...
Nói chung ta cần phải xem lại HT lần nữa...

whitedaisy
30-09-2012, 06:41 PM
Diệu Huy đến đi gọi 1 cái bánh pizza còn ko thể làm cho nó diễn ra trôi chảy được như người bình thường thì nói hắn giao tiếp không tốt với TG xung quanh cũng ko đến nỗi "trật lất" đâu bà ạ. Đoạn cuối phim hắn vẫn im như thóc, đứng cười cười thôi chứ có liến thoắn hoạt khẩu chi đâu, chỉ là tâm tình đã được cởi bỏ nên mới trông thanh thản nhẹ nhõm như vậy.




Còn có 1 đoạn nữa... Mọi người cứ nói trong HT chỉ có Love - Lost - Lonely, không có sự kỳ thị... nhưng theo tui thì có, 1 thoáng chút, lão Vệ rất là tài tình nha.

Đây là 1 lát cắt cảm xúc của em tete, là 1 góc nhìn đc chọn làm trọng tâm cho bài văn của em ấy thôi mà, ý nghĩa của HT dĩ nhiên ko thể chỉ có bấy nhiu :P. Cái phông "đồng tính" cũng chỉ là 1 thứ "bóng bẩy" để câu dẫn của lão Vệ, cho nên vì sao HT ko đặt nặng chuyện "bi kịch bị kỳ thị" tui nghĩ chúng ta hoàn toàn có thể hiểu. Bản chất cốt lõi phim của lão Vệ đều là giống nhau, chúng bay nhảy cùng với những mảnh miền ký ức, những bước đi lựa chọn - có tình yêu đấy nhưng không hẳn là phim tình yêu, có lãng mạn song không hẳn là hoàn toàn lãng mạn, và có rất nhiều hình ảnh mang tính tượng trưng. Lão ấy chỉ biến tấu và sắp đặt chúng vào những bối cảnh, với những cá tính con người khác nhau "1 chút xíu" thôi à 3blood3 . Giả như lão tiếp cận đề tài phim HT theo 1 lối tư duy héo mòn tui đồ sẽ có khối fan của lão bị làm cho thất vọng ấy chứ ! Việc cài những chi tiết nhỏ nhặt li ti nhưng tinh ý thì từ lâu đã là sở trường của lão kính đen này rùi *cảm thán* 3bored3

heobeo
30-09-2012, 10:22 PM
Up típ fic đi lào Louis hỡi, tui mong mỏi ngóng trông từng ngày đây nè 3alo3



Exchange Of Hearts - Trao đổi trái tim



Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc :x


Interviewer – I
Leslie – L


Buổi phỏng vấn với Leslie Cheung tại Kyoto ( Nhật) năm 1998 trong thời gian đang quay album 'Printemps' của Channel V



I: Vẻ đẹp. Định nghĩa của anh về cái đẹp là gì? Những cái gì mà anh có suy nghĩ là đẹp?

L: Là những điều tự nhiên. (Quay xung quanh và nhìn vào thác nước đằng sau anh). Đây không phải là một thác nước lớn nhưng nó là tự nhiên.

I: Những điều tự nhiên ... là đẹp.


L: Yeah ... đó là vẻ đẹp ... đúng vậy.

I: Vậy thì phần nào của anh ...

L: Không .. không đẹp (cười)

I: Ok, chúng ta không nói về cái đẹp. Anh có nghĩ là anh đẹp không?

L: .Không. không đẹp ... (Cười một lần nữa)...

I: Đẹp ... rất nhiều người hâm mộ của anh nghĩ rằng anh mang một vẻ đẹp đặc biệt trong các bộ phim của anh giống như phim "Farewell My Concubine" ...


L: Trong một vai trò ngược lại ...

I: Không cần thiết là ở vai trò đảo ngược, ngay cả khi anh diễn vai là một học sinh nam thì anh đã rất đẹp. Ok, ca ngợi vẻ đẹp của chính mình có thể có một chút ghê tởm. Hãy đặt nó theo cách này. Vậy anh cảm thấy hài lòng nhất với điểm nào ?


L: Điều đó rất khó nói, đôi khi tôi nghĩ đó là nét biểu cảm của tôi. Biểu hiện của tôi hoàn toàn khác với những người khác. Một số biểu thức ... Tôi sẽ không nói mũi hoặc lông mày của tôi hoặc mắt tôi nhìn đẹp. Tôi cảm thấy đó là sự biểu hiện của tôi ... thông qua các hiệu ứng ánh sáng đặc biệt trong các bộ phim, nó tạo ra một phản ứng hóa học và kết quả là hơi khác nhau. Bây giờ thì anh đang nhìn tôi , anh có nghĩ rằng tôi chỉ là một người bình thường giống như mọi người khác không?


http://i763.photobucket.com/albums/xx272/oanhleslie/d612a3b7e20ba4ec30add136.jpg?t=1284919107



I: Không có ...

L: Ha .. ha .. ha .:)).. (đấm nhẹ vào vai người phỏng vấn)

I: Không có ... (cười) ... anh đề cập đến hiệu ứng ánh sáng. Bây giờ các tia mặt trời đang chiếu sáng trên khuôn mặt của anh và phản xạ từ ánh sáng mặt trời đã tạo ra một vẻ đẹp đặc biệt . Anh có nhận thấy người bình thường không có vẻ đẹp như vậy không? OK, anh đã gặp rất nhiều người .Vậy phần nào trên người đó mà anh thường nhìn vào đầu tiên?


L: Lần đầu tiên tôi sẽ ... quan trọng nhất là ... tôi sẽ nhìn vào phần đầu ...

I: Phần đầu? Từ đầu trở lên?

L: Đúng ... từ đầu lên ... đó là ấn tượng đầu tiên của tôi ... cho dù tôi thích người đó hay không. Tiếp sau, đó không phải là nét đẹp của gương mặt mà là nhân cách , anh có thể hoặc không thể giao thiệp liên lạc với người đó. Điều này là rất quan trọng.


I: Đó là để nói về mối quan hệ giữa những người bạn ... thái độ của anh đối với bạn bè thì như thế nào?

L: Anh cần phải trao đổi bằng trái tim (anh điểm ngón tay vào tim của mình) trao đổi của trái tim - "Kokoro" (tiếng Nhật là tim) ... (cười)....

L: Đúng vậy ... 'Kokoro' ... trái tim. Tôi cảm thấy việc trao đổi bằng trái tim là rất quan trọng. Cũng phải có sự hy sinh ... chúng ta phải cho ... trong tình bạn chúng ta cần phải trao ra rất nhiều và họ cũng sẽ trao lại cho anh giống như vậy, thì sau đó tình bạn mới có thể được thực hiện tốt và phát triển.

I: Đã bao giờ anh cảm thấy rằng anh đã trao ra rất nhiều và không được nhận lại bất cứ gì không ?

L: Đó là sự giới hạn. Cuộc sống là như vậy mà và có một số trường hợp đáng tiếc.

I: Anh không cần phải đề cập đến tên nhưng anh có người bạn thật sự nào trong giới giải trí không?

L: Thật sự tôi có ... nhưng họ không thực sự được coi là người nổi tiếng hoặc những siêu sao như ... ah ... có lẽ có 1 người anh nghĩ là một ngôi sao nổi tiếng ... (cười) ... Maggie Cheung. Cô là một người bạn rất tốt, chúng tôi có thể trao đổi bằng trái tim và có những vấn đề có thể chia sẻ bằng cả trái tim với nhau. Nói một cách trung thực là trong giới này tôi là một người rất thẳng thắn và tôi cảm thấy có rất nhiều người trong giới muốn được kết bạn với tôi.


I : Tôi cũng tin là như vậy.


L: Nhưng có lúc tôi lại có sự giới hạn. Nói như là : "những người làm việc trong cùng ngành thì giống như những kẻ thù trong một nước". Vì vậy, ... vì tôi biết bản thân mình, tôi có xu hướng thẳng thắn trực tiếp, tôi không có lý do để làm như vậy nhưng có đôi lần tôi đã chọc ghẹo trêu đùa nhưng không cố ý, như tôi đã nói trước đó, kết bạn đòi hỏi phải có sự trao đổi của trái tim. Anh sẽ sớm biết được những người này có phản bộ anh hay không nhưng dù sao đi nữa thì trên tất cả mọi chuyện là được làm bạn của nhau.


I: Fan hâm mộ của anh thì sao?

L: Nói một cách trung thực là tôi thực sự cảm thấy tôi không có bất cứ sự phàn nàn nào vì fan âm nhạc và thậm chí cả những fan phim ảnh đã đối xử với tôi rất dễ thương. Đôi khi tôi đã thực hiện một số buổi biểu diễn rất táo bạo, họ vẫn ủng hộ tôi. Tôi cảm thấy họ thật sự quan tâm về tôi, họ thật sự biết làm thế nào để yêu thương tôi và thích tôi và điều này là rất quan trọng.


I: Liên hoan phim Berlin. Anh đã có chuyến đi đến đó?

L: Đúng vậy.

I: Vai trò của anh trong chuyến đi này rất khác .

L: Là ban giám khảo. Chính xác là như vậy.

I: Nó là như thế nào ?


L: Rất khác nhau. Đây là một kinh nghiệm tốt bởi vì thường là người khác đánh giá tôi nhưng lần này tôi có một cơ hội ... một đặc quyền bởi vì đây là lần đầu tiên một diễn viên châu Á đã được chọn là một trong những thành viên ban giám khảo, có thể đó là vì những phim của tôi. Đó là một cảm giác rất khác nhau. Tôi đã rất thoải mái và tôi không phải khoác lên người những bộ y phục như một siêu sao điện ảnh. Tôi chỉ đem theo một cái ba lô và đi xem phim.


I: Điều này có thể là khá căng thẳng?


L: Tại sao? Không, không có gì hết. Tôi đến đó như là một người bình thường để thực sự xem một số phim. Tôi đã xem phim của người khác và để xác định điểm tốt và điểm xấu và sau đó là làm một bản đánh giá của riêng tôi. Có mười một vị giám khỏa trên bảng điều khiển và quan điểm của tôi phải khen ngợi với cùng mười vị giám khỏa khác.Chúng tôi đã cùng nhau lựa chọn một vài bộ phim đã được công nhận và có sự thống nhất của chúng tôi. Tôi cảm thấy đó là một kinh nghiệm rất tốt cho tôi. Rất nhiều người cho rằng, năm nay, giải thưởng Kim Mã không công bằng bởi vì nó đã không được trao cho tôi ... ha ... ha ... ha ... (Cười to) ... :))



http://i763.photobucket.com/albums/xx272/oanhleslie/51.jpg?t=1285004311




I : Tôi cũng sẽ nói như vậy .Rất nhiều người đã có cùng ý kiến đó.

L : Nhưng tôi cảm thấy với họ ( ban giám khỏa ) đó là một quyết định hợp lý bởi vì đó là ý kiến của ban giám khảo và thời điểm đó thì 11 vị giám khảo đã không bỏ phiếu cho Leslie Cheung. Đúng như điều họ đã quan tâm thì đó là một sự quyết định hợp nhất .Anh có thể nói họ không công bằng .Tất cả đều phụ thuộc vào khẩu vị của mỗi vị giám khảo. Tôi cảm thấy điều đó là hoàn toàn công bằng.


I : Có vài người có sự thưởng thức cao hơn và cũng có vài người có sự thưởng thức kém hơn?

L : Anh đang nói là anh có sự thưởng thức kém hơn hả ? ( cười )...

I : Anh đã diễn xuất trong rất nhiều phim .Vậy thì anh nghĩ phim nào là anh sẽ có thể chiếm được giải thưởng ?


L : ( cân nhắc một lúc ) ehem .Tôi nghĩ đến thời điểm này thì đó sẽ là phim " Happy Together".Nếu anh hỏi tôi thích phim nào thì tôi sẽ nói đó là phim " Happy Together" vì đó là một phim khó cũng như vì diễn xuất trong phim của Vương Gia Vệ phải có sức bền dai khủng khiếp .Làm thế nào tôi có thể mô tả nó? Chủ yếu đó là vì ông không bao giờ có một kịch bản và điều này đã làm cho nó rất khó khăn. Điều quan trọng nhất là ông sẽ đòi hỏi một tâm trạng nhất định từ anh. Ông sẽ nói ông muốn nhân vật của mình được ở trong một tâm trạng tốt nhất. Vì vậy, anh sẽ phải làm việc trong tâm trạng như vậy và cố gắng nắm bắt những thứ khác trong tâm trạng này. Là diễn viên của ông ấy, anh có thể xem xét bản thân mình một cách triệt để nhưng nó cũng có thể rất đau đớn bởi vì anh sẽ không bao giờ biết trình tự của những cảnh quay mà anh diễn , cho dù đó sẽ là cảnh đầu, cảnh giữa và cảnh kết thúc. Mỗi một diễn viên đều có một biểu hiện lúc cao lúc thấp trong trong phong cách diễn xuất giống như cảnh đó là cao trào của bộ phim nhưng với Vương Gia Vệ thì bạn không biết là mình đang ở đâu và không thể đi đến cùng cực nhưng tôi cho rằng đây là phong cách đặc trưng của ông ấy.Tôi thật sự là không biết. Quay lại chủ đề , sau khi hoàn thành xong một bộ phim thì tôi thường xem lại nhiều lần để tôi có thể làm nhân vật tốt hơn bằng cách diễn xuất theo cách khác . Tôi đã sự dụng cách này với phim "Farewell My Concubine" và "Rouge" cũng như nhiều phim khác .Tuy nhiên với phim " Happy Together " tôi cảm thấy rằng tôi đã đóng vai trò ... (tìm kiếm sự biểu hiện đúng ). Tôi không thể nói rằng tôi đã đóng trong vai trò một cách chính xác, nhưng tôi rất ... (vẫn không thể tìm thấy được từ để biểu hiện bản thân của anh về điều này ).


I : Anh đã không hối hận về sự diễn xuất của mình chứ ?

L : Đúng vậy. Cách tôi thực hiện trong phim " Happy Together " là cách chính xác nó là sẽ như vậy .

heobeo
30-09-2012, 10:35 PM
Còn đây là bản dịch của tui 3phew3


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/404805_10150609595381979_638831978_10685485_262757 157_n.jpg


Exchange of Hearts
PV – Phóng viên
Leslie – Ca ca


PV : Cái đẹp. Anh định nghĩa như thế nào về cái đẹp ? Những vật/điều gì mà anh cho là đẹp ?

Leslie : Những thứ tự nhiên. (Quay xung quanh và nhìn vào cái thác nước ở sau lưng anh) Như cái thác nước này đây, nó không phải là một thác nước hùng vĩ nhưng nó trông rất tự nhiên.

PV : Những thứ tự nhiên … đều đẹp.

Leslie : Yeah … Như thế là đẹp … Đúng vậy đấy.

PV : Vậy anh cho rằng phần nào của anh …

Leslie : Không … không đẹp đâu (cười lớn) :D .

PV : OK, thôi thì không nói về cái đẹp nữa. Anh không nghĩ là anh đẹp sao ?

Leslie : Không … không đẹp (lại vẫn cười lớn).

PV : Đẹp chứ … rất nhiều fan của anh nghĩ rằng anh rất đẹp, đặc biệt là trong các bộ phim của anh như “Farewell My Concubine” …

Leslie : Trong vai diễn trái ngược hoàn toàn với tôi … ;))

PV : Không nhất thiết là vai diễn trái ngược, thậm chí khi anh đóng vai nam sinh anh vẫn rất đẹp. Ok, có lẽ việc tự ca tụng bản thân mình đẹp nghe có vẻ hơi đáng tởm một chút. Vậy chúng ta nghĩ theo hướng này nhé. Phần nào của bản thân anh mà anh thấy hài lòng nhất ?

Leslie : Thật khó mà trả lời được. Thỉnh thoảng tôi nghĩ đó là sự biểu cảm của tôi. Sự biểu cảm trên đường nét gương mặt tôi có vẻ khác biệt hơn người khác. Những biểu lộ khá chuẩn xác … Tôi sẽ không nói rằng mũi, lông mày hay cặp mắt của tôi đẹp. Tôi cảm giác như chính sức biểu cảm của tôi … thông qua hiệu ứng ánh sáng của phim, đã tạo nên một phản ứng cộng hưởng và tạo ra một vài điều đặc biệt nào đó. Bây giờ anh nhìn tôi đi, anh không nghĩ là trông tôi cũng bình thường như mọi người khác sao ?

PV : Không …

Leslie : Ha ha ha … (đấm nhẹ vào vai phóng viên)

PV : Không hề (cười lớn) … anh đề cập đến chuyện hiệu ứng ánh sáng. Nhưng bây giờ vẫn có những đường ánh sáng đang tỏa sáng trên đầu anh, và sức phản chiếu của nắng thực sự đang tạo ra một vẻ đẹp đặc biệt đấy. Anh có hiểu là người bình thường thường không có được vẻ đẹp như thế này không ? Ok, vậy anh đã gặp và tiếp xúc với rất nhiều người. Phần cơ thể nào của họ thường khiến anh chú ý đầu tiên ?

Leslie : Tôi sẽ nhìn … phần quan trọng nhất là … tôi sẽ nhìn vào phần đầu của người ấy.

PV : Phần đầu ? Từ đầu trở lên à ?

Leslie : Vâng, đúng vậy … đó là ấn tượng đầu tiên của tôi để tôi biết liệu mình có thích người đó hay không. Sau đấy, điều quan trọng nhất không phải là nét mặt của người đấy mà là tính cách của họ, liệu anh có thể giao tiếp và hòa hợp được với con người này hay không. Đây là điều rất quan trọng.

PV : Anh đang nói về chuyện bạn bè … vậy quan điểm của anh về bạn bè là thế nào ?

Leslie : Bạn bè luôn cần phải trao đổi tình cảm (chỉ ngón tay vào trái tim của anh) … trao đổi trái tim với nhau – “kokoro” (cười lớn)

PV : “Kokoro” (tiếng Nhật có nghĩa là “trái tim”). Vì chúng ta đang ở Nhật nên nói một từ bằng tiếng Nhật … (cười phá lên)

Leslie : Phải … “kokoro” … trái tim. Tôi cảm thấy việc trao đổi tình cảm qua lại là điều rất quan trọng. Cũng như là việc hy sinh cho nhau vậy … Chúng ta phải học cách cho đi trong tình bạn. Chúng ta cho đi nhiều và họ sẽ cho lại anh thật nhiều; chỉ đến lúc ấy con người mới có thể trở thành bạn tốt và tình bạn mới tiến triển.

PV : Anh có bao giờ cảm thấy mình cho đi nhiều mà chẳng nhận lại được gì không ?

Leslie : Chắc chắn là có chứ. Cuộc đời là thế, luôn có những trường hợp đáng tiếc như vậy.

PV : Anh không cần phải đề cập thẳng tên, nhưng anh có bạn thân thật sự nào trong làng giải trí không ?

Leslie : Thực sự tôi có đấy … nhưng họ không hẳn là người nổi tiếng hay các siêu sao, ví dụ như … ah … có lẽ người này được gọi là ngôi sao nổi tiếng đây (cười phá lên) … Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc). Cô ấy là một người bạn rất tốt, chúng tôi có thể trao đổi trái tim và tâm sự về chuyện tình cảm với nhau. Thực sự tôi là người thẳng tính và tôi cảm giác trong làng giải trí này, có nhiều người bề ngoài trông có vẻ rất giống như là bạn của tôi vậy.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/6a63e7b5gw1dogg1lutd9j.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/b34f78f065fa10e97931aa9.jpg


PV : Tôi cũng tin là vậy.

Leslie : Nhưng nhiều lúc tôi cũng thận trọng trong giao tiếp lắm. Như câu nói của ông bà vậy “Những kẻ cùng nghiệp giống như là kẻ thù trong cùng một đất nước”. Vì thế nên … bởi vì tôi hiểu con người tôi, tôi luôn rất thẳng thắn và hay đi thẳng vào vấn đề, tôi cũng không có động lực giao tiếp nhiều nên đôi khi tôi chi làm việc và không chú tâm mấy; như tôi đã nói, việc kết bạn là cần phải trao đổi trái tim. Anh sẽ sớm nhận ra ai sẽ phản bội anh và ai thì không ngay thôi. Dù sao đi nữa thì đấy là tất cả những gì về việc kết bạn.

PV : Thế còn các fan của anh thì sao ?

Leslie : Tôi thực sự thấy không có gì phải phàn nàn cả vì thành thực mà nói, các fan âm nhạc và thậm chí cả fan phim ảnh của tôi họ đều đối xử với tôi rất dễ thương. Mỗi khi tôi thử một màn trình diễn táo bạo, họ đều cổ vũ tôi nhiệt tình. Tôi cảm giác họ thực sự rất quan tâm đến tôi, họ biết cách yêu thương và hòa hợp với tôi, và điều này rất quan trọng.

PV : Liên Hoan Phim Quốc tế Berlin. Gần đây anh đã có dịp đến đó ?

Leslie : Vâng.

PV : Và lần này vai trò của anh khá đặc biệt ?

Leslie : Tôi làm giám khảo. Chính xác.

PV : Việc này như thế nào ?

Leslie : Rất khác biệt. Đây là một kinh nghiệm tốt vì thường thì người khác đánh giá tôi nhưng lần này tôi lại có một cơ hội … một đặc quyền bởi vì đây là lần đầu tiên một diễn viên châu Á được mời trở thành một thành viên trong ban giám khảo; có lẽ vì họ đánh giá tốt các bộ phim của tôi. Cảm giác rất khác lạ. Tôi thực sự rất thư thái và cũng không cần phải chưng diện lên như một ngôi sao điện ảnh lớn bảnh chọe nữa. Tôi chỉ việc mang theo một cái ba-lô và đến xem các bộ phim.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/65bb16edh74532f5729d4690.jpg
Leslie và các thành viên BGK Liên hoan phim quốc tế Berlin tháng 2, 1998


PV : Thường thì điều này khá áp lực chứ.

Leslie : Tại sao ? Không, không áp lực gì đâu. Tôi đã đến đó như một người bình thường và ngồi xem một vài bộ phim. Tôi chỉ phải xem phim của người khác và chỉ ra những điểm tốt cũng như những yếu điểm và sau đó thì làm thành bài đánh giá của riêng tôi thôi. Có tất cả 11 thành viên ban giám khảo và quan điểm của tôi phải đồng thuận với 10 người kia. Cùng nhau chúng tôi chọn ra một số phim mà chúng tôi nhất trí công nhận. Tôi cảm thấy đây là một kinh nghiệm rất tuyệt cho tôi. Nhiều người đã nói là Giải Kim Mã năm nay không công bằng vì nó không trao giải cho tôi đấy … ha ha ha … (cười ầm ỹ)

PV : Tôi cũng nói vậy đấy. Có rất nhiều người đồng quan điểm về việc này.

Leslie : Nhưng tôi lại cho rằng họ (tức ban giám khảo) đã cho ra quyết định công bằng đấy, vì đấy là ý kiến của cả hội đồng ban giám khảo 11 người, và rằng lá phiếu của họ đã không bầu cho Leslie Cheung. Và họ đều biết đấy là một quyết định được mọi người nhất trí. Anh không thể nói là nó không công bằng được. Nó còn tùy thuộc vào gu thẩm định của từng thành viên giám khảo. Tôi cho là nó hoàn toàn công bằng.

PV : Một số người có gu thẩm mỹ cao và một số người gu thẩm mỹ thấp chứ ??

Leslie : Ý anh là gu thẩm mỹ của anh thấp hả ? (cười to)

PV : Anh đã tham gia vào rất nhiều bộ phim. Anh nghĩ vai diễn nào của anh là nên được trao giải ?

Leslie : (cân nhắc một lúc) E hèm … Hiện giờ tôi cũng nghĩ là “Happy Together”. Nếu anh hỏi tôi thích bộ phim nào thì tôi nghĩ “Happy Together” là một phim khó bởi vì đóng phim của Vương Gia Vệ thực sự nhọc nhằn kinh khủng. Tôi có thể giải thích thế nào đây nhỉ ? Hầu như lý do là vì ông ấy không bao giờ có kịch bản và điều này làm công việc khó lên gấp bội. Điều mấu chốt nhất là ông ấy luôn tìm cách yêu cầu anh giữ vững thăng bằng trong một trạng thái nhất định. Ông sẽ nói rằng ông muốn nhân vật của ông ở trong một tâm trạng cố định nào đó. Vì thế anh phải làm việc trong một bầu không khí tâm trạng đó và phải nỗ lực thâu tóm tất cả mọi việc khác vào trong tâm trạng đó. Là diễn viên của Vương Gia Vệ, bạn sẽ cảm thấy đó là một vinh dự lớn nhưng cũng đồng thời sẽ rất đau khổ vì bạn chẳng bao giờ biết được các phân cảnh mà bạn phải đóng, chẳng biết nó là cảnh ở đầu phim, giữa phim hay cuối phim. Mọi diễn viên đều có một biểu đồ vận động cảm xúc cao thấp trong diễn xuất của anh ta, giống như phân cảnh nào sẽ là cao trào của bộ phim vậy, nhưng làm việc với Vương Gia Vệ, anh không biết nổi anh đang ở đâu và khó mà có thể đạt đến đỉnh điểm cảm xúc mãnh liệt nhưng tôi cho rằng đây là cá tính trong phong cách của ông ấy. Trở lại với vấn đề, sau mỗi lần hoàn thành một bộ phim, tôi thường xuyên xem đi xem lại nó, tôi hay day dứt và ước chi gía có cơ hội cho tôi làm lại hết, tôi sẽ có thể cải thiện nhân vật bằng diễn xuất theo một lối khác. Tôi đã cảm thấy như thế đối với “Farewell My Concubine” và “Rouge”và trong nhiều phim khác nữa. Tuy nhiên với “Happy Together”, tôi cảm thấy tôi đã nhập vai diễn đó … (đang tìm một biểu đạt chuẩn xác) … tôi không nói là tôi đã diễn đúng nhưng tôi rất … (vẫn không tìm được từ diễn tả chính xác) …

PV : Anh không thấy hối tiếc gì trong diễn xuất của anh phải không ?

Leslie : Yeah. Cách tôi diễn trong phim đấy chính xác là cách mà vai diễn nên như vậy.


Dịch bởi : heobeo @dienanh.net


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/8af33a87f0a3aa1fc75cc34d.jpg

Giang HN
01-10-2012, 08:38 AM
Ca Ca diễn Hà Bảo Vinh quá đỉnh mà. Mình đã luôn cho rằng có thể có 1 diễn viên nào khác đóng được Lê Diệu Huy, nhưng chẳng ai diễn được Hà Bảo Vinh cả, chỉ có Ca Ca mà thôi...

yeejin
01-10-2012, 07:04 PM
Trương Quốc Vinh là người đẹp nhất của làng điện ảnh Hồng Kông


Ngày : 2/4/2010
Nguồn : CNN (http://www.cnngo.com/hong-kong/play/hottest-men-classic-hong-kong-cinema-754404)
Dịch : babyandangels@YAN


http://www.xes.cx/Frank/Leslie-Cheung.jpg

CNN đã bình chọn 19 người đàn ông đẹp trong làng điện ảnh Hồng Kông và vị trí số 1 thuộc về siêu sao Trương Quốc Vinh - người đã tự tử bằng cách nhảy từ Mandarin Oriental 7 năm trước vào ngày cá tháng 4 . Anh là 1 ngôi sao được sự chú ý của nhiều người vì sự thành công của anh trong cả 2 lĩnh vực âm nhạc và điện ảnh . Nhiều người sẽ rất nhớ anh ấy .

Danh sách đầy đủ :

1. Trương Quốc Vinh
2. Lương Triều Vỹ
3. Lương Gia Huy
4. Ngô Ngạn Tổ
5. Châu Nhuận Phát
6. Lui Kei
7. Tạ Đình Phong
8. Tạ Hiền
9. Quách Phú Thành
10. Kenny Bee
11. Trần Bách Cường
12. Địch Long
13. Trần Hiểu Đông
14. Trịnh Y Kiện
15. Lưu Đức Hoa
16. Lê Minh
17. Cổ Thiên Lạc
18. Lý Tiểu Long
19. Chân Tử Đơn

yeejin
01-10-2012, 07:09 PM
19 nam diễn viên điển trai nhất của điện ảnh Hồng Kông


Nguồn: CNN Go (http://www.cnngo.com/hong-kong/play/hottest-men-classic-hong-kong-cinema-754404)
Người dịch: MTL26 @ DienAnh.Net

Lựa chọn của CNN là những người đàn ông tài năng nhất, quyến rũ nhất của điện ảnh Hồng Kông với gương mặt tuyệt đẹp ám ảnh giấc mơ của mọi thanh thiếu niên.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=OohhWXhY_ws)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

1. Trương Quốc Vinh: Nam danh ca cuối thế kỷ 20

Người ta không còn làm cho mình giống như Trương Quốc Vinh được nữa. Ngôi sao lưỡng tính đã đốt nóng màn ảnh với sự xuất hiện đầy gợi cảm trong hầu hết các phim anh tham gia, thể hiện những nhân vật ngọt ngào, lôi cuốn với một chút bí ẩn và nỗi khổ đau. Trương Quốc Vinh đã tự tử bằng cách nhảy từ khách sạn Mandarin Oriental xuống năm anh 46 tuổi, và cho đến nay, những người hâm mộ anh từ khắp nơi trên thế giới vẫn đến tụ tập tại khách sạn này để tưởng niệm sự ra đi của anh. Trang web Time gọi anh là “nam danh ca được yêu mến nhất cuối thế kỷ 20”.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=-zcUL9LlXp8)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem


2. Lương Triều Vỹ: Clark Gable của châu Á

Tài năng của Lương Triều Vỹ là không thể cưỡng lại được. De Niro công khai ngưỡng mộ anh. Trương Mạn Ngọc quý mến anh. Vương Gia Vệ xây dựng sự nghiệp nhờ anh. Những vai diễn của anh đa dạng một cách khó tin, từ những người anh hùng tráng kiện bạn có thể đưa về nhà để gây ấn tượng với bố bạn, đến nhân vật phản diện xấu xa như kẻ hấp dẫn nguy hiểm trong “Sắc, Giới”. Chàng diễn viên đoạt giải tại Liên hoan phim Cannes này cho người hâm mộ biết, khi ra khỏi phim trường anh “rất dè dặt, rất ít nói, rất trầm lặng”, và chỉ thông qua diễn xuất anh có thể bộc lộ những cảm xúc của mình mà không hề lúng túng. Chính sự phóng túng có kiềm chế trong công việc của anh mang lại sức hấp dẫn mạnh mẽ với các khán giả điện ảnh.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=wYT0mQfHGD4)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

3. Lương Gia Huy: Một Tony cao lớn và gợi cảm

Để phân biệt với Lương Triều Vỹ, Lương Gia Huy còn được gọi là “Tony lớn.” Lương Gia Huy có một gia tài học hành, kiến thức, bằng giáo sư trường cao đẳng, nhưng nước da tối mang lại cho anh sự gợi cảm kỳ lạ. Tất cả những điều đó khiến anh trở thành sự lựa chọn lý tưởng cho vai diễn anh chàng ăn chơi giàu có người Trung Quốc có cô bạn gái người Pháp còn thiếu niên trong tác phẩm chuyển thể từ tiểu thuyết của Magarite Duras “The Lover”. Máy quay đã bộc lộ một cách chân thực mọi đường nét rõ ràng và lướt trên gương mặt và thể hình của Lương Gia Huy trong bộ phim về tình dục này.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=4XKWD5zVBds)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

4. Ngô Ngạn Tổ: Lưu Đức Hoa mới

Đạo diễn nổi tiếng Hồng Kông Dương Phàm đã nhìn thấy người mẫu Ngô Ngạn Tổ lúc ấy còn vô danh trong một mẩu quảng cáo quần áo và đề nghị anh đóng vai chính trong phim điện ảnh tiếp theo của bà “Bishonen”, một phim về đồng tính được quay tại Hồng Kông. Và còn lại là lịch sử. Gương mặt dễ thương của Ngô Ngạn Tổ - với nét hao hao giống người đàn ông thanh lịch hàng đầu Hồng Kông Lưu Đức Hoa – thân hình vạm vỡ, và tài năng diễn xuất bắt đầu nảy nở khiến các cô gái và các chàng trai ngây ngất ngay cả khi chàng trai California vẫn phải rất nỗ lực với việc phát âm tiếng Quảng Đông. Ngô Ngạn Tổ đoạt giải Đạo diễn mới xuất sắc nhất tại Giải thưởng điện ảnh Hồng Kông với tác phẩm “Heavenly Kings”, đã sản xuất một vài phim điện ảnh, và thành lập cộng đồng nghệ sĩ trên mạng AliveNotDead.com.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=0-Qdt7W8jow&feature=player_embedded)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

5. Châu Nhuận Phát: Kẻ cướp kinh điển

Là một trong những diễn viên thành công nhất Hồng Kông trong việc xây dựng sự nghiệp ở Hollywood, Châu Nhuận Phát được người hâm mộ ở phương Tây biết đến nhiều nhất khi đóng những vai kẻ cướp anh hùng trong các phim truyền hình võ thuật, như “Ngọa hổ tàng long”. Nhưng ở Hồng Kông, Châu Nhuận Phát luôn được nhớ tới với vai diễn đặc trưng Mark Gor trong phim điện ảnh về kẻ cướp “Anh hùng bản sắc”. Sau khi bộ phim này tấn công các rạp chiếu, những thanh niên Hồng Kông đã bắt chước hình ảnh nhân vật tội phạm có lương tri của Châu Nhuận Phát – kính mát Alain Delon bán đắt như tôm tươi và áo choàng trở nên thời thượng bất chấp thời tiết nóng bức ở xứ cận nhiệt Hồng Kông.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=YVMiWaVegTI)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

6. Lữ Kỳ: Từ người đàn ông quyến rũ mới đến đạo diễn phim khiêu dâm

Lữ Kỳ rõ ràng là gương mặt thiếu niên cuốn hút nổi tiếng nhất những năm 1960 và 1970. Cùng với Trần Bảo Châu, cặp đôi này được gọi là cặp đôi vàng phòng vé suốt một thập kỷ. Vì vài lý do, Lữ Kỳ chuyển sang làm đạo diễn phim khiêu dâm. Người ta vẫn chưa xác định được điều này có phải là nguyên nhân làm giảm sức hút của gương mặt ăn khách này hay không.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=A0R48zIezUk)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

8. Tạ Hiền và Tạ Đình Phong: Cha nào con nấy

Sự quyến rũ được di truyền trong gia đình họ Tạ. Tạ Hiền và con trai ông Tạ Đình Phong đều tự hào có gương mặt đẹp cổ điển rất "George Clooney". Với người đàn ông 70 tuổi Tạ Hiền, mái tóc đuôi ngựa và áo sơ mi hở cho thấy ông đang cố gắng rất nhiều, nhưng rõ ràng điều đó có tác dụng với những phụ nữ độ tuổi đôi mươi như người tình cũ 23 tuổi của ông. Mặt khác, Tạ Đình Phong đã hoàn toàn ổn định cuộc sống gia đình với nữ diễn viên Trương Bá Chi và con trai Lucas của họ, và chăm chỉ phát triển sự nghiệp diễn xuất và ca hát của anh.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=5dMoZohKnek)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

9. Quách Phú Thành: Vua vũ đạo chinh phục điện ảnh

Chàng trai nhỏ bé Quách Phú Thành bùng nổ trên màn ảnh năm 1990 với chiếc áo sơ mi ướt đẫm trong mẩu quảng cáo mô tô của Honda, và từ đó chiếm lĩnh trái tim các cô gái châu Á một cách dịu dàng bằng những bước nhảy mạnh mẽ và đôi mắt ngây thơ.

Những khoảnh khắc được yêu thích nhất của Quách Phú Thành bao gồm điệu nhảy búng tay khó quên trong ca khúc thành công bất ngờ năm 1991 “Loving You Never Stop” và cảnh anh mặc chiếc quần yếm bằng vải din đuổi theo chiếc xe hơi màu hồng trong video ca nhạc “The Wild City” năm 1994.

20 năm trước, siêu sao này đã chuyển sang lĩnh vực điện ảnh trên bình diện rộng và hai lần được nhận giải Kim Mã cho Nam diễn viên xuất sắc nhất với "Divergence" và "After Our Exile." Anh cũng sưu tập được ít nhất 12 chiếc xe hơi cao cấp.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=fuCsOYmaaRE)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

10. Chung Trấn Đào: Chàng hề lôi cuốn

Dẫn đầu trong số những thanh niên nổi tiếng những năm 1970 là Chung Trấn Đào, trưởng nhóm vui tính của nhóm nhạc Hồng Kông The Wynners. Chung Trấn Đào làm cho các cô gái mê đắm những bài hát tiếng Anh được biểu diễn lại vào thời điểm các bài hát dân ca miền Tây đang thịnh hành, và việc anh trông tuyệt vời với chiếc áo vét da cũng không gây bất lợi gì. Điều tự nhiên duy nhất đến với Chung Trấn Đào việc chuyển sang đóng vai chính trong các phim tình cảm hài Hồng Kông và Đài Loan.

Anh bắt đầu đi xuống năm 1987 khi kết hôn với Trương Đức Lan, một phụ nữ giao thiệp rộng và thích mua sắm, đã tiêu phí hết tài sản của anh rồi ly dị. Chung Trấn Đào bị phá sản năm 2002 nhưng từ đó đã hồi phục nhanh chóng, và hiện nay là một nghệ sĩ độc thân.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=pMEy-zpYees)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

11. Trần Bách Cường: Sức hấp dẫn mang hơi hướng Byron (nhà thơ Anh)

Người đàn ông tráng kiện Trần Bách Cường ở thời hoàng kim những năm 1980 đã mang lại sự thịnh hành cho nhạc nhẹ tiếng Quảng Đông cùng với những ca sĩ đương thời Trương Quốc Vinh (cũng nằm trong danh sách này) và Đàm Vịnh Lân với những ca khúc trữ tình, lãng mạn, ngọt ngào và những phim điện ảnh và truyền hình phổ biến rộng rãi.

Trần Bách Cường, nổi tiếng với hình ảnh trong sáng, đã khiến những người hâm mộ sửng sốt khi qua đời năm 1992 ở tuổi 35 và nguyên nhân được cho là do lạm dụng ma túy và rượu.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=FpUrz_qN7iI)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

12. Địch Long: Ngôi sao võ thuật hấp dẫn

Điện ảnh Hồng Kông những năm 1960 đều là phim võ thuật và khi nhắc đến những chiến binh dũng cảm, bạn khó có thể tìm ra ai giỏi hơn hay đáng mến mộ hơn Địch Long.

Địch Long, người luyện tập Vịnh Xuân Quyền, gia nhập Thiệu Thị năm 1969. Sự xuất hiện táo bạo của ông trong bộ phim cực kỳ nổi tiếng “Độc Tí Đao Vương” đã mở đầu cho sự nghiệp của ông, và từ đó ông đóng vai chính trong hơn 70 phim bom tấn của Thiệu Thị, hầu hết là đóng những vai anh hùng táo bạo giỏi kiếm thuật.

Vai phụ của Địch Long trong phim “Anh hùng bản sắc” của Ngô Vũ Sâm là một bước ngoặt trong sự nghiệp của ông. Hiện nay, ngôi sao lớn tuổi này hầu hết đóng những nhân vật bị thua thiệt trong phim.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=6Ly3xvXll5c)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

13. Trần Hiểu Đông: Chàng trai láng giềng

Không có nhiều ngôi sao có khả năng khiến các cô gái yêu âm nhạc gào thét như Trần Hiểu Đông trong suốt những năm 1990. Ở đỉnh cao của sự nổi tiếng, ca sĩ kiêm diễn viên đẹp như trẻ thơ này được mọi cô gái trẻ Hồng Kông mê mẩn trong bộ phim khởi nghiệp của anh “First Love Unlimited”.

Trần Hiểu Đông hiện đang cố gắng làm hồi sinh sự nghiệp của anh khi đóng vai chính trong các phim truyền hình và điện ảnh ở đại lục.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=DlxUmEZwaKk)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

14. Trịnh Y Kiện: Mái tóc đẹp nhất

Nổi tiếng nhất với vai diễn Trần Hạo Nam trong loạt phim “Young and Dangerous”, ca sĩ kiêm diễn viên Trịnh Y Kiện thống trị trái tim những cô gái hư hỏng ở Hồng Kông. Trịnh Y Kiện đóng vai ông chủ quyến rũ của Hội tam hoàng trong phim, với mái tóc dài phù hợp hoàn hảo với gương mặt anh trong suốt những cuộc chiến đầu tiên, quần da bó sát không cho phép anh mang những đôi giày cao và những vai diễn anh hùng trong phim. Phần đầu tiên của loạt phim năm 1996 đã đưa Trịnh Y Kiện lên hàng ngôi sao và thúc đẩy sáu phần tiếp theo và dẫn đến sự ra đời thế hệ phim về Hội tam hoàng của điện ảnh Hồng Kông.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=-lQx1Sejp8Y)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

15. Lưu Đức Hoa: Người đàn ông luôn luôn hấp dẫn

Người đàn ông luôn nổi tiếng bậc nhất Hồng Kông bắt đầu sự nghiệp diễn xuất năm 18 tuổi và sớm gây được tiếng vang trên màn bạc sau khi đóng vai chính chàng trai hư hỏng Hoa trong tác phẩm của đạo diễn Vương Gia Vệ “As Tears Go By”.

Cho tới nay, Lưu Đức Hoa đã đóng vai chính trong hơn 100 tác phẩm và ngôi sao 49 tuổi này đã chứng tỏ được nhiều điều ngoài đôi mắt ngọt ngào với mũi khoằm và nét cằm dứt khoát. Những vai diễn của Lưu Đức Hoa trong “Running Out of the Time” và “Running on Karma” trong vai kẻ trộm đá quý và vận động viên thể hình đã mang về cho anh giải Nam diễn viên xuất sắc nhất. Mặc dù vậy, điều khiến người ta tò mò nhất, là mối quan hệ bí mật suốt hai mươi năm của anh và anh vừa kết hôn với người bạn gái Malaysia Chu Lệ Thanh.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=Ki7rEY2Hh78)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

16. Lê Minh: Cao ráo, ôn tồn nhưng đẹp trai

Ban đầu nổi tiếng khi đứng thứ nhì trong Giải thưởng âm nhạc tài năng mới lần thứ năm của TVB, Lê Minh đã được công nhận trên màn ảnh với vai diễn hết sức xúc động là nhân viên cảnh sát yêu kẻ thù của mình (Michelle Reis đóng) trong “The Wicked City”. Cùng với Trương Mạn Ngọc, anh nhận được đề cử đầu tiên cho danh hiệu Nam diễn viên xuất sắc nhất với tác phẩm “Comrades, Almost a Love Story” tại Giải thưởng điện ảnh Hồng Kông lần thứ 16.

Từ khoa học giả tưởng, kịch tính đến hành động, nam diễn viên 43 tuổi này bằng cách nào đó vẫn luôn chọn đóng vai những anh hùng lãng mạn trong tất cả các phim anh tham gia. Nhưng Lê minh vừa tham gia phim “Thập nguyệt vi thành” trong vai một kẻ ăn xin nhếch nhách, điên cuồng. Người ta hầu như không thể nhận ra anh.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=XNXT77_B8E0)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

17. Cổ Thiên Lạc: Làn da rám nắng đẹp nhất

Khởi nghiệp với vai trò người mẫu thời trang, Cổ Thiên Lạc được biết đến khi phá vỡ hình ảnh truyền thống của những chàng trai nổi tiếng Hồng Kông bằng cách nuôi dưỡng một làm da ngăm rám nắng mà anh vẫn còn duy trì một cách hoàn hảo. Dù đã tham gia nhiều phim trước đó, người ta vẫn nhớ đến anh nhiều nhất với phim hài “La Brassiere” trong đó anh và Lưu Thanh Vân cố gắng tìm hiểu ý nghĩa của việc làm ra “chiếc áo lót tốt nhất” bằng cách mặc thử nó một cách vụng về. Sau nhiều năm làm việc trong ngành phim ảnh, sự nghiệp của nam diễn viên 39 tuổi bắt đầu nở hoa. “Run Papa Run” mang về cho anh giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại Giải thưởng điện ảnh Hồng Kông lần thứ 28, và người ta cũng không thể quên được vai diễn của anh trong tác phẩm được giới phê bình khen ngợi năm ngoái “Accident”.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=JLO1YIWQuXE)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

18. Lý Tiểu Long: Huyền thoại

Còn có thể nói gì hơn về Lý Tiểu Long? Người đàn ông vừa là một nhà triết học, một chiến binh, một nghệ sĩ, và anh đã đưa phim võ thuật Hồng Kông lên một tầng cao mới. Ngoài ra, anh còn có diện mạo rất ưa nhìn. Đôi mắt điên cuồng, với thể lực ổn định tuyệt vời và những khẩu hiệu tranh đấu ấn tượng, Lý Tiểu Long đã đánh bại các địch thủ to lớn hơn anh gấp đôi và chinh phục trái tim của những cô gái nhỏ cũng dễ dàng như thế.




DienAnh.Net YouTube Player (http://www.youtube.com/watch?v=hfnXBUrS7E8)






Nếu ko chạy vui lòng bấm Play để xem

19. Chân Tử Đan: Người hùng phim hành động

Chân Tử Đan đã nổi tiếng từ lâu. Khởi đầu là diễn viên đóng thế cách đây hơn 20 năm, có tin đồn cho rằng Chân Tử Đan đã trải qua một cuộc phẫu thuật thẩm mỹ châu Á – phẫu thuật tạo mắt hai mí – và nổi lên như một dễn viên chính cường tráng và đẹp trai. Nếu đó là sự thật thì phải cảm ơn cuộc phẫu thuật thẩm mỹ đó, nếu không các cô gái trên thế giới sẽ mất đi niềm hạnh phúc khi được dõi theo con đường sự nghiệp của Chân Tử Đan – chỉ cho những bạn trai mê kung fu của họ nhân vật chính trong “Diệp Vấn” lần thứ năm. Hiện nay Chân Tử Đan đã trở thành một diễn viên hạng A thành công và chỉ đóng vai những anh hùng hành động một cách tình cờ.

Giang HN
02-10-2012, 11:43 AM
Lương Gia Huy cũng lọt top kìa... xem anh đóng Khách Sạn Long môn thật là hay thành một cặp hoàn hảo với cô Lâm... Vẫn chưa biết nhiều về anh, nhưng qua cách anh bảo vệ Ca Ca thì thấy là mình phải tìm hiểu nhiều hơn về anh ấy...

Louis_196
03-10-2012, 10:07 PM
13.


Tôi đặt tô cháo xuống bàn, không nhã nhặn như nó vốn phải được đối xử như vậy. Nhưng lúc này ai mà quan tâm đến việc đối xử với một cái tô, trong khi chủ nhân của nó còn không được đối xử cho ra hồn.

Tôi nhìn cậu ta bước ra khỏi phòng tắm, Hà Bảo Vinh ngồi vào bàn trong tư thế đang cố gắng đè bẹp thứ gì đó loi choi không ngừng động đậy, mím môi nhìn chòng chọc vào tô cháo như muốn đâm bầy nhầy cái thứ vốn đã lỏng quẹt chứa trong nó.

Tôi cũng chả quan tâm cậu ta ngồi như thế nào hay muốn đâm cái gì.

Bữa sáng kết thúc. Tôi ăn sạch thức ăn trong tô của mình, mặc kệ cậu ta có lấy muỗng quậy tới quậy lui hay có bỏ miếng nào vô miệng không. Chẳng có lý do gì để làm những chuyện dư hơi như vậy!



.

.


Tôi ngồi trước giá vẽ, thỏi chì đầu tiên vừa chạm vào mặt giấy thì gãy làm đôi. Bao tử tôi đã nhộn nhạo từ lúc sáng, bây giờ thì bắt đầu co thắt . Cả thỏi chì lẫn món cháo đều chống đối tôi.

Không phải đã đến thời kì cả cháo tôi cũng ăn hết nổi chứ?

Gần tám giờ sáng, khách du lịch bắt đầu rẽ vào khu phố cổ nơi chúng tôi vẽ tranh. Bouloz ngồi bên phải, cách tôi chừng sáu mét, đang vẽ một cô gái nhỏ với hai bím tóc xoăn đen, miệng không ngừng huyên thuyên những câu vô nghĩa.

“Cậu đấy, cãi nhau thì cãi nhau, làm gì trưng bộ mặt hãm tài đó ra, sẽ hù khách chạy mất!”

“Không phải tôi đả kích cậu, nhưng cứ cái đà này, cậu ta mà bỏ đi nữa thì cậu lại vắt giò lên cổ chạy đi tìm thôi.” “Chìu cậu ấy chút đi…”

“Nè, cậu có nghe tôi nói không vậy? Đừng có làm bộ như đang tập trung vẽ nha, tôi biết cậu đang nghe đó!”

“…, không phải tôi muốn xen vào chuyện hai người, nhưng cậu cãi nhau với cậu ta to quá, cả tôi, Vivian lẫn khách trọ khác đều bị làm phiền. Cậu phải nghĩ cho cái lỗ tai của kẻ khác nữa chứ…”



Tôi, còn chưa có đủ chìu cậu ta sao?

Thật chẳng biết phải làm thế nào Hà Bảo Vinh mới hài lòng. Mỗi một chuyện không đâu cũng đem ra gây gỗ được. Là tôi đã quá tự tin vào khả năng sống chung lâu dài với cậu ấy, hay thực chất tôi vốn không có cái khả năng đó?

“Huy!”



“HUY!”

_Chuyện gì?!

Thêm tên Bouloz cứ thích đêm tôi ra làm trò mua vui này nữa! Tôi đủ chuyện để đau đầu rồi.

_Khách hàng đang gọi cậu kìa!

_Ai…?

Theo cái hất mắt của Bouloz-tôi nhìn đến vị khách mở hàng của mình, đang đứng cạnh tôi-với mái tóc được chải gọn gẽ đầy keo bóng viền quanh khuôn mặt hình bầu-nhìn chằm chằm bức tranh tôi vẽ cho bà ấy với một thứ tình cảm như đang đeo phải vài quả tạ dưới cằm.

_Cậu trai trẻ!

_Vâng?…

_Tôi được vài người bạn giới thiệu đến chỗ cậu. Và, uhm…tôi đã hy vọng kết quả sẽ khác kia.

_...

_Tôi muốn nói, kỹ thuật của cậu rất tốt, cộng thêm việc trẻ ra vài chục tuổi là mơ ước của mọi phụ nữ, nhưng nó…_Bà ấy chỉ chỉ một cách dè chừng vào khuôn mặt trong bức tranh_...có phải trông có chút…không giống tôi hay không?!

Tôi nghĩ bà đã muốn thè lưỡi sau khi nói câu đó, nhưng để giữ lịch sự, và cả sự duyên dáng phải có của một quý bà, vị khách của tôi chỉ trông có vẻ hơi bị chuột rút cơ mặt bên phải.

Tôi thì có cảm giác muốn chuột rút luôn cả người. Trên nền giấy A2, trong mái tóc uốn lượn bóng bẩy được chăm chút vô cùng cẩn thận là khuôn mặt nhăn nhó không chịu ăn sáng nay của Hà Bảo Vinh!

Ở vị trí hoàn toàn có thể nhìn thấy những gì tôi vẽ, Bouloz gào vào sự xấu hổ của tôi một tràn cười khủng khiếp. Ai đi ngang qua có thể tưởng cậu ta hẳn đã mang di chứng vĩnh viễn của việc bị chó dại cắn.

Quý bà bên cạnh tôi thì tốt bụng hơn, chỉ thông cảm vỗ vai tôi mấy cái, còn khích lệ tôi đừng quá chán nản vào cuộc sống, mọi việc đều có hướng giải quyết, và rằng nếu mà tôi có stress dữ quá thì nên đi khám bác sĩ sẽ tốt hơn…(Bouloz gào thêm một tràn nữa, lần này thì giống như cậu ta đang bị chó cắn thật.)

_Xin lỗi bà…_Tôi nói nhỏ, không thể tưởng tượng có ngày bản thân lại trở nên gàn dở thế này.

_Không sao, cậu vẽ lại bức khác cho tôi là được.

_Vâng, sẽ nhanh thôi.

Tôi quơ vội tờ giấy xuống, vò nát rồi quăng đâu đó dưới chân, tập trung để vẽ người trước mặt, tự nhủ rằng nếu bất kì bộ phận nào của Hà Bảo Vinh còn xuất hiện trên giấy nữa-tôi sẽ cạp đứt luôn mười ngón tay mình.

~

Tám bức tranh trong một buổi sáng thực sự làm tôi kiệt sức. Bouloz kéo tôi đứng lên khi một người đàn ông tóc hoa râm có vẻ như chuẩn bị trở thành người khách thứ chín. Ông ấy dợm bước lại, sau thấy chúng tôi dọn dẹp giá vẽ nên quay lưng bỏ đi.

_Cậu muốn chết hả? Tôi vẽ đến bức thứ ba mỗi sáng là đã thấy bàn tay cứng đơ rồi.

_...

_Tôi nói-những kẻ đang yêu hay thích hành hạ bản thân vậy đấy. Ngu gì đâu!

_...

Tôi bê giá vẽ và bao đựng dụng cụ lững thững về, tay phải quả thật đã đờ ra như bột sáp, chẳng còn hơi sức để đấu khẩu với cậu ta nữa.

Con đường dài lê thê, mặt trời chói chang lại rọi trên đỉnh đầu. Lúc tôi rẽ vào khúc quanh nhỏ, Lucenz từ xa thò đầu ra ngoài chiếc tủ con của lão í ới gọi: “Nè, đã dùng chưa? Nó tuyệt chứ hả?”

_Không. Tệ lắm!

_...HẢ?!

Tôi bỏ qua điệu bộ kì quặc của Lucenz-với bộ cánh dệt thổ cẩm chẳng biết lão bê từ đâu về-đang ngoẹo cổ trong trạng thái bị đả kích quá độ, đi tiếp về nhà.

Lúc gần về đến nhà trọ, tôi ghé qua Pastelaria mua ít bánh mì và xúc xích. Mùi bột mì cùng với bơ sữa mới nướng khiến tôi dễ chịu đôi chút, bước chân cũng thấy nhẹ hơn. Bouloz mua hai cái baguette, bốn hộp mứt thơm và một lon thịt hộp. Chúng tôi thanh toán tiền xong thì Romal-ông chủ của tiệm nói với chúng tôi về Ngày lễ của bến cảng.

_Dzào…, năm nào mà chả vậy, ông cứ muốn bày ra nhiều việc làm gì?

Bouloz càu nhàu. Romal mắng cậu ta mấy câu, nào là “Bọn con nít ranh các cậu có biết quái gì về truyền thống đâu.” “Tôi thiệt tình thất vọng cùng cực…” “Thời buổi này người ta chỉ ru rú trong mấy cái hộp ngữa tay lấy tiền của các ông chủ, chẳng ai quan tâm đến những chiếc tàu đánh cá ngoài kia, nhờ chúng mà bọn cậu lớn lên cả đấy, ranh con!”…

Bouloz nói lại gì đó, đa số là những điều mà Romal không hài lòng, nên họ tiếp tục tranh cãi về chủ đề Ngày lễ.

Tôi kiếm được một chỗ trong tiệm để ngồi. Không thể bê nguyên giá vẽ, bao dụng cụ và đống thức ăn này về cùng một lần ngay được, mấy ngón tay bên phải tôi vẫn chưa thể nắm lại. Tôi xoa nắn chúng một lát.

Bên ngoài, nắng đã chan hòa nơi bậc thềm. Đồng hồ treo tường điểm đúng 11h.

Ngay bên dưới đồng hồ, tôi nhìn thấy đám trường xuân rũ rượi nơi cửa sổ đối diện, nắng vẽ lên mặt lá những bóng sáng chạy đung đưa theo gió, hàng ngàn bụi sáng li ti xổ tung giữa trời. Bảo Vinh nói cậu ấy thích những ngày nắng, nên tôi đã định khi nào thời tiết ấm lên, chúng tôi sẽ đi xem thác Iguazu. Nhưng khi thời tiết đã ấm lên rất nhiều rồi, tôi vẫn chưa thể nói với cậu ta “Chúng ta đến Iguazu nhé.”

Rốt cuộc thì tại sao chúng tôi lại cãi nhau chứ? Vì lọ nước hoa của Lucenz?

Thật sự, chỉ đơn giản là vì lọ nước hoa của Lucenz sao?!

Bouloz ném cái gì đó vào thùng rác ngay cạnh tôi sau khi bỏ lại mấy câu chửi thề, cậu ta kéo tôi ra khỏi tiệm. Tôi quay đầu định chào Romal một tiếng, nhưng ông ấy đang la ó dữ quá, nên tôi nghĩ ông chắc sẽ chẳng nghe hay thấy được tôi lúc này.

“Mẹ nó! Ai sống thì tự lo lấy thân, ổng làm quái gì cứ thích bảo người khác làm này làm nọ?...” …

“Tôi nói ổng già quá lú lẫn rồi, vài năm nữa cũng sẽ quên luôn cách làm bánh cho coi, đến lúc đó xem ổng còn lớn giọng được không…”

Tôi ôm bao đựng xúc xích và ba ổ mì dài trong tay, hương vị tỏa ra từ chúng khiến tôi dễ chịu. Lúc còn khoảng hai chục mét nữa là về đến nhà, Bouloz vẫn chưa chịu im miệng. Tôi thật chẳng biết cậu ta lấy đâu ra hơi sức để vừa đi bộ dưới mặt trời, vừa vác đồ, vừa nói liên tù tì như vậy.

“Ngày lễ của bến cảng cái khỉ gì, con người sống phải thực tế đôi chút chớ, cậu nói có phải không?!” “Mấy năm trước như thế nào thì cứ làm y như vậy, đằng nào cũng có ai quan tâm đâu, tục lệ thì tốt nhất nên dừng lại ở giới hạn của tục lệ mà thôi, cậu nói phải không?!...”

Tôi có biết những gì cậu ấy nói là “phải” hay “không phải” đâu, vả lại tôi cũng chẳng muốn mở miệng nói gì cả. Thiệt là mệt.

Cái chuyện Ngày lễ của bến cảng, tôi chỉ biết hàng năm vào cuối tháng ba-thời điểm thuyền ra khơi nhiều nhất, và để chuẩn bị cho mùa đánh bắt bội thu nhất-vào tháng năm hay sáu, người dân nơi đây sẽ tổ chức lễ hội cầu bình an cho bến cảng của họ, các cửa tiệm buôn bán đều đóng cửa ba ngày, mọi người ở ngoài đường đón tàu trở về, đem hải sản làm các món trong lễ hội, rồi tổ chức tiệc tùng gì đó với nhau. Không có năm nào tôi tham dự Ngày lễ của bến cảng, căn bản vì tôi không thích nơi đông người, nên chẳng muốn tham gia bất kì lễ hội nào. Những năm trước, cuối mỗi ngày Bouloz hoặc Vivian sẽ mang về cho tôi vài món ăn-và đó là thứ duy nhất mà tôi cảm nhận được từ ba ngày lễ.

Năm nay, tôi đã định sẽ cùng Bảo Vinh tham dự. Cậu ấy thích những nơi nhộn nhịp, có thức ăn ngon và vui chơi thỏa thích. Nhưng mọi chuyện lại thành ra thế này đây!

~

Thoát khỏi Bouloz, tôi nặng nề leo lên hai mươi bậc thang cấp. Đây là cái ngày gì không biết?

Bảo Vinh vừa thấy mặt tôi liền đi thẳng vào buồng tắm, chẳng thèm tắt cả tivi cậu ta đang xem. Tôi cũng không tắt. Sao cứ lần nào cũng là tôi làm những việc này, cậu ấy nên học cách xử lý cuộc sống của mình đi.

Mười phút trôi qua.

Tôi tranh thủ cắt bánh mì và chiên xúc xích. Có lẽ nên làm thêm nước sốt tỏi với nấm, Bảo Vinh thích ăn chúng cùng xúc xích.

Thì, dù sao, Hà Bảo Vinh đang bị thương ở tay, và tôi cũng đâu có muốn cậu ta lăn ra chết vì đói ngay trong nhà mình.

Mười lăm phút trôi qua.

Tôi dọn mọi thứ lên bàn, trông khá ngon mắt. Cậu ta làm cái quái gì trong buồng tắm thế không biết?!

Hai mươi phút trôi qua.

Tôi tắt tivi. Hà Bảo Vinh chắc không ngu ngốc tự nhúng hai bàn tay mình vào nước rồi lăn ra ngất vì đau đâu…Chúng tôi có vòi sen mà, phải không?!...

Ba mươi phút trôi qua.

Trường hợp xấu nhất là tên ngốc đó-sau khi nhịn đói cả buổi sáng đã hôn mê bất tỉnh rồi chết vì ngạt nước!

Tôi lao về phía buồng tắm, suýt nữa là đâm vào Hà Bảo Vinh vừa bước ra. Nước từ mái tóc nhỏ lên sàn nhà, cậu ấy cứ như vậy đi về phía tôi.

Chuyện gì đây? Muốn tôi lau tóc cho? Đừng hòng!

Bảo Vinh đi ngang qua tôi.

Chúng tôi ngồi vào bàn ăn, có lẽ vì chẳng còn chỗ nào khác để ngồi. Cậu ấy nhìn đống thức ăn trước mặt, nhưng không nhấc đũa lên. Nước từ mái đầu ước sũng vẫn nhỏ xuống, làm ước cả chiếc áo cậu ta đang mặc.

Tôi tự múc cho mình xúc xích, lấy một lát bánh mì trong khay rồi bắt đầu ăn.

Không muốn ăn thì mặc xác cậu, khi không xối nước lên đầu làm gì, ngày nào mà tôi chả gội đầu cho!

Tôi ăn hết lát mì thứ ba, Hà Bảo Vinh vẫn còn ngồi một cục ở đối diện, không ư hử lên tiếng gì cả. Tôi bốc lát thứ tư, nhai đến đau cả răng, sao mà bánh hôm nay cứng thế không biết?!

Một lát thì Bảo Vinh có vẻ chẳng thể chịu nổi nữa, cậu ta cầm lấy chén và đôi đũa. Nhưng tôi đắc ý chưa tới nửa giây đã thấy dạ dày co thắt dữ dội. Đống băng quấn quanh hai bàn tay cậu ấy ướt nhẹp, máu thấm ra cả bên ngoài. Khẳng định nếu không phải cố tình làm cho tôi hối hận, thì cũng là vô tình bị va vào cái gì đó trong lúc cậu ta ngu ngốc hành động theo bản năng.

Tôi đã bỏ qua việc cậu ta mím chặt môi nãy giờ, bỏ qua luôn cả việc cậu ta vốn lóng ngóng trật lên trật xuống khi tự chăm sóc lấy mình. Bây giờ thì tốt rồi, tự làm tự chịu.

Thiệt quả báo mà. Tôi cương với cậu ta làm gì không biết?!

_Làm gì vậy?

_Cậu phải thay băng thôi.

_Kệ nó.

_...

Tôi kéo hai tay cậu ấy lại. Đã đau đến nói không ra hơi mà còn làm cứng. Nhưng cậu ta cũng thật là mạnh, tôi suýt nữa bị hất ngược ra sau. Lúc nào cãi nhau với tôi Hà Bảo Vinh cũng đặc biệt có sức như thế này!

Dùng dằng một hồi, Bảo Vinh rốt cuộc chịu ngồi yên trên sô pha để tôi thay băng. Lúc tôi bôi thuốc sát trùng vào viết thương, cậu ấy đã muốn khóc tới nơi. Ai bảo làm ra những chuyện ngu ngốc này!

_Đi đâu nữa?

_Tới bàn, cậu không định ăn trưa hả?

_Làm sao mà ăn?

_Tôi đút.

Rồi, Hà Bảo Vinh ngấu nghiến hết số mì lẫn phần xúc xích còn lại-gấp ba phần tôi vừa mới ăn.

Cậu ta, rõ ràng...!


.

.


Tôi đến nhà hàng trễ nửa tiếng, nhưng mọi người vẫn chưa bắt đầu làm việc. Vào khoảng đầu tháng ba, được gọi là tháng của mùa lễ, cả gió cũng như thổi chậm chạp hơn. Tất cả đều có vẻ muốn chìm trong sự uể oải mà họ ngầm cho phép lẫn nhau. Khi thuyền đánh bắt trở về, mọi người ăn hải sản, dự trữ chúng cho mùa đông, các nhà hàng thì bắt đầu thực hiện quá trình “đông lạnh”, tức là sẽ chế biến chúng thành những món phơi khô, hoặc hun khói chúng-dành cho cả năm. Mọi người ít ra ngoài ăn hơn, nên chúng tôi cũng nhàn nhã hơn. Vào tháng ba và tháng tư, khách hàng đến Vivian’s chủ yếu để ăn vài món bánh ngọt hoặc tráng miệng, uống trà, cà phê để thư giãn và đa phần gặp nhau nói chuyện phiếm. Chẳng ai muốn bàn về công việc vào thời điểm này cả. Bouloz nói chuyện này thật quê mùa. Nhưng tôi lại cảm thấy đây là khoảng thời gian nên thơ nhất, từ cảnh vật cho đến tâm tình con người. Bouloz luôn cười nhạo khi nghe tôi nói như vậy.

“Thật hết biết, cậu là người thuộc thế kỉ nào rồi, cái nơi buồn chán chậm chạp này mà…Hey, tôi còn tưởng cậu sinh ra ở một thành phố nổi tiếng nhộn nhịp chớ? Cậu rốt cuộc là từ đâu rơi xuống vậy hả?!”

Hongkong quả là một thành phố nhộn nhịp, đến mức xô bồ, ồn ào và rối rắm. Tôi không thích hợp với nó, cũng như với chính gia đình mình vậy. Nghe có vẻ thật đáng thương-khi ai đó không thể thích hợp với chính gia đình mình. Dù sao thì tôi cũng đã rời xa Hongkong. Thỉnh thoảng tôi có nhớ về thành phố đó, về vài người tôi quen biết đang sống trong nó, và tôi cảm thấy-như vậy là đủ.

_Huy, hôm nay chúng ta làm ba món tráng miệng và vài phần salad thôi!

Chàng trai trẻ này là một trong những phụ bếp ở đây, cậu ấy cũng là người hoa, nghe âm giọng, tôi đoán cậu ta đến từ Đài Loan.

_Ừ, tôi biết rồi.

Cậu ấy luôn là người đến sớm nhất và về trễ nhất, sau tôi. Bây giờ thì cậu ấy là người đến sớm nhất và về trễ nhất ở đây. Có Hà Bảo Vinh, tôi không tài nào quản lý thời gian cho ra hồn được.

_Tôi để nguyên liệu đây cho anh nha.

Tôi gật đầu, nhìn mấy khay nguyên liệu chất đống trước mặt, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu làm việc.

Công việc của tôi là làm món tráng miệng và bánh hột gà, đôi khi tôi cũng làm mấy món salad. Nói chung, là việc đòi hỏi mỉ tỉ, nhưng không quá tốn sức. Lúc mới vào làm, Vivian hỏi tôi nấu món mặn tốt hơn hay làm đồ tráng miệng ngon hơn. Tôi đã trả lời “Tôi muốn làm đồ tráng miệng”, trong khi thật ra, tôi nấu món mặn tốt hơn. Đó không hẳn là một lời nói dối có mục đích. Vì sự thật tôi chẳng có mục đích gì để nói dối. Tôi cũng không biết nó là thói quen hay cái gì khác, chỉ là, trước đây lúc ở Hongkong-tôi thường đến nhà hàng của một người bạn nấu vài món vào cuối tuần, đó là cách tôi thư giãn. Nhưng Bảo Vinh nói cậu ấy không thích mùi đồ ăn trên người tôi, rất khó chịu, đổi lại mùi đồ ngọt thì được. Nên rồi, tôi cứ làm đồ ngọt suốt từ lúc đó.

Chỗ tôi đứng nấu có phần tách biệt với khu bếp chính, lại ở ngay cạnh một cửa sổ nhỏ thông gió khá tốt. Tôi thực thích chỗ này, mặc dù nó hơi mệt nhọc cho anh chàng phụ bếp mới. Cậu ta cứ chạy đi chạy lại giữa khu bếp của tôi với nhà kho đựng nguyên liệu, mà giữa chúng là khu bếp chính lúc nào cũng chật kín người.

_Huy, cái này anh dùng bao nhiêu? Số trứng hôm qua còn đủ không?

_Đủ, còn táo thì cứ để lại một nửa cho tôi.

Tôi đã nói với cậu ta nên dự tính chuẩn bị bao nhiêu nguyên liệu cho món của ngày hôm nay, như vậy đỡ mất công hơn, nhưng anh chàng lại bảo mình thích làm việc như vậy. “Nếu tôi chuẩn bị hết mọi thứ và không có ai sai tôi làm gì cả, thì cả ngày còn lại sẽ thật thê thảm!”.

Tôi có chút không kết nối được với nhân vật mới này, cậu ta cũng thật đặc biệt đi.

Khi khu bếp chính vào thời điểm nóng nhất, món tráng miệng của tôi cũng gần xong, bây giờ thì chờ để cho chúng vào tủ lạnh, và lấy mấy thứ khác ra khỏi lò. Tôi cảm thấy cứ đứng chờ thảnh thơi như vậy thì cũng chẳng làm gì, nên gọi điện về nhà xem Hà Bảo Vinh thế nào.

Như thường lệ, Bouloz bắt máy, trêu tôi một chập rồi mới gọi Bảo Vinh xuống.

_Cậu đang làm gì vậy?

_Xem tivi.

Giọng Bảo Vinh nhẹ bẫng, mềm mỏng hơn tôi nghĩ, có lẽ đã nguôi giận rồi.

_...Uhm, tay còn đau không?

_Còn,… một chút.

_Tối nay muốn ăn gì không?

_Gì cũng được.

_…

_...Khi nào cậu về?

_Làm việc xong sẽ về.

_Khi nào thì làm việc xong?

_Hai tiếng nữa.

_Ờ…

_Còn bánh mì và xúc xích trong tủ lạnh, muốn ăn thì hâm lại.

_Ừ.

_Để chế độ nướng, 200°F, khoảng ba phút là được.

_Ừ.

_Lúc lấy ra nhớ mang bao tay vào.

_Ừ…

_...Có muốn ăn kem không, tôi mua kem cho cậu.

_Không…

_Sao vậy?

_...

_...

_Tay tôi còn đau, lát nữa cậu về mới hâm đồ ăn đi.

_Ừ.

_...

_...Cậu cúp máy đi.

_Hả?...Ừ.

Bảo Vinh cúp máy.

Còn tôi vẫn đứng ôm ống nghe, đang điên cuồng đấu tranh giữa việc ở lại làm cho hết giờ hay chạy ngay về nhà lúc này. Có lẽ, ở lại là quyết định đúng đắn, cũng chỉ còn hai tiếng nữa thôi. Ăn nhằm gì hai tiếng đồng hồ chứ?! Tôi phải chịu trách nhiệm cho công việc của mình, nó không chỉ là phong cách, mà còn là tư cách.

Quỷ tha ma bắt cái tư cách này đi, tôi thật muốn về nhà tới điên rồi.

Đợi bánh nướng xong là được, đằng nào ba việc lặt vặt còn lại không có tôi cũng chẳng sao. Thêm nửa tiếng nữa. 30 phút…

Bên trong mặt gương bám đầy dầu mỡ của cái đồng hồ treo tường xám ngoắt, tôi phát khùng ngó kim dài nặng trịch nhích từng chút một qua mỗi khấc đen.

Kiên nhẫn!...kiên nhẫn….

_Huy!

_Hả…?

_Anh có chuyện gì không?

_Sao cơ?!

_Vì chuyện này không hay xảy ra với người bình thường lắm nên tôi mới nói…

_...

_Anh…đã ôm cái ống nghe suốt mười phút rồi!

.
.
.

_À, ha ha, không có gì!...

Tôi đặt ống nghe lại, cười khần khậc với cậu ấy. Nếu bây giờ tôi có trông như một tên điên thì cũng là tại Hà Bảo Vinh.

_...Mà, này cậu…

Sẽ cực kì ngu xuẩn khi mà tôi quên mất tên cậu ta vào lúc này. Nhưng tôi thật đã quên béng nó.

_Tiểu Trương!

_À, phải, Tiểu Trương.

Tiểu Trương có vẻ không hài lòng, được rồi-tôi tự nhủ-cậu ta là Tiểu Trương, cậu ta là Tiểu Trương…

_Sao vậy?

_...Hèm, chuyện là, cậu coi giúp tôi phần còn lại được không? Chỉ hôm nay thôi.

_Ý anh là…

_Tôi đã đặt chế độ-khoảng hai mươi phút nữa, cậu đem bánh ra khỏi lò sau khi nó tắt, lấy đồ tráng miệng trong tủ lạnh ra nếu có khách gọi, sau đó về nhà lúc 7 giờ tối. Xong!

_...

Tôi nghĩ nụ cười mình đang trưng ra rất thân thiện, hy vọng cậu ta không quay lưng bỏ chạy khi thấy nó.

Nhưng thái độ tiếp nhận chuyện này của Tiểu Trương...tích cực hơn tôi dự đoán.

_Thật không?! Tôi sẽ làm nó hả? Ok, không thành vấn đề!

_...À,..cám ơ…

_Thế nào, lấy bánh ra sau hai mươi phút, tôi trang trí thêm cho nó được không?

_Oh,…dĩ nhiên…

…là không nên làm như vậy.

Người ta lại có thể trang trí cái gì lên trên bánh hột gà?

_Đồ ngọt hôm nay-để coi-có quy linh cao, nước xí muội, bánh bao thơm. Ok. Nè, anh nghĩ có nên đề nghị một cách kết hợp mới-giống như-ăn quy linh cao và uống sữa đậu nành. Anh thấy sao hả? Tôi sẽ nói với bà chủ nhé!...

Có lẽ, là quá mức tích cực so với dự đoán.

Tôi biết ơn chào cậu ấy một cái, cầu trời phù hộ cho ai đó hôm nay sau khi ăn quy linh cao với uống sữa đậu nành sẽ không phải mua thêm thuốc cầm tiêu chảy.


.

.


Tôi dừng lại trước cánh cửa đang đóng, đứng yên năm phút mới đẩy vào.

Thì, dù gì đi nữa, việc chạy hộc hơi từ nhà hàng lên đây trong khi tôi có tới hai tiếng đồng hồ để đi bộ một quãng đường 60 mét cũng có chút mất mặt.

Bảo Vinh nằm-nửa ngồi trên bàn trong khi tivi vẫn mở. Tôi còn tưởng cậu ấy ngủ quên, cho đến lúc Bảo Vinh bật dậy và bắt gặp tôi, ờ, đang đứng lúng túng ngoài cửa hay cái gì đó đại loại.

_Sao cậu về nhà vậy?

_...Xong việc rồi.

_Tôi tưởng còn hai tiếng nữa mới xong?!

_Hôm nay nhà hàng ít khách.

Xin lỗi Vivian, tôi thật cũng chẳng muốn trù ếm gì doanh thu ngày hôm nay!

Dù sao, tôi thề là Bảo Vinh đã cười khi bắt đầu hỏi câu thứ hai.

_Đói bụng chưa?

Tôi xắn tay áo, biết có đói thật hay chưa thì Hà Bảo Vinh cũng sẽ gật đầu.

_...Uhm.

Cậu ấy gật đầu.

Và vì quá hăng hái hâm lại thức ăn, mà tôi không để ý-cái gật đầu của cậu ấy có chút…ý nhị.

Chúng tôi kết thúc bữa ăn lúc năm giờ rưỡi. Dù tôi đã cố gắng làm cho mọi chuyện diễn ra chậm nhất có thể, thì sau khi tôi vừa cho Hà Bảo Vinh ăn, vừa tự ăn bằng kiểu nhét từng miếng một bánh mì cỡ một lóng tay vô miệng, bữa ăn vẫn cứ kết thúc vào lúc năm giờ rưỡi.

_Sớm nhỉ.

Bảo Vinh lướt qua đồng hồ trên giá tường, ý nhị nói.

Tôi nhìn bồn rửa chén đang đầy nước, với hai bàn tay toàn bọt xà phòng của mình nhúng trong đó, cũng vô cùng ý nhị làm như đang tập trung rửa chén.

_...Ờ, có chút sớm.

Là có chút quá sớm. Thông thường chúng tôi ăn cơm tối sau bảy giờ. Dù sao, tôi nghĩ, việc gì cũng có đột xuất, ăn tối sớm một chút cũng…tốt thôi. Nên, rửa tiếp đống chén bát này cho xong.

Không khí thiệt kì cục!

Tiếng nước chảy xối xả, hay tiếng chén đũa va loảng xoảng vào nhau cũng không làm nó bớt kì cục hơn. Tôi hy vọng Hà Bảo Vinh không nhìn mình, dù hết 99% là cậu ta đang làm điều đó. Tôi không thể nói chắc 100%, vì cậu ấy đang ngồi ở sau lưng tôi.

Hoặc đứng, hay nằm.

Để làm cho không khí bớt căng thẳng, hay chính xác là cho bản thân tôi bớt cảm thấy cái bầu không khí này căng thẳng, tôi cật lực vui vẻ nói vài câu.

_Sao cậu không dùng thử nước hoa xem.

...

...!

“Sao cậu không dùng thử nước hoa xem” đang dội vào màng nhĩ tôi. Nghe xa xăm, nhưng rõ ràng đến không trật đi đâu được. Chẳng có sao trời hay mặt trăng hay chùm sáng mờ ảo nào cho thấy đây chỉ là mấy việc lảm nhảm điên rồ trong khi mơ. Tức là, tôi thực sự đã thốt ra miệng “sao cậu không dùng thử nước hoa xem”!


Bởi mới nói, “vạ từ mồm mà ra” vẫn cứ là chân lý muôn thưở. Nhất là khi con ngưởi ở trong tình trạng suy thoái khả năng bắt đúng thời gian cho tư duy của bộ não với những thứ phun ra từ miệng họ. Đây không phải câu nói mang lỗi chính tả hay ngữ pháp nhiều nhất mà tôi từng nói, nhưng rõ ràng là câu ngu ngốc nhất, không hợp hoàn cảnh nhất và sai lầm nhất.

heobeo
05-10-2012, 02:24 PM
Hik, thiệt sự tui rất muốn đc 888 chiện với các nàng, đặc biệt là 888 về fic và trả lời mấy bài post =)) của nàng Louis đó, nhưng không hỉu DAN3 chạm mạch hay máy nhà tui chạm mạch mà hễ bước vô đây là kẹt mạng đứng cứng ngắc luôn, loay hoay mãi mới repost lại đc 1 bài, hu hu. Tình hình thế này hoài thì sao tui thoả lòng ham hố đây 3bored3



Forever Leslie

Leslie Cheung: Waiting for Left and Right competitors
Editor: Mary Lui - Photograher: Wing Shya
From: WWW
Source: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/foreverleslie.htm

ML - Mary Lui
LC - Leslie Cheung (Trương Quốc Vinh)

*****


Tôi từ phía Đông của Hương Cảng đảo vội vàng bay sang phía Tây. Tôi cứ nghĩ mình sẽ bắt gặp một “Gor Gor” (anh trai), nhưng trong thực tế tôi chỉ nhìn thấy một “Di Di” (em trai) thật trẻ trung đứng ngay trước mặt tôi. Anh ấy đang diện một bộ đồ đen, nói chuyện phiếm với một vài người trẻ tuổi rồi đi đến và nói “Xin chào” với tôi, sau một vài câu thăm hỏi, chúng tôi đi vào một phòng thu rộng lớn.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/2005112713304747332.jpg


Phải, nó rất lớn và đồ sộ, với một đám đông những con người, có lúc đi trước mặt anh, có lúc theo sau lưng anh, mang vác hành lý, chỉ đây rồi trỏ kia, mặc dù quang cảnh cũng chẳng lấy gì làm tuyệt mỹ lắm nhưng lại tràn đầy phong vị. Phong vị của một ngôi sao. Phẩm chất ấy trông mới tự nhiên làm sao, khi Gor Gor nhiệt tình giúp đỡ cô phụ trách trang phục mang vác đống quần áo khi anh bước đi.

Họ là những ai? Họ là các nhiếp ảnh gia, các chuyên gia hình ảnh, các phụ trách phục trang, các chuyên gia làm tóc, họ là trợ lý của các chuyên gia, huấn luyện viên của các ngôi sao, quản lý của các hãng ghi âm, và dĩ nhiên, quan trọng hơn hết thảy, họ là bạn và cũng là đồng nghiệp của anh. Và anh, anh là thần tượng của họ.

Chúng tôi nhìn ra bộ đồ Gucci anh mặc có đôi chút lỏng lẻo so với anh, tôi thấy anh nằm dài trong khoang xe, thấy anh tựa người vào thành xe. Gương mặt tinh tế của anh đã không hề thay đổi theo dòng thời gian, vóc dáng và ngoại hình ấy vẫn thật nhẹ nhõm và đẹp trai. Những năm tháng vừa trôi qua dường như không để lại chút dấu vết gì trên con người anh. Tuổi trẻ đặc biệt ân sủng anh. Leslie, từ nội tại cho đến diện mạo bên ngoài, thật vô cùng tương xứng với tiêu đề bài viết đầu tiên của chúng tôi: Mãi Mãi Thanh Xuân (Forever Young).



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/3e33d991jw1dm0hdaoernj.jpg


“Xin lỗi cô, Mary, tôi thật sự rất mệt, chúng ta hãy dời buổi phỏng vấn này vào một ngày khác nhé, cam đoan là chỉ trong một tuần thôi.” Leslie, người đã chụp ảnh từ ban trưa cho đến tối mịt, đã nói như thế với tôi trong nuối tiếc. Sau một tuần, chúng tôi gặp lại nhau trong phòng khách của Công ty Âm Nhạc Universal. Vừa mở lời anh đã cho hay: “Xin lỗi nha, tôi đang bị cảm nặng.” Anh ho liên tục trong suốt buổi trò chuyện. Chà, nhưng giọng nói ấy, cái giọng khàn khàn của anh lại nghe đặc biệt cuốn hút và quyến rũ. Mặc dù anh trông có đôi phần mệt mỏi, trí tuệ anh vẫn hoàn toàn minh mẫn, khi chúng tôi quá hào hứng và đi chệch khỏi chủ đề, anh luôn có khả năng kéo câu chuyện trở lại. Tôi nghĩ, anh chấp nhận buổi phỏng vấn này là vì lời đã hứa với tôi.

Leslie, là một ca sĩ, và một diễn viên, tỏa ánh hào quang trong một thời kỳ, và chưa bao giờ bị lỗi thời qua mọi thời đại, dù cho buổi hòa nhạc chia tay của anh được tổ chức đã cách nay 10 năm. Anh tuyên bố một cách công khai rằng anh sẽ không lên sân khấu nhận bất kỳ giải thưởng nào nữa, sẽ không hát trước công chúng, và sẽ không cần phấn đấu vì tiếng tăm.

Những năm này đây, anh sống cuộc đời tự tại, và tập trung vào công việc làm phim. Người hâm mộ âm nhạc chưa bao giờ quên anh, và số fan điện ảnh của anh thì ngày càng bành trướng.

Trong vài năm trở lại đây, dù mảnh đất âm nhạc vẫn biến đổi từng ngày, chứng kiến quá trình lớp nghệ sĩ trẻ đi lên và dần thay thế cho lớp người cũ thì mọi người vẫn không bỏ quên Leslie. Sau hai năm trời được hãng đĩa Rock thuyết phục, anh đã đồng ý quay trở lại làng nhạc sau khi bấm máy xong bộ phim “Temptress Moon” (Phong Nguyệt).

Đã thành thông lệ hàng năm, các lễ trao giải thưởng âm nhạc trở thành “bản tường trình” của làng âm nhạc, và như thường lệ Gor Gor luôn có phần vinh dự. Bài ca chậm buồn “Left Right Hand” của anh thắng bốn giải thưởng năm nay, nhưng anh đã không đến nhận. Đó là một lời hứa, và sự tôn trọng giữ gìn một lời hứa. Vậy là, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy người ca sĩ cuồn cuộn như sóng đổ trên sân khấu, nhưng lại không thể tìm ra dấu tích nào của anh ta.


Forever Leslie

Một ca sĩ Leslie: Khởi đầu từ từ chối cho đến việc tiếp nhận giải thưởng

Trong một “thế giới” khác, người hâm mộ cuối cùng cũng đã nhận thức và thích nghi được lối hành xử của một siêu sao. “I do”, “Wild Wind” khiến ngọn lửa tình yêu lại bùng lên mãnh liệt; “All depends on you”, “Infatuated Me”, “Spring Summer Autumn Winter”, “Count Down With You”, như đem lại cả trời ca hát và cảm xúc của những tháng ngày đã qua. “Vậy thì tại sao lần này anh lại lên sân khấu và nhận giải thưởng?” “À, Đó là một giải thưởng danh dự.” Anh nói một cách nghiêm túc. Phải, đó là tình yêu từ các fan hâm mộ anh, và xa hơn là sự kính trọng dành cho làng âm nhạc. Vậy nên buổi phỏng vấn của chúng tôi bắt đầu bằng chủ đề giải thưởng, việc thắng, nhận giải và từ chối giải.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/200581711141757.jpg


ML: Anh đã tuyên bố là sẽ không nhận bất kỳ giải thưởng nào liên quan đến ca hát, trong khi lễ trao giải đầu niên, ban tổ chức vẫn xếp bài “Left Right Hand” của anh vào Giải Top 10 Ca Khúc Tiếng Hoa, là một ca sĩ anh nghĩ như thế nào? Hay có thể nói thế này, anh đã đạt tới ranh giới không đòi hỏi gì chăng?

LC: (Với giọng khàn) Có thể nói là ranh giới không đòi hỏi, tôi đã có mọi giải thưởng mà tôi có thể đạt. Mặc dù vậy, với tư cách một ca sĩ, việc nhận được giải thưởng vẫn tốt hơn là không có giải nào. Nói một cách thẳng thắn thì tôi đã phải trải qua quãng thời gian lận đận quá dài. Tôi là một người từng trải. Tôi thật sự có thể hiểu nỗi lòng của các ca sĩ hiện nay khi họ tham dự một lễ trao giải với cả niềm kính trọng xen lẫn e sợ.


Việc nhận Giải Kim Đỉnh (Thành Tựu Trọn Đời - Golden Pin Award) là hành động đối đầu “truyền thống”

LC: Việc này làm tôi lại nhớ đến quãng thời gian khi Alan Tam và tôi cạnh tranh nhau. Tại một lễ trao giải đã xảy ra chuyện không vui. Tôi cảm thấy rất bối rối. Tôi vẫn còn nhớ Zhen Dan-rui, người hiện vẫn theo đuổi nghề DJ đã thuyết phục họ: “Đừng có xì xào than thở về Leslie, các bạn nên nhìn một lễ trao giải như một show thời trang lớn, và các ca sĩ cũng không khác gì hơn các người mẫu, chính người thiết kế sẽ quyết định người nào sẽ mặc cái gì, như chính các bạn đã yêu cầu tôi mặc Gucci vậy.” Chà, thời gian đó, bạn chưa đủ uy tín để nêu chính kiến. Phải, tôi nhận được một số giải thưởng, nhưng tôi không thấy vui chút nào. Người nghệ sĩ ai cũng cật lực làm việc, thậm chí không có đóng góp gì to tát thì họ vẫn nỗ lực và cố gắng rất nhiều. Vì vậy lẽ tự nhiên ai cũng mong đợi giải thưởng. Đó là mâu thuẫn bên trong của các nghệ sĩ. Bởi vì tôi từng tuyên bố rằng mình sẽ không nhận giải thưởng nữa, và cũng không cần xuất hiện trước công chúng quá thường xuyên, nên tôi đang ở trong trạng thái rất cân bằng.

Và rồi thình lình lại cho ra bài hát này đây “Left Right Hand”, có lẽ là vì tôi vừa gia nhập một hãng đĩa mới và đang muốn quảng bá, nhưng tôi chưa từng quảng bá cho công ty Ghi Âm Rock. Bởi vì nhờ vào các điều khoản trong hợp đồng nên tôi sẽ không phải làm bất cứ hoạt động tuyên truyền nào hết. Một vài người bạn đã nói với tôi, anh không quảng bá thì sao làm nghệ sĩ được. Mỗi năm tôi vẫn ghi âm và phát hành CD, tuy vậy cứ 100 người mua CD của anh, 90 người sẽ nhìn nhận nó dưới góc độ một sản phẩm thương mại. Khi anh làm ra một sản phẩm, anh không nên để cho mình quá thiếu đi sự thu hút, và tôi đã thực hiện những ý tưởng của tôi gãy gọn, thẳng thắn hơn nhờ vào những lời khuyên của họ.

Cách đây mười năm, khi tôi quay bộ phim ca nhạc “Sunset In Paris”, tôi mời Maggie Cheung (Trương Mạn Ngọc) và Cherrie Chung (Chung Sở Hồng) vào hai vai nữ chính. Và đạo diễn là John Woo (Ngô Vũ Sâm). Lần này tôi chọn một nữ diễn viên mới là Cecilia Cheung (Trương Bá Chi) và bạn tôi Dou Dou – Qiu Shuzhen. Nếu cô chân thành quan sát việc lập danh sách của tôi, cô sẽ nhận ra từ vai trò đạo diễn, biên kịch cho đến diễn viên tôi đều muốn là của mình. Phần mở đầu của bộ phim ca nhạc sẽ hiện lên dòng chữ “Một bộ phim của Leslie Cheung”. Tôi biết TVB không bao giờ để một nghệ sĩ vừa làm đạo diễn vừa làm biên kịch cho cùng một bộ phim. Vì thế tôi không yêu cầu họ phải trưng bày mọi thứ ra bên ngoài, tôi nghĩ mọi người đều biết điều đó ở trong lòng là được rồi.

Điều làm tôi vui hơn nữa là khi nghe tin đài Guotai chọn chiếu bộ TV drama này. Mỗi năm có rất nhiều TV drama được sản xuất, sao họ lại chọn phim của tôi? Có lẽ vì họ nghĩ rằng cái này có thể được chào đón, hoặc vì họ cho nó sẽ là tác phẩm tốt. Tâm trạng của tôi trong mấy năm nay luôn để dành để dấn thân vào các công việc như thế này (ý nói việc sản xuất phim), hơn là để đua tranh hay đấu đá với ai.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/6ccadf5ftw1dibkv2h0gnj.jpg


Quay về với chủ đề. Tại lễ trao giải, chắc cô đã biết, tôi được trao Giải Thành Tựu, giải Kim Đỉnh (Golden Pin Award), mà trong đa số suy nghĩ mọi người là giải thưởng chỉ dành cho “những người đã già”, mọi người nghĩ rằng sau khi đã đạt đến danh dự này, bạn sẽ kết thúc và “game over”. Tôi chỉ muốn đi ngược lại truyền thống đó. Tại sao RTHK phải thuyết phục tôi và thuyết phục người khác rằng tôi, Leslie vẫn sẽ là cái tên bảo chứng cho lượng tiêu thụ đĩa. Họ chỉ muốn Giải Kim Đỉnh được trẻ hóa mà thôi. (cười)

Tôi muốn chứng minh một điều là: ngay cả khi tôi đã có giải thưởng thành tựu, tôi vẫn là bảo chứng cho doanh thu nhạc hội, bảo chứng cho doanh số đĩa bán ra và vẫn giữ vững được danh tiếng. Trong trường hợp này, tôi nghĩ mình nên nhận lấy thử thách này, và việc nhận giải thưởng là một dạng thử thách như vậy đấy.

ML: Vậy là anh nhận giải cho bản thân anh ;;) ?

LC: Những giải thưởng thế này đâu cần cạnh tranh, đâu thể nào cạnh tranh vì nó, nó là một vinh dự chứng nhận cho chất lượng trong suốt một thời gian dài sáng tạo và cống hiến, và nó cũng là thực chứng của ngành công nghiệp âm nhạc dành cho nghệ sĩ trong một khoảng thời gian nhất định. Nếu tôi không nhận giải, tôi e ngày nào đó tôi sẽ thấy hối hận mất. :D (cười)


ML: Trong album “Count Down with You” của anh có rất nhiều ca khúc tuyệt vời khác bên cạnh “Left Right Hand” chẳng hạn như bài “Little Star”, rất trẻ thơ, và giai điệu của chúng cũng đặc biệt nữa. (đến lúc này tiếng Quảng kém chuẩn của phóng viên bị phơi bày, tôi liền đổi sang tiếng Quan Thoại và xin lỗi ngay lập tức. Leslie rất thông cảm và nói đừng bận tâm, tôi có thể nói tiếng Quan Thoại; và thế là hai con người gốc Quảng nói chuyện bằng tiếng Quan Thoại với nhau). Anh thích ca khúc nào nhất trong album?


Theo đuổi cảm xúc ca hát trong trẻo như đứa trẻ

LC: Tôi luôn dành sự ưu ái của mình với các bài ca lãng mạn, giai điệu chầm chậm, vì thế có nhiều ca khúc tôi thích trong album mới này. Cô biết đấy, tôi chỉ vừa cho ra mắt 1 CD trong 1, 2 năm nay, làm sao tôi lại không yêu chúng cho được? Chà, tôi có ấn tượng đặc biệt với “Little Star” vì tôi đã sáng tác nó, và có một câu chuyện đằng sau ca khúc. Nếu cô theo dõi tin tức, chắc cô biết khi tôi bấm máy bộ phim này (phim The Kid – Lưu Tinh Ngữ), điện ảnh HK đã thoái trào. Một nhóm người đồng minh được gọi là “Originality Alliance” bao gồm Er Dong Sheng, Peter Chen, Zhang Zhi Liang cùng tụ hợp lại để tìm vài siêu sao chịu đóng phim mà không cần phải trả thù lao cho đến khi bộ phim được công chiếu, sau đó mới lấy phần tỷ lệ lợi nhuận.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/thekid.jpg


Bởi vì họ nghĩ rằng, trước tình hình này, nếu các ngôi sao đều nhận thù lao lớn cho việc quay phim, nó sẽ khiến các nhà đầu tư e sợ, và sẽ không còn tiền để bấm máy. Tôi là người đầu tiên họ gọi đến. Trong ấn tượng của tôi, Zhang Zhiliang là một đạo diễn rất chân thành. Tôi không nói nó là đặc điểm của mọi bộ phim anh làm, nhưng phải thừa nhận rằng anh có cách quay phim của riêng anh.

Anh ấy muốn kể về câu chuyện của một người đàn ông và một cậu bé, có thể xem nó là một dạng khác của tình yêu, người đàn ông chăm sóc cho đứa trẻ. Trong khi thị trường ngoài kia đang tràn ngập phim sex và bạo lực, thì bộ phim này thật trong trẻo, tôi nghĩ nó là một phim tốt. Nên tôi nhận lời. Mất một tháng rưỡi để hoàn thành, và nó là bộ phim đầu tiên tôi làm nhà sản xuất. Ờ, nó bị thất bại về doanh thu (anh nở nụ cười nhẹ), vì bán không chạy. Ờ, tôi nghĩ việc chú trọng một bộ phim có bán chạy hay không là điều không quá quan trọng, mà nó nằm ở sự chân thành. “Little Star” là bản nhạc chủ đề dành riêng cho bộ phim này. Zhang Zhiliang muốn tôi viết nó cho anh, và làm bộ phim tươi sáng lên. Trong thực tế, tôi đã viết nhạc phim từ những năm 90, như phim “The Bride with White Hair” (Bạch Phát Ma Nữ), “Who is Man, Who is Woman” (Kim Chi Ngọc Diệp 2).

Trong lúc quay bộ phim, tôi đã viết ca khúc bằng cảm xúc dựa theo kinh nghiệm và chính gan ruột mình, và tôi nghĩ là nó phù hợp với bộ phim lắm chứ. Cô nói là nghe nó có vẻ trẻ con và ngây thơ, vâng, tôi đã bàn với người phối khí bài hát là khi anh phối khí, anh nên đặt mình vào cảm xúc của đứa trẻ đang hát “La-la-le-le”.

ML: Tôi không biết liệu đây có phải là cảm xúc của anh không hay là cảm xúc của tôi. Nhưng tôi cảm thấy rằng album này rất trong sáng và thanh thản, tôi không thể nói là nó nhìn thấu xã hội-con người, nhưng có điều gì đó như đã tách rời khỏi thế giới nhiễu loạn bên ngoài, nhưng ngay cả trong sự cô biệt tách rời đó, anh vẫn khăng khăng nắm giữ một điều gì đó. Điều này khác hẳn với những ca khúc nhạc nhảy, hay các ca khúc chậm buồn trước đây của anh. Giai điệu “chậm” luôn ẩn chứa một nỗi đau. Tôi nghe nói anh đang sắp phát hành một album mới, anh mong mỏi đây là tác phẩm dành cho ai?

LC: Vâng, tôi luôn muốn album mới của tôi phải khác với các album trước, và đem đến cho mọi người những cảm xúc mới. Điều này nói thì dễ nhưng để làm thì khó lắm. Album tiếp theo của tôi sẽ khác với album gần đây nhất. Tôi cho là album mới này mang nhiều tính nghệ thuật hơn, như đàn thùng ghitar, sẽ có nhiều âm thanh dây hơn. Thực tế cô vẫn sẽ cảm được phong cách của bài “Little Star”, chỉ có điều album mới sẽ đậm đặc hơn, cũng không theo khuynh hướng cổ điển nữa, chà phong cách này sẽ thiên về sự nhẹ bẫng.

ML: Vậy có điểm gì khác với âm nhạc của Zhu Zheqin (một nữ ca sĩ đại lục) không? Âm nhạc của cô ấy tràn đầy thanh âm, gần như không cần phải chú ý đến ca từ nữa.

LC: Dĩ nhiên chúng tôi khác nhau. Phong cách của tôi sẽ giống như các bài hát dân gian vậy. Tôi không biết liệu cô có chú ý đến bản “Spring Summer Autumn Winter” trong album “Count Down with You” không. Tôi không nói đến chủ đề, nhưng phong cách và phần tiết tấu của nó nghe như các bài hát dân gian. (Biên tập hỏi phải anh muốn nói đến nhạc đồng quê không, anh trả lời là phải)

ML: Buổi hòa nhạc của anh tổ chức tại trung tâm triển lãm nhận được phản hồi rất tốt. Tôi nghe nói anh đang chuẩn bị cho một buổi hòa nhạc nữa vào tháng tám. Có thể cho tôi hỏi phong cách lần này, hoặc những hành động đặc biệt nào anh muốn đem tới để làm hài lòng các fan của anh không?

LC: Vâng, tôi đã sắp xếp thời gian tại Hong Kan từ năm ngoái rồi. Phong cách của buổi hòa nhạc này vẫn đang được dàn dựng. Dĩ nhiên tôi hy vọng sẽ có thêm nhiều fan hơn. Và tôi đã thu thập lại rất nhiều bài hát từ năm 1996, tôi muốn hát lại cho họ nghe, những người đã luôn yêu quý tôi.

ML: Anh có hát mấy bài thánh ca và những bản nhạc đầy kỹ thuật của anh trong buổi hòa nhạc không?

LC: Không, tôi sẽ hát xen lẫn bài hát cũ và mới. Tôi không đồng tình rằng khi tổ chức hòa nhạc, rất nhiều ca sĩ chỉ hát những bài ca mới trong khi mọi người vẫn chưa quen với chúng. Làm vậy có thích đáng không? Mọi người mua vé, dù là họ muốn thưởng thức các ca khúc mới, nhưng hầu hết các fan đều muốn ôn lại giấc mơ cũ của họ, và những bài ca quen thuộc. Có rất nhiều ca khúc quen, sao không hát lại chúng? Vấn đề là biết tóm lượt chúng, và sắp xếp các bài ca theo cảm xúc mới, và thế là họ sẽ bị lôi cuốn thôi, thêm chút hiệu ứng âm nhạc và hình ảnh vào.


Tôi từng nghĩ rằng ca hát là chẳng đáng


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/5413_136318424560_654709560_2249648_1953824_n-1.jpg


ML: Anh có nghĩ đến việc tổ chức hòa nhạc tại Trung Quốc Đại lục không?

LC: Dĩ nhiên tôi có. Điều kỳ cục là lần trước khi tôi quay trở lại đại lục, một phóng viên cho tôi hay rằng có một số ca khúc của tôi và vài người bị liệt vào danh sách đen và cấm chúng tôi trình diễn, điều này hoàn toàn không thể hiểu nổi.

ML: Sao vậy được, trừ phi bài hát có ý nghĩa liên quan đến chính trị thôi chứ. Điều này sao vận vào các ca khúc của anh được. :O

LC: Dĩ nhiên, điều đó cũng chẳng sao. (Mỉm cười) Tôi chưa từng quan tâm đến chính trị. Nhiều người bạn hỏi sao tôi không bao giờ tham gia các cuộc tụ tập, tôi nghĩ là một nghệ sĩ giữ cho mình không thiên kiến sẽ tốt hơn, vậy mới thông minh. (lại giọng điệu chảnh chẹ của ổng :)) )

ML: Tôi biết là các lễ trao giải làm cho ca sĩ bị cảm thấy áp lực. Đặc biệt là cuộc chiến giữa các fan hâm mộ, điều này đã gây nên không ít chuyện không vui cho ca sĩ. Xem ra việc “từ chối giải thưởng” đã trở nên khá phổ biến ngày nay rồi. Nền âm nhạc dường như bị đóng băng kể từ khi Tứ Đại Thiên Vương dần dần tan rã, vậy anh có bao giờ thấy hối tiếc vì đã từ chối nhận các giải thưởng không?

LC: Chưa bao giờ. Thời điểm đó, tâm trạng tôi rất buồn và cảm thấy mệt mỏi, tôi tự vấn bản thân “Tại sao tôi cứ phải vật lộn và tranh giành?” Tôi đã rất lo lắng vào lúc đó. Tôi không biết cô có xem buổi phỏng vấn của tôi trên Đài Truyền hình Hong Kong không, trong cuộc phỏng vấn đó tôi đã nói lý do tại sao tôi từ chối giải thưởng. Tôi thực sự rất mệt mỏi, mỗi khi lên sân khấu là lại bị ai đó chửi rủa, la ó. Lúc đó tôi đọc mẩu tin về một vận động viên tennis bị fan cuồng của đối thủ cô ta đâm trong khi cô đang thi đấu giữa công chúng. (Ghi chú: vận động viên Leslie nhắc đến đó là Monica Seles). Vì vậy, bỗng dưng tôi tự hỏi liệu có fan của ai đó ngoài kia muốn giết chết tôi giữa nơi công cộng như thế không, một ngày nào đó khi tôi đang hát? Vậy thì ca hát còn đáng gì nữa? Cô nghĩ sao về điều đó đây? Điều quan trọng nhất là cuộc sống của ai đó, tôi nghĩ, cơ hội đặc ân của mỗi người là được nhìn thấy mặt trời.

ML: Anh thực sự nghĩ có khả năng xảy ra chuyện mưu sát khủng khiếp đó sao?

LC: Để tôi kể cô nghe, một cách thẳng thắn và nghiêm túc, hoàn toàn có thể xảy ra điều đó. Tôi thậm chí còn từng nhận được hàng mã, giấy giả làm tiền để đốt cho người chết, giấy dán tường cho người chết, nhận được gián chết và đủ loại côn trùng, những thứ như vậy đó (Ghi chú: Những điều Leslie kể trên được sử dụng trong đám tang của người Trung Quốc, nếu ai đó nhận được những thứ này, có nghĩa là có người nào đang muốn giết người nhận). Nếu cô là tôi, cô nghĩ sao? Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo sau? Dưới bầu trời này dám tôi bị ai đó giết chết lắm chứ. Cũng như John Lennon vậy, sau bao nhiêu năm không ca hát, vẫn không chạy thoát khỏi số mệnh, bị bắn bởi một gã hoàn toàn xa lạ. Thế nên, cô có thể khẳng định vậy lắm chứ, trong suốt khoảng thời gian căng thẳng đó.

Tôi từng nghĩ ca hát là chẳng đáng, thực sự đấy, không đáng để mạo hiểm cần cổ của tôi :) . Vì vậy, tôi quyết định từ bỏ tất cả. Điều quan trọng nhất ở đây là với trái tim rộng mở, và từ bỏ đi vài thứ đẹp đẽ để giữ lấy mạng sống của mình. (Khi nói những lời này, anh mở rộng hai cánh tay đưa lên và đưa tới trước, động tác của anh thật tao nhã và duyên dáng)

ML: Tôi nghĩ anh phải biết những người đó là fan của ai, liệu anh có thể tiết lộ vài thông tin thêm cho tôi không?

LC: Vâng, tôi biết họ là loại người thế nào. Tuy nhiên, xin thứ lỗi là tôi không thể kể chi tiết cho cô được. Trợ lý của tôi còn nhận được nhiều thứ như vậy hơn cả tôi, vì mọi thứ gửi đến cho tôi đều phải qua tay anh ấy đầu tiên mà. Mấy “món quà” này nhiều khủng khiếp, phải vất đi hết. Thật toàn trò chơi khăm đáng chán nản.

ML: Những điều đó là rất khó thông cảm với một người bình thường ở ngoài ngành giải trí. Chà, vậy còn về việc anh từ chối giải thưởng, vậy thì phản ứng của các fan của anh như thế nào?

LC: Họ đều cảm thấy rất tiếc nuối, họ đã muốn trả thù fan của đối thủ. Nhưng tôi nghĩ chuyện này không có lý. Chuyện tôi bị đổ tội cho việc Alan Tam (Đàm Vịnh Lân) không nhận giải thưởng cũng là chuyện ngu ngốc. Thật là điều ngớ ngẩn! Cố làm cho tôi phải hối hận vì những giải thưởng anh ấy từ chối! (Mỉm cười) Điều đó đâu liên quan gì đến tôi, đúng không? Nó cũng giống như chuyện Shu Qi (Thư Kỳ) suốt ngày bị sỉ nhục nơi công cộng bởi một số người, vì người ta cho rằng Leon Lai (Lê Minh) từ chối giải thưởng vì cô.

Khi tôi quay đầu nhìn lại và quan sát những người mới trong lĩnh vực này, tôi đã cảm thấy họ thật tội nghiệp và thê thảm. Tứ Đại Thiên Vương (Ghi chú: Trong tín ngưỡng và thần thoại Trung Hoa, Tứ Đại Thiên Vương là bốn thiên tướng của Ngọc Hoàng Thượng Đế, người ngự chính giữa trung tâm của các thần tiên. Tại Trung Quốc, chúng tôi gọi Leslie là Siêu Sao Thiên Hoàng - Heaven Emperor Superstar -, tương đương với Ngọc Hoàng), cũng lâm vào rắc rối tương tự. Không ai trong số chúng tôi muốn trở thành thiên vương, chúng tôi chỉ muốn là bản thân mình; chỉ có giới truyền thông tự bày trò và đặt họ đứng cạnh nhau để có thêm nhiều đề tài bàn luận mỗi khi họ xuất hiện tại các buổi họp báo.


Tôi nghĩ mình học chưa đủ trong âm nhạc

ML: Liệu anh có nghĩ đến giờ anh mới nhận được giải Golden Pin (Kim Đỉnh) là đã hơi muộn không ?

LC: Mọi người luôn bảo rằng đáng lý tôi nên được nhận nó từ mười năm trước đây. Nhưng chắc chắn vào thời điểm đó tôi không muốn nhận giải thưởng này đâu. Như tôi từng đề cập trước đây, đó là vấn đề của tâm lý, lúc đó hầu như tôi chẳng quan tâm nó là cái quái gì (cười). (Đó có phải là sự "mưu phản" bất cần của tuổi trẻ không ? phóng viên hỏi thêm). Có lẽ.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/4a3ca31eg66651d61b0ba.jpg


ML: Nhìn lại những chặng đường đã qua trong nhiều năm, liệu có bao giờ anh từng thấy hối hận vì điều gì không?

LC: Không, tôi không hối hận. Đó là ý tưởng vào thời điểm đó, ngược lại, tôi đã không thể có những cơ hội được đóng thật nhiều bộ phim hay như "Farewell To My Concubine" (Bá Vương Biệt Cơ), "Days Of Being Wild" (A Phi Chính Truyện) và nhiều phim khác trong nhiều năm sau này nếu như không có một quyết định tôi đã làm cách đây mười năm.

ML: Anh và Alan Tam (Đàm Vịnh Lân) là những ca sĩ thuộc về cùng một thời kỳ. Anh ấy hiện giờ tập trung vào chuyện kinh doanh và thỉnh thoảng lại đi gặp gỡ bạn bè kể từ sau khi từ chối giải thưởng, và Anita Mui (Mai Diễm Phương) là một ví dụ khác, cô ấy dốc lòng để đào tạo thế hệ ca sĩ mới. Nói một cách khác thì sức bật của anh không xa như họ và anh vẫn khăng khăng đi theo con đường riêng của mình, vậy thì anh đã làm được những gì cho ngành âm nhạc trong suốt những năm qua?

LC: Tôi soạn nhạc, viết nhạc cho người khác, sáng tác nhạc phim, bàn thảo kịch bản với đạo diễn. Vào thời điểm đó, tôi cực kỳ chăm chú vào điện ảnh. Tôi đảm nhiệm vai trò đạo diễn tuyến hai kể từ khi bấm máy "She's A Woman, He's a Man" (Kim Chi Ngọc Diệp), tôi không chỉ được người khác quay phim, mà tôi còn quay phim người khác. Hiện giờ tôi thích thú với điện ảnh hơn là âm nhạc.

ML: Tôi nghe nhiều hơn một người, cũng hoạt động chính trong cả hai lĩnh vực phim và ca nhạc, cô ấy từng nói rằng cô thích âm nhạc hơn, bởi vì ca hát là một việc sáng tạo thuộc về cá nhân trong khi đóng phim cô phải nghe theo lời đạo diễn.

LC: Cô ấy sẽ luôn có cảm nhận như thế nếu cô ấy duy trì góc nhìn của bản thân mình dưới phương diện là một người diễn viên. Tuy nhiên, tôi lại có tham vọng là một ngày đẹp trời nào đó tôi sẽ trở thành một đạo diễn, công việc đạo diễn nó chính là linh hồn của cả một bộ phim. Nếu có một ca sĩ nào nói với tôi như những gì cô đã nói với tôi rằng ca hát giúp cô ấy gặp gỡ được bản thân mình mạnh mẽ hơn diễn xuất thì, à, (suy nghĩ một lúc) cô ấy sai rồi.

ML: Ca sĩ thường có cảm nhận là cô ấy nhận được toàn bộ sự chú ý trên sân khấu.

LC: Nhưng dù là thế, cô ấy vẫn đâu thể nào kiểm soát được toàn bộ, những thứ như đèn đóm, độ vang sân khấu, ban nhạc và nhiều thứ khác, không thể kiểm soát hết được, những gì cô ấy có thể làm chỉ là kiểm soát phần trình diễn của mình, đạo diễn mới là người kiểm soát tất cả. Lấy thêm ví dụ nhé, ví như độ sáng đèn, ví như cỡ ảnh phim... đạo diễn là người thảo luận chúng với nhà quay phim. Và nếu anh muốn làm phim về một câu chuyện tình, việc quyết định ống kính lens, bao nhiêu cảnh dựng sẽ được thực hiện, nếu cô đơn thì cũng có sao, anh vẫn có thể tự làm được, hiệu ứng thị giác của cảnh dựng, làm cách nào để lèo lái các diễn viên vào câu chuyện etc. Những việc người đạo diễn có thể làm là vượt xa một người ca sĩ.

ML: Tôi có thể hiểu như thế này: bề ngoài thì ca sĩ thu hút được rất nhiều sự chú ý một cách công khai, nhưng chính nhà đạo diễn mới là người có thể vươn tới một sự tự phê chuẩn và có khả năng tiến xa, đến một cấp độ cao hơn. Mặc dù là tham vọng hiện tại anh muốn trở thành đạo diễn, và anh hiện đã rất nổi tiếng rồi, anh có bao giờ nghĩ rằng trong tương lai anh sẽ tạo thêm nhiều đột phá nữa không ? Như nói là, đầu tư và làm một vở kịch ca nhạc chẳng hạn ?

LC: (cười gượng) Chẳng bao giờ quá già để học hỏi, tôi phải luôn học hỏi từng bước một. (trở nên rất nghiêm túc) Dĩ nhiên tôi muốn làm nhiều thứ lắm, thật đấy, tôi hiện đã gần như tự sản xuất một nửa các album của mình rồi, nhưng tôi nghĩ mình vẫn chưa học đủ trong âm nhạc, tôi cần học nhiều hơn.


Ngôi sao điện ảnh Leslie Cheung: Kể từ khi bỏ lơ một sự cho phép, và



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/4c5bdc44jw1dj5lb73mvoj.jpg
Trương Quốc Vinh trong phim "Bá Vương Biệt Cơ"


Kể từ khi Trương Quốc Vinh khiêm nhường gác công việc ca hát sang một bên, anh đã phô bày cho chúng ta thấy một tài năng khác: diễn xuất. Nếu được xếp loại, tài năng của anh là xuất chúng. Bắt đầu từ cậu Thiếu gia Mười Hai trong "Rouge" (Yên Chi Khâu), theo đó là "A Phi" của "Những ngày hoang dại" (Days of Being Wild), rồi thì nghệ sĩ nổi tiếng của Tuồng cổ Bắc Kinh trong "Farewell My Concubine" và vai diễn đồng tính trong "Happy Together" (Xuân Quang Xạ Tiết), và nhà cộng sản bí mật trong "A Time To Remember" (Hồng Sắc Luyến Nhân).


ML: Anh đã đóng rất nhiều phim hay kể từ khi ly khai khỏi âm nhạc, bộ phim nổi tiếng nhất trong số đó là "Farewell My Concubine". Tại sao anh lại quyết định diễn một vai như vậy và hợp tác với một nhà đạo diễn của Trung Quốc Đại Lục ?

LC: Khi nhận lời đóng phim này, tôi đã e ngại rất nhiều. Bởi vì cách đây mười năm từng có một bản phim "Farewell My Concubine" của Hong Kong, và lúc đó Luo Qirui đã thuyết phục tôi nhận lời tham gia. Đó là một bộ phim nhạy cảm khi miêu tả về tình yêu phức tạp và mối thắt nút khó cởi giữa những người đàn ông trong một đoàn hát Kinh kịch, và vai diễn của tôi là một nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng khi đó người trung gian của tôi cho là mối quan tâm quan trọng nhất nên là giữ gìn danh tiếng tôi đang có trong thập niên 80, vì vậy cô ấy đã cương quyết phản đối tôi nhận vai diễn. Rốt cuộc, nữ tác gia của cuốn tiểu thuyết (cũng đồng thời là tác giả của "Rouge") Lí Bích Hoa đã nói chuyện với tôi, nói rằng bà hy vọng tôi sẽ đóng bộ phim này, và đạo diễn cho bộ phim sẽ là Chen Kaige (Trần Khải Ca). Nói thẳng ra thì lúc đó tôi đâu biết Chen Kaige là ai, bà cho tôi hay anh ấy là một đạo diễn rất giỏi đã từng làm phim "Yellow Land" (Hoàng Thổ Địa), "Walking and Singing" và nhiều phim khác. Tôi đã tìm hai cuộn băng video của anh để xem.

Tôi đã cảm thấy rằng anh Trần sở hữu những góc nhìn rất riêng biệt vượt xa nhiều người khác, những bộ phim thôn dã của anh luôn mang đậm phong vị và ý thức dân tộc, như trong "Yellow Land", "Walking and Singing" cả hai đều có những khuôn hình đại cảnh, và anh đã chia bố cục, phân phối chúng rất tốt. Tôi hiểu những cảnh tương tự như thế nên được xuất hiện trong "Farewell My Concubine", và thế là chúng tôi đã gặp nhau. Anh ta có cảm tính rằng tôi chính là người thích hợp cho vai diễn ngay sau lần gặp và thế là tôi biết tôi đang bắt đầu trở thành nhân vật.

Đã có vài sự thay ra đổi vào. Zu Long (Tôn Long) muốn được tham gia bộ phim này, và tâm tính tôi luôn không thích tranh chấp, dù dưới bất kỳ hình thức nào. Tôi có thể sẵn sàng nhường lại vai diễn ấy cho anh với một nụ cười thật lòng nếu anh ấy nghĩ rằng nó thật sự phù hợp với anh. Và dù sao thì vẫn có rất nhiều phim mong đợi tôi tham dự, tôi là người bận rộn mà. Có một số bất hòa gay gắt đã xảy ra giữa họ, thế rồi Chen Kaige lại mời tôi.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/3c5494ee17d732732cf53447.jpg


Thế là sau đó, tôi đến Bắc Kinh trong nửa năm, và quyết định phải học Kinh kịch thật tốt. Thêm vào đó tôi còn học tiếng Quan Thoại và làm quen với rất nhiều thầy dạy Kinh kịch trong suốt quãng thời gian làm phim. Điều đó rất thú vị. Đó là lần đầu tiên tôi đặt chân lên đất sỏi Trung Quốc vào độ tuổi 34, và nơi chốn đầu tiên là thành phố Bắc Kinh. Vì không hiểu, ban đầu tôi đã cảm thấy họ rất kiêu căng, tuy vây, khi tôi tiếp xúc với họ nhiều và nhiều hơn nữa, tôi nhận ra rằng họ cũng là người Hoa như tôi, và cũng chẳng kiêu căng chút nào, họ đối đãi với tôi rất tử tế. Tôi đã được kết bạn với rất nhiều người và cũng được biết đến rộng rãi trên thế giới nhờ vai diễn cho bộ phim này. Thêm một điều bổ ích, nó làm tôi thay đổi quan điểm về người dân Trung Quốc.

Trước khi đến Trung Quốc Đại Lục, tôi không nghĩ đó là mảnh đất tốt, và lại còn có cộng sản, tất cả những ấn tượng đều là rất tiêu cực và đầy áp lực. Rồi tôi nhận ra người Hong Kong cần học tập người Trung Quốc Đại Lục trong nhiều khía cạnh sau khi đã sống ở đây một thời gian, ví dụ như, văn hóa dân tộc, làm sao bạn tìm được thịt ngọt đông lạnh tại Hong Kong được chứ? Và rồi Thiên An Môn, các con phố lẻ, sihe courtyard (một dạng kiến trúc cổ điển truyền thống của người TQ), Thiên Đàn (một ngôi chùa tại Bắc Kinh) và nhiều thứ khác.

Những bộ phim sau đấy của anh đều tìm thấy bối cảnh ngay bên dòng Tô Châu và thành phố Thượng Hải giữa Trung Quốc Đại Lục, như là "Ghost of Opera/Phantom Lover" (Dạ Bán Ca Thanh), "Temptress Moon" (Phong Nguyệt) hay "New Shanghai Grand" (Tân Bến Thượng Hải) etc. Có lẽ đó là duyên phận.


Tôi nghĩ Củng Lợi rất xinh đẹp khi đứng trước khuôn hình

ML: Anh đã tiến xa, đến tham dự Liên hoan phim Cannes và Liên hoan phim Tokyo cùng vai diễn đặc biệt trong phim "Farewell My Concubine", anh có nghĩ nó là một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp phim ảnh của anh ?

LC: Vâng. Có thể nói như vậy.


ML: Đây là lần đầu tiên anh hợp tác với Trần Khải Ca, Trần Khải Ca lại là một trong những đạo diễn nổi tiếng nhất của Trung Quốc Đại Lục với kinh nghiệm sống dồi dào, môi trường sinh trưởng của anh cũng khác xa ông ấy, liệu có khó khăn gì trong giao tiếp giữa anh và ông ấy vào lúc ban đầu không ?

LC (lắc đầu): Không. Tôi hoàn toàn nghe theo yêu cầu của ông suốt quá trình quay phim. Mặc dù phông nền văn hóa khác nhau, nhưng ngôn ngữ hình thể là như nhau, tôi hỗ trợ ông quay bộ phim này và chúng tôi đã hào hứng thực hiện nó thay vì gây cản trở. Tôi đã tham gia nhiều phim, tôi có thể đáp ứng trọn vẹn mọi yêu cầu của ông, dưới bất kỳ góc độ và ở bất kỳ cấp độ nào mà ông muốn. Vì vậy, chúng tôi hòa hợp nhanh chóng và đã hợp tác vui vẻ.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/u92p28t3d690070f326dt20.jpg


Đặc biệt khi chúng tôi quay bộ phim "Temptress Moon", Trần Khải Ca từng là một Hồng vệ binh, giai đoạn lịch sử này đã để lại một cánh cửa niêm phong u ám cho thế hệ đạo diễn, mặc dù nó chỉ kéo dài trong mười năm thôi nhưng nó đã bít thế giới quan của họ, họ không có khái niệm gì về những năm 1930s của Thượng Hải nữa, không còn những xúc cảm tinh tế về người Thượng Hải, thế nên chúng tôi phải xem lại các bộ phim làm trong thời kỳ này như Angel on Street (Mã Lộ Thiên Sứ) và tìm cách nắm bắt ngôn ngữ hình thể của Thượng Quan Vân Châu (nữ minh tinh sáng giá thời bấy giờ). Làm phim này cũng thú vị lắm.

ML: Câu chuyện của "Temptress Moon" lấy bối cảnh Thượng Hải hoa lệ những năm 1930s. Các bộ phim trước đấy của nhà đạo diễn đều có một giọng tường thuật sâu, hoang vắng và mang phong vị thôn quê, rất khác với thành phố Thượng Hải bức ngột.

LC: Ông ấy đã bị ức chế và rất đau khổ khi quay bộ phim này. Tôi thậm chí đã nghĩ có lẽ kiểu phim này không hợp với ông.


ML: Anh đã từng hợp tác với nhiều ngôi sao nữ như Trương Mạn Ngọc, Mai Diễm Phương ... trước khi anh hợp tác với Củng Lợi trong các bộ phim của Trần Khải Ca, người nào đánh thức các cảm quan của anh tích cực nhất ?



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/3e3356aagw6dcjhk3qhtjj.jpg
Trương Quốc Vinh và Mai Diễm Phương trong một cảnh phim "Yên Chi Khâu"


LC: Tôi nghĩ tôi tương tác với Mai Diễm Phương rất hiệu quả, qua phim "Rouge" và "Who's the Woman Who's the Man" và làm khách mời danh dự cho các nhạc hội của cô ấy, mỗi lần như vậy đều là sự hợp tác tuyệt vời. Mạn Ngọc là một nữ diễn viên rất thông minh, nhưng bạn phải làm cho mọi thứ trở nên trơn tru êm mượt hết mực với cô ấy. Củng Lợi là một điển hình của các nữ minh tinh Đại Lục, một phụ nữ Sơn Đông, rất thẳng tính, cô ấy có thể kết bạn rất nhanh, tuy nhiên diễn xuất của cô ấy không khác biệt nhiều qua các bộ phim, vẻ đẹp của cô ấy lại rất hợp nhãn người nước ngoài.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/18835118jpg-r_760_x-f_jpg-q_x-20070907_025609.jpg


Vậy nên, ở phương Tây Củng Lợi có một vị thế cao hơn tại châu Á, Trung Quốc Đại Lục, Hong Kong và Đài Loan. Không thể phủ nhận được điều này, tôi nghĩ cô ấy rất xinh đẹp trên màn ảnh, chúng ta sẽ biết ngay cô ấy là một ngôi sao khi cô bước ra, và bản thân cô ấy cũng thật sự đẹp. Trương Nghệ Mưu rất biết cách quay hình Củng Lợi, nhưng khi làm việc với các đạo diễn khác như Trần Khải Ca cô ấy vẫn rất đẹp. Nói ngắn gọn, có thể miêu tả như thế này về Củng Lợi, không ai có thể phớt lờ cô một khi cô đang ở trong phòng, đơn giản là đang đứng mà thôi. Đó là phẩm chất quan trọng nhất của một đại minh tinh.


Điểm chính yếu ở đây là tôi nghĩ mình phải làm cho bạn diễn xem mình như nhân vật trong câu chuyện trong suốt quá trình quay. Làm sao để thổi bùng cảm hứng ? Nó cần sự tương tác giữa bạn và bạn diễn, cũng như chơi bóng đá vậy, tôi chuyền bóng cho anh, anh nhận quả bóng và chuyền lại cho tôi. Sự nhạy cảm của Mai Diễm Phương tuyệt vời, cô ấy có thể phản ứng rất nhanh trước những thông tin cô nắm bắt được qua biểu cảm đôi mắt của đối phương, điều này đã gây ấn tượng sâu đậm với tôi.


Còn tiếp
...


Khi nào rảnh tui sẽ dịch nốt bài này nha 3blood3

heobeo
05-10-2012, 07:56 PM
Nam Sanh Nữ Tương: Trung Quốc Điện Ảnh chi Tính Biệt (男生女相:中国电影之性别 hay Yang ± Yin: Gender in Chinese Cinema), đạo diễn bởi Quan Cẩm Bằng (Stanley Kwan) là một tác phẩm Hong Kong thuộc thể loại phim tài liệu ra mắt năm 1996, thời lượng 80 phút.

LINK DOWNLOAD (torrent, with Eng-sub): http://asiafilm.tv/project/yan-pol-v-kitajskom-kino/ => this is uploaded by Yara :x



======================



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/yamyin-gender-in-chinese-cinema.jpg

Ngoài Quan Cẩm Bằng, các vị khách mời gồm có : Các đạo diễn Trương Triệt, Trần Khải Ca, Phương Dục Bình, Hầu Hiếu Hiền, Lý An, Thái Minh Lượng, Từ Khắc, Ngô Vũ Sâm, Tạ Tấn, Dương Đức Xương và hai diễn viên Trương Quốc Vinh, Địch Long.

[Phim có sự hiện diện/nhắc tên của gần như mọi đạo diễn quan trọng nhất của Hoa ngữ đương thời, mở đầu là lời tự sự của đạo diễn Quan Cẩm Bằng về gia đình anh, sức ảnh hưởng của những người mẹ người chị và ám ảnh về người cha mất sớm. Anh cũng tự nhận mình là “một đạo diễn của nữ giới” khi thường xuyên trong các tác phẩm của anh nhân vật trung tâm đều là phụ nữ.

Thước phim tài liệu đề cập rằng trong giai đoạn đầu của điện ảnh Hoa ngữ, các nữ minh tinh là những người nắm giữ sức hút trên màn bạc, và điều này trái ngược hoàn toàn với nền điện ảnh Mỹ. Chỉ đến thời của đạo diễn Trương Triệt sức hấp dẫn của hình ảnh nam giới trên phim mới được khai thác đúng đắn và được chú trọng.]


........




[B][Quan Cẩm Bằng] Vào năm 1995, Hong Kong cho ra mắt phiên bản làm lại Dạ Bán Ca Thanh với sự tham diễn của Leslie Trương Quốc Vinh.



[b][Quan Cẩm Bằng] Trương Quốc Vinh là một người đàn ông điển trai. Trong phim Dạ Bán Ca Thanh anh diễn vai một người ca sĩ bị kẻ ác tàn bạo hủy hoại dung mạo. So sánh giữa cũ và mới, phiên bản nào anh cho là hay hơn ?

[Trương Quốc Vinh] Tôi cảm thấy kịch bản của bản phim mới đã để lỡ mất một số cơ hội khai thác tâm lý nhân vật. Đặc biệt là cảm xúc của nhân vật nam chính sau khi gương mặt anh ta bị hủy hoại. Nó chưa đủ sâu sắc. Tôi cho rằng nó vẫn còn quá giả tạo, đã dành quá nhiều đất cho phần lãng mạn ái tình. Tôi biết phiên bản gốc đưa ra được nhiều thông điệp hơn.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/test017.jpg


[Chiếu một số trích đoạn hai phiên bản Dạ Bán Ca Thanh]

[Quan Cẩm Bằng] Dung mạo bị biến dạng là một gợi ý liên tưởng đến thói tự yêu bản thân (khí chất hoa thủy tiên). Trương Quốc Vinh đã diễn qua nhiều nhân vật tự yêu chính mình. Tôi hỏi anh, liệu anh có thật là một kẻ tự yêu mình không ?

[Trương Quốc Vinh – cười tươi khoái chí :D] Hiển nhiên rồi !

[Hình ảnh nhân vật của Trương Quốc Vinh qua các phim Anh Hùng Bản Sắc, Yên Chi Khâu, Bá Vương Biệt Cơ]

[Quan Cẩm Bằng] Vậy phần nào mới là ấn tượng trước nhất ? Khí chất hoa thủy tiên của Trương Quốc Vinh hay là khía cạnh “nữ tính” của các nhân vật ?

[Trương Quốc Vinh] Tôi nghĩ mình sở hữu một số phẩm chất độc đáo. Khán giả kết nối được với chúng. Có lẽ là một dạng nhạy cảm, đặc biệt là trong thể loại lãng mạn. Một chất gì đó mong manh, nhẹ nhàng.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/a0eb1cd4jw1dqetkuyef5j.jpg


[Chiếu trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]

[Quan Cẩm Bằng] Nội dung của cuốn tiểu thuyết là về mối quan hệ yêu/hận giữa hai nam nghệ sĩ tuồng cổ Bắc Kinh. Nhưng bộ phim đã giảm đi các yếu tố đồng tính và nhấn vào chuyện một người phụ nữ xen vào giữa hai người đàn ông. Thêm nữa, tình cảm của người em cũng không được đáp đền. Tôi đã hỏi Trần Khải Ca vì sao anh lại có những thay đổi như vậy ?

[Trần Khải Ca] Khi tôi làm phim Bá Vương Biệt Cơ tôi không nhìn nhận đây là một câu chuyện đồng tính. Tôi chỉ lấy ra những chi tiết tôi cần từ trong cuốn tiểu thuyết. Sự thật là tôi đã phải chắt lọc lại. Tôi chắt lọc như thế nào ư ? Tại sao tôi xây dựng nên tuyến nhân vật cho Củng Lợi ? Tôi có những lý do hợp lý để làm như vậy. Thực tiễn nhất là chúng tôi đã tuyển Củng Lợi, chúng tôi phải tạo nhiều đất diễn hơn cho cô ấy thể hiện. Nhưng quan trọng hơn nữa là tôi cần một nhân vật tương phản với nhân vật của Trương Quốc Vinh. Tôi phải bổ sung vào bộ phim những mối dây tình cảm được xem là chính thống hơn để làm bật lên sự tương phản, để tô đậm những cảm xúc của người em dành cho người anh – nhân vật do Trương Phong Nghị thủ diễn.

[Trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]

[Quan Cẩm Bằng] Cái kết phim của Trần Khải Ca cũng khác biệt so với câu chuyện gốc. Đoạn kết của anh đi "đúng kiểu" hơn. Hai nam nghệ sĩ cùng diễn tập lại trích đoạn Hạng Vũ biệt Ngu Cơ, và nhân vật của Trương Quốc Vinh đã thật sự rút gươm tự vẫn. Cái kết nguyên thủy là hai nam nghệ sĩ gặp lại nhau khi đã già trong một nhà tắm dành cho người đồng tính.

[Trích đoạn bản phim truyền hình Bá Vương Biệt Cơ năm 1982 giữ nguyên kết thúc như trong tiểu thuyết]



http://i966.photobucket.com/albums/ae143/Leslie_Wong/Lesliemovie/540b9647gw1dnvazpjidhj.jpg


[Quan Cẩm Bằng] Một số người cho rằng việc thay đổi hướng đi câu chuyện của Trần Khải Ca là thể hiện cho thái độ kỳ thị người đồng tính. Vậy anh ấy đã biện hộ cho mình như thế nào đây ?

[Trần Khải Ca] Đối với tôi, kết phim cùng cái chết của Trình Điệp Y giúp đẩy bộ phim lên đến cực điểm. Tôi đã nghĩ tới nhiều tình huống cho kết thúc phim. Họ có thể vĩnh viễn xa nhau, những cuộc chia ly đẫm lệ, và vẫy tay tạ từ ... nhưng những điều đó không làm hài lòng tôi, cũng không phù hợp với cá tính Trình Điệp Y. Trình Điệp Y là kẻ sẽ cất cao giọng phản kháng. Tôi cho rằng thái độ ẩn đằng sau câu chuyện Bá Vương Biệt Cơ thuộc về thời hiện đại. Nhưng điều đó không có nghĩa chúng ta có thể ép buộc lối suy nghĩ của người hiện đại lên các nhân vật và cuộc đời của họ. Đấy là hai chuyện khác nhau. Khi bộ phim ra mắt, dù thế nào khán giả cũng sẽ nhận ra cốt lõi của nó thôi. Và cốt lõi là Điệp Y là một người đàn ông. Dù anh ta có phơi bày mình thế nào, anh ấy vẫn là đàn ông. Đây là câu chuyện về một người đàn ông đem lòng yêu một người đàn ông khác.

[Hình ảnh và nội dung bắt đầu chuyển sang sự nghiệp của Trần Khải Ca cùng tác phẩm có liên quan tới đề tài đồng tính khác là The Big Parade, rồi họ nhắc sang bộ phim kinh điển Vũ Đài Thư Muội 1965 của đạo diễn Tạ Tấn]

...

[Tạ Tấn] Vào thời điểm đó tại Trung Quốc chúng tôi luôn phải dè chừng, đối mặt với nhiều “thứ”. Các tình tiết liên quan tới giới tính có thể được đưa vào, nhưng không được đi sâu. Chúng tôi phải nhấn nội dung theo góc nhìn chính trị. Thế nên tôi không thể đi theo đường hướng khác.

[Trần Khải Ca] Tôi không thấy việc khai thác mối quan hệ giữa hai người phụ nữ gắn bó với nhau theo cái cách mà “tôi cần nhìn nhận” như vậy là hướng đi thú vị. Nếu tôi làm đạo diễn Vũ Đài Thư Muội, nó sẽ là một câu chuyện tình yêu giữa hai người phụ nữ. Nhưng những gì Vũ Đài Thư Muội đã truyền tải thì lại chẳng liên quan.

[Trích đoạn phim Vũ Đài Thư Muội, rồi chuyển sang trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]

[Tạ Tấn] Những bộ phim đầu của Trần Khải Ca chú trọng vào nội dung và những điển hình tính cách nên khán giả không lấy gì làm thích thú. Chúng không gây được hứng khởi, lại còn khó xem nên chẳng có mấy người xem chúng (cười). Nhưng Bá Vương Biệt Cơ đã đóng một dấu ấn thay đổi lớn cho anh ta. Tôi nhận ra biến chuyển này thật sự đi vào chi tiết và tinh tế. Người Trung Quốc chúng tôi nhìn nhận dạng quan hệ này rất khác với người phương Tây. Giữa hai người nam nghệ sĩ, điều này chấp nhận cũng dễ thôi. Nhưng những phân cảnh gợi tình giữa anh ấy (Trương Quốc Vinh) với gã “vua tuồng cổ” đồng tính thì thật sự khó mà chấp nhận.

[Trích đoạn “khó chịu” của Bá Vương Biệt Cơ, rồi chuyển sang sự nghiệp của Tạ Tấn với những bộ phim đã đi vào lịch sử như Cao Sơn Hạ Đích Hoa Hoàn, Phù Dung Trấn. Tạ Tấn cũng được xem là một nhà đạo diễn thường xuyên tập trung vào phụ nữ như Quan Cẩm Bằng]


...............


[Phim nhắc tới phần sự nghiệp của đạo diễn Từ Khắc cùng sở thích “vặn xoắn” giới tính các nhân vật của ông qua các phim Đao Mã Đán, Tiếu Ngạo Giang Hồ chi Đông Phương Bất Bại, Lương Chúc ... và họ bắt đầu đề cập tới hình tượng phi nam phi nữ của Lâm Thanh Hà]

[Trương Quốc Vinh – đoạn này vừa nói vừa biểu cảm rất sinh động :p] Trong chuẩn mực đạo đức của người Trung Hoa, sẽ dễ dàng được chấp nhận nếu một phụ nữ đóng vai phản xuyến hay giả trang nam nhi. Khi một phụ nữ diễn vai nam điều đấy không thành vấn đề gì, mọi người sẽ rất khoan dung với cô ấy. Nếu một người nữ phảng phất 60% nét nam tính, cô ấy sẽ được xưng tụng và kính nể. Nhưng nếu một người đàn ông diễn vai phụ nữ và nhìn 80% nữ tính, ngay lập tức sẽ bị chống đối, mọi người không rộng lượng với anh ta. Đây là một tình huống điển hình trong quy phạm đạo đức của người Trung Hoa. Nếu anh hỏi tôi Lâm Thanh Hà diễn vai nam có thực sự thuyết phục không thì tôi nghĩ là không. Xin lỗi, tệ thật ! Cô ấy là bạn rất tốt của tôi, nhưng tôi vẫn phải nói rằng cô ấy không đủ thuyết phục khi nhập thân thành đàn ông. Nhưng có một điểm hấp dẫn ở đây, cô ấy luôn tuyệt đẹp.

[Trích đoạn phim Tuyệt Đại Song Kiều, sau đó quay lại với trích đoạn phim Bá Vương Biệt Cơ]



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/p954945840.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/6619b131jw1dhvap4brdrj-1.png


[Quan Cẩm Bằng] Nữ diễn viên trong bộ dạng nam nhân vốn rất phổ biến, hình ảnh này được cả thế giới chấp nhận. Nhưng khi một nam diễn viên xuất hiện trong bộ dạng nữ giới, chuyện này sẽ luôn trở thành một “vấn đề”. Giới tính của anh ta, phẩm giá của anh ta sẽ bị đặt dưới dấu hỏi. Liệu điều này có làm phiền Trương Quốc Vinh không ?

[Trương Quốc Vinh] Hầu như trong rất nhiều phim tôi đã thể hiện một hình ảnh nhạy cảm mỏng manh, vì thế luôn có rất nhiều đồn đãi không thiện chí xung quanh tôi. Ngay từ buổi khởi đầu đã thế. Nhưng dần dần thế giới quan của mọi người đã bắt đầu thay đổi, anh có nhận thấy không ? Những chuyện này ngày càng ít bị để ý hơn, phải không ? Nói chi tiết hơn thì tại sao mọi người lại cần quan tâm nhỉ ? Họ trả tiền để được ngắm diễn viên xinh đẹp, quyến rũ trên màn ảnh. Và như vậy với khán giả mộ điệu về tình cảm mà nói là đã đủ. Và điều này cũng là hợp tình hợp lý, công bằng thôi. Nếu họ chấp nhận một người nữ diễn vai một người nam, thì nam diễn viên đóng vai nữ cũng nên được chấp nhận.


[Nội dung bộ phim tài liệu bắt đầu đi vào việc lý giải sự thay đổi trong nhận thức và nhu cầu thưởng thức mới của lớp trẻ thành thị những năm 90, sau đó lội ngược dòng thời gian quay về với hình tượng của bộ đôi nghệ sĩ tuồng cổ Quảng Đông trứ danh: Nhậm Kiếm Huy & Bạch Tuyết Liên. Phim kết thúc cùng những câu hỏi của Quan Cẩm Bằng dành cho mẹ ruột của anh xoay quanh sự ái mộ của bà dành cho nữ nghệ sĩ Nhậm Kiếm Huy, “mối tình ngoài đời” giữa họ Nhậm & Bạch cũng như suy nghĩ của bà về đứa con trai công khai là một người đồng tính.]


======================


Chú thích: Mình chỉ trích dẫn những phần có liên quan tới Ca ca trong phim thôi nghen :">

heobeo
05-10-2012, 07:59 PM
Tưởng nhớ Leslie - Days of Being Wild hay A Phi Chính Truyện

Xin cảm ơn nguồn tài liệu của Boulevard_of_Broken_Dreams
Trích tuyển tập ACIM
Nguồn: lesliecheung.cc (http://lesliecheung.cc/memories/ACMI/content.htm)
Phỏng dịch: heobeo


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/daysofbeingwild/6e8ff967jw1dl284z28baj-1.jpg


Lời của Elizabeth Wright

Anh có thể duyên dáng và đáng tởm trong cùng một khoảnh khắc. Thực tế, thứ phẩm chất đưa đẩy như con lắc này là một phần của sức hấp dẫn vô tận của anh.

Luôn quyến rũ và đầy bí ẩn, Leslie Cheung có một sức mạnh hiện hữu trên màn bạc không thể nào phủ nhận. Các màn biểu diễn của anh là không thể đo lường bằng những thuật ngữ đơn giản. Anh sở hữu một sự cô đơn và chân thật đã nâng nhân vật anh diễn vượt qua khỏi ngưỡng giới của vật chất và hình hài. Anh có thể duyên dáng và đáng tởm trong cùng một khoảnh khắc. Thực tế, thứ phẩm chất đưa đẩy như con lắc này là một phần của sức hấp dẫn vô tận của anh. Độ rộng của cảm xúc và cái nhìn sâu vào bên trong thế giới nội tâm của anh đã đảm bảo cho những bất ngờ không thể tiên đoán được.

Là Yuddy của Days of Being Wild - đạo diễn Wong Kar Wai, một cách tinh xảo và khéo léo, anh đã trở thành hiện thân cho “cuộc khủng hoảng về nhận dạng bản thân” đã không chỉ thâm nhập khắp thế giới của Yuddy mà còn trong linh hồn đa văn hóa của Hong Kong. Anh bước ngang qua các ngôn từ, không cần nỗ lực vẫn dễ dàng bóng gió nên sự tách ly và cả ý thức về sự hoang tàn được thành hình từ những đặc tính bị phân mảnh ấy. Cuộc đấu tranh nội tâm và sự thất bại trong việc gìn giữ các mối quan hệ của anh đã giúp vẽ nên những truy cầu mà Yuddy luôn muốn được làm rõ. Anh đã diễn dịch thành công nét nội tâm mong manh đang bấp bênh trên một bờ vực của những u tối và buồn nản. Bên trong anh ta, khát khao, ký ức và tình cảm đã xung đột với nhau. Những sắc màu thấm đẫm và sự lộng lẫy về mặt thị giác của Days of Being Wild đã giúp nhấn trọng tâm vào tính nghiêm trọng và nỗi đau đang bị kiềm nén bên dưới bề mặt của nhân vật. Vẻ đẹp phù dung sớm nở tối tàn cùng nét diễn gợi nhiều liên tưởng của Cheung sẽ vẫn luôn là quyến rũ và những di sản anh để lại sẽ tiếp tục được phổ biến rộng rãi. Phong cách bền vững vĩnh viễn và sự tao nhã của anh sẽ không bao giờ bị lãng quên, cũng như không bao giờ sao chép được. Anh mãi mãi sẽ vẫn là một trong những đàn ông đáng yêu và tài năng rực rỡ hàng đầu của Hong Kong.


Lời của Adrian Martin

Leslie là bậc thầy của điệu nhảy quyến rũ khả thi, lôi cuốn mê hoặc và cũng làm họ phải quằn quại trong đau khổ.

Leslie Cheung là một bóng ma. Wong Kar Wai, nhà đạo diễn ăn ý nhất của anh, đã nhận ra điều này từ sớm. Ông đã cho Cheung món quá quý giá nhất mà một người đạo diễn có thể đem tới cho một người diễn viên: một hình hài điện ảnh, một sự hóa thân mới mẻ trong ánh sáng, bóng đổ, chuyển động, một hiện thân hình thành từ tam giác giữa các điệu bộ của người diễn viên, sự di chuyển của máy quay và tác động của nhịp điệu hình ảnh từ công việc dựng. Mặc dù trong trường hợp của Cheung, nó giống như là một sự trục xuất, tước bỏ đi vị ngọt ngào vốn có của con người anh. Cheung được sinh ra cho điện ảnh dường như để làm một kẻ phù du chóng tàn, mãi mãi trôi giạt trong khuôn hình, hòa vào cùng bóng tối, bất động và phai đi trong một tư thế tuyệt đẹp, hoặc qua một cái liếc nhìn bất ngờ, sắc lẻm.

Trong cảnh trước khi hiện tiêu đề của Days of Being Wild (1990), Wong đã làm phép phù thủy, quanh co trong mười shot quay để chiêu hồn nên bóng ma này. Chiếc máy quay theo dõi anh từ phía sau lưng khi anh tiến tới thùng nước giải khát một cách kiêu mạn. Chúng ta được nhìn thấy anh từ phía sau nhiều hơn từ phía trước: hiển nhiên đó là dấu hiệu của một bí ẩn. Anh cuộn mình lại một cách lười biếng trong một vài phân cảnh, và luôn luôn phải tự uể oải chống đỡ bản thân ngồi dậy cũng như tìm được động lực để cử động tiếp.

Anh lướt vào trong cái viễn cảnh mà chúng ta những tưởng là địa hạt ảo mộng của riêng anh một cách đầy bất ngờ, rồi lại lướt ra với cùng một cách thức cũng khó ngờ không kém. Rốt cuộc anh chỉ là một âm thanh mà thôi: âm thanh của tiếng bước chân anh tiến đến, rồi lại bỏ đi. Bên cạnh anh, Maggie Cheung là một hình dáng rõ ràng: đủ ánh sáng, đủ để nhìn thấy, tay lục lọi trong ngăn kéo đựng tiền, đang xếp các thùng hàng nước ngọt. Leslie là bậc thầy của điệu nhảy quyến rũ khả thi, lôi cuốn mê hoặc và cũng làm họ phải quằn quại trong đau khổ. Nhưng, than ôi, anh ấy thật vừa vặn ở đây: ngay cả khi bìa đĩa video ghi nhân vật của anh là “một người đàn ông tuyệt vọng đang truy tìm lại nguồn gốc của mình”. Và phần còn lại của bộ phim sẽ cho chúng ta thấy những cực độ mà bóng ma này có thể làm nên: những uể oải chán ghét và xa lánh (sự vui vẻ của anh ta chỉ kéo dài trong vỏn vẹn có một phút) xen kẽ cùng những cơn bùng nổ đầy bạo lực – và luôn luôn, cũng như tay trùm của thế giới ngầm Bugsy Siegel, có cái hành động chải chuốt tự mãn trước gương như để trấn an bản thân mình rằng, sau tất cả, anh vẫn tồn tại, rằng anh vẫn có nơi nào đó để đi, một nguồn gốc và một mục tiêu để theo đuổi. Nhưng thực khó để có thể làm một ai đó trong phim của Wong Kar Wai: mọi người đàn ông và mọi người đàn bà đều trông như thể quá giống nhau, và các vai diễn của họ, những vai trò và lời thoại đều có thể bị lu mờ và hòa tan vào nhau thật dễ dàng, thật vô chứng cứ. Tốt hơn là hãy làm một bóng ma. Leslie Cheung đã nói gì khi anh lướt ra khỏi cảnh quay này? “Cô sẽ mơ thấy tôi đêm nay”.


Lời của Jimmy Ngai

Tôi từng nghe về sự tồn tại của một loài chim không chân… Một khi được sinh ra, loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời… Đó là khi chết đi. Nhưng thật ra cánh chim ấy chưa bao giờ bay đến đâu...

Đó là một buổi sớm. Âm thanh trong phòng thu. Leslie đã ở đấy từ nửa đêm để ghi lại những lời độc thoại của mình. Buổi chiếu ra mắt vì mục đích từ thiện của Days of Being Wild được dự kiến sẽ diễn ra vào tối hôm đó. Wong Kar Wai đã hoàn toàn kiệt sức sau những giờ phút đắn đo về nghệ thuật cuối cùng, từ vài ngày trước ông đã chưa thể nghĩ ra hoàn chỉnh lời độc thoại trung tâm này. Người đạo diễn tỷ mỷ này luôn biết rõ mình muốn gì. Chỉ là vấn đề làm thế nào để thể hiện ra cho đúng ý đồ của ông mà thôi. Leslie đang ở trong một tâm trạng tốt. Bản năng của người diễn viên đã mách bảo cho anh biết điều gì là sẽ được dành cho anh. Leslie có thể chờ đợi. Chúng tôi chờ đợi. Đó là buổi sáng mà các câu chuyện truyền thuyết về loài chim không chân đã được bắt đầu.

Ngày nay, chúng ta biết rằng Days, cùng với Ashes of Time và Happy Together, là bộ ba tác phẩm của Leslie Cheung, loài chim không chân. Cá tính của người diễn viên thường bện chặt với bản chất con người thật đằng sau ống kính. Bầu năng lượng đang chực chờ vỡ bung được bọc khéo léo bên trong nỗi thất vọng, tỏa sáng, sôi sục và cuối cùng khiến khán giả phải sững sờ trước sự tinh vi đa màu sắc, đa kết cấu của nó.

Cánh chim không chân ấy không trình diễn cho chúng ta xem. Bởi nó là chính anh ấy.


---------------------

** Leslie Cheung : Trương Quốc Vinh
** Wong Kar Wai : Vương Gia Vệ
** Maggie Cheung : Trương Mạn Ngọc

** Elizabeth Wright : Cử nhân Nghệ thuật của Đại học Monash (Úc).
** Adrian Martin : Nhà phê bình phim của nhật báo The Age (Úc).
** Jimmy Ngai : Một nhà phê bình phim và kịch bản gia. Các tác phẩm của anh gồm có: Lan Yu, Island Tales, Hold You Tight.

Louis_196
06-10-2012, 06:34 PM
Ta, cuối cùng cũng lên mạng được hum nay3bye3 Dạo này túi bụi bận gần chết3blood3 cộng thêm, hơ hơ, thì là, cái truyện này ta hok có phải type trên word, mà là...viết trên giấy(được roài, ta biết, nghe có hơi điên khùng3empty3) nên ta phải type lại mỗi lần post, mệt nhắm...Vậy, cho nên, làm phiền mấy nàng phải đợi roài3adore3 lâu lâu ta mới post được ah 3afraid3

@heoheo: ta mà post được cái bài này thì rõ là mạng hay máy nhà nàng hỏng nhóe:D


Hum nay xem lại HT, ta bổ xung thêm 1 đoạn vừa mới khai quật, đấy là cái đoạn ku Huy đi mua pizza, bình thường khi không có ẻm ở nhà, chắc ku Huy hay ăn loại Napolitana nhưng bây giờ em nó đang ở nhà, phải đổi sang loại mà em nó thích chớ, loại Mozzallera đó, lão bán hàng còn ko tin nổi, hỏi đi hỏi lại Napolitana chứ...nhưng ku Huy từ đầu đến cuối khẳng định chắc nịch Mozzallera... Ấy thế mà khi về nhà thấy em nó đẩy cái giường và sofa lại gần nhau, ý là đòi ngủ chung thì hắn lại làm ra cái vẻ..

Đọc cái này mới vỡ lẽ thắc mắc lâu nay của mềnh. Ta vốn biết cái đoạn ông Huy mua pizza là cho thấy khả năng kém giao tiếp của ổng, nói chung là chẳng phải chỉ có cái đoạn đó, ta thấy cha Huy này vốn đã kém giao tiếp trong những cảnh đầu tiên kia, cả cái khi hắn mua sandwich hay ruợu ở quầy tạp hóa gần quán bar hắn làm. Có điều lúc coi cứ thắc mắc, cái đoạn ông chủ khăng khăng hỏi lại là Napolitana?...rốt cuộc lại có ý nghĩa gì, có giao tiếp kém thì hắn cũng là khách hàng, khách bảo sao thì lấy vậy chớ hỏi lại miết làm giề. Hihi, bây giờ đọc phát hiện của nàng Giang mới thấy đúng nha. Còn khúc sau mới đúng là kém giao tiếp, cộng thêm nôn dìa nhà để "vợ" ăn pizza cho nóng, nên giao tiếp nó càng kém =))

Giang HN
07-10-2012, 09:22 PM
Ta bổ xung thêm chi tiết nữa, bản engsub ta xem ku Huy lúc mua pizza còn yêu cầu move it fat... theo như hiểu biết của ta thì chắc là hắn muốn tầm bổ cho " vợ"...3aha3

heobeo
07-10-2012, 10:26 PM
Hik, kỳ lắm. Máy nhà tui vô DAN2 vẫn được nha, mà DAN3 nỳ sao khó khăn quá trời. Nó làm máy tui đứng hoài, nhiều khi phải khởi động lại luôn á. Tại sao ??? 3ahhh3




1956 ..Ngày mà một ngôi sao được sinh ra

Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc :x



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/autumn22.jpg


Đó là một ngày mùa thu. Những cơn gió thổi nhè nhẹ. Các chiếc lá màu xanh đã biến sang màu đỏ. Thiên nhiên đã đem đến một nguồn cảm hứng vô tận. Gió lại tiếp tục thổi. Lắng nghe âm thanh của gió. Lần này gió thổi nhanh hơn. Sau đó, những chiếc lá đỏ rơi xuống. Không cần phải khó chịu. Mỗi chiếc lá rơi xuống trái đất này luôn luôn đem lại một niềm hy vọng mới. Một sự tuần hoàn khác đã bắt đầu xuất hiện lại trên trái đất. Trên một trái đất không hoàn hảo, một trong những thành phố đó là : Hồng Kông. Ở một thành phố mà không bao giờ ngủ, một em bé sẽ sớm được sinh ra. Cách xa trái đất này, ở một thiên đường tuyệt đẹp, Đấng Tạo Hóa của trái đất đã nhìn xuống Hồng Kông. Đấng Tạo Hóa của trái đất này nói: "Anh ấy sẽ truyền cảm hứng cho nhiều người trong suốt cuộc đời của mình. Vượt trên tất cả, anh ấy sẽ là nguồn cảm hứng cho sự đam mê.! Thế giới cần phải biết đến đam mê là gì ".


Quay lại Hồng Kông, Cheung Wut Hoi, một người đàn ông 40 tuổi, trở thành cha đẻ của em bé được mong đợi ấy. Đa số như những người TQ , Cheung Wut Hoi là một người lao động siêng năng. Ông Cheung đến từ tỉnh Quảng Đông, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông đã sống ở Hồng Kông trong nhiều năm. Cha ông là một địa chủ có nhiều đất đai. bị sát hại trong cuộc cách mạng. Lúc đó bản thân ông Cheung cũng là một thợ may y phục nổi tiếng. Các thống đốc Hong Kong, đạo diễn trứ danh Hollywood Alfred Hitchcock, và các diễn viên William Holden, Cary Grant là những khách hàng trung thành của ông. Giống như bất kỳ người đàn ông thành đạt nào tại thời điểm đó, ông Cheung đã có hai vợ. Người vợ đầu tiên của ông, sinh ra tại Hong Kong, đã sinh cho ông ta chín người con, nhưng tình nhân trẻ tuổi của ông thì không có con. Ba người con của ông,, thứ ba, thứ tư và thứ chín đã chết khi còn trẻ. Vào thời điểm đó, gia đình đang chờ đợi đứa con thứ mười của ông Cheung. Thời gian được tính chính xác là một năm sau khi sinh con trai thứ chín của họ. Con trai thứ mười này được sinh ra cùng ngày. Có lẽ, con trai thứ chín của họ muốn quay lại một lần nữa. Đứa bé trở thành thứ mười.


Tiếng khóc đầu đời của đứa bé đến tai của mọi người như một tiếng nhạc thánh thót .Giọng của nó trong trẻo và lớn .Cả mẹ và bé đều được bình an. Sau đó, bà Cheung đã trở nên lo lắng cho con trai mới sinh của mình, vì cơ thể em bé rất nhỏ. Con trai thứ tám của gia đình họ Cheung, Didi đã được tám tuổi.Nó là một cậu bé khỏe mạnh với một cơ thể khỏe mạnh, và em bé đem so với nó thì là bé xíu . Họ đặt tên cho em bé mới sinh là Cheung Fat Chung (Trương Phát Tông), nhưng sau đó họ đổi tên của em bé bởi vì họ cảm thấy rằng cái tên mang ý nghĩa giống như "sưng". Vì vậy, họ đã đặt tên em bé là Cheung Kwok Wing. Tên tây của em bé là Bobby. Khuôn mặt em bé đầy đặn như mặt trăng mùa thu. Da của em bé rất mịn, giống như sứ. Em bé có một đôi mắt sáng long lanh như những ngôi sao . Với một cái mũi thon gọn, và một đôi tai đẹp, chắc chắn là em bé rất đẹp trai . Ophelia, Louisa, Serena, Aileen, Eddie và Didi là tên của các anh chị em ruột của em bé. Họ đã chào đón người em mới sinh của họ.


Tên của em bé là Cheung Kwok Wing (Trương Quốc Vinh). Đó là cái tên điển hình của những người họ Cheung, như chúng ta những nguời luôn luôn chú ý tuyệt vời để biết chi tiết. Kwok có nghĩa là 'Đất nước' , trong khi từ 'Wing' có nghĩa là danh dự và vinh quang.Em bé rất nhỏ, do đó, không ai có thể tưởng tượng được là sẽ có một ngày em bé là một tên tuổi lớn trong ngành công nghiệp giải trí của thế giới này .


Tuần sau họ sẽ ăn mừng tết trung thu. Bầu trời trong vắt cùng với ánh sáng của mặt trăng. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Một trong số đó đã rơi vào trái đất này. Lịch Trung Quốc cho thấy đó là năm con khỉ; ngày 8 tháng 8. Đó là ngày thứ tư. Ngày 12 tháng 9 năm 1956 là ngày khi một ngôi sao được sinh ra. Nhưng Cheung Kwok Wing đã trở thành hơn cả một ngôi sao .



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/532_o.jpg

...



Clip dành cho ca ca: Trương Quốc Vinh - như mùa thu vàng quyến rũ <3


http://www.youtube.com/watch?v=YNAVol2HRNo

heobeo
07-10-2012, 10:35 PM
Thời thơ ấu của Leslie Trương Quốc Vinh

Bản dịch của Aoshi @ dienanh.net :x
Nguồn: http://xoomer.virgilio.it/nguidett/bio01.htm


1956 – Ngày chào đời của một ngôi sao
For everything there is a season, and a time for every matter under heaven
(Ecclesiastes 3:1)
Phàm sự gì có thì tiết; mọi việc dưới trời có khi định.(Truyền đạo 3:1)



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/autumn-leaves-1108-lg-55265504.jpg


Đó là một ngày thu. Khi cơn gió nhẹ nhàng thổi. Khi những chiếc lá xanh đã đổ sang màu đỏ. Khi thiên nhiên tạo nguồn cảm hứng. Và gió lại thổi. Hãy lắng nghe tiếng gió! Lúc này gió lướt đi nhanh hơn. Theo đó lá đỏ cũng lìa cành rơi xuống. Nhưng ko cần phải muộn phiền.Bởi những chiếc lá đã rơi xuống sẽ luôn có niềm hi vọng mới. Một vòng tuần hoàn khác sẽ lại bắt đầu trên mặt đất. Trên thế giới ko hoàn hảo này, ở một trong những trung tâm của nó, HongKong. Ở cái thành phố ko bao giờ ngủ ấy, một cậu bé đã chào đời. Từ một thiên đường tươi đẹp cách xa mặt đất, Đấng tạo hóa của Trái Đất đã nhìn xuống Hong Kong. Và Người nói: Trong suốt cuộc đời mình, chàng trai này sẽ chinh phục rất nhiều người. Hầu như tất cả anh ấy sẽ làm người ta say mê. Thế giới cần biết say mê là thế nào.

Quay trở lại Hong Kong, Cheung Wut Hoi, một người đàn ông ở độ tuổi 40 đã trở thành cha của một đứa trẻ đáng được mong đợi. Như một người Trung Quốc thuần nhất, ông là một người thợ chăm chỉ. Trương đến từ tỉnh Quảng Đông, nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Ông đã sống ở Hong Kong nhiều năm. Cha ông là một địa chủ ở đại lục với số ruộng đất lớn nhất trên địa bàn tỉnh. Thời gian này Trương với thực lực của mình đã là một thợ may nổi tiếng. Thống đốc Hong Kong, đạo diễn nổi tiếng Alfred Hithcock của Hollywood, các nam tài tử William Holden và Cary Grant đều là những khách hàng quen của ông. Như bất cứ người đàn ông thành đạt nào tại thời điểm đó, Trương cũng có hai người vợ. Người vợ đầu của ông, bà là một người Hong Kong đã sinh cho ông 9 người con. Còn cô tình nhân trẻ thì ko có con. 3 người con của ông thứ 3, thứ 4 và thứ 9 đã qua đời khi còn nhỏ. Và thời gian đó, gia đình đang chờ đợi đứa con thứ 10 của Trương. Ngày hôm đó chính xác là 1 năm sau ngày sinh của người con trai thứ 9. Cậu con trai thứ 10 đã sinh vào cùng ngày. Có lẽ người con trai thứ 9 này muốn trở lại và thành cậu bé thứ 10.

Những tiếng khóc đầu tiên của cậu bé đến tai họ giống như giai điệu tuyệt vời của một bản nhạc. Giọng bé to và rõ. Cả hai đều đc mẹ tròn con vuông.Sau đó bà Trương bắt đầu lo lắng cho đứa con trai mới sinh, vì cậu bé trông nhỏ quá. Con trai thứ 8 của họ Trương, Didi đã 8 tuổi. Đó là một cậu bé khỏe mạnh với thân thể cường tráng, nhưng em trai mới sinh trông quá nhỏ so với cậu. Họ đặt tên cho em bé là Trương Phát Tông nhưng sau đó đã đổi tên cho cậu bé vì cảm thấy rằng cái tên đó cũng mang nghĩa là bị trương lên. Vì vậy họ gọi bé là Trương Quốc Vinh. Tên tiếng Anh là Bobby. Gương mặt cậu bé tựa trăng rằm trung thu, làn da mịn màng như sứ, đôi mắt cậu thì sáng như các vì sao. Với cái mũi cân đối như đc cắt gọt hoàn hảo, đôi tai đáng yêu, cậu bé này thực sự đẹp trai ko chút ngờ vực nào.Các anh chị em ruột Ophelia, Louisa, Serena, Aileen, Eddie and Didi cùng chào đón em trai mới sinh của họ.

Tên của cậu bé là Trương Quốc Vinh, đó là một điển hình của họ Trương, họ là những người luôn dành sự quan tâm lớn, tỉ mỉ đến cả những điều nhỏ nhất. Từ “Quốc” có nghĩa là đất nước, còn “Vinh” có nghĩa là danh dự và vinh quang. Cậu nhóc trông mới nhỏ bé làm sao. Vì vậy không ai có thể tưởng tượng đc rằng đến một ngày đó sẽ là một tên tuổi lớn trong ngành công nghiệp giải trí của thế giới này!
Tuần sau họ sẽ ăn mừng Tết Trung thu. Bầu trời trong, đầy ánh trăng với ngàn vì sao lấp lánh. Và một trong những vì sao ấy đã rơi xuống Trái đất này. Đó là ngày 8 tháng 8 năm con khỉ theo lịch Trung Hoa. Ngày 12 tháng 9 năm 1956, một ngôi sao đã chào đời. Nhưng Trương Quốc Vinh đã trở thành hơn cả một ngôi sao nữa.


1957-1963 – Cậu bé cô đơn
Người con trai thứ 10

Trương Quốc Vinh được thường gọi là “Sup Chai” có nghĩa là người con trai thứ 10. Vì sự khác biệt tuổi tác đến 8 năm với người anh trai thứ 8 của mình là Didi (Cheung Dai Wing- Trương Đại Vinh??) mà anh dần trở thành một cậu bé cô đơn. Rồi các anh thứ 7 và thứ 8 của anh bắt đầu hẹn hò với các cô gái và anh, một mình bị bỏ lại một góc chí có thể chơi cùng bộ đồ chơi G.I.Joe hay búp bê Barbie. Anh gần như chưa từng sống cùng cha dù chỉ một ngày vì cha anh không bao giờ ở nhà. Cha và mẹ anh quá bận rộn với công việc làm ăn của họ và vì thế họ không có thời gian dành cho Sup Chai. Điều này làm cậu bé rất buồn và đôi khi anh ghen tị với những người bạn của mình được cha mẹ yêu thương. Quốc Vinh và các anh chị em của anh sống trong một căn hộ ở Wan Chai cùng người bà bị bại liệt, bà đã quá già để có thể thể hiện tình yêu thương của mình dành cho các cháu.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/67226587jw1dqq216sap9j.jpg


Quốc Vinh không hề biết đến tình yêu của cha. “Cháu rất ít khi nói chuyện với cha”, một lần cậu bé Quốc Vinh đã nói với một người bạn của cha anh như thế. “Cháu và cha cũng không gần gũi nhau” cậu bé nói thêm. Không có sự nỗ lực nào từ phía cha của anh, Cheung Wut Hoi để thu hẹp khoảng cách giữa ông và con trai mình khi ông vẫn không bao giờ ở nhà. Ông chỉ có mặt ở nhà vào dịp tết Nguyên Đán mà thôi. Thời gian lâu nhất mà “Ông vua may mặc” ở với gia đình là 36 giờ như người con trai thứ 10 của ông nhớ lại. Mẹ của Quốc Vinh cũng bận rộng với việc cai quản việc kinh doanh của gia đình. Văn phòng của họ là một căn hộ 2 tầng ở trung tâm quận, tại đây bà làm thư ký cho chồng. Căn hộ của họ được chia làm hai tầng, một tầng để ở và một tầng là nơi làm việc. Họ biện minh cho hành động của mình là để có thể theo dõi những người làm công cho họ, và vì vậy, họ không thể ở cùng con cái. Đáng buồn là mẹ của Quốc Vinh qúa bận tâm đến công việc kinh doanh đến không thể ở nhà cùng các con. Chỉ vào các ngày cuối tuần bà mới dành thời gian cho bọn trẻ. Quốc Vinh thường bị người mẹ kế đối xử rất tệ. Người này luôn mang trong lòng cảm giác cay đắng vì cô ta ko có con nên thường xuyên cãi nhau với mẹ đẻ của Quốc Vinh và các thành viên khác trong gia đình. Cậu bé Quốc Vinh cảm thấy cha cậu là một người đàn ông vô trách nhiệm. Vào lúc đó, người cha giàu có của anh thường vui vẻ trong các quán bar và chi tiền của ông ấy cho beer và phụ nữ. Rồi một ngày Quốc Vinh nghe được cha anh đã nói xúc phạm với mẹ anh khi bà yêu cầu ông về các khoản chi tiêu hàng ngày. Cha của Quốc Vinh cũng thường đánh đập mẹ của anh. Đây là điều khủng khiếp và cậu bé đã luôn nghĩ rằng: “Đây là cái mà người ta gọi là hôn nhân sao. Tôi biết rằng mẹ mình không hề hạnh phúc”. Chứng kiến mối quan hệ hôn nhân của cha mẹ. Ý niệm về hôn nhân của Quốc Vinh thực sự bị xáo trộn. Điều đó lý giải tại sao anh đã khóc than trong lễ cưới của một người chú mà anh yêu quý. Có lẽ đó là cách mà anh thể hiện sự phản đối dữ dội của mình. Anh đã than vãn mỗi lần nhìn thấy cô dâu. Tệ đến nỗi mà bà Luk Che đã phải đưa anh ra ngoài và họ đã rời đi trước khi kết thúc bữa tiệc cưới vào buổi tối.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/bio04.jpg


Người duy nhất gần gũi với Quốc Vinh là Luk Che (chị Sáu), một trong hai người giúp việc của gia đình họ Trương. Luk Che đã trở thành bảo mẫu của anh từ khi anh chưa đầy hai tuổi. Bà đã yêu Quốc Vinh rất nhiều. Bà kể cho cậu bé nghe về các câu chuyện truyền thuyết của Trung Hoa. Luk Che đã nói với anh theo như một truyền thuyết Trung QuốC, con mèo có 9 linh hồn. Cậu bé bị ấn tượng bởi các truyền thuyết. Trong suốt thời thơ ấu của mình Quốc Vinh đã ảnh hưởng rất nhiều từ chị Sáu. Bà thường đưa anh đến xem diễn kinh kịch Trung Hoa tại nhà hát của hai nghệ sĩ Bạch Tuyết Liên và Nhậm Kiếm Huy. Vì thế mà anh cũng rất thích kinh kịch.

Luk Che là người phụ nữ giữ vị trí quan trọng nhất trong trái tim của Quốc Vinh. Trong lòng anh Luk Che là người phụ nữ cố chấp và bướng bỉnh nhưng bà lại có một tấm lòng vàng. Khuôn mặt của Luk Che nhìn thật dữ tợn dù vậy Quốc Vinh lại cảm nhận rằng bà là một phụ nữ rất đáng yêu. Nhưng khi bạn bè đến thăm anh, họ sợ hãi bảo rằng: “Người giúp việc của cậu trông dữ quá” và Quốc Vinh nói rằng chỉ vì họ không hiểu bà thôi.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/81adcbef524be123acafd53c.jpg


Luk Che không biết làm thế nào để dạy đọc hay viết cho Quốc Vinh. Có lúc Quốc Vinh thậm chí đã ép bà học bảng chữ cái. Nhưng Luk Che là người đã coi Quốc Vinh là một con người thực sự. Có lẽ quan điểm của bà có chút lỗi thời, nhưng Quốc Vinh biết bà chỉ có ý tốt. Bà chưa bao giờ dạy Quốc Vinh bất cứ điều gì xấu mà luôn luôn nói cho anh làm thế nào để đối xử tốt với mọi người và làm mọi thứ thật tỉ mỉ, chu đáo.

Nếu người ta hỏi anh về tham vọng của mình khi lớn lên, Quốc Vinh sẽ nói rằng cậu muốn trở thành phi công hay thuyền trưởng, là hai nghề có liên quan đến du lịch. Là một đứa bé, anh trông như một con búp bê đáng yêu nhưng tận trong sâu thẳm tâm hồn cậu bé cảm thấy rất cô đơn. Khi còn nhỏ anh đã trầm lặng như thế.

Vào một ngày của năm 1962, Quốc Vinh (được Luk Che đón) từ trường về nhà và được bảo rằng đừng sợ hãi vì bà của anh đang ngủ thôi. Dù chỉ mới 6 tuổi ở thời điểm đó nhưng Quốc Vinh đã cảm thấy có gì đó đang không ổn. Anh tự hỏi tại sao tất cả các bác, các cô dì và anh em họ đều tập trung ở nhà của anh với nét mặt biểu hiện sự thê lương. Anh nhìn thấy bà mình với làn da xanh tím tái đang ngồi trên trường kỷ. Miệng bà mở ra và gương mặt không có bất kỳ biểu hiện nào. Tiếp đó bà được đưa đến bệnh viện. Quốc Vinh sẽ không bao giờ quên được cảnh này vì sau đó anh không bao giờ còn nhìn thấy bà của mình nữa.


Bơi lội

Cha của Quốc Vinh rất thích bơi. Đó thực sự là sở thích suốt đời của ông. Vào thời điểm đó, các bể bơi công cộng còn chưa phổ biến, chỉ có một bể bơi duy nhất loại này là Victoria Park. Hầu hết mọi người đều bơi trong một khu vực bờ biển được bảo vệ an ninh. Người ta gọi nó là Wing Pang. Có một Wing Pang ở Sai Wan. Quốc Vinh không có việc gì đặc biệt để làm trong suốt cả kỳ nghỉ hè. Cha của anh hiếm khi cho anh đi cùng xe ô tô của ông. Vậy nên Luk Che thường đưa anh đi bằng xe điện đến bơi ở Sai Wan. Lúc đó giá vé xe điện khoảng 2 cent. Và Quốc Vinh thường lắng nghe tiếng ‘ting ting’ của xe điện. Cha anh là chủ tịch ở Wing Pang. Quốc Vinh nhớ rằng nhân một dịp vui nhộn nhất, anh đến Wing Pang,, leo lên và nhìn thấy cha mình cùng các bạn của ông ở đó. Thái độ của cha anh khi thấy anh khi ấy giống như là ông thấy con trai của một người bạn tốt chứ không phải con trai mình. Ông xoa đầu anh và lấy ra từ túi vài đồng xu đặt vào tay của Quốc Vinh. Vào lúc ấy, những đồng tiền xu kia hẳn là một cái gì đó giá trị. Giá của một hộp Vitasoy chỉ có 2 cent thôi. Quốc Vinh cầm những đồng tiền của cha anh đưa cho Luk Che và anh nói: “Cháu thực sự không biết phải giữ tiền thế nào cả”.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/rdn_4d94a77fd983f.jpg


Giống như cha của mình, Quốc Vinh cũng thích bơi. Anh đã học bơi từ năm anh 4 tuổi. Anh mặc một chiếc quần bơi vừa vặn, chiếc quần này anh nhận được từ một cửa hàng tên là "Mei Mei Kids Wear Company" và anh thích nó. Chiếc quần bơi thật sặc sỡ với nền màu trắng cùng hình những con cá đầy màu sắc, có cả màu đỏ, xanh dương và lá cây. Có lẽ do chiếc quần quá nhiều biểu tượng hay là nó có một lá bùa phong thủy mang lại điềm gở cho Quốc Vinh mà anh đã suýt chết đuối 2-3 lần trong khoảng thời gian đó. Vì vậy, Quốc Vinh ghét bơi vì đến 3 lần điều tồi tệ đã xảy ra khiến anh khó mà quên được.

Sự cố đầu tiên xảy ra ở Wing Pang. Gần Wing Pang, bãi biển được chia thành các khu vực khác nhau. Có một chỗ mà ở đó bất cứ ai cũng có thể học bơi. Một thầy bói đã bảo rằng Quốc Vinh dễ gặp tai nạn với nước nhưng Quốc Vinh đã không chịu tin lời tiên đoán đó của bà ta. Vào thời điểm này phao bơi đã khá phổ biến. Trước khi có phao bơi, người ta thường dùng lốp cao su để tập bơi.Anh ngồi trên vòng cao su và lái nó đi như một chiếc thuyền. Rồi một con sóng lớn ập tới và chiếc phao của anh đã bị lật. Có lẽ mông của anh quá nhỏ nên đã bị lọt vào vòng trong của phao mà anh không thể thoát ra. Khi cơn sóng tràn tới và anh bị lật úp, mông của anh thì hướng ngược lên trời. Sự cố này có thể được ví như người Trung Quốc vẫn nói: cái chết dưới 3 feet.Mực nước chỉ sâu có 3 feet. Anh vùng vẫy một lúc. Anh có thể nhìn thấy Luk Che qua làn nước nhưng bà hoàn toàn đắm mình trong cảnh biển mà không nhận ra rằng nguy hiểm đang xảy đến với Quốc Vinh. Anh bị uống rất nhiều nước. Và Quốc Vinh nghĩ rằng anh sẽ chết cho đến phút cuối anh đã cố gắng ngoi lên mặt nước và dùng chút sức lực cuối cùng của mình để nổi lên. Thật may mắn là anh đã thành công và thoát ra khỏi bàn tay thần chết.

Trong một dịp khác Quốc Vinh 6 tuổi đi bơi cùng anh trai Đại Vinh 14 tuổi khi trời mưa bão. Đại Vinh như một chàng thủy thủ với cơ thể cường tráng cân đối và anh ấy có rất nhiều cô gái vây quanh. Như thường lệ Quốc Vinh mang phao bơi và tiến về Wing Pang.Đó là một ngày giông gió. Họ không được phép bơi ngoài biển mà chỉ bơi trong khu vực dùng để tập bơi, nơi mà các nhân viên cứu hộ có thể đảm bảo an toàn cho mọi người, nhưng khu vực giới hạn này chỉ được ngăn cách với biển bởi vài tấm ván. Nước biển ấm cùng những con sứa nổi trên mặt nước là báo hiệu một cơn bão bắt đầu.Bục lên khoảng 4 feet, quá cao để Quốc Vinh có thể tự mình trèo lên. Anh đã phải vật lộn để leo lên nhưng vẫn bị rơi xuống biển cho đến lúc một ai đó đã giúp kéo anh lên. Đây là lần thứ 2 anh gặp tai nạn với nước.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/bio07.jpg


Lần thứ 3 là khi chị cả của Quốc Vinh Ophelia Cheung Luk Ping (Trương Lục Bình) đưa các em đi cắm trại ở Ting Kau. Bạn trai của Ophelia cũng đi cùng với họ. Trương Đại Vinh bơi rất giỏi nhưng người anh trai thứ 7 Trương Phát Vinh lại không biết bơi. 16 tuổi mà anh ấy vẫn cần đến phao bơi. Quốc Vinh nằm trên giường nối ôm chiếc phao bơi của mình cùng chị cả trong khi hai người anh của anh thì ở trên bục. Phát Vinh nhảy từ bục với hi vọng có thể đáp xuống giường nổi nhưng chiếc giường đã bị lật úp. Quốc Vinh bị rơi xuống nước vẫn giữ chặt chiếc phao của mình. Tuy nhiên Phát Vinh đã giật lấy chiếc phao của người em út và bơi đi, bỏ mặc Quốc Vinh một mình vẫy vùng trong nước. Về cơ bản, Quốc Vinh không ở vị trí nguy hiểm như người anh rể tương lai và dì anh cũng ở ngay gần đó. Dù vậy anh đã cảm thấy hành động ích kỷ từ người anh thứ 7 của mình.


Anh em trai

Rồi một ngày kia Quốc Vinh đã được chơi cùng hai anh của mình. Lúc ấy, họ ngủ trên một chiếc giường có 3 tầng. Đương nhiên Quốc Vinh ngủ ở tầng thấp nhất, tuy nhiên khi chơi thì họ leo lên tất cả các tầng. Phát Vinh muốn chơi trò”Cơn bão lớn”(Tai Fung Long trong tiếng Quảng Đông)cùng với Quốc Vinh. Phát Vinh bảo em trai mình leo lên tầng cao nhất còn mình thì ở tầng giữa. Anh ta đã đá vào giường của Quốc Vinh và hét lên” Aiya, cơn bão lớn đây, cơn bão lớn đây” làm Quốc Vinh bị văng ra khỏi giường và rơi từ tầng 3 xuống đất. Sau khi rơi xuống sàn nhà anh nói:”Ah, mình vẫn còn sống”. Anh đã rất ngạc nhiên vì điều đó đã không giết chết anh.



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/bio03.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/bio06.jpg


Kể từ lúc ấy, Quốc Vinh bắt đầu cảm thấy sợ người anh thứ 7. Hình như anh ta đang bắt nạt anh. Đại Vinh cuối cùng đã đánh nhau với anh trai thứ 7 để bảo vệ em trai mình. Đại Vinh thực sự rất chăm lo cho Quốc Vinh. Nhà họ có một bàn bóng bàn. Trong khi hai người anh chơi bóng thì Quốc Vinh mân mê quả bóng và tự hỏi tại sao nó lại tròn. Đa số trẻ con đều có thói quen cho cái gì đó vào miệng chúng. Quốc Vinh cũng thế, anh đã nhét quả bóng vào miệng và không thể thở được. Anh chạy đến bên người anh trai thứ 8 và lấy tay chỉ vào miệng mình. Anh cố gắng để nói cho anh mình biết điều gì đã xảy ra với anh nhưng anh chỉ có thể nghe thấy mình ngắc ngứ’oh...oh..oh’. Ngay lập tức Đại Vinh dùng tay lấy quả bóng ra khỏi miệng em trai. Quốc Vinh nhận ra rằng anh trai thứ 8 rất yêu anh.

Quốc Vinh biết Daffy Đường Hạc Đức từ khi còn nhỏ. Đường Hạc Đức ít hơn anh 2 tuổi.Vì bà Trương cảm thấy bà có duyên với Daffy nên bà nhận anh làm con trai đỡ đầu. Daffy và Quốc Vinh thành bạn của nhau kể từ khi đó.Họ rất hay cãi nhau cũng như đánh nhau. Và Quốc Vinh luôn là người chiến thắng bất cứ khi nào giữa họ xảy ra ẩu đả vì anh lớn hơn và khỏe hơn. Chính Quốc Vinh cũng là con đỡ đầu của một người phụ nữ giàu có, bà là Irene Tam Oi Lin. Chồng của Irene Tam Oi Lin là bạn thân nhất của cha Quốc Vinh. Irene yêu Quốc Vinh nhiều như con đẻ của chính mình. Irene và chồng của bà có 3 người con. Họ cũng có nhiều công việc kinh doanh. Lần đầu tiên Quốc Vinh và Irene gặp nhau khi anh thay mặt cha mình đến nói điều gì đó với chồng của bà. Khi đó Irene đã bị thu hút bởi cậu bé này và bà nhận anh là con trai đỡ đầu. Sau khi Cheung Wut Hoi mở một cửa hàng mới, Quốc Vinh thường giúp cha mình mang quần áo đến cửa hiệu giặt là. Quốc Vinh đã không nhận được nhiều tình yêu từ mẹ của anh, nhưng Irene đã cho anh điều đó.


To be continue...

Louis_196
08-10-2012, 06:10 PM
Ta bổ xung thêm chi tiết nữa, bản engsub ta xem ku Huy lúc mua pizza còn yêu cầu move it fat... theo như hiểu biết của ta thì chắc là hắn muốn tầm bổ cho " vợ"...3aha3

Hơ..., theo như bản engsub ta coi, thì khúc đó ông Hủy ổng kêu: "Move it, fatty!" fatty(tên mập) đây là gọi tên phụ bếp áh, biểu hắn nhanh đưa pizza cho ổng, để ổng dìa nhà cho nhanh. Chắc nàng coi nhanh không để ý dấu phẩy đó ^^


Hik, kỳ lắm. Máy nhà tui vô DAN2 vẫn được nha, mà DAN3 nỳ sao khó khăn quá trời. Nó làm máy tui đứng hoài, nhiều khi phải khởi động lại luôn á. Tại sao ??? 3ahhh3



Nàng coi lại trình duyệt của nàng xem có phải mới update, hoặc lâu lắm rồi chưa update3horse33hmm3 Mấy cái browser này ý mà, bản cũ quá nó chạy mấy host mới không được, bản mới quá thì lỗi tùm lum. Lâu lâu ta cũng bị vậy đó 3scare3

Cái bài mới post vể tuổi thơ của Leslie thấy anh cô đơn quá. Một đứa trẻ không nhận được tình yêu của mẹ thì hẳn là cô đơn lắm. Mẹ ta cũng sinh ra trong một gia đình đông con, và bà cũng là một đứa trẻ cô đơn vô cùng. Ây, nói nhảm nhiết gì đây…

Anyway, ta thấy tấm ảnh trong phim The Kid, lại nhớ đến cái phim này. Nói thiệt là ta thích phim này, cái sự yêu thích này nó không thuộc về cảm quan nghệ thuật hay sở thích phim ảnh của ta, mà là từ cảm giác về điều gì đó quen thuộc-một phần của quá khứ, chẳng hạn. Nhìn vào The Kid là thấy nghèo nghèo, bẩn bẩn:D Nhưng nó chân thật và trong trẻo quá. Trong những phim ta đã coi, chân thật và trong trẻo ít khi, hay phải nói chẳng thấy nó hòa hợp được tự nhiên như vậy. Là ta nói cái chân thật từ thực tế cuộc sống, và cái trong trẻo thật sự kia, nó thơ trẻ và nên thơ lắm. Mang lại cảm giác này cho ta chỉ có The Kid và series Little House on The Prarie. Hi hi, cũng có thể The Kid mang lại cảm giác của những ngày trước, cái nhà hai cha con ở trong phim làm ta nhớ tới căn nhà cấp bốn lợp xợp lúc nhỏ (dĩ nhiên, nhà ta nó vẫn còn thua cái chỗ đó về mức độ chắp vá8-}), và thứ tình yêu của một người đàn ông dành cho một đứa trẻ không quan hệ gì với mình, nó thật xúc động, chỉ đơn giản là yêu thương một ai đó bằng cả linh hồn như vậy, tình yêu này nó cũng không được tung hô ghê gớm hay quằn quại đau khổ gì, chỉ là chăm sóc, ở bên nhau, chia sẻ-cha con, bạn bè, người thân, những định nghĩa đó lại có ý nghĩa gì?

Diễn những dạng vai đơn giản thế này không phải dễ, vì không phải diễn viên nào cũng tạo được cảm xúc cho người xem từ những chi tiết tầm thường nhỏ nhặt trong cuộc sống. Ta thích Leslie trong những vai thế này, thấy anh diễn tinh tế và tuyệt vời lắm, rất thật. Cộng thêm ku nhỏ trong phim, đôi mắt trong veo à. Cái cảnh “anh chàng” trùm bao ni lông đi trên đường nhìn iu chết được:*

Louis_196
08-10-2012, 10:23 PM
Mới lụm được cái này 3hahaha3

http://v.youku.com/v_show/id_XMzUzNTM5NzY=.html

Quăng hàng, chạy...:go:

Giang HN
09-10-2012, 12:41 PM
Hơ..., theo như bản engsub ta coi, thì khúc đó ông Hủy ổng kêu: "Move it, fatty!" fatty(tên mập) đây là gọi tên phụ bếp áh, biểu hắn nhanh đưa pizza cho ổng, để ổng dìa nhà cho nhanh. Chắc nàng coi nhanh không để ý dấu phẩy đó ^^



Nàng coi lại trình duyệt của nàng xem có phải mới update, hoặc lâu lắm rồi chưa update3horse33hmm3 Mấy cái browser này ý mà, bản cũ quá nó chạy mấy host mới không được, bản mới quá thì lỗi tùm lum. Lâu lâu ta cũng bị vậy đó 3scare3

Cái bài mới post vể tuổi thơ của Leslie thấy anh cô đơn quá. Một đứa trẻ không nhận được tình yêu của mẹ thì hẳn là cô đơn lắm. Mẹ ta cũng sinh ra trong một gia đình đông con, và bà cũng là một đứa trẻ cô đơn vô cùng. Ây, nói nhảm nhiết gì đây…

Anyway, ta thấy tấm ảnh trong phim The Kid, lại nhớ đến cái phim này. Nói thiệt là ta thích phim này, cái sự yêu thích này nó không thuộc về cảm quan nghệ thuật hay sở thích phim ảnh của ta, mà là từ cảm giác về điều gì đó quen thuộc-một phần của quá khứ, chẳng hạn. Nhìn vào The Kid là thấy nghèo nghèo, bẩn bẩn:D Nhưng nó chân thật và trong trẻo quá. Trong những phim ta đã coi, chân thật và trong trẻo ít khi, hay phải nói chẳng thấy nó hòa hợp được tự nhiên như vậy. Là ta nói cái chân thật từ thực tế cuộc sống, và cái trong trẻo thật sự kia, nó thơ trẻ và nên thơ lắm. Mang lại cảm giác này cho ta chỉ có The Kid và series Little House on The Prarie. Hi hi, cũng có thể The Kid mang lại cảm giác của những ngày trước, cái nhà hai cha con ở trong phim làm ta nhớ tới căn nhà cấp bốn lợp xợp lúc nhỏ (dĩ nhiên, nhà ta nó vẫn còn thua cái chỗ đó về mức độ chắp vá8-}), và thứ tình yêu của một người đàn ông dành cho một đứa trẻ không quan hệ gì với mình, nó thật xúc động, chỉ đơn giản là yêu thương một ai đó bằng cả linh hồn như vậy, tình yêu này nó cũng không được tung hô ghê gớm hay quằn quại đau khổ gì, chỉ là chăm sóc, ở bên nhau, chia sẻ-cha con, bạn bè, người thân, những định nghĩa đó lại có ý nghĩa gì?

Diễn những dạng vai đơn giản thế này không phải dễ, vì không phải diễn viên nào cũng tạo được cảm xúc cho người xem từ những chi tiết tầm thường nhỏ nhặt trong cuộc sống. Ta thích Leslie trong những vai thế này, thấy anh diễn tinh tế và tuyệt vời lắm, rất thật. Cộng thêm ku nhỏ trong phim, đôi mắt trong veo à. Cái cảnh “anh chàng” trùm bao ni lông đi trên đường nhìn iu chết được:*

Nàng để ta xem lại.

Thật ta cũng có nhiều cảm xúc y hệt như nàng khi đọc bài về sự ra đời của Ca Ca, ta cũng muốn viết đôi dòng... nhưng chém cha cái kiếp busy này đi... giá mà ta có thời gian hơn nữa... đôi khi ta hay mơ về những lúc ta còn là 1 cô nhân viên moi ra truong,, just 8 am - 5 pm and go back... nếu lúc đó ta đã biết chàng, ta sẽ dốc toàn bộ thời gian và tâm sức đó cho chàng... Ngay cả lúc này đây, khi ta cố chôm vài phút nghỉ trưa viết lách ở đây, cũng có vài cú điện thoai, thấy ghét.

Các nàng có link của the kid ko? cho ta với, ta muốn xem quá... Hẹn cuối tuần, ta sẽ off tất cả các loại thiết bị có thể connect được với ta để viết lách... mong là khi đó ta còn cảm xúc như bây h... chứ mà die hết cảm xúc viết lên đọc lại như đấm vào mắt người ta...

heobeo
09-10-2012, 09:53 PM
Hết Louis giờ lại đến cm của nàng Giang làm tui cười mỏi hàm :)) . Chờ bài post của nàng vào cuối tuần nhá !

Hik, để tui chỉnh lại cái trình duyệt xem sao :( . Mà qua lời nàng kể, tui mường tượng tuổi thơ của Louis nó tràn đầy cảm xúc và vương vấn nhiều kỷ niệm nhỉ :">

Nàng Louis ạ, nàng nhắc lại phim Lưu Tinh Ngữ (The Kid) mà cũng như nhắc lại tình cảm của riêng ta dành cho bộ phim này vậy đó :x . Cái cảnh bé ku con trùm bao nylon lũn cũn đi trong mưa mới đáng iu làm sao nàng nhỉ, nhìn chỉ muốn ôm hun cắn cho 1 phát :x . Bộ phim này nó đơn giản trong trẻo tinh khiết ha, chẳng phải là cái gì to tát lộng lẫy lớn lao, hay nghệ thuật sáng tạo nổi bật, càng không hề hấp dẫn trơn tru "phim tiền phim bạc" mà vẫn làm mình yêu. Đôi khi xem phim cũng chỉ là để được bắt gặp những cảm giác rung động như thế này thôi, để thấy yêu cuộc đời hơn. Nhỏ bé, khiêm nhường, bị chìm lẫn trong góc khuất song vẫn đầy ý nghĩa. The Kid không phải là một phim được đánh giá cao về mặt chuyên môn, nó còn bị lỗ vốn, nhưng nét trong trẻo chân thành hiếm hoi của nó, mà như nàng nói ấy - là cái trong trẻo từ cuộc sống, tui nghĩ là cũng đủ để làm thỏa lòng một số người đang muốn kiếm tìm những cảm xúc chân thật rồi. Tui mến Ca ca trong phim này lắm, vì tui nghĩ mình bắt gặp được góc tâm hồn anh dường như cũng trong trẻo và không hề vụ lợi như chính bộ phim này vậy, làm phim chỉ vì đi theo tiếng nói trái tim của mình thôi. Anh diễn thật êm ! Mà tui còn phát hiện ra nha, cái sự sẹc-xi của Leslie nó rất chi là ... thuần túy. Ngay cả khi hắn không phải là Hà Bảo Vinh, Húc Tử, Âu Dương Phong kiêu sầu mơi gợi, không phải là Trình Điệp Y rực rỡ ... chỉ đơn giản là 1 anh nhà nghèo xơ xác nằm ôm đứa trẻ trong lòng, vỗ về và hát thì thầm cho nó nghe bài "Little Star" thui mừ cũng sẹc-xi muốn bỏ bồ luôn á 3aha3 . Một nét gợi cảm tươi trẻ rất chất Leslie Cheung 3bath3 . Nàng dùng từ "nên thơ" dành cho Lưu Tinh Ngữ là chính xác đó nàng ạ :x, bộ phim này trong đến nỗi tui cứ nghĩ những kẻ làm ra nó hẳn đều là kẻ ngây thơ và mơ mộng.


À, tui vô nhà để quăng 2 cái link này:

1 blog chuyên up phim online có rất nhiều phim điện ảnh Hong Kong (bao gồm phim của Ca ca ^^), phần lớn đều có kèm sub Anh : http://alaualau.blogspot.com/ .

1 bảng danh sách mới "10 phim Hoa ngữ hay nhất lịch sử làm phim của Trung Hoa" : http://www.whatsonxiamen.com/ent4724.html

---> xem tham khảo hen :D

Giang HN
13-10-2012, 03:34 PM
[justify]
1956 ..Ngày mà một ngôi sao được sinh ra

Nguồn lesliepillow.com
Dịch Vô Sắc :x



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/autumn22.jpg


Đó là một ngày mùa thu. Những cơn gió thổi nhè nhẹ. Các chiếc lá màu xanh đã biến sang màu đỏ. Thiên nhiên đã đem đến một nguồn cảm hứng vô tận. Gió lại tiếp tục thổi. Lắng nghe âm thanh của gió. Lần này gió thổi nhanh hơn. Sau đó, những chiếc lá đỏ rơi xuống. Không cần phải khó chịu. Mỗi chiếc lá rơi xuống trái đất này luôn luôn đem lại một niềm hy vọng mới. Một sự tuần hoàn khác đã bắt đầu xuất hiện lại trên trái đất. Trên một trái đất không hoàn hảo, một trong những thành phố đó là : Hồng Kông. Ở một thành phố mà không bao giờ ngủ, một em bé sẽ sớm được sinh ra. Cách xa trái đất này, ở một thiên đường tuyệt đẹp, Đấng Tạo Hóa của trái đất đã nhìn xuống Hồng Kông. Đấng Tạo Hóa của trái đất này nói: "Anh ấy sẽ truyền cảm hứng cho nhiều người trong suốt cuộc đời của mình. Vượt trên tất cả, anh ấy sẽ là nguồn cảm hứng cho sự đam mê.! Thế giới cần phải biết đến đam mê là gì ".


Quay lại Hồng Kông, Cheung Wut Hoi, một người đàn ông 40 tuổi, trở thành cha đẻ của em bé được mong đợi ấy. Đa số như những người TQ , Cheung Wut Hoi là một người lao động siêng năng. Ông Cheung đến từ tỉnh Quảng Đông, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông đã sống ở Hồng Kông trong nhiều năm. Cha ông là một địa chủ có nhiều đất đai. bị sát hại trong cuộc cách mạng. Lúc đó bản thân ông Cheung cũng là một thợ may y phục nổi tiếng. Các thống đốc Hong Kong, đạo diễn trứ danh Hollywood Alfred Hitchcock, và các diễn viên William Holden, Cary Grant là những khách hàng trung thành của ông. Giống như bất kỳ người đàn ông thành đạt nào tại thời điểm đó, ông Cheung đã có hai vợ. Người vợ đầu tiên của ông, sinh ra tại Hong Kong, đã sinh cho ông ta chín người con, nhưng tình nhân trẻ tuổi của ông thì không có con. Ba người con của ông,, thứ ba, thứ tư và thứ chín đã chết khi còn trẻ. Vào thời điểm đó, gia đình đang chờ đợi đứa con thứ mười của ông Cheung. Thời gian được tính chính xác là một năm sau khi sinh con trai thứ chín của họ. Con trai thứ mười này được sinh ra cùng ngày. Có lẽ, con trai thứ chín của họ muốn quay lại một lần nữa. Đứa bé trở thành thứ mười.


Tiếng khóc đầu đời của đứa bé đến tai của mọi người như một tiếng nhạc thánh thót .Giọng của nó trong trẻo và lớn .Cả mẹ và bé đều được bình an. Sau đó, bà Cheung đã trở nên lo lắng cho con trai mới sinh của mình, vì cơ thể em bé rất nhỏ. Con trai thứ tám của gia đình họ Cheung, Didi đã được tám tuổi.Nó là một cậu bé khỏe mạnh với một cơ thể khỏe mạnh, và em bé đem so với nó thì là bé xíu . Họ đặt tên cho em bé mới sinh là Cheung Fat Chung (Trương Phát Tông), nhưng sau đó họ đổi tên của em bé bởi vì họ cảm thấy rằng cái tên mang ý nghĩa giống như "sưng". Vì vậy, họ đã đặt tên em bé là Cheung Kwok Wing. Tên tây của em bé là Bobby. Khuôn mặt em bé đầy đặn như mặt trăng mùa thu. Da của em bé rất mịn, giống như sứ. Em bé có một đôi mắt sáng long lanh như những ngôi sao . Với một cái mũi thon gọn, và một đôi tai đẹp, chắc chắn là em bé rất đẹp trai . Ophelia, Louisa, Serena, Aileen, Eddie và Didi là tên của các anh chị em ruột của em bé. Họ đã chào đón người em mới sinh của họ.


Tên của em bé là Cheung Kwok Wing (Trương Quốc Vinh). Đó là cái tên điển hình của những người họ Cheung, như chúng ta những nguời luôn luôn chú ý tuyệt vời để biết chi tiết. Kwok có nghĩa là 'Đất nước' , trong khi từ 'Wing' có nghĩa là danh dự và vinh quang.Em bé rất nhỏ, do đó, không ai có thể tưởng tượng được là sẽ có một ngày em bé là một tên tuổi lớn trong ngành công nghiệp giải trí của thế giới này .


Tuần sau họ sẽ ăn mừng tết trung thu. Bầu trời trong vắt cùng với ánh sáng của mặt trăng. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Một trong số đó đã rơi vào trái đất này. Lịch Trung Quốc cho thấy đó là năm con khỉ; ngày 8 tháng 8. Đó là ngày thứ tư. Ngày 12 tháng 9 năm 1956 là ngày khi một ngôi sao được sinh ra. Nhưng Cheung Kwok Wing đã trở thành hơn cả một ngôi sao .



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/532_o.jpg

...





Hà Nội mùa này đã vào thu, nắng vàng vọt, lá vàng rơi và mùi hoa sữa là đặc trưng của nó. Từ xưa ta đã thích mùa thu, nó hợp với cảm giác cô đơn, mong manh... ta đọc đâu đó trong 1 cuốn sách nói những kẻ sinh vào mùa này thường nhạy cảm, ta không đồng ý, vì ta vốn sinh vào mùa xuân. Ấy thế mà bây giờ thì ta tin, tin lắm. Ta không biết có bao nhiêu vĩ nhân được sinh vào mùa thu, bởi ta không thể biết hết họ, cũng ko thể nhớ ngày sinh của họ, và bởi mọi sự quen biết trên đời còn phụ thuộc vào một chữ DUYÊN nữa. Nhưng ta biết một người mà ta tin rằng sự ra đời của anh ấy là quan trọng với thế gian, anh sinh vào mua thu, và ta tin đó là món quà lớn nhất của cái mùa ta vẫn thích từ khi ta còn nhỏ đã trao tặng cho ta. Đọc bài viết trên, ta có thể cảm nhận tiếng khóc trong trẻo, mong manh của đứa trẻ, có lẽ anh sinh ra đã mang trong mình một trái tim cô độc, vốn không phù hợp với thế giới hỗn độn thô lỗ này. Ta nghĩ ta có thể hiểu đôi chút điều này, cha mẹ ta có 3 đứa con, và dù ta nhỏ hơn TQV một thế hệ, nhưng vì miền bắc VN đi sau Hồng Kong một thế hệ, nên ta có cái vinh dự là có bậc phụ huynh tương tự như phụ huynh của chàng. Gánh nặng cuộc sống, miếng cơm manh áo khiến cha mẹ không thể gần gũi con cái, với lại người thuộc thế hệ 5x thì họ nuôi con như củ khoai củ dáy, khái niệm tâm lý luôn là khái niệm xa xỉ với họ mà (híc, ta quên mất chàng cũng thuộc 5x, nên chú thích thêm là 5x của miền bắc VN thui).. Hai người anh em của ta thì họ lớn lên, bình thường như bao người khác... chỉ có ta là thường hay cảm thấy có một cái gì đó... và chính cái gì đó khiến ta hay vấp váp...Và vì hay vấp váp nên ta mới biết đến chàng... Ý của ta là, ta hoàn toàn đồng ý với tác giả của bài viết, TQV sinh ra đã mang trong minh trái tim và tính cách nhạy cảm ... con người có thể học hỏi các kỹ năng, thay đổi một số tính cách, nhưng vốn không thể thay đổi từ thô lỗ sang tinh tế, từ cộc cằn sang nhạy cảm... Và một đứa trẻ, khi sinh ra đã có những khí chất này, thì chờ đợi nó luôn là một cuộc đời sóng gió... Ồ, mình lại lảm nhảm, ko biết có đúng ko, nhưng tự nhiên thương chàng biết bao...

Dẫu sao mùa thu năm nay, tức thời điểm này đây, ta thấy ta thật may mắn vì cuối cùng ta cũng tìm được người mà ta cần tìm, chỉ có điều là anh đã ra đi, vào ngày cá tháng tư của nhiều năm về trước. Nhưng có lẽ chính vì thế mà ta có niềm tin rằng ta có thể yêu anh mãi mãi bởi anh đã không còn cơ hội thay đổi con người mà anh đã từng làm.
Có những khi ta đối diện với sự cô đơn của mình, hoặc những khi ta phải đối mặt với những lựa chọn trong cách hành xử... ta thường nghĩ đến anh... và nó có tác dụng ngay tức thì. Lúc cô đơn, nghe một vài bản nhạc của anh, cảm giác như có người thân bên cạnh. Hoặc những lúc ta nghe một vài người ca ngợi cách hành xử của ta... oh, chỉ ta mới biết ta chẳng hề tốt đẹp đến thế, chỉ là ta học mót từ TQV mà thôi....
Và ước gì ta có thể nói với anh: Ca Ca, dù anh ở đâu, hãy mỉm cười tự hào vì anh đã từng sống tốt. Em hâm mộ anh không phải vì hào quang mà anh đã có, nó thực chỉ có tác dụng như một sự dẫn dụ mà thôi, tức là nhờ nó mà em biết đến anh. Và cái mà em hâm mộ là con người và trái tim của anh. Anh mãi mãi là ngôi sao sáng nhất.


[QUOTE=Louis_196;89819]Hơ..., theo như bản engsub ta coi, thì khúc đó ông Hủy ổng kêu: "Move it, fatty!" fatty(tên mập) đây là gọi tên phụ bếp áh, biểu hắn nhanh đưa pizza cho ổng, để ổng dìa nhà cho nhanh. Chắc nàng coi nhanh không để ý dấu phẩy đó

Ta đã coi lại, nàng đúng à nha, nó là move it, fatty, đúng là ông Huy nóng lòng đem pizza về nhà cho "vợ" ăn 3ahah3

heobeo
14-10-2012, 10:14 AM
Phỏng vấn Leslie - trích photobook "All about Leslie"

Trích PhotoBook 1999
Người dịch: suck & heobeo
Nguồn bài: lesliepillow



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/183448_359055540847094_1714573429_n.jpg


Gia đình

"Trước tiên, tôi muốn hỏi anh vài điều về tiểu sử gia đình anh."

"Tôi sinh ra trong một gia đình trung lưu. Cha tôi là một thợ may nổi tiếng và có thời gian đã trở nên rất giàu có. Có lẽ vì ông là người Đại Lục nên ông không tin tưởng vùng đất Hong Kong lắm. Ông đã mang tiền của mình về Trung Quốc nhưng thật không may tiền đã mất hết trong cuộc Cách mạng Văn hóa."

"Anh có thể nói gì về cha mình ?"

"Tôi chỉ có những kí ức hết sức mờ nhạt về cha. Tôi không thường được ở cùng cha mẹ vì họ quá bận bịu nên không thể chăm sóc chúng tôi. Họ thuê một căn hộ ở gần trung tâm cho các con và anh em chúng tôi sống cùng bà ngoại."

"Vậy bà ngoại đã chăm sóc anh đúng không ?"

"Không. Bà ngoại đã già, nên tôi được vú Luk Che chăm sóc."

"Anh nghĩ gì về bà vú của mình ?"

"Luk Che là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời. Bà ấy chăm sóc tất cả chúng tôi một cách vô điều kiện. Bà rất yêu tôi. Tôi không bao giờ còn gặp một người phụ nữ nào giống như Luk Che nữa."

"Lúc về già bà ấy sống ra sao ?"

"Khi vú đã già, tôi mua cho bà một căn nhà và bà sống ở đó cho tới lúc mất khi được 80 tuổi vào năm 1990.":

"Trong những kí ức về tuổi thơ của mình, có điều gì làm anh không bao giờ có thể quên được ?"

"Tôi vẫn còn nhớ cái ngày bà ngoại tôi mất. Tôi mới chỉ 6 tuổi. Hôm ấy, khi đi học về, tôi nhìn thấy bà ngoại ngồi trên chiếc ghế bành như thường ngày, đã ra đi một cách thanh thản. Bà ngoại đã bị liệt từ vài năm trước khi mất."

"Vậy còn về các anh chị của anh ?"

"Tôi là út trong 10 anh chị em. Anh ba, chị tư và anh chín của tôi đều mất khi còn nhỏ, nên tôi chỉ còn có 6 anh và chị. Anh chín của tôi và tôi sinh cùng ngày cùng tháng, nên mọi người luôn nghĩ tôi là hình ảnh đầu thai của anh chín. Cha mẹ tôi rất bận bịu nên chẳng bao giờ để chúng tôi bên cạnh. Thật sự không có gì đặc biệt mà tôi có thể nhớ về tuổi thơ của mình."

"Anh miêu tả mình hồi bé thế nào ?"

"Hơi kì lạ, không thật sự giống như những đứa trẻ khác. Tôi rất ít nói và sự thật là chẳng có ai nói chuyện với tôi. Đôi khi tôi thấy tôi bị bỏ rơi, rất cô đơn."

"Thế anh có hay chơi với bọn trẻ hàng xóm không ?"

"Cha mẹ rất nghiêm khắc với tôi. Tôi không được phép chơi với những đứa trẻ hàng xóm vì cha mẹ tôi không muốn tôi bị đối xử như một đứa trẻ con nhà hạ đẳng."

"Có vẻ như là anh không có bất kì một kí ức sâu đậm nào với cha mẹ mình."

"Có thể đó là số phận của chúng tôi. Cha và tôi chỉ ở cùng nhau có 5 ngày vào mỗi dịp Tết nhưng ông lại say tới 3 ngày. Tình cảm gia đinh và sự ấm cúng là một cái gì đó rất xa vời với tôi. Với tôi, họ giống như những người bạn hơn là cha mẹ."

"Cha anh mất khi nào ?"

"Vào năm 1989, là năm tôi tuyên bố từ giã làng giải trí, ông mất khi tôi đang trên đường thực hiện chuyến lưu diễn chia tay."

"Vậy còn mẹ anh ?" (Bà mất vào ngày 18/10/98)

"Khi so sánh với cha tôi, tôi thấy mình gần gũi mẹ nhiều hơn. Bà có sống với tôi nửa năm tại căn hộ ở Repules Bay. Đó là vào năm 1988. Nhưng, anh biết đấy, chúng tôi đã xa cách trong một thời gian quá dài, khó mà thân thiết ngay được. Tôi đã cố gắng hết sức đề hàn gắn lại sự xa cách ấy, nhưng sau cùng tôi đã thất bại. Thời điểm đó mẹ tôi vừa chia tay cha, bà rất buồn và tâm lý luôn bất ổn. Bà sống quá phụ thuộc vào cha tôi. Không có gì mà tôi có thể làm để khiến bà hạnh phúc."

"Nhưng so với cha, anh dường như có tình cảm với mẹ anh hơn ?"

"Vâng, đúng thế. Tôi cứ nghĩ rằng chính cha là người muốn đưa tôi đi ra nước ngoài học, cho tới sau ngày mẹ tôi qua đời, chú tôi mới nói vói tôi rằng mẹ đã đề nghị điều ấy với cha và thuyết phục ông ấy nhiều lần để đưa tôi sang Anh học. Tôi rất biết ơn bà về điều đó."

"Sự ra đi của mẹ anh có gợi lại cho anh nhiều kỉ niệm không ?"

"Thực ra đó không chỉ là kỉ niệm. Tôi đã từng nghĩ rằng tôi sẽ trải qua chuyện này rất nhanh thôi, nhưng sự thật là tôi đã không thể. Tôi nhận ra bà thật sự rất quan trọng với tôi."

"Anh có bao giờ hối tiếc là đã không làm điều gì tốt hơn không ?"

(Sau một lúc im lặng) "Tôi đã làm tất cả những gì có thể, và tôi tin mẹ tôi cũng cảm thấy như vậy. Có thể tôi là một người hơi cổ hủ. Tôi tin vào số mệnh. Mẹ và tôi đều cảm thấy cần đến nhau từ vài năm trước khi bà mất. Nhưng đã quá muộn. Đó là số mệnh của chúng tôi, không ai có thể thay đổi được."



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/542072_359056167513698_2141514703_n.jpg


Mối tình đầu

"Anh có thể nói về mối tình đầu của anh không, cô ấy trông như thế nào ?"

"Khi tôi 13 tuổi, thực ra tôi không biết liệu có thể gọi đó là mối tình đầu hay không. Cô ấy thật sự rất xinh, nhỏ nhắn, khỏe khoắn, hơi kiêu một chút. Tôi thích cô gái có vẻ ngoài như thế. Chúng tôi biết nhau một thời gian ngắn rồi sau đấy tôi sang Anh học. Chúng tôi gặp lại nhau tại Hong Kong 3 năm sau đó, rồi cùng nhau sang Macao du lịch. Trong chuyến đi đó, tôi đã có kinh nghiệm đầu tiên về "chuyện ấy", ở tuổi 16." (ớ ớ)

"Anh có nghĩ thế là sớm quá không ?"

"Có thể. Nhưng khi ấy, chúng tôi quá yêu nhau. Điều đó rất tự nhiên mà."

"Có phải ý anh là 2 người không còn yêu nhau nữa ?"

"Có lẽ tôi nên để mọi chuyện diễn ra như vậy. Chúng tôi có quá nhiều khác biệt, khác biệt trong suy nghĩ, khác biệt trong cách nhìn nhận giá trị cuộc sống. Giờ cô ấy đã cưới bạn cùng lớp của tôi và họ cũng đã có con rồi. Chúng tôi đã gặp nhau năm ngoái, có nói chuyện một chút, chỉ vậy thôi."

"Anh còn nghĩ về cô ấy không ?"

"Không, không đâu. Cô ấy giờ hình như là đang sống ở nước ngoài thì phải."

"Tôi nghĩ anh hẳn là được nhiều cô gái trong trường ái mộ." ( câu này mà cũng phải hỏi)

"Không, tôi không nghĩ thế. (anh ấy nói một cách đoan chắc) Trong khi các cậu bạn khác ra ngoài để đi chơi với bạn gái, tôi chỉ ra ngoài để chơi thể thao, như chơi tennis chẳng hạn …"

"Ý anh là anh là một anh chàng nhút nhát ?"

"Có thể. Ít ra thì cũng không phải là một anh chàng dạn dĩ (cười)."


Ước mơ nghề nghiệp

Anh ấy có ước mơ là trở thành bác sĩ hoặc phi công. Nhưng vì bệnh run tay ( di truyền từ cha anh) và sự thật là anh ấy mắc chứng sợ độ cao nên ước mơ thưở bé của anh được làm bác sĩ hay phi công đều không thể thành hiện thực.

"Trong trường hợp đó, nếu tôi lại hỏi lại anh, thì anh muốn làm gì ?"

"Một nhà trang trí nội thất hoặc phê bình nghệ thuật. Và tôi cũng rất hi vọng có thể trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Tôi nghĩ dương cầm là một phát minh vĩ đại. Khi chơi dương cầm, nó có thể giúp anh xua tan đi căng thẳng."

"Anh có còn học chơi dương cầm không ? Vẫn chưa muộn đâu."

"Không, không. Tôi quên không nói với cô một điều. Khi tôi 22 tuổi, tôi đã phải mổ để lấy đi u lành trên tay trái. Có 2 khối u gần xương cổ tay trái của tôi. Tay này của tôi trở nên ngắn hơn và yếu hơn trước. Phải mất một thời gian dài chữa bằng vật lý trị liệu để giúp 2 tay tôi cân bằng trở lại."



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/487613_359056707513644_1185896529_n.jpg


Tình yêu và Hôn nhân

“Hãy nói về bản thân anh đi. Mọi người thường nghĩ anh là một “Người đàn ông bí ẩn” và cho là sức quyến rũ của anh phát ra từ đó … ?”

“Tôi cho đó là vì tôi thường ít cung cấp thông tin về bản thân, và tôi luôn muốn được giữ gìn sự riêng tư của mình. Nhưng nó cũng không có nghĩa là tôi đang giấu diếm mọi người đâu. Đó là lý do vì sao tôi mở tiệm cà phê, một nơi để tôi gặp gỡ các fan, là nơi họ có thể xin chữ ký và chụp hình với tôi một cách thoải mái. Cánh cửa của tôi luôn luôn mở rộng. Nhưng mặt khác tôi cũng không muốn cởi mở hết cuộc sống riêng của tôi. Mọi người đã từng hỏi tôi “Sao cậu chưa kết hôn đi ?”. Tôi nghĩ đó là vấn đề rất riêng tư và tôi không bắt buộc phải trả lời.

“Nhưng fan của anh rất háo hức đựơc biết mà. Tại sao một người đàn ông quyến rũ như anh lại không muốn kết hôn chứ ?”

“Thật hả ? (cười to). Thẳng thắn mà nói tôi không tin vào hôn nhân. Các anh chị em tôi đã li dị. Ba mẹ tôi cũng không thuận hòa với nhau. Có lẽ tôi sẽ không kết hôn đâu nhưng tôi muốn có một căn nhà của riêng tôi, một nơi để nghỉ ngơi, nơi tôi có thể trang hòang mọi thứ cho nó như ý tôi thích.”

"Anh đã từng nghĩ đến chuyện kết hôn ?"

"Đúng vậy. Lúc ấy tôi 22 tuổi. Cô gái ấy lớn hơn tôi một chút. Chúng tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi đã có thái độ nghiêm túc khi quyết định chuyện này. Nhưng cô ấy vì chuyện này mà suy sụp tinh thần. Tôi không biết tại sao .Có thể lúc ấy chúng tôi còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện này. Sau những chuyện ấy là 1 kết thúc buồn.

"Bởi vậy sau này anh đã không muốn kết hôn nữa ?"

"Không. Có thể tôi đòi hỏi nhiều, cả hai phía từ bản thân tôi và đối phương. Khi mọi người hạnh phúc vui vẻ với loại B, tôi thì không tranh giành vô ích. Tôi kiếm loại A. Anh Đường thường nói tôi là 1 người luôn đòi hỏi sự hoàn thiện. Đôi khi, mọi người nghĩ chuyện đó là tốt, nhưng vẫn khôngthể làm tôi hài lòng. Tôi không nghĩ là mình có thể hạ thấp sự đòi hỏi để bị tổn thương".

"Điều này cũng ứng vào phụ nữ ?"

"Khi tôi yêu 1 người phụ nữ, tôi có huynh hướng đòi hỏi nhiều cô ấy. Rồi thì tôi nhận lấy thất vọng. Bây giờ tôi đã 42 tuổi. Hầu như tôi đã trải qua cái thời dễ xúc cảm và hành động nông nổi rồi."

"Nhưng tôi dám chắc là đã có nhiều người ngưỡng mộ anh."

"Tôi không biết. Ở tuổi như tôi thật không dễ yêu chút nào. Nếu có ai đó nói với tôi : " I love you " Tôi sẽ hỏi : " Tại sao ? " (Ca ca cười to). Bên cạnh tình yêu, chúng tôi còn phải thông hiểu nhau. Tôi phải nghĩ về tương lai, tính cách, phong cách sống, những chuyện như thế thường trong tâm trí tôi. Giống như với mẹ tôi , khi sống chung với nhau tôi và mẹ đã tốn nhiều thời gian để thông hiểu nhau. Dĩ nhiên thật là hoàn hảo nếu cả hai có một tình yêu sâu sắc và thông hiểu nhau."

"Ý anh là tình yêu tình thần rất quan trọng ?"

"Đúng, tình yêu tinh thần quan trọng hơn tình dục. Dĩ nhiên tôi không phủ nhận tầm quan trọng của tình dục." (Ca ca lại cười to)

"Vậy để tôi hỏi anh ? Ai là người anh yêu nhất ?"

"Trước tiên đó bản thân tôi. Theo ý tôi, tôi nghĩ rằng khi tôi thật sự yêu một ai đó, tôi không quan tâm đó là nam hay nữ."

"Anh muốn nói anh là người lưỡng tính ?"

"Ý của tôi là khi hai người yêu nhau, thì chỉ có tình yêu là quan trọng."



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/298649_359057464180235_1271025184_n.jpg


Với cương vị là “Ngôi sao”

“Trong các buổi hòa nhạc và bộ phim của anh như “Farewell to My Concubine” và “Happy Together” anh đã biểu lộ ra sức hấp dẫn “chệch khỏi giới tính” của anh với khán giả, có phải anh đang cố đưa ra một thông điệp nào đó ?”

“Không, không có gì liên quan cả đâu. Khi Trần Khải Ca mời tôi tham gia “Farewell to My Concubine” ông đã nói rằng tôi trước đó toàn dự tuyển cho các vai diễn thuần chất. Ông muốn nhìn nhận tôi như một diễn viên nghiêm túc thực sự và nghĩ tôi có thể thử đảm nhiệm một vai nữ tính hơn.”

“Như trong “Happy Together”, đồng tính luyến ái vào thời điểm đó đang là một đề tài nóng bỏng tại Hong Kong. Tôi nghĩ có lẽ sẽ rất thú vị nếu tôi đóng một vai đồng tính. Và trong buổi ca nhạc, tôi muốn tạo ra một chút gì đó gây hưng phấn. Ý tưởng đi trên đôi giày cao gót đỏ là của một đạo diễn nghệ thuật. Nó bắt nguồn cảm hứng từ David Bowie đã làm điều này nhiều năm trước. Anh ấy nghĩ đó hẳn là một ý tưởng hay nếu chúng tôi đưa hình ảnh này vào châu Á. Thực ra tôi muốn tạo một hình thức nào đó liên quan đến Kinh kịch nhưng gặp phải vấn đề rắc rối về hóa trang và việc thay trang phục. Vi vậy tôi nghĩ đến điều gì khác có liên quan đến ca khúc “Red”, như việc tô son môi chẳng hạn. Nhưng những khán giả ở quá xa sân khấu có lẽ sẽ không nhìn rõ được. Vì vậy, cuối cùng nó đã được dàn dựng với đôi giày cao gót đỏ và son môi màu đỏ.”

“Trong các buổi hòa nhạc và một số phim của anh, anh cho chúng tôi cảm giác là anh ích kỷ và đôi khi tự yêu bản thân mình quá. Anh nghĩ sao về điều này ?”

“Vâng, tôi đồng ý là tính cách một số vai diễn của tôi thực sự là rất thích bản thân mình trở thành trung tâm. Còn với bản thân tôi, tôi có thể nói gì nhỉ … (một khoảng im lặng dài). Tôi luôn muốn đem đến cho khán giả những điều tốt nhất mà tôi có thể làm được, dù đó là buổi hòa nhạc hay bất cứ bộ phim nào. Nhưng khi đã rời bỏ công việc, tôi thực sự không quan tâm lắm đến vẻ bề ngoài của mình. Bạn sẽ không tìm được tấm hình nào của riêng tôi tại nhà tôi đâu, và tôi cũng hiếm khi soi gương.”

“Nhưng sự thật là anh trông rất bảnh trai . Khi nhìn bản thân mình trong gương, anh nghĩ gì ?”

“Wow, một anh chàng mới bảnh làm sao!”, anh phá lên cười lớn . “Không, tôi đùa đấy. Tôi không nghĩ tôi có thể nhận xét về ngoại hình của mình đâu. Tôi đã quá quen với nó rồi.”

“Ngày trước, tôi từng bị cho là “lạnh lùng” hoặc “kiêu ngạo” vv. Thực ra tôi là người thắng tính và khá nhiệt tình. Có lẽ chính điều này đã đem đến nhiều rắc rối. Nhưng không có gì liên quan đến việc tự yêu bản thân mình ở đây cả.”

“Mọi người thường miêu tả anh là “dễ thương”, “bảnh bao”, “sexy”, anh thích từ nào nhất ?”

“Nếu là fan, tôi sẽ thấy rất vui vì những lời nhận xét này, nhưng nếu là bạn, tôi không thấy thích lắm nếu họ chỉ quan tâm đến vẻ ngoài của tôi đâu.”

“Vậy thì anh thích được gọi như thế nào ?”

“ “Chàng trai tốt”, tôi nghĩ vậy nghe hay hơn.”

“Anh là một “Ngôi sao” trong mắt của chúng tôi, liệu “Ngôi sao” đây là vai trò anh đóng hay đó là con người thật của anh ?”

“Thực là một câu hỏi khó ! Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều về điều này. Tôi không nghĩ là tôi đang đóng vai nào cả. Có lẽ nên nói đó chính là con người thật của tôi. Tôi, bản thân tôi, và Leslie – một diễn viên luôn hòa hợp với nhau. Tôi phải nói rằng tôi có những phẩm chất và đủ tài năng để trở thành một ngôi sao.”

“Giống như kính vạn hoa, một con người có rất nhiều mặt trái ngược nhau. Nhưng giới truyền thông và khán giả chỉ có thể nhìn ra một phần nhỏ của chúng ta thôi. Họ sẽ phán xét những gì họ nhìn thấy, đôi khi họ bị ấn tượng sai. Fan hâm mộ thích liên tưởng với thần tượng bằng các câu chuyện thần tiên cổ tích và giới truyền thông thì luôn có khuynh hướng phóng đại và thêm mắm dặm muối vào các bài viết, tiêu đề.”

“Là một siêu sao ắt hẳn anh phải chịu rất nhiều áp lực nặng nề, anh thường làm cách nào để giảm bớt căng thẳng ?”

“Anh phải học cách để thư giãn. Tôi thích đi du lịch. Tôi sẽ đến nơi mà không ai biết đến tôi. Một trong những liệp pháp yêu thích của tôi trong những ngày này là “hot springs” . (giống 1 kiểu spa ấy nhỉ)”

“Anh có tiếng tăm, tiền bạc, vẻ điển trai, sức quyến rũ và vị thế. Đó là giấc mơ của tất cả mọi người, có điều gì anh cho là anh chưa đủ tốt không ?”

“Có lẽ là học vị của tôi”, anh nói sau một sự im lặng ngắn. “Tôi rất hy vọng có thể hoàn tất việc học đại học, va nếu có thể, lấy được bằng tiến sĩ. Có quá nhiều thứ để học từ trường lớp.”

heobeo
14-10-2012, 10:22 AM
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/261850_359056280847020_1284829205_n.jpg


Với cương vị “Một diễn viên”

“Anh có thích xem đi xem lại các bộ phim của anh nhiều lần không, hay là anh ít khi xem chúng ?”

“Tôi nghĩ là vế sau đấy. Mỗi khi tôi xem lại một bộ phim, tôi cứ luôn tự phê bình lối diễn của tôi là “chưa đủ tốt”, hoặc “đáng lý ra có thể làm hay hơn”. Vì khi đang diễn, tôi sẽ đắm chìm bản thân vào nhân vật và không thể đánh giá một cách khách quan. Việc phạm lỗi là không thể tránh khỏi. Dù gì đi nữa thì cũng không thay đổi lại được rồi.”

“Trong các nhân vật anh đã đóng, có vai nào mà anh nghĩ là “Nó thật hoàn hảo!” không ?”

“Không.”, anh nói không hề do dự. “Tôi luôn nghĩ tôi có thể diễn hay hơn nếu tôi có được cơ hội thứ hai.”

“Anh đã có nhiều bước tiến vượt bậc trong khả năng diễn xuất của mình, đặc biệt trong thể loại tâm lý lãng mạn, đó có phải là vì anh đã trải nghiệm qua nhiều điều trong cuộc sống hay đó là nỗ lực tự thân anh ?”

“Thật hả, tiến vượt bậc trong phim tình cảm hả (cười) ? Sự trải nghiệm từ cuộc sống đương nhiên là giúp ích rất nhiều. Nhưng quan trọng hơn là anh cần phải luyện tập thường xuyên. Như việc tiết kiệm tiền trong ngân hàng vậy, rồi sẽ có ngày anh giàu thôi. Đương nhiên, bên cạnh phải làm việc chăm chỉ vẫn còn có nhiều yếu tố khác nữa, như tôi nói, một đạo diễn có khả năng truyền cảm hứng chẳng hạn.”

“Anh có một phong cách độc nhất vô nhị mà chúng tôi có thể nhận ra anh ngay từ phía sau lưng, anh luyện tập nó mỗi ngày hay đó là phong cách tự nhiên của anh ?”

“Tôi chỉ thể hiện bản thân một cách tự nhiên thôi. Khi diễn, tôi không nghĩ tới việc có rất nhiều lý thuyết về việc diễn xuất. Một vài nam nữ nghệ sĩ nghĩ là họ trông đẹp nhất ở một vài góc độ nào đó nhưng tôi không thích thế. Tôi chỉ muốn được thật tự nhiên, như những gì tôi vẫn làm hàng ngày.”

“Khi làm phim, có rất nhiều shot phải làm đi làm lại rất nhiều lần. Thường tốt nhất là tôi vẫn diễn cùng một kiểu cho thống nhất và để dễ cắt dựng, nhưng đôi lúc nó khiến tôi cảm thấy nhàm chán. Những lúc ấy, tôi sẽ thử một cách diễn khác để tạo ra những take quay khác hơn.”

“Mặc dù vậy vẫn có sự khác biệt giữa các diễn viên “giỏi” và “chưa giỏi lắm” chứ.”

“Các diễn viên giỏi là những ngừơi có “tài năng” và sở hữu những kỹ năng diễn xuất xuất sắc. Họ có phong cách riêng đặc sắc. Bạn sẽ không nghĩ là họ “đang diễn” mà sẽ đối xử với họ như chính bản thân các nhân vật họ diễn. Các diễn viên trung bình thừơng có nghĩa là những người không thật tài năng lắm, và họ thường không thích được thử thách. Vì lý do đó mà các vai diễn của họ không “tốt” cũng chẳng “tồi". Không ngạc nhiên gì nếu họ chẳng gây được ấn tượng nào cả. Đôi khi họ chỉ copy lại từ những người khác.”

“Dường như các bạn diễn nữ của anh càng ngày càng trẻ hơn, anh có cảm thấy một khoảng cách chênh lệch giữa hai thế hệ không ?”

“Có, tôi có thấy thế (cười to). Thẳng thắn mà nói, dạo này tôi thấy mình giống như một gia sư hơn là một bạn diễn. Nhưng lý do là vì thật sự tôi trông trẻ hơn tuổi. Nó sẽ trông không hợp nữa nếu tôi diễn cùng các nữ đồng nghiệp trạc tuổi với tôi.”


Các bộ phim

“Trong các nhân vật anh từng diễn, vai nào là khó nhất ?”

“Tôi nghĩ đó là Hà Bảo Vinh trong Happy Together. Vào thời điểm quay phim đó, tâm trạng tôi không tốt, lại còn phải chuẩn bị cho buổi hòa nhạc. Vương Gia Vệ không có kịch bản nào và chúng tôi đều làm việc với nhau trong một thời gian biểu rất khắt khe. Và cũng nảy sinh vài rắc rối nữa. Họ Hà là một nhân vật khó chịu dễ khiến người ta ghét. Vì vậy tôi đã thêm một chút gia vị vào nhân vật này để họ Hà trở nên khá hơn chỉ là một gã tồi tệ. Dẫu sao đi nữa, dù cho tôi có đóng đạt thế nào, tôi cũng đã khá lo lắng về phản ứng của người xem đối với nhân vật này.”

“Anh đã khắc họa thành công vai diễn Hà Bảo Vinh, đó là lý do vì sao anh được đề cử cho giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất của Giải thưởng phim HK và giải Kim Mã đấy.”

“Tôi cũng có chút ngạc nhiên. Tôi không ngờ là tôi đủ điều kiện để được liệt vào hạng mục “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất” vì vai diễn của tôi đâu phải là vai chính.”

“Vậy ý anh là anh xứng đáng với hai giải cho Days of Being Wild và Ashes of Time ?”

“Tôi không nói vậy. Nếu anh hỏi tôi bộ phim nào của tôi xứng đáng được trao giải thưởng, tôi sẽ nói đó là Farewell to My Concubine. Nó đã thắng giải Cannes và nhận được sự công nhận rộng rãi bởi các nhà phê bình lẫn khán giả tại Nhật.”

“Vây so sánh với Hà Bảo Vinh của Happy Together, việc nắm bắt được tâm lý nhân vật Trình Điệp Y trong Farewell to My Concubine là dễ dàng hơn đối với anh sao ?”

“Vâng. Tôi thích nhân vật của Farewell to My Concubine. Trình Điệp Y đã hiến dâng cả cuộc đời của anh ấy cho nghệ thuật, là người trung thành với tình yêu của mình. Tôi có thể đồng cảm với những cảm xúc của anh ấy. Điều khó khăn duy nhất đối với tôi là việc học thoại Bắc Kinh và những động tác diễn Kinh kịch tôi cần phải thành thạo trong một thời gian ngắn. Dù sao đi nữa, đây cũng là một bộ phim đáng nhớ.”

“Trong He’s a Woman, She’s a Man, anh đóng vai Sam Koo, một nhà sáng tác nghệ thuật, hầu hết các fan đều cho rằng anh đã trở thành chính nhân vật anh diễn đó.”

“Không, tôi không phải là nhạc sĩ ngay từ buổi ban đầu hay có thể chơi piano. Điều khiến chúng tôi có vẻ giống nhau có lẽ đó là phong cách sống, và trong một chừng mực nào đó chúng tôi đều rất cứng đầu . Và tôi cũng sợ đến phát run lên nếu tôi bị kẹt trong thang máy tối hù như thế. Đó là phản ứng thật của tôi trong bộ phim.”

“Ôi, thật hả, hèn gì trông nó lại thật đến như thế. Nhưng kể cả khi tôi đang nói chuyện trực tiếp với anh như thế này đây, mặt đối mặt, tôi cũng phải nói anh và Sam rất giống nhau.”

“Tôi lại nghĩ Sam giống Trần Khả Tân, đạo diễn của bộ phim hơn.”


Các đạo diễn

“Anh đã làm việc với Trần Khải Ca trong hai phim Farewell to My Concubine và Temptress Moon, tôi nghĩ là ông đánh giá cao tài năng của anh lắm đấy.”

“Vâng, ông ấy thích làm việc với tôi lắm. Bộ phim gần đây của chúng tôi Temptress Moon có kịch bản là được đo ni đóng giày cho tôi.”

“Tôi nghe nói anh từng được tuyển cho bộ phim gần đây của ông Trần “The Emperor and the Assassin” (Quân vương và Ái thiếp) ?”

“Vâng. Nhưng nó diễn ra đúng vào tour diễn quốc tế của tôi, và phim lại dự định được quay trong suốt một năm liền. Bên cạnh đó, “quân vương đầu tiên”, vai diễn tôi được tuyển, phù hợp với hình tượng cao to và cơ bắp hơn trong mắt của ngừơi dân Trung Quốc, vốn dĩ nó rất khác với ngoại hình của tôi.”

“Trong các bộ phim của Vương Gia Vệ và Từ Khắc, anh thường khắc họa các hình tượng hoàn toàn khác, đó có thể là vì họ có những ấn tượng khác nhau về anh không ?”

“Có thể họ nhìn nhận tôi ở những góc độ khác nhau. Nó cũng còn tùy vào kịch bản nữa, nội dung của các bộ phim luôn khác nhau mà. Thế giới trong phim của Vương là tách ly, độc nhất và không thực. Thậm chí ngay khi không gian bối cảnh và thời gian có khác nhau, các nhân vật dường như luôn giống nhau. Còn với Từ Khắc, ông thích đem những lý tưởng chính trị của ông vào phim, ở đó luôn có những hy vọng và một tương lai sáng lạn.”

“Trong bộ phim gần đây nhất của anh, chúng tôi đã có được thông tin rất đáng ngạc nhiên là anh không cần đến chỉ dẫn hay giải thích từ đạo diễn mà vẫn diễn tốt, việc này có thừơng xuyên không ?”

“Về căn bản thì đúng vậy, đó là lý do vì sao có một số đạo diễn khi mới khởi đầu cảm thấy khó khăn, vì trong quan điểm của họ cho rằng diễn viên cần phải nghe theo mọi hướng dẫn từ đạo diễn. Nhưng sau khi đã làm việc với nhau một thời gian, họ sẽ đồng ý cách tôi nắm bắt vai diễn là hợp lý và ít khi chỉnh sửa lại diễn xuất của tôi. Dĩ nhiên thỉnh thoảng chúng tôi cũng có ý kiến trái chiều và không đồng ý với nhau. Nhưng chúng tôi đều có chung một mục tiêu, đó là làm ra được một bộ phim hay và tôi luôn cố làm tốt hết sức mình trong mọi phim tôi tham gia.”

“Trong trường hợp này, ý anh là anh không cần đạo diễn ?”

“Không, điều ấy sao được. Tôi cần những lời khuyên thấu đáo và chuyên nghiệp từ một “người thứ ba”, cái “người thứ ba” ấy chính là đạo diễn. Mặc dù chúng tôi có thể những ý kiến bất đồng nhau, nhưng điều đó cũng không là vấn đề gì, vì đôi khi nó lại cần thiết và tốt cho một bộ phim hay trong tương lai.”

“Tôi tự thấy bản thân mình rất may mắn khi được làm việc chung với thật nhiều các đạo diễn xuất sắc như Ngô Vũ Sâm, Trần Khải Ca, Vương Gia Vệ, Trần Khả Tân và Jacob Chang. Tôi nghĩ chắc chẳng còn điều gì có thể khiến tôi vui hơn việc họ đều nhìn nhận tôi là một diễn viên giỏi.”

“Dù sao đi nữa, một bộ phim có tốt hay không đều phụ thuộc phần lớn vào kết quả của người đạo diễn. Một bộ phim nó cũng giống như một kho báu mà đạo diễn chính là chìa khóa. Anh có lấy được kho báu đó không là tùy thuộc vào đạo diễn. Vì vậy, mục tiêu tiếp theo của tôi là sẽ trở thành đạo diễn.”


Kế hoạch tương lai

“Anh đang lên kế hoạch đạo diễn phim của mình ?”

“Vâng, nhưng tôi vẫn chưa quyết định nội dung của bộ phim đâu.”

“Ai sẽ vào vai nữ chính ? Anh đã có sẵn cái tên nào trong đầu chưa ?”

“Mạc Văn Úy và Thư Kỳ. Họ đều là các diễn viên trẻ triển vọng.”

“Fan hâm mộ của anh đang lo rằng nếu anh trở thành đạo diễn anh sẽ không còn làm ngôi sao trên màn bạc nữa, anh tính thế nào về các vai trò đạo diễn, diễn viên và ca sĩ của anh đây ?”

“Tôi nghĩ tôi sẽ có một thời gian biểu ca hát đều đặn, ra một hoặc hai album một năm để tôi vừa thỏa niềm đam mê ca hát, vừa làm hài lòng các fan.”

“Tôi sẽ không diễn trong hai bộ phim đầy tay của mình đâu, chỉ chỉ đạo thôi. Nhưng khi tôi đã lên tay và bắt kịp nó, tôi sẽ xem xét đến việc đồng thời diễn xuất luôn, giống như là Robert Rafford vậy đấy.”

“Vậy thì bọn tôi đỡ lo rồi. Trong các bộ phim anh đã từng xem, trừ các phim HK, có vai diễn đặc biệt nào khiến anh hứng thú và muốn diễn nó không ?”

“Trong phim “A Few Good Men” Jack Nicholson đóng vai một gã vừa đáng tởm lại vừa tốt bụng. Tôi nghĩ vai diễn đó khá là thú vị đối với tôi.”

“Vậy những vai khác thì sao, chẳng hạn như một họa sĩ đồng tính thật đặc biệt ?”

“Không, tôi không thích đâu.” (cười lớn)

“Có loại vai nào anh nghĩ mình không tài nào diễn được không ?”

“Các vai của Thành Long đó.” (cười lớn)

“Có người nói là anh sẽ không đóng phim hài nữa, điều đó có đúng không ?”

“Không, tôi thích phim hài mà. Không phải là ý kiến tồi đâu nếu tương lai tôi sẽ tự tay đạo diễn một phim hài của mình.”

“Anh có thể nói cho tôi đôi điều về vở nhạc kịch “A Chinese Ghost Story” không ?”

“Tôi thích làm việc trong không gian âm nhạc. Đó là một thử thách với tôi. Nó đem đến cho tôi thêm niềm hạnh phúc nếu như nó thành công. Tôi chọn “A Chinese Ghost Story” vì chúng ta có thể có rất nhiều góc độ hiệu ứng hình ảnh khai thác được với câu chuyện đó. Một vở nhạc kịch chính là sự kết nối giữa hình ảnh và âm thanh, chúng bổ trợ cho nhau mà …”



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/246611_359055770847071_168900186_n.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/198521_359056100847038_1578016867_n.jpg

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/320467_359055930847055_835217824_n.jpg

heobeo
17-10-2012, 09:41 PM
Phỏng vấn các đạo diễn và cộng sự của anh - trích photobook "All about Leslie"

http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/271129_360106917408623_383079589_n.jpg


Anh Wong Chin Man, Trợ lý

“Anh trở thành trợ lý của anh ấy như thế nào ?”

“Tôi biết Leslie khi tôi tham gia vào đoàn làm phim Moonlight Express. Tôi đã có cơ hội nói chuyện với anh và chúng tôi rất hợp nhau. Anh hỏi tôi liệu có hứng thú với việc làm trợ lý không. Và tôi nghĩ là tôi thử được.”

“Anh nghĩ gì về anh ấy ?”

“Anh ấy là một nghệ sĩ rất nghiêm túc. Anh cống hiến sâu sắc trong công việc và còn tạo động lực cho mọi người xung quanh cùng làm việc chăm chỉ theo. Tôi nghĩ về phương diện này anh tuyệt vời.”

“Hai người trông cứ như anh em ấy, thậm chí là cha con nữa, anh nghĩ sao ?”

“Vâng, tôi cho là một mặt tôi giúp anh ấy lo mọi chuyện vặt vãnh bình thường nhưng mặt khác anh lại là người chăm lo cho tôi, chỉ bảo tôi mọi thứ từ cách ứng xử cho đến các thao tác công việc. Tôi đang học tiếng Nhật và anh ấy hay dạy tôi vài từ. Anh cũng hay giải thích cho tôi nghe về các tập quán của Anh quốc vv. Mặc dù anh ấy lớn hơn tôi đến 20 tuổi nhưng tôi không cảm thấy chút khoảng cách tuổi tác nào cả, dù anh ấy giống như cha của tôi vậy. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có cơ hội được làm việc chung với anh.”


Jacob Chang, đạo diễn phim "The Kid"

“Anh có thể nói một chút cho chúng tôi nghe về thông tin nền của bộ phim không ?”

“Bởi vì kinh tế bị suy giảm và vấn đề về bản quyền VCD, công nghiệp phim ảnh của chúng tôi ngày càng trở nên tồi tệ. Vì vậy chúng tôi (gồm 5 đạo diễn) đã góp mỗi người một tay để liên kết lại, mỗi người chúng tôi sẽ đạo diễn một bộ phim với kinh phí thấp nhưng không hy sinh chất lượng nghệ thuật với hy vọng sẽ làm khởi sắc lại nền công nghiệp điện ảnh. Đây là bộ phim đầu tiên của chúng tôi.”

“Vì sao anh lại chọn Leslie cho vai nam chính ?”

“Chúng tôi gặp phải vấn đề khi chúng tôi thỏa thuận tiền trả cho một số diễn viên nhưng Leslie lại rất ủng hộ chúng tôi. Anh đã nhận vai diễn và thậm chí làm chúng tôi ngạc nhiên khi anh còn “đầu tư” thù lao vào cho bộ phim. Chúng tôi đều cảm thấy rất phấn khởi bởi vì trên hết, anh có kỹ năng diễn xuất tốt và sức quyến rũ. Anh lại là ngôi sao được thị trường quốc tế ưa chuộng. Thêm nữa là anh chắc chắn sẽ trở thành một điển hình tốt có thể giúp chúng tôi trong các thỏa thuận tương lai với các diễn viên khác.”

“Anh nghĩ gì về anh ấy với tư cách là một cộng sự ?”

“Chúng tôi trò chuyện với nhau rất tự do, thoải mái trao đổi quan điểm và sự thực là anh ấy có rất nhiều ý tưởng hay. Anh hiểu vấn đề về nguồn kinh phí hạn hẹp của chúng tôi và nhìn nhận mọi việc dưới góc độ như một nhà sản xuất. Anh cũng giúp đỡ chúng tôi rất nhiều, ví dụ như việc dàn xếp cho việc bấm máy tại Thượng Hải, mượn hộ phương tiện xe từ bạn bè giúp chúng tôi vv.”

“Anh có nghĩ Leslie và cậu bé trong phim trông rất giống cha con không ?”

“Vâng. Anh ấy đặc biệt chú ý đến cậu nhỏ. Anh muốn cậu bé được làm việc trong tâm trạng tốt để khơi gợi khả năng diễn xuất tốt nhất. Mà anh không chỉ quan tâm đến cậu bé đâu, anh còn quan tâm đến mọi người cơ. Trong suy nghĩ của anh, chúng tôi làm việc với nhau như một đội vậy. Anh muốn thấy tất cả mọi người đều làm việc vui vẻ. Đó là lý do vì sao mỗi khi có một người bối rối anh đều ngồi lại để an ủi họ. Đó là chìa khóa cho thành công của anh. Bên cạnh đó, tôi để ý thấy anh là người rất đa cảm. Anh cũng luôn phấn đấu hết sức mình để hoàn thành nhiệm vụ nếu anh cho đó là việc làm đúng.”


Daniel Lee, Đạo diễn của “Moonlight Express”

“Đây là lần hợp tác đầu tiên giữa hai người, anh nghĩ gì về anh ấy với tư cách là một diễn viên ?”

“Anh ấy hiển nhiên là một diễn viên giàu kinh nghiệm và xuất chúng , có khả năng nắm bắt nhiều dạng vai diễn mà vẫn thành công ngang nhau vậy.”

“Anh có chỉ dẫn anh ấy điều gì cho vai diễn đó không?”

“Tôi không chỉ dẫn anh ấy điều gì về mặt diễn xuất cả. Nhưng lần này tôi muốn thử làm một điều gì mới mẻ cho bộ phim. Ví dụ như tôi nhận ra việc thoại không thì không đủ để truyền tải cảm xúc cho phân cảnh, nên tôi sẽ dùng một bài hát và âm nhạc để minh họa thêm. Anh ấy có thể hiểu ý tôi ngay lập tức. Và không nghi ngờ gì anh ấy là một ca sĩ chuyên nghiệp ! Anh thường hỏi tôi về màn trình diễn của anh “Có phải ý anh muốn vậy không, nó đã tốt chưa ?” "

“Anh ở bên chúng tôi trong hầu như suốt giai đoạn làm phim. Anh ấy có tinh thần đồng đội tuyệt vời, đáng nói là thế đấy, luôn muốn được làm việc cùng nhau để hướng tới bộ phim hay. Anh chăm lo chu đáo cho mọi thành viên trong đoàn.”

“Thường chúng tôi có những đúp quay mà khán giả không chiêm ngưỡng được khuôn mặt của diễn viên. Nhưng anh không ngại tự mình đóng những cảnh đó, thậm chí là phải lặp đi lặp lại nhiều lần.”

“Hai anh có gặp nhau thường xuyên sau bộ phim không ?”

“Có, chúng tôi có gặp nhau một lúc gần đây, uống cà phê và trò chuyện đôi chút. Chúng tôi cũng có chung một sở thích bình thường nữa, tôi thích vẽ và anh ấy thì luôn đánh giá cao hội họa và các tác phẩm mỹ thuật.”


Florence Chan - Trần Thục Phấn (Nữ quản lý cũ của Leslie)


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/397352_360109604075021_1544348504_n.jpg

“Chị biết Leslie như thế nào ?”

“Tôi nhìn thấy cậu ấy lần đầu là tại cuộc thi hát. Cậu ấy đang hát bài “American Pie”. Trông cậu ấy đẹp và duyên dáng lắm. Tôi nghĩ anh chàng này có tiềm năng đây. Sự thực tôi đã chấm cậu hạng nhất. Dù cậu ấy chỉ đoạt giải nhì tại cuộc thi, nhưng sau đó cậu đã thắng cả giải Trình diễn hay nhất tại Nhạc hội Festival tổ chức tại Hawaii. Leslie ký hợp đồng với RTV ngay sau cuộc thi, vì vậy chúng tôi chỉ bắt đầu hợp tác từ năm 1981.”

“Ấn tượng đầu tiên của chị khi gặp mặt anh ấy ?”

“Rất đẹp trai và trông như trẻ con. Và thẳng thắn nữa, điều này đã gây nên không ít phiền toái với báo chí.”

“Nó thực sự là rắc rối à ?”

“Còn tệ hơn là tôi nghĩ ấy chứ (cười to). Cậu ấy luôn hào hứng nói nhưng không bao giờ để ý nhìn trước ngó sau. Điều này đã gây nên những hiểu lầm không cần thiết giữa cậu ấy và giới truyền thông. Thế nên tôi đi theo cậu ấy trong các cuộc phỏng vấn và các buổi họp báo chí mỗi khi có thể và cho cậu lời khuyên cũng như chỉ dẫn khi cần. Cậu ấy thường xuyên bị báo chí phê bình, mặc dù vậy, sự chăm chỉ và bền chí của Leslie đã để lại ấn tượng tốt cho khán giả."

“Chị so sánh giữa Leslie của ngày hôm nay và ngày hôm qua ra sao ?”

“Với tư cách là diễn viên và ca sĩ, giờ cậu ấy đã là ngôi sao hàng top và rất chuyên nghiệp. Mặc dù đã trưởng thành lên, tính cách cậu ấy vẫn chẳng thay đổi một tý nào cả. Cậu ấy vẫn là Leslie như ngày nào thôi, đôi khi còn xử sự như một cậu bé hư vậy.”

“Là như thế nào ?”

“Ôi, theo một cách rất thông minh. Đôi khi cậu làm tôi giận … Biết rằng mình sắp sửa phải đối mặt với sự ca thán của tôi, Leslie luôn đến gần ôm ghì lấy tôi, nói về một điều gì khác bằng chất giọng rất đáng yêu đến mức khiến tôi “nuốt” mất luôn cả lời định nói.”

“Có gì thay đổi trong quan hệ của anh ấy với giới truyền thông không ?”

“Có lẽ thế giới đã thay đổi rồi. Bây giờ nếu truyền thông nói xấu gì về cậu ấy, fan của cậu sẽ đứng lên và bảo vệ cậu trước cả khi cậu phản ứng rồi.”

“Vậy fan hâm mộ chính là thiên thần hộ mệnh của anh ấy ?”

“Đúng vậy, fan của cậu ấy đã được hình thành và quy tụ trong suốt 20 năm qua, họ thậm chí còn đến từ hai thế hệ. Họ không tin vào tin đồn. Họ hiểu Leslie đến mức , ví dụ như, khi cậu ấy đang trong khu vực bấm máy, họ sẽ không làm phiền cậy ấy vì biết cậu đang tập trung cho công việc, mà sẽ đợi đến khi Leslie rảnh để chạy đến xin chữ ký và chụp hình.”

“Lời khuyên của chị dành cho anh ấy ?”

“Cậu ấy luôn tạo áp lực quá nặng lên bản thân mình trong quá khứ. Bây giờ cậu đã học được cách thư giãn và hưởng thụ cuộc sống hơn. Là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, cậu ấy rất cầu toàn đối với các nhân viên. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ấy vô lý đâu. Nếu một người gây ra lỗi lầm không thể tránh khỏi, cậu sẽ không đổ lỗi mà sẽ an ủi họ bằng việc nói đại loại như “Được rồi, không sao đâu, đó không phải lỗi của anh/chị mà.” Vì vậy lời khuyên của tôi sẽ là “Cứ tiếp tục như thế nhé.”


Anita Mui – Mai Diễm Phương


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/305084_360108137408501_1374671173_n.jpg

“Ấn tượng đầu tiên của chị về Leslie là gì ?”

“Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy là anh “rất đẹp trai”. Chúng tôi trước đây từng làm việc chung với nhau cho một hãng thu âm. Tôi từng nghĩ anh chàng này thật là “lạnh lùng” nhưng sau khi chúng tôi làm việc chung cho một tour diễn, tôi sớm nhận ra anh là một người rất dễ tính.”

“Chị miêu tả thế nào về về mối quan hệ giữa hai người ?”

“Chúng tôi giống như là anh em vậy mặc dù các vai diễn, phong cách làm việc và cả lối sống của chúng tôi đều rất khác nhau. Tôi nghĩ chúng tôi cũng có sự hòa hợp ăn ý rất tốt trên màn ảnh.”

“Lời khuyên của chị dành cho Leslie là gì ?’

“Anh ấy quá nghiêm túc, luôn tìm kiếm sự hoàn hảo. Vì vậy lời khuyên của tôi là “Hãy thư giãn hơn đi nào”.”

“Phần quyến rũ nhất của Leslie là gì ?”

“Đôi mắt của anh ấy. Tôi nhớ rõ khi tôi diễn và chúng tôi nhìn vào mắt nhau, tôi không tài nào cưỡng nổi và đã phải lòng anh, dĩ nhiên là chỉ trong phim thôi (cười to).”


Karen Mok – Mạc Văn Úy

“Cô gặp Leslie lần đầu là khi nào ?”

“Tôi gặp anh ấy lần đầu là vào năm tôi 5 tuổi tại một cuộc thi hát, và tôi là cô bé đã tặng cho anh một bó hoa”

“Thế về sau này thì sao, cô có gặp anh ấy thường không ?”

“Nhiều năm sau đó tôi đã đến xem một buổi hòa nhạc của anh mặc dù lúc đó tôi chưa phải là fan của anh. Tôi được ngồi ờ hàng ghế đầu tiên và bắt tay anh. Tôi có thể cảm nhận rõ sự chân thành khi anh ấy bắt tay tôi. Sau buổi diễn đó,tôi thành fan bự của anh . Sau đấy tôi cũng gặp anh rất nhiều lần vì mẹ tôi lúc đó là giám đốc của RTV.”

“Cô có thấy hồi hộp khi làm việc với anh trong phim Viva Erotica không ?”

“Vâng, lúc ban đầu có đấy. Nhưng Leslie đã giúp tôi rất nhiều và khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn.”

“Cô đóng vai người yêu của anh ấy, cô có nghĩ khoảng cách tuổi tác giữa hai người sẽ làm ảnh hưởng đến cảm xúc khi diễn vai người tình của nhau không ?”

“Không hề vì ảnh trông vẫn rất trẻ mà.”

“Anh ấy đã mời cô làm ngôi sao khách mời cho buổi hòa nhạc và lễ MTV phải không ?”

“Vâng, anh luôn sẵn sàng giúp đỡ và khích lệ cho các diễn viên mới.”

“Cô nghĩ gì về Leslie, với tư cách là một người bạn ?”

“Là bạn, chúng tôi nói với nhau về mọi chuyện. Anh cho tôi những lời khuyên tốt. Anh ấy là một người đáng yêu dịu dàng mà tôi luôn tin cậy. Tôi nghĩ mọi người chắc cũng có chung cảm giác này về Leslie thôi. Anh luôn quan tâm đến bạn bè và đồng nghiệp, nhiều khi còn xem rắc rối của họ là rắc rối của chính mình nữa. Với tư cách là một ca sĩ, anh rất tuyệt vời và chuyên nghiệp.”


Tamasaburo Bando (Ngôi sao tuồng cổ danh tiếng của Nhật, chuyên đóng các vai nữ)

“Anh biết anh ấy như thế nào, ấn tượng đầu tiên của anh về Leslie là như thế nào ?”

“Leslie đến xem buổi diễn của tôi vào thời điểm tour diễn concert cuối cùng của anh đang diễn ra tại Nhật. Chúng tôi có hẹn đi ăn tối và lần cuối gặp nhau là vào năm ngoái. Anh ấy ăn mặc rất bình thường. Anh ấy cho tôi cảm giác là một con người rất tự nhiên và thân thiện, một người đặc biệt duy nhất từ ngoại hình cho đến tính cách. Anh ấy cũng rất chu đáo nữa.”

“Anh có thể nói rõ hơn không ?”

“Ví dụ như anh ấy để tôi ngồi tại vị trí an toàn hơn trong xe hơi và kéo cửa kính lên hộ tôi khi anh thấy gió thổi tạt vào. Và trên hết, anh là người rất tập trung và đáng tin cậy. Từ cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, anh cũng cho tôi ấn tượng rằng anh là người rất nghiêm túc và mạnh mẽ, và luôn có niềm tin vào việc anh đang làm.”

“Hai người có nói chuyện về nghề nghiệp của nhau không ?”

“Có chứ, chúng tôi nói về phim ảnh, về nghệ thuật hội họa và nhiều thứ khác nữa. Khi nói về Trung Quốc anh đã nói là anh thấy ghen tỵ với các nghệ sĩ Nhật Bản vì chúng tôi có nhiều sự tự do hơn trong việc hoạt động nghệ thuật. Chúng tôi đã nói về những thời khắc khó khăn và cả các bi kịch trong cuộc sống của mình. Tôi vẫn nhớ những gì anh đã nói với tôi khi anh nhìn những bông hoa đặt trên mặt bàn : “Chúng ta nên biết ơn trời vì đã đem đến những bông hoa này cho chúng ta. Chúng ta đều là những kẻ may mắn. Nếu nghĩ theo cách này, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều một khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong tương lai.”


Shinji Tanimura (Ngôi sao nhạc Pop nổi tiếng của Nhật)

“Làm sao mà anh biết Leslie, ấn tượng về anh ấy của anh là gì ?”

“Tôi gặp anh lần đầu tiên tại Liên hoan âm nhạc Tokyo. Nếu tôi có một từ để miêu tả anh, đó chắc chắn là “Sexy” (gợi cảm ). Đôi mắt sáng của anh luôn lấp lánh. Khi tôi nói chuyện anh sẽ luôn lắng nghe rất chăm chú và theo dõi cuộc đối thoại một cách rất chân thành. Anh ấy có khả năng thu hút ánh nhìn của bạn và bạn sẽ luôn cảm nhận đựơc sự hiện hữu của anh. Bên cạnh đó, anh cũng rất thẳng tính, không ngoại giao, không màu mè.”

“Anh có viết bài hát nào cho anh ấy không ?”

“Không, nhưng tôi luôn muốn có một cơ hội như thế. Tôi nghĩ anh sẽ là một cộng sự tốt.”


Cô Emi Wada (Nhà thiết kế trang phục danh tiếng/ Nhà thiết kế cho bộ phim “Bạch Phát Ma Nữ”/ Từng đoạt giải Oscar cho Trang phục hay nhất)

“Cô biết Leslie như thế nào, ấn tượng của cô về anh ấy ?”

“Chúng tôi gặp nhau tại buổi họp báo cho bộ phim Bạch Phát Ma Nữ (The Bride with White Hair). Leslie đã mặc một bộ áo len màu trắng và quần jean. Cậu ấy cho tôi ấn tượng về một chàng trai trẻ tinh tế, có cá tính và thẩm mỹ tốt.”

“Hai người có gặp lại nhau sau đó không ?”

“Chúng tôi đều rất bận rộn và hiếm khi gặp nhau nhưng bất cứ khi nào cậu đến Nhật hoặc khi tôi đến Hong Kong, chúng tôi đều sắp xếp thời gian đi ăn tối hoặc đại loại thế. Chúng tôi rất hợp nhau. Tôi còn nhớ cách đây một dạo cậu đã đề nghị một chuyến đi Bangkok, cậu ấy bảo “Đừng làm việc cố quá, chị nên nghỉ đi. Hãy cùng đi mát-xa đi nào” (cười lớn)”

“Anh ấy có nói về công việc của anh ấy với cô không ?”

“Cậu ấy nói cho tôi nghe mọi chuyện về các bộ phim và hòa nhạc. Cậu ấy có vẻ rất yếu thích công việc của mình. Cậu ấy không phải điều hành và làm quản lý như tôi nên tôi có thể cho cậu ấy một vài lời khuyên.”

“Anh ấy ắt là rất xem trọng cô.”

“Tôi cũng thích cậu ấy. Lần cuối chúng tôi gặp nhau tại Berlin cậu ấy đã đem cho tôi 3 đĩa CD của cậu. Mỗi khi nghĩ đến Leslie, tôi lại lắng nghe các đĩa CD này. Cậu ấy là một người bạn rất đặc biệt của tôi. Tôi có cảm giác tôi là “mẹ” của cậu ấy tại Nhật vậy. (cười lớn)”


PhotoBook 1999
Dịch bởi: heobeo & vô sắc

heobeo
20-10-2012, 11:21 AM
Phỏng vấn Leslie: Kim Dạ Bất Thiết Phòng
(Tối Nay Không Cần Đề Phòng)

Chương trình talkshow Kim Dạ Bất Thiết Phòng (今夜不設防) năm 1989 do 3 MC chủ trì: nhạc sĩ/nhà soạn lời Hoàng Triêm (James Wong), nhà văn Nghê Khuông (Ni Kuang), nhà văn/chế tác phim/nhà ẩm thực Thái Lan (Cai Lan). Cả 3 người đều là những nghệ sĩ có tên tuổi của giới văn nghệ Hồng Kông :D.

Nghê Khuông từng tặng cho Ca ca Trương Quốc Vinh 4 chữ "mi mục như họa" để khen ngợi nét đẹp mắt tú mày thanh của anh ^^ .

Chuyển ngữ: Monica_Lee @DAN

Link clip Youtube: http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=fnXdTPyKcZ0



http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/246452_356065317812783_1853273005_n.jpg


Hoàng Triêm: Hello, quý vị khán giả. Hôm nay cực kì cực kì vui sướng, cuối cùng cũng mời được CaCa.

CaCa: Tôi không thích anh nói tôi như thế đâu nha! Vậy ý các anh là trách tôi rồi.

Nghê Khuông: Chúng tôi đâu có ý đó tại mời CaCa 3 lần rồi mà giờ mới tới dự.

CaCa: Cái gì 3 lần? Không có chuyện đó, anh James biết mà. Chỉ 1 lần thôi lần đó không tính nha, đáng lẽ lần trước có thể tới được nhưng chỉ vì tôi bị cảm mạo nên không tiện thôi! Các anh biết đấy, bây giờ có 2 thứ không phải là bệnh truyền nhiễm, một là AIDS, 2 là cảm mạo, phải không? (cười haha)

Nghê Khuông: Đúng đúng đúng! Coi như tôi sai.

CaCa nói với Hoàng Triêm: Dạo này sao rồi, Darling?

Nghê Khuông: CaCa gọi hắn là gì? Darling hả? Tôi có nghe nhầm không zậy??? :-O

Hoàng Triêm: CaCa hễ gặp tôi là gọi tôi là Darling đó ^,…,^

CaCa nói với Nghê Khuông: Anh không nghe nhầm đâu! Vì hắn là 1 người rất bỉ ổi vô liêm sỉ! Mỗi khi hắn gặp tôi là … anh thảm đó.

Nghê Khuông: Tại tôi nữa hả?

CaCa: Tại anh viết là tôi “đẹp như tranh vẽ” đó (đúng mừ :”D ), cho nên hễ gặp tôi là hắn xáp lại hôn tôi liền >.

Nghê Khuông: Cái gì? Kiss hả? Anh có thể không cho hắn hôn mà.

Hoàng Triêm: Như thế là không được! Chúng tôi quen nhau quá mà!!! Anh biết mà! Khi gặp CaCa là tôi phải xáp lại liền à

CaCa: Tại vì lúc tôi gặp hắn, hắn lúc nào cũng đi cùng Lâm Yến Ni (Lin Yinna), tôi thì lo nhìn cô ấy ^,…,^ Hắn thì thừa cơ… hôn tôi.

Nghê Khuông: Ông James gian quá! Anh phải đề phòng hắn đi!

Thái Lan: Thì CaCa thấy ổng bay tới thì quay lưng đi!

Hoàng Triêm: Không phải đâu! Bọn họ ghen tỵ đó! Tại CaCa gọi tôi là Darling, hay là CaCa gọi họ là …

CaCa: Tôi tính rồi! Ông Nghê Khuông là Sugar, Thái Lan là Honey đó!

Hoàng Triêm: HaHa! Vậy chúng tôi tự giới thiệu lại nhé! Tôi là Darling.

Nghê Khuông: Tôi là Su… sugar.

Thái Lan: Còn tôi là Honey.

Nghê Khuông: Các anh đừng hiểu lầm! “Đẹp như tranh vẽ” là câu chuyên nói những người đẹp trai mà. Anh đọc “Liêu Trai Chí Dị” thì biết, “Đẹp như tranh vẽ” (眉目如画) được sử dụng rất nhiều.

CaCa: Nhưng Lý Bích Hoa (李碧华), cô ấy mắng anh đó vì anh viết tôi như thế. Cô ấy viết rất hay. Cô là 1 người rất hay, tôi cảm thấy cô ấy là 1 người “Nữ trung trượng phu”.

Hoàng Triêm: CaCa có chắn chắc cô ấy là “Nữ trung trượng phu” không đó?

CaCa: HaHa! Có là “Nữ trung trượng phu” không thì tôi không biết.

Thái Lan: Rất ít người gặp cô ấy lắm, lúc quay phim cũng không gặp nữa.

Nghê Khuông: Tôi gặp cô ấy 1 lần! Lúc đó cô ấy rút 1 cây kéo lớn ra để ... tự vệ. Làm tôi hết hồn.

CaCa: Tôi cảm thấy tiết mục này của Nghê Khuông rất thú vị. Tại vì có thể cười tới chết ~^^. Nhưng nói gì thì nói, cô ấy là “Nữ trung trượng phu”, đó là 1 tính cách thật của cô ấy. Nhưng tôi rất thích kịch bản của cô ấy, rất thích hợp để tôi diễn, rất là “điệu”.

Nghê Khuông: CaCa đóng “Yên Chi Khâu”, vậy còn đóng phim nào do cô ấy viết không?

CaCa: Không! Thật ra cô ấy rất muốn tôi đóng phim “清蛇-Thanh Xà”. Nhưng tôi thì cảm thấy vai diễn Hứa Tiên này rất … tệ. Bạch Xà rất yêu anh ta cơ mà!

Hoàng Triêm: Nhân vật Hứa Tiên không tốt chút nào, là người đàn ông vô dụng.

Nghê Khuông: CaCa nhà ta thường ngày mặc quần jeans, áo T- shirt rất đẹp zai. Không ngờ hôm nay bận đồ vest cũng rất bảnh nhỉ!

Hoàng Triêm: CaCa rất là thảm, biết tại sao không? Thôi để CaCa tự nói zậy.

CaCa: Anh muốn tôi nói cái gì? Áo tôi hả? Đúng rồi, nếu mà các anh gặp tôi sớm hơn 1 phút thì sẽ thấy trên áo tôi có mấy cái kẹp, bị cái kẹp bấm tập bấm lại đó. Lý do là tại cô Florence Trần Thục Phấn, người quản lí của tôi, cô ấy muốn phát dương quang đại nên đã tổ chức 1 buổi Party thật là lớn, rồi mời những cô ca sĩ: Mạc Kiếm Vân, Elisa,… rủ tôi đi mua đồ. Đó chính là 1 sự khởi đầu tồi tệ >.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/576898_356065937812721_62061721_n.jpg
Người đẹp Bách An Ni và Leslie


Nghê Khuông: Tôi thì khác CaCa, tôi thích nhìn họ cởi đồ hơn là thay đồ.

CaCa: Có đó!!! Đâu cần nhất thiết họ cởi đồ mà là có thể … sờ được nữa (bó tay caca). Tại lúc đó ở Nhật ai cũng bận quýnh quáng lên, tôi còn giúp Anni mặc đồ nữa mà.

Hoàng Triêm: Hả??? Zậy là Anni bị thất thân là do caca hả?

CaCa: Đâu có vụ đó? Chứ anh tưởng tôi là trai tân hoài sao??? Nhưng giúp cô ấy vui lắm, có thể giúp cổ hóa trang từ đầu tới chân. (ghê we' CaCa ơi =.=')

Thái Lan: Có thể giúp người đẹp cải trang rất thú vị đấy nhỉ.

Nghê Khuông: Nghe nói sự nghiệp ca hát của CaCa bắt đầu từ 1 cuộc thi ca hát thì phải?

CaCa: À đó là 13 năm về trước, năm 1977, lúc đó tôi còn trẻ, chỉ mười mấy tuổi à. Bây giờ tôi 23 tuổi rồi.

Hoàng Triêm: Ý! Zậy là CaCa nhỏ hơn A Luân (không rõ là ai ??).

CaCa: Ừ! Nhỏ hơn anh ấy 2 tuổi thì sao?

Hoàng Triêm: Không được nói như thế! Tuyệt đối không được nhỏ hơn Luân 2 tuổi, như vậy là già lắm đó.

CaCa: Nhưng mà tâm hồn tôi nhất định là 23 tuổi rồi.

Hoàng Triêm: Thật không đó! Nhìn CaCa giống 13, 14 tuổi thì có.

CaCa: Thì mỗi khi gặp anh là phải giả nai 13 tuổi đó để né anh đó!

Hoàng Triêm: Á! Dám né tôi hả? Tôi qua chỗ CaCa ngồi coi né đi đâu? Phải hun CaCa cho chừa :”D. Mà tại sao lúc đó đang đi học mà tham gia cuộc thi vậy?

CaCa: Lúc đó thì tôi không thể định hướng được cuộc đời! Lúc đó còn chưa học xong, chỉ được đại học năm nhất à. Lúc đó, ba tôi thì uống rượu quá nhiều,… anh biết mà. Ông ấy qua đời rồi.

Hoàng Triêm: Biết ông ấy không? Trương Hoạt Hải đó, thợ may Tây âu nổi tiếng đó.

CaCa: Vâng, ba tôi uống rượu rất nhiều, nhiều đến nỗi bị liệt nửa người. Lúc đó, ba rất lo cho tôi, đặc biệt tôi lại là đứa con út nữa nên ông liền gọi tôi từ nước Anh trở về. Lúc đó, mama nói không biết ổng có cầm cự nổi vì bệnh hay không nữa? Nhưng may là ba trụ được mười mấy năm. Lúc tôi về thì, ông không cho tôi đi nữa. Ông bắt tôi học trường đại học ở Hồng Kong. Lúc thi đợt vào thì tiếng Anh xuất sắc, tiếng Trung: đạt, Toán thì kém.

Nghê Khuông: Đúng rồi, những người nghệ thuật thì đâu cần phải giỏi toán. Mấy cái đó tìm người quản lí xử lí là xong chứ gì.

CaCa: Đúng đó! Riết rồi tôi bị cô ấy (Trần Thục Phấn) “ăn” cũng không ít rồi.

Hoàng Triêm: Thật không đó! Hèn gì nghe CaCa nói hồi nãy cô ấy “Phát Dương Quang Đại”.

CaCa: Bởi vậy thẻ ngân hàng của cô ấy có thêm ba mươi mấy đồng đó. Nói về chuyện nãy, lúc đó tôi còn trẻ, không biết xoay sở như thế nào. Lúc đó tôi 19 tuổi, tôi thử đi bán giày trước khu trường đua

Nghê Khuông: Hả? Tôi cảm thấy rất kì lạ, gia đình anh giàu mà, tại sao phải…

CaCa: Gia đình tôi lúc đó không còn là dân thượng lưu nữa. Ba tôi thì rất nhiều tiền, nhưng vấn đề ở đây là tôi sống quen ở nước Anh rồi, bất chợt về nhà ở cùng người thân, tôi cảm thấy rất kì lạ và rất muốn kiếm tiền để dọn ra ngoài ở riêng. Nhưng tôi không ngờ ở Hồng Kong kiếm tiền lại khó như vậy. Bán giày 800 đồng 1 tháng, lúc đó là 14 năm trước (ý là đủ xài), bán được 2 tuần thì tôi chuyển sang bán quần jeans 2 tuần nữa.

Nghê Khuông: Vẫn 800 đồng 1 tháng à?

CaCa: Không! 1000 đó. Làm thử 2 công việc này rồi tôi cảm thấy không ổn cho lắm! Nhưng nhờ quen biết của ba thì tìm được 1 công việc chỗ luật sư Lưu. Trời ạ! Đó đâu phải chuyên ngành của tôi đâu! Kêu tôi làm văn phòng hả? Tôi học về may mặc mà, hồi xưa ba tôi chuyên may đồ Tây cho nam, tôi thì tính sau này làm cho nữ, thì 2 cha con có thể "tung hoành". Nhưng không ai ngờ là nghề đặt may áo này không còn thịnh hành nữa. Lúc đó có các cửa hàng Michel René xuất hiện, lúc đó không cạnh tranh nổi với họ nên cửa hàng ba tôi ngày càng thu hẹp dần. Lúc đó lực bất tòng tâm, nên đành đi làm chỗ luật sư Lưu, nhưng mà họ nói tôi chỉ có thể làm từ lính lên. Lúc đó tôi nghĩ mình bị thiệt thòi, tôi chỉ muốn được về nước Anh tiếp tục việc học. Ở đó, tôi học được lắm đó! Tôi lấy được học bổng năm nhất cơ mà. Tôi là 1 học sinh mẫu mực nhé, không phải là dân đua đòi đâu, tôi không chịu chơi mà mua 1 đôi giày bata 400 đồng đâu nhé.


~~~~~~~NHỮNG NGÀY ĐẦU KHỞI NGHIỆP ~~~~~~~

CaCa: Lúc đó tôi chỉ nghĩ mình là 1 cậu học trò nghèo thôi, cố gắng vượt khó.

Nghê Khuông: Thật kì lạ! Gia đình caca có điều kiện mà. Sao lại làm khổ mình chứ???


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/601389_356065617812753_1895070124_n.jpg


CaCa: Tôi không phải muốn làm khổ mình. Tại vì ở đó, nghỉ hè kéo dài tới mấy tháng… về Hồng Kong thì rất là đắt. Cũng may là bạn tôi Trương Nhân Long (张仁龙) chị của cậu ấy có mở 1 nhà hàng ở Anh, nên tôi làm việc ở đó, cụ thể là pha chế thức uống. Công việc rất dễ, đa phần là bia và rượu brandi. Những cô gái gọi mắc nhất cũng chỉ là rượu vang, không có phức tạp giống cocktail, những nông thôn ở Anh có vầy là cùng, rất dễ làm. Còn khi về tới Hồng Kong, tôi cùng 1 người bạn cùng nhau thành lập 1 nhóm nhạc. Cậu ấy rủ tôi tham gia cuộc thi của ATV, lúc đó tôi nghèo lắm vì tôi cứng đầu không muốn xin tiền của ba, muốn tự mình kiếm sống. Nhưng cũng rất cám ơn “Lục tỷ” (người vú của gia đình caca), phí dự thi là 5 đồng, nhưng chị cho tôi 20 đồng.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/217893_356065731146075_1682979553_n.jpg
Lục tỷ và Leslie


Hoàng Triêm: Cho caca đi taxi đấy mà!

CaCa: Không có, taxi mắc lắm. Tôi phải ngồi xe điện lên Trung Hoàn, sau đó ngồi tàu Đại Tinh qua biển, cuối cùng ngồi xe buýt mới tới nơi rồi đăng kí. Không biết là do may mắn hay sao, được vô chung kết, nhưng người bạn rủ tôi đăng kí thì bị loại ngay vòng đầu. HaHaHa, thực ra chuyện đời khó đoán, 2 người cùng đi đăng kí mà có mình tôi vào. Nhưng tôi còn nhớ rất rõ là chị Lư Diệp Mỵ (卢叶媚, thư kí cuộc thi) gọi cho tôi báo là tôi được chung kết! Lúc đó tôi vui lắm, lúc thi còn buồn cười hơn lúc đăng kí thi tôi đâu có để ý nội qui thi là có giới hạn thời gian đâu??? Bài “American pie” dài tới 7 phút, bản cũ hơn là 12 phút lận. Tôi đang say sưa hát thì họ “ding” tôi, tôi nói tôi chưa hát xong mà. Hát có 6,7 câu thôi mà. Ngộ ghê!

Hoàng Triêm: CaCa hát được 6,7 câu mới bị “ding” là anh hay lắm rồi, mấy người khác “ding” 1 cái là cho ra rồi.

CaCa: Nhưng lúc đó tôi tự tin cực kì, tại vì có Trung Cảnh Huy (Chung King-fai-钟景辉) và Lê Tiểu Điền (Michael Lai- 黎小田) làm giám khảo. Ông Trung lúc nào cũng vui vẻ, nhìn tôi mỉm cười làm tôi tin chắc là ông đang nói thầm với tôi rằng: “Nhóc này được đấy!”


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/264068_356066274479354_2081392682_n.jpg
http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/402860_356066394479342_181685370_n.jpg
CaCa và Michael Lai


Nghê Khuông: Zậy còn ông Michael Lai???

CaCa: Ông ta thì vẫn zậy, mặt không có 1 biểu hiện nào! Tiếng Anh gọi là “Pocker face” đó. Ông ấy nói:” Này Trương Quốc Vinh, anh cắt bài đó ngắn đi được không?” Trời ạ! Có nhầm không vậy làm sao mà rút ngắn được nữa? Thế là ông ta nói: “Nhầm cái gì? Bây giờ tôi cho anh 3 phút anh có hát không?” Lúc đó tôi mới biết ngành này có quyền lực cỡ nào, nào giờ có biết gì đâu? Thế là tôi không còn cách nào liền hát vậy. Nhưng không ngờ tôi lại được giải 2 và được bắt tay với ông chủ Hoàng Thạch Chiếu…

Nghê Khuông: Ủa? Hạng 2 thôi sao? Vậy ai hạng nhất?

CaCa: Ừ! Hạng 2 thôi à, hạng nhất là Trung Vệ Cường.

Thái Lan: Không nghe thấy tên này bao giờ? Dường như anh ấy biến mất khỏi ngành này rồi? Thật kỳ lạ.

CaCa: Theo tôi, anh ấy làm nghề khác rồi! Sau khi bắt tay với ông Hoàng lúc nhận giải, ông Hoàng nói với tôi bằng 1 câu tiếng Anh rằng: “I’ll make you a star”. Thật ra cho tới giờ, tôi vẫn luôn biết ơn ông Hoàng luôn cho tôi cơ hội thăng tiến.

Nghê Khuông: Chà! Không biết ông Hoàng giờ này ở đâu nữa?

CaCa ngây thơ: Ủa? Không phải ông ấy đi làm ăn hả?

Thái Lan: Ông ấy biến mất khỏi ngành này rồi! Làm ở ngành này không ai đoán trước gì cả? Nhiều người tự biến mất mà không ai biết dù hôm nay anh là giám đốc của công ty này. Chúng ta như những chú ruồi nhỏ bay vo ve và biến mất lúc nào không ai hay, đó cũng là chuyện thường.

CaCa: Uhm! Lúc đó, tôi nhớ là ông Trung (Trung Cảnh Huy) mời tôi tới văn phòng của ông. Ông ấy nói là tôi đươngnhiên phải làm cho ATV, và đưa ra 1 hợp đồng với mức lương 1000 đồng. Lúc đó tôi ký ngay mà không chần chừ, không cần bán jeans nữa, tôi rất vui. Lúc đó, tôi cảm thấy tôi có bẩm chất của 1 nghệ sĩ nên không sợ gì cả! Khi được 1000 tôi liền chạy tới khu gần đài truyền hình thuê ngay 1 căn nhà giá 500.

Hoàng Triêm: HaHa… CaCa cũng chịu chơi đấy nhỉ !

CaCa: Không có đâu! Vừa rồi đó, gần nơi làm việc mà, ông chủ lại không cho tôi ngồi xe buýt hay xe điện vì tôi đã là nghệ sĩ rồi (được ghi rõ trong hợp đồng). Sau đó, tôi đã lấy tiền lương nửa năm của tôi ra để … làm đẹp căn nhà lên.

Hoàng Triêm: Hả? Nửa năm lận à?

CaCa: Ừ! Nhưng căn nhà ấy không tồi đâu, rất được đó,có chăn nệm đàng hoàng mà.

Nghê Khuông: Chà! ATV cũng tốt với CaCa ghê nhỉ?

CaCa: Ừ! Công ty rất tốt với tôi, họ luôn cố gắng nâng đỡ tôi. Rồi họ nói với tôi là tôi có thể lấy áo quần từ cửa hàng BAN BAN, lúc đó tôi không biết gì cả? Đâu biết đâu là hàng hiệu mà mặc? Họ cho tôi mặc đồ của BAN BAN thì tôi đành nghe theo thôi! Nên tôi chạy sang đó lấy đồ, nhưng rất là thảm… Làm lính thì có thể lấy đồ của các cửa hàng mặc mà! Nhưng tôi thấy thái độ của nhân viên nhìn tôi 1 cách khinh bỉ. Như các anh biết, tôi chỉ có thể lấy những bộ đồ bán không chạy và bị lỗi. Rõ ràng lúc đó trong tiệm không có người, họ bắt tôi đợi 45 phút họ cứ luôn miệng nói là bận, nhưng tôi thấy có bận gì đâu? Ở đó nói chuyện gì đâu không!

Nghê Khuông: Thì kệ họ đi! Quá là khinh người, lấy làm gì cơ chứ?

CaCa: Không thể không lấy được, anh hiểu không? Còn 500 cho chi phí sinh hoạt hàng ngày làm sao có tiền mua đồ nữa? Nhưng cũng may là tôi không phải mì ăn liền qua ngày, tôi ăn cơm của công ty 3 bữa luôn nhé! Nên tôi có thể đưa 200 cho mama tôi nữa.

Nghê Khuông: Wow! CaCa hiếu thảo quá! Nhưng đâu cần thiết phải vậy, mama của CaCa nhiều tiền lắm mà.

CaCa: Tại vì tôi cảm thấy rất vui khi đưa tiền cho mama, đó là những gì tôi có thể làm cho mama khi tôi có 1 công việc mới. Bởi vậy tôi chỉ còn 300 cho 1 tháng ^^~

Hoàng Triêm: HaHa… Vậy là 1 ngày CaCa có 10 đồng thôi à. Không đủ tiền ngồi taxi rồi.

CaCa: Cũng may là tình trạng kéo dài có 9 tháng thôi. Mặc dù trong hợp đồng ghi rõ là 2 năm, tôi thì 20, 21 tuổi, lúc đó thì lại thịnh hành trào lưu “săn đón diễn viên” với lại có 1 đài truyền hình khác xuất hiện. Được biết là tôi sẽ được “săn”, chú Cao Lượng liền khen tôi và nâng tiền lương tôi lên 2950 đồng.


~~~~~~~MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CACA ĐÂY :”> ~~~~~~~

Hoàng Triêm: Wow, gần gấp 3 lun hả?

CaCa: Vâng, thế là tôi đã kí hợp đồng thứ 2.

Hoàng Triêm: Vậy là Caca lập tức đi mướn căn nhà giá 1950 đồng chứ gì?

CaCa: HaHa, tôi lập tức đi mướn 1 căn giá 1000.

Hoàng Triêm: HaHa… Biết lắm mà, tôi phục CaCa luôn.

Nghê Khuông: Xí, cho tôi hỏi 1 chút, căn nhà của CaCa bây giờ là mua hay là mướn vậy?

Hoàng Triêm: Bây giờ nhà của CaCa “hoành tráng” lắm đó, 5000 đồng lận đó.

Nghê Khuông: “Hoành tráng” thế cơ à? Vậy nó rộng bao nhiêu vậy?

CaCa: Hơn 3000 thước.

Nghê Khuông: Sao CaCa chịu tốn quá vậy?

CaCa: Đó là bản chất của tôi, mọi người ai cũng đặt việc ăn uống, nơi ở, quần áo, đi lại ngang hàng nhau. Nhưng riêng tôi thì xem nơi ở là hàng đầu, tôi thấy đa số bạn tôi, họ nói: “Trời, chỉ là chỗ để ngủ thôi mà. Chỉ cần 3, 4 thước là đủ chỗ cho chiếc giường là được.”

Hoàng Triêm: Vậy là ai ai cũng đi ngủ trong quan tài để tiết kiệm cho rồi, họ nói gì kì quá!

CaCa: Tôi coi đó là hưởng thụ đấy mà!

Nghê Khuông: Nhưng vấn đề là thời gian CaCa ở nhà rất ít mà.

CaCa: Nhiều lắm đó.

Nghê Khuông: Nếu mà nhiều thì làm sao đóng phim vậy?

Thái Lan: Anh ấy rất thích ở nhà, tôi đã xem 1 bài phỏng vấn nói qua điều đó.

CaCa: Vâng, tôi rất thích ở nhà, theo tôi nghĩ là nó có liên quan tới chòm sao của tôi, tôi là chòm sao Xử Nữ, mặc dù tôi không thể làm những chuyện của con gái. ~^^

Nghê Khuông: HaHaHa… Xử Nam, Xử Nam (chơi chữ ý nói là “trai tân” ).

CaCa: Mất lâu rồi.

Nghê Khuông: Mất khi nào vậy? Lâu chưa? Kể đi kể đi?

Hoàng Triêm: Khi nào? Khi nào? Nước Anh hả? Mấy cô gái tóc vàng hả?

CaCa: Không phải ở nước Anh đâu! Xin lỗi nha, là trước đó lận.

Nghê Khuông: À, trước khi đi nước Anh hả? Vậy là 13 tuổi thôi ư? Vậy là 12 tuổi không còn là trai tân hả? @@”

Hoàng Triêm bật dậy: Vấn đề này, vấn đề này rất nhạy cảm…, trong lúc quảng cáo mọi người cần cân nhắc kĩ có nên xem nữa không nha.

Cắt qua quảng cáo.

Hoàng Triêm: Tiếp tục vấn đề hồi nãy.

CaCa ngồi suy nghĩ: Mấy người hỏi tôi mất thân khi nào phải không?

Hoàng Triêm: Đúng rồi!!! Chúng tôi rất hồi hộp muốn biết lắm nè! ^,…,^

CaCa: Thì 13 tuổi đó.

Hoàng Triêm: Giỡn chơi hả?

CaCa: Uhm…! Giỡn đó… HaHaHa (chắc 13 tuổi là Caca biết yêu òi)… Sau đó 1 thời gian, hình như là hai mươi…ươi…..

Nghê Khuông: CaCa đừng có quên là năm nay CaCa 23 tuổi nhé! Đừng có vượt qua nhé!

CaCa: Hai mươi mốt!

Thái Lan: Vậy người yêu CaCa như thế nào?

CaCa: Lúc đầu thì thất bại, mọi chuyện không suôn sẻ lắm. Tôi đã theo đuổi cô ấy lâu lắm rồi, lúc tôi còn đi học ở Hong Kong …

Nghê Khuông: Kì vậy? Cỡ CaCa là người ta theo đuổi thì có? ^o^

CaCa: Không có chuyện đó đâu? Cô ấy đẹp 1 cách lung linh đó!!! Cô ấy tóc dài, rất thích chạy bộ, tôi thích những người con gái thích thể thao (Cả nhà đi tập chạy bộ thôi ^,..,^)

Nghê Khuông: Hèn gì khó theo đuổi rồi, bình thường có đuổi kịp người ta không trước đã… HaHaHa

CaCa: Lúc tôi thích cô ấy, thì cô ấy không chịu tôi =.=’. Cô ấy không phải là người bị cưa là đổ đâu! Thường ngày, tôi hay ghẹo cô ấy nhưng cô ấy vẫn mặc kệ tôi. Lúc tôi đi sang nước Anh tôi vẫn viết thư cho cô ấy. Thư tình đó mà cô ấy cũng không trả lời thư!

Nghê Khuông: Chà, thư tình của TRƯƠNG QUỐC VINH, đáng giá lắm đó.

CaCa: Trời ạ! Tôi viết thư tình mà cô ấy không viết thư lại cho tôi kìa!!! Hay lắm, lúc tôi trở về Hồng Kong gặp lại cô ấy, không ngờ lại được ^^. Cô ấy sống ở thôn Hòa Phú, khi hoàng hôn, chúng tôi thường hay ngồi bên bờ sông, rất rất lãng mạn. Nhưng có 1 lần, có 1 lần thì … “tim đen” trỗi dậy (Mọi người đều cười). Đúng là “tim đen” trỗi dậy nhưng mà lúc đó tôi rất nghiêm túc, tôi rất yêu cô ấy. Chúng tôi quen nhau cũng lâu rồi sau đó chúng tôi cùng đi dạo ở Macao. Nhưng không hiểu sao lại đen đủi như vậy? Biết chuyện gì xảy ra không?

Nghê Khuông: HaHaHa… không mướn được phòng ^,…,^ (mọi người đều cười)

CaCa: Không phải, lúc đó là đêm trước Noel, lúc đó tôi cũng lãnh đủ rồi, tôi cứ nghĩ mình có chút tiền, nên nghĩ có tiền không lẽ người ta không cho mình mướn phòng. Nhưng rất là xui kia kìa, lúc ngồi thuyền qua MaCao, ngồi trúng chiếc bị hư . Tôi tính là 19h đi, 20h lên thuyền rồi đi tới đó là 21h là có phòng trọ rồi. Haizzz…, xui gì đâu!!! Lúc đó chỉ còn cách đợi chiếc thuyền “lếch” vậy! Thế là hơn 22h cuối cùng kế hoạch “phá sản”. Nhưng tôi nói thật tôi không thể cặp kè với những cô làm trong ngành điện ảnh, tôi thử qua rồi nhưng vẫn không được.

Hoàng Triêm: Sao? Sao Vậy?

CaCa: Vì họ rất “kiêu” và… Đừng nói tôi nói xấu nghề tôi nha ^^, những ai làm nghề này ít nhiều gì cũng rất ham danh tiếng.

Nghê Khuông: Đúng rồi, Trương Mạn Ngọc cũng có nói là “nếu tôi không ham danh tiếng tôi làm nghề này còn ý nghĩa gì?”

CaCa: Bởi vậy, có nhiều phóng viên chạy tới hỏi tôi là “LesLie, sao dạo này không thấy CaCa cặp bồ này nọ vậy?” Thứ nhất, tôi khi tôi yêu họ tôi cảm thấy tôi nợ họ quá nhiều nên tôi không còn cảm giác yêu như lúc trước nữa, vì tôi đã biết quá nhiều. Ngoài ra, có những cô gái rất giàu có thì tôi đâu dám trèo cao đâu? Với lại, tôi đã rất hiểu rõ tính cách của những cô ấy thế nên khó mà tìm người yêu trong nghề này lắm.


... còn tiếp

heobeo
20-10-2012, 11:40 AM
...

~~~~~~~ 3 SỰ KIỆN LỚN TRONG NGÀNH CA HÁT ~~~~~~~

Nghê Khuông: Này CaCa, tôi nghe nói là CaCa phải chịu khổ 10 năm mới có được thành quả như ngay hôm nay, phải không?

CaCa: 8 năm thôi!

Hoàng Triêm: Có một người, anh ấy rất rất rất là tốt, nice chịu không nổi luôn! Rất có tinh thần thể thao. Mọi người biết đấy, trong giải thưởng “Thập Đại Kính Ca Kim Khúc” (十大劲歌金曲颁奖典礼), ai cũng biết trước kết quả rồi. Không có phần của mình thì họ không đi dự. Người này nè, rõ là biết mình không có mà vẫn tới dự. Còn ngồi ở đầu hàng nữa.

CaCa: thì cũng như giải thưởng “Điện ảnh Hong Kong Kim Tượng” thôi mà. Ai cũng nghĩ là tôi tới dự là chắc rằng tôi được giải trong khi đó tôi biết tôi thua chắc. ^^~

Hoàng Triêm: Thế mới nói, CaCa nhà ta rất có tinh thần thể thao. CaCa thành công như hôm nay cũng nhờ tinh thần này. Lúc đó, CaCa không có nhận giải thế là chúng tôi chỉ biết nhìn Roman Tam (La Văn-罗文) đoạt giải, nhưng lúc đó CaCa chịu không nổi và khóc.

CaCa: Tôi xin nói rõ với các bạn rằng giải Kim Khúc không phải là lúc tới dự mới biết mình có đậu hay không. Những ai mà đoạt giải sẽ biết trước kết quả 1 tuần. Trong đời người luôn có 3 chuyện đau lòng, đa số họ đều cho qua và chịu đựng “lùi một bước trời cao đất rộng” mà. Tôi thì nhịn rất nhiều rồi đó. Có 3 lần, 3 lần đều rất thảm hại đều liên quan đến giải Kim Khúc này hết. Chuyện tôi khóc nhìn Roman hát là vì anh ấy đạt 1 giải nhưng anh ấy lại không vui, anh ấy nghĩ là anh ấy được 2 giải. Tôi chơi rất thân với anh ấy, nếu anh ấy la tôi, tôi vẫn phải nói. Lúc đó anh ấy do dự là có đi hay không? Còn tôi thì tới dự mặc dù bài “Gió vẫn tiếp tục thổi” (风继续吹 ) hạng 11 hay 12. Lúc đó Rowan là 1 siêu sao, anh ấy hát rất hay nhưng tôi biết lúc đó anh ấy đang bất mãn trong lòng. Lúc đó tôi khóc vì “Tại sao anh được nhận giải dù là lớn hay nhỏ, có được cơ hội này là đã quá tuyệt vời rồi, sao lại do dự không đi chứ? TẠI SAO TÔI RẤT MUỐN LẤY GIẢI NHƯNG VẪN KHÔNG ĐƯỢC” đây là chuyện buồn thứ nhất.

CaCa: Chuyện thứ 2 là lúc còn ở ATV, công ty có tổ chức buổi ca hát ở Sa Điền, có lẽ lúc đó hình tượng của tôi không được tốt lắm. Cũng như James nói tôi là tôi không sợ chết, khi không mặc áo ba lỗ và quần jeans đi hát. Lúc đó, không ai ăn mặc giống tôi cả, ai cũng mặc áo vest. Còn nữa, lúc đó tôi để đầu trọc nữa vì lúc đó tôi có đóng bộ phim Đại nội quần anh (大内群英读集-1980s). Bởi vậy, đầu trọc mà áo nào cũng chẳng ra gì cả!!! Nên tôi quyết định mặc 1 bộ đồ tây và đội 1 cái nón hải quân lên hát. Lúc hát thì tôi hát bài hát của người khác vì tôi đâu có hit song đâu! Khi tôi tung nón xuống khán giả, tiếng la ó càng lớn hơn khi tôi lên hát thì họ đã la ó rồi . Tôi quay đầu lại thấy có cái nón quen thuộc bay về thì ra là của mình.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/196597_356066474479334_2091956927_n.jpg


Hoàng Triêm: Chà, thật là thảm, chuyện này thật là đau lòng.

CaCa: Chuyện đó còn chưa xong đâu, khi tôi về nhà có người biết được số điện thoại của tôi nên đã gọi tôi và nói là:”Anh dẹp đi!!! Đừng hát nữa, làm ơn lo đi học đi. Anh có biết quê không vậy?” Woa,… nó làm tôi đau lòng quá đi, làm tôi khóc quá chừng.

Nghê Khuông: Mọi người nghe đây, tất cả những người thành công đều trải qua một giai đoạn khó khăn.

CaCa: Còn chuyện đau lòng thứ 3 cũng liên quan tới giải “Thập Đại Kính Ca Kim Khúc” và cũng là lần tệ nhất. Mọi người ở đây cũng hiểu rõ giải thưởng nào như thể nào rồi! Lúc đó, Alan Tam (Đàm Vịnh Lân) không thể tới dự vì anh ấy đang ở Úc, ban tổ chức đã nói rõ là ai mà không thể tới dự dù có đạt giải vẫn không được nhận giải dù anh là Teresa Teng (Đặng Lệ Quân).

Nghê Khuông: Sao bất công thế!!!

CaCa: Chúng ta hãy bỏ qua vấn đề bất công ở đây trước, thực ra Alan lấy được 3 bài hát và giải Nam ca sĩ được yêu thích nhất, mọi người đều biết mà. Lúc đó tôi chỉ được 1 bài hát và giải Bài hát hay được yêu thích nhất, đó là bài “Hữu thùy cung minh” (有谁共鸣). Lúc tôi hát bài này, họ đã la ó rồi, lúc đó tôi đứng trước cái mic tôi nghĩ “một là tôi nhịn, hát xong, tôi đi xuống; hai là tôi sẽ la lại họ”. Tôi lúc nào cũng tôn trọng mọi người, tôi luôn cố gắng hát những bài hát hay. TÔI – TRƯƠNG QUỐC VINH bảo đảm với mọi người là khi tôi biểu diễn, tôi luôn luôn đem trái tim ra mà hát, sao họ lại la tôi chứ? Họ la bằng những từ rất khó nghe, họ thậm chí chửi thề nữa mà, rất rất là thô tục, làm tôi mất mặt. Nhưng tôi lại cảm thấy rất vui khi anh hai của Sam Hui (Hứa Quán Kiệt) là Hứa Quán Văn (许冠文 Michael Hui). Lúc đó anh Văn đã bênh vực tôi, anh ấy nói với họ rằng “Vinh gì??? Vinh gì hả???” Chà! Nghe anh ấy nói tôi thật cảm phục. Michael thật tuyệt vời . Nhưng mà fans của tôi cũng la lại, vì họ xúc phạm mình trước mà lại xúc phạm ngay thần tượng của mình nữa nên họ làm cũng đúng mà. Đó là điều hiển nhiên. Nhưng sự kiện này được báo chí gọi là “sự nhục mạ” thì tôi nghĩ họ thích nói gì thì nói nhưng không lẽ bắt fan mình ở đó im lặng nghe họ la ó thì hơi … “nhục” =.=’’

Thái Lan: Làm gì mà phải nhịn họ vậy? Tôi ghét nhịn người ta lắm.

CaCa: Nếu nhịn được thì tôi sẽ cố gắng nhịn, ngày tháng còn dài mà sẽ thành dĩ vãng thôi. Không thì tôi cũng không chịu thua họ đâu, tôi sẽ la họ và tôi rút lui luôn O_O” Còn cách này thôi mà.

Thái Lan: Rút lui đâu phải là cách! La họ xong thì thôi cần gì phải rút lui.

Hoàng Triêm: 3 sự kiện này, mong CaCa đừng để trong lòng. Bởi sự kiên cường của CaCa nên giờ đây đã nổi tiếng lắm rồi.

CaCa: Không có, lí do tôi vẫn còn hát được cho tới bây giờ là do tôi đã nghĩ thông suốt. Nếu tôi muốn nghỉ, không ai ngăn cản điều đó được, tôi sẽ rút lui trong vinh quang.

Hoàng Triêm: Hôm nay thật là hạnh phúc, được nghe CaCa tâm sự, nói hết sự thật trong lòng.

CaCa: Trong thời gian qua, tôi đã phát hiện ra 1 sự thật, đó chính là … Mọi người rất thích nghe những lời nói dối ^,…,^ Điều đó rất quan trọng. HaHaHa Bởi vì có 1 thời gian tôi nói gì ai ai cũng cho rằng là tôi sai, có khi còn mắng tôi nữa là. Thế là tôi còn biết nói gì nữa, chỉ biết dán cái miệng lại thôi! (tội nghiệp quá =.=’) Ví dụ nha, anh cho rằng đen đẹp hơn trắng, tôi thì phải “Ừ” thôi! Nhưng trong lòng tôi thì cho rằng trắng đẹp hơn đen chứ! Nhưng anh đã nói là đen đẹp hơn thì đành ậm ừ thôi! Thế là họ khoái chí.

Thái Lan: Nhưng khổ nỗi là hiện nay ngay cả đứa trẻ 3 tuổi cũng nói như vậy thôi à! Đợi đến nó 20 tuổi thì nó thành cao thủ rồi. CaCa nên học hỏi đi!

CaCa: Đợi tới khi tôi 28 tôi còn phải học hỏi nữa.


~~~~~~~CA CA NÓI VỀ BẠN DIỄN NỮ ~~~~~~~

Nghê Khuông: Nãy giờ nghe CaCa kể chuyện buồn không à, hay là CaCa kể chuyện nào làm CaCa vui đi.

CaCa: Kể đến chuyện vui thì phải kể đến “Monica”, chính bài hát này đã giúp tôi tạo nên thành công 1 cách thuận lợi nhất. Nhưng mà anh biết đấy, tính cách tôi rất là kì quái, lúc nào tôi cũng có điều không ưng ý, khi tôi giải quyết những điều ấy thì tôi mới cảm thấy an tâm và tự tin hơn.


http://i1238.photobucket.com/albums/ff486/mymy1211/face%203/73963_356066647812650_85061393_n.jpg
Diệp Đồng và CaCa trong Liệt Hỏa Thanh Xuân


Thái Lan: CaCa với Diệp Đồng (Cecilia Yip) khi đóng những cảnh trên giường nghe nói là rất lợi hại phải không?

CaCa: Tôi rất thích Diệp Đồng.

Nghê Khuông: Chắc hẳn là rất ít người xem bộ phim “Liệt Hỏa Thanh Xuân” (烈火青春- NOMAD 1982) bộ phim đó chúng ta cùng hợp tác làm đó.

Thái Lan: Phim đó rất nhiều cảnh trên giường nhỉ :"P

CaCa: Nhắc đến mới nhớ, đã rất có rất nhiều người hỏi tôi có muốn làm đạo diễn không? Tôi thì luôn nói rằng là năm sau sẽ làm mà. HaHaHa

Hoàng Triêm: Nói gì thì nói, nếu Leslie cần 3 chúng tôi giúp đỡ, chúng tôi rất sẵn long CaCa không cần ngại đâu nhé!

CaCa: Khi tôi làm đạo diễn, bộ đầu tiên sẽ do Diệp Đồng đóng. Tôi cảm thấy cô ấy là 1 thiên tài, … mặc dù cô ấy giỏi diễn những cảnh trên giường, nhưng vấn đề là cách diễn như thế nào mà thôi? Cô ấy là người mới mà nhất định sẽ bị bắt bẻ, không thể so sánh cô ấy với Chung Sở Hồng được. Khi đóng phim NOMAD, ngay cảnh cô ấy cởi đồ thì cô ấy không thể yêu cầu: “Này, khi đóng cảnh nhạy cảm tôi muốn sự riêng tư” vì cô ấy lúc đó đâu có nổi như Chung Sở Hồng. Nhưng cô ấy vẫn diễn rất tốt về cử chỉ và lời thoại. Nói chung là cô ấy rất có khí chất bẩm sinh.

Thái Lan: Về bộ phim đó thì rất là táo bạo, tôi nghĩ vai diễn của cô ấy trong bộ phim này không để lại ấn tượng tốt cho khán giả. Tại vì khi có mấy cái cảnh cởi đồ thì khán giả đã nghĩ đó là phim … đen =.=’’ Họ không đón chào cho mấy đâu.

CaCa: Theo tôi đó là chuyện bình thường thôi mà, đó là điều đương nhiên diễn ra trong cuộc sống mà thôi.

Thái Lan: Tại vì trong ngành điện ảnh khi nhắc đến những cảnh nhạy cảm thì mọi người đã vội kết là dơ bẩn.

CaCa: Hiện nay tôi vẫn không có thành kiến với những cảnh đó, vì bản thân tôi là 1 diễn viên mà, tôi có thể nhận mọi vai diễn. Vấn đề ở đây cách diễn của mình, dù gì mình cũng là thần tượng người ta mà. Bạn phải diễn như thế nào mà mọi người không nghĩ đó là chuyện dơ bẩn. =.=’

Hoàng Triêm: Vậy CaCa nghĩ là trong những bộ phim của CaCa phim nào có những cảnh trên giường đẹp nhất?

CaCa: …. (đang suy nghĩ vì có rất nhiều =)) )

Hoàng Triêm: Theo tôi thì đó là phim “Thiện nữ u hồn”, rất là đẹp và lãng mạn.

CaCa: Anh nghĩ phim đó giống